3
Đột nhiên nhiệt tình tăng cao, ngay cả sinh viên khoa Báo chí cũng hóng trò vui.
Người bình tĩnh nhất trong tất cả mọi người lại là đương sự Lingling Kwong, cô ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm nói với giáo viên: "Em không biết hát."
Orm nhìn sang, nghĩ trong lòng, quả nhiên là không thể thấy được khoảnh khắc cô hoảng loạn. Nhưng có lẽ Lingling hát rất hay đúng không? Giọng nói bình thường đã hay vậy rồi.
Minji cho Lingling một ánh mắt thán phục, cô vẫn mang tính cách ấy, chuyện không thích sẽ dứt khoát từ chối, không nhìn sắc mặt người khác, mềm cứng không quan tâm. Bình thường cô cũng sẽ cười, nhưng Minji luôn cảm thấy cô vẫn rất lạnh lùng, là loại lạnh lùng không màng tới mọi chuyện xung quanh.
"Nữ thần, hát một bài đi mà." Không biết ai đang hô lên.
"Hát một bài!" Có người phụ họa.
Đúng lúc mọi người hò reo, một âm thanh cất lên: "Báo cáo giáo viên! Em muốn hát."
Nhím lấy hết dũng khí đứng dậy khỏi đội hình, cậu thấy Lingling không muốn hát, thế nên hiện tại muốn giúp cô giải vây, liệu có tăng độ thiện cảm không? Ít nhất cũng tăng thêm chút ấn tượng đúng không?
Hơn nữa, cậu cảm thấy bản thân hát cũng không tệ.
Khoảnh khắc đứng dậy, Nhím nhìn Lingling, tim đập thình thịch, đã tưởng tượng ra bắt đầu của một mối tình vườn trường tươi đẹp.
"Được, em hát đi." Giáo viên thấy có người chủ động khuấy động không khí, cũng không nói gì thêm với Lingling.
Orm nhìn ra Nhím thật sự muốn theo đuổi Lingling, sau đó, khi nghe Nhím hát câu đầu tiên, nàng liền nhíu mày híp mắt xoa trán, lại tái phát căn bệnh lúng túng thay người khác. Giai điệu quen thuộc, Orm không biết Nhím đang hát bài gì, nhưng nàng nhận ra cậu đã lạc giọng, trong ba câu có tới ít nhất hai câu lệch tông, suýt chút nữa vỡ giọng ở phần nốt cao.
Rất nhiều người đang cười trộm, chỉ là vẫn muốn giữ thể diện cho Nhím, nữ sinh ở mấy hàng đầu còn vỗ nhịp giúp cậu.
Nhím cũng biết bản thân lạc giọng, cố gắng chống đỡ hát được nửa bài, mới kết thúc giày vò.
"Có phải cậu ta thích cậu không, còn giúp cậu giải vây kìa." Minji nhỏ tiếng nói với người kế bên, "Có chút nhút nhát, thật ra ngoại hình cũng không tệ."
Lingling quay đầu sang, "Cũng tạm, cậu tới đi."
Minji lại nói: "Mình không có hứng thú với đàn ông, cũng đâu phải cậu không biết."
Lingling không nói tiếp, chuyện Minji thích con gái, là chuyện cô tình cờ phát hiện trong kì thực tập ở bên ngoài của bọn họ.
12 giờ, thầy Pun đúng giờ thả sinh viên tới nhà ăn dùng cơm. Lúc ăn cơm, Orm nhìn thấy tin nhắn Nhím gửi tới cho mình.
[Nhím]: Hôm nay tôi hát thế nào? Có khó nghe lắm không?
Nàng đoán hiện tại Nhím rất cần an ủi, trả lời một câu trái với lương tâm.
[O]: Cũng tạm, hay lắm.
[Nhím]: Hôm nay tôi giải vây giúp bạn ấy, có lẽ có thể tạo chút thiện cảm đúng không? Cậu biết bạn ấy thích mẫu người nào không?
Orm tiện tay trả lời: " Sao tôi biết được."
Tuy trong lời đồn nói Lingling có rất nhiều bạn trai cũ, nhưng trước giờ nàng chưa từng thấy dáng vẻ ám muội khi ở cùng nam sinh của cô, càng không biết cô thích mẫu người nào.
Buổi chiều 2 giờ bắt đầu huấn luyện, là lúc mặt trời chói lóa. Nội dung huấn luyện là giậm chân tại chỗ và hô khẩu hiệu, vừa mệt vừa khát, giày vò người ta hơn cả ban sáng. Thỉnh thoảng bên cạnh có đàn chị đàn anh đi qua, có người che ô có người uống đồ uống lạnh, có người trêu đùa hô một câu "Đàn em cố lên", sau đó thong thả rời đi, trắng trợn kéo thù.
Hơn 3 giờ, có người xách máy quay cầm máy ảnh chụp chỗ này chụp chỗ kia, có lẽ là bộ phận quay phim của nhà trường.
Orm cắn răng kiên trì tới 5 giờ, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, quả thật không chống đỡ nổi nữa, còn chưa kịp báo cáo đã suýt chút nữa ngất đi, may mà H2O ở bên cạnh phản ứng nhanh, đỡ lấy nàng. Chỉ là sau khi H2O đỡ lấy nangf, liền lớn tiếng hô lên: "Báo cáo giáo viên, có người ngất rồi!"
Thầy Pun lập tức tiến lên phía trước, "Để tôi xem."
"Không ngất, chỉ là say nắng, nghỉ ngơi một lúc là được." Chaeyohng bối rối giải thích.
"Thật sự không sao chứ?"
"Vâng, không sao ạ."
"Được, sang bên nghỉ đi, hôm nay đừng tập nữa." Thầy Pun thấy cô gái yếu ớt tới nỗi gió cũng có thể thổi bay, âm thanh nhỏ đi hiếm thấy, nhưng vừa quay người lại giọng nói đã ào ào như nước lũ: "Những người khác tiếp tục tập!"
Orm tìm bóng cây ngồi xuống, nàng lấy ra hộp sữa đã chuẩn bị sẵn, cắm ống hút uống vào, chuyện như say nắng, nàng có kinh nghiệm. Chỉ là khó chịu một chút, không có gì to tát.
"Đã nói đừng ngó ngó nghiêng nghiêng, còn ngó ngó nghiêng nghiêng! Có chút kỉ luật nào không thế? Đang nói em đấy, ra khỏi hàng." Người nghiêm giọng là giáo viên quân sự của khoa Mỹ thuật, vẻ ngoài rất đẹp trai, nhưng tính tình rất nóng nảy, "Em tên gì?"
"Mẹ khỉ, lại trúng thưởng rồi." Ánh mắt Minji nhìn thẳng về phía trước, nhỏ tiếng lẩm bẩm.
Lingling đã ra khỏi hàng, trả lời: "Lingling Kwong."
"Lingling Kwong đúng không?" Giáo viên chống eo, ngữ điệu rất nặng: "Em đừng tưởng em là nữ thì tôi không dám phạt em."
Mặt cô không biến sắc, "Em không nghĩ như thế."
"Em..." Giáo viên vốn dĩ chỉ muốn nói mấy câu nghiêm khắc, trong lòng nghĩ chỉ cần cô gái này cúi đầu nhận lỗi liền tha, nào ngờ tính cách lại ngang bướng như thế, hiện tại không phạt cũng phải phạt, "Sang bên kia đứng tư thế nghiêm, nửa tiếng, không được thiếu một phút."
Sau khi nghe thấy giáo viên lớp bên cạnh quát mắng, sinh viên khoa Báo chí lũ lượt chúc mừng, may mà giáo viên nhà mình tốt tính, nhan sắc thấp cũng không thành vấn đề, tốt tính là được.
Lingling lặng lẽ đứng sang một bên, bên dưới ánh mặt trời, sống lưng thẳng tắp, mồ hôi chảy xuống dọc theo gò má.
Orm ngồi dưới bóng cây cách cô không xa, nàng cảm thấy sắc mặt cô có chút tái nhợt, nhìn trạng thái không ổn lắm. Nói là 30 phút, quả thật cô bất động đứng gần 30 phút, nàng đang muốn khen thể lực tốt quá.
Một lúc qua đi, sắc mặt Lingling ngày càng tái, đau dụng dữ dội, cơ thể có lúc lảo đảo chực đổ xuống.
Orm thấp thoáng phát hiện không ổn, tốt bụng đi tới, vốn dĩ muốn đỡ Lingling, kết quả khi đi tới gần, cô trực tiếp ngã về phía nàng. Orm nhanh chân lẹ mắt, tay phải giữ lấy eo Lingling, mới cảm nhận được bên dưới bộ quân phục rộng rãi, eo cô thon tới cỡ nào.
Lingling cao hơn Orm một chút, nàng sợ một tay mình ôm không vững, tay trái cũng vội vàng giữ lấy cô, ôm chặt lấy, tập luyện cả buổi chiều, hiện tại nàng cũng không còn sức lực, toàn độ đều dùng cho chuyện này.
Cả người Lingling ngã vào lòng Orm, trước mắt đen lại, cô vùi đầu lên vai nàng, mấy giây sau vẫn chưa dịu lại, may mà người bên cạnh ra sức ôm vững lấy bản thân.
Nàng cảm thấy hiếu kì, cho dù con gái đổ mồ hôi, dường như cũng không có mùi cơ thể như nam sinh, mà mùi hương trên người Lingling, nàng cảm thấy còn dễ chịu dễ ngửi hơn trên người nữ sinh khác.
Lingling dịu lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy khuôn mặt của nàng gần trong gang tấc.
"Có chuyện gì thế?" Giáo viên đi tới.
"Cậu ấy không thoải mái, không chống đỡ được nữa." Orm ôm lấy Lingling, quay đầu sang nói với giáo viên.
Giáo viên đi lên phía trước xem xét tình hình, sau đó mới hung dữ vứt lại một câu: "Không thoải mái còn không biết nói à? Nhận sai khó tới vậy à? Đừng đứng nữa."
Đợi sau khi giáo viên rời đi.
"Cậu không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, âm thanh của nàng vốn dĩ dịu dàng, lúc nhỏ tiếng nói chuyện cũng như thế. Dường như có điều gì đó không đúng, đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện với Lingling, trước kia đều luôn có thói quen coi cô là "tình địch".
Lingling lắc đầu, thể lực của cô không hề tệ, chỉ là hai ngày nay tới kì rụng " dâu ", đau tới khó chịu.
Orm cũng ý thức được hai người dựa quá gần, thế nên lại hỏi cô: "Tự cậu đứng vững được chứ?"
Nói xong, chuẩn bị buông tay.
Dựa gần như thế, lại khẽ giọng nỉ non, Lingling nghe xong, đáy lòng đột nhiên có chút tê dại, cô nhìn khuôn mặt của Orm, sau đó nhíu mày lại, dáng vẻ không thoải mái, "... Đau đầu."
Nàng thấy vậy, cánh tay vừa rụt về lại nhanh nhanh chóng đưa ra, ôm lấy cô thêm lần nữa, "Tôi đỡ cậu sang bên kia ngồi nhé."
Lingling vẫn chăm chú nhìn khuôn mặt trước mặt, "Cảm ơn."
Đối mặt từ khoảng cách này thật sự rất ngượng ngùng, ngoài mặt Orm bình tĩnh, trong nội tâm lại sục sôi, nhưng nàng không bỏ qua cơ hội ngắm mỹ nữ, không hề bẽn lẽn nhìn lại. Đôi mắt Lingling rất đẹp, đuôi mắt hơi cong lên, khiến người ta cảm thấy đa tình lại mê người.
Xem ra biệt danh "Yêu Tinh" không phải không có lí lẽ, nếu cô nhìn nam sinh như thế, cho dù là không nói một lời, cũng có thể khiến người ta điên đảo không tìm được phương hướng.
Sau khi đỡ Lingling ngồi xuống dưới bóng cây, nàng quan sát trạng thái của cô, có lẽ là say nắng giống bản thân, nàng lấy ra hộp sữa cuối cùng, cắm ống hút xong, liền đưa về phía Lingling, "Cho cậu."
Orm luôn có thói quen chăm sóc người khác, nhưng hành động ân cần thân thiết này lại rất xa lạ dưới con mắt của Lingling, tới mức cô ngẩn ra.
"Yên tâm đi." nàng thấy cô không nhận, bất đắc dĩ nói: "Tôi không hạ độc đâu."
Lingling bị chọc cười, cô nhận lấy hộp sữa Orm đưa tới, ngậm lấy ống hút uống vào, ngụm đầu tiên liền cau mày, hơi chua nhẹ một chút nhưng khá thơm.
"Sữa vị xoài đấy, cậu chưa uống bao giờ à?" nàng nhìn biểu cảm khi uống của Lingling vô duyên vô cớ muốn cười, nàng quay đầu về phía khác, mím môi cười trộm một cái.
Cho dù thế nào, hôm nay Lingling đã nhận ý tốt của nàng, lần này coi như hòa nhau, lần trước ở sân vận động, Orm luôn cảm thấy bản thân nợ cô một ân tình.
Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi, hai người lại rơi vào im lặng, nàng nghĩ, có lẽ cái gọi là "từ trường tình địch" đang tác oai tác quái giữa hai người. Cách đó không xa, những người khác còn đang tập giậm chân tại chỗ, tiếng bước chân đồng đều, rầm rộ, nặng nề.
Tuy Orm cởi mở nhưng tiền đề là người khác chủ động nàng mới đáp lại. Cho nên Lingling không nói chuyện với nàng thì tuyệt đối sẽ không vứt bỏ thể diện chủ động tìm cô nói chuyện.
Ánh mắt Lingling lưu tâm tới Orm, thấy đối phương không để ý tới mình, cũng không nói gì. Lúc này vẫn còn choáng đầu, cô cúi xuống, gác trán lên đầu gối.
Thật ra ánh mắt nàng cũng đặt trên người Lingling, nàng giả vờ bất cẩn quay đầu lại, hỏi: "Cậu... có muốn tới phòng y tế của trường khám thử không?"
Nghe thấy nàng chủ động lên tiếng nói chuyện, cô chầm chậm ngẩng đầu lên, sau khi nhìn đối phương, được nước lấn tới hỏi: "Cậu có đi cùng tôi không?"
Orm không ngờ cô lại nói như thế, nàng nghĩ ngợi, sao người này lại không biết xấu hổ vậy chứ?
Cuối cùng mềm lòng, khi vừa định trả lời "Có..."
"Lingling, cậu không sao chứ?"
"Cậu không sao chứ?"
Hai lớp đã giải tán, có mấy người vây quanh, người xông tới gần nhất là TU, căng thẳng quan tâm hiện đầy trên mặt. Orm nhìn dáng vẻ này, mọi người đều muốn đi cùng Lingling, hoàn toàn không cần bản thân lo lắng.
"Hiện tại có người đi cùng cậu rồi." Âm thanh của nàng không to không nhỏ nói với cô.
"Orm, cậu đỡ hơn chút nào chưa? Chúng ta về thôi." Lúc này, nhóm NguyenHa cũng đi tới. Orm nói không sao, sau đó nhìn Lingling một cái, đứng dậy theo bạn cùng phòng về kí túc xá.
Cô vẫn nhìn theo bóng dáng rời đi của nàng, chậm chạp không di chuyển ánh mắt.
"Đi thôi nữ thần, có muốn tới phòng y tế không?" Minji ở bên cạnh cũng thúc giục.
Lingling hoàn hồn: "Không cần."
"Thật sự không cần à?"
Cô gật đầu, "Nghỉ ngơi một lát là được."
Bữa tối, Lingling và Minji giải quyết ở quảng trường ẩm thực của trường. Minji là một người nói nhiều, lúc ăn cơm miệng cũng không dừng, ào ào ào ào như súng liên thanh.
"Có lẽ học kì quân sự của cậu không dễ dàng rồi, đôi mắt giáo viên như thể ghim trên người cậu, cả ngày nhìn chằm chằm cậu, tôi còn hoài nghi thầy ấy nhìn trúng cậu đấy. Cậu cũng thật là, chỉ cần cậu cúi đầu nói câu dễ nghe, thầy ấy cũng sẽ không làm khó cậu..."
Nói thì nói như thế, nhưng tính tình Lingling rất kiêu ngạo, sao có thể dễ dàng cúi đầu? Minji hiểu rõ.
"Hai tháng không gặp, cậu càng thêm lảm nhảm." Cô đánh giá Minji "Trạng thái không tệ."
Minji: "..."
Yên tĩnh không được nửa phút đồng hồ.
"Bạn học Kwong, vui lòng phỏng vấn một chút, được tình địch ôm có cảm giác thế nào?" Minji lại bắt đầu hóng chuyện.
Nhớ tới cảnh tượng ban chiều, cô nhướng mày, có sao nói vậy: "Rất dễ chịu."
Hay cho câu rất dễ chịu, Minji không có lời nào đáp lại, dường như có suy nghĩ gì đó đánh giá cô, tuy trước kia cả trường đều đồn đại Lingling và Orm là quan hệ tình địch, nhưng hôm nay cô thấy, không giống. Hơn nữa quan hệ của Minji và Lingling miễn cưỡng có thể gọi là thân quen, nhưng cô chưa từng gặp những người bạn trai tin đồn của Lingling.
Đột nhiên Minji hiện ra một suy nghĩ to gan.
Lingling thong thả ăn một miếng mì, thấy Minji như có chuyện muốn nói, lại ấp a ấp úng, "Muốn nói gì thì nói đi."
"Lingling Kwong." Minji đè giọng nhỏ đi, "Tôi có thể hỏi cậu một vấn đề hơi riêng tư được không?" Cô lặng thinh, trước giờ cô không thích nói chuyện riêng tư của bản thân với người khác.
Minji nhích về phía Lingling, âm thanh càng nhỏ: "Có phải cậu cong không?"
Minji cảm thấy ánh mắt Lingling nhìn Orm hôm nay không giống ánh mắt gái thẳng nhìn con gái nên có.
Hồi cấp hai, Minji đã ý thức được bản thân thích con gái, hơn nữa cả đời này cũng chỉ thích con gái. Căn cứ theo kinh nghiệm bản thân, ánh mắt của gái thẳng và gái cong nhìn con gái sẽ có sự khác biệt.
Trong khoảnh khắc ấy.
Minji có ảo giác Lingling giống với bản thân.
Sau khi hỏi xong, Minji lặng lẽ nhìn cô, muốn tìm được một chút manh mối trên khuôn mặt đối phương.
Cảm xúc của Lingling dường như không gợn sóng, trước tiên cô nở một nụ cười xinh đẹp nhưng hờ hững sau đó mới hỏi ngược lại: "Cậu cảm thấy thế nào?"
Dường như đáp án của vấn đề này có thể dễ dàng phán đoán, căn bản không cần một câu trả lời dư thừa.
Minji cũng cảm thấy bản thân tưởng tượng quá xa, trong ấn tượng, trước giờ Lingling chỉ có tin đồn ám muội với nam sinh. Học cùng lớp lâu như thế, trước giờ chưa nghe Lingling nhắc tới chuyện tình cảm, luôn luôn là câu đố. Nếu nói lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy biển, Minji nghĩ lòng dạ Lingling chính là chiếc kim trong rãnh Mariana.
Lingling đặt đũa xuống, cô ăn rất ít, mới ăn mấy miếng mì đã không muốn ăn nữa, đây cũng là nguyên nhân cô rất gầy. Lingling không có bất kì hứng thú nào với đồ ăn, có khi ở trong phòng vẽ cả một ngày, chỉ ăn chút đồ lót dạ bổ sung năng lượng, duy trì yêu cầu cơ bản mà thôi.
"Nghe nói, Orm Kornnaphat cũng rất xinh đẹp, lúc cười lên vô cùng đáng yêu." Minji quanh co chuyển chủ đề, dù sao chiếc miệng kia không thể nhàn rỗi.
Nhắc tới nàng, Lingling khựng lại, cô cúi đầu uống một ngụm nước, hờ hững đáp: "Muốn theo đuổi cậu ta à?"
"Nghĩ nhiều rồi..." Minji kéo dài âm, thở dài một tiếng, nghĩ tới là rơi nước mắt, "Tôi nào dám yêu đương nữa."
Trải qua một mối tình thất bại, hiện tại Minji rất lí trí. Ban đầu Minji thích một cô gái, ngây thơ nghĩ rằng sẽ có thể ở bên nhau mãi mãi, kết quả người ta vừa quay đầu liền tìm bạn trai, cắm sừng cô, còn đàng hoàng nói sau này muốn làm người bình thường.
Ngoài mặt nhìn Minji là người lắm lời hoạt bát, nhưng lúc mới chia tay suýt chút nữa đã cắt cổ tay tự sát, may mà Lingling kịp thời phát hiện, sau này cô còn giới thiệu bác sĩ tâm lí tư vấn cho Minji. Cô và Minji trở nên thân quen như thế, có thể coi Minji là người thân thiết duy nhất của Lingling.
"Lần sau yêu đương thì lau mắt sáng chút." Cô nhìn thấu nhưng không vạch trần, ngoài miệng Minji nói không sao, nhưng thật ra trong nội tâm vẫn khát vọng có người hiểu mình, có người bầu bạn cùng mình. Cô hiểu tâm trạng này.
Tuy Minji thích con gái, cũng rất thích nhan sắc của Lingling, nhưng trước giờ chưa từng có suy nghĩ quá giới hạn với cô. Một là Lingling có tỉ lệ cao là gái thẳng, hai là cô hiểu Lingling nhường nào, một người không quan tâm tới bất kì chuyện gì, nội tâm giống như tảng băng, cũng sẽ không bỏ ra bao nhiêu tấm chân tình trong tình cảm.
Minji nhớ Lingling từng nói một câu: " Chỉ cần không quan tâm sẽ không bị tổn thương. "
Câu nói này rất có đạo lí.
Nhưng Minji cảm thấy, Lingling có chút lạnh lùng quá đáng.
"Ngẩn người gì thế? Ăn xong rồi thì đi thôi." Lắm lời bỗng nhiên yên lặng không nói, cô lại có chút không quen.
"Tôi đang nghĩ, nếu cậu gặp được một người bản thân thật sự thấy rung động thì sẽ thế nào nhỉ?" Minji dựa vào ghế, chầm chậm đánh giá Lingling, Minji thật sự hiếu kì, đột nhiên muốn nhìn dáng vẻ bị người ta "giày vò" tới "sống chết" của một Lingling Kwong không thèm để mắt tới điều gì.
Rung động? Lingling hờ hững cười cười, người theo đuổi bản thân không ít, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng biết tới thứ gì gọi là rung động.
...
Thế là hè của Bangkok đã bước tới hồi kết, thời tiết oi bức nóng nực thiêu đốt thêm nửa tháng, cuối cùng học kì quân sự cũng kết thúc.
Orm nhanh chóng thích nghi với cuộc sống tập thể của đại học, tất cả đều trật tự thống nhất, sóng yên biển lặng... Ngoại trừ một trận "battle" của nàng và Lingling trên diễn đàn trường.
Sự việc bắt nguồn từ một bài đăng trên diễn đàn. Trên bài đăng là một đoạn video tuyên truyền mới nhất của đại học Hanyang, trùng hợp Orm và Lingling đều lộ mặt trong video, nhìn cảnh tượng có lẽ được quay trong học kì quân sự, nàng có cảnh quay ở 2 phút 11 giây, cô ở 3 phút 27 giây. Có người còn đặc biệt chụp lại màn hình ống kính cận cảnh của hai người.
"Orm, cậu thật sự nổi tiếng rồi, rất nhiều người hỏi cậu học khoa nào, tôi có dự cảm cậu là người đầu tiên trong phòng chúng ta thoát ế đấy!" H2O, người luôn luôn hóng hớt ngay giây phút đầu tiên nhai khoai tây, hứng thú lướt diễn đàn trường.
Diễn đàn trường học đã 800 năm không náo nhiệt như thế.
... Bạn ở 3 phút 27 xinh quá
... Thích bạn ở 2 phút 11! Ngọt ngào quá!
... Muốn biết bạn ở 3 phút 27 học chuyên ngành nào?
... Hình như là bên khoa Mỹ thuật
... 2 phút 11 học khoa nào thế
... Em gái 2 phút 11 là khoa Báo chí chúng ta
Vốn dĩ mọi người đang thảo luận rất bình thường, lại có một người tự xưng người trong cuộc trả lời: Hồi cấp ba hai người còn là tình địch, cãi nhau ỏm tỏi [Khóc cười]
... Cùng trường, tôi cũng từng nghe [Khóc cười]
Lại là tình địch, Orm nghĩ duyên phận của bản thân và Lingling sâu nhường nào, lên đại học rồi cũng không thoát khỏi dây dưa này. Nàng vẫn nhớ khi đó ở sân vận động không cẩn thận đổ nước chanh lên người cô, kết quả ngày hôm sau trong trường có tin đồn, nói suýt chút nữa hai người đã đánh nhau ở sân vận động.
Lúc này lại có người bình luận:
... Cảm giác quan hệ của hai người tốt lắm mà
... [Ảnh]
... Mị đẩy thuyền rồi đấy
Một bức ảnh được đưa lên, nội dung bình luận bắt đầu chuyển hướng
... Chuyện gì thế, mị cũng đẩy thuyền rồi
... Mỹ nữ dính lấy nhau là đỉnh của chóp
... Bức ảnh này tuyệt cmn vời
... Đừng làm tình địch nữa, cầu xin hai người yêu nhau đi
Orm mở bức ảnh lên nhìn một cái, không biết là ai chụp trộm, trong ảnh là bản thân và cô đang đứng gần nhau.
Nhìn bên dưới một loạt bình luận xứng đôi quá, nàng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ sự việc sẽ đi theo chiều hướng này, sau đó lại nhìn ảnh. Nàng và Lingling mặt dính lấy mặt nhìn nhau, trong mắt toàn là "liếc mắt đưa tình".
Rất có gì đó...
Phòng kí túc xá ở một bên khác, Minji đã cười sặc sụa nói với Lingling như thấy người gặp họa mà vui: "Đọc cái tôi vừa gửi cho cậu đi, cậu và tình địch của cậu lại nổi tiếng rồi."
Lingling nghe xong, tiện tay nhấp vào liên kết Minji gửi tới, đầu ngón tay lướt trên màn hình nhanh như bay, khi lướt tới bức ảnh chụp chung với Lingling liền dừng lại, nhìn chăm chú một lúc lâu.
Muốn cười.
Một đôi giây sau.
Ma xui quỷ khiến...
Lưu ảnh vào thư viện.
"Nhìn thế này cũng thấy hai người xứng đôi lắm." Minji thò đầu tới, mặt mày đứng đắn nói với Lingling, "Có thể suy nghĩ một chút."
"Nhàm chán." Cô vứt lại đôi chữ, sau đó đi tắm rửa.
Tới kì nghỉ dài ngày sắp tới của trường, phòng kí túc xá chỉ còn một mình Orm ở lại, nghĩ về nhà cũng chỉ có một mình, chẳng thà ở lại trường học, làm quen với môi trường. Tới kì nghỉ NgocAnh đã ra ngoài chơi cùng bạn trai, trước đó còn hỏi nàng có muốn đi cùng hay không, đương nhiên nàng từ chối không muốn làm bóng đèn di động.
Ra khỏi phòng đọc tầng 4 của thư viện.
Orm đi trên hành lang, dựa lên lan can hóng gió, đọc sách quá lâu, mỏi mắt. Nàng thích ở lì trong thư viện, ngồi cả một ngày cũng không thấy chán. Đương nhiên, nếu có người đi cùng lại càng thích.
Một mình nhìn ra bên ngoài ngẩn người, mỗi lần tới khoảnh khắc ấy, Orm đều cảm thấy ngưỡng mộ NgocAnh, có đối tượng tâm đầu ý hợp quả thật rất chói mắt.
Một lúc sau, một đám mây nặng trịch kéo tới bầu trời, chuẩn bị một cơn mưa rào. Không phải hôm nay nhiều mây thôi sao? Nàng lấy điện thoại mở ứng dụng thời tiết, dự báo theo thời gian thực mới nhất thông báo có mưa.
Trong lòng mắng một câu.
Dự báo thời tiết rách nát.
Orm nhìn thời gian, hiện tại là 4h rưỡi, thư viện vào kì nghỉ đóng cửa lúc 5 giờ, cũng tới giờ phải về. Nàng không mang ô, thế nên quay về phòng đọc thu dọn cặp sách, vội vã chuẩn bị rời đi.
Khi tới tầng 1, Orm nghe thấy tiếng mưa không to không nhỏ, đợi tới khi nàng đi tới cửa, mưa ào ào giống như vòng ngọc đứt dây rơi xuống mặt đất, những hạt mưa mặc sức tung bay giống như đang diễu võ dương oai.
Nàng nhìn lên bầu trời, trong lòng lại mắng thêm một câu, đen đủi gì thế không biết.
Đợi thôi, có lẽ cũng không mưa quá lâu.
Người có ô bên cạnh cũng chờ đợi, quả thật mưa rất to.
Cứ đợi như thế mười mấy phút, thời gian đằng đẵng giống như cả thế kỉ, nàng nhìn trái nhìn phải, mưa vẫn đang rơi, không hề có dấu hiệu dừng lại. Những người có ô đã mất kiên nhẫn, lũ lượt bật ô đội mưa rời đi.
Orm không mang ô, không thể làm gì được, tuy nói là mưa đã nhỏ hơn, nhưng cứ chạy về kí túc xá thế này chắc chắn sẽ ướt như chuột lột. Nàng lại quay đầu nhìn thư viện, nghe nói trong thư viện có thể quẹt thẻ sinh viên mượn ô, chỉ là hiện tại đang trong kì nghỉ, có lẽ không có mặt nhân viên.
Dường như mưa đã nhỏ đôi chút. Nàng biết NgocAnh sẽ không về, lúc này muốn gọi điện thoại cho Nhím, nghĩ đi nghĩ lại thấy làm phiền người ta, cùng lắm thì đội mưa mấy phút, quay về kí túc xá rồi tắm rửa một phen.
Orm nghĩ xong, nói làm là làm, nhanh chân đi ra ngoài, vừa dầm mưa mới biết mưa to hơn rất nhiều so với tưởng tượng của nàng. Thật sự ướt như chuột lột rồi.
"Orm Kornnaphat."
Phía sau có người chạy tới, nghe thấy bản thân bị gọi tên, khi nàng quay đầu lại, đã bị người ta nắm lấy cổ tay, một chiếc ô đen che chắn mưa gió giúp nàng.
"Cậu định dầm mưa quay về à?" Lingling nhìn tóc mái dính với nhau trước trán nàng, lại muốn cười, cô dịch ô về phía người nàng một chút, "Đi thôi, tôi đưa cậu về."
Trong tiếng gió tiếng mưa, thanh âm của Lingling trở nên mơ hồ, nhưng Orm nghe rõ ràng, nàng bị nước mưa làm mờ mắt, đôi mắt mù mịt hơi nước nhìn cô, lúc này mới triệt để ý thức được, nụ cười của cô dành cho bản thân trước giờ đều không có ác ý.
"Đi thôi." Cô nhìn dáng vẻ mất hồn tủi thân của người trước mặt, thanh âm cũng vô thức nhẹ đi.
Hai người sánh vai đi được một đoạn, nàng quay đầu nhìn sang phía cô, "... Cảm ơn."
Lingling cũng quay đầu, rũ mắt nhìn nàng: "Hiện tại mới nói cảm ơn, sao phản ứng của cậu lại chậm chạp vậy chứ?"
Orm không kịp trở tay cười tới híp mắt.
Lingling cũng bật cười, mỗi lần nhìn nàng cười như thế, sẽ khiến tâm trạng tốt hơn. Nhớ lại hồi cấp ba, cô thường ở lì trong phòng vẽ trong thời gian nghỉ ngơi sau bữa tối, cô thường xuyên nhìn thấy một cô gái đang ngồi học thuộc bài ở bên bồn hoa ngoài cửa sổ, cười rất ngọt ngào. Không phải ai khác, mà chính là Orm Kornnaphat.
Mưa cũng không quá lớn, gió to, thổi hắt nước mưa lên người. Hai người đi chung ô, đi về phía tòa nhà kí túc xá.
Orm không tiện để Lingling đưa nàng quá xa, chưa đi được bao lâu, nàng liền nói với cô: "Tới đây thôi, cũng không xa nữa."
Lingling nói ngắn gọn: "Không sao, tôi tiện đường."
Đột nhiên trái tim nàng ấm áp, lúc này mới phát hiện cô lặng lẽ nghiêng chiếc ô kia về bên nàng, thậm chí tay áo trái của cô đã ướt nhẹp. Orm dính sát lại bên Lingling, sau đó nắm lấy cán ô.
"Sao thế?" Cô hỏi.
"Cậu bị ướt rồi, nhích lại đây chút đi." Nàng giữ cán ô dịch chuyển sang phía Lingling.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co