Truyen3h.Co

Lặng lẽ

Chương 1

ngoclan2468

Phòng chờ bệnh viện trắng lạnh như tờ giấy chưa viết chữ. Tiếng loa gọi số thứ tự từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng bước chân vội vã và tiếng giày da cồm cộp trên nền gạch men. Anh ngồi đó, tay vẫn cầm chiếc bút chưa kịp đóng nắp, ánh mắt nhìn trân trối vào một vết máu khô nhỏ trên ống tay áo blouse, như thể vết đó có thể nói cho anh biết vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Nguyễn Trọng Vũ là tên anh. Ba mươi bảy tuổi, tiến sĩ sinh học phân tử, từng làm việc cho một viện nghiên cứu ở Đức trước khi về nước thành lập trung tâm sinh học ứng dụng đầu tiên trong ngành dược. Anh sống bằng lý trí, hành xử bằng phân tích, và tin tưởng vào xác suất – một cách để kiểm soát cái vô thường mà người ta gọi là cuộc đời.
Nhưng trong ngày hôm đó, mọi xác suất đều sụp đổ.
Bác sĩ bước ra khỏi phòng mổ, khuôn mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi và ái ngại.
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức, anh Vũ... Vợ anh bị băng huyết nặng sau sinh. Cô ấy không qua khỏi."
Vũ im lặng. Không có tiếng gào khóc, không có phản ứng bấn loạn. Anh chỉ khẽ gật đầu, như thể đó là một điều đã được lập trình trước. Đã biết. Đã ghi nhận.
Bác sĩ chần chừ. "Con trai anh... rất kháu khỉnh. Nặng 3,2kg, hồng hào, không gặp vấn đề gì."
"Đứa bé đâu?" Vũ hỏi.
"Đang được chăm sóc ở phòng sơ sinh."
Anh không lập tức vào đó. Thay vào đó, anh đi bộ ra phía hành lang dài của bệnh viện, châm một điếu thuốc – thói quen anh đã bỏ từ lâu, nhưng hôm nay, lý trí không thắng nổi cảm xúc đang âm ỉ dưới bề mặt.
Trong ngăn túi áo sơ mi là tờ kết quả xét nghiệm ADN. Vũ đã làm xét nghiệm ngay sau khi thấy điều bất thường trong lần kiểm tra định kỳ thai nhi. Nhóm máu của vợ và anh – A và O – không thể tạo ra đứa trẻ nhóm AB.
Anh không nói gì với vợ. Chờ cho đến khi cô sinh, khi cô yếu ớt và nằm trên giường bệnh, Vũ mới đưa kết quả ra. Chỉ một tờ giấy. Cô ấy không chối cãi. Chỉ khóc. Khóc đến ngất lịm.
Và rồi, vài tiếng sau, cô ấy chết.
Người ta đặt đứa bé vào tay anh như trao một vật thể cần bảo quản. Một sinh linh đỏ hỏn, mắt chưa mở hẳn, môi chúm chím như cá nhỏ. Đứa bé không khóc, chỉ khẽ cựa quậy, rồi im lặng như thể cũng đang chờ đợi một phán quyết từ người đàn ông đang nhìn nó.
Vũ nhìn vào khuôn mặt đó. Không có gì giống anh. Không đường nét nào là của anh hay của dòng họ anh. Tất cả chỉ là một bản thể lạ lẫm vừa được đặt vào vòng đời của anh bằng một sự dối trá mà người chết mang theo xuống mộ.
"Anh muốn đặt tên bé là gì để ghi vào giấy khai sinh?" y tá hỏi.
Vũ nhìn qua cửa sổ phòng hành chính. Một tán phượng đỏ rực đang nở rộ ngoài kia, như thể thế giới vẫn xoay đều bất chấp sự gãy vỡ đang xảy ra bên trong lòng anh.
"... Nguyễn Duy Minh."
Tên đó không có lý do cụ thể. Chỉ là một cái tên ngắn, đơn giản, không mang ý nghĩa gì đặc biệt. Duy – là duy nhất. Minh – là sáng. Có lẽ trong tiềm thức, anh vẫn muốn đứa trẻ này – dù không mang gen của anh – có một cái tên không nhuốm mùi oán hận.
Vũ ký vào giấy khai sinh. Dòng chữ "cha: Nguyễn Trọng Vũ" in đậm mực đen như một sự giả dối hợp pháp.

Những tháng đầu, Vũ chăm con bằng lý trí, bằng thói quen, và bằng lịch trình nghiêm ngặt như khi vận hành một phòng thí nghiệm. Anh đọc sách về dinh dưỡng, học các giai đoạn phát triển thần kinh của trẻ sơ sinh, áp dụng mọi tiến bộ khoa học có thể để giúp con phát triển tối ưu.
Anh không bao giờ thiếu trách nhiệm. Không để con thiếu sữa, không quên giờ tiêm phòng, không lơ là giấc ngủ của đứa bé. Nhưng trong từng hành động, anh chỉ thấy nghĩa vụ – không cảm xúc. Đứa bé là một sinh vật đang sống trong nhà anh. Không hơn.
Ban đêm, khi đứa bé khóc, anh dậy bế, ru, cho bú bình. Nhưng không có cái ôm trìu mến, không có lời thì thầm vỗ về. Tất cả chỉ là hành vi đúng chuẩn, đủ để đứa trẻ ngưng khóc.
Một lần, khi Duy Minh khoảng bốn tháng tuổi, anh bệnh nhẹ, ho sốt, da hồng lên như phát ban. Bác sĩ bảo là sốt virus, không nghiêm trọng.
Vũ ngồi cạnh con suốt đêm, canh nhiệt độ, lau người, kiểm tra dấu hiệu bất thường. Nhưng trong đầu anh là hàng loạt giả thuyết – "Liệu đứa bé có hệ miễn dịch yếu hơn do yếu tố di truyền?", "Cha ruột nó là ai? Có tiền sử bệnh lý gì không?", "Nếu có gen bệnh tiềm ẩn thì sao?"
Anh chăm con, nhưng không để tâm. Mọi phản ứng đều đi qua bộ lọc lý trí. Không có bản năng.
Một người bạn thân hỏi anh: "Cậu có yêu thằng bé không?"
Vũ trả lời sau một lúc: "Tôi không ghét nó. Nhưng tôi không thể yêu một đứa trẻ mà tôi không biết nó là ai."

Năm Duy Minh lên hai, nó bắt đầu bập bẹ gọi "ba".
Vũ khựng lại mỗi lần nghe từ đó. Như thể tiếng gọi kia không dành cho mình, mà dành cho một bóng hình khác – người cha ruột của nó – một kẻ xa lạ nào đó mà vợ anh từng phản bội anh để đến bên.
Một lần, trong lúc dọn đồ cũ, Vũ tìm thấy một hộp nhỏ vợ cũ cất kỹ dưới đáy tủ. Trong đó là một vài bức ảnh, một số thư tay, và một món quà nhỏ: một móc chìa khóa bằng gỗ có khắc hai chữ cái viết tắt – K.T.
Vũ không mở ra xem kỹ. Anh không muốn biết người đó là ai. Biết rồi thì sao? Truy ra, tìm đến, đòi lại công bằng?
Không. Anh không còn thời gian cho những thứ cảm tính đó. Anh có phòng thí nghiệm cần vận hành, dự án mới đang xin vốn, và một đứa trẻ – dù không phải máu mủ – vẫn đang cần anh làm người giám hộ.

Người ta bảo: "Trẻ con cảm được tình thương." Có lẽ đúng. Duy Minh không quấn anh. Nó ít khi khóc nếu anh đi vắng. Nó thích chơi với cô bảo mẫu hơn. Nhưng kỳ lạ là đứa bé vẫn lớn lên khỏe mạnh, ít bệnh, hay cười, và cực kỳ trầm tĩnh – giống anh ở điểm đó.
Có một buổi tối, khi Duy Minh ba tuổi, trời đổ mưa lớn. Thành phố ngập nước, đường về nhà kẹt cứng. Vũ phải gọi điện bảo cô bảo mẫu đợi thêm. Khi về đến nhà, áo anh ướt sũng, tâm trí mệt nhoài.
Anh mở cửa, thấy con trai ngồi ở cửa sổ, nhìn mưa, không khóc, không la, chỉ thì thầm: "Ba về rồi."
Vũ đứng sững.
Đó là lần đầu anh cảm thấy có điều gì đó len lỏi vào lòng ngực – không hẳn là tình yêu, nhưng là một tiếng động nhỏ trong căn phòng vốn im lặng từ lâu.
Năm Duy Minh sáu tuổi, một người bạn của Vũ – chuyên viên trị liệu tâm lý – đến chơi. Thấy cách hai cha con tương tác, cô bạn ấy nói nhỏ:
"Vũ, cậu nên nói chuyện với thằng bé nhiều hơn. Nó rất thông minh, nhưng không biết diễn đạt cảm xúc. Giống như đang học mọi thứ qua sách, không phải qua cảm nhận."
Vũ im lặng. Cô bạn hỏi tiếp.
"Cậu có định nói cho thằng bé biết sự thật không?"
Vũ không trả lời ngay. Anh chỉ nói: "Khi nào nó đủ tuổi để hiểu rằng máu mủ không quan trọng bằng việc ai là người ở bên cạnh nó."
Duy Minh lớn lên trong một thế giới cân bằng đến mức lạ lùng. Cậu bé học giỏi, kỷ luật, không gây rối, không quậy phá, ít bạn bè nhưng không bị cô lập. Một đứa trẻ mẫu mực, nhưng cũng là một đứa trẻ... trống rỗng ở đâu đó.

Vũ không nhận ra điều đó cho đến khi một ngày, thằng bé hỏi:
"Ba có thương con không?"
Câu hỏi vang lên như một vụ nổ yên lặng.
Vũ sững người.
Đó là lần đầu con trai hỏi anh một điều như thế. Không phải bài tập, không phải câu chuyện khoa học, không phải những thắc mắc ngây thơ. Mà là một câu hỏi thật – sâu – và đúng vào nơi anh vẫn luôn cố lảng tránh.
Anh nhìn vào mắt thằng bé. Đôi mắt đen, không giống anh, nhưng sâu hun hút như soi vào tâm can người đối diện.
"Ba đang cố gắng," anh đáp.
Duy Minh gật đầu. Thằng bé không hỏi gì thêm. Không khóc. Chỉ quay đi.
Và trong khoảnh khắc đó, Vũ biết: con trai anh, dù không phải con ruột, đang đợi một điều gì đó mà anh chưa từng học cách trao đi – sự tha thứ cho một lỗi lầm mà thằng bé không hề phạm phải.

16/06/2025

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co