《𝐒𝐇𝐀𝐓𝐎𝐔 | 𝐂𝐕𝐄𝐑》• Lang Vương Sủng Phi
CHƯƠNG 19
Ta liếc nhìn Hoàng tử Nam Uyên, ta kinh hãi gào lên.
Trong nháy mắt tất cả tướng sĩ đều nhìn qua.
"Nhậm Thanh An là người của Hoàng thượng, các ngươi đã sớm cùng một giuộc, cái gì mà hòa thân, các ngươi chính là muốn nhân cơ hội giết Vương gia."
"Chính vì cẩu Hoàng đế vô năng, mọi thứ đều phải dựa vào Vương gia. Bây giờ khi đã giữ vững ngai vàng, hắn ta muốn đẩy người đã làm việc cho hắn ta ra phải chết."
"Hắn ta là Hoàng thượng mà lại thông địch bán nước, đức không xứng vị, không thể làm vua!"
"Các tướng sĩ Bắc Yến, vua tàn bạo vô nhân, vì ích kỷ tư lợi, chỉ ham giữ ngôi không lo đến bách tính."
"Nam Uyên không hề muốn hòa thân đàng hoàng, chúng chỉ nhằm vào Vương gia, Vương gia tử nạn, họ sẽ dễ dàng bắt gọn các ngươi."
"Ta tuy phận nữ nhi nhưng là Vương phi, nếu cống hiến được cho bách tính, chết cũng chẳng tiếc, chỉ thương cho bách tính vô tội."
"Chư vị nếu hôm nay thả Hoàng tử của Nam Uyên quốc đi, ngày mai hắn ta sẽ xuất binh tàn sát thành, đến lúc đó, sinh linh đồ thán, chư vị đều sẽ bị chia cắt thê tử con cái."
"Trong thời loạn lạc, chí lớn khó vẹn toàn, kính mong chư vị hãy theo về minh quân."
Tướng sĩ Bắc Yến khí thế sục sôi, trường thương trong tay.
Vương Sở Khâm nhìn ta, trong đôi mắt lộ rõ nỗi cô đơn, như bị phủ một màn sương mù mỏng manh, còn đôi mắt kia như đọng lại một lớp băng giá không thể tan.
Hắn là người thông minh, từ lúc ta bị thị vệ bắt đi, hắn đã hiểu được lựa chọn của ta.
Đây chính là lựa chọn tốt nhất, ta hy sinh đổi lấy sĩ khí cao ngút trời của tướng sĩ, đổi lấy sự kính yêu của bá tánh dành cho Vương triều, nhân cơ hội đó đồng loạt tiêu diệt Nam Uyên, vĩnh viễn trừ bỏ mối họa ngầm.
"Tôn Dĩnh Sa, ngươi sợ chết! Ngươi không dám nhảy!"
Hoàng tử Nam Uyên bị Nhậm Thanh An mê hoặc một cách mù quáng, nghiến răng nghiến lợi nhận định ta không dám nhảy.
Ta chỉ vào mũi hắn, mắng to: "Tên khốn kiếp, ta nói cho ngươi biết, phụ thân ta là ngôn quan, từ nhỏ đã dạy ta cách đụng trụ, đời đời nhà họ Tôn chúng ta không sợ chết!"
Ta chọc chọc thị vệ, nhỏ giọng nói: "Cảm xúc đúng chỗ rồi, ngươi đẩy tiếp đi!"
Thị vệ ồ một tiếng, hét lớn một tiếng: "Vương gia đáng chết! Ngươi cũng đáng chết! Chết đến trước mắt còn dám nhục mạ Hoàng tử chúng ta, ta giết ngươi!"
Trước khi rời xa cõi đời, ta dõi mắt nhìn Vương Sở Khâm lần cuối, hắn vẫn bất động nhìn ta nhưng đáy mắt dâng trào gợn sóng mãnh liệt.
Hắn là chủ tướng đứng đầu chiến trận, nên giữ cho lòng mình bình tĩnh.
Quá giỏi ấy chứ!
Nửa đường rơi xuống vách đá, tiếng giết chóc trên đỉnh vang vọng đến tai ta....
Tốt lắm, chết cũng chẳng hối tiếc.....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co