5 H+
Bóng tối trong thạch động dường như đặc quánh lại, thứ ánh sáng nhàn nhạt từ viên dạ minh châu chỉ đủ để hắt lên những cái bóng vặn vẹo trên vách đá.
Tần Chỉ Nhược nằm rũ rượi trên nền đá lạnh lẽo, cơ thể trần truồng hoàn mỹ của một vị đại tiểu thư danh môn giờ đây đang run lên bần bật.
Ngọn lửa của "Mị Cốt Vô Hương" đã triệt để thiêu rụi tầng tầng lớp lớp phòng tuyến lý trí của nàng.
Nàng thở dốc phì phò, làn da trắng như ngọc lựu đỏ rực lên một sắc màu sắc tình ốm yếu, đôi gò bồng đảo phập phồng kịch liệt, còn nơi tư mật dưới hạ bộ đã sớm ướt đẫm một mảng dâm thủy nhão nhoét.Nhìn đứa con gái Cố Hiểu Mạn vẫn đang ngủ say sưa ở một góc tảng đá, rồi lại nhìn gã ác quỷ mang hình hài một lão già rách rưới đang chầm chậm tiến lại gần, linh hồn Tần Chỉ Nhược gào thét trong tuyệt vọng.
Nàng muốn tự sát, nhưng cỗ cơ thể bị Dục công thao túng này ngay cả sức lực cắn lưỡi cũng không còn, nó chỉ còn biết vặn vẹo, ngứa ngáy, gào thét đòi hỏi một người đàn ông lấp đầy để dập tắt ngọn lửa tà dâm đang cắn xé lục phủ ngũ tạng.
"Ngươi... lão cầm thú... tha cho ta...
" Tần Chỉ Nhược nức nở, những giọt nước mắt khuất nhục lăn dài trên gò má kiều diễm.
"Tha cho ngươi?
Hắc hắc...
Cực phẩm Phàm thai tự dâng mỡ đến miệng, Dục Thiên Âu ta làm sao có thể từ chối?
"Lão ma đầu cười gằn, thanh âm khô khốc như tiếng quỷ khóc.
Lão bước tới sát bên Tần Chỉ Nhược.
Không một chút chậm trễ hay vòng vo, Dục Thiên Âu đưa đôi bàn tay gầy gò như móng vuốt chim ưng, thô bạo lột sạch lớp y phục rách rưới, bốc mùi bùn đất trên người mình ném tắp sang một bên.Dưới ánh sáng mờ ảo, thân thể của lão già phơi bày ra: gầy gò, nhăn nheo, da bọc xương, mang theo thứ mùi hôi hám của kẻ sắp xuống mồ.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với cỗ thân thể tàn tạ ấy, giữa hai đùi lão, một cự vật tím đen, nổi đầy những đường gân guốc dữ tợn đang vươn cao kiêu hãnh.
Nhờ sự vận chuyển cường hành của "Dục Hóa Vạn Đạo", thứ hung khí tà ác ấy cứng ngắc như sắt nung, tản ra một luồng hỏa khí thô bỉ, tanh nồng, hoàn toàn không tương xứng với một lão già phàm tục.
Dục Thiên Âu không hề có ý định dạo đầu hay thương hương tiếc ngọc.
Đối với một kẻ đang điên cuồng khao khát cướp đoạt nguyên âm để phá vỡ bình cảnh Luyện Khí kỳ, mọi sự vuốt ve lúc này đều là thừa thãi.
Huống hồ, Tần Chỉ Nhược đã bị dâm hương thiêu đốt đến mức hoa tâm mở rộng, nước chảy lênh láng.Lão như một con dã thú đói khát, hung hăng lao bổ xuống, dùng trọng lượng của cơ thể gầy gò đè nghiến lên thân hình đẫy đà, mềm mại của nữ cường nhân.
Tần Chỉ Nhược nằm ngửa dưới thân lão, hai cổ tay ngọc ngà lập tức bị đôi bàn tay như gọng kìm sắt thép của lão ghim chặt xuống nền đá lạnh lẽo ngay phía trên đỉnh đầu.
Nàng hoàn toàn bị khóa chặt trong tư thế nằm dưới, phơi bày trọn vẹn mọi đường cong dâm mỹ nhất trước mắt kẻ thù.Lão già dùng một đầu gối tàn nhẫn chen vào giữa hai đùi thon dài của nàng, thô bạo banh rộng chúng ra.
Không một tiếng báo trước, Dục Thiên Âu nâng hông lên, nhắm thẳng cự vật gân guốc, nóng hổi của mình vào đóa hoa đang sưng tấy, rỉ nước của Tần Chỉ Nhược, rồi dồn toàn bộ tà lực, đâm sầm một cú lút cán!
"Phập!
"Sự va chạm vật lý diễn ra vô cùng bạo liệt.
Khối thịt khô đét, thô ráp của lão già hung hăng đập vào cặp đùi non mịn màng của Tần Chỉ Nhược.
Cự vật khổng lồ không chút lưu tình xé toạc ranh giới tư mật, phá vỡ lớp màng mỏng manh, mang theo luồng nhiệt lượng tà ác đâm thẳng vào tận cùng cổ tử cung của nàng.
"Á AAAAAA!!!
"Tần Chỉ Nhược ngửa gập cổ, thét lên một tiếng thê lương xé rách màn đêm.
Nàng tưởng rằng việc bị một lão già bẩn thỉu đâm thủng cơ thể sẽ mang lại sự đau đớn xé rách lục phủ ngũ tạng.
Nhưng không!
Sự tàn độc của "Dục Hóa Vạn Đạo" và "Mị Cốt Vô Hương" đã hoàn toàn cải tạo lại mạng lưới thần kinh của nàng.Ngay khi cự vật thô to, hôi hám ấy đâm ngập vào sâu bên trong, vách thịt non nớt của Tần Chỉ Nhược vốn đang ngứa ngáy đến phát điên bỗng nhiên nhận được sự lấp đầy triệt để.
Cơn đau đớn nháy mắt bị tơ trùng dâm dục bóp méo, hóa thành một luồng điện khoái cảm với cường độ hàng triệu vôn nổ tung từ điểm giao hợp, chạy râm ran dọc theo tủy sống xông thẳng lên đại não!Các thớ thịt bên trong dũng đạo của nàng không hề bài xích sự xâm nhập bạo lực ấy.
Trái lại, chúng như những sinh vật chết khát tìm thấy nguồn nước, điên cuồng lật ra lật vào, co bóp mút mát lấy thân gậy gân guốc của Dục Thiên Âu.
Nàng sướng!
Sướng đến mức các khớp xương như tan chảy thành nước, hai gò bồng đảo căng cứng rung lên bần bật.
Mỗi một milimet da thịt cọ xát bên trong đều mang lại một cỗ đê mê, tê dại khiến linh hồn nàng run rẩy.
Thế nhưng, khoái cảm thể xác càng mãnh liệt, thì sự giằng xé trong linh hồn Tần Chỉ Nhược lại càng bi thảm đến mức muốn bức nàng phát điên.Không...
Tại sao lại thế này?!
Ta là đại tiểu thư Tần gia!
Ta là một góa phụ đã thủ tiết băng thanh ngọc khiết suốt mười năm ròng rã!
Tại sao cơ thể dơ bẩn của ta lại sung sướng khi bị một lão già ăn mày cắm vào?!Tâm trí nàng gào thét trong vực thẳm của sự nhục nhã ê chề.
Xung quanh nàng là mùi ẩm mốc của hang đá, phảng phất mùi mồ hôi chua loét của kẻ thù.
Cách nàng không xa, đứa con gái bé bỏng Cố Hiểu Mạn vẫn đang say giấc.
Việc bị cưỡng bức ngay cùng một không gian với con gái ruột, lại bị thao túng đến mức sinh ra khoái cảm tột đỉnh, khiến phòng tuyến tôn nghiêm của vị nữ cường nhân vỡ vụn thành bột mịn.Nàng khóc nức nở, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi tầm nhìn.
Nàng hận bản thân mình đê tiện, hận cái cơ thể lẳng lơ không có liêm sỉ này.
Nàng muốn khép chặt chân lại đá văng gã đàn ông ra, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức bị dâm hỏa xâm chiếm, nàng lại bi ai nhận ra: Nàng thèm khát thứ cự vật này!
Nàng khao khát nó tiếp tục đâm rút để thỏa mãn cơn ngứa ngáy từ tận tủy xương!
Không để cho Tần Chỉ Nhược có cơ hội lấy lại nhịp thở, Dục Thiên Âu lập tức phát động cỗ máy đóng cọc hủy diệt.
"Khà khà...
Kẹp chặt lắm!
Lỗ nhỏ của đại tiểu thư đúng là trời sinh để hầu hạ đàn ông!
"Lão ma đầu buông lời lăng nhục tục tĩu, cái hông khô đét bắt đầu đẩy tới rút lui với tốc độ bạo liệt.
Những cú thúc đại khai đại hợp, rút ra đến tận mép cửa mình rồi lại tàn nhẫn đâm lút cán vào tận sâu trong tử cung.
"Bạch!
Bạch!
Bạch!
Bạch!
"Tiếng da thịt va đập chát chúa vang dội trong không gian tĩnh mịch của thạch động.
Hòa cùng với đó là những âm thanh ướt át, dâm mỹ đến nghẹt thở: "Lép nhép... phốc xích... rột rột...
".
Đó là âm thanh cự vật của lão già khuấy đảo vùng dâm thủy đặc sệt đang không ngừng tuôn trào từ mật đạo của Tần Chỉ Nhược.
"Ưm... á... đừng... ông rút ra đi... á a a... sâu quá...
"Tần Chỉ Nhược cố gắng cắn nát môi dưới để không phát ra tiếng kêu, sợ đánh thức con gái.
Thế nhưng, từng nhịp đâm tàn bạo dội thẳng vào điểm G mẫn cảm khiến nàng không thể kiểm soát nổi thanh quản.
Lời từ chối yếu ớt vỡ vụn, biến thành những tiếng rên rỉ lẳng lơ, dâm đãng vang dội.
Chiếc eo thắt đáy lưng ong của nàng vô thức ưỡn lên, chiếc hông tròn trịa tự động nảy lên nảy xuống, chủ động nghênh hợp từng nhịp đâm rút của lão già để tìm kiếm thêm sự ma sát.
"Ta, Dục Thiên Âu, nửa đời cắn răng chịu đựng sự khinh bỉ của thiên hạ, tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma, hôm nay rút cuộc cũng nếm được tư vị của một cực phẩm lô đỉnh!
Cơ thể Phàm thai này tuy tư chất thấp kém, nhưng sự giằng xé nhục nhã của một góa phụ thủ tiết lại sinh ra một luồng oán khí và dục niệm thuần khiết đến mức hoàn mỹ.
Cứ khóc đi, cứ rên rỉ đi!
Càng nhục nhã, nguyên âm của ngươi sẽ càng đại bổ, giúp ta nghịch thiên cải mệnh!
"Dục Thiên Âu gầm gừ trong cổ họng, hai mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy con mồi.
Dưới góc nhìn thứ nhất, hắn thấy rõ mồn một khuôn mặt kiều diễm đang nhăn nhúm vì khoái cảm của Tần Chỉ Nhược, thấy hai bầu ngực trắng như tuyết đang nảy bật lên đập chát chúa vào lồng ngực gầy gò của hắn, thấy nơi giao hợp nhão nhoét dâm thủy.
Khung cảnh trong thạch động lúc này đê tiện và dâm mỹ đến cùng cực.
Dưới ánh sáng vàng vọt leo lét, một lão già gầy gò, da bọc xương, xấu xí như quỷ dạ xoa đang điên cuồng áp bức, cày xới trên thân hình đẫy đà, trắng muốt, bốc lửa của một đệ nhất mĩ phụ.Sự tương phản thị giác gay gắt giữa sự dơ bẩn, già nua và sự cao quý, thanh tân tạo nên một bức tranh đọa lạc tuyệt đối.
Tần Chỉ Nhược mái tóc xõa tung rối bời, hai chân thon dài bị ép gác hẳn lên hai bên vai của Dục Thiên Âu, hoàn toàn phơi bày khu vườn tư mật đỏ ửng đang bị cự vật đen đúa thọc vào rút ra với tốc độ xé gió.
Nước mắt, mồ hôi và dâm thủy hòa quyện, phản chiếu sự sụp đổ triệt để của một bậc nữ lưu kiêu ngạo.
"Sướng không con đĩ?
Có phải cặc của ta đang đâm nát cái lồn dâm đãng của ngươi không?
Rên to lên!
"Dục Thiên Âu gầm lên, hai bàn tay buông cổ tay nàng ra, luồn xuống dưới nhấc bổng cặp mông tròn trịa của Tần Chỉ Nhược lên khỏi mặt đất, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào mười nhịp đâm bạo tàn cuối cùng.
Lão liên tục ghim thẳng cự vật vào tận cùng cổ tử cung, đâm mạnh đến mức Tần Chỉ Nhược tưởng như lục phủ ngũ tạng của mình sắp nứt toác.
"Á AAAAAA!!!!
"Ngay tại nhịp đâm chí mạng cuối cùng, một luồng điện tàn khốc đánh sập toàn bộ hệ thần kinh của Tần Chỉ Nhược.
Đại não nàng hoàn toàn trắng xóa, tan chảy tâm trí.
Mười ngón tay nàng cắm phập vào nền đá đến bật máu, mười ngón chân quắp chặt lại.Nàng lên đỉnh!
Một cơn cực khoái bạo liệt, dơ bẩn và cường liệt nhất trong cuộc đời ba mươi năm của nàng bùng nổ!Tâm lý của Tần Chỉ Nhược ngay khoảnh khắc cực khoái ấy là một sự vỡ vụn bi ai đến tận cùng.
Nàng từ bỏ sự kháng cự.
Từ sâu trong tử cung, "Âm khí" (Nguyên âm tinh thuần) được ngưng tụ từ sự giằng xé giữa thống khổ, nhục nhã và khoái cảm tột độ hóa thành một luồng dâm thủy đặc sệt, nóng hổi, xịt ra xối xả như đê vỡ.
Dòng nước mang theo sinh cơ của nàng ồ ạt tưới ướt đẫm cự vật của Dục Thiên Âu, văng tung tóe xuống nền thạch động.
Nàng co giật liên hồi, hai mắt lật ngược dại đi, cái miệng nhỏ nhắn sưng tấy há hốc thở dốc, triệt để lịm đi trong vũng bùn đọa lạc.Ngay khoảnh khắc luồng Âm khí tinh thuần, nồng đậm dục niệm của Tần Chỉ Nhược xịt thẳng vào cự vật, đôi mắt vẩn đục của Dục Thiên Âu đột ngột bừng sáng như sao chổi.
"Tới rồi!
Nguyên âm cực phẩm!
"Hắn không thèm quan tâm đến mĩ phụ đang xụi lơ ngất xỉu dưới thân, lập tức thu nhiếp tâm thần, cưỡng ép cự vật vẫn đang cắm ngập trong vách thịt duy trì sự tiếp xúc, điên cuồng vận chuyển tâm pháp "Dục Hóa Vạn Đạo".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co