14
Bên trong chủ viện của Tô phủ, ánh nến chập chờn hắt những cái bóng dài ngoẵng lên vách tường bọc lụa.Ngọc Lam Châu khoác một chiếc áo tơ mỏng, ngồi tựa vào mép giường nệm gấm, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại, trong mắt tràn đầy sự lo âu, bồn chồn. Nàng không ngừng hướng ánh mắt về phía cửa lớn. Phu quân của nàng, Tô Chính, đã đi đến sương phòng Tây viện gặp lão giả thần bí kia được gần một canh giờ. Một canh giờ này đối với nàng dài dằng dặc tựa như một đời người."Két..."Cánh cửa gỗ lim rốt cuộc cũng bị đẩy ra. Tô Chính bước vào, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cước bộ có chút lảo đảo, hư nhược, hoàn toàn không còn bộ dáng long hành hổ bộ của vị bá chủ Tương Dương thành ngày thường. Vừa vào phòng, hắn lập tức xoay người đóng chặt cửa lại, gài then chắc chắn, sau đó tựa lưng vào vách cửa mà thở dốc, tựa như vừa trải qua một trận chiến sinh tử, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lớp trung y bên trong."Phu quân! Chàng sao vậy? Lão giả kia... lão ta rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có chịu ra tay cứu Tô gia chúng ta không?" Ngọc Lam Châu thấy phu quân thất thái như vậy, trong lòng kinh hãi, vội vàng bước nhanh tới, nhét vào tay chồng một chén trà nóng.Tô Chính run rẩy bưng chén trà, uống cạn một hơi, lúc này mới miễn cưỡng áp chế được sự hoảng loạn trong lồng ngực. Hắn nhìn vợ, ánh mắt vẫn còn lưu lại sự kính sợ sâu sắc, giọng nói khàn khàn:"Phu nhân... nàng đoán không sai. Lão già đó... lão ta căn bản không phải là phàm nhân! Ánh mắt của lão, khí tức của lão... chỉ cần nhìn ta một cái, ta đã cảm giác như linh hồn mình bị bóp nghẹt. Lão ta thậm chí không cần bước ra khỏi cửa, đã nắm rõ mồn một mọi ngóc ngách, từng cái tên, từng con người trong Tô phủ chúng ta! Đứng trước mặt lão, ta chẳng khác nào một con rệp có thể bị giẫm chết bất cứ lúc nào!"Nghe Tô Chính miêu tả sự "ngưu bức", thần thông quảng đại của Dục Thiên Âu, Ngọc Lam Châu không những không hoảng sợ mà hai mắt lại rực sáng lên những tia hy vọng sống còn."Vậy là tốt rồi! Quả nhiên là tiên nhân ẩn thế! Càng cao thâm khó lường, hy vọng giải quyết Huyết Đao Bang của chúng ta càng lớn! Vậy lão... lão có đưa ra điều kiện gì không?" Nàng gấp gáp truy vấn, bàn tay ngọc ngà bất giác nắm chặt lấy vạt áo Tô Chính.Tô Chính thở hắt ra một hơi, biểu tình trên mặt trở nên cực kỳ phức tạp, vừa có sự phẫn nộ, lại vừa có sự nhẹ nhõm, xen lẫn một tia xấu hổ: "Lão ta đồng ý ra tay. Lão nói... chỉ cần chúng ta dâng lên cho lão hai nữ nhân vẫn còn nguyên thân trinh trắng để làm lô đỉnh... à không, làm vợ lẽ hầu hạ lão. Lão ta thề sẽ bảo toàn cơ nghiệp Tô gia.""Hai trinh nữ?" Ngọc Lam Châu nghe vậy, trái tim đột ngột thắt lại, huyết sắc trên mặt nháy mắt thối lui. Là một người mẹ, ý niệm đầu tiên xẹt qua đầu nàng chính là hai đứa con gái ruột thịt của mình. "Chẳng lẽ lão ta nhắm vào Tuyết nhi và Điệp nhi? Không... tuyệt đối không thể! Cho dù Tô gia diệt vong, ta cũng không thể đẩy hai đứa nó vào hố lửa của một lão già khọm rẹm bệnh hoạn như vậy được!"Nhìn thấy thê tử phản ứng dữ dội, nước mắt đã chực trào, Tô Chính vội vàng bắt lấy hai vai nàng, trầm giọng giải thích: "Phu nhân bình tĩnh! Không phải Tuyết nhi và Điệp nhi! Ta lúc đầu cũng hiểu lầm như nàng, suýt chút nữa đã liều mạng với lão. Nhưng lão ta nói rõ tên tuổi rồi. Người lão nhắm tới... là Hoa Phương và Tiểu Thúy!""Hoa Phương và Tiểu Thúy?"Ngọc Lam Châu ngẩn người, đôi mắt phượng mở to sững sờ. Đại não cực kỳ thông tuệ của nàng lập tức xoay chuyển tốc độ cao.Hoa Phương là đại nha hoàn hồi môn của nàng, hai mươi tuổi, dáng người nảy nở, khuôn mặt thanh tú, làm việc vô cùng được việc. Tiểu Thúy là nha hoàn hậu viện chuyên lo việc tắm giặt, mười sáu tuổi, thanh thuần non nớt, chưa vướng bụi trần. Hai nha đầu này đích xác là những thiếu nữ trong sạch, dung mạo đều thuộc hàng thượng thừa trong đám hạ nhân.Một cảm giác trút được gánh nặng vạn cân rơi phịch xuống khỏi lồng ngực vị bang chủ phu nhân. Nàng nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi thật dài. Chỉ cần không phải là cốt nhục của nàng, thì mọi chuyện đều dễ nói. Ở cái thế giới giang hồ cá lớn nuốt cá bé này, mạng của hạ nhân, nô tì vốn dĩ đã được định sẵn là để hy sinh cho chủ tử. Mua mạng sống của hơn một ngàn người Tô gia bằng sự trong sạch của hai ả nha hoàn... cuộc làm ăn này, lời đến mức không thể lời hơn!"Phu quân... tiên nhân kia thật sự chỉ đòi hai người bọn họ?" Ngọc Lam Châu mở mắt ra, sự yếu đuối đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự quyết đoán và tàn nhẫn của một nữ chủ nhân."Đúng vậy. Nhưng thái độ của lão cực kỳ cường ngạnh và đáng sợ." Tô Chính rùng mình nhớ lại luồng uy áp lạnh lẽo cuối cùng của Dục Thiên Âu. "Lão dặn đi dặn lại, sáng mai phải đưa chúng đến tận phòng. Quan trọng nhất là... lão bắt bọn chúng phải ngoan ngoãn tuyệt đối. Bất luận lão đưa ra yêu cầu dơ bẩn, biến thái hay hà khắc thế nào, bọn chúng cũng không được phép phản kháng, không được khóc lóc làm phật lòng lão. Nếu lão phật ý... Tô gia chúng ta sẽ chịu chung số phận diệt tộc trước cả khi Huyết Đao Bang kịp kéo tới!"Ngọc Lam Châu nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt nhưng thấu tình đạt lý: "Tiên nhân tu luyện công pháp, tính tình cổ quái, hỉ nộ vô thường là chuyện đương nhiên. Lão đã nhắm trúng Hoa Phương và Tiểu Thúy, đó là mệnh của chúng. Phu quân, chàng nghỉ ngơi một lát đi. Chuyện này không thể chậm trễ, để thiếp đích thân gọi chúng đến thư phòng. Đêm nay, dù có phải dùng bạo lực hay lời ngon tiếng ngọt, thiếp cũng phải đập nát cái tư tưởng phản kháng của chúng, biến chúng thành nô bộc ngoan ngoãn nhất dâng cho lão."Tô Chính gật đầu, hắn biết về khoản thao túng nhân tâm hạ nhân, phu nhân của hắn còn thủ đoạn hơn hắn nhiều....Gió đêm mùa thu rít gào qua những tán cây ngô đồng trong viện, mang theo cái lạnh thấu xương.Tại gian thư phòng kín đáo nhất của Tô phủ, ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ngột ngạt. Tô Chính chắp tay sau lưng đứng quay mặt vào bức tranh mãnh hổ trên tường, sát khí của một vị bang chủ tỏa ra nhàn nhạt. Ngọc Lam Châu ngồi khoan thai trên ghế thái sư, vân vê chiếc nhẫn phỉ thúy trên ngón tay.Phía dưới nền gạch lạnh lẽo, hai bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy quỳ rạp.Hoa Phương, đại nha hoàn hai mươi tuổi, mặc bộ đồ vải thô màu xanh, khuôn mặt thanh tú lúc này cắt không còn một giọt máu. Tiểu Thúy, tiểu nha hoàn mười sáu tuổi, sợ hãi đến mức hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau lập cập, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn chủ mẫu đầy cầu khẩn. Bọn họ đang say giấc thì bị hộ viện thô bạo dựng dậy lôi thẳng đến đây, linh cảm về một tai họa giáng xuống đầu khiến hai cô gái bất an đến cực điểm."Hoa Phương, Tiểu Thúy. Các ngươi có biết vì sao đêm hôm khuya khoắt, vợ chồng ta lại gọi các ngươi đến đây không?" Thanh âm của Ngọc Lam Châu êm ái, nhẹ nhàng vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng, nhưng lọt vào tai hai ả nha hoàn lại chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn."Nô tì... nô tì ngu dốt... xin phu nhân minh xét..." Hoa Phương dập đầu, giọng run rẩy.Ngọc Lam Châu thở dài một tiếng, đứng dậy bước tới trước mặt hai người, đích thân vươn tay đỡ Hoa Phương và Tiểu Thúy ngồi thẳng người lên. Hành động ân cần bất thường này càng khiến hai cô gái sợ đến nhũn chân."Tô gia chúng ta đang đối mặt với thảm họa diệt môn, chuyện này chắc các ngươi đã nghe hạ nhân rỉ tai nhau. Mười ngày nữa, Huyết Đao Bang sẽ tàn sát cả tòa phủ đệ này, không chừa một ai, kể cả nô tì như các ngươi." Ngọc Lam Châu chậm rãi nói, từng chữ như dao găm. "Nhưng ông trời không tuyệt đường người. Tối nay, tiên nhân đi cùng Tần khách khanh đã đáp ứng ra tay cứu giúp gia tộc ta. Nhưng đổi lại... ngài ấy điểm danh muốn hai ngươi, Hoa Phương và Tiểu Thúy, dâng lên làm vợ lẽ hầu hạ ngài ấy."Lời vừa dứt, sắc mặt Hoa Phương và Tiểu Thúy đồng loạt cứng đờ. Đại não hai cô gái đình trệ trong một giây, sau đó là một luồng kinh hoàng tột độ ập đến.Vợ lẽ? Hầu hạ?Hình ảnh cái lão già gầy gò như bộ xương khô, da mặt nhăn nheo như vỏ cây, đi không vững phải có người dìu, lại ho lao sặc sụa như sắp tắt thở hồi chiều hiện lên rõ mồn một trong đầu hai nàng. Giao thân xác thanh xuân mơn mởn của mình cho một lão già quái thai bệnh hoạn như vậy chà đạp?"Không! Phu nhân... nô tì không muốn! Cầu xin phu nhân khai ân!"Tiểu Thúy là người sụp đổ đầu tiên. Cô bé mười sáu tuổi òa khóc nức nở, bò tới ôm chặt lấy chân Ngọc Lam Châu, nước mắt nước mũi tèm lem: "Nô tì mới mười sáu tuổi... nô tì không thể gả cho một ông lão sắp chết được... Phu nhân, người thương xót Tiểu Thúy, để Tiểu Thúy làm trâu làm ngựa giặt đồ cho người cả đời cũng được... đừng giao Tiểu Thúy cho lão già đó..."Hoa Phương tuy lớn tuổi hơn, chín chắn hơn, nhưng lúc này cũng không kìm được nước mắt. Nàng là người có nhan sắc, vốn dĩ được phu nhân hứa hẹn qua vài năm nữa sẽ tìm một gã quản sự đàng hoàng trong bang để gả đi làm chính thất. Tương lai đang tốt đẹp, cớ sao lại bắt nàng làm đồ chơi cho một kẻ như ác quỷ hiện hình?"Phu nhân, bang chủ... Nô tì biết thân phận thấp hèn, nhưng lão trượng kia... lão ấy bệnh tật đầy mình, mùi hôi hám trên người cách ba thước còn ngửi thấy... Nô tì sợ... nô tì thật sự rất sợ..." Hoa Phương dập đầu cồm cộp xuống đất đến rỉ máu, giọng nói tràn ngập sự không cam lòng và khuất nhục.Nhìn hai thiếu nữ khóc lóc thảm thiết, Ngọc Lam Châu khẽ nhíu mày. Sự thương xót giả tạo trên mặt nàng thu lại, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo, vô tình của kẻ nắm quyền sinh sát. Nàng vung chân gạt Tiểu Thúy ra, lùi lại hai bước."Sợ? Không cam lòng?"Tô Chính nãy giờ đứng im lặng, lúc này bỗng gầm lên một tiếng như hổ gầm, sát khí của bậc kiêu hùng giang hồ bộc phát áp bức thẳng xuống khiến tiếng khóc của hai ả nha hoàn nghẹn bặt ở cổ họng."Các ngươi nghĩ mình đang ở vị thế nào mà dám nói hai chữ 'không muốn'?!" Tô Chính bước tới, hai mắt hổ trợn trừng tàn nhẫn nhìn xuống hai thân ảnh đang run như cầy sấy. "Mạng của các ngươi, áo các ngươi mặc, cơm các ngươi ăn... tất cả đều là do Tô gia này ban cho! Gia tộc của Hoa Phương ngươi dựa vào sinh ý của bang phái mà sống! Mẹ của Tiểu Thúy ngươi là bệnh tật được phu nhân cho tiền bốc thuốc mới kéo dài được cái mạng tàn! Bây giờ Tô gia lâm nạn, bảo các ngươi hy sinh một cái thân xác dơ bẩn để báo ân, các ngươi lại dám chống lệnh?!"Những lời nói sắc như dao cạo xé toạc đi lớp vỏ bọc ảo tưởng của hai cô gái. Phải rồi, bọn họ là nô tì. Khế ước bán mình của bọn họ vẫn nằm trong tay Tô phủ. Sinh tử của cả nhà bọn họ đều do nam nhân trước mặt này định đoạt.Ngọc Lam Châu thấy hỏa hầu đã đủ, liền bước tới diễn tiếp vai mưu sĩ mềm mỏng. Nàng ngồi xổm xuống, dùng chiếc khăn tay lụa thơm phức nhẹ nhàng lau vết máu trên trán Hoa Phương, giọng nói lại trở nên ma mị, đầy sức nặng:"Hai đứa ngốc. Các ngươi bị cái vẻ bề ngoài của ngài ấy đánh lừa rồi. Các ngươi nghĩ một lão phàm nhân ho lao lại có thể cứu được Tô gia khỏi đao phong của Huyết Đao Bang sao? Ngài ấy là Tiên nhân! Là cao nhân đắc đạo cố tình ngụy trang thân phận! Được một vị tiên nhân thu làm vợ lẽ, ban cho mưa móc, đó là phúc phận mấy đời tổ tiên nhà các ngươi tu được mới có. Đi theo ngài ấy, các ngươi sẽ một bước lên mây, thoát khỏi kiếp nô tì thấp hèn này. Gia đình các ngươi, Tô gia cũng sẽ chu cấp vàng bạc cả đời không tiêu hết."Ngọc Lam Châu khẽ nâng cằm Tiểu Thúy lên, ép cô bé nhìn thẳng vào mắt mình, từng chữ từng chữ như ma chú gieo vào tâm trí:"Nghe cho kỹ đây. Quyết định đã đưa ra, các ngươi không có quyền lựa chọn. Mệnh lệnh của tiên nhân là tuyệt đối. Bắt đầu từ rạng sáng mai, khi bước qua cánh cửa căn phòng đó, các ngươi không còn là người nữa, mà là công cụ, là nô lệ hầu hạ ngài ấy!"Đồng tử của Hoa Phương và Tiểu Thúy co rút kịch liệt, sự tuyệt vọng hóa thành một tảng băng đen kịt đè bẹp trái tim.Tô Chính chắp tay sau lưng, dội thêm một gáo nước lạnh cuối cùng, triệt để đánh sập mọi ý chí phản kháng của hai nàng:"Tiên nhân tu hành, tính tình cổ quái tà môn. Ta cảnh cáo các ngươi trước, bất luận vào trong phòng, ngài ấy có những yêu cầu biến thái, bệnh hoạn hay vô lý đến mức nào, bắt các ngươi làm những chuyện dơ bẩn, hạ tiện đến đâu... các ngươi cũng phải cắn răng mà chịu đựng! Phải cười rạng rỡ mà nghênh hợp! Phải dẹp bỏ hoàn toàn cái liêm sỉ và tự trọng của các ngươi đi! Tiên nhân muốn các ngươi làm chó làm ngựa bò trên đất, các ngươi cũng phải sủa cho lão nghe!"Tô Chính hơi khom người, sát ý lạnh lẽo phả vào mặt Hoa Phương: "Nếu ngày mai, các ngươi dám rơi một giọt nước mắt, dám nhăn mặt phản kháng, dám làm tiên nhân phật ý... thì không cần Huyết Đao Bang ra tay, chính ta, Tô Chính này, sẽ đích thân băm vằm cha mẹ, anh em của các ngươi ra cho chó ăn! Ta sẽ ném các ngươi vào hầm phân để các ngươi nếm mùi sống không bằng chết! Nhớ kỹ, mạng của ngàn người Tô gia và gia đình các ngươi, đều treo trên thân của các ngươi đêm mai! Đã rõ chưa?!"Uy hiếp trần trụi. Tàn khốc. Không lưu lại nửa điểm nhân tính.Hoa Phương và Tiểu Thúy hoàn toàn ngốc trệ. Nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại sự run rẩy từ tận tủy xương. Bọn họ nhìn vợ chồng Tô Chính – những chủ tử ngày thường đạo mạo, nhân nghĩa – nay vì sinh tồn mà biến thành ác quỷ, ép bọn họ vào con đường đọa lạc tột cùng.Hoa Phương là người thông minh, nàng nhắm nghiền hai mắt, hai hàng lệ trong vắt rỉ ra. Nàng biết, phản kháng là chết, mà người thân của nàng cũng sẽ bị liên lụy thê thảm. Sự trung thành ngu muội được nhồi sọ từ nhỏ, cộng thêm nỗi sợ hãi tột cùng trước quyền lực của bang chủ, khiến nàng vỡ vụn.Nàng chậm rãi rạp người xuống, giọng nói vô hồn như cái xác biết đi: "Nô tì... nô tì đã rõ. Nô tì nguyện ý... hầu hạ tiên nhân, muôn lần chết không từ nan... tuyệt đối không dám làm phật ý ngài ấy."Thấy đại nha hoàn đã khuất phục, Tiểu Thúy cũng nấc lên những tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, gục đầu xuống nền đá lạnh lẽo cọ xát: "Nô tì... nô tì cũng nghe lời... phu nhân tha cho mẹ nô tì..."Nhìn hai tế phẩm đã bị đè bẹp ý chí, tẩy não thành công, vợ chồng Tô Chính liếc nhìn nhau, trong mắt xẹt qua một tia hài lòng lạnh lẽo."Tốt lắm." Ngọc Lam Châu đứng thẳng dậy, phong thái phu nhân khôi phục. "Hôm nay các ngươi lập công lớn cho Tô gia. Từ giờ phút này, các ngươi không cần làm hạ nhân nữa. Trở về phòng ngủ một lát đi. Lát nữa sẽ có người đến hầu hạ các ngươi tắm gội."Hai ả nha hoàn như hai bóng ma thất hồn lạc phách, lảo đảo đứng dậy, ôm mặt khóc không thành tiếng, dìu nhau bước ra khỏi thư phòng, đi về phía bóng tối mịt mùng của số phận....Canh năm. Bầu trời Tương Dương thành vẫn còn một màu đen đặc, chỉ có vài vì sao lưa thưa le lói. Không khí buổi sớm mai mang theo hơi sương lạnh giá.Tại dãy phòng tắm dành riêng cho khách quý của Tô phủ, ánh đèn đuốc sáng trưng.Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút từ hai chiếc thùng gỗ điêu khắc tinh xảo khổng lồ, bên trong rắc đầy những cánh hoa hồng, hoa lan tươi rói và pha trộn các loại tinh dầu Tây Vực đắt tiền nhất.Hoa Phương và Tiểu Thúy ngồi vô hồn trong hai thùng tắm. Xung quanh họ là bốn năm nữ tỳ lớn tuổi đang tất bật kỳ cọ, xoa bóp. Những bàn tay thô ráp dùng xơ mướp chà xát lên làn da trắng nõn, mềm mại của hai nàng, làm sạch từng tấc da thịt, tẩy đi mọi bụi trần phàm tục để chuẩn bị dâng lên cho "tiên nhân".Hoa Phương mở đôi mắt sưng húp, nhìn xuống làn da đang ửng đỏ của mình dưới làn nước rải hoa. Thân hình nàng vốn đẫy đà, vòng ngực căng tròn kiêu hãnh nay lại trở thành thứ mồi nhon béo bở cho một gã tà tu. Ở thùng bên cạnh, thân hình mảnh mai, nụ hoa chớm nở của Tiểu Thúy cũng đang bị kì cọ đến đỏ bừng. Cô bé mười sáu tuổi cắn chặt môi, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không, như một con búp bê bằng gỗ mặc người bài bố.Sự chăm sóc chu đáo, xa hoa này vốn dĩ là đặc quyền của các vị phu nhân, tiểu thư, nhưng hôm nay được áp dụng lên hai ả hạ nhân, lại mang đến một cảm giác rợn người, bi ai tột độ. Nó không giống như chuẩn bị cho tân nương tử động phòng, mà giống như người ta đang rửa sạch những con cừu non, tắm rửa tế phẩm trước khi đưa lên bàn thờ huyết tế cho tà thần."Hoa Phương tỷ tỷ... muội sợ..." Tiểu Thúy lầm bầm, giọng nói mỏng manh như tiếng muỗi kêu."Đừng sợ... nhắm mắt lại, coi như bị quỷ đè một đêm... qua rồi sẽ ổn thôi..." Hoa Phương nuốt nước mắt vào trong, an ủi cô bé, nhưng chính bản thân nàng cũng đang run rẩy không kiểm soát.Tắm gội xong xuôi, hai nàng được lau khô người bằng lụa thượng hạng, sau đó thoa lên một lớp phấn thơm mỏng.Dưới sự chỉ đạo khắt khe của Ngọc Lam Châu từ bên ngoài vọng vào, các ma ma trang điểm không mặc cho hai nàng những bộ hỉ phục tân nương rườm rà, trang trọng, bởi họ hiểu rõ gã "tiên nhân" kia đòi hỏi thứ gì.Bọn họ khoác lên người Hoa Phương và Tiểu Thúy những bộ nội y bằng lụa mỏng manh, xuyên thấu màu hồng đào nhạt. Lớp lụa mỏng ôm sát lấy cơ thể, không những không che giấu được gì mà còn mờ mờ ảo ảo tôn lên từng đường cong, từng điểm nhạy cảm nhất của thiếu nữ. Bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng sa mỏng manh không cài cúc. Bầu ngực đầy đặn của Hoa Phương và vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng ẩn hiện đầy câu dẫn. Sự non tơ, thuần khiết của Tiểu Thúy trong bộ y phục dâm mỹ này lại tạo ra một loại kích thích thị giác mang tính chất cấm kỵ cực điểm.Tóc của hai nàng không búi lên thành lọn phức tạp, mà được xõa dài bồng bềnh, mượt mà trên bờ vai trần, chỉ dùng một dải lụa mỏng buộc hờ phía sau, tạo nên vẻ nhu thuận, yếu đuối, dễ dàng bị lăng nhục và chiếm đoạt. Khuôn mặt được điểm tô chút phấn hồng ở gò má, son đỏ ở môi, che đi sự nhợt nhạt vì sợ hãi, khiến hai nàng thoạt nhìn kiều diễm ướt át như hai đóa hoa hải đường mới nở dính sương mai.Nhìn mình trong gương đồng lớn, Hoa Phương nhắm nghiền mắt lại. Nước mắt không dám rơi vì sợ nhòe lớp phấn, nhưng trái tim đã triệt để chết lặng. Bọn họ hiện tại, diện mạo này, căn bản không phải là "vợ lẽ", mà chính là hai món đồ chơi tình dục trần trụi, ti tiện nhất được gói ghém đẹp đẽ để dâng lên giường cho nam nhân phát tiết."Đã đến giờ rồi. Phu nhân dặn, các ngươi tự mình bước tới đó, gõ cửa, và làm đúng những gì phu nhân đã dạy. Đi đi." Một bà tử lớn tuổi lạnh lùng hối thúc.Hoa Phương hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay ngọc ngà lạnh toát nắm chặt lấy tay Tiểu Thúy."Đi thôi, Tiểu Thúy."Hai bóng dáng kiều diễm, ăn mặc mỏng manh, mang theo hương thơm ngào ngạt của hoa cỏ, run rẩy bước ra khỏi phòng tắm. Gió sớm sương lạnh tạt qua lớp sa mỏng khiến hai nàng rùng mình, nhưng cái lạnh của thời tiết sao sánh bằng cái lạnh buốt giá trong tuyệt vọng của linh hồn.Họ lầm lũi bước đi dọc theo hành lang uốn lượn, băng qua hoa viên lờ mờ sương trắng. Mọi hạ nhân trong phủ đều đã bị vợ chồng Tô Chính nghiêm lệnh cấm túc trong phòng, tuyệt đối không ai được phép lai vãng ở Tây viện.Toàn bộ khu vực Tây viện tĩnh mịch như một bãi tha ma.Từng bước chân của hai ả nha hoàn giẫm trên nền đá xanh lạnh lẽo nặng nề như đeo chì. Khoảng cách từ hoa viên đến gian sương phòng hẻo lánh nơi Dục Thiên Âu đang ở chỉ có vài chục trượng, nhưng đối với họ lại xa xăm như con đường dẫn xuống mười tám tầng địa ngục.Rốt cuộc, bước chân của họ cũng phải dừng lại.Trước mắt họ là cánh cửa gỗ lim chạm trổ của gian sương phòng. Cánh cửa đóng im ỉm, tối om, không có một tia sáng nào lọt ra từ bên trong. Nhưng xuyên qua những khe hở của cánh cửa, một cỗ mùi vị kỳ quái xộc thẳng vào mũi hai cô gái. Đó không phải là mùi trầm hương thanh tao, mà là một thứ mùi ẩm mốc, hôi hám của bệnh tật và tuổi già, xen lẫn một thứ mùi ngai ngái, ngòn ngọt đầy tà dâm, nhục dục của công pháp "Dục Hóa Vạn Đạo" đang âm thầm vận chuyển bên trong.Chỉ ngửi thấy thứ mùi đó, dạ dày Hoa Phương đã cuộn lên một trận buồn nôn kịch liệt, còn Tiểu Thúy thì nước mắt lại ứa ra, hai đầu gối mềm nhũn tưởng chừng như sắp quỵ xuống.Lời dặn dò tàn khốc của Tô Chính và Ngọc Lam Châu lại vang vẳng bên tai như bùa đòi mạng: "Bắt các ngươi làm những chuyện dơ bẩn, hạ tiện đến đâu... các ngươi cũng phải cắn răng mà chịu đựng! Phải dẹp bỏ hoàn toàn cái liêm sỉ... Lão muốn các ngươi làm chó làm ngựa, cũng phải sủa cho lão nghe!"Bên trong căn phòng tăm tối ấy, Dục Thiên Âu, gã ma đầu mang linh hồn vặn vẹo của một Dục tu, đang mở trừng đôi mắt đục ngầu đỏ rực dâm hỏa. Lão đã cảm nhận được Dâm thức báo hiệu hai cỗ nguyên âm cực phẩm, thuần khiết đang run rẩy đứng ngay ngoài cửa, tự hiến tế mình vào miệng cọp. Lão khẽ liếm đôi môi khô nứt, thầm đếm từng nhịp gõ cửa của những con mồi tuyệt vọng.Bên ngoài, Hoa Phương cắn nát môi dưới đến rỉ máu, nuốt ngược sự nhục nhã ê chề vào tận đáy lòng. Nàng giơ bàn tay đang run rẩy bần bật lên, hướng về phía cánh cửa gỗ lạnh lẽo, chuẩn bị gõ xuống, gõ mở ra cánh cửa dẫn vào tấn bi kịch đoạt mệnh, nhục nhã nhất trong cuộc đời của hai cô gái vô tội.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co