Truyen3h.Co

LÀ DO HẮN QUÁ ĐẸP

Chương 9

VTHY2K4

Lúc chạng vạng, trong Võ Anh Điện.

Cung điện yên tĩnh, bởi vì Cảnh Nguyên Đế đang ở đây, cung nhân đều rất là cẩn thận an tĩnh, không dám gây ra động tĩnh.

Ninh Đại Nho cung kính mà đem công văn trong tay đưa cho Cảnh Nguyên Đế, khom người nói: “Bệ hạ, người phái đi Tương Phàn đã trở về.”

Cảnh Nguyên Đế tiếp nhận, lại cầm trong tay, không lập tức xem.

Hắn còn những tấu chương khác cần xem, hiện giờ chỉ mới xem qua hơn phân nửa.

Ninh Đại Nho lui ra, canh giữ ở bên cạnh.

Thẳng đến khi trễ một chút, có cung nhân tới báo, nói là người ở thiên điện đã tỉnh.

Ninh Đại Nho không ngăn cản, đem tin tức này báo đi lên, quả nhiên, Cảnh Nguyên Đế đang xem tấu chương liền nhướng mày, đứng lên.

Vị Tổng quản Tiền điện này vội vàng theo.

Chỉ là khi tới ngoài cửa, Cảnh Nguyên Đế nhấc mắt, Ninh Đại Nho liền dừng lại, canh giữ ở ngoài cửa.

Sau giờ ngọ, Ninh Đại Nho nhìn thấy Cảnh Nguyên Đế thay đổi xiêm y, liền có vài phần suy đoán.

Quả nhiên.

Chỉ là Ninh Đại Nho không nghĩ tới lại nhìn thấy bệ hạ ôm một người từ Bắc Phòng trở ra. Hắn và mấy cung nhân ở phía sau đều bất tri bất giác mà nhìn về phía người trong ngực Cảnh Nguyên Đế.

Thấy không rõ dung mạo, người nọ hình như đang hôn mê, chỉ là không tự giác, ánh mắt kia liền sẽ lưu ý đến hắn, dường như trên người người nọ có cái gì đó cổ quái, hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Còn Cảnh Nguyên Đế nghĩ như thế nào, Ninh Đại Nho không biết.

Cái ông biết chính là, Cảnh Nguyên Đế công khai đưa Kinh Trập đến Võ Anh Điện.

Bất quá, ngoại trừ người ở ngự tiền, sẽ không có ai biết được.

Cảnh Nguyên Đế không muốn người khác biết, thì sẽ không ai biết được.

Cho dù là vị Thái Hậu ở Thọ Khang cung kia.

Khi Cảnh Nguyên Đế xử lý chính vụ, Kinh Trập liền ở thiên điện nghỉ tạm.

Mà y đã tỉnh lại, tất nhiên sẽ có người tới báo.

Ninh Đại Nho canh giữ ở bên ngoài, trong lòng cân nhắc…… Bệ hạ hẳn là chưa nói ra thân phận bản thân, cũng không biết ngài ấy an bài Kinh Trập ở một góc xa xôi như vậy, là hợp ý hay không hợp ý đây……

Ngài ấy hao tổn tâm huyết như vậy, Kinh Trập hẳn là không thể phát hiện thân phận của ngài ấy đi?


Kinh Trập đương nhiên không có thể phát hiện.

Khi y tỉnh lại, trong thiên điện không một bóng người.

Y che cái trán đau đớn, vừa chạm vào liền đau rát, y gắt gao cau mày. Trong tay cầm lấy một cái khăn ướt để tiêu sưng.

Kinh Trập nghiêng người, nhìn căn phòng tối tăm để suy tính thời gian, trong lòng có vài phần đáng tiếc. Sao y không đâm mạnh một chút nữa, có thể để y trực tiếp hôn mê đến ngày mai thì tốt rồi.

Buổi chiều, Kinh Trập ý thức được mình mất khống chế, dùng một chút sức lực cuối cùng tự đâm vào tường hôn mê. Lúc ấy, Kinh Trập cũng bất chấp tất cả, có thể ngăn cản chính mình mới là quan trọng.

Kinh Trập miễn cưỡng bò dậy, cảm giác cơn nóng bức vẫn còn trong cơ thể, nhưng ít nhất cũng không gây sóng gió như ban đầu nữa. Xem ra lúc không có ai, cái buff kia sẽ không quá tác quái, cũng vừa lúc làm Kinh Trập có thể đánh giá hoàn cảnh chung quanh.

Này thoạt nhìn hẳn là một cung điện hẻo lánh nào đó, tuy có chút hẹp, nhưng so với Bắc Phòng xa xôi thì tốt hơn rất nhiều, bài trí tuy ít, nhưng cũng rất tinh xảo.

Đây là nơi nào?

Nơi này rõ ràng không phải là Bắc Phòng.

…… Là sau khi y ngất đi Dung Cửu đã đem y đến đây sao?

“Ngươi không cảm thấy này không hợp lý sao?”

Kinh Trập không chút sức lực, dựa vào đầu giường hữu khí vô lực mà nói chuyện với hệ thống.

“Mục đích của ngươi là làm Thụy Vương đăng cơ, thành công thì có thưởng, thất bại có trừng phạt. Nghe thì cũng có lý, nhưng xem ngươi trừng phạt gì đây? Nếu là Thụy Vương thật sự thất bại, hắn cũng sẽ bị trừng phạt, không phải sẽ mất mặt với người khác, căn bản không thể tạo uy nghiêm, này chẳng lẽ không phải là hại hắn sao?”

Tôn nghiêm hoàng đế mà coi như rác vậy à?

Chỉ nói một câu như vậy, Kinh Trập cũng phải nỗ lực phân vài lần.

【 Nhiệm vụ thất bại sẽ nhận trừng phạt, là căn cứ và từng người khác nhau mà đưa ra. 】

“Theo ý ngươi, nếu Thụy Vương thất bại, chưa chắc hắn sẽ bị phạt thế này?”

【 Đúng vậy. 】

“Vậy sao ta lại xui xẻo như vậy?”

【 Không phải ký chủ xui xẻo. Hơn nữa buff là ngẫu nhiên, nếu có thể che giấu thích đáng, còn có thể tăng thêm nhân khí cho ký chủ. 】

【 Nếu Thụy Vương làm nhiệm vụ thất bại, thì trừng phạt sẽ là vạch trần kế hoạch soán vị của hắn. Hiện giờ thân phận ký chủ đã khác, nhiệm vụ thất bại, tất nhiên sẽ đổi thành vạch trần thân phận của ký chủ. 】

Nếu là Thụy Vương sẽ là bại lộ kế hoạch soán vị, đồng nghĩa với việc trực tiếp muốn mạng hắn…… Những trừng phạt này đích xác bóp chặt mạch máu ký chủ.

Hơn nữa tăng nhân khí……

Biện pháp văn vẹo như vậy, có thể tăng nhân khí cái rắm a!

Kinh Trập khô cằn mà nói: “Ngươi trói định với ta, căn bản không đạt được mục đích của ngươi đâu.”

【 Hệ thống đã thử qua vài lần, trói định chỉ có một lần, một khi trói định, vô pháp đổi ký chủ. 】 Hệ thống nề nếp mà nói, 【 Bất quá hệ thống đã cố nỗ lực, thử điều chỉnh lại nhiệm vụ. 】

Nhưng cần chút thời gian.

“……”

Kinh Trập xoa xoa mày, có chút khó chịu.

Bình tĩnh mà xem xét, nếu hệ thống trói định với “Thụy Vương”, hẳn là không khó hoàn thành nhiệm vụ như vậy.

Nhiệm vụ một tương đối phiền toái, rốt cuộc đó là do Cảnh Nguyên Đế muốn giết người, nhiệm vụ hai là ngăn cản lưu đày, nhiệm vụ ba là giữ mạng Diêu tài nhân, hai cái này vẫn là có thể làm được.

Người trước chỉ cần xin giảm tội, sẽ không phải bị lưu đày, liền có thể lôi kéo đường sống với hệ thống; mà người sau càng đơn giản hơn, vị Thái Hậu ở Thọ Khang Cung kia không phải cầm giữ toàn bộ hậu cung sao? Chỉ cần Thụy Vương tiến cung cầu xin Thái Hậu, là có thể dễ như trở bàn tay mà bảo vệ Diêu tài nhân.

Nói đến cùng, những nhiệm vụ này đối với Thụy Vương mà nói, là chỉ điểm cho hắn, cho hắn biết ai có thể sử dụng, ai có bí mật, ai tồn tại thì có lợi…… Với thân phận địa vị của hắn, muốn hoàn thành đại bộ phận nhiệm vụ cũng không khó.

Chỉ là đổi thành Kinh Trập, không thể nghi ngờ là hoàn toàn thất bại.

Đến mạng mình y còn chưa chắc giữ được.

Hơn nữa, Kinh Trập cũng không quan tâm đến nhiệm vụ gì mấy, nếu không phải lần này lan đến Diêu tài nhân, y căn bản sẽ không để ý tới.

Chỉ là lần trừng phạt này……

Kinh Trập cuộn tròn thân thể, ôm lấy đầu gối.

Kẽo kẹt ——

Âm thanh đẩy cửa nhỏ nhỏ phát ra, Kinh Trập theo bản năng nhìn về phía ánh sáng. Lúc này hẳn là chạng vạng, sắc trời ảm đạm, chỉ khi cửa bị đẩy ra, mới có được chút ánh sáng. Một đạo thân ảnh đứng ngược sáng ở cửa, nhìn không rõ gương mặt.

“Tối quá, ta đi lấy đèn.”

Người tới vừa mở miệng, Kinh Trập liền biết là ai.

“Không, không cần.” Kinh Trập buột miệng thốt ra, “Dung Cửu, nơi này là chỗ nào?”

Y mơ hồ nhìn thấy ngoài cửa hình như còn có vài người khác.

“Ngoài cửa là……”

“Là đồng liêu.” Dung Cửu bình tĩnh mà nói, “Nơi này là chỗ nghỉ tạm của thị vệ.”

Kinh Trập chớp chớp mắt, vừa rồi nương theo ánh sáng y cũng thấy rõ ràng tình huống trong phòng.

Trong cung đối tốt với thị vệ như vậy sao?

Kinh Trập không chịu để Dung Cửu đốt đèn, Dung Cửu đưa tay đóng cửa lại, bước chậm tới. Tiếng bước chân càng tới gần, thân thể Kinh Trập càng căng chặt, cuối cùng càng như bịt tai trộm chuông, chui cả người vào trong chăn, một tấc da thịt cũng không lộ ra.

Không còn biện pháp nào, khi Dung Cửu nhìn chằm chằm Kinh Trập, thân thể y liền bắt đầu nóng lên.

Dung Cửu dừng ở mép giường một chút, tâm Kinh Trập cũng căng thẳng lên.

Hôm nay rất nhiều hành động của y đều thập phần cổ quái.

“Trán ngươi không đau à?”

Giọng nói Dung Cửu nhàn nhạt, ngồi ở mép giường.

Kinh Trập càng chột dạ, mấp máy môi, cuối cùng cũng không dám lộ diện, muộn thanh muộn khí mà nói: “Không đau.”

“Phải không?”

Dung Cửu lãnh đạm mà nói, cách một tấm chăn, giơ tay ấn vào trán Kinh Trập, vừa nhanh chuẩn lại tàn nhẫn, Kinh Trập căn bản không phản ứng kịp, liền ăn đau.

“Không đau?”

“…… Không đau.”

Khóe mắt Kinh Trập đọng nước, suýt nữa rơi xuống.

Mơ hồ, hình như y nghe được một tiếng cười khẽ, nhưng lại không rõ ràng. Phòng trong yên tĩnh một hồi, Kinh Trập muốn hỏi, lại có chút xấu hổ, căng da đầu tìm đề tài: “Ngươi, hôm trước đồng liêu của ngươi nói ngươi ra ngoài cung làm việc, đều làm xong rồi à?”

Dung Cửu không chút để ý mà nói: “Đều làm xong.”

Kinh Trập: “Là chút chuyện phiền toái à?”

Dung Cửu: “Không tính phiền toái.”

Hắn lại cười cười, thực đạm.

“Đi lấy một vài món đồ.”

Là trảm đầu cả gia tộc Tiêu gia ở kinh thành.

“Lại tặng chút đồ.”

Đem thi thể đưa đến Trấn Bắc hầu phủ.

“Lại làm chút chuyện tốt.”

Gọi ngự y tới coi bệnh cho mấy lão đại thần bị tức đến ngất xỉu, thuận tiện cho bọn họ từ chức, cáo lão hồi hương, một đường phái người hộ tống, phi thường lương thiện hảo tâm.

Cuối cùng, Dung Cửu ôn hòa tổng kết lại: “Ta làm mọi chuyện cũng không tệ lắm.”

Kinh Trập hoang mang mà chớp chớp mắt, tuy rằng cách một lớp chăn, y không nhìn thấy mặt Dung Cửu, nhưng y thậm chí có thể tưởng tượng ra biểu tình của Dung Cửu…… Y rất hiểu tính Dung Cửu, đích xác có chút hư…… Hy vọng những người đó không có việc gì.

Y nằm một hồi.

Dung Cửu không hỏi y vì sao làm như vậy, cũng không hỏi y vì sao buổi chiều tự đâm mình ngất đi, trong lòng Kinh Trập tuy thực cảm kích, nhưng thời gian vẫn cứ qua đi, nếu quá thời gian còn không trở về thì cũng có chút phiền phức.

Đang lúc Kinh Trập do dự mà nói tiếp, lại nghe được Dung Cửu mở miệng.

“Thân thể ngươi không khoẻ, hôm nay nghỉ ngơi ở đây đi.”

Kinh Trập kinh ngạc: “Này không hợp quy củ.”

“Ta ở chỗ thị vệ cũng có chút chỗ đứng, ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi đi.” Dung Cửu không nhanh không chậm mà nói, “Còn bên Bắc Phòng, tối nay sợ là không rảnh mà quan tâm ngươi. Sẽ không có người tới quấy rầy ngươi đâu.”

Xem ra, chuyện của Diêu tài nhân, ngay cả chỗ thị vệ cũng đã biết.

“Đa tạ ngươi, Dung Cửu.” Kinh Trập thở dài nói, y quả thật có chút mệt mỏi, có một chỗ có thể an tĩnh nghỉ tạm, vượt qua lần trừng phạt này, thần kinh căng chặt cũng có thể thoáng thả lỏng, “Ngươi thật tốt.”

Trong bóng tối, đôi mắt Dung Cửu khẽ nhúc nhích, dường như hơi cong cong.

Tựa cười, tựa châm chọc.

Kinh Trập tuy vừa tỉnh lại nhưng chỉ nói mấy câu, lại mơ màng muốn ngủ. Cả ngày y đã chịu không ít dày vò, vì áp chế cơn nóng bức trong cơ thể mà hao phí rất nhiều tinh lực, sau đó lại phải trốn tránh ánh nhìn của người khác, thân thể lại quá mức mẫn cảm, tuy vậy y vẫn có thể kiên trì…… Sau khi quen với cảm giác vải vóc cọ xát, y cũng có thể miễn cưỡng xem nhẹ khoái cảm của nó.

Chỉ là trong lúc nửa tỉnh nửa mê, trong lòng Kinh Trập lại có chút hoang mang, thời gian y ở cùng Dung Cửu dường như cũng càng dài nhiều, thế nên trong một khoảnh khắc, y cũng chưa ý thức được, mình đã buộc miệng nói ra.

“……”

“…… Vì sao ta lại đối xử tốt với người như vậy?”

Dung Cửu lẩm bẩm lại lời Kinh Trập nói, hơi quái dị, mang theo vài phần vặn vẹo.

Bất quá giờ khắc này, Kinh Trập đã ngủ, nên nghe không được.

Nếu y thật sự nghe được, e là sẽ cuốn lấy chăn nệm mà bỏ chạy, bởi vì chỉ một câu này lại mang theo nguy hiểm cùng tối tăm rõ ràng.

Ngón tay nam nhân xốc lên chăn Kinh Trập lên, lộ ra một gương mặt bị che kín đến ửng hồng, trong căn phòng tối tăm, cơ hồ không nhìn rõ bàn tay Dung Cửu đã bị nước mắt thấm ướt.

Hắn nhìn Kinh Trập chăm chú.

Buff khiến cho người đang ngủ cũng có chút run rẩy, phảng phất không một chút tiếng động tích lũy áp lực, đang tầng tầng bao phủ.

“Ngươi rất thú vị.”

Dung Cửu nhẹ nhàng mà tiết lộ ra một chút ác ý tối tăm.

Chỉ là một chút, cũng đã vô cùng đặc sệt, dường như đầm lầy ẩm ướt, dễ dàng cắn nuốt một người.

Đương lúc cả tòa hoàng cung hủ bại, thối nát đến sắp sửa khô héo, Kinh Trập thật là một cái ngoài ý muốn. Như một con chim đang vùng vẫy, run rẩy đến đáng thương, cũng mang theo mê hoặc khác thường.

Phi thường ngẫu nhiên, phi thường lơ đãng, lại mang theo nhiều điều ngoài ý muốn.

Ngoài ý muốn xâm nhập Phụng Tiên Điện, ngoài ý muốn cứu lấy một mạng từ tay của hắn, ngoài ý muốn…… Sống đến hiện tại.

Ở trên người y, có cái gì đó đặc biệt thú vị tồn tại.

Dung Cửu nhạy bén mà cảm thấy được điểm này.

Nhưng càng vì thú vị chính là Kinh Trập.

—— Là bí mật của y.

Nam nhân không chút cố kỵ mà cọ sát khóe mắt phiếm hồng của Kinh Trập, mang theo vài phần hứng thú.

Ở trên người y có giấu vô số bí ẩn.

Một cái lại một cái quấn chặt lấy nhau.

Rút ra một cái, lại có một cái khác, giống như một cuộn len có vô số lớp.

Rốt cuộc kéo xuống mấy lớp, mới có thể thấy được rõ ràng bên trong?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co