Truyen3h.Co

[KunNong] [NongKun] Phong

3

KunNongVn

3.

Chuyện đêm đó và tiếng tim đập loạn đều chẳng là gì, một đêm thức dậy sớm đã quên mất.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng qua một ngày sầu muộn ba lần chỉ để nghĩ xem nên ăn gì, mà trong suy nghĩ của Thái Từ Khôn chỉ có cơm Trần Lập Nông làm là ngon nhất, bản thân vẫn muốn được ăn nhiều hơn nữa.

Trần Lập Nông vừa nói Thái Từ Khôn khung xương nhỏ dù có ăn thế nào cũng không thấy mập lên tựa như lén giấu hết thịt đi rồi, lại vừa cố ý chuẩn bị cho Thái Từ Khôn thật nhiều món.

Cuộc sống trong trấn nhỏ chẳng có gì đặc biệt, đôi khi ở bến có thuyền dừng lại mới có chút náo nhiệt, nhưng đa số thời gian đều là tiếng sóng tiếng gió.

Vốn tưởng cuộc sống như vậy bản thân sẽ nhanh chóng không chịu nổi, Thái Từ Khôn nâng mắt nhìn Trần Lập Nông và anh Hâm sửa xe, ánh mắt nhìn Trần Lập Nông chằm chằm, trong đầu nảy ra nhiều suy nghĩ lung tung.

Sinh hoạt nơi đây khác hẳn thành phố, nếu không Thái Từ Khôn sẽ không nhảy xuống thuyền, theo thói quen trước tiên tìm nơi náo nhiệt nhất, lỗ tai và đôi mắt anh luôn có thói quen nhìn ngắm, nghe ngóng những thứ ồn ào, cả người chìm trong những toà nhà chọc trời. Bản thân đã lén bỏ đi gần ba tháng, đột nhiên Thái Từ Khôn nhếch môi cười cười, anh chắc chắn người nhà đang sốt ruột đến điên lên.

Bản thân cũng đã 20 rồi mà vẫn còn phản nghịch như vậy, một thân một mình mua vé ra biển chỉ vì muốn lang thang đâu đó, sau đó được Trần Lập Nông nhặt về nhà, bản thân cũng xem cậu như kho báu ở cuối bản đồ.

Trong manga có vẽ như vậy không nhỉ, là một chàng trai vượt mọi chông gai, đạp gió rẽ sóng.

Nghĩ vậy, Thái Từ Khôn đắc ý lắc lư đầu, tóc xoăn cũng run theo, mái tóc nhuộm màu rám nắng đã sắp bị tóc đen bẩm sinh thay thế rồi. Mà dù kho báu là do mình tình cờ tìm được, Thái Từ Khôn cũng không chắc cậu có đồng ý đi cùng mình không, anh không muốn gọi điện cho người nhà, nếu gọi thì khác gì thua rồi. Con người vốn là như thế, không sợ hãi kết quả cuối cùng, chỉ sợ khoảng thời gian chờ đợi kết quả.

Sau khi Thái Từ Khôn quen thuộc với thị trấn này, đôi khi không còn nhìn chằm chằm vào Trần Lập Nông nữa, thỉnh thoảng sẽ giúp người trong trấn vài việc hay giúp chuyển lời gì đó, chủ yếu là cố gắng để không thành một kẻ chỉ ăn chờ chết, tuy nhiên có một lần anh muốn theo A Khánh học làm trà sữa, cuối cùng lại bị Trần Lập Nông ngăn cản.

Anh muốn tự tay mình mua tặng Trần Lập Nông một món quà vào ngày sinh nhật lần thứ 18, chính thức trở thành người lớn rất quan trọng, ngoài ra còn vì kỷ niệm hai chúng ta gặp nhau.

Thái Từ Khôn đã suy nghĩ kỹ rồi, anh muốn tặng Trần Lập Nông một cây đàn ghita mới, tuy chỉ thua kém cây đàn kia hai chữ 'trân quý' nhưng hy vọng cây đàn mới với đầy đủ 6 dây cung, là một khởi đầu mới, cũng có thể sẽ bầu bạn với cậu trong chặng đường tiếp theo.

Đến ngày đó đột nhiên mất điện, cuối cùng Trần Lập Nông phải móc tiền túi ra trả tiền điện, còn phải mua thêm nguyên liệu nấu ăn. Số tiền điện còn thừa thì không đủ chi tiêu cho hai người trong tháng này, mà nếu mua nguyên liệu nấu ăn thì tiền thừa lại không đủ trả tiền điện.

Vậy nên Trần Lập Nông xoa xoa đầu Thái Từ Khôn, không nói câu nào, chỉ để lại một câu anh ở nhà chờ em, rồi lấy áo khoác đi ra cửa.

Rốt cuộc vẫn có chút khó khăn, nhưng dù như thế Trần Lập Nông vẫn theo bản năng không muốn chia sẻ áp lực với Thái Từ Khôn, chỉ mong anh vĩnh viễn vô ưu vô lo. Mà Thái Từ Khôn sớm chiều ở cạnh Trần Lập Nông đã hiểu quá rõ bản thân cậu, căn nhà vốn không lớn nhưng khi mất đi ánh sáng lại cảm thấy vô cùng áp lực, dù miệng ngoan ngoãn nói anh ở nhà chờ em nhưng khi Trần Lập Nông vừa bước ra cửa anh cũng vội đi ra.

Trong trấn nhỏ không có nhiều đèn đường, nguồn sáng nhỏ bé chỉ đủ soi rõ con đường dưới chân, sau khi ra cửa Thái Từ Khôn liền chạy đến bến tàu, giữa tháng chín thời tiết cũng dần lạnh hơn, nhất là ở bờ biển, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rất lớn, khi chạy Thái Từ Khôn cũng cảm giác được gió mát đang thổi vào cổ mình, khiến những động tác đều trở nên khó khăn, thế nhưng anh không rảnh để quản nhiều như vậy, chỉ không ngừng chạy về bến tàu, cũng may hôm nay thuyền cập bến vẫn chưa rời đi.

Buổi tối tháng chín, trên người anh vẫn đầy mồ hôi.

Nhưng dù anh có cố gắng chạy nhanh thế nào thì vẫn về trễ một chút, Trần Lập Nông đang ngồi ngoài bậc thềm chờ anh.

Chàng trai mét tám cuộn người lại, ngồi trên bậc thang, mái tóc đen mềm mại che trán, trong ánh mắt là sự uỷ khuất và căng thẳng mà Thái Từ Khôn chưa từng nhìn thấy, giọng cũng run rẩy "Khôn Khôn, anh đi đâu vậy?"

Thái Từ Khôn ngồi xuống bên cạnh Trần Lập Nông, há to miệng không biết nên an ủi thiếu niên này thế nào, nhưng trong nháy mắt anh chẳng cần suy nghĩ gì nữa, bởi vì cả người anh đã bị Trần Lập Nông ôm lấy, một cái ôm mạnh mẽ. Thái Từ Khôn gác cằm lên cổ Trần Lập Nông, ngẩn người mới ý thức được cái ôm này thân thuộc và ấm áp thế nào, vậy nên cũng không nghĩ ngợi gì mà vươn tay ôm lấy cậu.

"Khôn Khôn, áo khoác anh đâu?" Trần Lập Nông vừa ôm liền phát hiện không đúng, khí trời không hề ấm áp mà Thái Từ Khôn chỉ mặc chiếc áo ngắn tay, xương quai xanh lộ ra rõ ràng, lưng đổ mồ hôi đến ướt nhẹp, quần áo dán chặt vào cơ thể.

Cuối cùng hai người cũng tách ra, Trần Lập Nông vội vàng cởi áo khoác trên người ra khoác cho Thái Từ Khôn

"Vậy còn em, lúc nãy em ra ngoài làm gì?" Thái Từ Khôn nhận áo khoác, nhăn nhăn cái mũi, ngồi gần Trần Lập Nông một chút.

"Em..." Trần Lập Nông mấp máy môi, "Em tìm anh Hâm để xin ứng lương tháng sau. Rồi đi đóng tiền điện, nhưng phải đến sáng mai mới có điện lại, xin lỗi nhé, có lẽ đêm nay phải ăn mì gói rồi."

Ngõ hẻm, bậc thang, ánh trăng, hai người, dường như đây mới là một thế giới.

Tay phải Trần Lập Nông ấn ấn vào lòng bàn tay trái, nhưng ánh mắt không ngừng nhìn thẳng vào Thái Từ Khôn, "Khôn Khôn, áo khoác anh đâu?"

"Bán rồi." Thái Từ Khôn cười cười, tiếng côn trùng xung quanh như dần yên tĩnh lại

"Bán rồi?"

"Ừm, thế nào, như vậy anh có thể danh chính ngôn thuận mặc quần áo của em rồi." Thái Từ Khôn móc hai tờ tiền giấy nhăn nhúm trong túi ra, cái áo khoác cao bồi ấy lúc trước mua hết mấy vạn, bây giờ chỉ đổi được hai tờ tiền lẻ. Nhưng Thái Từ Khôn cảm thấy rất đáng giá.

Trần Lập Nông ngu ngơ nhận tiền, chỉ cảm giác trái tim mình như bị ai bóp chặt, người trước mặt hít một hơi sâu rồi nở nụ cười, nơi yếu mềm nhất của trái tim vỡ vụn rồi.

"Sao vậy, em không cho anh mặc quần áo của em à? Đừng keo kiệt vậy chứ, đừng quên, đây không chỉ là nhà em, còn là nhà của anh nữa." Thái Từ Khôn dùng bả vai đụng đụng Trần Lập Nông, trong ngữ khí vui đùa có chút thật lòng, "Đừng uỷ khuất vậy nữa, ăn mì gói cũng ngon mà, chỉ cần ăn cùng em thì món gì cũng ngon."

Trần Lập Nông cố gắng nén giọt nước mắt sắp rơi, cậu rất ít khóc, bởi vì có nhiều chuyện dù khóc cũng không giải quyết được gì, nhưng bây giờ cậu không tìm được từ nào để an ủi trái tim mình, hơn nữa ngày mới ổn định lại, "Thật xin lỗi Khôn Khôn, lúc trước em đã nói dối anh, mẹ em ra biển nhưng không phải đi làm, sau khi ba em bị bệnh nặng, một thời gian sau, mẹ cũng rời đi rồi, chỉ để lại một mình em, mẹ chẳng nói gì cả, cũng không còn quay về."

Vẫn là một đứa trẻ thôi. Cuối cùng vẫn sợ biệt ly và xa rời, trong nháy mắt Thái Từ Khôn như đã hiểu vì sao lúc nãy Trần Lập Nông lại căng thẳng bất an như thế, Thái Từ Khôn chỉ hận bản thân mình chạy không đủ nhanh, không đủ nhanh để ôm lấy cậu.

"Anh sẽ mãi bên cạnh em, chỉ cần là em." Thái Từ Khôn nhìn thẳng Trần Lập Nông nói như vậy, câu từ không duyên không cớ. Hoá ra tất cả những cuộc gặp gỡ kỳ diệu trên thế giới này, đều bắt đầu từ sự giúp đỡ của hai phía.

Lúc trước đi học Trần Lập Nông đã đọc qua rất nhiều sách, cậu cũng biết cái trấn này nhỏ thế nào, cuộc sống của cậu quẩn quanh chỉ có núi có biển, có lẽ tất cả là vì đợi đến lúc gặp được Thái Từ Khôn. Trần Lập Nông hơi ngẩng đầu, cố gắng đè nén trái tim đang loạn nhịp, nói một câu "Trăng đêm nay đẹp thật, sáng quá."

Trấn nhỏ vốn chẳng có đèn điện nào, sau khi hoàng hôn buông xuống ánh trăng sẽ xuất hiện, đó là bầu trời đêm mà ở thành phố khó thấy được, đến những ngôi sao cũng lấp lánh ánh sáng.

Thái Từ Khôn không hiểu câu nói ấy của Trần Lập Nông có ý gì, chỉ thu mình cọ cọ vào ngực cậu, "Sáng cũng vô dụng, nó cũng không theo vào nhà, vẫn không có điện."

Trần Lập Nông ôm Thái Từ Khôn chặt thêm một chút, vừa buồn cười lại không biết làm sao, "Dù vô dụng nhưng nó vẫn sáng mà."

Thái Từ Khôn cũng theo ánh mắt Trần Lập Nông nhìn những ngôi sao, nhìn ánh trăng, đột nhiên không đầu không đuôi nói một câu "Vậy anh vẫn thích em thì sao."

Câu tỏ tình hoàn toàn vượt khỏi dự kiến của Trần Lập Nông, rõ ràng là người khơi chuyện nhưng lại bắt đầu thẹn thùng, vì bản thân không thể biểu đạt rõ ràng mà phiền muộn, chỉ có thể học theo Thái Từ Khôn, ấp a ấp úng nói, "Nhưng mà.... có thích cũng vô dụng."

Thích cũng vô dụng thôi, giống như khóc vậy, cũng không làm ra cơm để ăn, không làm ra tiền để tiêu.

"Vô dụng anh cũng thích!" Giọng nói Thái Từ Khôn hùng hồn đến đáng yêu. Khả năng học cách nói của anh rất lợi hại, rõ ràng chỉ là con mèo nhỏ nhanh mồm nhanh miệng

Có lẽ dùng mắt thường cũng thấy được bầu không khí bây giờ tăng cao thế nào, tuy giờ phút này không có ánh nến, chỉ có ánh trăng, không có tiếng đàn violong cao quý, chỉ có âm thanh côn trùng phụ hoạ, hai người một áo khoác ngồi trên bậc thang, nhưng vẫn hy vọng thời gian mãi mãi dừng lại ở thời khắc này.

"Nông Nông, em có từng nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này không?" Nửa ngày, Thái Từ Khôn vẫn đem những lời này hỏi ra miệng, giọng rất nhẹ.

Trần Lập Nông cúi đầu xuống, hơi hơi há miệng, yết hầu cũng lên xuống, tựa như vẫn không biết nên mở miệng từ đâu. Cuối cùng cậu ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt chờ mong của Thái Từ Khôn, ánh mắt cũng nhu hoà hơn, "Khôn Khôn." Cậu khẽ gọi, "Có lẽ em và anh không giống nhau."

Trần Lập Nông cũng không nói với Thái Từ Khôn rằng đêm đó cậu đã ngủ hay chưa, câu hỏi của Thái Từ Khôn cũng khiến cậu suy nghĩ rất lâu, như vừa tỉnh táo lại trong niềm vui to lớn, giờ khắc này, hình như cậu đã hiểu rõ một điều, "Khôn Khôn bỏ đi cũng lâu rồi nhỉ, chắc chắn ba mẹ ở nhà đang rất sốt ruột, nói đi là đi, nhất định rất cần dũng khí, nhưng em thì không, em sinh ra ở đây, em còn chưa tốt nghiệp cấp 3, có lẽ bây giờ vẫn miễn cưỡng nuôi sống bản thân, mà rời đi lại không chắc chắn, hơn nữa, ba em vẫn đang trong bệnh viện, từ nhỏ em đã ở đây, em không rời đi được, hay đúng hơn là em không có dũng khí như Khôn Khôn." Trần Lập Nông dừng lại một chút, "Thật ra, em hiểu rõ, một ngày nào đó, Khôn Khôn cũng phải rời đi."

Trần Lập Nông lại cười, hình như nụ cười có thể che giấu tất cả, "Được rồi, chúng ta về phòng ngủ thôi."

Lúc này đổi thành Thái Từ Khôn giật mình rồi, anh chưa từng nghĩ nhiều như vậy, đúng là anh lớn hơn Trần Lập Nông hai tuổi, nhưng trong suy nghĩ anh vẫn nông cạn và đơn giản hơn Trần Lập Nông rất nhiều, chỉ là sự chu toàn và lý trí của Trần Lập Nông cũng đủ khiến anh không vui, đến khi đắp chăn xong, hai người nằm trên giường một hồi, Thái Từ Khôn vẫn không thể kéo mình ra khỏi lời nói của Trần Lập Nông.

"Vậy, vậy nếu anh nói anh sẽ ở lại, mãi mãi bên cạnh em thì sao?" Thái Từ Khôn kéo ống tay áo cậu, như đang cố bổ sung gì đó, anh một lòng một dạ muốn dẫn Trần Lập Nông rời đi, nhưng lại không đặt mình vào vị trí của cậu để suy xét.

Trần Lập Nông không nói gì, xoa xoa lưng dỗ anh ngủ

Sự im lặng còn khiến người ta khổ sở hơn, đột nhiên Thái Từ Khôn có chút sợ hãi, sự thật trước mắt như đánh bay định hướng dự trước, không tự giác mà có chút nức nở "Nếu... nếu ngày nào đó anh phải rời đi thật, cũng nhất định sẽ không chào mà đi."

Tay Trần Lập Nông dừng một chút, sau đó Thái Từ Khôn nghe cậu nói một chữ "Được."

Hai người không hẹn mà cùng im lặng, lưng đeo tâm sự nặng nề bước đi cũng không phải lựa chọn tốt, nhưng ít ra lúc này vẫn rất vui vẻ.

Thời gian vẫn trôi đi chẳng khác gì thường ngày, Thái Từ Khôn đã có thể trở thành phụ bếp cho Trần Lập Nông trong mỗi bữa cơm, múi tỏi cũng có thể bóc sạch sẽ, đến cắt hành cũng dần thành thục, nhưng thỉnh thoảng vẫn không cẩn thận để nước mắt chảy ròng ròng, Trần Lập Nông vẫn sẽ giúp anh lau nước mắt, cái củ màu tím ấy trong từ điển Thái Từ Khôn vĩnh viễn là con quái vật kinh khủng.

"Nếu không phải Nông Nông muốn dùng tụi mày để tao no bụng thì tao chẳng thèm để ý đến tụi mày đâu." Nhìn một cái, lại lên cơn với củ hành rồi.

Kế hoạch mua ghita của Thái Từ Khôn đang lặng lẽ tiến hành, tiền tích luỹ cũng có một chút, tháng chín trôi qua nhanh như cún chạy ngoài đồng, Thái Từ Khôn xé lịch đếm từng ngày như mong chờ tết đến, "Nông Nông, mau nhìn! Tháng mười rồi, đón sinh nhật Nông Nông thôi!"

Từ khi ba nhập viện, mẹ rời đi, Trần Lập Nông cũng chẳng còn nhớ đến sinh nhật mình nữa, nhưng hôm nay lại được người trân trọng nhớ đến, nói không vui là giả đấy, hôm sinh nhật nên làm gì đây? Nghe nói phía tây trấn có một sân chơi nho nhỏ, nếu không thì cứ dẫn Khôn Khôn đến đó chơi một hôm đi. Kỳ lạ, rõ ràng là sinh nhật một người, nhưng cả hai lại muốn đối phương vui vẻ.

"Đêm nay ăn cá đi, bác Lý bắt được rất nhiều cá, có cho anh mấy con." Thái Từ Khôn mặc áo sơ mi của Trần Lập Nông, nghiêng đầu nói

"Được á." Trần Lập Nông cười thấy răng không thấy mắt, hai tháng qua "anh" của cậu sắp nổi tiếng hơn cả cậu rồi.

Không phải cách làm mới lạ gì, chỉ chiên lên thôi, miếng cá tẩm bột lăn một vòng, chậm rãi đem miếng cá rán vào kim hai mặt, cuối cùng xối thêm sốt vào, đảo trong lửa lớn năm ba phút, rồi thêm chút dấm chua là có thể lên bàn rồi, Thái Từ Khôn như thường lệ chìm đắm vào mùi thơm, sau khi chiên lên miếng cá toả mùi thơm ngào ngạt, thịt cá xốp giòn, cắn một miếng đều là thịt cá trắng nõn. Thật ra lúc trước Thái Từ Khôn không thích ăn cá, vì chẳng muốn bị mắc xương, nhưng khi gặp được Trần Lập Nông liền thay đổi rồi.

Tốc độ ăn của Thái Từ Khôn vẫn nhanh hơn Trần Lập Nông, nhưng lúc này lại có người đến đập cửa

"Để anh xem." Thái Từ Khôn đứng lên, bước hai bước liền đến cửa, người ngoài cửa chính là ông chủ cửa hàng trò chơi.

"Lập Nông có ở đây không?" Ông chủ nhìn vào phòng

"A, có." Thái Từ Khôn quay đầu lại, "Nông Nông, tìm em."

"Bệnh viện gọi đến nói là tình hình không ổn lắm..." Ông chủ trông thấy Trần Lập Nông liền nói rõ

"Chúng ta ra ngoài nói." Trần Lập Nông đứng dậy theo ông chủ ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại

"Sao vậy, bệnh viện nói sao?" Ra cửa chưa được mấy bước Trần Lập Nông liền cau mày hỏi, cậu không có điện thoại nên số liên lạc mà bệnh viện lưu là của chủ cửa hàng trò chơi này.

"Cậu cũng biết, ba cậu nằm bệnh viện nhiều năm rồi, bệnh não rất phức tạp, thật ra sống một ngày là thêm một ngày không khả quan, bệnh viện nói mấy ngày nay quan sát thấy thể trạng không còn ổn định như trước, nên muốn nhanh chóng phẫu thuật, nếu không thì... sẽ rất khó..." Ông chủ thầm tìm cách biểu đạt tốt nhất

"Nếu phẫu thuật tỷ lệ thành công là bao nhiêu?"

"Không cao lắm... dù sao trong sọ nên kỹ thuật rất khó, mạo hiểm cũng cao."

"Chi phí thì sao?"

"Chắc từ 20 vạn đến 30 vạn hơn... chủ yếu là tiền chăm sóc trước và sau phẫu thuật nữa...."

"... Vâng, con biết rồi." Tuy ngoài mặt Trần Lập Nông rất bình tĩnh nhưng cơ thể không khỏi chập choạng

"Lập Nông à, không phải chú nói... Nhiều năm vậy con cũng coi như đã trả hiếu rồi, nếu không..."

"Phẫu thuật nên làm vẫn phải làm, chuyện tiền bạc, con sẽ về nghĩ cách." Trần Lập Nông khoát tay áo

"Chú còn ít tiền gửi ngân hàng, con cứ mượn trước, không sao đâu, Lập Nông, con người vẫn có thể bị cuộc sống bức tử..."

"Cảm ơn chú." Trần Lập Nông cúi chào, ổn định bước chân trở về nhà.

"Nông Nông, ba thế nào...?" Thái Từ Khôn vẫn ngồi ở mép giường, chén bát cũng không có tâm trạng rửa.

"Không sao, chỉ là gần đây tình hình không ổn lắm, có lẽ gắng gượng mấy ngày thì tốt thôi." Trần Lập Nông cố gắng nở nụ cười như thường ngày, dù khoé miệng có nâng lên cũng không có chút vui vẻ

"..." Thái Từ Khôn cũng không biết nói gì, đã đến nước này rồi Trần Lập Nông vẫn còn giấu giếm anh, thật sự vừa giận vừa đau lòng, chỉ trách cánh cửa kia quá mỏng, đến tiếng thở dài của Trần Lập Nông cũng không thoát khỏi lỗ tai Thái Từ Khôn

"Em, em ra ngoài có chút việc, anh không cần đợi em, cứ ngủ trước đi." Trần Lập Nông cầm áo khoác lên, xoay người rời đi.

"Vậy tối nay em có về không?" Thái Từ Khôn nắm góc áo Trần Lập Nông, cổ tay anh vẫn rất mảnh khảnh, đốt ngón tay lộ rõ xương trắng.

"Có. Anh nghe lời." Trần Lập Nông nắm chặt cổ tay kia rồi đẩy cửa ra, nhưng lưng khom hơn bình thường rất nhiều.

Đôi khi thật sự rất khó nhận ra cuộc sống rốt cuộc là gì, cho bạn mật đường, rồi lại đào cái hố cách đó không xa đợi bạn, dù bạn đã tích luỹ đủ một thân ôn nhu, có dũng khí để đối đầu với thế giới này thì trước những biến cố và sự thật, cả người vẫn không chịu nổi một cú đâm.

Cuộc sống như một viên sô cô la, khi qua hết lớp ngọt bên ngoài, mới nếm được vị đắng bên trong.

Nếu như có thể, anh muốn thay Trần Lập Nông khóc, biến mình thành Trần Lập Nông có thể cười không cần lý do, nhưng anh có gì chứ, chuyện anh không thể làm có rất nhiều, vẫn rất tuỳ hứng buông thả, tự cho mình là đúng mà bỏ đi không nói câu nào. Thái Từ Khôn ôm đầu gối ngồi im, đầu tóc lộn xộn, trán gác lên đầu gối đến đỏ ủng.

Thật ra anh nào có dũng khí, còn không phải vì đã gặp em ở đầu câu chuyện sao.

Đột nhiên Thái Từ Khôn đứng dậy, lấy số tiền dành dụm để mua đàn ghita mới ra, mang giày vào chạy vội ra ngoài, lần này anh không chạy trốn thật xa, chạy đến bốt điện thoại công cộng thì dừng lại.

Bỏ hai đồng tiền xu vào, trong lòng Thái Từ Khôn tràn đầy hy vọng, hy vọng vẫn có thể đổi được vị ngọt của nước cam có ga.

"Alo..." Giờ phút này cuống họng Thái Từ Khôn như nghẹn lại

"Alo? Khôn Khôn? Là Khôn Khôn hả? Con có biết con làm ba mẹ sốt ruột chết mất không!" Giọng nữ bên kia điện thoại đột nhiên lên cao, kích động Thái Từ Khôn run lên một cái

"Thằng nghịch tử đó còn dám gọi về nhà? Đưa điện thoại cho tôi!" Đúng như dự đoán, giọng ba vang lên

"Ba..."

"Mày còn mặt mũi gọi về nhà à, không nói tiếng nào bỏ đi hai tháng, mày muốn mẹ mày tức chết hả?"

"Ba, con sai rồi. Con sai rồi." Thái Từ Khôn co người lại, một tay dùng sức áp ống loa vào gần tai, tay kia cố gắng che miệng mình lại, chỉ có như thế lúc nói chuyện tiếng khóc mới không rõ ràng.

Hoàn toàn nhận lỗi và tiếng khóc của con làm người bên kia điện thoại sững sờ "Con ở đâu?"

"Trấn Lộc Cảng." Thái Từ Khôn nghẹn ngào, "Ba, con sẽ về học tài chính, nhất định nghe lời, tất cả đều nghe theo ba, ba... bây giờ ba có thể cho con một khoản tiền không?"

"Muốn bao nhiêu?"

"30 vạn."

"30 vạn? Con cần nhiều tiền thế làm gì?"

Thái Từ Khôn há to miệng, cuối cùng vẫn kể qua loa chuyện của mình và Trần Lập Nông, "Ba, thật xin lỗi, chuyện gì con cũng có thể nghe ba, nhưng chuyện khuynh hướng tình dục này, nó cũng không phải bệnh, con thật sự không đổi được..."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó thở dài một hơi "Ừ. Tiền ba có thể cho con, bây giờ ba kêu người đến đón, có lẽ xế chiều mai sẽ đến, con cũng phải đồng ý với ba, sau này không được qua lại với cái tên Nông gì đó."

Không ngờ cuộc gọi này lại biến thành một vấn đề hai lựa chọn, nhưng có lẽ anh cũng đã biết trước, đây là biện pháp tối ưu nhất rồi, Thái Từ Khôn lau sạch nước mắt, yết hầu đau nhức, sớm biết vậy đêm qua đã không ăn cá, nếu không thì sẽ không có cảm giác như bị xương cá đâm vào cuống họng đau đến hít thở không thông, thật làm người ta quá đau đớn, đến từng chữ nói ra, trái tim như đang rỉ máu.

"... Dạ, con đồng ý."

Thái Từ Khôn lảo đảo về nhà, về căn phòng nhỏ của hai người, anh muốn rửa chén nhưng suýt làm rơi vỡ mấy lần, vậy nên đành ngâm trong thao nước, liếc nhìn đồng hồ trên tường, chờ Trần Lập Nông trở về.

Chuyện này tự cho là phản nghịch đạp gió rẽ sóng, cuối cùng sắp bị sự thật ép buộc đến chết đi, cứ xem như chẳng có chuyện gì, có thể đợi đến ngày sinh nhật của Trần Lập Nông không? Chỉ còn hai ngày, rõ ràng chỉ còn hai ngày nữa thôi, móng tay Thái Từ Khôn đâm vào da thịt mình, đến khi làn da trong bàn tay nóng hổi đau nhức.

Anh rất hy vọng bây giờ có một cơn gió thổi qua mang theo mùi vị của nước cam, mang hai người trở về điểm bắt đầu. Thế nhưng sự thật cũng giống như những máy game cũ kỹ trong sảnh, bánh răng vẫn xoay và cần trục không linh hoạt, không phải mỗi lần nhét tiền xu vào đều đạt được niềm vui.

Trần Lập Nông trở về đã là nửa đêm, Thái Từ Khôn đã lau sạch nước mắt, tuy cuối cùng mắt vẫn sưng đỏ như cánh đào.

"Vẫn chưa ngủ?"

"Em không ôm anh không ngủ được." Thái Từ Khôn quấn chăn co người lại

"Ừm, em ôm anh, ngủ đi." Trần Lập Nông cởi áo khoác, vội rửa mặt rồi chui vào chăn, trên người cậu vẫn còn khí lạnh bên ngoài, trước kia Trần Lập Nông sẽ không sơ ý như vậy, nhưng dù có lạnh đến run rẩy Thái Từ Khôn vẫn cố chấp chui vào ngực Trần Lập Nông.

Hai người vẫn nằm tư thế cũ, nhưng chẳng ai ngủ được, tâm sự to lớn sắp đè chết hai người rồi.

"Nông Nông." Đột nhiên Thái Từ Khôn gọi "Vẫn chưa ngủ hả?"

"Ừm."

"Thật ra anh cũng lừa em." Thái Từ Khôn hơi ngồi dậy, "Anh bỏ nhà đi, nguyên nhân chủ yếu không phải vì anh muốn học thanh nhạc, anh come out với người nhà rồi." Thái Từ Khôn dừng một chút, mắt ẩn nước nhìn Trần Lập Nông, khoé mắt vẫn còn đỏ ửng, "Anh đồng tính luyến ái, Trần Lập Nông. Chính là kiểu yêu thích một chàng trai, anh nói anh thích em cũng không phải đùa, anh thật sự thích em, muốn cùng em làm chuyện yêu đó."

"Em..."

"Suỵt. Không cần trả lời anh." Ngón trỏ Thái Từ Khôn đặt lên môi Trần Lập Nông, "Em cứ nghe anh nói là được rồi, vốn anh định đợi đến sinh nhật sẽ tặng quà cho em, bây giờ anh không đợi kịp, Trần Lập Nông, chúng ta làm đi. Biến anh thành món quà mừng tuổi trưởng thành của em đi." Nói xong Thái Từ Khôn cũng bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình, để lộ đường cong mỹ lệ và làn da trắng mịn, lúc trước Trần Lập Nông nói ánh trăng rất sáng, nhưng thật ra lại không bằng một phần của Thái Từ Khôn.

Đáng tiếc tâm trạng của hai người bây giờ không thích hợp để làm, cuối cùng lại như đơn phương khẳng định chủ quyền, rồi biến thành ôm và hôn nhau, môi Thái Từ Khôn rất mềm, mềm đến nỗi khiến Trần Lập Nông nhớ đến những thanh kẹo dẻo ngọt lúc nhỏ được mẹ mua cho, thế nên cậu không thể chờ đợi mà dùng lưỡi thảo phạt khoang miệng đối phương, cướp hô hấp của anh, như vậy cậu có thể làm rõ nghi vấn ban đầu rồi, rốt cuộc miệng Thái Từ Khôn có phải cũng ngọt như nước cam ấy không.

Như hai con thú vây hãm lấy nhau, vừa cắn xé vừa bộc lộ. Thái Từ Khôn vẫn không biết hôn môi cũng có thể hao phí thể lực như vậy, hôn đến hai người mệt lả, rồi lại có chút bối rối.

Sớm mai vẫn đến đúng hẹn, chuyện đêm qua khi hồi tưởng lại đều có chút kinh sợ, hai người đều im lặng không dám nói gì, Trần Lập Nông vẫn phải ra ngoài, vay tiền cũng được, nhờ vả người khác cũng được, vẫn có một đống chuyện chờ cậu giải quyết, bất giác sờ lên chỗ môi bị Thái Từ Khôn cắn rách, vẫn dặn dò như trước "Ở nhà đợi em về, ngoan."

"Được."

Trần Lập Nông mang giày xong chuẩn bị đẩy cửa ra, suy nghĩ một chút rồi quay người, nhẹ nhàng hôn Thái Từ Khôn một cái, lặp lại lần nữa "Đợi em về." Ai cũng không có cách nào giải thích hay khắc chế sự hoảng loạn, rõ ràng tần số vẫn như thường ngày, nhưng trong lòng lại có chút sợ hãi.

"Ừm, đợi em về." Thái Từ Khôn nở nụ cười đáp lại, một nụ cười không chút khuyết điểm

Mặt trời dần lên cao, bóng cũng thế.

Con đường này Trần Lập Nông rất quen thuộc, vì đã đi qua vô số lần, lúc nhàm chán sẽ cố ý giẫm vào bóng của mình, đến ngã rẽ cuối hẻm sẽ thấy cửa hàng trò chơi nổi tiếng nhất nơi này.

Theo thường lệ đi qua sảnh trò chơi, đẩy cánh cửa nhỏ bé ra, nhưng không còn người ngồi trên giường nói với cậu "Nông Nông, anh đói quá. Anh muốn ăn cơm em làm."

Trong nhà trang trí rất ít, nơi đây cũng rất nhỏ, nhỏ đến chỉ cần liếc mắt là có thể thấy rõ xung quanh, nhỏ đến không có chỗ nào giấu được thiếu niên cao mét tám, chuyện lo sợ nhất cuối cùng cũng đến, điềm báo trong ngày sinh nhật lần thứ 18 của cậu, thu hồi hết tất cả vốn liếng có thể khiến cậu hạnh phúc.

Một ca khúc không có âm cuối, một bộ phim không có kết cục.

Trong nhà vẫn rất sạch sẽ, tất cả áo sơ mi đều được xếp ngay ngắn trên giường, tựa như chẳng có ai mặc qua, đến một nếp gấp cũng không có, giường niệm phẳng lì không lõm, thậm chí đến không khí cũng không ngửi được chứng cứ chứng minh người kia từng ở.

Gió cũng không thổi nữa.

Tất cả như đều trở về ban đầu lại như có gì đó không giống, Trần Lập Nông kinh ngạc đi vào nhà bếp, chỉ thấy bên dưới túi củ hành có một tấm chi phiếu, bên trên chỉ viết một câu, mật mã là sinh nhật của em.

Lúc này không cần đi khắp nơi tìm kiếm, cũng không cần ngồi ở bậc thềm chờ đợi, vì trong lòng Trần Lập Nông hiểu rõ, đây mới thực sự là chia ly.

Anh là con mèo nhỏ, một con mèo nhỏ thích uống nước cam có ga và trà sữa, ngay trong ngày đầu tháng mười cứ thế rời đi.

Có lẽ Thái Từ Khôn đã dùng hết thảy mọi biểu hiện để báo hiệu cuộc chia ly, nhưng anh vẫn không đợi được một câu nói của em, em cũng thích anh, nói như vậy, có phải cũng tính là không từ mà biệt không?

Hồi lâu, Trần Lập Nông vịn mép bếp chậm rãi ngồi xuống, bả vai không kiềm chế được mà run lên, một tiếng khóc trong im lặng

Lộp bộp, tiểu quái vật màu tím trong túi rơi xuống, lăn tròn trên đất.

--Phiên ngoại--

"Hả? Chỉ vậy thôi? Vậy ba của cậu ta có phẫu thuật thành công không?" Học trò mới đến học sửa xe hỏi tới, lúc không có chuyện gì làm sẽ kéo anh Hâm đến nói chuyện, anh Hâm cũng liền kể tiếp chuyện xưa cho hắn nghe.

Đương nhiên, trong mắt người khác có lẽ đó chỉ là chuyện xưa thôi

"Aiya, cậu gấp cái gì, anh còn chưa kể xong mà." Anh Hâm lau mồ hôi trên trán, cùng cờ lê vặn xít con ốc trên tay.

Đột nhiên hắn nhớ đến bộ dạng của Trần Lập Nông ngày đó, đối mặt với biển, kể hết mọi chuyện cho hắn nghe, trước là cảm ơn đã chăm sóc, sau là lời tạm biệt trịnh trọng, ngày đó mặt trời như cái bánh lớn, ánh nắng chiếu vào mặt thiếu niên đến đỏ bừng.

"Cuối cùng, phẫu thuật thành công, nhưng do bệnh đã để quá lâu, hơn nữa chuyện não bộ rất phức tạp, vậy nên chưa qua một chút đã không ổn rồi, cũng may lúc cuối rất tỉnh táo, vẫn rất tỉnh táo. Hơn nữa, nghe nói bên dưới rương đàn ghita mà ba cậu ấy để lại có thêm một cây đàn ghita mới, mà bên dưới cây đàn mới lại có một tờ giấy nhỏ nhăn nhúm."

"Trên tờ giấy viết gì vậy?"

"Hình như là một địa chỉ."

"Rồi sau đó thì sao?"

"Sau đó á." Anh Hâm đứng thẳng lưng, hé mắt nhìn về phía biển, "Sau đó thiếu niên nói xong mọi thứ, liền xuất phát chứ sao."

-END-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co