Truyen3h.Co

[Lee Heeseung] lhs

5.

ItzGwennz

Hayoon đứng trước gương, tay cầm chiếc điện thoại, đôi mắt lướt qua những dòng tin nhắn chưa đọc. Trong lòng cô, một cảm giác khó tả đang dâng lên, như thể một cơn sóng lớn vừa vỗ vào bờ nhưng lại không thể phá vỡ. Mỗi tin nhắn của Heeseung đều làm cô cảm thấy có chút chông chênh, như thể có gì đó không ổn nhưng lại chẳng thể nhìn rõ được.

Cô đắn đo một lúc rồi chọn tin nhắn cuối cùng của Heeseung.

Tin nhắn từ hxx.gamer: "Em đang đứng giữa hai thế giới. Một thế giới im lặng, một thế giới đầy lời nói. Em sẽ chọn bên nào đây, Hayoon?"

Những lời này đọng lại trong lòng cô, khiến trái tim như ngừng đập một nhịp. Anh không chỉ nói về âm nhạc hay nghệ thuật, mà là chính về mối quan hệ của họ. Hayoon cảm nhận rõ rằng những từ ngữ anh sử dụng không đơn giản chỉ là sự gợi mở về nghệ thuật mà còn ẩn chứa một sự khẩn thiết nào đó. Anh đang cố gắng cho cô thấy điều gì?

Chưa kịp nghĩ ra đáp án, chiếc điện thoại lại rung lên lần nữa. Lần này là một cuộc gọi, và người gọi không ai khác chính là Heeseung.

Cô ngập ngừng một chút rồi quyết định nhận cuộc gọi.

"Em đang làm gì vậy?" Giọng anh vang lên trong điện thoại, ấm áp và quen thuộc.

"Em... vừa mới xem tin nhắn của anh." Hayoon trả lời, cảm giác như mình đang đứng giữa một ngã ba đường không thể quay lại.

"Em chọn bên nào?" Heeseung hỏi lại, giọng anh có chút lạ lẫm, như đang thử thách nhưng cũng không thiếu sự dịu dàng.

Hayoon khẽ thở dài, quyết định không giả vờ nữa. "Anh nghĩ em sẽ chọn bên nào?"

Một khoảng lặng kéo dài. Heeseung không vội đáp, chỉ để cho tiếng nhạc nền của cuộc gọi vang lên nhẹ nhàng. Cô cảm thấy có gì đó mơ hồ trong không khí, như thể anh đang suy nghĩ rất kỹ về những gì anh sẽ nói tiếp theo.

"Anh không muốn em phải chọn giữa hai thế giới đó. Em không cần phải làm vậy." Anh nhẹ nhàng nói, nhưng cô vẫn nghe ra sự kiên định trong giọng nói ấy.

Hayoon không trả lời ngay lập tức, chỉ vì cô không biết phải nói gì. Tình cảm của cô dành cho Heeseung không phải là một điều đơn giản. Nó giống như một bức tranh chưa hoàn chỉnh mà cô chẳng thể vẽ ra những đường nét rõ ràng, nhưng lại cảm nhận được sự tồn tại của nó trong từng hơi thở, từng cử chỉ.

"Anh... anh sẽ đợi em." Heeseung nói thêm, không phải để ép buộc, mà như một lời hứa, một điều gì đó mà anh biết cô cần phải tự cảm nhận.

Hayoon mím môi, rồi quyết định lên tiếng. "Em sẽ không chọn thế giới nào cả. Em muốn giữ mọi thứ theo cách của mình."

"Vậy em có muốn làm bạn với anh không?" Heeseung tiếp tục, một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng lại làm tim cô đập loạn nhịp.

Câu hỏi này làm cô hơi bất ngờ, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô không trả lời ngay mà chỉ im lặng, nhưng anh đã hiểu. Cô biết rằng sẽ có những lúc tình bạn không chỉ dừng lại ở những khoảnh khắc vui vẻ, mà sẽ là một điều gì đó lâu dài, một mối quan hệ thật sự.

"Em muốn làm bạn với anh." Cô trả lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Heeseung không nói gì nữa, chỉ có thể mỉm cười qua điện thoại. Anh biết, dù cho thế giới xung quanh có thay đổi thế nào, thì giữa anh và cô vẫn sẽ có một mối liên kết không thể phủ nhận.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hayoon đặt điện thoại xuống và nhìn vào gương. Trong mắt cô không còn sự lấn cấn, không còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Cô không cần phải chọn giữa hai thế giới, chỉ cần sống thật với cảm xúc của mình là đủ.

Và trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự thay đổi. Không phải vì Heeseung hay Sunjae, mà vì chính cô. Cô biết rằng mình đã sẵn sàng cho mọi điều, kể cả nếu nó là một hành trình dài và đầy thử thách.

Chỉ là, cô muốn bước đi đó cùng ai... thì vẫn cần thêm thời gian để tìm ra.

Hayoon cảm thấy hơi bối rối sau cuộc trò chuyện với Heeseung. Khi cô gác điện thoại xuống, tâm trí lại quay cuồng, những suy nghĩ về câu hỏi của anh không ngừng vướng víu trong đầu. "Em sẽ chọn bên nào?" – câu hỏi này cứ lởn vởn, như một bài toán mà cô chưa thể tìm ra đáp án. Không phải vì cô không biết rõ mình cảm thấy thế nào, mà là vì cô không biết liệu những cảm xúc ấy có đủ để đưa ra một lựa chọn rõ ràng, hay chúng chỉ là sự mơ hồ của tuổi trẻ.

Cô lắc đầu nhẹ, cố gạt bỏ những suy nghĩ không cần thiết. Ngày hôm nay không chỉ là về Heeseung. Cô cần phải tập trung vào triển lãm, vào những tác phẩm của mình, những gì mà cô đã chuẩn bị cả tuần qua. Hayoon hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để làm dịu đi những cảm xúc trong lòng. Cô phải quay lại với chính mình trước khi có thể tiếp tục với những người xung quanh.

Ánh sáng ngoài trời dần tắt, và khuôn viên đại học Haneul lại tràn ngập ánh đèn vàng ấm áp. Đây là thời điểm thích hợp cho những tác phẩm nghệ thuật và những màn trình diễn. Trong không khí ngập tràn sự sáng tạo ấy, cô cảm nhận được sức hút mạnh mẽ của nghệ thuật. Mọi thứ ở đây đều có một sự kỳ diệu riêng.

Khi bước vào hội trường, Hayoon nhìn thấy những khung tranh của mình được trưng bày lộng lẫy trên các giá đỡ. Những tác phẩm của cô không quá nổi bật so với những tác phẩm khác, nhưng chúng mang lại cho cô một cảm giác tự hào nhất định. Cô mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy chúng, dù chỉ là trong mắt mình.

Cô đi dọc theo lối đi, tránh xa sự chú ý của mọi người, rồi dừng lại trước một bức tranh mà cô cảm thấy rất tự hào. Đó là một bức tranh vẽ về một đôi mắt mở to, phản chiếu cả bầu trời đầy sao. Đôi mắt ấy trông như thể đang nhìn về một điều gì đó xa xôi, không thể chạm tới, nhưng cũng đầy hy vọng. Hayoon dừng lại, ngắm nhìn bức tranh một cách say mê, tự hỏi liệu mình có phải là người trong tranh hay không. Cô và những tác phẩm này giống nhau, có lẽ là như vậy.

Bỗng dưng, một giọng nói vang lên từ phía sau, kéo cô trở lại với thực tại.

"Bức tranh này rất... đặc biệt."

Hayoon quay lại, và ngay lập tức nhận ra người đứng đó chính là Sunjae. Anh ta vẫn mặc bộ đồ như lúc trước, với khuôn mặt tươi cười và ánh mắt tự tin. Đôi mắt sáng của anh lướt qua những chi tiết của bức tranh, rồi dừng lại nơi đôi mắt của cô.

"Cảm ơn." Hayoon mỉm cười gượng gạo, cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Cậu có thể giải thích về ý nghĩa của nó không?" Sunjae hỏi, và lần này giọng anh có vẻ tò mò hơn, như thể đang thực sự muốn tìm hiểu về cảm hứng đằng sau tác phẩm của cô.

"Đây là một bức tranh về sự khát khao. Đôi mắt này không chỉ là sự tò mò, mà là sự tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối, trong những gì không thể chạm tới. Nhưng nó cũng phản ánh sự hy vọng, rằng dù mọi thứ có khó khăn đến đâu, vẫn có một ánh sáng ở cuối con đường." Hayoon giải thích một cách ngắn gọn.

Sunjae gật gù. "Cái nhìn của cậu rất sâu sắc."

Những lời khen này khiến cô có cảm giác kỳ lạ. Cô không quen với việc nhận lời khen từ người khác, nhất là từ những người không quá thân thiết. Nhưng Sunjae lại có cách nói chuyện rất dễ chịu, không khiến cô cảm thấy quá gượng gạo. Thậm chí, cô còn cảm thấy dễ dàng chia sẻ với anh hơn là với nhiều người khác.

"Mình nghĩ mình không đủ tài giỏi để gọi là nghệ sĩ. Nhưng mình muốn thử sức mình, chỉ đơn giản là thế thôi." Cô nhìn xuống đất, bất giác nắm chặt tay lại, như thể muốn giấu đi những cảm xúc của mình.

Sunjae nhìn cô một lúc, rồi anh nói, giọng điềm tĩnh: "Cậu không cần phải chứng tỏ gì với ai cả. Mọi người ở đây có thể nhận ra tài năng của cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đôi mắt trong bức tranh của cậu nói lên nhiều thứ lắm."

Câu nói ấy làm Hayoon hơi chột dạ. Cô cảm nhận được một sự ấm áp lạ lùng trong lời nói của Sunjae, giống như sự khích lệ, sự quan tâm thực sự. Nhưng cũng chính lúc ấy, cô thấy một sự xuất hiện khác. Đó là Heeseung, đang đứng ở xa, mắt nhìn chằm chằm vào cô và Sunjae.

Khi ánh mắt của cô và Heeseung giao nhau, Hayoon cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể mình. Cảm giác ấy không giống như bất kỳ cảm giác nào cô từng có. Nó vừa quen thuộc lại vừa mới mẻ, như thể sự hiện diện của anh làm mọi thứ xung quanh trở nên thật rõ ràng. Cô không biết phải nói gì, chỉ có thể đứng đó, như một người lạ đang đối diện với chính cảm xúc của mình.

Heeseung mỉm cười nhẹ và bước về phía họ. "Em làm tốt lắm, Hayoon."

Lời khen của Heeseung khiến cô cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cũng rất ấm áp. Mặc dù cô biết rằng anh là một người có nhiều người theo đuổi, một người mà không ai có thể phủ nhận sự nổi bật và tài năng của anh, nhưng mỗi lần anh khen cô lại khiến trái tim cô không khỏi loạn nhịp.

Cô mỉm cười. "Cảm ơn anh."

Sunjae nhìn Heeseung rồi quay lại với cô. "Em có thể kể cho anh nghe thêm về những bức tranh khác của mình không?"

Nhưng lần này, Hayoon cảm thấy mình có thể ngồi xuống và tiếp tục trò chuyện với Sunjae. Cảm giác như một phần của cô đang kéo cô lại gần anh, nhưng một phần khác lại muốn rời xa, muốn nhìn Heeseung một lần nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co