Truyen3h.Co

Limerence

Không phải nụ hồng

Succubuz

Người ta thường ví Seoul như chốn địa đàng nhơ nhớp hoa lệ, nơi này chứa chấp bảo bộc cho ác ma trong khi lấy danh phụng sự thiên chúa, kẻ mạnh không ngừng đấu đá để có thể đứng vững, để có thể bỏ qua nổi sợ một ngày nào đó bị giẫm đạp, nhưng ngược lại cũng có người khi sinh ra đã hơn người khác một bậc. Những đại gia tộc với không chỉ là tiềm lực về kinh tế, chính trị mà còn có bề dày lịch sử, họ đại diện cho sự cân bằng quyền lực, cái mạnh tuyệt đối.

Và Moon Hyeonjoon là một trong những người như thế, gia tộc cậu nổi tiếng với sức mạnh kinh tế, nguồn đầu tư cao, những dự án bạc tỉ cùng với các đầu óc nhạy bén trên thương trường đã giúp cả dòng tộc của cậu sau bao đời vẫn đứng vững ở một cán của bàn cân. Và Moon Hyeonjoon là người kế thừa hoàn toàn phẩm chất xuất sắc đó, những thương vụ triệu đô, các lần bắt tay mở rộng tầm ảnh hưởng của gia tộc lên lĩnh vực mới, rất nhiều điều đã chứng minh cậu là một người tài giỏi. Moon Hyeonjoon thành công khi vẫn rất trẻ do bộc lộ tài năng sớm, và người ta thường lí giải cho sự xuất chúng ấy bằng nhiều nguyên do, trong đó hạt nhân chính là vì cậu hoàn toàn " thuần chủng ".

Moon Hyeonjoon chỉ có duy nhất người chị ruột là Moon Hyejin, và khác với các anh chị họ hàng, cậu và chị được ông nội tin tưởng sẽ là thế hệ kế tiếp.

Năm xưa vợ của ông là bà mất quá sớm khi cả hai chỉ mới có với nhau một người con, ông cậu về sau lấy thêm vợ nhưng mục đích cũng chỉ là cố gắng giữ lại sự hưng thịnh cho gia tộc. Từ nhỏ đến lớn hai chị em cậu nằm lòng từng lời tâm sự của ông dành cho bà, làm gì có người vợ nào chấp nhận ngậm đắng nuốt cay nhìn chồng mình ăn nằm với người phụ nữ khác.

Không thể tha thứ cho bản thân, ông đành dùng cả đời mình để chuộc lỗi, đó là phải ra sức bảo vệ cho huyết mạch chính thống duy nhất của hai người khi ông còn có thể.

Nói về tính cách Moon Hyeonjoon khá là trầm lặng, người ngoài thì nói do thừa hưởng gen tốt nên trưởng thành sớm, còn người trong gia đình mỗi lần nghe tới mấy lời đó thì toàn bĩu môi.

" Cái thằng đó nó bị khùng đó đừng có tin nó " chị Hyenin said.

Nói chung ai từng tiếp xúc với Moon Hyeonjoon đều có thiện cảm tốt, một phần chắc cũng vì tính cách hoà nhã của cậu, tuy bình thường không giao tiếp nhiều (với người lạ) nhưng cậu không có khó gần như vẻ bề ngoài, trong các mối quan hệ Hyeonjoon khá dễ tính và ít khi cáu gắt.

Nhưng quá khứ của Moon Hyeonjoon không chỉ toàn là danh vọng.

Vẫn còn nhiều điều mà ít ai được biết, số ít trong đó là Moon Hyeonjoon thời còn là thiếu niên 16 17 tuổi từng bị bắt cóc, một lần cùng chị gái về thăm quê ngoại không biết xui rủi thế nào lại bị nhắm tới, sau này được biết bọn chúng thuộc tổ chức buông bán và thí nghiệm người trái phép.

Đám người đó chỉ đơn giản là gom cổ một đứa nhóc trông như bao đứa nhóc bình thường khác, ai mà ngờ lại gom nay cậu út nhà họ Moon danh giá.

Nhưng cũng không thể phủ nhận tổ chức đó có thực lực, bắt giữ cậu trong 1 năm 4 tháng khiến cho cả dòng tộc gần như xới tung cả nước Đại Hàn.

Và cũng trong 1 năm 4 tháng đó, Moon Hyeonjoon gặp được mối lương duyên khắc cốt ghi tâm, thiếu niên 17 tuổi lần đầu tiên muốn che trở một người cả đời, lần đầu tiên muốn chịu đựng thay những đớn đau, lần đầu tiên khóc vì một người chẳng phải máu mủ ruột rà, lần đầu tiên cậu nghĩ mình yêu và cũng là lần đầu tiên cậu muốn giết người.

Từng ngày trôi qua trong phòng thí nghiệm thứ níu giữ tâm trí cậu luôn là cảm giác bông xù mềm mại cọ lên má, giọng nói ngọt ngào dùng giai điệu xưa cũ dỗ dành cậu. Moon Hyeonjoon nhớ từng cái chạm từng cái hôn, nhớ con người gầy nhom vì 2 tuổi mà tự tin làm anh để bảo bộc cậu.

Moon Hyeonjoon nhớ tất cả, nhớ tên của người mình yêu là Lee Sanghyeok.

Chỉ là số phận trớ trêu, ngày người thân cứu được cậu cả khu thí nghiệm dưới lòng đất bị cho phát nổ, bọn người tàn độc mặc kệ bao nhiêu sinh mạng non nớt mà quyết tâm tiêu huỷ tất cả. Hyeonjoon ngày hôm đó nắm chặt tay mèo mà chạy, cậu vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp về tương lai có mèo bên cạnh. Chỉ là thực tại khốc liệt, ánh sáng cuối đường hầm vẫn chưa đủ chắc chắn cho thứ gì, vào lúc nguy cấp mèo dùng hết sức bình sinh đẩy Hyeonjoon lên phía trước, khu thí nghiệm hoàn toàn sụp đổ chôn vùi 1 năm 4 tháng như địa ngục, nhưng cũng là 1 năm 4 tháng của thiên đàng.

Moon Hyeonjoon không tin được khi chỉ còn một khoảnh khắc nữa cậu đã có thể bảo vệ được trái tim mình, 5 năm Hyeonjoon ngóng chờ tin tức của Sanghyeok dài dằng dặc, vào những lúc tuyệt vọng cậu từng nghĩ có khi mình sẽ không đợi được đến ngày gặp lại anh. Nhưng khi nhớ đến tròng mắt tròn, bầu má bính, nhớ cái đuôi ngoe ngoảy mỗi lần hôn cậu Hyeonjoon lại không nỡ, lỡ có ngày anh đến tìm cậu mà cậu lại bỏ anh đi trước thì làm sao đây.

Moon Hyeonjoon vùi đầu vào công việc, dùng giấy tờ sổ sách lấp đầy khoảng trống mà con mèo kia để lại, mở rộng mối quan hệ tới các lĩnh vực khác sẽ tăng phần trăm tìm thấy anh, Hyeonjoon còn không ngại dấn thân vào vùng tối ngoài vòng pháp luật, các cuộc mua bán thông tin, giao dịch ngầm bản thân cậu điều khiển ngày càng thuần thục, dần dần hình ảnh thiếu niên ngày xưa biến đâu mất, thứ còn sót lại khiến mọi người vẫn biết cậu đang sống có lẽ là tình cảm mãnh liệt Hyeonjoon dành cho người bí ẩn kia.

Trở về với thực tại, Hyeonjoon vừa ghé vào cửa hàng trang sức mua một ít đồ, cậu không biết sau bao nhiêu năm gặp lại mình nên tặng cho anh cái gì đầu tiên, theo cậu nhớ mèo hình như thích những thứ lấp lánh nên cậu đã mua một viên Sphalerite ánh vàng xanh.

Công cuộc lựa chọn và giấy tờ mua bán khá lâu, hiện tại đã tối muộn.

Hyeonjoon ngả đầu vào lưng ghế, mắt khẽ nhắm lại, không biết Sanghyeok còn nhớ cậu không? Có còn yêu cậu như trước? Hay có giận cậu, vì đã không tìm thấy anh sớm hơn?

Nhưng cũng không sao. Dù Sanghyeok trách thế nào, cậu cũng sẵn sàng dùng cả đời để bù đắp.

Cậu đứng trước cửa phòng, tay vẫn nắm chặt chiếc hộp nhung màu đen,  cửa mở chậm rãi ánh đèn vàng hắt ra từ trong phòng làm mắt cậu ấm lên, trên chiếc giường gần đó có thân hình nhỏ nhắn quen thuộc đang nằm co lại, ngủ vùi sát mép như sợ mình chiếm chỗ.

Hyeonjoon khựng người.

Anh nằm sát mép quá. Nhỡ ngã thì…

Cậu sải bước vội vàng, nhưng ngay khi bước chân chạm vào sàn gỗ tai mèo đen liền khẽ giật. Sanghyeok choàng tỉnh mắt lờ mờ mở ra, lúc còn chưa kịp định thần anh đã thấy một cái bóng lao về phía mình, phản xạ bản năng khiến cả người anh xù lông, vội lùi lại nhưng chẳng may mất thăng bằng.

Chỉ còn một chút nữa là rơi khỏi giường.

Hyeonjoon nhào tới kéo anh lại, ôm trọn cơ thể mảnh mai vào lòng.

Cả hai ngồi phịch xuống giường,  Hyeonjoon giữ chặt eo anh, hơi thở còn chưa ổn định. Suýt nữa thôi, cậu đã phải bế anh đi bệnh viện rồi.

Cậu cúi xuống nhìn mái đầu mềm đang áp sát ngực mình, tim bỗng se lại. Đã bao lâu rồi cậu mới lại được ôm anh thế này, sự xúc động bắt đầu dâng lên.

"Sanghyeokie, em nhớ anh lắm."

Tay Hyeonjoon luồn qua tóc anh, vuốt ve thật khẽ, cậu nghiêng đầu hôn nhẹ lên một bên tai mèo mềm mại, vẫn nhạy cảm như trước, khẽ run nhẹ một cái.

Ký ức tràn về như sóng trào, đôi tai lúc đỏ ửng, lúc run rẩy, lúc bị cắn sẽ bật ra tiếng rên khe khẽ, những thứ nhỏ bé ấy khiến cậu của quá khứ và hiện tại đều mê muội.

Cậu chìm vào hoài niệm, không nhận ra cơ thể trong lòng đang run lên.

Cho đến khi âm thanh thút thít khe khẽ cất lên, và lớp áo cậu mặc bắt đầu ướt lạnh.

Hyeonjoon giật mình, hai tay nâng mặt anh lên. Gương mặt bé nhỏ ấy giờ đỏ hoe, đôi mắt ươn ướt vẫn chưa dám nhìn thẳng vào mắt cậu, Hyeonjoon chỉ biết hoang mang cúi xuống, hôn lên đuôi mắt hơi đỏ, lại đáp xuống má mềm vài cái thơm.

" Sanghyeokie… sao lại khóc?"

Tay cậu vỗ nhẹ lưng anh, không đành lòng nhìn anh khóc đến mức nghẹt thở.

Sanghyeok không ngừng run rẩy, như thể sợ chính sự tồn tại của mình. Đôi môi mấp máy, mãi mới phát ra được âm thanh đứt quãng, yếu ớt.

"C… chủ nhân… Ngài—ngài có muốn e-em… tự cởi… quần áo… k-không ạ?"

Vào khoảnh khắc đó Moon Hyeonjoon chết lặng người.

Hết chương 2

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co