Truyen3h.Co

[LICHAENG] THIÊN SƠN THÁNH NỮ

29

night_addict

Chuyện gì đến đâu rồi nó sẽ đến, người hạnh phúc thì cũng có người đau buồn. Như Trùng Tử cũng là một ví dụ, dạo gần đây hắn để ý Thái Anh có hành động và ánh mắt dường như luôn có Lệ Sa. Hắn không suy nghĩ quá đen tối nhưng sau lần hắn thấy Lệ Sa hôn Thái Anh ở Cấm Điện rất lâu về trước thì bây giờ lại sinh ra rất nhiều suy nghĩ cho ánh mắt Sư Đồ này.

"Phác Muội, Muội với Lệ Sa còn là Sư Đồ phải không?" Trùng Tử

"Sao hỏi vậy?" Thái Anh

Nàng cũng không phải kẻ ngốc, không hiểu ý trong câu nói của Trùng Tử nghĩa là gì. Tuy rằng, trường hợp này cũng có trong suy đoán của nàng nhưng cũng không thể một lời bộc bạch tất cả, huống hồ gì giữa nàng và Lệ Sa đã giao ước chuyện này không để ra ngoài.

"Chỉ là Ta thấy Muội coi trọng Lệ Sa, ánh mắt Muội nhìn Lệ Sa thật sự đã khác. Dường như là có ái tình..." Trùng Tử

Thái Anh đưa tay ra, một lá hoa rơi trên lòng bàn tay nàng. Thái Anh nhìn nó mà trong lòng lại nhiều tâm tư không thành lời, một ngọn gió lại cuốn nó bay đi khỏi lòng bàn tay nàng. Ngọn gió đưa đẩy, không có cách nào tự chọn đường đi.

"Chỉ là Huynh thấy." Thái Anh

Trùng Tử quen biết Nàng lâu như vậy, chẳng lẽ lại không nhận ra nàng đặc biệt để ý đến nữ đệ tử kia sao? Thái độ trả lời hời hợt. Hắn bao nhiêu nghìn năm bên cạnh Thái Anh lại không thể bằng nữ nhân kia sao? Trước kia cũng đã sắp thành duyên với Nàng nhưng cũng chỉ là sắp. Hắn cảm thấy hình như đã ngu muộn cứ mãi yêu lấy một khối băng vốn chẳng thể tan. Hít lấy một hơi vào trong lòng cùng theo cơn âm ức đến đau nhói.

"Phác Muội, Ta quen biết với Muội lâu như vậy chẳng lẽ Muội có thể qua mắt Ta? Thái Anh, Ta thật sự rất thương muội, đừng làm Ta đau lòng nữa, được không?" Trùng Tử

Thái Anh biết điều ấy nhưng Sư Thúc Mẫu đã từng nói với nàng rằng "Nếu con làm vui lòng một người thì cũng sẽ có một người đau lòng vì con. Con làm mất đi sự nghi ngờ của Trùng Nhi nhưng cũng làm cho sự nghi ngờ của Lệ Sa nảy sinh. Con làm Trùng Nhi yên tâm nhưng cũng song song làm con bé Lệ Sa suy tâm. Thái Anh à, con dao luôn là hai lưỡi. Vốn đường tình của con và Lệ Sa sớm muộn cũng sẽ tiêu tan, còn Trùng Tử vẫn ở đấy."

Nàng im lặng một lát, sau đấy chẳng biết nói gì với Trùng Tử. Nàng cũng chẳng thể nào kêu hắn đừng thương thích nàng nữa vì nếu giờ kêu nàng đừng để tâm đến Lệ Sa, nàng quả nhiên đầu hàng không làm được.

"Trùng Huynh, Tình ái không hợp với Ta." Thái Anh nói xong cũng biến mất theo làn gió chỉ còn lại vài cánh hoa rơi.

Trùng Tử cũng chỉ mỉm cười, đưa tay hứng lấy cánh hoa rơi. Thái Anh trả lời như vậy cũng thật có ý, vừa từ chối hắn cũng vừa nói Lệ Sa và nàng chẳng qua chỉ là nữ nhân với nhau, thân nhau một chút.

Thái Anh sau khi trở về Thiên Sơn, nàng nhìn xung quanh và cũng không cảm nhận được Hỏa Khí của Lệ Sa. Nàng đoán chắc cô lại đi la cà đâu đó cùng đám Vi Nhân. Thái Anh cũng không trách Lệ Sa được, vì nếu so về tuổi đời thì Lệ Sa gọi nàng là Tổ tiên cũng phải chừng.

"Thánh Nữ, nãy An tỷ có gửi thư đến. Lệ Sa cũng đi rồi thưa Thánh Nữ." Miên Miên

Thái Anh gật đầu, nàng đi qua Miên Miên mới khẽ nhíu mày. Cũng không muốn đi tìm Lệ Sa, như vậy không hợp với Nàng. Thôi thì, đành đến Thánh Điện làm chuyện đại sự, sau đấy sẽ tính sau.

Dạo gần đây, Ma tộc hay Xích Ma Đạo cũng hoành hành nhân gian. Ma Khí khắp nơi, cũng đã vô số nhóm đệ tử đã rời đi để xử lý nên hiện tại Thánh Điện rất vắng đệ tử.

Lệ Sa ngáp hơi dài, nhặt lá thuốc giúp An Nhiên vì rất nhiều người dân bị nhiễm bệnh không rõ lý do. Nhưng riêng Lệ Sa lại biết, vì cô cũng là Tà Ma Ngoại Đạo làm sao mà không biết loại độc này chứ. Tuy cách An Nhiên nấu thuốc không sai nhưng không thể coi là thuốc giải. Lệ Sa cũng không thể giúp, cô không quấy nhiễu Sư Huynh được.

"Ngươi chạy qua, đưa thuốc cho từng người cho Ta!! Ở đó mà ngáp ngủ??" An Nhiên đanh đá đá cô một cái.

Lệ Sa cũng làm theo lời. Bận rộn cả ngày đến khuya mới về. Cô hớn hở trở về vì rất muốn gặp Thái Anh, cô muốn ôm nàng một cái thật lâu.

Nhưng khi trở về, lại chẳng thấy ai. Cô chẳng biết nên làm gì nữa. Đang chán nản thì bóng dáng người thương xuất hiện nhưng chưa mừng được bao lâu thì người bên cạnh nàng xuất hiện nhưng Lệ Sa cũng mảy may quan tâm đến hắn.

"Huynh có thể về, Ta cần nghỉ ngơi." Thái Anh

"Vậy Ta về." Trùng Tử

Sau khi Trùng Tử đã hoàn toàn rời đi, Thái Anh mới từng bước đi đến gần Lệ Sa. Cô cũng dang hai tay ra đi đến chỗ Thái Anh. Nàng cũng không còn xa lạ nên đã đi đến để cho Lệ Sa ôm lấy, ân cần hôn lên mái tóc Nàng đầy ngọt ngào. Hai tay nàng cũng dâng lên, ôm lấy eo của Lệ Sa. Nàng hình như cũng thích được Lệ Sa ôm, được người trong lòng ôm như bao nữ nhân khác.

"Ta về Muộn, Nàng có mệt không?" Lệ Sa

Thái Anh lắc đầu, cùng Lệ Sa đi vào bên trong.

Lệ Sa ngồi ở dưới chân Nàng, hai tay nắm lấy tay nàng xoa xoa bóp bóp, gương mặt ngước lên nhìn Thái Anh. Sau đấy thì gối gương mặt lên tay ở trên hai chân nàng. Thái Anh đưa tay vuốt mái tóc Lệ Sa.

"Trên người Nàng toàn là mùi thuốc." Thái Anh

Lệ Sa mím môi, ngửi lại y phục, quả nhiên là toàn mùi thuốc.

"Hôm nay, An Tỷ nhờ Ta nấu thuốc. Nàng cũng biết đang hoành hành căn bệnh không do nguyên nhân hay thuốc giải. Thuốc của An Tỷ chỉ là tạm thời." Lệ Sa

Thái Anh gật đầu.

"Anh Nhi, Nàng cũng nên nghỉ ngơi. Ngày mai, Nàng còn cùng Tiên Tỷ đi làm nhiệm vụ quan trọng." Lệ Sa

Thái Anh nhìn Lệ Sa từ từ đứng dậy, có ý định muốn rời đi để thay quần áo vì mùi thuốc quá bám lấy y phục. Nàng thật sự cũng thích Lệ Sa gọi nàng là 'Anh Nhi', nghe thật nhỏ bé trong ánh mắt của Lệ Sa, chứ chẳng phải là nữ nhân cao cao tại thượng, băng lãnh mỹ nhân như chúng sinh đồn.

"Ta đợi Nàng thay y phục." Thái Anh

"Hừm...hay là Nàng thay giúp Ta?" Lệ Sa

Thái Anh suy nghĩ vài giây, sau đấy gật đầu và đứng dậy cùng Lệ Sa đi vào trong buồng của Lệ Sa. Nàng giúp Lệ Sa lựa y phục và giúp cô thoát y. Ánh sáng mờ ảo làm tầm nhìn rõ thêm nhưng cũng làm mờ đi. Thái Anh nhìn thấy rõ Ấn Khí của Lệ Sa có một vết thương to. Nàng chạm lên nó vì chính nàng là người đã tạo ra nó.

"Thật xin lỗi." Thái Anh

"Hahaa...cái này gọi là nơi tình yêu bắt đầu." Lệ Sa cười đùa không muốn nàng quá nghĩ sâu mà tự trách bản thân.

Thái Anh cũng chẳng thể ngờ đến một ngày nàng lại làm ra loại chuyện này cho một nữ nhân khác. Lựa y phục, thoát y phục rồi lại mặc giúp.

"Đa tạ Nàng, Anh Nhi." Lệ Sa mỉm cười nhìn Thái Anh.

"Ừm." Thái Anh

Cũng may là Độc Tình không bị Nàng ấy nhìn thấy.

Sau khi lên trên giường, cả hai lại chẳng thể ngủ ngay mà cứ nằm mãi nghĩ những thứ làm cho đầu óc trở nên bận rộn. Chợt Lệ Sa xoay người sang phía Thái Anh làm nàng quay sang nhìn.

"Còn chưa ngủ?" Thái Anh

"Do Ta chưa hôn Nàng." Lệ Sa

Thái Anh nghe xong cũng ba phần bất lực, bảy phần ngại ngùng.

"Quá càn rỡ." Thái Anh

"Nhiều người muốn Ta càn rỡ với họ mà chưa được đâu đấy. Nàng là rất may mắn." Lệ Sa

"Miệng lưỡi Nàng cũng chẳng biết đã qua bao người." Thái Anh

Lệ Sa nằm xích lại gần Thái Anh hơn.

"Qua nhiều lần một người." Lệ Sa

Thái Anh nhìn khuôn mặt Lệ Sa, bất giác nhớ lại ngày hôm đấy. Lệ Sa và An Nhiên đã chạm môi trước sự chứng kiến của Nàng. Thái Anh không phải dạng nữ nhân thích hờn dỗi nhưng hiện tại lại rất muốn.

"An Nhiên?" Thái Anh

Lệ Sa mím môi, câm nín vì An Nhiên thì quả nhiên đã từng hôn.

"Anh Nhi, là do Ta nhìn ra Nàng, nhung nhớ. Còn trong Ảo cảnh thì Nàng biết đấy." Lệ Sa

Thái Anh nhướn mày sau đấy nhắm mắt lại. Lệ Sa chẹp miệng, xích lại gần Thái Anh.

"Ta không để ý, mau đi ngủ." Thái Anh

"Ta biết Nàng không để ý nhưng mà Ta thích ôm nàng đi ngủ." Lệ Sa

Thái Anh nhìn nhìn Lệ Sa. "Một là ngủ, hai là về phòng."

"Ba là ôm Thánh Nữ ngủ." Lệ Sa

Thái Anh cũng chỉ nhíu mày thoáng qua, cuối cùng vẫn để Lệ Sa tự ý mà ôm lấy cơ thể gầy gầy của Nàng vào trong lòng mà sưởi ấm, thích thú ôm lấy.

Cũng như vậy mà cả hai đã đi vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, lại ai vào việc đấy.

Lệ Sa lại bắt đầu nhỏ một giọt máu vào Kết giới, sau đấy truyền tín hiệu đến Lạp Kim Ba, hắn sẽ là người quấy nhiễu tâm tư của Trùng Tử để hằn dần dần phải quy phục Tà Ma.

Trùng Tử bắt đầu phát điên lên nhưng hắn cũng kịp thời đi đến Cấm Điện cầu cứu Sư Thúc Mẫu. Sư Thúc Mẫu quả nhiên là giúp hắn ngất đi, ngăn trừ quấy nhiễu nhưng cũng chỉ là nhất thời.

Các tin đồn của hắn rơi vào Ma Đạo cũng nhiều vô số. Lệ Sa cảm thấy thật tội nghiệp.

Lạp Kim Ba sắp bắt đầu chuẩn bị từng bước để khai chiến. Cũng có nghĩa là, cô và Thái Anh sắp phải chính mình hủy đi sợi dây tình của nhau. Cô thật sự không muốn, nghĩ lại mọi chuyện cũng chẳng ra làm sao. Đến đây vì giết Thái Anh, cuối cùng lại hy sinh, sau đấy lại cùng Nàng ấy yêu đương, sau đấy lại đối đầu nhau. Lừa Thái Anh tất cả mọi thứ, Lệ Sa cắn môi, tự tát lên mặt một cái.

"Khốn nạn." Lệ Sa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co