2
Ra khỏi phòng học nóng nực, Tử Du đi dọc hành lang đến Thư viện, trời đang đổ mưa, mưa không to, nhưng mưa bụi hất vào hành lang, rơi vào mặt cậu, cậu lấy một tay lau má, có cảm giác hơi dính dính.
Trong ký túc xá của cậu có ba người chọn môn "Ngôn ngữ một nhà Hồng học[1]" của Giáo sư Chu, nó là môn phụ, không cần thi, nhưng yêu cầu mỗi người phải nộp luận văn để có thể lấy điểm học phần.
[1] Hồng học: bộ môn khoa học chuyên nghiên cứu về Hồng lâu mộng.
Tử Du quen thuộc đi tới chỗ sách tra cứu phân tích văn học cổ điển, những người tra cứu sách văn học không nhiều lắm, có mấy người đang đăm chiêu ủ dột, nhìn từng quyền trên giá sách từ trên xuống dưới, rồi lại đau khổ tìm lên, ánh mắt mờ mịt.
Tử Du đi đến trước mặt một người trong số đó, bất giác ôm tay trước ngực, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn hắn:
"Bạn học, sao cậu lại chạy tới đây?"
Hủ Ninh đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm giá sách, thình lình nghe được giọng nói của cậu, nên kinh ngạc xoay mặt lại, anh nhận ra cậu, bèn cười nhạo một tiếng:
"Sao nào, chỗ này tôi không thể tới à?"
Tử Du không phải là người hay mang thù, hơn nữa cậu biết anh muốn theo đuổi bạn tốt của mình, nên nhìn thấy anh cũng có cảm giác không giống với những người khác.
"Không phải sắp thi à! Cậu còn lòng dạ tới mượn sách giải trí?"
"Ai nói tôi đọc sách giải trí chứ, tôi đang tìm tư liệu đề viết luận văn này!"
"Cậu học môn gì?"
"Ngôn ngữ một nhà Hồng học."
"Hả?"
Tử Du sửng sốt:
"Tôi, tụi tôi cũng học môn này, sao chưa từng thấy cậu chứ?"
"Hả gì mà hả! Chừng trăm người ngồi trên giảng đường trong phòng học, cậu có thể nhận ra tôi mới là lạ!"
Tử Du cười ha hả: "Không ngờ cậu cũng học môn này, nên nhất thời giật mình, không trách được không trách được!"
Nói xong thì xoay người, nhưng ngay sau đó thì phải hít một ngụm khí lạnh, trên giá sách vốn đang đầy ắp một hàng phân tích tác phẩm Hồng học, giờ phút này lại trống rỗng không còn quyển nào, cậu lại tới chậm một bước rồi!
"Sao lại vậy chứ!"
Tử Du uể oải không dứt: "Cùng học với nhau, tốt xấu gì cũng phải để lại một hai quyển chứ!"
Hủ Ninh không để ý tới cậu, chỉ cúi người cẩn thận lục soát hai hàng sách bên dưới có sách bị người ta để nhầm chỗ không, Tử Du thấy anh mở màn, nên cũng vội vàng ngồi xổm xuống cẩn thận kiểm tra, học phần của ba người, là chuyện liên quan đến tánh mạng đó.
Trời không phụ người có lòng, ánh mắt của Tử Du như rada quét qua quét lại, rốt cuộc cậu cũng tìm được một quyển "Phân tích học thuyết Hồng học" siêu mỏng trong khe hẹp gần giá sách, cậu vui mừng trong lòng, vừa muốn rút ra, thì đã có ngón tay rút quyển sách đó ra trước cậu một bước.
Tử Du đứng dậy, tức giận không dứt.
"Này này! Không thể lấy được, là tôi thấy trước mà!"
Trên mặt Hủ Ninh có ý cười, nhanh tay lật sách, nhưng ánh mắt lại căn bản không nhìn, như thuần túy chỉ muốn quyển sách rơi bớt mùi nấm mốc.
"Cậu thấy trước? Vậy sao quyển sách này lại đang nằm trong tay tôi?"
"Cái này phải hỏi cậu chứ!"
Giọng Tử Du the thé: "Vừa rồi cậu còn đứng bên trái tôi, sao thoáng cái đã nhảy sang bên phải tôi rồi? Cậu tám phần là không tìm sách, chỉ nhìn tôi, muốn ôm cây đợi thỏ không làm mà hưởng chứ gì?"
"Nhìn cậu?" Hủ Ninh buồn cười: "Cậu xinh đẹp chắc?"
Tử Du cắn răng, ánh mắt thay đổi, bỗng nhiên ép sát vào người đằng trước, muốn thừa dịp Hủ Ninh không chuẩn bị mà đoạt lại sách, Hủ Ninh chợt thấy cậu trực tiếp nhào người về phía trước, quả thật anh cũng bị giật mình, cơ thể vội dịch sang bên cạnh, Tử Du không ngờ anh nhanh nhẹn như vậy, cậu muốn dừng chân cũng không kịp, khiến cậu chúi người xuống đâm vào giá sách bên cạnh cửa sổ, mưa bụi chảy trên cửa kính làm hình ảnh bên ngoài cũng mờ ảo hơn hẳn, Tử Du cố bình tĩnh, ổn định cơ thể, rồi quay lại nhìn Hủ Ninh, thấy anh đang cười như không cười nhìn mình:
"Thân thủ của cậu lợi hại thật."
Tử Du không để ý giọng điệu trào phúng của anh, chỉ vù vù thở hổn hển một hơi, chí quyết tâm vừa rồi bỗng dưng bị xẹp xuống, cậu giơ tay lên, như lên án Hủ Ninh, nhưng lại không nói gì, chỉ quay mặt bước đi.
Hủ Ninh giật mình đứng tại chỗ vài giây, vừa tỉnh hồn đã vội đuổi theo:
"Này, cậu đi đâu vậy? Cậu không viết luận văn nữa hả? Đây là quyển cuối cùng đấy, cậu không cố gắng nữa à...Được rồi, cho cậu đó, được chưa, cho cậu đó!"
Tử Du dừng chân, mới vừa rồi trong lòng còn giăng đầy mây đen nhất thời đã trở nên quang đãng, nhưng cậu vẫn làm mặt lạnh, xoay người:
"Quân tử không nhận đồ bố thí."
"Cậu giỏi lắm!" Hủ Ninh chau mày. "Đừng có được voi đòi tiên, tôi có thể thay đổi chú ý bất cứ lúc nào đó."
Vừa dứt lời, quyển sách trên tay đã bị lấy đi. Hủ Ninh không biết nên khóc hay cười:
"Sau này đừng có nói với tôi cái gì quân tử với không quân tử, quân tử như cậu, vừa nhìn đã biết do tiểu nhân biến thành."
Tử Du dùng sức vỗ vỗ quyển sách cổ kia làm rơi chút tro bụi, lúc này mới nhếch miệng cười:
"Tôi không khách khí với cậu nữa! Nể mặt cậu đã nhún nhường, tôi sẽ giục các cậu ấy chép xong trong ba ngày, đến lúc đó cho cậu giữ một hai ngày, tất cả mọi người có thể vượt qua kiểm tra rồi."
"Cũng được."
Hôm nay, Hủ Ninh tới vì đối phó môn tự chọn, lại rơi vào cảnh hai tay trống trơn, cũng không có lòng dạ ở lại, anh đi tới cửa thư viện cùng Tử Du, giọng điệu hơi bất đắc dĩ mà quở trách cậu.
"Rốt cuộc cậu có phải quân tử không? Lại ngang nhiên ra tay cướp đoạt, cậu không có chiêu khác để dùng à?"
"Chiêu gì?"
"Nói vài lời dễ nghe nè, hoặc là năn nỉ nè, không phải tốt hơn việc dùng vũ lực à?"
"Chiêu ấy đúng là tôi không biết, từ nhỏ cha mẹ đã không dạy rồi."
Hủ Ninh hừ một tiếng. "Vậy cười cho ngài đây xem một cái được không?"
Tử Du giật nhẹ khóe miệng:
"Ngài sẽ trả tiền?"
"Trả!"
"Bao nhiêu?"
"Năm tệ!"
"Không cười!"
"Chứ muốn bao nhiêu?"
"Một trăm!"
"Hừ! Ngài đây tự cười còn hơn!"
Làm xong thủ tục mượn sách rồi ra khỏi Thư viện, trời đã mưa nặng hơn, nhưng hai người đều không mang ô.
.
Ký túc xá nam Khu A gần Thư viện, Hủ Ninh kéo cổ áo T-shirt che đầu, chỉ lộ một đôi mắt ở ngoài, quay đầu nói với Tử Du:
"Cậu cứ từ từ tắm mưa, tôi đi trước nhé!"
Nhìn bóng dáng Hủ Ninh nhảy lên còn nhanh hơn khỉ con, Tử Du khinh thường hừ một tiếng, cậu cúi đầu xuống, liếc nhìn quyển tài liệu quý giá trên tay, rồi bất giác cười khẽ.
Trong thời gian nghỉ hè, Tử Du không về quê.
Thông qua trang tìm việc làm thêm hè trên internet cậu đã tự tìm cho mình một công việc của thực tập sinh, ngoài mong đợi cậu được nhận vào làm nhân viên hậu cần của một công ty, đó là chuyện bắt đầu sau tuần nghỉ hè thứ hai.
Trước hôm chính thức đi làm, anh quản lý Triển Hiên dẫn Tử Du đi tham quan một vòng, cậu không nghĩ tới trên hành lang đại sảnh lại ngoài ý muốn gặp được Hủ Ninh.
Tử Du vừa nhìn thấy anh, ánh mắt cậu giống như vừa nhìn thấy quỷ.
"Tại sao cậu lại ở đây?"
"Tại sao cậu lại ở đây?"
Hủ Ninh cũng rất kinh ngạc, dường như là hai người mở miệng cùng một lúc.
Triển Hiên quay lại nhìn hai người bọn họ:
"Hai người biết nhau sao?"
Nhưng ngay sau đó anh khẽ vỗ trán:
"À, chút nữa anh quên mất hai đứa em học cùng trường đại học!"
Hủ Ninh đang thực tập ở phòng IT, so với Tử Du anh đến trình diện sớm hơn cậu một tuần.
Triển Hiên nói đùa: "Hủ Ninh với Tử Du cùng học năm ba sao, sau này em phải chăm sóc bạn học nhiều đấy nhé! Máy tính của phòng ban chúng ta có vấn gì, sau này có thể thống nhất giao cho Hủ Ninh giải quyết rồi!"
Tử Du còn chưa kịp phát biểu ý kiến, Hủ Ninh đã mở miệng nói: "Cậu ấy không cần người khác chăm sóc đâu ạ, mạnh mẽ còn hơn cả trâu bò rồi."
Triển Hiên cười vang rồi tiếp tục cất bước đi về phía trước, Tử Du thì tức giận xoay người đưa ngón tay giữa về phía Hủ Ninh.
Mùa hè năm ấy, Điền Hủ Ninh không ít lần lượn qua lượn lại trước mặt Tử Du ,dĩ nhiên Tử Du hiểu toan tính thực chất của anh, chẳng qua là tên này cũng thật quái, anh ta không đến trước mặt Uông Thạc mà lấy lòng, ngược lại anh chọn Tử Du cùng đấu võ mồm, còn nhiều lần tỏ ra đắc thắng trước mặt cậu, làm cho Tử Du hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Không nghĩ tới đến khi nghỉ hè, cậu còn có thể gặp anh ở đây, thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
.
Lại là một ngày bận rộn.
Triển Hiên đưa cho Tử Du hai quyển sách thật dày, dặn dò cậu mỗi quyển photo lấy ba bản. Cỡ chữ trong sách gốc quá nhỏ, nhìn lại không thoải mái, Lưu Tranh yêu cầu cậu sửa với cỡ chữ lớn hơn, nhưng cậu vẫn không biết cách mở máy để photo, đối với người chưa quen thuộc cách làm việc với máy móc như Tử Du mà nói, những việc được sai vặt như thế này không hề dễ dàng.
Phòng photocopy là căn phòng rất nhộn nhịp, không ngừng có người đi vào đi ra photo thứ này thứ kia, Tử Du đã chiếm lấy cái máy photo một thời gian dài, ai tới bọn họ cũng đều nhường cho cậu, dường như cậu đã tiêu tốn toàn bộ cả buổi sáng ở đây rồi. Nhưng cậu vẫn không thể nào hoàn thành nhiệm vụ, photo đến cuốn thứ hai, máy móc bị trục trặc rồi.
Tử Du tay chân luống cuống rút hết những tờ giấy trong khay thay giấy ra, nhưng một phần ba số giấy vẫn đang bị cuốn chặt vào trục in, cậu vừa dùng lực, tiếng giấy rách vang lên xoẹt xoẹt một tiếng, cả đống giấy rách thành hai phần.
Hủ Ninh vừa xuống phòng nhân sự cài đặt phần mềm máy tính, khi trở về anh đi qua phòng photocopy, vừa lúc anh nhìn thấy Tử Du đang mày mò trước chiếc máy photo, khuôn mặt cậu đỏ bừng như đang vật lộn với thứ gì đó.
Anh đi vào: "Sao vậy?"
"Giấy bị kẹt rồi."
Mặt Tử Du có chút như đưa đám, cậu đã lấy ra ngoài được hơn một nửa số giấy, nhưng hiển nhiên trong máy vẫn còn giấy, mới vừa rồi cậu thử photo thêm một tờ, kết quả giấy lại bị kẹt trong trục in rồi.
Hủ Ninh lấy tay sờ sờ máy: "Quá nóng, chiếc máy này đã quá cũ rồi, chức năng giải nhiệt cũng kém."
Tử Du lau lau mồ hôi trên thái dương.
"Vậy chúng ta làm sao bây giờ, lát nữa còn có người tới photo, vậy không phải sẽ tốn thời gian của mọi người à!"
Hủ Ninh nói: "Đầu tiên cứ phải lấy hết giấy ra rồi nói tiếp."
Anh rất thành thạo mở hộp thay giấy, đưa ngón tay dài vào, thật cẩn thận lấy từng tờ từng tờ giấy một ra, ước chừng mất năm phút, anh ngẩng đầu:
"Xong rồi."
Tử Du tinh thần phấn khởi:
"Vậy tôi có thể photo tiếp được chứ?"
"Còn phải chờ thêm chút nữa, phải để máy bót nóng đã."
Anh liếc mắt nhìn đống tài liệu mới được in có một nửa của cậu:
"Cậu đang in tài liệu? Cũng khó trách, cái máy này chỉ có thể photo được vài tờ giấy đơn giản thôi"
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Tử Du lo lắng: "Tôi còn một nửa chưa photo xong!"
Hủ Ninh suy nghĩ một chút, anh lại nói:
"Để tôi làm giúp. Tôi biết một nơi cũng có thể sử dụng máy in, hơn nữa tốc độ cũng nhanh."
Tử Du vừa mừng vừa lo: "Chỗ nào vậy?"
Hủ Ninh nhìn cậu một cái, yên lặng nhìn cậu rồi nói: "Phòng tổng giám đốc."
Một tiếng sau, Hủ Ninh cùng Tử Du từ trong phòng làm việc của tổng giám đốc đi ra, cậu nhìn anh cảm động đến rơi nước mắt, thiên ân vạn tạ, làm cho Hủ Ninh cảm thấy đây không hề giống cậu như bình thường.
"Đừng nịnh tôi làm gì, cũng chỉ là tiện tay thôi mà." Anh nhìn cậu, cười như không cười: "Ai bảo cậu là bạn học của tôi!"
"Tôi đây cũng rất rất cám ơn cậu!"
Chuyện này làm cho Tử Du nhìn anh với cặp mắt khác xưa, ân oán thường ngày cũng đã tan thành mây khói:
"Đại nhân đây thật tốt bụng, năng lực làm việc rất trâu bò rồi! Trợ lý của tổng giám đốc cậu cũng có thể làm được, thật đúng không phải người bình thường."
"Cậu đang khen hay là chửi đểu tôi vậy?"
"Đương nhiên là khen cậu rồi!" Tử Du kêu oan: "Được, để thể hiện thành ý của mình, trưa nay tôi mời cậu đi ăn KFC và kem thì sao?"
"Vậy cũng không quá tệ." Hủ Ninh cười lớn.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co