Truyen3h.Co

Lão dục tu

Chương 4

vietpower

Bóng tối trong thạch động tĩnh mịch như một con quái thú khổng lồ đang há miệng nuốt trọn mọi âm thanh của thế gian, chỉ còn lại tiếng gió núi rít gào luồn qua những khe đá lởm chởm tạo thành những tiếng nức nở tựa quỷ khóc thần sầu.Hơi lạnh lẽo, ẩm thấp của màn đêm hoang cốc vốn dĩ phải ngấm vào tận xương tủy, nhưng lúc này đây, đối với Tần Chỉ Nhược, nó lại chẳng mảy may có chút tác dụng nào.Bởi lẽ, sâu bên trong cơ thể nàng, một ngọn lửa tà dị, vô hình đang âm thầm bùng cháy.Tần Chỉ Nhược từ từ mở bừng đôi mắt phượng.Nàng không biết mình đã thiếp đi được bao lâu.Sự kiệt sức tột cùng sau hai ngày hai đêm điên cuồng chạy trốn sự truy sát của gã tu tiên giả đã vắt kiệt từng giọt thể lực cuối cùng của một nữ nhân phàm tục.Cơ bắp toàn thân nàng đau nhức như bị xé rách, đôi bàn chân rướm máu tê dại, nhưng thứ đánh thức nàng khỏi giấc ngủ chập chờn không phải là cơn đau vật lý, mà là một cỗ khô nóng kỳ lạ đang cuộn trào từ tận sâu dưới vùng bụng dưới.Việc đầu tiên của một người mẹ khi bừng tỉnh giữa chốn hiểm nguy không phải là lo lắng cho bản thân.Nàng hốt hoảng chống tay ngồi dậy, ánh mắt lập tức lùng sục trong bóng tối tìm kiếm hình bóng nhỏ bé quen thuộc.

"Hiểu Mạn...

" Tần Chỉ Nhược thầm gọi trong sự kinh hãi.Rất may, ngay trong vòng tay nàng, Cố Hiểu Mạn vẫn đang cuộn tròn ngủ say sưa.Khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem bùn đất của đứa trẻ chín tuổi tựa sát vào vòm ngực nàng, nhịp thở đều đặn, yên bình đến lạ thường.Bàn tay ngọc ngà run rẩy của Tần Chỉ Nhược khẽ chạm vào trán con gái, cảm nhận được nhiệt độ bình thường, tảng đá tảng đè nặng trong lòng vị đại tiểu thư Tần gia rốt cuộc cũng được gỡ xuống một nửa.Nàng thở phào nhẹ nhõm.Sự an toàn của con gái là giới tuyến cuối cùng chống đỡ tinh thần của nàng lúc này.Nàng không hề biết rằng, thứ dâm hương "Mị Cốt Vô Hương" đang lơ lửng trong không khí vốn được thiết kế vô cùng tinh vi, nó chỉ phát sinh phản ứng với những nữ nhân đã trưởng thành, kinh mạch và khí huyết đã hoàn toàn chín muồi, còn đối với những nữ đồng chưa nứt mắt, cơ thể chưa phát dục như Cố Hiểu Mạn thì hoàn toàn vô hại, hít vào cũng tuyệt đối không sinh ra bất kỳ ảnh hưởng nào.Nhưng sự yên tâm ấy chỉ tồn tại được trong một cái chớp mắt.Ngay khi sự chú ý không còn đặt lên người con gái, Tần Chỉ Nhược lập tức nhận ra cơ thể mình đang xảy ra một sự dị biến kinh hoàng.Luồng khí nóng rực ban đầu vốn chỉ là một cảm giác ấm áp xoa dịu cơ bắp, giờ đây đã hóa thành một ngọn lửa hung hãn, dọc theo các đường kinh mạch xông thẳng lên lục phủ ngũ tạng.Làn da trắng nõn nà như ngọc lựu của nàng dưới lớp cẩm bào rách nát bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, đỏ ửng lên một cách bất thường.Lồng ngực phập phồng kịch liệt, hơi thở vốn dĩ đoan trang, đều đặn nay trở nên dồn dập, đứt quãng, mang theo một thứ hơi nóng rực như muốn thiêu đốt cả khoang miệng.

"Chuyện gì thế này?Lẽ nào mình đã trúng độc của gã tu tiên giả kia?

"Đại não thông tuệ của Tần Chỉ Nhược lập tức vận chuyển với tốc độ cực cao.Nàng nhớ lại đêm thảm sát, ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi cả tòa phủ đệ, những cái phất tay hững hờ tung ra Hỏa đạn thuật của kẻ thù. Ở thế giới này, quy luật vĩnh hằng và tàn khốc nhất chính là cường giả vi tôn.Nàng chỉ là phàm nhân, nếu gã tu tiên giả kia gieo một loại độc dược mạn tính nào đó lên người nàng thì nàng căn bản không thể phát giác.Nhưng rất nhanh, Tần Chỉ Nhược đã phủ định suy đoán đó.Thứ đang cắn xé cơ thể nàng không mang lại sự đau đớn phá hủy cân mạch hay ăn mòn lục phủ ngũ tạng.Trái lại, nó mang đến một cảm giác ngứa ngáy, tê dại tột độ tập trung toàn bộ vào những vùng tư mật nhất trên cơ thể phụ nữ.Hai gò bồng đảo kiêu hãnh của nàng bỗng nhiên căng trướng, đau nhức một cách dị thường, hai điểm nhũ hoa cọ xát vào lớp áo lót bằng lụa sinh ra một luồng điện xông thẳng lên đỉnh đầu.Khủng khiếp hơn cả, sâu bên trong vùng hạ bộ, một cảm giác trống rỗng, thèm khát đến điên cuồng đang gào thét.Vách thịt non nớt không ngừng co bóp, một dòng xuân thủy ấm nóng, dính dớp đã rỉ ra từ lúc nào, làm ướt sũng cả chiếc quần lót mỏng manh.Đây tuyệt đối không phải là độc dược giết người.Đây là... dâm dược!Khuôn mặt kiều diễm của Tần Chỉ Nhược thoắt cái trắng bệch, sau đó lại đỏ rực lên vì sự nhục nhã ê chề.Nàng là đại tiểu thư của Tần gia, mười năm góa bụa thủ tiết, luôn giữ mình băng thanh ngọc khiết, là tấm gương đoan trang, trí tuệ trong mắt người đời.Tại sao cơ thể nàng lại đột nhiên sinh ra thứ phản ứng dâm đãng, đê tiện đến nhường này?Nàng gắt gao cắn chặt đôi môi anh đào đến bật máu, dùng vị tanh nồng của máu tươi để cố gắng vớt vát lại chút lý trí đang bị ngọn lửa nhục dục thiêu đốt.Nàng ép hai đùi thon dài kẹp chặt vào nhau, không ngừng ma sát để cố gắng kìm hãm luồng điện tê dại đang chạy dọc từ sâu trong cơ thể.Trong cơn hỗn loạn, đôi mắt phượng sắc bén của nàng bỗng lướt qua khoảng không tăm tối, hướng về góc sâu nhất của thạch động. Ở đó, trên phiến đá lạnh lẽo, lão già rách rưới tự xưng là tiểu thương trốn chạy cừu gia vẫn đang nằm cuộn tròn, lưng quay về phía nàng, hơi thở thoi thóp dường như đã ngủ say.Một tia chớp lóe lên trong đầu Tần Chỉ Nhược.Sự thông minh xuất chúng của nàng lập tức kết nối mọi dữ kiện.Chốn thâm sơn cùng cốc này, một lão già sắp chết đói đột nhiên xuất hiện.Mẹ con nàng vừa mới bước vào đây không lâu, không ăn không uống bất cứ thứ gì trong động, nhưng cơ thể nàng lại trúng dâm dược kịch liệt, trong khi đứa con gái nhỏ thì bình an vô sự.Trên đời này làm gì có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thế?

"Là lão...Chính là lão già đó!

"Tần Chỉ Nhược rùng mình, sống lưng truyền đến một trận ớn lạnh không phải vì nhiệt độ mà vì sự thâm hiểm của nhân tâm.Lão ta không phải là một phàm nhân khốn khổ.Nàng đã dẫn sói vào nhà!Cái vỏ bọc ốm yếu, đáng thương kia chỉ là sự ngụy trang hoàn hảo của một kẻ đi săn tàn độc.Nhưng dù trí tuệ có sắc bén đến đâu, khi nhận ra sự thật thì cũng đã quá muộn màng.

"Mị Cốt Vô Hương" vốn là dâm hương bí truyền của Dục tu, vô sắc vô vị, một khi đã hòa vào huyết quản thì ngay cả tu tiên giả nếu không vận công chống đỡ từ trước cũng phải chịu thiệt thòi, huống hồ chi Tần Chỉ Nhược chỉ là một nữ tử phàm nhân với thể chất "Phàm Thai" thấp kém nhất trong đánh giá của Dục tu.Cơ thể nàng lúc này đã kiệt quệ sau hai ngày chạy trốn, căn bản không còn lấy một tia sức lực nào để ngăn cản dược lực bạo phát.

"Khốn kiếp...Cầm thú...

"Tần Chỉ Nhược rít lên trong cổ họng, tay phải giấu trong ống áo run rẩy nắm chặt lấy cây trâm vàng vát nhọn.Nàng muốn đứng dậy, muốn lao tới đâm thủng yết hầu của gã ác nhân đang nằm giả vờ ngủ kia.Nhưng bi kịch thay, khi nàng vừa dùng sức để nhấc người lên, đôi chân thon dài của nàng liền mềm nhũn ra như bùn nhão.Khí lực toàn thân dường như bị ngọn lửa tình dục rút cạn, thay vào đó là một cỗ rã rời, bủn rủn đến cực điểm.Nàng lảo đảo, ngã phịch trở lại nền đá.Tiếng động nhỏ vang lên, nhưng đủ để khiến lồng ngực nàng đau đớn.Ngọn lửa tà dâm không những không giảm bớt mà dưới sự kích thích của cử động, nó càng bùng cháy dữ dội hơn, tựa như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, bò trườn bên trong lục phủ ngũ tạng và sâu trong vùng hoa tâm mẫn cảm.Nóng...Nóng quá...Khó chịu quá...Lý trí của Tần Chỉ Nhược bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nghiêm trọng.Trước mắt nàng, mọi thứ nhòe đi trong một tầng sương mù mị loạn.Hơi thở của nàng đã hoàn toàn biến thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, ướt át bị đè nén.Nàng biết, dược lực này bá đạo đến mức phi nhân loại.Nếu ngọn lửa dục hỏa này không được giải tỏa, nếu sự nghẹn ứ, bức bối này không được một thứ gì đó lấp đầy, nàng sẽ bị thiêu rụi kinh mạch, tâm trí sẽ hoàn toàn sụp đổ mà trở thành một kẻ điên dại.

"Không...Ta không thể ...Mạn Mạn còn cần ta...Tần gia vẫn còn huyết hải thâm thù chưa báo...

"Tần Chỉ Nhược cắn nát cả môi dưới, máu tươi chảy dọc xuống cằm, nhưng cơn đau vật lý nhỏ nhoi ấy hoàn toàn vô dụng trước sự bạo kích của Dục công tà đạo.Nàng liếc nhìn nữ nhi vẫn đang ngủ say, một giọt nước mắt nhục nhã và tuyệt vọng lăn dài trên gò má kiều diễm.Nàng là một nữ nhân thủ tiết thanh cao, thà chết chứ không chịu để thân thể bị vấy bẩn bởi một lão già dơ bẩn, đê tiện.Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, một ý niệm bẻ gãy mọi luân thường đạo lý, mọi sự e thẹn của một vị phu nhân danh môn trỗi dậy: Nàng phải tự mình giải quyết!Chỉ cần dập tắt được ngọn lửa này, chỉ cần giữ được sự thanh tỉnh, nàng sẽ mang con chạy trốn, hoặc chí ít là có đủ sức để đâm chết kẻ thù.Dưới sự bức bách của bản năng sinh tồn và sự hành hạ của nhục dục, Tần Chỉ Nhược run rẩy đưa đôi bàn tay ngọc ngà của mình luồn vào trong vạt áo.Nàng lóng ngóng, thô bạo xé rách lớp áo lụa vốn đã tơi tả, để lộ ra đôi gò bồng đảo trắng nõn nà, cao vút kiêu hãnh đang phập phồng kịch liệt.Bàn tay nàng run rẩy tự xoa nắn lấy bầu ngực của chính mình, vân vê hai điểm hồng đào đang sưng tấy, cứng ngắc vì khát tình.Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến nàng bật ra một tiếng rên rỉ kiều mị không thể kìm nén: "Ưm... ân...

"Thế nhưng, sự đụng chạm vụng về ấy chỉ như muối bỏ bể, như một gáo nước nhỏ tạt vào chảo lửa đang sôi sùng sục.Nó không những không dập tắt được dục hỏa, mà còn khơi gợi sự trống rỗng, thèm khát ở hạ bộ lên một mức độ tàn khốc hơn.Nàng nức nở, nước mắt giàn giụa, đôi bàn tay tiếp tục trượt xuống, cởi bỏ lớp quần lụa mỏng manh, tự mình lột sạch những mảnh vải vướng víu cuối cùng.Giữa hoang động lạnh lẽo, thân hình tuyệt mỹ, trắng như tuyết, mang theo sự chín muồi phồn thực của một người đàn bà góa mười năm phơi bày trần trụi.Nàng cong gập người lại, hai đùi thon dài mở ra, run rẩy đưa những ngón tay thon thả tiến vào khu vực cấm kỵ đang ướt đẫm dâm thủy của chính mình.Nàng tự mình xoa nắn, lóng ngóng đâm những ngón tay vào sâu trong mật đạo, cố gắng tìm kiếm sự giải thoát trong nhục nhã ê chề.Tiếng nước dâm lép nhép, phốc xích vang lên khe khẽ trong bóng tối, đánh nát hoàn toàn hình tượng của một vị đại tiểu thư thanh cao.Thế nhưng... địa ngục thực sự của Dục tu không hề đơn giản như vậy!Dù Tần Chỉ Nhược có điên cuồng tự móc ngoáy, tự chà xát đến mức vách thịt tấy đỏ, cơn ngứa ngáy cào xé tận tủy não vẫn không hề thuyên giảm!Nàng kinh hoàng và tuyệt vọng nhận ra rằng: Sự tự thỏa mãn thuần túy vật lý này hoàn toàn vô tác dụng!Loại dâm hương này không chỉ đơn thuần là kích thích sinh lý, mà nó còn thiết lập một quy luật tà ác khắc sâu vào linh hồn nạn nhân: Ngọn lửa dục vọng này được nung đúc từ Âm khí thuần khiết nhất, vì vậy, nó bắt buộc phải được dung hòa và dập tắt bằng Dương khí của một nam nhân!Nếu không có cự vật của đàn ông mang theo chí dương chi khí đâm sâu lấp đầy, nếu không có sự giao hoan nguyên thủy nhất để điều hòa Âm Dương, thì nữ nhân trúng độc sẽ vĩnh viễn bị kẹt trong trạng thái "hãm khoái" (lơ lửng không thể lên đỉnh), dục hỏa sẽ liên tục thiêu đốt cho đến khi thiêu rụi toàn bộ lý trí, biến vật chủ thành một con dã thú khát tình không não,!

"Không...Tại sao...Vô dụng...Vô dụng...

"Tần Chỉ Nhược rút tay ra, nhìn những ngón tay ướt đẫm dâm dịch lấp lánh dưới ánh dạ minh châu, sự tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ linh hồn nàng.Nàng thở dốc phì phò, cơ bắp toàn thân co giật nhẹ, lồng ngực phập phồng đau đớn.Nàng đã khỏa thân, đã hạ mình tự lăng nhục bản thân, nhưng ngọn lửa ma quỷ kia vẫn đang nhai nuốt lý trí nàng từng chút một.Cảm giác trống rỗng ở tử cung gào thét đòi hỏi một người đàn ông, đòi hỏi sự thô bạo, sự lấp đầy thực sự.Nàng thực sự sắp phát điên rồi!Đúng lúc giới hạn tâm lý của Tần Chỉ Nhược vỡ vụn thành cặn bã, từ trong góc khuất tăm tối nhất của thạch động, một tiếng cười khùng khục, khô khốc và tràn ngập sự tà ác vặn vẹo chậm rãi vang lên.

"Khục khụ...Hắc hắc...Khà khà khà...

"Tiếng cười ấy không còn vẻ yếu ớt, thoi thóp của một lão già sắp chết đói nữa.Nó mang theo sự đắc ý ngông cuồng của một kẻ đi săn vừa chứng kiến con mồi tuyệt mỹ nhất của mình tự sa vào lưới, tự lột sạch phòng bị và giãy giụa trong vô vọng.Tần Chỉ Nhược kinh hãi ngẩng phắt đầu lên.Xuyên qua tầm nhìn mờ mịt vì dục hỏa và nước mắt, nàng nhìn thấy "lão già sắp chết" kia đang chậm rãi ngồi dậy.Dục Thiên Âu từ từ đứng thẳng người lên khỏi đài đá.Dù thân hình lão vẫn gầy gò, tàn tạ như một bộ xương khô bọc da, nhưng khí chất trên người lão đã hoàn toàn thay đổi.Không còn sự hèn mọn, khúm núm.Ánh mắt vẩn đục của lão giờ đây đỏ ngầu, lóe lên những tia sáng dâm tà, tham lam và độc ác như một con rắn độc đã khóa chặt mục tiêu.Đó là ánh mắt của một ma tu thứ thiệt, một kẻ coi mạng người như cỏ rác, coi nữ nhân như súc vật để chà đạp.Lão thong thả, chậm rãi bước từng bước về phía Tần Chỉ Nhược.Mỗi bước chân của lão dẫm lên nền đá vang lên những tiếng lộc cộc, như tiếng gõ nhịp của tử thần.

"Ông...Ông quả nhiên...

" Tần Chỉ Nhược cắn nát môi, lồng ngực nức nở.Nàng muốn cầm lấy cây trâm vàng đâm tới, nhưng cơ thể xụi lơ, trần truồng của nàng lúc này ngay cả việc nhấc cánh tay lên cũng cần dốc toàn bộ sức lực.Dục Thiên Âu dừng lại cách Tần Chỉ Nhược ba bước chân.Lão cúi đầu, dùng ánh mắt cắn nuốt quét dọc từ trên xuống dưới cỗ thân thể "Phàm Thai" tuyệt mỹ đang không một mảnh vải che thân của đại tiểu thư Tần gia.Lão nhìn đôi gò bồng đảo đang nảy lên bần bật, nhìn vòng eo thắt đáy lưng ong, và ánh mắt dừng lại lâu nhất ở khu vườn tư mật đang đỏ ửng, ướt sũng dâm thủy dưới hạ bộ nàng.

"Chậc chậc...Thật là một kiệt tác của tạo hóa.Khí chất đoan trang, kiêu ngạo của một đại tiểu thư, nhưng cơ thể lại dâm đãng, lẳng lơ đến mức tự mình cởi sạch quần áo, tự móc ngoáy đến mức nước chảy lênh láng thế này sao?

" Dục Thiên Âu liếm đôi môi khô nứt, thanh âm khàn đục buông những lời lăng nhục trần trụi nhất, như lưỡi dao cạo qua màng nhĩ Tần Chỉ Nhược.

"Cầm thú...Ngươi...Súc sinh đê tiện!Ta có làm ma cũng không tha cho ngươi!

" Tần Chỉ Nhược rít lên, hai mắt phượng vằn vện tơ máu.Nhưng lời chửi rủa của nàng lại mềm nhũn, mang theo tiếng thở dốc ướt át, hoàn toàn không có một tia lực sát thương nào.Ngược lại, khi hơi thở nam tính và mùi hôi hám của lão già phả tới gần, cơ thể dâm đãng của nàng lại vô thức sinh ra một cỗ phản ứng nghênh hợp, hạ bộ lại rỉ thêm một luồng dâm thủy.Sự phản bội của xác thịt khiến nàng muốn đập đầu vào vách đá tự sát.Dục Thiên Âu cười lạnh lùng, khoanh tay đứng nhìn nàng như nhìn một con kiến đang giãy giụa trong chảo lửa.Lão không vội vã lao vào ăn tươi nuốt sống.Là một kẻ từng nắm giữ bộ kỳ thư "Dục Hóa Vạn Đạo", lão thừa hiểu nghệ thuật phá hủy tâm trí con mồi mới là chìa khóa để thu hoạch được nguồn nguyên âm tinh thuần nhất.

"Chửi đi, cứ chửi mạnh vào.Khúc dạo đầu của Dục tu ta, càng có nhiều sự hận thù và giằng xé, nguyên âm sinh ra sẽ càng đại bổ.

" Dục Thiên Âu vuốt chòm râu xơ xác, nhàn nhạt giải thích bằng cái giọng điệu thuyết giáo của một kẻ bệnh hoạn.

"Ngươi có biết tại sao ngươi tự giải quyết mà không thể thỏa mãn không, Tần đại tiểu thư?Thứ ngươi trúng phải không phải là dâm dược của phàm nhân, mà là 'Mị Cốt Vô Hương' của bổn tọa.Nó không chỉ thiêu đốt thân xác, mà nó đang đốt cháy chính linh hồn của ngươi để ép ra nguyên âm tinh thuần nhất.

"Lão hơi cúi người xuống, ánh mắt tà ác khóa chặt lấy đôi mắt đầy tuyệt vọng của Tần Chỉ Nhược, lạnh lùng buông lời phán quyết cuối cùng:"Ngọn lửa này được tạo ra từ Âm khí.Vạn vật thiên địa, Âm Dương tương khắc tương sinh.Nếu không có Dương khí tinh thuần từ cự vật của một nam nhân chân chính đâm sâu vào để điều hòa, ngọn lửa đó sẽ không bao giờ tắt.Nó sẽ tiếp tục thiêu đốt tủy não của ngươi, nung chảy màng nhĩ, gặm nhấm từng tấc ý thức của ngươi.

"Dục Thiên Âu nhếch mép, nụ cười phơi bày trọn vẹn sự tàn ác của một ma tu: "Nhiều nhất là nửa canh giờ nữa.Nếu ngươi vẫn kiên quyết ôm lấy cái danh tiết thanh cao rẻ rách đó, không chịu banh háng ra nghênh đón bổn tọa...Tâm trí ngươi sẽ triệt để sụp đổ.Ngươi sẽ không chết, nhưng linh hồn ngươi sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi.Ngươi sẽ vĩnh viễn trở thành một con điếm vô hồn, một con dã thú khát tình chỉ biết bò trườn trên mặt đất, há miệng cầu xin bất kỳ gã đàn ông nào đi ngang qua cắm vào cơ thể ngươi.Và ngươi nghĩ xem, khi ngươi hóa thành một con súc vật dâm loạn như thế, đứa con gái bé bỏng đang ngủ say kia của ngươi... sẽ có kết cục ra sao ở cái chốn rừng thiêng nước độc này?

"Lời uy hiếp tàn độc, đánh trúng vào tử huyệt duy nhất của Tần Chỉ Nhược: Con gái nàng!

"Ngươi...Ác quỷ...Lão thiên gia sẽ trừng phạt ngươi!!!

"Phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Tần Chỉ Nhược vang lên tiếng nứt vỡ giòn giã.Đại não nàng oanh một tiếng nổ tung.Nàng nhìn Cố Hiểu Mạn đang ngủ say sưa, lại nhìn xuống cơ thể trần truồng, ướt đẫm dâm thủy đang run rẩy từng cơn vì dục hỏa của chính mình.Sự tuyệt vọng bủa vây lấy linh hồn nữ cường nhân.Nàng hận!Nàng hận sự bất lực của phàm nhân!Nàng hận cái quy luật "Cường giả vi tôn" chó má của thế giới tu tiên này!Mới ngày hôm qua, gia tộc nàng bị tu tiên giả tàn sát vì một món bảo vật.Hôm nay, thân xác thanh khiết mười năm của nàng lại sắp sửa bị một gã ma tu tàn tạ, bẩn thỉu tước đoạt chỉ để làm lô đỉnh tu luyện.Trong không gian thạch động tăm tối, chỉ còn lại tiếng cười cuồng loạn, vặn vẹo của lão già Dục Thiên Âu và tiếng khóc nức nở, chửi mắng trong tuyệt vọng, bất lực của một người mẹ đang dần đánh mất đi lý trí dưới ngọn lửa của Dục Hóa Vạn Đạo.Sinh mệnh và tôn nghiêm của phàm nhân, trước mặt những thủ đoạn quỷ dị của người tu tiên, cuối cùng cũng chỉ là một trò đùa rẻ mạt không hơn không kém.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co