Truyen3h.Co

Lão dục tu

15

vietpower

Bên ngoài gian sương phòng hẻo lánh của Tây viện, bóng tối đặc quánh như hắc ín, gió đêm thổi qua những tán lá ngô đồng tạo thành những tiếng xào xạc tựa như tiếng quỷ khóc nỉ non. Tiểu Thúy, cô nha hoàn mười sáu tuổi, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Bàn tay nhỏ bé của nàng giơ lên giữa không trung, do dự, sợ hãi, không dám chạm vào lớp cửa gỗ lim lạnh lẽo. Bên cạnh nàng, Hoa Phương cắn chặt đôi môi đỏ mọng đến rỉ máu, đôi mắt ngập nước nhưng cố gắng duy trì một chút trấn định cuối cùng để làm chỗ dựa cho người muội muội kết nghĩa.Trên người hai nàng lúc này chỉ khoác độc nhất một lớp nội y bằng lụa mỏng manh, xuyên thấu màu hồng đào nhạt, khoác hờ một chiếc áo choàng sa mỏng manh không cài cúc, để lộ ra những đường cong thanh xuân mơn mởn phơi bày trong sương lạnh. Mùi hương của những cánh hoa hồng, hoa lan từ nước tắm vẫn còn vương vấn trên da thịt trắng nõn nà, nhưng trong lòng hai thiếu nữ lúc này chỉ có sự tuyệt vọng cùng cực. Bọn họ biết rõ, bước qua cánh cửa này, bọn họ không còn là người nữa, mà chỉ là công cụ, là nô lệ để cho gã "tiên nhân" già nua, bệnh hoạn kia chà đạp."Cốc... cốc..."Tiểu Thúy nhắm nghiền hai mắt, rốt cuộc cũng gõ nhẹ lên cửa. Tiếng gõ cửa vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến cả hai giật thót tim.Từ bên trong thạch thất tăm tối, nơi thoang thoảng cái mùi ẩm mốc của bệnh tật tuổi già đan xen với thứ mùi ngai ngái, ngòn ngọt đầy tà dâm của công pháp Dục Hóa Vạn Đạo, một giọng nói khàn đục, khô khốc tựa như hai mảnh xương cọ xát vào nhau chậm rãi truyền ra:"Cửa không khóa. Các ngươi tự mình bước vào đi."Thanh âm ấy không lớn, nhưng lại mang theo một cỗ uy áp vô hình đè nặng lên màng nhĩ, khiến chân tơ kẽ tóc của hai nàng dựng đứng. Hoa Phương hít một hơi thật sâu, nuốt sự nhục nhã ê chề xuống tận đáy dạ dày, vươn bàn tay ngọc ngà run rẩy đẩy cánh cửa gỗ ra."Két..."Cánh cửa mở ra, đập vào mắt hai nàng là một gian phòng được thắp sáng bởi một ngọn nến mờ ảo. Ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cứng ngắc ở góc phòng là Dục Thiên Âu. Lớp vỏ bọc của lão vẫn tàn tạ, gầy gò, da mặt nhăn nheo vàng vọt như vỏ cây khô, tựa hồ là một lão nông sắp chết. Thế nhưng, dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt đục ngầu của lão lại đỏ rực lên, lóe ra những tia sáng dâm tà, tham lam và độc ác như một con rắn độc đang khóa chặt con mồi.Dục Thiên Âu có thể dễ dàng nhìn thấu cỗ nguyên âm thanh tân, tinh khiết đang lưu chuyển trong cơ thể hai nàng. Đối với lão, hai cỗ thân thể phàm thai này chính là chất xúc tác hoàn hảo, là nguồn cung cấp "Dục khí" để lão tẩy tủy phạt cốt, khôi phục lại căn cơ đã rách nát của mình. Lão khẽ liếm đôi môi khô nứt, yết hầu chuyển động cái ực.Hai nàng bước vào, cẩn thận khép cửa lại. Cả Hoa Phương và Tiểu Thúy đều khép nép đứng chỉnh tề trước mặt Dục Thiên Âu, hai bàn tay đan vào nhau bấu chặt lấy vạt áo lụa mỏng manh, đầu cúi gằm xuống ngực không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt gớm ghiếc kia."Tự giới thiệu bản thân đi." Dục Thiên Âu khoanh tay trước ngực, ánh mắt mang theo sự cắn nuốt quét dọc từ trên xuống dưới những đường cong mềm mại của hai thiếu nữ, nhàn nhạt ra lệnh.Hoa Phương cảm nhận được ánh mắt trần trụi của lão già đang xé toạc lớp áo mỏng manh trên người mình, thân thể yêu kiều khẽ run lên. Nàng cố gắng áp chế nỗi sợ, tiến lên nửa bước, thanh âm mang theo sự run rẩy đáp:"Nô tì... nô tì là Hoa Phương, năm nay hai mươi tuổi. Là đại nha hoàn hồi môn của phu nhân...".Tiểu Thúy đứng phía sau cũng vội vàng quỳ rạp xuống, nức nở nói: "Nô tì... nô tì là Tiểu Thúy, năm nay mười sáu tuổi... Phụ trách việc tắm giặt ở hậu viện...".Dục Thiên Âu híp đôi mắt đục ngầu lại, một tia Dục khí màu hồng nhạt khẽ chuyển động trong đan điền. Hắn chậm rãi nhấc mình khỏi giường, bước từng bước khập khiễng đến sát trước mặt hai nàng. Hơi thở hôi hám phả thẳng vào mặt Hoa Phương khiến nàng khó chịu nhưng nàng phải gắt gao nhẫn nhịn."Rất tốt. Tuổi trẻ, mơn mởn, thân thể lại tràn ngập sức sống." Dục Thiên Âu dùng giọng điệu của kẻ đi săn đánh giá món hàng, sau đó giọng lão bỗng nhiên trầm xuống, mang theo hơi lạnh thấu xương: "Nhưng trước khi ta ban mưa móc cho các ngươi, ta có một quy củ. Bắt đầu từ giây phút này, trong lúc phục vụ ta, bất luận ta làm gì, các ngươi tuyệt đối không được phép khóc lóc! Nước mắt của nữ nhân chỉ làm cho bổn tọa mất hứng, hiểu chưa?"Theo  Dục Thiên Âu hắn chỉ muốn trêu đùa các nàng chứ chẳng có quy tắc nào hết. Lão cần các nàng phải mở rộng thể xác và tâm trí để đón nhận sự đọa lạc.Hai nàng nghe vậy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, vội vàng dập đầu: "Nô tì... nô tì đã rõ! Tuyệt đối không dám khóc lóc làm phật ý tiên nhân..."."Đứng lên." Dục Thiên Âu lạnh lùng ra lệnh. Đợi khi hai thiếu nữ run rẩy đứng thẳng người, hắn mới khoanh tay, ném ra một câu hỏi trần trụi, xuyên thủng mọi hàng rào liêm sỉ của những cô gái khuê các:"Trả lời thành thật cho ta. Hai ngươi... có còn màng trinh tiết hay không?"Một câu hỏi tà dâm, đê tiện thốt ra từ miệng một lão già khọm rẹm khiến khuôn mặt của Hoa Phương và Tiểu Thúy thoắt cái đỏ bừng lên như rỉ máu. Đối với những nha hoàn được giáo dục nghiêm ngặt trong Tô phủ, nói đến chuyện khuê phòng nam nữ đã là cấm kỵ, huống hồ bị ép phải khai báo sự trong sạch của bản thân trước mặt một người đàn ông xa lạ.Nhưng nhớ lại lời đe dọa tàn khốc của Ngọc Lam Châu và Tô Chính trước khi đến đây, rằng nếu làm phật ý tiên nhân thì cả gia tộc bọn họ sẽ bị băm vằm, hai nàng không dám chần chừ."Bẩm... bẩm tiên nhân... Nô tì vẫn... vẫn còn giữ tấm thân trong sạch..." Tiểu Thúy nhắm mắt, nước mắt lưng tròng nhưng cố không để rơi xuống, lí nhí đáp."Nô tì... nô tì cũng chưa từng tiếp xúc với nam nhân... hoàn toàn thanh bạch." Hoa Phương cắn nát môi dưới, nhục nhã lên tiếng.Dục Thiên Âu nghe vậy, trong thâm tâm hưng phấn đến phát cuồng. Nguyên âm của thiếu nữ trinh nguyên chính là chất đại bổ nhất để lão luyện hóa và tái tạo thân thể. Thế nhưng, bản tính đa nghi và biến thái của một kẻ chuyên thao túng nhục tâm nữ nhân khiến lão không dễ dàng bỏ qua.Ánh mắt đục ngầu sắc lẻm của Dục Thiên Âu đột ngột dời khỏi Tiểu Thúy, ghim chặt vào khuôn mặt thanh tú và thân hình đẫy đà, phồn thực của Hoa Phương. Trong đôi mắt lão lóe lên một tia bạo ngược. Hoa Phương năm nay đã hai mươi tuổi, cơ thể đã phát triển đến độ chín muồi nhất của thanh xuân, bầu ngực căng tròn kiêu hãnh ẩn hiện dưới lớp lụa mỏng đang phập phồng kịch liệt vì khẩn trương.Lão chầm chậm giơ một ngón tay khô quắt, mang theo những nếp nhăn của đồi mồi, lạnh lùng nâng cằm Hoa Phương lên."Chưa từng tiếp xúc với nam nhân... Điều đó có thể tin." Giọng Dục Thiên Âu khàn khàn, tựa như ma quỷ nỉ non bên tai: "Thế nhưng, ngươi năm nay đã hai mươi. Khí huyết tràn trề, thân thể nảy nở. Đêm trường tịch mịch, thanh xuân xao động... Trả lời ta, ngươi đã bao giờ tự tay móc ngoáy, tự thỏa mãn cái thân thể dâm đãng này của mình chưa?"Oành!Lời nói thô bỉ, hạ lưu đến tột cùng ấy như một đạo sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Hoa Phương. Nàng là đại nha hoàn của phu nhân, luôn giữ mình đoan trang, khuôn phép. Bị hỏi một câu xé nát toàn bộ vỏ bọc tự tôn như vậy, đôi mắt phượng của nàng mở trừng trừng, đồng tử co rút lại vì cực độ kinh hãi. Gò má trắng nõn của nàng thoắt cái chuyển từ đỏ rực sang trắng bệch.Sự xấu hổ dâng trào đến tận cổ họng khiến nàng lùi lại nửa bước, cả cơ thể run rẩy kịch liệt như lá rụng trong gió thu. Nàng bủn rủn, thanh âm đứt quãng, theo bản năng chối cãi:"Không... nô tì không có... Nô tì chưa từng làm chuyện ô uế như vậy... Xin tiên nhân minh xét..."Dục Thiên Âu vốn là kẻ đi guốc trong bụng phụ nữ. Đối với một lão ma đầu đã từng tu luyện Dục Hóa Vạn Đạo ở kiếp trước, từng thao túng vô số lô đỉnh để bòn rút dục niệm, sự hoảng loạn, chớp mắt và nhịp thở dồn dập của Hoa Phương đã bán đứng nàng.Nụ cười trên môi lão vụt tắt. Thay vào đó là một vẻ mặt dữ tợn, vặn vẹo. Lão bước tới một bước, phóng ra một tia Dục khí vô hình mang theo sự tà ác và bức bách đè thẳng lên tinh thần của thiếu nữ."Tiện tì! Dám nói dối bổn tọa?!" Dục Thiên Âu quát lớn, thanh âm khàn đục như tiếng sấm nổ vang trong thạch thất hẹp: "Trước mặt ta, ngươi nghĩ mình có thể che giấu được những suy nghĩ dơ bẩn trong đầu sao? Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Nếu dám mở miệng dối trá thêm nửa lời, bổn tọa sẽ dùng thuật luyện hồn rút gân lột cốt ngươi, khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong! Gia đình ngươi ở Tô phủ cũng sẽ bị băm vằm cho chó ăn!"Sự uy hiếp mang tính chất hủy diệt tâm trí của một gã tu tiên giả lập tức đánh sập hàng rào phòng ngự cuối cùng của Hoa Phương. Những lời dọa nạt về việc tàn sát gia tộc và thủ đoạn của tiên nhân mà Ngọc Lam Châu từng nhồi sọ nàng lại ùa về."Đừng! Xin tiên nhân tha mạng!"Hoa Phương hoảng loạn tột độ, hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. Nỗi sợ hãi tột cùng đánh vỡ quy tắc "không được khóc" vừa thiết lập. Nước mắt nàng ứa ra, lã chã rơi trên khuôn mặt kiều diễm. Nàng bưng mặt nức nở, mang theo sự sỉ nhục đánh mất hoàn toàn nhân cách, run rẩy thành thật thú nhận:"Nô tì... nô tì nói thật... Nô tì sai rồi! Xin ngài đừng giết gia đình nô tì... Đêm khuya vắng lặng... thỉnh thoảng thân thể bứt rứt... nô tì tò mò... có thử chạm vào một hai lần... Nhưng chỉ một hai lần thôi, thực sự không nhiều! Xin ngài minh xét!"Từng lời thú nhận ướt át vang lên trong phòng. Tiểu Thúy quỳ bên cạnh nghe thấy vị tỷ tỷ kết nghĩa luôn nghiêm trang của mình lại nói ra những lời như vậy, kinh ngạc đến mức quên cả khóc, há hốc miệng không dám thở mạnh.Dục Thiên Âu cúi nhìn thân ảnh đang run rẩy dưới chân, khóe môi nhăn nheo nhếch lên một nụ cười cực kỳ dâm tà và biến thái. Lão cố tình dùng những lời lẽ chà đạp nhân phẩm nhất để nung nấu sự nhục nhã của nàng thành Dục khí tinh thuần."Chậc chậc... Thật không ngờ, đại nha hoàn băng thanh ngọc khiết của Tô phủ, bên ngoài thì đoan trang, bên trong lại là một con hồ ly dâm tiện, lẳng lơ đến mức tự mình móc ngoáy cơ thể để tìm hoan lạc." Dục Thiên Âu buông lời lăng nhục tục tĩu. "Đã là một ả dâm tiện tự mình hầu hạ bản thân, vậy bổn tọa hỏi ngươi..."Lão khom người xuống, ghé sát miệng vào tai Hoa Phương, thanh âm nhơm nhớp, tà ác vang lên:"Ngươi tự mình đụng chạm như vậy... có sướng không?"Câu hỏi như một lưỡi dao độc đâm xuyên qua màng nhĩ, ghim thẳng vào lòng tự trọng của người con gái. Hoa Phương toàn thân cứng đờ. Khuôn mặt nàng ửng đỏ rực rỡ, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán. Nàng cắn môi đến bật máu, cổ họng nghẹn ứ, sống mũi cay xè. Làm sao nàng có thể trả lời một câu hỏi hạ lưu đến mức tận cùng như thế này trước mặt muội muội của mình? Cảm giác nhục nhã khiến nàng chỉ muốn đập đầu vào tường tự vẫn. Nàng cúi gằm mặt, nước mắt không ngừng rơi, nhưng tuyệt nhiên không dám hé răng nửa lời.Thấy con mồi im lặng, sự bạo ngược trong lòng Dục Thiên Âu bộc phát. Với lão, lô đỉnh không có quyền giữ lại sự e thẹn."Ta hỏi ngươi có sướng không?! Trả lời!" Lão gầm lên, thanh âm mang theo một tia Dục khí chấn động khiến màng nhĩ Hoa Phương ong ong.Bị tiếng quát của gã ác ma làm cho kinh hồn bạt vía, tuyến phòng thủ tâm lý của Hoa Phương hoàn toàn vỡ vụn. Nàng không kìm được nữa, bật khóc nức nở thành tiếng, tiếng khóc bi thương, tuyệt vọng vang vọng khắp căn phòng:"Oa... nô tì không biết... Nô tì không sướng! Nô tì tự làm nhưng không cảm nhận được gì cả... Nó trống rỗng lắm... nên nô tì không làm nữa... Xin ngài tha cho nô tì... Oa oa..."Sự giằng xé giữa cảm giác nhục nhã ê chề và nỗi hoảng sợ tột độ đã khiến tâm trí nàng sụp đổ, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ. Thế nhưng, tiếng khóc của nàng lại chạm vào vảy ngược mà Dục Thiên Âu vừa thiết lập."Tiện nhân! Ta đã bảo không được khóc cơ mà!"Dục Thiên Âu tức giận gầm gừ. Lão như một con dã thú lao tới, bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng hung hăng chộp lấy mái tóc đen nhánh, dài mượt của Hoa Phương, thô bạo giật ngược đầu nàng ra phía sau."Á... đau..." Hoa Phương thét lên đau đớn, cổ ngửa ra sau, khuôn mặt đẫm lệ, kiều mị phơi bày trọn vẹn dưới ánh nến. Nàng kinh hãi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của lão già, cố gắng cắn chặt môi, liều mạng nín khóc, tiếng nức nở vỡ vụn kẹt lại trong cổ họng tạo thành những âm thanh ứ ứ thảm thương.Chính sự cố gắng kìm nén trong đau đớn, sự vùng vẫy tuyệt vọng nhưng ngoan ngoãn phục tùng của nàng lại vô tình tạo ra một lực sát thương chí mạng đối với một gã Dục tu. Sự đối lập giữa khuôn mặt ngập tràn sợ hãi và thân hình đẫy đà đang uốn éo vì đau đớn khiến luồng "Dục khí" trong đan điền Dục Thiên Âu nháy mắt sôi sục. Hỏa dục bùng cháy ngùn ngụt thiêu đốt tâm trí lão.Sự tức giận ban đầu lập tức bị thứ thú tính hắc ám nuốt chửng. Hắn hưng phấn đến mức hai tay run rẩy. Không một chút chậm trễ hay thương hương tiếc ngọc, bàn tay còn lại của Dục Thiên Âu nắm lấy vạt áo lụa mỏng manh, xuyên thấu của Hoa Phương, dùng lực xé mạnh."Xoẹt!"Lớp y phục mỏng manh bị xé toạc, văng ra khỏi cơ thể thiếu nữ. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn nến, một thân thể phàm thai hoàn mỹ, trắng nõn nà như ngọc lựu, tràn ngập thanh xuân phơi bày trần trụi. Bầu ngực tròn trịa, cao vút phập phồng kịch liệt theo từng nhịp thở dốc sợ hãi, vòng eo thắt đáy lưng ong và đôi chân thon dài đang co rúm lại vì hoảng loạn. Dù không có linh căn, nhưng thân hình này đối với một lão già tàn tạ khao khát sinh cơ lại là một mâm cỗ thịnh soạn nhất do thiên địa ban tặng.Nhìn ngắm thân thể tuyệt mỹ, không tì vết đang run rẩy bần bật dưới tay mình, hô hấp của Dục Thiên Âu trở nên thô nặng, yết hầu khô khốc liên tục chuyển động. Ngọn lửa giận dữ trong lòng lão được thứ nhục dục dơ bẩn xoa dịu, dần dần hòa hoãn trở lại.Lão chầm chậm buông lỏng bàn tay đang nắm tóc Hoa Phương, ngón tay khô ráp trượt dọc theo gò má ướt đẫm nước mắt của nàng, vuốt ve xuống chiếc cổ trắng ngần, giọng nói từ bạo ngược chuyển sang tà dâm, khàn đục:"Chậc chậc... Thật là một kiệt tác của tạo hóa. Da thịt non mềm, thân hình câu hồn đoạt phách thế này, trách sao lại sinh ra tính dâm đãng. Niệm tình ngươi lát nữa sẽ trở thành thiếp của ta, sẽ thay ta hấp thu nguyên âm tẩm bổ căn cơ, bổn tọa sẽ tha cho ngươi lần này. Không tính toán tội dám rơi nước mắt nữa.".Hoa Phương cảm nhận được những ngón tay như vỏ cây khô đang bò trườn trên da thịt trần trụi của mình, cả cơ thể nổi da gà, tê dại vì ghê tởm, nhưng nàng gắt gao quỳ gối, không dám nhúc nhích nửa phân, chỉ biết cắn răng nhẫn nhục chịu đựng.Dục Thiên Âu vẫn bắt Hoa Phương duy trì tư thế quỳ gối mở rộng trên nền đá lạnh lẽo. Lão hơi khom lưng, đôi mắt vẩn đục dí sát vào khuôn mặt đang nhăn nhúm vì sợ hãi của nàng, nhếch mép cười gằn, hỏi tiếp câu hỏi cuối cùng mang theo toàn bộ sự cám dỗ tà ác của công pháp Dục Hóa Vạn Đạo:"Vừa rồi ngươi nói tự mình làm nhưng lại trống rỗng, không sướng đúng không? Vậy... cỗ thân thể dâm tiện này của ngươi, có muốn biết cảm giác sung sướng nhất, thăng hoa nhất, chạm đến tận cùng cõi tiên của một người đàn bà là như thế nào không?"Câu hỏi ấy không chỉ là lời dâm ô, mà nó ẩn chứa một tia "Dục niệm" thôi miên đâm thẳng vào tâm trí yếu ớt của người phàm. Hoa Phương đầu váng mắt hoa, lý trí vỡ vụn. Dưới sự uy hiếp đáng sợ của cái chết và sự thao túng sinh lý của gã Dục tu, mọi sự e thẹn, nhân cách của nàng đã bị giẫm đạp thành bùn nhão. Nàng không còn đường lui, cũng không dám trái lời.Hai hàng lệ nhục nhã tiếp tục tuôn rơi, Hoa Phương nhắm nghiền mắt lại, run rẩy, ngoan ngoãn thốt ra lời phục tùng nhục nhã nhất đời mình:"Nô tì... nô tì muốn...""Ha ha ha! Quả nhiên là tiện nhân trời sinh để hầu hạ đàn ông!"Dục Thiên Âu cười điên dại. Cơn đói khát cướp đoạt nguyên âm của lão đã lên đến đỉnh điểm. Lão vươn đôi bàn tay gầy gò, trực tiếp túm lấy eo Hoa Phương, nhấc bổng cỗ thân thể trần truồng đẫy đà của nàng lên rồi quăng mạnh xuống chiếc giường gỗ phía sau."Á!" Hoa Phương kêu lên một tiếng, thân hình mềm mại đập xuống nệm giường, mái tóc đen xõa tung rối bời, phơi bày trọn vẹn mọi đường cong dâm mỹ nhất trước mắt kẻ thù.Dục Thiên Âu không thèm cởi bộ đạo bào rách rưới trên người, mang theo thứ hơi thở tà ác, hôi hám như một con thú hoang lao thẳng lên giường, đè nghiến lên thân thể thiếu nữ, chuẩn bị cho một cuộc cày xới cướp đoạt sinh cơ tàn bạo nhất để khởi động Dục Hóa Vạn Đạo.Mà ở ngay góc phòng, Tiểu Thúy, cô nha hoàn mười sáu tuổi vẫn còn nguyên lớp lụa mỏng trên người, quỳ rạp trên mặt đất. Nàng bị cảnh tượng bạo liệt, điên cuồng và dâm tà trước mắt dọa cho mất mật. Toàn thân nàng cứng đờ như một bức tượng băng, nước mắt tuôn xối xả nhưng không dám phát ra nửa tiếng động. Đôi mắt to tròn ngây thơ của nàng mở trừng trừng, đứng ngây đó, hoảng loạn chứng kiến người tỷ tỷ kết nghĩa thân thiết của mình đang bị gã ma đầu già nua xé nát từng mảnh tôn nghiêm, chìm vào vực thẳm của sự đọa lạc không lối thoát...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co