Truyen3h.Co

《𝐒𝐇𝐀𝐓𝐎𝐔 | 𝐂𝐕𝐄𝐑》• Lang Vương Sủng Phi

CHƯƠNG 14

Yuukii5428

Bại tướng dưới tay Nam Uyển lại vùng dậy trở lại.

Lần này, phụ thân đã rất thức thời không can ngăn nữa, vì ta đã lén viết thư cho ông.

[Có phu quân tử tế, hãy buông tha chàng ấy.]

Ký tên bằng dấu máu đỏ tươi để hăm dọa lão già.

Máu này dĩ nhiên là của Diêm thống lĩnh.

Nhưng Vương Sở Khâm thiếu suy nghĩ, lại chủ động tiếp nhận.

"Chàng chính là muốn cho thiếp thành góa phụ!"

"Ta không có!"

"Chàng vứt thiếp ở nhà thủ tiết, còn nắm tay muội muội của chàng tình tứ ngoài kia!"

"Ta xin thề là không có!"

Ta ngồi bệt xuống đất, nước mắt giàn giụa, hai chân đạp lia lịa: "Chàng có thì chàng có! Lại đi một lần nữa là mấy năm, thiếp không đợi nữa, thiếp muốn đi lấy phu quân khác!"

Vương Sở Khâm đang cố gắng thuyết phục phu nhân của mình để hắn được đi thực hiện nhiệm vụ. Hắn biết rằng nhiệm vụ này nguy hiểm nhưng hắn cũng biết rằng đây là cơ hội duy nhất để ngăn chặn âm mưu của Nam Uyển Quốc. Hắn hứa với phu nhân của mình rằng hắn sẽ không đi lâu và sẽ sớm trở về.

Ta bĩu môi tức giận.

Vương Sở Khâm đưa tay vuốt ve mái tóc của ta, an ủi: "Nàng không phải muốn làm Hoàng hậu sao? Đợi ta trở về, ta sẽ cho nàng làm Hoàng hậu, ngoan nhé."

Nước mắt ta tuôn rơi, ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ khóc vì một nam nhân, chết tiệt, cảm xúc của ta ngày càng phong phú rồi.

Ta vòng tay qua cổ Vương Sở Khâm nức nở nói: "Chàng phải quay về sớm đấy, phượng phục thiếp sẽ tìm người làm trước. Thiếp thấy viên lam bảo thạch trên xà nhà Càn Thanh cung của Hoàng thượng rất đẹp, tối nay thiếp sẽ bảo Diêm thống lĩnh gỡ xuống, ngày mai đính lên phượng quan."

Vương Sở Khâm cười một cách cưng chiều: "Viên đó quá lớn, nàng đeo sẽ nặng, đè cong lưng sẽ không đẹp."

"Trên long mão của Hoàng thượng có nạm viên ngọc sáng lấp lánh, lệnh cho Diêm thống lĩnh đi tháo viên ngọc đó xuống!"

Ta lau nước mắt, gật đầu, ôm mặt Vương Sở Khâm hôn chụt một cái: "Chàng nhất định phải sớm quay về tạo phản, tốt nhất là trước Trung thu. Phụ thân thiếp vẫn luôn muốn vào cung ăn cơm đoàn viên, thiếp đã mấy năm không về nhà rồi, chàng phải bù đắp cho ông ấy..."

Vương Sở Khâm ừ một tiếng, cảm thán: "Hai cha con nhà nàng ngày thường đều rất dám nghĩ... lại rất thực tế... Chẳng trách nhạc phụ nhiều năm như vậy chỉ ôm một cây cột, còn không nỡ đụng vào, hóa ra là sợ làm hỏng đồ của mình..."

Đúng vậy, phụ thân ta thật khôn khéo......

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co