Truyen3h.Co

[KunNong] [NongKun] Phong

2

KunNongVn

2.

Có lẽ chẳng ai có thể miêu tả được cuộc sống thật ra như thế nào, nhưng một ngày ba bữa, ngọt bùi đắng cay vẫn là người bạn chân thành nhất.

Trần Lập Nông xếp lại mấy tờ tiền lẻ hôm qua Thái Từ Khôn đưa. Ban ngày cậu vẫn đến chỗ sửa xe làm việc, vì không yên tâm Thái Từ Khôn nên đành dẫn theo.

"Chào buổi sáng, anh Hâm."

"Lập Nông đến rồi à, ơ, đây là?" Người được gọi là anh Hâm dò xét người đang đứng sau Trần Lập Nông.

"Đây là anh của em, sợ ảnh buồn nên dẫn theo." Không đợi Thái Từ Khôn suy nghĩ, Trần Lập Nông đã lập tức thay anh giới thiệu.

"À, vậy cũng tốt, đây là xe đạp hôm qua A Khánh đưa tới, sửa xong rồi nên em đem trả đi, sẵn tiện dẫn anh của em dạo chơi." Anh Hâm chỉ chỉ chiếc xe dựng bên ngoài, khéo hiểu lòng người phất phất tay.

Trần Lập Nông tự biết đây là chiếu cố đặc biệt trong thời gian làm việc, vậy nên chỉ có thể cảm ơn, đẩy xe đạp đến bên cạnh Thái Từ Khôn.

Sáng sớm thị trấn nhỏ vẫn còn sương mù, Thái Từ Khôn cũng mơ mơ màng màng, nắm góc áo Trần Lập Nông bước theo "Nông Nông bình thường đi làm ở đó à?"

"Cứ xem là vậy đi, em cũng học được vài thứ, chủ yếu là tất cả mọi người đều đối xử với em khá tốt." Trần Lập Nông theo thói quen vuốt mái tóc đen mềm mại, nhìn Thái Từ Khôn bên cạnh như cái đuôi nhỏ.

"Ừm... vậy lương một tháng bao nhiêu?" Thái Từ Khôn chớp mắt, thật ra phong cảnh trong trấn nhỏ chẳng có gì mới, thầm cảm thán chiếc thuyền vừa cập bến đã vội vã rời đi, kết quả nhìn tới nhìn lui vẫn là Trần Lập Nông đẹp nhất.

"Sao vậy, sợ em không nuôi nổi anh à?"

"Không phải. Nhưng dù sao từ bây giờ trong nhà có thêm miệng ăn mà." Thái Từ Khôn bị trêu có chút ngượng ngùng, cánh môi đỏ tươi mấp mái.

"Ừ, anh ăn nhiều như vậy, nói thật thì không ổn lắm." Đột nhiên Trần Lập Nông nghiêm túc lại, cau mày như đang suy nghĩ gì đó, ánh mắt không hề nhìn vào Thái Từ Khôn, "Vậy cứ xem như đang nuôi heo đi."

"Em, em mới ăn nhiều nhé! Em mới là heo." Không hiểu sao mặt Thái Từ Khôn lại đỏ hơn, buông góc áo Trần Lập Nông đã bị nắm đến nhăn nhúm ra, không biết tại sao mình lại chơi đùa như những đứa nhóc ở nhà trẻ.

Đúng lúc đến đoạn xuống dốc, Trần Lập Nông thừa cơ đẩy xe chạy, Thái Từ Khôn bất đắc dĩ chạy nhanh theo, đôi chân dài thẳng tắp của thiếu niên khi chạy như có thể mang theo một trận gió, mang theo một mảnh tươi sáng.

Hai người vừa đi vừa cười đùa, thoáng chốc đã đến nơi, một tầng mồ hôi mỏng đọng trên trán và vạt áo, phác hoạ sự tươi trẻ của thời niên thiếu. Sau khi đẩy xe vào sân nhỏ Trần Lập Nông gọi to "Anh Khánh, xe đạp của anh sửa xong rồi."

"Đến rồi, chào Lập Nông, đây là ai vậy?" A Khánh nhìn Thái Từ Khôn đang vịn vào Trần Lập Nông há miệng thở dốc, anh ít khi vận động nhưng vừa rồi quá cao hứng, bây giờ dừng lại cơ thể mới có cảm giác mỏi mệt, tim đập nhanh không ngừng, mồ hôi cũng đổ nhiều hơn thường ngày, chắc là vì lúc nãy đã chạy nhỉ? Thái Từ Khôn ngửa đầu nhìn Trần Lập Nông đang giúp mình lau mồ hôi trên trán.

"Em là anh của cậu ấy." Chỉ cần một lần là Thái Từ Khôn đã học được rồi, không đợi Trần Lập Nông mở miệng giải thích, nói xong còn có chút đắc ý mà thè lưỡi trêu chọc Trần Lập Nông.

"Vất vả, vất vả rồi." A Khánh để xe đạp qua một bên, "Trước kia không nghe nói em còn có một anh trai? Nhưng mà lớn lên cũng đẹp trai lắm."

Trần Lập Nông chỉ lo gật gật đầu, rõ ràng đang hùa theo nửa câu sau.

"Uống trà sữa không? Lạnh lạnh nè." A Khánh hơi nhướng mày, đối tượng của câu hỏi là Thái Từ Khôn bên cạnh.

Phản ứng đầu tiên của Thái Từ Khôn là quay sang nhìn Trần Lập Nông, tựa như chú mèo nhỏ đang trưng cầu ý kiến chủ nhân, rõ ràng trong mắt đều là mong muốn nhưng vẫn nhìn qua chờ đợi quyết định.

Trần Lập Nông nhẹ nhàng xoa mái tóc nâu xoăn của Thái Từ Khôn, chỉ có thể nộp vũ khí đầu hàng "Vậy phiền anh A Khánh rồi."

Tuy thích ngọt, nhưng may mắn đâu phải ai cũng có được. Đột nhiên Trần Lập Nông cảm giác, hai đồng tiền may mắn ấy không phải đổi được chai nước cam có ga, mà là mở được một bảo rương quý giá, có thể mang đi khoe khắp nơi.

Sau khi rời khỏi nhà A Khánh, tuân theo quy tắc không nên vừa đi vừa ăn nếu không sẽ bị đau bụng, Trần Lập Nông liền dẫn Thái Từ Khôn đến chỗ bậc thang, nơi này rất gần biển, thậm chí có thể ngửi được mùi tanh mặn của nước biển, gió biển thổi từng cơn vào mặt mang theo màu xanh thuần khiết.

Thái Từ Khôn nâng ly trà sữa lên uống một ngụm lớn. Mùi sữa và hồng trà hoà nguyện vào nhau, cả răng môi tràn đầy mùi thơm, đến trân châu cũng dẻo ngon, sau khi ướp lạnh vị ngọt đã hoà vào, đủ để vị giác lưu lại rất lâu.

"Ngon quá." Thái Từ Khôn kinh hỉ nhìn Trần Lập Nông, hơi nâng cằm lên, nghiêm túc nhai nuốt trân châu tròn tròn, dường như vị ngọt hiện rõ trên mặt anh, nốt ruồi nhỏ trên mặt cũng sinh động hoạt bát.

Không có gì tự nhiên mà đến, Trần Lập Nông nhớ lúc trước đi học mình từng đọc một câu, hình như là của Pushkin? Trần Lập Nông không nhớ rõ lắm, cậu cũng không rảnh để suy nghĩ cuộc sống này rốt cuộc có lừa ai không, chỉ biết giờ phút này Thái Từ Khôn trước mặt mình rất đáng yêu, có lẽ lúc nói cũng không kịp suy nghĩ, nhưng khi suy nghĩ kỹ càng, anh vẫn muốn nói như thế.

Thời gian luôn chầm chậm trôi qua, cơm cũng phải ăn thật tốt. Trần Lập Nông nghĩ đến thực đơn hôm nay, trong nhà vẫn còn tôm mà hôm qua dì cho, có lẽ đủ để lót dạ. Nói thật, cho dù chỉ là ăn cơm, hai người vẫn hao hơn một người, bình thường số tiền mà Trần Lập Nông tích cóp được đều đưa cho bệnh viện, nhưng ở bệnh viện tiền được tính theo từng ngày nên cũng tính vào chi tiêu hằng ngày, một ngày cũng không giảm bớt, dù người nằm trên giường bệnh ấy vẫn không chút phản ứng, nhưng Trần Lập Nông vẫn muốn kiên trì.

Đến khi nhìn Thái Từ Khôn ôm ly trà sữa, đột nhiên Trần Lập Nông có chút tiêu tan, nếu luôn cảnh giác cao độ với mọi thứ như thế, mang tiền tài và hồi báo tính toán rõ ràng như vậy, vậy thì cuộc sống và tình cảm còn gì là niềm vui.

"Có thể biến thành heo nhỏ thật này." Trần Lập Nông dùng bả vai đụng đụng Thái Từ Khôn

"Vậy anh cũng rất vui." Thái Từ Khôn không chịu yếu thế đẩy ngược lại, sẵn tay đưa ly trà sữa đến miệng Trần Lập Nông

"Có gì vui chứ." Trần Lập Nông cũng uống một ngụm lớn, thật ra vị ngọt không bao hàm tất cả vị giác, nhưng chỉ cần một chút cũng đủ khiến người ta vui sướng rất lâu.

"Vì chỉ cần nghĩ đến có thể cùng em biến thành heo, anh rất vui." Thái Từ Khôn nghiêng đầu cười hì hì, phiền não gì chứ, như mây khói thôi, nơi đây mỗi một giây đều rất ngọt, tựa như chẳng ai thèm nghĩ đến sau này nữa.

Cuối cùng cũng đến chạng vạng tối, Thái Từ Khôn giẫm vào bóng Trần Lập Nông cùng nhau về nhà, theo thường lệ đi qua sảnh trò chơi náo nhiệt, nhân vật trong màn hình điện tử vô cùng sặc sỡ. Đến khi trông thấy Trần Lập Nông tiến vào nhà bếp, chỉ sợ đây là thời điểm vui vẻ cuối cùng trong ngày của Thái Từ Khôn, trước kia ở nhà mỗi bữa ăn đều có người hậu hạ, cơm bưng đến tận bàn, chắc chắn là rất tinh xảo rồi nhưng mùi vị thế nào Thái Từ Khôn lại không nhớ được, bây giờ anh biết chỉ cần là Trần Lập Nông làm thì nhất định món nào cũng rất ngon, không quan tâm đến mùi khói lửa khó chịu, anh chỉ muốn đến gần Trần Lập Nông, tò mò nhìn mỗi bước chân của cậu trong căn bếp chật hẹp ấy.

Lúc này Trần Lập Nông cũng không đuổi người, có đôi khi đột nhiên xoay người như muốn ôm người kia vào lòng.

Trần Lập Nông thuần thục chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, đem giá và rau thơm rửa sạch rồi để ráo, dựa theo phương pháp hôm qua làm thịt áp chảo, vừa thành thục chỉ đạo Thái Từ Khôn bóc vỏ tỏi và hành.

Thái Từ Khôn chẳng có chút kinh nghiệm, bóc vỏ tỏi cũng không được, có khi còn để cả dấu móng tay trên múi tỏi, nhưng lúc bóc vỏ hành thì bị cay mắt, mà bản thân lại không chịu thua, vừa lấy tay lau nước mắt vừa bóc vỏ, càng bóc càng khóc, càng khóc càng bóc.

Đôi mắt xinh đẹp bị lau đến đỏ bừng, mắt ngập nước khiến Trần Lập Nông hoảng hồn, sau khi để nồi nước lên liền vội vàng kéo người kia dậy, Thái Từ Khôn bị cay mà bĩu môi, vừa để Trần Lập Nông lau nước mắt cho mình vừa quật cường hung hăng bóc vỏ hành trong tay.

Trần Lập Nông bất đắc dĩ trêu ghẹo "Bữa tối này không cần nêm muối nữa rồi."

Cuối cùng nước cũng sôi lên bốc những bọt nước trắng, Trần Lập Nông liền thả tôm và giá vào, vừa mới đến trình tự này Thái Từ Khôn đã thèm không chịu được nhưng vẫn không quên đống củ hành vừa mới hành hạ mình thế nào, mong chờ nhìn Trần Lập Nông trả thù cho mình, sau khi bỏ vào nước rồi thêm tỏi và dấm chua vào, sợi mì vàng óng cuối cùng cũng bốc mùi thơm lên, tất cả mọi thứ dần hoà quyện vào nhau.

Lúc này mùi thơm đến mức Thái Từ Khôn không để ý đến việc tán thưởng, Trần Lập Nông đã bưng hai tô lớn đến bên giường, cảm giác thoả mãn với công sức của mình, vội vàng đưa vào miệng.

Mà Trần Lập Nông cũng hiểu ý không hề hỏi thăm, chỉ nhìn vẻ mặt mỹ mãn của Thái Từ Khôn hiện lên, lòng cũng nhẹ nhàng, không thể đè nén được lòng tham, nếu người trước mặt cứ mãi như thế thì tốt rồi.

Thanh niên khoẻ mạnh luôn ăn rất nhanh, dùng tứ chi để biểu đạt cảm thụ chân thật nhất, chuyện rửa chén vẫn theo thường lệ là Thái Từ Khôn làm, hai tô đầy ắp thoáng chốc đã trống rỗng.

Sau khi ăn xong Trần Lập Nông vẫn dặn dò một câu ăn chậm nhai kỹ, Thái Từ Khôn ở nhà bếp vừa rửa chén vừa bất đắc dĩ "Không còn cách nào, tại nó ngon quá."

Dọn dẹp xong, Trần Lập Nông nghĩ buổi tối đơn điệu như vậy cũng không phải cách hay, hai người đều không có điện thoại, cũng chẳng có gì để giải trí, Thái Từ Khôn là quên mang, Trần Lập Nông là cảm thấy điện thoại không cần thiết, dù sao những lúc cô đơn thế này, một người thì còn đỡ, nhưng hai người thì luôn có cảm giác nhạt nhẽo.

Vậy nên Thái Từ Khôn nằm lỳ trên giường nhìn Trần Lập Nông lục lọi gì đó, cuối cùng mở cái rương dưới cuối ra, tìm được một cây đàn ghita, đáng tiếng cây đàn này lại thiếu một dây.

Trần Lập Nông hắng giọng một cái, nhìn vào ánh mắt mong chờ của Thái Từ Khôn "Hay là, em hát cho anh nghe một bài?"

Thái Từ Khôn không ngờ chàng trai nhỏ tuổi hơn mình ấy khi hát lên lại có chất giọng hoàn toàn khác, dù không hoàn toàn mất đi tính trẻ trung nhưng vẫn thâm tình hơn giọng nói, mái tóc đen phủ lên trán, trên mặt đều là ôn nhu.

Ca khúc này lần đầu tiên Thái Từ Khôn nghe, nhưng lại rất thưởng thụ dùng ngón tay gõ gõ vào mép giường, hoà vào nhịp điệu, nói thật đàn ghita này không đắt, thậm chí lúc đánh còn phát ra âm thanh khó chịu, động tác cũng không xem là thành thục, chuyện này Thái Từ Khôn chỉ cần dùng tai nghe liền biết, nhưng anh vẫn cảm thấy đây là ca khúc làm anh xúc động nhất. Lúc hát đến đoạn cuối, Trần Lập Nông gẩy đàn hai cái rồi không tiếp tục nữa, cậu có chút ngại ngùng cúi đầu "Thiếu dây âm nhỏ nên không đánh được."

"Rất êm tai." Thái Từ Khôn chân thành vỗ tay, bất đắc dĩ ý thức được trong lời nói thiếu đi chút tự nhiên, nội tâm tựa như cây đàn ấy thiếu đi một âm thấp, cũng giống như con người Trần Lập Nông, đáng lẽ không nên sống ở thị trấn nhỏ bé này, mỗi ngày vì kế sinh nhai mà bận rộn, thân bất do kỷ. Nhưng thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng lại biến thành một câu "Không ngờ Nông Nông cũng biết chơi đàn ghita."

"Lúc trước ba em có dạy." Trần Lập Nông có chút tiếc nuối gõ vào lưng đàn, ngẩng đầu lên là nụ cười đầy mị lực "Khôn Khôn muốn học thanh nhạc mà, chắc chắn giỏi hơn em nhiều."

Thái Từ Khôn lắc đầu "Ba Nông Nông là một người rất giỏi." Vừa dứt lời liền giúp Trần Lập Nông cất đàn, kéo cậu nằm xuống giường

"Đúng vậy, một người rất tuyệt." Trần Lập Nông nâng khoé môi, đắp chăn cho Thái Từ Khôn rồi vươn tay tắt đèn

Nếu tất cả tâm sự đều có thể nói ra một cách rành mạch như ước mơ thì tốt rồi.

"Nông Nông sinh nhật ngày mấy?"

"Ầy, sao tự nhiên hỏi cái này, em sinh tháng 10, ngày 3 tháng 10."

"Đương nhiên là để chuẩn bị quà sinh nhật cho em rồi, dù sao qua tuổi 18 cũng sẽ thành người lớn. Tháng mười... vậy cũng sắp đến rồi ha, bây giờ là tháng chín rồi, sinh nhật của anh cũng lớn hơn em á, anh sinh tháng 8, một tiếng gọi anh này đảm bảo không lỗ." Thái Từ Khôn vừa nói vừa hưng phấn muốn bật dậy khỏi chăn, tựa như chỉ có chuyện này mới có thể áp chế Trần Lập Nông.

Trần Lập Nông ôm lấy anh, giọng ấm áp "Được rồi anh, có mệt không, chúng ta ngủ đi."

Trần Lập Nông cười Thái Từ Khôn cũng liền cười theo. Hai người đều đang che giấu lẫn nhau, nhưng lại chỉ muốn mang tiếng cười đến cho đối phương. Màn đêm vẫn yên tĩnh như thế, tựa như không còn tiếng đàn ghita nữa vẻ yên ắng càng rõ ràng hơn.

"Nông Nông, em... có từng nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi đây không?" Hơn nữa ngày, Thái Từ Khôn hỏi những lời này trong đêm tối yên tĩnh là quá đột ngột

Nhưng đáp lại anh, chỉ có tiếng hít thở đều đều của thiếu niên

Thái Từ Khôn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt yên bình của Trần Lập Nông.

"Nông Nông ngủ rồi?"

Vẫn không có câu trả lời, như ma xui quỷ khiến, Thái Từ Khôn hôn lên môi Trần Lập Nông, lạnh lẽo mềm mại

Tiêu rồi, bây giờ mình đâu có chạy bộ đâu, sao tim lại đập nhanh như lúc sáng vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co