Chap 30
Nabi không đốt tấm hình, chỉ xé nửa tấm ấy vo tròn ném vào thùng rác. Bởi vì đồ bỏ đi đáng lý nên ở nơi không thể tái chế.
Hơn nữa, đốt ảnh người còn sống trong nhà... cũng quá kỳ quái.
Nhưng Taehyung rất không hài lòng với cách làm ăn gian của cô.
Hôm nay anh đặc biệt mang đôi giày cô tặng, trước giờ Nabi mua cho anh toàn là quà như áo khoác, dây chuyền, thắt lưng – những thứ không cần nhớ số đo.
Lần đầu tặng giày nên hơi nhỏ.
Taehyung nhân hai chuyện này cùng lúc trút giận, ngồi ở ghế phụ ngoảnh mặt nhìn bóng mình trong kính xe, để lại một đoạn gáy trắng lạnh cho cô.
Anh vẫn còn sốt, thái dương tì vào kính, sau tai hơi ửng hồng.
"Em ở nhà đã xem size giày khác của anh rồi mới đi mua." Nabi làm động tác đo chiều dài bằng hai gang tay, "Còn nói với nhân viên anh cao chừng này, anh ấy khuyên nên mua size nhỏ hơn một chút."
Taehyung bất động, dùng gáy đối diện với cô.
Nabi khẽ thở dài, trước tiên vào số khởi động xe.
Cô bật danh sách nhạc trong xe, rồi lẩm bẩm: "Nhưng tặng giày vốn dĩ phải tặng size nhỏ hơn chút mà. Bà ngoại em trước đây còn nói, tặng chồng giày size nhỏ, anh ấy sẽ không rời nhà quá xa."
Taehyung nghe thấy buồn cười: "Còn có cách nói này sao?"
"Có chứ." Cô vô thức nói, "Anh vẫn chưa đi xa mà."
Anh bị chọc trúng, nghiêm mặt nói: "Yoo Nabi, thái độ theo đuổi người khác cho đứng đắn chút, em dựa vào đâu mà tự tin thế? Cẩn thận mai anh bay sang Mỹ đấy."
Nabi nghĩ hai giây: "Được thôi, về nhà em sẽ giấu hộ chiếu của anh."
"..."
Taehyung luôn bị những câu trả lời thành thật vô ý của cô làm cho bật cười, lấy mu bàn tay che mắt cười.
Lúc này dựa vào ghế, mới cảm thấy hơi sốt. Anh quay mặt lại, vừa gặp đèn đỏ liền tranh thủ nắm tay cô: "Cho anh cái đó."
Anh muốn sờ chiếc nhẫn cưới cô đeo, bàn tay lớn hoàn toàn bao trọn bàn tay nhỏ, thỉnh thoảng mân mê đầu ngón tay cô.
Nabi nghe thấy trong cổ họng anh khẽ ngân nga theo nhạc trong xe.
Có lẽ vì nhìn thấy cuốn "Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh", mấy ngày nay cô cứ nhớ lại những đoạn kí ức giữa cô và Taehyung trong hai năm cấp ba.
Lúc đó cô không quen với những chàng trai được mọi người trong trường ngưỡng mộ như anh.
Dù sau khi chia ban vẫn ở cùng lớp, nhưng cách mấy hàng ghế, cũng chẳng nói chuyện mấy lần.
Nghe anh hát lúc này, nhớ lại buổi biểu diễn ngày lễ Nguyên Đán năm lớp 11.
Cô làm lớp phó, phải thu thập hoạt động đăng ký trong lớp.
Taehyung đăng ký một bài "Hàng mi của cô ấy", vừa đàn guitar vừa hát. Nhưng sau khi cô giáo văn nghệ tổng duyệt lần cuối, nói không cho tình ca lên sân khấu.
Cô thực ra đã đoán trước, mang tin này về báo.
Lúc đó học sinh biểu diễn hoạt động đều tranh thủ giờ nghỉ trưa, ở lầu nghệ thuật tập luyện. Taehyung cũng không ngoại lệ, còn đang ở một phòng học nhỏ luyện khúc nhạc.
Nabi đi thông báo anh không qua, hơi có lỗi.
Nhưng tính anh rất tốt, nói "không sao": "Yoo Nabi, tôi đàn cho cậu nghe một lần nhé. Để mấy ngày luyện tập không uổng, một khán giả cũng không có."
Thực ra đã có khán giả, người như Taehyung không bao giờ thiếu khán giả.
Không mấy người thực sự gọi anh là nam thần học đường, nhưng anh là mỹ nam được mọi người công nhận, ngoài cửa lúc nãy còn có một nhóm nhỏ nữ sinh đang nhìn trộm.
Chàng thiếu niên dáng cao gầy, bóng hình phóng khoáng bất cần. Ngũ quan quá xâm lược, nhưng khi cười lại là vẻ đẹp trai hào nhoáng môi hồng răng trắng.
Anh ôm đàn guitar ngồi trên bàn không đủ cao, chân dài co duỗi. Bộ đồng phục trắng xanh rộng thùng thình khoác trên khung xương thẳng tắp, bỗng thêm chút sắc sảo sạch sẽ mà người khác không mặc ra.
Dù anh ngồi trước mặt cô, cô vẫn cảm thấy anh quá xa cách.
Nabi không từ chối, cũng không chăm chú nghe.
Cô đang vội về lớp làm đề, chỉ thờ ơ nghĩ: Biết đâu sau này chàng trai này thực sự sẽ trở thành ngôi sao lớn được vạn người chú ý.
...
Hai giọng ngâm nga cao thấp hòa vào nhau.
Nabi có cảm giác chìm đắm trong sự thay đổi của thời gian. Giờ nghĩ lại, tại sao Taehyung lại chọn một bài tình ca nhìn là biết không thể thông qua.
"Taehyung, hồi cấp ba em trong mắt anh như thế nào?"
"..."
Người đàn ông nhướng mày: "Em hỏi anh?"
Cô dùng giọng điệu tùy ý nói: "Chỉ là muốn hỏi thôi, anh còn nhớ không?"
"Em là học sinh ưu tú lần nào cũng lên bảng vàng." Anh nhún vai, nói ra đánh giá, "Em khá nghiêm túc."
"Nghiêm túc?"
"Em sống mỗi ngày đều rất trân quý, khiến người khác ghen tị."
Hồi cấp hai cấp ba anh có chút mơ hồ, có ý nghĩa lãng phí nhân sinh. Con nhà giàu lại không được mẹ thương, bệnh thông thường ăn chơi hưởng lạc, muốn chơi gì thì chơi.
Nhưng mỗi lần tan học, thể dục, tự học đều có thể nhìn thấy bóng lưng cô chuyên tâm làm mỗi việc.
Yoo Nabi là một cô gái rất nghiêm túc.
Cô chậm chạp ấm nóng, biểu cảm còn ủ rũ, đùa lại nhạt, không giỏi tìm niềm vui. Nhưng cô có thể tự hòa hợp trong thế giới nhỏ của mình, cũng có sức mạnh đi lên.
Thực sự rất thu hút anh.
Vì vậy Taehyung giờ đây cũng luôn cảm thấy cô rất quyến rũ khi chuyên tâm làm việc.
"Nghe cứ như..." Nabi nghi hoặc, "em giống một bà cụ non, còn rất nhàm chán."
"Không nhàm chán đâu, khá thú vị đấy."
Anh đột nhiên nhớ ra điều gì, ngoảnh đầu sang, chưa nói ra đã cười trước.
Có một lần, giờ thể dục tự do hoạt động.
Ha Yoon và cô mua kem ở căng tin, vừa đi vừa ăn.
Con trai thời cấp ba rất thích thể hiện ngầu lòi, trước mặt bạn gái mình thích đi đi sẽ làm động tác ném bóng. Lúc đó có một chàng trai thích Ha Yoon, đi ngang qua họ, cố ý nhảy lên một cái.
Ha Yoon còn chưa kịp phản ứng.
Nabi quay đầu lại, chậm rãi nói nhỏ với cô: "Vừa rồi anh chàng ném bóng đó không biết là viền quần lót đã lộ ra rồi hả? Muốn học Justin Bieber hả."
Taehyung lúc đó đang đi phía sau, trên tay vốn cầm một quả bóng rổ. Nghe thấy thế, lập tức nhét bóng vào tay Do Ha, khoác tay đi.
Lại nghe thấy hai cô gái chụm đầu cùng nhau: "Ở đây còn có một anh chàng khoác tay."
"..."
Xe dừng ở bãi cỏ trước cửa nhà.
Taehyung chuyển giọng: "Còn một lần nữa, em bị thầy Park gọi lên bảng viết đề, vì mang theo giấy ghi chú ghi công thức, bị thầy mắng. Rồi em..."
Thầy Park là thầy giáo toán của họ.
Nabi cắn môi: "Anh quả nhiên đã xem?"
Cô thật sự không hiểu nổi, tại sao lại cùng anh hồi tưởng về thời cấp ba không có chút điểm sáng nào của mình.
Taehyung thấy cô định tới bịt miệng, vừa cười vừa gật đầu.
Lúc đó anh ngồi ở vị trí cuối lớp, thùng rác đặt ở góc cửa sau. Nabi bị mắng xong vo tờ giấy ghi chú thành một cục, giận dỗi ném về phía sau.
Không ném vào thùng, lại ném trúng đầu Taehyung đang ngủ.
Anh nhặt cục giấy lên, ngẩng mặt lên thấy Nabi làm động tác chắp tay "xin lỗi", ra hiệu nhỏ nhờ anh vứt hộ.
Cũng tại Taehyung tò mò về cô quá mạnh.
Mở ra xem, ngoài công thức ra, còn có một dòng chữ nhỏ: 【Thầy Park thật phiền, nguyền rủa thầy đi vệ sinh kéo khóa kẹp vào chỗ đó.】
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co