Truyen3h.Co

[LINGORM] - BORN AGAIN

81

iminlovelo

"Listenin' to our favourite song
When you said you looked a mess, I whispered underneath my breath"

————

Bây giờ LingLing Kwong nói lời đường mật càng ngày càng thành thục như ngựa quen đường cũ, cho dù nàng biết trong xương cốt cô là dạng người gì, biết dưới túi da xinh đẹp đó cất giấu tâm tư cố chấp như thế nào, cũng khó tránh khỏi bị những lời nói đó làm cho cảm động.

Ánh mắt cô vô cùng nghiêm túc, chứa đựng niềm yêu thích bền bĩ.

"Chị nói thật sao?"

LingLing Kwong gấp gáp không chờ nổi gật gật đầu, cô nắm tay nàng đưa lên ngực mình, như đang tuyên thệ với nàng.

Giọng cô khàn khàn, gợi cảm đến khó hiểu: "Chị bảo đảm, sau này sẽ không can thiệp quá sâu vào chuyện của em nữa."

"Bất kể chuyện gì."

Orm nhìn cô không nói lời nào, LingLing Kwong khẩn trương nhìn nàng.

Thẳng đến khi nàng gật gật đầu, nàng cũng không phải rất tin tưởng.

Trong cuộc sống đời thường này thì lời nói dối nào mà không nói được, đợi đến khoảng khắc tiến đến chân tướng kia mới có thể công bố sự thật.

Giờ đây, ai có thể phân biệt được thật giả?

Cuối cùng LingLing Kwong cũng lộ ra nụ cười tươi, tâm trạng gần đây của cô vẫn luôn không tồi, mỗi lần cười rộ lên luôn có hương vị tỏa nắng.

Thêm vào đó cô còn có khuôn mặt xinh đẹp, khóe miệng thường xuyên mím chặt nên có chút lạnh lùng.

Không thể không nói, cười tươi như vậy thật sự có lực sát thương rất lớn.



Orm cũng cười cười, không biết là cười LingLing Kwong hay là cười cái gì.

"Ăn cơm đi."

Nàng đi đến bàn bên cạnh: "Đồ ăn nguội hết rồi."



LingLing Kwong đi đến, ôm nàng từ đằng sau, cúi đầu nhìn nàng một chút.

Nhưng vẫn không nói gì.

Ăn cơm xong, LingLing Kwong ở trong thư phòng xử lý công việc.

Orm về phòng ngủ gọi điện cho Earn, trong phòng đã bậc máy sưởi rồi nhưng nàng vẫn mang một đôi tất thật dày.

Điện thoại vang lên hai tiếng đã được kết nối, Orm kinh ngạc khi nàng nàng lại bắt máy nhanh như vậy.

"Alo..."

Trong điện thoại truyền đến giọng nói trầm thấp của người phụ nữ, Orm dừng lại khoảng chừng hai giây, mới nhớ tới ngoại trừ Fahlada thì còn có thể là ai.

"Tôi là Orm, N'Earn đâu?"

Fahlada lời ít mà ý nhiều: "Cô ấy đang tắm."

Earn không ở đó nên nàng muốn cúp điện thoại, nhưng giọng người phụ nữ bên kia lại vang lên: "Cô chờ một lát, tôi chuyển máy cho cô ấy."

Orm nghe thấy câu đó cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Quả nhiên, không qua vài giây đã nghe đầu bên kia của điện thoại truyền đến âm thanh gà bay chó sủa của Earn.

"A a a... sao chị vào đây được?"

Orm tưởng trượng trong đầu một chút, là có thể cảm nhận được bộ dáng kinh hoảng thất thố hiện tại của nàng nàng.

"Chị... Chị còn tới!"

"Chị đừng có mà đến đây!"

"Chị đứng tại chỗ cho tôi!"

Đời này lỗ tai Fahlada chưa bao giờ được "hưởng" đề-xi-ben cao như vậy, cô cau mày, tới gần bồn tắm.

"Điện thoại của Orm."

Giọng của Earn đột nhiên im bặt.

Lại sau đó, Orm nghe thấy tiếng đóng cửa.

Trong lòng nàng nhẹ nhàng thở ra.

Earn cầm điện thoại, ấm ức: "N'Orm..."

Orm vô cùng hoài nghi: "Hai người... đêm nay không phải là lần đầu tiên chứ?"

Earn rầm rì mà ừ một tiếng.

Orm đỡ trán, u là trời!

Earn: "Tớ có chút sợ, tớ định lát nữa bảo chị ta qua thư phòng ngủ."

Orm lập tức ngăn chặn nàng nàng: "Cậu đừng có phá!"

Earn không lên tiếng, vô cùng phiền muộn hỏi: "Nhất định phải cái kia sao?"

Orm dứt khoát bị nàng nàng chọc cười: "Hai người các cậu đều đã kết hôn rồi, bằng không làm gì? Ở trên giường chơi đóng vai gia đình sao?"

Earn lẩm bẩm lầm bầm: "Không thể đắp chăn nói chuyện phiếm sao?"

Orm bật cười: "Cậu hỏi Fahlada có đồng ý hay không thử đi?"



Earn: "..."

Nói trở về, Orm lại hỏi: "Đêm nay không náo động phòng sao? Sao cậu kết thúc nhanh vậy được?"

Earn: "À, Fahlada không cho bọn họ đến phá tớ."

Orm hiểu rõ: "Cũng tốt, ban ngày náo nhiệt cũng đủ rồi, buổi tối đi ngủ sớm một chút đi."

Earn giật mình một cái phục hồi lại tinh thần:"Cậu nói xem, chị ta không cho náo động phòng, không phải là tưởng???"

Orm thấy phản ứng của nàng nàng, lại cười: "Cậu nói đi?"

Earn nhìn thời gian, căm giận nói: "Lúc này mới có 10 giờ thôi, tên Fahlada cầm thú này!"

"Cậu nói chị ta có muốn..."

Orm ôm bụng cười lăn lộn trên giường: "Earn, cậu cũng có hôm nay nha!"

Earn kêu rên: "Sao cậu có thể vui sướng khi người gặp họa như thế chứ?"

Orm không để ý tới nàng nàng, chuẩn bị cúp máy, nhân tiện hung hăng mà cười nhạo Earn thêm một trận.

LingLing Kwong vào phòng ngủ đã thấy Orm cười lăn lộn trên giường, cô cong cong môi, cười hỏi nàng: "Em đang cười gì thế?"

Nàng đặt điện thoại sang một bên, kể cô nghe về chuyện Fahlada 'giả heo ăn thịt hổ' như thế nào, nuôi Earn thành cô gái đơn giản ngọt ngào chờ đêm nay bị ăn sạch sẽ ra sao: "Sao hai người họ thú vị thế nhỉ."

LingLing Kwong cũng cười theo nàng, cô ngồi xuống giường bên cạnh Orm.

Có lẽ là do ở nhà, hoặc có thể là vì có nàng bên cạnh nên cô thường xuyên lộ ra tư thế vô cùng lười biếng: "Bạn gái nhà người khác tình nguyện xả thân nuôi hổ rồi." Nói xong, cô xoay người lại:"Vậy còn em?"

Dụ dỗ lộ liễu như thế nhưng Orm cũng không kinh sợ như Earn.

Orm xích lại gần, nàng cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi LingLing Kwong.



Nụ hôn này không giống với lúc xưa, rõ ràng nhẹ như chuồn chuồn lướt qua nhưng làm LingLing Kwong như bị sét đánh đứng hình mất 5 giây.

Cánh môi cô gái mềm mại ngọt ngào như là mật hoa, hương thơm nồng nàng làm người ta muốn càng nhiều hơn.

Orm rời khỏi LingLing Kwong, mở to đôi mắt nhìn cô: "Bạn gái chị thế nào?"

LingLing Kwong không trả lời nàng, cô duỗi tay nhẹ nhàng chế trụ sau cổ Orm, hơi dùng chút lực, khoảng cách hai người lập tức lại gần nhau hơn.

Chóp mũi nhẹ cọ cọ, hai má kề sát nhau.

Giọng của LingLing Kwong ấp ủ tình yêu lâu năm vô cớ làm người khác rung động: "Chỉ một chút làm sao mà đủ được?" Cô mê hoặc nói bên tai nàng: "Chị muốn thật nhiều thật nhiều lần nữa mới đủ."

Orm đang muốn mở miệng đã bị nụ hôn của LingLing Kwong ngăn lại.

So với nụ hôn nhẹ nhàng nhạt nhẽo không có kỹ thuật gì của nàng kia thì nụ hôn ngay lúc này của cô như trút hết mọi thâm tình của cô ra.



Cô đỡ eo nàng, không cho nàng ngã xuống giường mà giữ nàng lại kéo sát vào mình. Một tay khác cô nâng mặt nàng lên để nàng không thể né tránh mình, tiện đà gia tăng thêm mật ngọt cho nụ hôn.

Không khí trong miệng bị cướp đi, hô hấp nàng dần dần trở nên dồn dập.

Còn LingLing Kwong như chết đuối hôn sâu, giữ nàng vô cùng vững chắc, dưới sự giao nhau của hô hấp, trong không khí đều là ái muội.

Ánh đèn mờ ảo trong phòng ngủ chiếu sáng ảnh ngược hai người trên bức tường phía sau, như con thuyền lênh đênh trên biển, phập phập phồng phồng.

Phòng ngủ tràn ngập âm thanh không thể giải thích, cùng với tản mát mùi hương mê luyến nồng nàng.



____

Ngày hôm sau, khi Orm tỉnh lại LingLing Kwong đã rời giường.

Nàng ngồi trên giường ngây ngẩn một hồi, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường thì nhìn thấy giấy nhắn của cô. Trên đó viết cô phải đi công tác một thời gian, sẽ về trước tết Nguyên Đán.

Orm cầm lòng không đậu mở lịch ra xem, còn ba tuần nữa là đến Tết Nguyên Đán rồi.

Gần đến Tết nên tất cả mọi người trong nhà đều rất bận rộn, quản gia cho người treo các lồng đèn nhỏ màu đỏ khắp các nơi trong biệt thự. Trên lồng đèn viết 'như ý', 'cát tường',... nhìn thấy nó khiến lòng người cũng trở nên tốt đẹp vui vẻ hơn.

Orm vừa ăn sáng vừa gọi điện cho Earn.

Điện thoại vừa mới kết nối đã nghe giọng nói như mèo kêu của nàng nàng: "N'Orm, tớ muốn chết!"

"Fahlada... chị ta không phải người, chị ta chính là cầm thú!"

Orm: "..."

Bên kia im lặng một chút rồi bắt đầu truyền đến âm thanh thầm thầm thì thì, có lẽ là Fahlada đang nói gì đó với Earn, chỉ nghe thấy Earn giận dữ hét lên: "Tôi muốn cho tất cả mọi người đều nhìn tội của chị! Nhìn chị cắn tôi như thế nào!"

Earn ở đầu dây bên kia như mèo con tức giận, không biết Fahlada dỗ cô nàng cách nào nữa. Earn tức giận đi qua bên phòng khác gọi điện cho Orm, vừa lên án hành vi phạm tội tối hôm qua của Fahlada vừa rớt nước mắt nói: "Tớ muốn về nhà."

Lúc đầu Orm chỉ cho rằng hai người bọn họ đùa giỡn, nhưng nghe thấy giọng của Earn Hiểu không đúng lắm: "Cậu khóc ư?"

Earn lớn như vậy rồi nhưng là lần đầu tiên rời khỏi nhà.

Trước khi Earn cùng Fahlada kết hôn thì chỉ mới có gặp mặt mới có năm lần, phải trở thành người thân mật nhất của mình, đúng là khó chấp nhận được nhưng cũng không thể tùy ý trở về Senchai gia.

Earn ở đầu điện thoại bên kia không hé răng, nhỏ giọng nói: "Tớ nhớ nhà."

Orm vừa nhắn tin cho Fahlada để cô vào nhìn Earn xem, vừa an ủi cô nàng: "Cục cưng ơi, đó là nhà của cậu mà."



"Bây giờ cậu và Fahlada đã kết hôn rồi, nhà hai cậu đang ở sau này cũng chính là nhà của cậu."

Earn không nói lời nào, hiển nhiên không quá đồng ý cách nói của Orm.

Đầu điện thoại bên kia rất nhanh đã vang lên tiếng gõ của của Fahlada, Orm dụ dỗ Earn đi mở cửa cho Fahlada: "Cậu từ từ nói chuyện với Fahlada trước rồi tối nay tớ đến tìm cậu nhé, được không?"

Trong lòng Earn xem Orm như cọng rơm cứu mạng: "Cậu nhất định phải đến tìm tớ đó!"

Fahlada ở bên ngoài gõ cửa vài cái mà Earn không mở ra nên cô cầm chìa khóa dự phòng mở cửa ra. Vừa vào phòng đã nhìn thấy Earn ngồi úp mặt xuống đầu gối, khóc nức nở.

Fahlada xoa xoa lỗ tai nàng nàng, trầm giọng hỏi:"Sao em lại khóc?"

Earn cứ cảm thấy người phụ nữ kế bên mình đây vừa xa lạ lại vừa thân mật.

Bọn họ rõ ràng mới gặp nhau có vài lần thôi nhưng lại có mối quan hệ thân mật nhất.

Bọn họ là người thân mật nhất của nhau, nhưng giờ đây Earn lại cảm thấy cô thật xa lạ, vô cùng nhớ nhà. Nàng nàng ngẩng đầu, rồi cúi xuống: "Tôi nhớ nhà."

Fahlada duỗi tay xoa xoa đuôi mắt khóc đến sưng đỏ của Earn: "Đi, đi xuống nhà ăn cơm rồi chị đưa em về nhà."

Earn trừng lớn đôi mắt đỏ: "Thật không?"

Fahlada gật đầu: "Sao này em muốn về thì về, chị đi cùng em."

_____

Sáng nay Orm về công ty, kế hoạch phát triển trò chơi đã tiến vào quỹ đạo, không còn bận rộn như trước kia nữa.

Dự án [Saengdao] tiếp tục phát triển mùa hai, diễn biến tiếp theo của mùa này sẽ khác nhiều so với mùa trước.

Trở thành trò chơi tiên hiệp nhằm vào người chơi nữ duy nhất cả nước, có lẽ là để phù hợp với thiên tính của người chơi nữ, nên [Saengdao] mùa hai được thiết kế thành trò chơi tu luyện.

Mỗi một người chơi đều có thể thông qua gieo trồng tiên thảo thu thập tinh thạch để đổi lấy những đồng vàng, rồi đồng vàng đó có thể được chuyển đổi thành trang bị và vũ khí, chờ đến khi trang bị và vũ khí đạt đến giá trị vũ lực, khi có sức chiến đấu nhất định thì có thể tiến vào khu chiến trường.

Ngoài ra, người chơi còn có thể thông qua làm nhiệm vụ tích góp đồng vàng để xây nhà, tự thiết kế ngôi nhà mà mình mong muốn.

Vì trong trò chơi còn có thiết lập cho các cặp đôi kết hôn nên game thu hút không ít người chơi nam đến chơi cùng bạn gái.

Trong giai đoạn hậu kỳ của trò chơi, nhiều chức năng như "PK", "Chợ đêm"... dần dần được phát triển, điều này làm phong phú thêm trải nghiệm chơi game của người chơi.

Chờ đến khi [Saengdao] hoàn toàn được quảng bá ra thị trường, người đăng ký chơi càng ngày càng nhiều, sớm đã vượt quá sức chứa mà nhóm thiết kế dự tính trước đó.

Vào cuối năm, trò chơi đã có hơn một trăm triệu lượt đăng ký.

Lượt đăng ký vượt xa đánh giá ban đầu.

Nhân lúc buổi tiệc chúc mừng người đăng ký đột phá một trăm triệu lượt, Orm chính thức đưa đơn từ chức.

Kể từ khi bị Hansa Phloi dùng lương cao đào đến làm dự án [Saengdao] đến nay, ngay từ đầu Orm hết đường xoay sở, hoảng loạn hứng phó cho đến bây giờ nàng đã sắp xếp toàn bộ đội ngũ đâu vào đấy một cách hoàn hảo.

Nàng xác thật đã dùng thực lực của bản thân mình để chứng minh mọi thứ.

Cho nên khi Hansa Phloi nghe nói nàng muốn từ chức thì vô cùng bất ngờ: "Tôi hy vọng cô có thể suy xét lại một chút. Năng lực của cô hoàn toàn có thể phát triển [Saengdao] càng lớn mạnh và nổi tiếng hơn."

"Vì sao vừa mới thành công đã giải nghệ rồi?"

Trong khoảng thời gian vừa bận rộn vừa thoải mái này Orm cũng đã suy nghĩ rất nhiều rằng bản thân nàng rốt cuộc muốn cái gì.

Làm trò chơi sao? Điều này đi ngược lại ước nguyện ban đầu của nàng.

Cho tới nay, tất cả mọi việc nàng làm đều là vì muốn được người khác công nhận tán thành.

Nhưng bản thân nàng lại xem nhẹ nội tâm của bản thân, điều mà nàng chân chính thích thật sự là cái gì.

"Làm người dẫn dắt của toàn bộ dự án hơn nửa năm nay nhưng tôi vẫn không thể ứng phó được những mối quan hệ phức tạp giữa người và người như cũ."

"Giám đốc Phloi, tôi không phải là thương nhân, từ đầu đến cuối cái tôi muốn đơn giản chỉ là vẽ tranh, tuy bây giờ tôi nhận được rất nhiều tiền, cũng nhận được nhiều giải thưởng. Nhưng rất lâu rồi tôi không có tĩnh tâm để vẽ những gì tôi muốn."

"Trước kia, ước mơ của tôi là trước 30 tuổi sẽ mở một buổi triển lãm nghệ thuật của riêng mình, nhưng tất cả những chuyện tôi làm bây giờ lại càng ngày càng xa với ước mộng ban đầu ấy."



Hansa Phloi không quá hiểu những gì Orm nói: "Cô là muốn làm một nghệ thuật gia thuần tuý ư? Giống như hoạ sĩ Van Gogh, ăn nhờ ở đậu, cho dù khốn đốn quẫn bách đến đói chết, cũng không muốn nghệ thuật bị vấy bẩn bởi tiền tài sao?"

Orm cười cười: "Giám đốc Phloi, cô nói quá đề cao tôi rồi, tôi không như Ngài ấy được, trên thế giới này vĩnh viễn đều chỉ có một Van Gogh mà thôi."

"Nhưng tôi có thể làm Orm Kornnaphat..."

"Cũng giống như vậy, trên thế giới này chỉ có một Orm Kornnaphat."

Hansa Phloi kinh ngạc với những gì Orm nói, cô ở trong thế giới thương nhân trọng lợi nhẹ nghĩa, rất khó thể hiểu được khái niệm nghệ thuật thuần tuý đó.

Hansa Phloi thở dài nói: "LingLing Kwong thật là bảo vệ cô... không biết nhân gian khó khăn nha."

Orm cười cười, không biết nhân gian khó khăn?

Nàng mất mẹ từ khi còn rất nhỏ, phải trải qua nỗi đau đớn đầu tiên trên thế gian. Nàng ăn nhờ ở đậu tám năm, đi qua mọi ánh mắt lạnh lùng khinh bạt của thiên hạ.

Nàng đã trải qua tất cả những chuyện đó, chỉ là nàng cố gắng quên đi, cố gắng vuốt phẳng niềm đau xót trong trái tim mà thôi.

Cũng không phải không biết nhân gian khó khăn.

Chỉ là không quên xích tử chi tâm*.

(Xích tử chi tâm (赤子之心): tấm lòng son, tấm lòng trong trắng thuần khiết)

Orm lại lần nữa bắt đầu lập nghiệp mở studio, phòng làm việc củan Earn bây giờ tập trung vào việc làm truyện tranh.

Phòng làm việc của Earn ký hợp đồng với rất nhiều với họa sĩ nổi tiếng, toàn tâm toàn ý cho hoạt động marketing, cống hiến hết mình mở rộng các truyện tranh nhiều kỳ, phòng làm việc sớm đã có lợi nhuận hơn tám đơn vị... nhảy vọt trở thành tiểu phú bà.

Trước Tết Nguyên Đán một ngày, nàng mới từ nơi chọn địa điểm mở studio về nhà.

Trên đường về nhận được điện thoại của cha Kornnaphat, ông ở đầu dây bên kia lời ít mà ý nhiều: "Ba đang ở sân bay."

Orm vừa nghe thấy thiếu chút nữa đã đánh lạc tay lái.
Không sai, nàng còn chưa nói với cha Kornnaphat chuyện nàng và LingLing Kwong đã quay lại bên nhau!

Hai người các nàng vừa mới quay lại với nhau chỉ mới hơn một tháng, ngay cả trong lòng nàng còn cảm thấy không xác định, hơn nữa ấn tượng của cha Kornnaphat về LingLing Kwong vẫn luôn không được tốt lắm.

Cho nên nàng định khi về nhà ăn Tết sẽ dẫn LingLing Kwong cùng về, nhân lúc Tết nhất nên có lẽ cha Kornnaphat sẽ không trở mặt quá khó coi...

Ai mà ngờ được cha Kornnaphat lại tập kích bất ngờ chứ.

Nàng cúp máy, lập tức nhắn tin cho LingLing Kwong: 【Ba em tới!】

LingLing Kwong đáp lại: 【Chị gọi người đi đón bác trai.】

Orm: 【Em còn chưa nói chuyện hai chúng ta ở bên nhau cho ba nghe nữa.】

LingLing Kwong: 【Cho nên...】

Orm: 【Cho nên, em muốn dẫn ba về chung cư của em.】

LingLing Kwong: 【Vậy còn em?】

Orm: 【Vâng, em cũng dọn về đó.】

LingLing Kwong trả lời lại bằng một gói biểu tượng cảm xúc [chó tự kỷ] mà Orm gửi cho cô cách đó không lâu.

Thật đúng là học đi đôi với hành!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co