Phiên Ngoại 3
"Every time I see u, I vibrated again"
______
Lúc về nhà, trên đường đi LingLing Kwong biểu hiện rất bình tĩnh, nếu không phải lúc mở cửa nhà sai mật khẩu mấy lần thì Orm thật sự không nhìn ra được nội tâm cô cũng đang kích động vô cùng.
Ngay khi vào được nhà, LingLing Kwong lập tức bế nàng lên nằm xuống ghế sofa.
Thân ảnh nhẹ nhàng bao phủ lấy nàng, che lấy ánh sáng bốn phía, nhưng Orm vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô, hoàn toàn khác với hình ảnh mất tinh thần buổi sáng kia.
Sau khi trải qua trận phấn khích kia thì bây giờ Orm bình tĩnh hơn LingLing Kwong nhiều.
"Chị còn ổn đó chứ?" Nàng đưa tay nhẹ đẩy đẩy cô.
LingLing Kwong cúi đầu nhẹ cọ lên trán nàng:"Ừm, chị ổn mà."
Tên này rõ ràng đang lừa thần gạt quỷ, ánh mắt sáng quắc muốn thiếu đốt người khác này của cô cùng với nhiệt độ nóng bỏng ở lòng bàn tay kia bán đứng cô không hề ổn chút nào.
"Nếu không, chị ngồi dậy đi được không? Em sợ chị đè chết em mất."
Thế là LingLing Kwong ngay lập tức ngồi dậy, nhưng một giây sau đã đổi Orm nằm lên người cô.
Orm:"..."
Được rồi, nàng nên im lặng được rồi.
Hưng phấn của người phụ nữ này hôm nay nhất định không thể dừng lại được.
LingLing Kwong lẳng lặng ôm ôm nàng, qua một lúc sau Orm nhịn không được nữa nhẹ giọng hỏi: "Chị có đói bụng không? Em hơi đói rồi."
LingLing Kwong hỏi: "Trong nhà còn gì ăn không em?"
Orm gật đầu: "Trong tủ lạnh còn sủi cảo á chị."
LingLing Kwong nhíu mày.
Bình thường hai người bọn họ ở nhà cũng khá lười biếng, lúc nào không muốn xuống bếp nấu ăn sẽ đặt đồ ăn bên ngoài.
LingLing Kwong gật gật đầu, nhẹ tay nhẹ chân đặt nàng nằm xuống sofa: "Em chờ tí chị đi gọi điện đã."
Orm gật đầu, nàng liếc nhìn quả quýt trên bàn, vừa định với tay ra lấy đã bị cô bắt được, bóp bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay mình một cái.
Orm rút tay về: "Chị làm gì đó?"
"Hôm nay em ăn nhiều quýt quá rồi, ngày mai ăn tiếp nhé."
LingLing Kwong gọi điện thì hơn mười phút sau thì chuông cửa vang lên.
Orm đứng dậy đi mở cửa, nhìn thấy Top dẫn một đám người đứng ở cửa, ngay khi thấy nàng lập tức đồng loạt mở miệng chúc mừng nàng, xém chút nữa đã làm Orm đứng tim, rồi bắt đầu chỉ huy đám người chuyển đồ.
"Chúng ta dọn đi đâu vậy chị?" Nàng ngồi trong phòng bếp vừa ăn vừa nhìn đám người khiêng đồ ra ra vào vào nhà mình kia.
LingLing Kwong ngồi đối diện nàng, đeo kính đọc những điều cần lưu ý khi mang thai mà bác sĩ vừa đưa: "Về biệt thự Kwong gia."
Orm không phản đối việc về đó, chỉ là sao lại đột ngột như thế.
LingLing Kwong xem đó là điều hiển nhiên:"Ở đó lớn, có quản gia, đầu bếp, hộ lý chuyên môn còn có chuyên gia dinh dưỡng nữa, về rồi bác sĩ gia đình cũng sẽ đến khám đều đặn hằng ngày."
Orm cúi nhìn bụng còn phẳng lì của mình:"Chị... có phải quá khẩn trương rồi không?"
LingLing Kwong chối bỏ: "Không có."
Nói xong cô nhìn thoáng qua Orm, dưới mắt kính trong suốt kia là ánh mắt nóng như lửa đốt: "Chị chỉ muốn đảm bảo rằng mọi thứ đều an toàn."
***
Từ sau khi dọn về biệt thự Kwong gia, ăn ở quả thật thoải mái hơn trước nhiều, chỉ là thế giới hai người triệt để bị quấy rầy.
Người ở Kwong gia nhiều, lại rộng lớn, Orm nhìn một đám người bận tíu tít khiêng đồ chuyển đồ qua lại mà chóng hết cả mặt, bỏ cuộc đi ra nhà kính trồng hoa lúc xưa kia.
Từ lúc mang thai đến giờ Orm không có cảm giác gì, ngược lại là LingLing Kwong như lâm đại địch.
Tuy miệng cô nói không căng thẳng khẩn trương, nhưng luôn cẩn thận từng li từng tí trong mọi việc có liên quan đến nàng.
"Lỡ bị dị ứng phấn hoa rồi sao?"
Orm trợn mắt: "Chị đủ rồi nha."
Đêm đi ngủ đầu tiên khi biết tin Orm mang thai, LingLingKwong hết sức chăm chú hỏi nàng: "Em cảm thấy tư thế nào có thể ngủ thoải mái nhất?"
Đi ngủ mà thôi còn nghiên cứu tư thế làm gì?
Orm không muốn phiền phức như vậy, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay khi vừa mới nằm xuống giường.
Mà LingLing Kwong quả thật quan sát tư thế ngủ của nàng một hồi lâu mới nằm xuống theo.
Nhưng mà sau khi nằm xuống lại không tài nào ngủ được.
Lần đầu làm mẹ đứa nhỏ, trong lòng LingLing Kwong chỉ hận không thể dành tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới đến cho sinh mệnh nhỏ sắp chào đời kia.
Dù sao cũng không ngủ được nên cô lại ngồi dậy kéo áo của Orm lên nhìn bụng nhỏ của nàng.
Bụng dưới phẳng lì không nhìn ra được bất kỳ dấu vết nào của việc mang thai, thời khắc ấy LingLing Kwong đột nhiên hiểu ra được điều gì đó.
Vì sao cha Kwong từ bỏ cuộc sống ăn chơi choáng ngợp vàng son hơn hai mươi năm qua của ông ta để về với gia đình sau khi cô được sinh ra, cũng đột nhiên hiểu ra vì sao khi ông ta nghi ngờ mình không phải con ruột của ông ta lại chạy về nước Pháp ngay trong đêm rồi không bao giờ trở về như thế.
Đã từng, có lẽ ông ta đã từng mong chờ mình đến với thế giới này.
***
Hai ngày trước ba mươi Tết.
Vì một ngày trước đã trở về Kwong gia nên sáng hôm sau thức dậy nàng có chút không quen.
Điều kiện ở Kwong gia đương nhiên tốt hơn ở chung cư nhiều, bữa sáng cũng rất phong phú.
Không thấy LingLing Kwong ở nhà, Orm vừa ăn sáng vừa hỏi Khaji quản gia: "P'Ling đâu?"
Khaji quản gia đáp: "Cô chủ ra ngoài rồi ạ."
Orm gọi điện thoại, từ chỗ Top biết được hai ngày trước Kwong phu nhân đã chuyển đến bệnh viện thành phố N rồi, tình huống buổi sáng không tốt lắm, Wisanu cũng nhiều lần đến tìm LingLing Kwong đến bệnh viện thăm Kwong phu nhân.
Nàng biết Wisanu không phải lần đầu tiên đến tìm LingLing Kwong, nhưng không mời nổi người đến bệnh viện, lần này LingLing Kwong đột nhiên đến bệnh viện, không biết có liên quan gì đến chuyện nàng mang thai hay không.
Giữa trưa LingLing Kwong mới về, Orm vẽ một buổi nên có hơi đau lưng, cô massage cho nàng một tí.
Orm biết điều không hỏi nhiều, xem như không biết cô đến bệnh viện, vẻ mặt LingLing Kwong nhìn vẫn bình thường không có gì khác thường.
Đã trải qua nhiều năm như vậy rồi nàng cũng không làm khó cô, nhưng nàng không có rộng lượng đến độ khuyên nhủ cô hòa giải với mẹ mình.
Rất nhiều người đều cảm thấy bà ta đã bị trừng phạt, cũng biết sai rồi, vì sao nàng không chịu tha thứ cho bà ta?
Orm cũng không muốn giải thích vì sao không muốn tha thứ.
Trên đời này vốn có rất nhiều chuyện, chỉ những người từng bị tổn thương rồi mới biết tha thứ so với tổn thương, cái nào đau đớn khổ sở hơn.
Kể từ khi mang thai chuyển về biệt thự Kwong gia, người trong biệt thự từ trên xuống dưới đều xem Orm như đồ thủy tinh dễ vỡ mà nâng niu cung phụng.
Khác biệt so với thân phận địa vị của nàng ở Kwong gia hồi đó như một trời một vực.
Charlot thay thế Wisanu làm quản gia lúc Orm đã rời khỏi Kwong gia nên không thân quen với nàng lắm, nhưng cô ta nhìn ra được cô chủ Kwong của mình đối xử với nàng không hề tầm thường chút nào.
Hoặc là nói bây giờ từ trên xuống dưới Kwong gia đều đối xử với nàng không tầm thường.
Mặc dù nàng và LingLing Kwong chưa kết hôn nhưng thân phận của hai người sớm đã được định đoạt, dù Charlot không phải là người hay nịnh nọt kia nhưng cô vô cùng thông minh, mọi chuyện luôn hỏi ý kiến của Orm, được nàng cho phép rồi mới đi làm.
Hai ngày trước Tết, mới sáng sớm Charlot đã cười tủm tỉm đi đến bàn ăn, cầm mấy loại đèn lồng nho nhỏ, hỏi ý kiến nàng nên treo loại nào thì được.
Thật ra Orm cũng không muốn quản những chuyện vặt như thế này, nàng giống với LingLing Kwong, không có yêu cầu cao về nhà ở, nếu không phải bây giờ ở biệt thự Kwong gia thuận tiện dễ dàng dưỡng thai hơn thì nàng càng thích ở chung cư cũ kia.
Thế là uyển chuyển nhắc nhở Charlot: "Charlot quản gia, về sau những chuyện như thế này không cần tới hỏi tôi, cô tự mình quyết định là được rồi."
Bên trong căn nhà này nàng là nữ chủ nhân không sai, nhưng không có tỉ mỉ đến độ nhất định phải hỏi đến mỗi một chuyện nhỏ nhặt như thế. Mới một buổi sáng thôi mà Charlot đã hỏi nàng hồ cá nhân tạo bên ngoài kia có nên nuôi mấy con cá chép về chúc mừng hay không, sau đó còn hỏi tuổi nàng để đón giao thừa, xem giờ lành đốt pháo nữa.
Tóm lại những việc như thế làm nàng sinh ra cảm giác hoang mang cực độ, giống như... nàng nhất định phải vung đắp tình cảm, cống hiến hết sức mình cho nơi đây vậy.
Nàng vừa uyển chuyển đề nghị xong thì Charlot đứng nguyên tại chỗ, nụ cười trên mặt cứng đờ, cúi đầu thấp xuống như đã làm sai chuyện gì bất an đứng đó: "Thật xin lỗi Kornnaphat tiểu thư, là tôi làm việc không đủ chu đáo."
Orm đâu có ý như vậy, lập tức giải thích:"Tôi không muốn bị hỏi đến những chuyện nhỏ như thế thôi chứ không có liên quan đến công việc của cô."
Charlot nhanh chóng cầm đèn lồng ra ngoài.
Orm tiếp tục ăn sáng, cho đến khi nghe động tĩnh phía sau mới nghiêng đầu nhìn thấy LingLing Kwong cùng đám người từ trên lầu đi xuống .
Cô mặc nguyên cây đen, áo khoác ngoài màu đen cộng thêm bra đen bên trong,
Là dáng vẻ muốn ra ngoài.
Cô đứng nguyên tại chỗ một lúc như có lời muốn nói với nàng.
Orm cười cười với cô: "Chị phải đi ra ngoài sao?"
LingLing Kwong gật gật đầu, cô đi về phía nàng, khóe miệng giương lên ý cười tượng trưng lộ ra nụ cười không mấy vui vẻ, trực giác nói cho nàng biết trong lòng cô có tâm sự.
Trong phòng ăn không có một ai, Orm đặt tay mình vào trong lòng bàn tay cô: "Chị không sao chứ?"
Bờ môi LingLing Kwong hơi nhấp nháy nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Ngược lại ôm lấy Orm: "Chị không sao."
Rồi lại cười cười: "Chỉ cần em khỏe mạnh vui vẻ là được rồi, mọi chuyện khác đều không quan trọng."
Orm cảm thấy có chút khó hiểu.
LingLing Kwong ra cửa rồi nhưng Top vẫn ở trong nhà, cho nên nàng biết cô không phải đến công ty mà là đi bệnh viện.
Có lẽ biểu hiện của LingLing Kwong hôm nay khi đi ra ngoài quá mức quái lạ, dẫn đến cho tới trưa, trong lòng Orm đều bất ổn bối rối, đến hơn trưa rồi mà LingLing Kwong vẫn chưa về.
Orm không nhịn được nữa gọi điện cho cô:"Chị còn đang giải quyết công chuyện sao?"
LingLing Kwong: "Ừm."
"Có thuận lợi không chị?"
Cách mấy giây sau, LingLing Kwong mới trả lời:"Không biết nữa."
Sau khi cúp máy, Orm ngồi xuống sofa nghỉ một chút rồi gọi cho Top, lần đầu tiên chủ động hỏi thăm tình hình sức khỏe của Kwong phu nhân.
Mặc dù trong nhà không một ai dám đề cập đến chuyện Kwong phu nhân trước mặt nàng, nhưng nàng có thể cảm nhận được bầu không khí như thế nào, ngay cả LingLing Kwong cuối cùng cũng bị kinh động đi bệnh viện, chỉ sợ căn bệnh của Kwong phu nhân không đơn giản như thế.
Top không hề kinh ngạc khi Orm sẽ hỏi hắn ta, cho nên hắn ta vô cùng tỉnh táo mà tránh nặng tìm nhẹ nói mọi chuyện cho nàng biết.
"Kwong phu nhân bị khối u trong não, nguy hiểm khi phẫu thuật rất cao, khoảng thời gian trước Kwong phu nhân đã về thành phố N nhập viện rồi, cô chủ đến bệnh biện tìm phương án điều trị cho phu nhân."
Orm nhớ lại ngày hôm đó LingLing Kwong sau khi trở về từ bệnh viện thì vẫn luôn trầm mặc không nói, thì ra là lựa chọn phương án điều trị cho Kwong phu nhân.
"Có thể điều trị được không?"
Top lắc đầu, hắn ta là người hiểu chuyện, nhìn nhận mọi chuyện rất rõ ràng.
"Nếu như phẫu thuật, xác suất thành công không quá ba mươi phần trăm."
Tim Orm xiết chặt lại, không ngờ bệnh tình của Kwong phu nhân lại nghiêm trọng đến mức độ đó rồi: "Vậy nếu không làm phẫu thuật thì sao?"
"Cứ để vậy tình hình sẽ chuyển biến xấu đi, hậu quả khó mà lường được... có lẽ không vượt qua được nửa năm."
Orm nghĩ nghĩ, cuối cùng thắt chặt tim khẩn trương hỏi: "Vậy P'Ling chọn... làm phẫu thuật sao?"
Top nói: "Vâng, cô chủ muốn phu nhân được sống."
***
Mãi cho đến chạng vạng tối, LingLing Kwong mới trở về. Viên đá bất ổn trong lòng Orm cuối cùng cũng rơi xuống.
Khi xe vào bên trong sân, Orm ra ngoài đón cô, vẻ lo lắng trên mặt LingLing Kwong khi nhìn thấy nàng lập tức biến mất vô tung vô ảnh.
"Thời tiết lạnh thế này em còn ra đây làm gì."
Orm nhớ tới lời Top vừa nói, LingLing Kwong muốn Kwong phu nhân sống.
Thế là nàng nở nụ cười nhạt, thẳng thắn hỏi:"Bà ấy có sao không?"
LingLing Kwong dường như không nghĩ tới Orm sẽ chủ động nhắc tới Kwong phu nhân, đồng tử màu hổ phách trong đôi mắt cô hơi co lại, nắm chặt eo nàng đưa nàng vào nhà.
"Bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói."
Có lúc Orm suy nghĩ tại sao LingLing Kwong lại không nói chuyện Kwong phu nhân cho nàng nghe, trước đó nàng không biết rõ nhưng buổi sáng Top đã nói cho nàng biết đáp án.
"Bởi vì cô chủ không muốn cô chịu bất cứ áp lực gì."
Thực tế nàng biết "áp lực" đó là chỉ điều gì, từ đầu đến cuối LingLing Kwong chưa từng thăm dò nàng một câu một chữ nào cả.
Orm không hề quan tâm những điều kia, nàng không tha thứ Kwong phu nhân là một chuyện, nhưng ân oán ở trước mặt sinh tử lại là một chuyện khác.
Đối mặt với sinh tử không phải là trút hết ân oán ra mà ân oán trước mặt sinh tử thật sự là một chuyện không đáng nhắc đến.
Orm hiểu rõ đạo lý đó, nhưng hiển nhiên LingLing Kwong còn chưa hiểu.
Ban đêm, Charlot đã chuẩn bị bữa tối xong rồi, LingLing Kwong vẫn còn trong thư phòng gọi mấy cuộc điện thoại, trong lúc đó còn nổi giận lôi đình một trận.
Orm loáng thoáng nghe được một câu.
"Đừng có dùng cái chết đến uy hϊếp tôi."
Orm vừa nghe thấy thế, trong lòng có suy đoán, gọi điện cho người ban ngày đi theo LingLing Kwong đến bệnh viện để hỏi thăm tình huống.
Mới biết buổi sáng cũng không có làm phẫu thuật, trước khi tiến vào phòng phẫu thuật thì Kwong phu nhân đột nhiên đổi ý không muốn làm phẫu thuật nữa.
Orm nghe thấy thế trong lòng cũng rối rắm theo, xác suất thành công không đến ba mươi phần trăm, một khi thất bại ngay trên bàn mổ sẽ trực tiếp rút ngắn thời gian sống còn lại của Kwong phu nhân.
Khi LingLing Kwong ra khỏi thư phòng, Orm cười gọi cô: "Ăn cơm thôi chị."
Cô thu hồi lệ khí toàn thân lại, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt như cũ, giữa hai đầu lông mày như chứa rất nhiều phiền muộn không thể tan đi.
Kwong phu nhân phải hiểu, dùng cái chết uy hϊếp LingLing Kwong là vô dụng.
Nhưng người cũng đã sắp chết rồi, bây giờ ngoại trừ sinh mệnh ra thì bà ta dường như không còn bất cứ điều gì có giá trị gì để cho LingLing Kwong đến liếc nhìn mình một cái nữa.
Điểm này, Orm biết rõ hơn LingLing Kwong.
Cô muốn Kwong phu nhân được sống, nhưng lại chán ghét bà ta dùng tính mạng uy hϊếp cô.
Ăn tối xong Orm nhìn LingLing Kwong: "Chúng ta nói chuyện một chút đi chị."
Người trong nhà biết ý đều tránh mặt đi hết, trong phòng khách lớn như thế rất nhanh chỉ còn hai người bọn họ.
"Bà ấy lấy gì ra uy hϊếp chị rồi?" Orm xoa xoa hàng lông mày đang nhíu chặt lại của cô. Giọng của nàng trầm thấp, không tự chủ được mang theo tia trấn an.
Trước đây nàng thường xuyên an ủi trấn an cô như thế, chỉ là từ sau khi hai người về bên nhau, tính tình của LingLing Kwong tốt lên rất nhiều, hoặc có thể là do năng lực khống khế tính khí của cô đã khá hơn rất nhiều.
Nàng nhẹ giọng, giọng vừa chậm rãi vừa từ tốn khuyên bảo: "Nói cho em biết đi."
LingLing Kwong tức giận hít thở sâu hai lần, sau đó nắm chặt tay Orm, hôn hôn lên mu bàn tay nàng: "Không sao đâu, em không cần lo lắng."
Orm lắc đầu: "Chị như thế này em càng lo lắng hơn."
LingLing Kwong từ chối cho ý kiến nhìn nàng:"Những điều đó em đừng bận tâm làm gì, chị tự xử lý được."
Orm nhẹ giọng hỏi: "Nhưng chị xử lý không được tốt lắm, không phải sao? Cả người chị đều rất tức giận nhưng không có chỗ phát tiết, lúc nào cũng có thể đưa ra quyết định bốc đồng đó."
LingLing Kwong mím môi không đáp, Orm nói không sai.
"Chị nói cho em biết đi, bà ấy uy hϊếp chị cái gì rồi?" Nàng nhẹ giọng dịu dàng dụ dỗ cô nói.
Cuối cùng LingLing Kwong cũng chịu nói: "Bà ấy không muốn làm phẫn thuật."
Điều đó Orm đã biết rồi: "Sau đó thì sao? Chị muốn bà ấy làm phẫu thuật hả?"
LingLing Kwong gật đầu: "Bà ấy đưa ra điều kiện, nếu như làm phẫu thuật thì nhất định phải chờ qua năm mới ăn Tết xong rồi mới chịu phẫu thuật. Thêm nữa..."
Trực giác nói cho Orm biết, đằng sau cái này mới là điều quan trọng nhất: "Thêm nữa, bà ta muốn ăn Tết với chúng ta."
Orm thở phào nhẹ nhõm.
LingLing Kwong thấy nàng không có biểu hiện của sự kháng cự nào, ngược lại thấy khó hiểu: "Vì sao em không phản đối?"
Orm bình tĩnh nói: "Chỉ bởi vì chuyện này thôi mà chị tức giận đến vậy sao?"
Nàng không phải rất quan tâm nói thêm: "Chị có muốn nghe lời thật lòng không?"
LingLing Kwong căng thẳng: "Đương nhiên rồi."
"Thật lòng mà nói thì ngay sau khi nghe chị nói thế, phản ứng đầu tiên trong lòng em là phản đối. Em không phải thánh mẫu, sau khi bị người ta tổn thương còn phải chấp nhận cùng đón năm mới ăn Tết với người ta."
LingLing Kwong không bất ngờ khi Orm từ chối, đây cũng là nguyên nhân cô muốn tự xử lý chuyện đó.
"Chị biết." Cô tôn trọng quyết định của nàng.
"Nhưng vừa rồi em đã đổi ý rồi."
"Sao?"
"Bởi vì em nhận ra... so với không tha thứ cho bà ta thì em càng sợ nhìn thấy chị vì thế mà bị dày vò hơn."
Mỗi người sinh ra cõi đời này chỉ có một mẹ, một cha, cũng không thể lựa chọn cha mẹ cho mình được.
Nàng biết bất kỳ lời nói hoặc quyết định nào của bản thân đều sẽ ảnh hưởng đến LingLing Kwong.
"Cho nên, là vì chị, em mới đồng ý."
***
Hôm nay là giao thừa, mới sáng sớm Orm nghe thấy động tĩnh dưới lầu nên bị đánh thức.
Trong sân có mấy chiếc xe đang đi vào, Orm đứng trên ban công trên lầu nhìn xuống, xuyên qua những cột đá cẩm thạch nhìn thấy LingLing Kwong đầu tiên, sau đó thuận theo ánh mắt nhìn thấy người ngồi trên xe lăn phía sau chị... Kwong phu nhân, khối u đè trên sây thần kinh dẫn đến nửa người bà ta bị liệt không thể cử động được nữa.
Trong sân đứng rất nhiều người, Susi đang đẩy xe lăn cho Kwong phu nhân, trên nền tuyết trắng xoá tạo nên đường bánh xe bắt mắt.
Orm đứng trên lầu nhìn một hồi mới đi xuống lầu.
Hơn ba năm rồi mới gặp lại Kwong phu nhân, nàng bình tĩnh hơn nhiều so với trong dự đoán.
Thực tế là Kwong phu nhân ngang ngược trong trí nhớ giờ lại biến thành bộ dạng trước mặt với mái tóc hoa râm ngồi trên xe lăn, Orm sống đúng với lương tâm của mình, nàng không có cách nào nhìn bà ta bằng sắc mặt tốt được.
Kwong phu nhân nhìn nàng một cái, ánh mắt rất nhạt, gật gật đầu.
Susi sau lưng Kwong phu nhân cũng nhìn nàng một cái, hơi cúi đầu, trong ánh mắt có chút bất an.
May mắn biệt thự Kwong gia đủ lớn, cho dù có rất nhiều người nhưng chỉ cần Orm muốn né tránh thì sẽ không nhìn thấy bất cứ ai.
Bây giờ Kwong phu nhân không thể đi lại, cũng không có cách nào cầm đũa ăn cơm, sinh hoạt hằng ngày đều do Susi phụ trách chăm sóc.
Đã đến độ tuổi không mặn không nhạt, không muốn tranh chấp nữa nên tâm nguyện hiện tại của Kwong phu nhân có lẽ chỉ muốn dùng thời gian có hạn của mình ở bên LingLing Kwong mà thôi, cho nên đối với Orm cũng không phải quá nhiệt tình, đương nhiên không bất mãn gì.
Orm cũng vui vẻ sống nước sông không phạm nước giếng với bà ta.
Qua mùng hai Tết.
Biệt thự Kwong gia có không ít khách đến chúc Tết, giữa trưa Charlot chuẩn bị đồ ăn phong phú giữ khách lại ăn trưa.
Orm không muốn mất mặt Kwong gia nên ngồi cùng bàn với Kwong phu nhân.
Đang ăn vui vẻ thì Orm đột nhiên ngửi thấy mùi khai.
Từ sau khi mang thai, khứu giác của nàng mẫn cảm hơn người bình thường rất nhiều, khi ngửi thấy mùi khai nàng dừng lại mấy giây rồi nhìn về phía Kwong phu nhân.
Thấy vẻ mặt bà ta vẫn như thường ngồi ăn cơm, Orm thu hồi tầm mắt lại, nghĩ nghĩ có lẽ là do mình suy nghĩ nhiều.
Cho đến khi có người nhỏ giọng hỏi một câu:"Có mùi gì khai thế? Sao giống mùi nướƈ ŧıểυ thế nhỉ?"
Âm thanh không lớn nhưng rất gần.
Kwong phu nhân nghe thấy thế thì miệng ngừng hai, rồi không thể tin được cúi đầu nhìn xuống nửa người dưới của mình.
Susi đang bón cho bà ta cũng phát giác được điều không ổn, vội vã buông đôi đũa trong tay xuống, đẩy xe lăn rời khỏi phòng ăn.
Khoảnh khắc xe lăn xoay đi kia, Orm nhìn thấy vẻ mặt của Kwong phu nhân rất... ngu ngơ, sững sờ, mờ mịt như thể không thể tin được mình lại bài tiết không thể kiềm chế như thế.
Trong mắt nàng lập tức u ám tĩnh mịch hẳn đi.
Kwong phu nhân là người cao ngạo như thế, bài tiết không thể kiềm chế ngay trước mặt khách khứa thế này không khác gì đánh mất sạch tôn nghiêm của bà ta.
Thậm chí sẽ có cảm giác sống không bằng chết nữa.
Ngày đó, Kwong phu nhân không ra khỏi cửa phòng một bước.
Mà tâm trạng của Orm cũng trầm bổng chập trùng theo.
Nếu như nàng nhẫn tâm hơn một tí, hoàn toàn có thể coi như không nhìn thấy, dù sao bà ta chỉ ở có vài ngày mà thôi, sau này sẽ không chạm mặt nhau nữa.
Nhưng lý do tại sao lại như vậy, có lẽ là vì Orm không thể quyết tâm hung ác hoàn toàn.
Bữa tối, nàng đến gõ cửa: "Kwong phu nhân, đến giờ ăn tối rồi."
Bên trong không có động tĩnh gì, Orm đang chuẩn bị để người đưa cơm vào thì cửa mở ra.
Kwong phu nhân đã đổi quần áo mới từ lâu.
Orm còn cho rằng bà ta sẽ không đi ra.
Khi đi ngang qua Orm, giọng Kwong phu nhân thản nhiên nói: "Cùng ăn đi."
Orm lại ngửi được mùi khai nhàn nhạt, nàng đoán là bà ta dùng tả dành cho người trưởng thành rồi. Trên mặt người khác không có bất kỳ dị thường gì nhưng khứu giác mẫn cảm của nàng vẫn ngửi thấy được.
Nàng thật sự không chịu nổi những mùi khác thường, nôn khan hai tiếng rồi chạy vào nhà vệ sinh.
Kwong phu nhân thấy phản ứng của Orm lập tức hổ đỏ bừng cả khuôn mặt, mắt Susi cũng đỏ hoe, có lẽ là không thể chịu đựng được sự xúc phạm như thế.
Quả thực, Orm phản ứng quá lớn.
Top nhìn thoáng qua: "Kornnaphat tiểu thư đang mang thai."
Kwong phu nhân ngẩng đầu, ánh mắt khác đi, vô cùng rất bất ngờ: "Làm sao có thể? Không phải là nó không thể..."
Top ý tứ sâu xa nhìn Kwong phu nhân: "Sao phu nhân biết?"
Kwong phu nhân lập tức hiểu rõ ý của hắn:"Lúc trước có một lần nó bơi rồi bị té xỉu, LingLing đưa nó đến bệnh viện, tôi có đi theo phía sau hỏi thăm tình hình từ bác sĩ, tất nhiên là biết chuyện nó không thể mang thai rồi. Mà LingLing cũng biết tôi biết chuyện đó."
Lần đầu tiên Orm trải qua mùi vị nôn nghén, lục phủ ngũ tạng có thể nói là đều bị xáo trộn hết lên cả rồi.
Cuối cùng ăn không vô nữa, lên lầu nghỉ ngơi từ sớm.
11 giờ đêm.
LingLing Kwong còn ở thư phòng họp qua video, Orm bị đói tỉnh.
Bữa tối chỉ ăn được vài miếng, sau đó bị nôn sạch sẽ không còn gì, trong dạ dày trống rỗng lại chít chít ục ục réo ầm lên.
Nàng mặc thêm áo xuống tầng tìm chút gì đó ăn tạm.
Dưới lầu không có một ai, nàng lấy thịt bò cùng ít cà chua từ tủ lạnh định nấu một tô mì lấp bụng đói.
Đang cắt thịt bò thì thình lình phía sau vang lên giọng nói: "Đói thì vì sao không gọi người làm?"
Làm Orm giật hết cả mình xém chút nữa đã cắt vào tay.
Kwong phu nhân chuyển xe lăn đi đến, Orm cho là bà ta muốn uống nước nên rót một ly nước ấm cho bà ta: "Mấy dì đều đi ngủ hết rồi, nên tự tôi làm đại gì đó ăn tạm thôi."
Kwong phu nhân như có điều suy nghĩ: "Cô vốn luôn như vậy, không thích làm phiền người khác."
Kwong phu nhân nói không sai, hai người bọn họ sống chung mái nhà suốt tám năm rồi mà nàng chưa từng mở miệng xin Kwong phu nhân bất cứ chuyện gì.
Orm không đáp lời, tự mình làm tiếp chuyện trong tay.
Mà Kwong phu nhân uống xong nước cũng không rời đi, yên lặng ngồi ở một bên.
Orm nghĩ chắc là Kwong phu nhân có lời muốn nói.
Thế là vừa chậm rãi ăn mì vừa đợi bà ta mở miệng.
"Tôi không ngờ cô có thể mang thai."
Orm ngẩng đầu, bất ngờ hỏi: "Làm sao bà biết?"
"Lúc trước khi LingLing đưa cô đến bệnh viện, tôi đi theo sau có hỏi qua bác sĩ."
Orm hỏi tiếp: "Vậy P'Ling có biết bà biết không?"
"Đương nhiên biết rồi."
Orm khá bất ngờ, cảm thấy lấy tính cách của Kwong phu nhân thì sau khi biết được chuyện đó sao không lập tức nói cho nàng biết, rồi chế nhạo giễu cợt nàng, không lấy cớ đó đuổi nàng khỏi Kwong gia chứ?
"LingLing không cho phép tôi nói ra. Khi đó tôi cay nghiệt bắt ép cô cũng là vì lý do đó."
Orm nhìn Kwong phu nhân: "Cho nên, khi đó bà một lòng muốn đuổi tôi đi cũng là bởi vì biết tôi không thể mang thai sao?"
Kwong phu nhân gật gật đầu.
Orm hé môi nhưng lại không biết phải nói gì.
Từ đó về sau, Kwong phu nhân chủ động rời khỏi bàn ăn, không còn cùng Orm dùng bữa nữa.
Mặc dù Orm không muốn suy nghĩ nhiều nhưng nàng biết có lẽ Kwong phu nhân sợ nàng lại nôn.
Qua Tết, Kwong phu nhân trở lại bệnh viện chấp nhận điều trị phẫu thuật.
Mặc dù phẫu thuật thành công, khối u được loại bỏ nhưng di chứng tạo thành không được trị tận gốc, vẫn cần phải ngồi xe lăn như cũ.
Khi LingLing Kwong nói tình hình cho nàng biết, ngữ khí của chị vô cùng nhẹ nhõm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co