2
Sau bữa trưa, Nhím về kí túc xá của mình, còn NgocAnh đi cùng Orm về kí túc xá của nàng sắp xếp dọn dẹp đồ đạc, và cả một đống đồ dùng sinh hoạt cần phải mua, đủ bận rộn cả nửa ngày trời.
Sau khi làm xong, Orm mời NgocAnh đi ăn ở tiệm đồ ngọt ngoài trường.
"Chuyện chuyên ngành, bố mẹ cậu vẫn còn giận cậu à?"
"Không." Orm thư thả cười cười.
Ban đầu chọn chuyên ngành Báo chí, bố mẹ nàng không tán thành, cảm thấy gia đình không có bối cảnh hay quan hệ ở phương diện đó, vì chuyện này, nàng và bố mẹ đã cãi vã nhiều lần. Cuối cùng, nàng vẫn quyết ý chọn khoa Báo chí, bề ngoài tính cách Orm mềm mỏng dễ nói chuyện, nhưng trong xương cốt vẫn rất ngang ngạnh, chuyện bản thân muốn làm, sẽ đấu tranh, tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ.
NgocAnh cảm thấy Orm rất thích hợp học chuyên ngành này, lí trí lại biết đồng cảm, NgocAnh thường xuyên trêu đùa nói, ngành Báo chí cần một nhân tài như Orm Kornnaphat.
"Cô chú vẫn không hết giận sao hôm nay lại không đi với cậu tới đây?" NgocAnh nhìn thấy, "Nhẫn tâm để cậu đi một mình."
"Công việc ở bệnh viện bận cũng không phải cậu không biết." Orm cúi đầu nói, tuy khóe miệng nở nụ cười, nhưng đáy mắt lướt qua một tia u ám, nàng xúc một miếng bánh Tiramisu vào miệng, hương vị của nhà hàng này tệ thật, đắng quá đi mất.
NgocAnh là người thẳng tính: "Ồ, lúc chị cậu ra nước ngoài, núi cao nước sâu, sao cô chú vẫn có thời gian đưa tiễn?"
Nhắc tới "chị", Orm giống như bị chọc đúng chỗ đau, chỉ là khi ngẩng đầu nhìn về phía NgocAnh, trên mặt vẫn giữ nụ cười, "Vừa hay có thời gian thôi mà."
NgocAnh làm biểu cảm vô cùng bất lực, cô ấy không biết Orm thật sự không quan tâm hay giả vờ không quan tâm. Nhưng hai người lớn lên cùng nhau, cô ấy biết từ nhỏ tới giờ Orm luôn như thế, chuyện gì cũng đều nghĩ thoáng.
"Bạn học Korn, vẫn phải chúc mừng cậu thi đỗ khoa Báo chí như mong ước. Nào, cụng một cái." NgocAnh chuyển sang chủ đề vui vẻ hơn, nắm lấy cốc trà sữa khiến nó lõm đi, dáng vẻ như thể đang uống rượu.
Orm phối hợp với NgocAnh, chạm cốc với cô ấy.
NgocAnh hút một ngụm trà sữa lớn, sau đó chống cằm nhìn nàng, thong thả nói: "Này, lên đại học rồi, có thể yêu đương rồi."
"Cậu học đại học là để yêu đương à?" Nàng hỏi ngược lại.
"Không phải cậu vẫn chìm đắm trong sách vở giống hồi cấp ba đấy chứ? Hiện tại đã lên đại học rồi, nếu thấy có cảm giác với ai, thì đừng từ chối người ta nữa." NgocAnh buồn bã, hồi cấp ba nhiều nam sinh theo đuổi Orm như thế, nhưng không có ai khiến nàng rung động.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ trở nên âm u, tiếng ve vẫn ồn ào như cũ.
Orm cũng chống cằm, lấy ống hút khuấy đá trong cốc nước hoa quả, nhiệt huyết sục sôi hỏi: "NgocAnh à, rung động là cảm giác như thế nào?"
NgocAnh có quyền phát biểu ở phương diện này, cô ấy và bạn trai đã có thiện cảm với nhau từ thời cấp ba, vừa kết thúc kì thi đại học hai người liền xác định quan hệ yêu đương.
"Cậu thật sự vẫn chưa thông suốt à?" NgocAnh nghĩ ngợi, nói một câu thừa thãi nhưng nghe như thể rất có lí lẽ, "Nói sao nhỉ, đợi khi cậu gặp được rồi sẽ biết."
Nàng cười cười, có chút hiếu kì về khái niệm rung động là gì? NgocAnh nói sân bóng rổ là nơi dễ tìm thấy cảm giác rung động nhất, cách dăm ba hôm Orm lại đi qua sân bóng rổ, thỉnh thoảng nhìn thấy mấy nam sinh đang chơi bóng, không cảm thấy có gì rung động, chỉ cảm thấy mùi mồ hôi chảy ra sau khi chơi bóng của bọn họ rất khó ngửi.
"Em gái vừa ngọt ngào vừa khiến người ta yêu thương, không biết tương lai ai sẽ được lợi đây." NgocAnh nói xong, nhân cơ hội xoa cằm Orm, "Này, cậu cảm thấy Nhím thế nào? Có muốn suy nghĩ tới việc làm em dâu mình không?"
Orm ghét bỏ tránh đi, "Cậu nghiêm túc chút đi."
Đang đùa giỡn, điện thoại của NgocAnh vang lên, cô ấy nghe máy, "Em đang bận đây này, anh giục gì chứ."
Nghe giọng điệu này của NgocAnh, Orm liền biết là bạn trai của NgocAnh gọi tới, nàng cười sâu xa, rất khó để tưởng tượng một NgocAnh thường ngày hùng hùng hổ hổ cũng có lúc dịu dàng nũng nịu như thế.
Sau hai ba câu cúp máy, NgocAnh lộ ra chút biểu cảm xấu hổ hiếm thấy, hỏi : "Cậu cười cái gì?"
Mặt mày Orm vô tội: "Không cười gì cả."
"Ngưỡng mộ à?" NgocAnh mặt dày nói, "Bên trường HocNghia nhiều anh đẹp lắm, cậu thích kiểu nào, mình sẽ để ý cho cậu."
LuuHocNghia chính là bạn trai NgocAnh, học đại học Hàng không, bên đó nam sinh nổi tiếng có nhiều trai đẹp chất lượng cao, NgocAnh biết Orm xinh đẹp lại có thành tích tốt, chắc chắn nhãn quan không thấp.
"Cậu lo lắng ít thôi." Nàng đổi chủ đề.
"Orm, cậu không ổn rồi. Mình phát hiện trước giờ cậu chưa từng nói bản thân thích kiểu nam sinh nào." NgocAnh cảm nhận được điểm mù, cô ấy chống khuỷu tay lên bàn, thò người về phía nàng, "Cậu nói cho mình xem thích kiểu gì, thẳng thắn sẽ được khoan dung."
Thích kiểu gì? Bản thân Orm Kornnaphat nàng cũng không nói được, chỉ cho ra một đáp án vạn năng: "Tùy duyên đi."
"Lù đù vác cái lu mà chạy." NgocAnh híp mắt, bình luận mấy chữ, tuy nhìn Orm tươi sáng cởi mở, nhưng ở phương diện tình cảm tuyệt nhiên là người ngoài lạnh trong nóng.
Nàng thúc giục NgocAnh: "Không phải cậu uống trà sữa rồi về à? Còn nghĩ ngợi gì nữa."
"Hôm nay mình giúp cậu nhiều như thế, có ai mà vội đuổi người ta đi như cậu không hả?" Ngoài miệng NgocAnh nói như thế, nhưng trong lòng hiểu rõ, Orm sợ sẽ chậm trễ cuộc hẹn buổi tối của bản thân, dù sao ngày mai cô ấy phải tham gia huấn luyện quân sự với hình thức khép kín, chỉ có tối nay mới có thời gian.
"Sau kì quân sự mời cậu ăn một bữa no nê." Orm nói xong rút giấy đưa cho NgocAnh, bảo cô ấy lau trà sữa trên khóe miệng.
...
Kí túc xá phòng bốn người của đại học Srinakharinwirot.
Ngoài H2O, bạn cùng phòng của Orm còn có hai nữ sinh nữa là NguyenHa và TramBeo. Kí túc xá được chia theo chuyên ngành, mọi người đều là tân sinh viên khoa Báo chí, có rất nhiều chủ đề chung.
Tính cách của H2O và NguyenHa đều hướng ngoại, chỉ là H2O hoạt bát hơn một chút, NguyenHa lại giống như chị gái nhà bên, TramBeo là người nhỏ tuổi nhất trong số họ, hướng nội yên tĩnh, rất ít nói, nhưng ấm áp lịch sự. Đều rất hợp ở chung.
Rất khó để dùng từ hướng nội hay hướng ngoại để hình dung về Orm, khi làm quen với người giỏi giao tiếp, nàng sẽ nói nhiều, khi làm quen với người kiệm lời, nàng liền nói ít, cho người ta cảm giác rất dễ chịu, không quá nhiệt tình cũng không giữ kẽ ngượng nghịu.
"Bố mẹ, con nhớ hai người quá!" H2O đang gọi video, nhỏ tiếng nũng nịu với màn hình.
Tới tối, mọi người bắt đầu gọi điện thoại cho người thân, vô cùng ăn ý. Đêm đầu tiên khi lên đại học, chắc chắn là nhớ nhà.
Chỉ có Orm, một mình lướt điện thoại, vô cùng dửng dưng. Nàng không có ý định gọi điện thoại cho người thân, NgocAnh nói đúng, nàng vẫn đang giận dỗi với bố mẹ.
"Con không thể giống chị con được à?"
"Con chính là con, tại sao nhất định phải giống chị ấy?"
Đây là cuộc đối thoại cuối cùng với bố mẹ trước khi Orm rời khỏi nhà. Mười mấy năm hiểu chuyện, lần đầu tiên nàng nổi nóng.
Không thể không nói, rất sảng khoái.
Lúc này nghe được những lời quan tâm của bố mẹ người khác, so sánh với nhau, Orm có chút cảm xúc không nói thành lời, nàng đứng dậy, nói với NguyenHa đang ngồi trên bàn quay lưng lại: "NguyenHa, tôi ra ngoài một lúc, lát nữa sẽ quay lại."
"Một mình cậu à?" NguyenHa quay đầu lại, "Có cần tôi đi cùng cậu không?"
"Tôi hẹn bạn rồi." Orm nói dối.
Ra khỏi tòa nhà kí túc xá, Orm đi tới sân vận động phía nam ở phía sau, nàng không định chạy bộ, chỉ muốn tìm một góc không bắt mắt, ngồi một mình một lúc.
Trên sân vận động có người đang tản bộ, có người đang chạy bộ.
Nhìn thấy khoảng trống trên bậc thềm ở một bên, nàng đi tới, ngồi xuống ở bậc đầu tiên. Đêm tối không có gió, không khí oi bức nóng nực, nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, không thấy được bất kì ngôi sao nào, chỉ có đám mây dày đặc tích tụ.
Trong lòng vẫn nghẹn không thôi, không biết có phải là bị cảm nắng hay không, đầu cũng nặng nề, hai tay Orm vòng lấy đầu gối, gác cằm lên trên, cả người co lại, không chút hứng thú nhìn những người đang chạy bộ đêm trên sân vận động, hết vòng này tới vòng khác.
Thật ra nàng vô cùng ghét ở một mình, nhưng bản thân lại có thể một mình xử lí tốt tất cả mọi việc, những người bên cạnh cũng đều cảm thấy như thế. Có lúc nàng nghĩ, hiểu chuyện chưa chắc đã là việc tốt, tùy hứng cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.
Thật sự đầu nàng có cảm giác rất choáng, Orm vùi mặt xuống đầu gối.
Không lâu sau, hốc mắt vô thức ướt át, nước mắt chảy dọc từ khóe mắt xuống hết giọt này tới giọt khác. Khóc rồi, là vì thời tiết quá oi bức, vì lúc này cô đơn, vì cơ thể khó chịu.
Đều là những chuyện vặt vãnh tầm thường.
Nhưng gộp lại với nhau, không chống đỡ được, liền muốn khóc.
Orm sụt sịt mũi, tất cả mọi người đều biết nàng thích cười, không ai biết nàng thích khóc, ngay cả NgocAnh cũng không biết. Lúc muốn khóc, nàng sẽ lặng lẽ tránh đi, giống như hiện tại.
Mỗi người đều có khó khăn của bản thân, Orm không muốn lan truyền cảm xúc tiêu cực cho người khác.
Hơn nữa cũng mất mặt muốn ch.ết.
Orm Kornnaphat là người mau nước mắt, một khi đã khóc thì rất khó dừng lại, nàng cũng không cứng rắn nhẫn nhịn, nhỏ tiếng thút thít, mặc cho nước mắt rơi xuống. Cảm xúc nên trút ra như thế, khóc xong sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Một cặp tình nhân tiến tới một đầu bậc thềm, hai người vừa tản bộ xong, vừa nói vừa cười, thỉnh thoảng còn ôm lấy đối phương, ấm áp ngọt ngào. Orm liếc trộm, thật ngưỡng mộ.
Nàng nghĩ tới những lời của NgocAnh, gặp được một người nào đó sẽ hiểu ra rung động là gì, đột nhiên bản thân hi vọng, ngày đó có thể tới nhanh một chút.
Không chừng rất nhanh có thể gặp được thì sao? Orm đỏ ửng mắt chăm chú nhìn về phía sân vận động, trong lòng an ủi bản thân. Nàng khóc, nhưng không trở ngại tới tính cách lạc quan trời sinh của bản thân.
Một lúc lâu sau, Orm mới phát hiện quên mang giấy, dùng tay loạn xạ lau mặt, mắt cùng mũi đều khóc tới đỏ ửng, hốc mắt vẫn chưa khô.
Tiếp tục ôm lấy đầu gối, nàng nhìn về phía đường chạy ma-ra-tông gần đó, chỉ thấy một đôi chân thon dài thẳng tắp, càng ngày càng gần. Ban đầu Orm không để ý, mãi tới khi đôi chân dài ấy dừng trước mặt mình, nàng mới phản ứng lại, sụt sịt mũi ngẩng đầu lên.
Lúc này Lingling đã chạy được 7 - 8 vòng, mặt mày hồng hào, đổ rất nhiều mồ hôi men theo gò má, lướt qua chiếc cổ trắng trẻo của cô. Lingling mặc trang phục thể thao đơn giản, xương quai xanh tạo thành đường nét xinh đẹp.
Hiện tại Orm tin tưởng cụm từ "oan gia ngõ hẹp". Nàng lập tức quay đầu đi, không để Lingling nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc chật vật của bản thân.
Đã quá trễ.
Chắc chắn là nhìn thấy hết rồi.
Lingling chầm chậm hít thở, rũ mắt nhìn góc nghiêng đang tránh đi của Orm, thanh tú, mang theo vẻ non nớt.
Vẫn đang nhìn! Ánh mắt Orm lưu tâm tới người bên cạnh. Mượn chút tự tôn, nàng quay đầu lại, trực tiếp đón lấy ánh mắt của cô, "Cậu chưa thấy ai khóc bao giờ à?"
Vì đã khóc, âm thanh của nàng mỏng manh hơn bình thường, câu nói này cất lên hoàn toàn không hề có khí thế, âm thanh vẫn đang run rẩy, vô cùng tủi thân, giống như cún con bị ức hiếp.
Lingling ngẩn ra giây lát, không chút lương thiện cười lên, cảm giác rất đáng yêu.
Quả thật cô chưa từng thấy Orm khóc, trong ấn tượng của bản thân, nàng luôn cười, cô cũng tưởng rằng bạn học Korn sẽ không khóc.
Trước giờ Lingling không quan tâm tới người khác, nhưng cô để ý tới Orm, không nói được là vì sao, có lẽ là cô gái này cười lên quá ngọt ngào, có lẽ là vì trên người nàng có thứ bản thân không có nên ngưỡng mộ.
Lại tới cười mình! Orm ra sức chớp mắt, ép nước mắt ngược vào trong, chỉ là khi bản thân chuẩn bị sẵn tâm lí nghe Lingling lạnh lùng cười nhạo bản thân một phen thì...Cô chỉ lấy ra một gói khăn giấy, đặt bên tay nàng, vô cùng khẽ khàng nói: "Lau đi."
Không đợi Orm lên tiếng, Lingling đã quay người rời đi, quay lại đường chạy ma-ra-tông tiếp tục chạy một vòng nữa, cô biết Orm ghét mình, cho nên mới không xuất hiện quá lâu.
Nàng ngẩn ngơ cầm gói giấy bên tay lên, sau đó nhìn về phía bóng dáng hòa cùng sắc đêm trên đường chạy.
Có ai đối xử với tình địch như thế không?
Hình như hiểu lầm người ta rồi...
Vì ngồi quá lâu, nên khi Orm đứng dậy, hai chân cảm giác tê tê một chút. Nàng chậm chậm đi về phía dòng người, gia nhập đội quân tản bộ trên sân vận động, vừa đi vừa ngó nghiêng. Vòng một vòng trên sân vận động, nhưng nàng không gặp lại Lingling.
Ánh đèn mờ ảo, bóng người bị kéo dài trên đường chạy. Orm cất bước về phía trước một cách máy móc, nàng định đợi sau khi cảm xúc ổn định lại mới quay về kí túc xá, lúc này chắc chắn đôi mắt đã đỏ như mắt thỏ.
Đi thêm hai vòng nữa, trán Orm đã lấm tấm mồ hôi, nàng rút khăn ướt ra lau, sau đó lại mất hồn, nhớ tới dáng vẻ Lingling đưa khăn giấy cho bản thân.
Thật sự không giống có ác ý.
...
Sáng sớm, Orm tỉnh ngủ vì bị tin nhắn của Nhím oanh tạc.
Mười mấy tin nhắn.
[Nhím]: Lingling Kwong cũng học khoa Mỹ thuật
[Nhím]: Tôi và bạn ấy còn học chung một lớp
[Nhím]: Đây chính là duyên phận
[Nhím]: Tôi có dự cảm mình sắp thoát ế rồi
Những tin nhắn còn lại đều là biểu tượng cảm xúc.
Làm phiền giấc mơ của người ta! Orm nằm trong chăn, mơ màng nhìn màn hình điện thoại, ấn đường nhíu chặt tới nỗi có thể kẹp chết ruồi, nàng không đọc nội dung, mà trước đó vào phần cài đặt, cài đặt tin nhắn từ tài khoản của Nhím thành trạng thái không làm phiền.
Sau đó qua loa trả lời một câu: " Biết rồi. "
Rồi lại ngủ tiếp.
Orm thích ngủ nướng, hồi học cấp ba thời gian căng thẳng như thế, buổi sáng nàng cũng phải nằm trên giường thêm một lúc. NgocAnh không ít lần càu nhàu nói chưa từng thấy học bá nào lười biếng như nàng.
Nhưng chưa hưởng thụ được mấy ngày ngủ nướng như thế, vì một tuần sau khi nhập học, chính là kì học quân sự.
Mấy ngày gần đây Bangkok đều có mưa, thời tiết không oi bức như trước. Nhưng vào khi tất cả tân sinh viên năm nhất đều đang cầu khấn ông trời có thể mưa thêm mấy ngày nữa, sang ngày học quân sự thời tiết đột nhiên bắt đầu quang đãng. Hơn nữa dự báo thời tiết cho biết, 15 ngày tiếp theo đều là ngày có nắng chói chang, không một gợn mây, nhiệt độ duy trì ở mức nhiệt 39 độ.
Kì học quân sự của đại học Srinakharinwirot bắt đầu rồi, trong thời gian 2 tuần, hoàn hảo chứng minh cho quy luật vàng "Học kì quân sự của bạn, cứ để bầu trời nắng đẹp lo", nghe nói mọi năm học kì quân sự diễn ra ở địa điểm bên ngoài trường, điều kiện gian khổ hơn, năm nay được học tại trường, đã là may mắn trong bất hạnh.
Orm gặp lại Lingling, là ngày thứ ba trong học kì quân sự. Khoảng đất trống trước tòa nhà Nghệ thuật, đúng lúc khoa Mỹ thuật đang tập luyện, Orm chỉ tùy tiện nhìn một cái, kết quả lại nhìn thấy cô trong đám nữ sinh, Lingling mặc bộ đồng phục quân sự màu xanh sẫm, tư thế thẳng tắp, đứng đầu hàng thứ hai từ dưới lên.
Chuyên ngành Nghệ thuật nhiều mỹ nữ, rõ ràng, cô cũng là người bắt mắt nhất trong nhóm mỹ nữ ấy.
Khoa báo chí vốn được sắp xếp huấn luyện ở sân bóng đá phía nam của trường học, thật sự không phải nơi lí tưởng, vừa tới trưa mặt trời đã treo cao trên đỉnh đầu, ngay tới một nơi tránh nắng cũng không có, cuối cùng trong sự khóc lóc cầu xin của sinh viên, giáo viên quân sự đã đồng ý đổi địa điểm. Giáo viên quân sự của bọn họ là một người đàn ông không cao, da dẻ sạm đen, nhìn bề ngoài thô kệch, thật ra cũng rất dễ mềm lòng.
Cường độ huấn luyện ngày càng tăng cao, ngày đầu tiên Orm vẫn thấy ổn, ngày thứ hai có chút miễn cưỡng, sang ngày thứ ba chính xác là cứng rắn chống đỡ. Thể chất của nàng vốn yếu ớt hơn người bình thường, một tuần học kì quân sự thời cấp ba, đã bị say nắng hai lần, có một lần là trực tiếp ngất đi. Hiện tại tới học kì quân sự đại học, Orm chỉ cầu mong bản thân đừng thêm một lần mất mặt ngất đi trước mặt mọi người nữa.
Hôm nay rất nóng, cảm giác như 40 mấy độ. Mặt trời chiếu xuống khiến mặt đất trắng xóa, chói mắt, lá cây ngô đồng cũng bị chiếu tới rũ rượi, cho dù thỉnh thoảng có cơn gió thổi tới, cũng chỉ mang đến hơi nóng, không hề có chút tác dụng nào khác.
"Nghỉ!"
"Nghiêm!"
"Quay trái, quay!"
Giọng nói của thầy Pun chất phác trầm dày, khi hô lên âm thanh như tiếng sấm. Thầy là người rất dễ nói chuyện, nhưng khi huấn luyện lại không qua loa, vô cùng nghiêm túc, động tác nhất định phải chuẩn phải thích hợp, ngay ngắn chỉnh tề mới có thể qua.
Orm cảm thấy bản thân sắp không chống đỡ được nữa, đôi môi vốn hồng hào bắt đầu tái nhợt, trước mắt nhòa đi, đầu óc cũng nặng nề, nhất thời không nghe rõ hiệu lệnh của giáo viên, choáng váng quay ngược hướng.
"Có người lên đại học rồi mà không phân biệt được trái phải à?" Trong miệng thầy Pun lại phát ra một tiếng "sấm rền".
Trong hàng ngũ truyền tới một trận cười ồ. Orm cắn môi bối rối, nàng rất xem trọng thể diện, lúc này bị hàng loạt ánh mắt nhìn tới, sắp mất mặt muốn chết.
"Cậu không sao chứ?" NguyenHa ở phía sau thấy sắc mặt nàng không ổn, nhỏ tiếng hỏi, "Không thoải mái thì nói với giáo viên một tiếng, đừng cố gắng chống đỡ."
Orm cũng cảm thấy nếu tiếp tục miễn cưỡng cứng rắn chống đỡ, làm không tốt sẽ lại ngất đi, khi đang định giơ tay báo cáo, liền nghe thấy giáo viên nói, tập thêm một lượt sẽ có thể nghỉ ngơi. Thôi bỏ đi, nhịn vậy.
Giáo viên cho mọi người nghỉ ngơi 15 phút, cả nhóm người không quan tâm sạch bẩn, đều trực tiếp ngồi xuống mặt đất nghỉ ngơi. May mà bên phía tòa nhà Nghệ thuật có mấy cây ngô đồng già, cành lá xum xuê, ít nhiều cũng có thể che đi ánh mặt trời.
"Cảm ơn." Orm nhận lấy chai nước khoáng nhờ H2O cầm tới, uống một ngụm mới nhặt về nửa cái mạng, những sợi tóc tán loạn trộn lẫn mồ hôi dính trên trán cùng cổ, vô cùng khó chịu.
Khoa Mỹ thuật đối diện cũng kết thúc huấn luyện, bắt đầu nghỉ ngơi. Vừa hay hai phía ngồi đối diện nhau.
"Nữ sinh kia, nhìn cho kĩ."
"Ai cơ?"
"Hàng thứ hai từ dưới lên, người đầu tiên. Người tháo mũ xuống ấy."
Thời gian nghỉ ngơi cũng đồng thời là thời gian hóng chuyện, mọi người bắt đầu thì thầm nói chuyện.
H2OPham là người thích náo nhiệt nhất, sau khi nhìn, cô nàng lập tức lắc lư tay Orm, lặp lại như máy móc: "Nữ sinh ở bên kia, người đầu tiên hàng thứ hai từ dưới lên, xinh ghê."
Nàng nhìn qua, vi diệu, người mà bọn họ đang thảo luận chính là Lingling. Dưới ánh mặt trời, cô cởi mũ xuống, tóc dài búi thành búi thấp, cơn gió nhẹ thổi qua những sợi tóc, khẽ phấp phới, lười biếng tùy hứng.
Học kì quân sự yêu cầu phải để mặt mộc, trong tình trạng này vẫn có thể xinh đẹp, thông thường đều là da trắng, dáng xinh, đường nét ngũ quan xuất chúng. Ba điều này, Lingling Kwong đều chiếm giữ.
"Orm của chúng ta cũng rất xinh, biết không hả?" Lúc này bạn cùng phòng NguyenHa chêm vào một câu, cô nàng là người hâm mộ trung thành của Orm Kornnaphat mà, lần đầu tiên gặp mặt, suýt chút nữa nàng được NguyenHa khen tới đỏ mặt.
Orm và Lingling là hai phong cách hoàn toàn khác nhau, nàng cho mọi người ấn tượng rất tươi sáng, rất dịu dàng, không phải là kiểu người khiến cho người ta nhìn một cái đã sửng sốt. Nhưng nhìn lâu rồi, sẽ càng ngày càng phát hiện rất hợp mắt, đặc biệt là khi cười lên.
Lingling ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt cũng đang nhìn tới của nàng.
Hai người đều ở rìa hai đầu đội hình, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thẳng mặt nhau.
Lingling vén sợi tóc loạn qua tai, người như cô trước giờ không biết e thẹn, nếu Orm nhìn cô thì cô cũng quang minh chính đại đối diện với khuôn mặt trắng hồng kia, ánh mắt thẳng tắp.
Chút ánh nắng chiếu lên gò má, Orm nắm lấy chai nước khoáng trong tay, có lẽ là vì lần trước hiểu lầm Lingling ở sân vận động, có chút áy náy, lần này nàng không trốn tránh, mà khẽ cười lên.
Lúc này tới lượt cô thắc mắc, là đang cười nhạo mình sao? Có ý gì? Cho dù là ý gì, cô cũng đều cười cười đáp lại nàng.
"Nhìn gì thế?" Nữ sinh bên cạnh Lingling thò đầu tới, hỏi.
Cô liếc Minji một cái, "Không có gì."
Nhìn theo phương hướng của Lingling, Minji giống như phát hiện một đại lục mới, giọng điệu xem náo nhiệt không chê nhiều chuyện nói với cô: "Đó không phải là tình địch của cậu à? Hai người lại gặp nhau rồi."
Minji cũng là học sinh năng khiếu của trường họ, đương nhiên biết những ân oán tình thù giữa Lingling và Orm hồi cấp ba. Cô không tiếp lời Minji, biểu thị không muốn nói tới chủ đề này.
"Các em muốn hát không?" Thầy Pun hỏi nhóm sinh viên đang ngồi trên đất, ngồi không nghỉ ngơi quá nhàm chán, phải tạo ra chút hoạt động giải trí.
"Muốn ạ!" Vừa lên tiếng, mọi người liền có tinh thần, ai nấy đều như bơm năng lượng, chỉ cần không phải huấn luyện, làm gì cũng dễ nói.
"Muốn hát gì nào?" Thầy Pun lại hỏi.
"Nghe thầy ạ." Mọi người đồng loạt trả lời.
"Biết bài 'Fate-WHY' không?"
Mọi người đồng loạt thở dài, nhưng có một cậu nam sinh trong đội ngũ to gan hét lên: "Quê quá đi mất."
"Quê cái gì mà quê, bài này đi." Thầy Pun nói xong, trực tiếp bắt nhịp.
Tuy ngoài miệng bảo quê, nhưng lại đồng thanh hát lên, vô cùng đoàn kết phối hợp. Ngày hè nóng nực, mồ hôi nhễ nhại, mọi người ngồi trên đất, vui vẻ cười hát.
Orm ngồi ở giữa đội hình, khẽ ngẩng đầu lên, cùng hát theo mọi người. Dường như rất ngốc, ngốc một chút tương đối dễ lưu lại trong kí ức.
Lingling vốn im lặng quan sát, đột nhiên khóe miệng nở nụ cười.
Minji lại nhìn về phía cô đang nhìn, Minji nhìn Orm, sau đó lại nhìn Lingling, sau hai lần xác nhận, trong lòng nghĩ người này có bệnh gì thế không biết? Nhìn tình địch ca hát lại nhập tâm tới vậy?
Sau khi khoa Báo chí hát xong, giáo viên khoa Mỹ thuật cũng không cam tâm yếu thế, bảo sinh viên hát "Forever", còn nói khí thế phải đè ép phía đối diện, quả nhiên đám sinh viên rất dốc sức, như thể gào thét.
Orm uống xong ngụm nước, nàng nhìn thấy Lingling lặng lẽ ngồi đó, không hề lên tiếng, giống hệt như thời cấp ba, cô luôn khác biệt lại không hòa nhập vào trong tập thể.
Đợi hai bên chiến đấu xong, giáo viên nói bọn họ còn 3 phút nghỉ ngơi. Có cơn gió thổi tới, đã không còn dàn đồng ca vang dội, xung quanh bỗng trở nên yên lặng.
Khi mọi người đang mệt mỏi, lúc này, có cơn gió hè mang theo một giọng hát du dương truyền tới: "Em gặp được ai, rồi sẽ phải nói thế nào đây..."
Ở cách đó không xa có một cô gái đứng trước đội ngũ hát chay, âm thanh trong trẻo động lòng người.
Mọi người không hẹn mà đồng loạt yên lặng, tỉ mỉ lắng nghe, gió thổi qua lá ngô đồng, âm thanh xào xạc giống như tiết tấu, khiến lòng người tĩnh lặng, cũng khiến người ta chìm đắm, tạm thời cuốn đi cái nóng nực khốc liệt giữa mùa hè.
"Người em chờ đợi, anh ấy vẫn còn ở tương lai cách em bao xa..."
Orm chăm chú lắng nghe bài hát, luôn cảm thấy mùa hè này sẽ vô cùng tươi đẹp.
"Sao thế, các em cũng muốn hát à?" Âm thanh lanh lảnh thu hút lực chú ý của phần đông mọi người, là giáo viên quân sự của khoa Mỹ thuật đang lên tiếng, "Muốn hát thì nhanh hát đi, không hát thì tiếp tục huấn luyện. Có ai muốn hát không?"
Mọi người ríu ra ríu rít chụm đầu thì thầm bên tai nhau, đều hi vọng có người đứng ra thể hiện, muốn tranh thủ thêm một chút thời gian, nhưng lại rất ngượng ngùng, không ai dám làm người đi đầu. Nhím liếc nhìn Lingling một cái, có chút rục rịch, muốn biểu hiện một chút trước mặt cô. Nhưng hát ở KTV còn tạm, hát chay chỉ sợ lệch tông, cũng không dám lên.
Ngẫm nghĩ nửa phút đồng hồ.
"Nữ sinh kia, em lên hát đi." Giáo viên trực tiếp điểm danh, "Ban nãy hòa ca em không mở miệng, chắc chắn là muốn hát một mình, hiện tại cho em cơ hội."
Lingling vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy vô số ánh mắt đồng loạt hướng về phía mình.
Mọi người vừa thấy người bị điểm danh là Lingling, bắt đầu hò hét, đặc biệt là nam sinh ở sau cùng, vô cùng kích động.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co