Truyen3h.Co

《𝐒𝐇𝐀𝐓𝐎𝐔 | 𝐂𝐕𝐄𝐑》• Lang Vương Sủng Phi

CHƯƠNG 17

Yuukii5428

Khi ra khỏi cung điện, ta dừng lại trước mặt Nhậm Thanh An, hướng hắn ta nhếch môi cười.

Ánh mắt Nhậm Thanh An có chút né tránh, cúi đầu không dám nhìn ta.

Nhưng chỉ sau vài ngày, tiếng chửi rủa của bá tánh kinh thành vang lên khắp nơi.

"Hoàng đế hành sự độc ác, Vương gia xa nhà chinh chiến, công lao hiển hách, thế mà Hoàng đế lại thừa lúc người gặp khó khăn mà đem Vương phi đi hòa thân để đổi lấy sự bình yên, quả thật là hành động tàn nhẫn đến tận cùng."

"Hoàng tử Nam Uyên không phải thứ tốt lành gì, cướp vợ thiên hạ, không chết tử tế."

Tất nhiên là ta bỏ tiền thuê người tung tin rồi.

Kiệu cưới ra khỏi thành, ta an nhàn ngồi trong kiệu lắng nghe bách tính hai bên đường lớn tiếng mắng nhiếc, trên mặt Hoàng tử Nam Uyên vương quốc phủ đầy trứng thối.

Trứng thối là do trong phủ mấy ngày nay ướp muối vì hôm nay, Diêm thống lĩnh đã đích thân cùng mọi người phát từng nhà trong hai ngày rồi.

Ta vén rèm nhìn thấy Diêm thống lĩnh mặc y phục của thường dân, cách một đoạn đường lại ra lệnh cho dân chúng mắng chửi, dáng chỉ huy mạnh mẽ vô cùng oai hùng!

Rổ trứng thối sắp vơi tận đáy.

"Chủ nhân, người cứ như vậy gả đi, không đợi Vương gia ư?"

Tinh Hồi từ dưới đệm lôi ra cái rổ, tóm lấy hai quả trứng thối. Thừa dịp mọi người đang ném trứng vào hoàng tử Nam Uyên, y liền vén rèm cửa sổ lên rồi ném mạnh mấy quả trứng vào sau đầu hắn.

"Ngươi đừng thấy hiện tại họ mắng chửi rôm rả, đó là vì ta chấp thuận hòa thân, họ biết mình an toàn nên mới thong dong ở đây giảng đạo đức."

"Nếu quân Nam Uyên kéo đến thành, ta không chịu ra, bọ họ đều sẽ đẩy ta ra ngoài."

"Nam Uyên quốc và Hoàng thượng sớm đã có giao ước, chọn ta chính là vì Vương gia sẽ không chấp nhận hy sinh nữ nhân để ngừng chiến. Đến lúc ấy, Nam Uyên khởi binh, dân chúng lầm than, người dân sẽ trách cứ Vương gia."

"Ta không hòa thân thì sẽ để hắn trở thành cái đinh cho mọi người chỉ trích."

"Tên cẩu Hoàng thượng, đánh Nam Uyên quốc chỉ là giả, hắn muốn trừ khử Vương gia mới là thật."

"Hủy hoại thanh danh Vương gia, Vương gia như vậy tạo phản cũng không còn danh chính ngôn thuận nữa."

"Ta không cho hắn được như ý."

"Chờ sau khi ta rời khỏi kinh thành, những văn nhân thư xã đã được sắp xếp trong thành sẽ rầm rộ tuyên truyền chuyện này. Lão cẩu Hoàng đế dám tính kế lão nương, lão nương sẽ lột da hắn!"

Nhớ tới Vương Sở Khâm, ta lại thở dài một tiếng: "Tưởng đợi chàng về làm Hoàng hậu, giờ thì chẳng còn hy vọng gì nữa."

Ta vén rèm nhìn Hoàng tử Nam Uyên toàn thân toàn trứng thối, ghét bỏ lắc đầu: "Quả nhiên, tầm nhìn một khi đã lên cao, thì khó mà hạ xuống được, thằng ranh con này kém xa phu quân."

Tinh Hồi cũng nhìn, khinh thường nhổ một tiếng: "Chỉ thằng ranh con này, chủ tử thật sự muốn gả?"

Ta móc ra mấy cái trứng thối, hung hăng ném vào gáy hắn: "Nằm mơ đi, lão nương muốn hắn gà bay trứng vỡ, hắn muốn gieo tiếng xấu trên người Vương gia, thì mơ đi!"

Để biểu thị thành ý chấm dứt chiến tranh của hai nước, Hoàng thượng đặc biệt sắp xếp đoàn rước tân nương sẽ đi ngang qua chiến trường, lúc bấy giờ binh lính của cả hai nước sẽ đứng hai bên đường tiễn đưa.

Hành động này của hắn ta, mọi người đều thấu hiểu ý đồ.

Hắn ta chỉ muốn Vương Sở Khâm tới cướp dâu chứ lòng dạ nào thành tâm thật ý. Hắn ta mơ tưởng đấy!

Ta không tin, tên Hoàng tử khốn kiếp này lại nhất kiến chung tình với ta, chỉ là lợi dụng ta làm bia đỡ đạn mà thôi, hắn ta vốn không hề muốn ta sống sót vào Nam Uyên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co