Truyen3h.Co

[LingOrm] Chỉ thích cậu

24

LingOrmTruyen123

Lingling nói rất thẳng thắn, người chậm tiêu như Orm đã chủ động tới bước này, cô còn tiếp tục vòng vo làm màu làm mè thì thật không nên.

Nhịp tim Orm không ổn định, đoán bản thân lúc này chắc chắn đang cười rất ngốc, rất kích động, hết cách, nghe được người bản thân thích chủ động nói câu này, lực sát thương quá mạnh.

Muốn làm bạn gái Orm Kornnaphat, muốn sinh nhật mỗi năm đều có Orm Kornnaphat ở bên cạnh, đây là điều ước sinh nhật năm ngoái Lingling đã ước. Lúc đó khi nàng thắp nến xong, giục Lingling ước, cô liền ước điều ước này, trùng hợp có thể nói rõ khát vọng trong tiềm thức. Cũng vào hôm đó, Lingling phát hiện bản thân có thể thản nhiên buông bỏ được rất nhiều chuyện, nhưng không thể từ bỏ sự yêu thích dành cho Orm, trở nên quan tâm một người như thế, là điều cô chưa từng nghĩ tới.

Năm ngoái, sinh nhật, từng chút chuyện lướt qua trong đầu, Orm lại nhớ lại sự thân mật từng có giữa hai người, rất nhiều chuyện, đột nhiên được phủ thêm một tầng ý nghĩa khác biệt.

"Còn nói tớ chậm tiêu." Nàng không khỏi càu nhàu, hàm ý đằng sau chính là cả hai người tám lạng kẻ nửa cân, đừng ai cười ai.

Nhưng cô lại đáp: "Là do cậu ngốc."

Có một dạo Lingling tưởng rằng bản thân đã ám hiệu đủ rõ ràng.

Orm không phải đồ ngốc, mà là quá nghiêm túc, người khác nếu thích sẽ đi tán tỉnh, nhưng nàng không làm được, tán qua tán lại rồi quyết định yêu nhau, liệu có phải quá bộp chộp tùy tiện hay không? Nhất định phải nghiêm túc khi đối đãi với tình cảm. Nàng phản bác Lingling : "Cậu toàn trêu tớ như thế, tớ dám coi là thật chắc?"

Nhắc tới chuyện này, trong lòng Orm khó tránh khỏi cảm giác tủi thân, Lingling luôn tán tỉnh nàng một cách rất thuần thục, giống như trêu đùa, mà bản thân lại ngốc nghếch lún sâu, bị ăn tới mất mạng, nhưng đối phương như thể lúc nào cũng có thể toàn mạng rút lui, cảm giác này rất không thoải mái. Khi ý thức được bản thân thích Lingling, nàng rất sợ hãi, không phải sợ hãi vì bản thân thích con gái, mà là sợ hãi bản thân thích một người không có khả năng thích mình. Người như nàng có quan niệm rất cứng nhắc, thích một chuyện gì đó cũng có thể thích rất lâu, càng không nhắc tới việc yêu thích một người.

Lingling nhìn thấu sự tủi thân của Orm, cô đưa tay ra khẽ sờ đầu nàng, vừa an ủi vừa chủ động thừa nhận sai lầm, "Trước kia là tớ không đúng, sau này sẽ không vậy nữa." Đối với cô mà nói, cúi đầu nhận sai là một việc vô cùng xa lạ, nhưng khi đối diện với Orm, cho dù là chuyện gì đi nữa, cô cũng tự nguyện.

Chỉ như thế, sự tủi thân của Orm liền tan biến thành mây khói, vội nói: "Không trách cậu."

"Sao cậu dễ dỗ thế chứ?" Lingling cảm thấy tính tình của Orm rất tốt, tốt tới mức dường như sẽ không tức giận, cảm xúc tiêu cực cũng tự mình giấu đi, vĩnh viễn chỉ biểu hiện một mặt lạc quan tích cực cho người khác, có lúc cô hi vọng nàng có thể tùy hứng một chút, mà không phải là dùng dáng vẻ tỏa nắng để phối hợp với người khác.

Lúc nào cũng muốn lấy lòng người bên cạnh, sợ bị người ta ghét bỏ, quả thật Orm vẫn luôn như thế, luôn là người rất dễ dỗ dành, dù sao từ nhỏ tới lớn đều quen với việc hiểu chuyện, số lần nàng an ủi người khác vượt xa người khác an ủi nàng. Dường như chỉ có Lingling, có thể phát hiện được cảm xúc xuống thấp của nàng từ những chi tiết nhỏ, chỉ là một động tác mím môi, cô cũng có thể nhận ra nàng không vui.

"Tớ dễ dỗ mà cậu còn không vui à?"

Cô nghe thấy Orm nói như thế liền cười lên.

Nàng đoán được Lingling đang cười chuyện gì, vì câu nói của nàng, rõ ràng là đang nói bằng giọng điệu bạn gái. Sau khi ý thức được điều này, Orm lúng túng quay đầu đi, nhìn mặt sông phía xa.

Lingling liền ngồi bên cạnh Orm, cùng ngắm nhìn với nàng, mặt sông lăn tăn gợn sóng, phản chiếu cảnh đêm rực rỡ sắc màu của thành phố, ánh sáng dập dềnh, trái tim cũng trở nên tĩnh lặng theo.

Sánh vai ngồi một lúc, Lingling nhìn cảnh sông, khẽ cất lên một câu phá vỡ im lặng, "Tớ sợ nghiêm túc nói thích, cậu sẽ không thể tiếp nhận."

Orm chậm nửa phút mới phản ứng lại, Lingling đang giải thích vấn đề trước đó với mình.

"Tớ sợ dọa cậu chạy mất." Khi Lingling quay đầu nhìn Orm, trên mặt vẫn đang nở nụ cười, dùng giọng điệu nhàn nhạt cất lời. Bình thường cô sẽ không nói ra những suy nghĩ trong đáy lòng, ví dụ sợ hãi điều gì, lo lắng điều gì, vì như thế sẽ thể hiện bản thân yếu ớt.

Nghe thấy Lingling nói "Tớ sợ dọa cậu chạy mất", Orm cảm thấy nụ cười của cô lúc này rất dễ vỡ, khiến người ta đau lòng. Hai người quen biết lâu như thế, nàng biết Lingling có một phương diện rất mẫn cảm, nhưng đây là lần đầu tiên nghe cô nói chuyện với ngữ điệu như thế.

Tỉ mỉ nghĩ lại, một câu "Tớ thích cậu" đơn thuần khó tới nhường nào? Chẳng qua chỉ là một khoảnh khắc. Không phải không quan tâm, mà là quá để ý, quá để ý nên sẽ trở nên cẩn thận từng chút.

Hai người ở hai thái cực, một người quen với việc nghiêm túc, một người quen mới việc không nghiêm túc, đã xác định phải vòng vo giày vò một phen mới có thể thẳng thắn giống như tối nay, hiểu rõ những suy nghĩ trong lòng nhau.

"Tớ không chạy đâu..." Orm nhìn thẳng vào mắt Lingling nói, nàng chủ động kéo tay cô sang rồi nắm lại, giữ thật chặt vào lòng bàn tay mình, "Bạn gái tớ tốt như vậy cơ mà."

Nụ cười vẫn là nụ cười quen thuộc, đôi mắt cong lên một độ cong xinh đẹp, lộ ra lúm đồng tiền, nhưng lọt vào trong mắt Lingling, nụ cười này của Orm còn ngọt ngào hơn thường ngày gấp trăm lần. Cô vẫn chưa thỏa mãn, vờ như nghe không hiểu, cố ý gạn hỏi: "Cậu nói gì?"

Trước giờ Orm vẫn luôn hàm súc, ban nãy mặt dày nói ra câu kia đã đạt tới cực hạn, nàng chống chế: "Tớ nói tớ không chạy đâu."

Lingling muốn thẳng thắn, cô mặc cho nàng chống chế, không buông tha, "Câu phía sau."

Orm ngừng lại giây lát, nàng nhìn thật kĩ khuôn mặt Lingling, lên tiếng nói lại những lời xúc động: "Bạn gái tớ tốt như vậy cơ mà." Chỉ cần cô muốn nghe, cho dù có ngại ngùng thế nào nàng cũng bằng lòng nói, thật sự không có tiền đồ như vậy. Không thể không nói, tuyên bố chủ quyền xong, cảm giác không cần che che đậy đậy thật sự rất tuyệt.

"Ai là bạn gái cậu?" Lingling nhỏ tiếng hỏi.

"Ai muốn làm bạn gái tớ thì là người đó." Orm cũng không chịu yếu thế, nói xong lại đỏ ửng mặt hỏi cô một câu: "Cậu không muốn nhận à?"

"Nhận." Lingling bị biểu cảm ngượng ngùng chật vật của Orm chọc cười không thôi, bản thân mong ngóng thân phận này đã từ rất lâu, sao có thể không nhận chứ. Hiện tại cô nhìn Orm, trong đầu sẽ hiện lên rất nhiều suy nghĩ, những suy nghĩ đã từng nhẫn nhịn rất lâu nhưng lại phải cố gắng khống chế.

Bạn gái, xác định rồi. Thích thầm Lingling lâu như thế, không biết đã bao nhiêu lần Orm tưởng tượng ra cảnh Lingling là bạn gái mình, hiện tại tưởng tượng thành thật, nàng lại ngốc nghếch không biết làm gì, chỉ có nụ cười bên môi chưa từng dừng lại.

Cô quan sát thấy, "Bạn học Korn, có thể yêu đương rồi nên vui vẻ vậy à?"

"Không phải vì có thể yêu đương nên tớ mới vui." Orm ra sức giải thích với Lingling, chuẩn xác mà nói, là vì yêu đương cùng cậu nên mới vui. Cho dù vẫn luôn muốn thoát ế, nhưng trước giờ nàng chưa từng nghĩ sẽ tạm bợ.

"Tớ biết." Lúc này Lingling cũng nghiêm túc đáp, cô thích nhìn dáng vẻ này của Orm, làm gì cũng nghiêm túc.

"Ừ." Nàng thư thái cười lên. Orm không tiếc nuối bản thân và Lingling dùng nhiều thời gian như thế mới hiểu tấm lòng của đối phương rồi yêu nhau, không phải đủ thấu hiểu về nhau rồi xác định quan hệ sẽ càng kiên định hơn sao? Hai người từng thấy dáng vẻ chân thực nhất của đối phương, có tốt có xấu, có tích cực có tiêu cực, nhưng vẫn rung động.

Cô níu lấy cánh tay của Orm, để tư thế của hai người thêm phần thân mật.

Trước kia hai từng cũng sẽ như vậy, nhưng cảm giác hiện tại hoàn toàn khác biệt. Orm thích những sợi tóc Lingling lướt qua gò má mình, mang theo hương thơm thoang thoảng, trái tim cũng rung động từng nhịp. Cơn gió đầu hè thổi qua, khẽ khàng ngọt mát, còn mang theo nhiệt liệt dâng trào, giống như là hơi thở của mối tình đầu. Xung quanh có người qua người lại, không thiếu những cặp tình nhân đi thành đôi thành cặp.

Orm vô thức nắm chặt lấy tay Lingling, sau này không cần tiếp tục ngưỡng mộ người khác nữa, nàng đã có người thuộc về riêng mình. Tối nay không gặp được màn biểu diễn pháo hoa, cũng không náo nhiệt như thường ngày, nhưng đáy lòng Orm đã nở rộ một màn pháo hoa còn rực rỡ hơn.

Hai người tay trong tay, yên lặng ngồi trên bậc thềm.

Lingling lặng lẽ nghiêng đầu sang, muốn ngửi hương thơm trên tóc Orm, đang hít thở, đầu mũi vừa vặn lướt qua vành tai nàng. Sau khi chạm vào, cô được nước lấn tới, không khống chế được đưa đầu mũi cọ lên tai nàng, khiến động tác vốn dĩ không đứng đắn trở thành cố ý tán tỉnh. Trước kia thích tán tỉnh nàng như vậy, hiện tại đã xác định quan hệ, danh chính ngôn thuận.

Tai Orm cực kì mẫn cảm, nàng nghiêng đầu nhìn Lingling, trái tim tê dại, ngoài miệng cười nói, "Nhột quá..."

Nhìn phản ứng này của Orm, Lingling rũ mắt cười, lại cố tình dùng mũi cọ lên tai nàng, khiến Orm ngứa ngáy, động tác nhỏ có chút ấu trĩ lại thân mật.

Orm không nhịn được bật cười, khi nhìn khuôn mặt Lingling gần ngay trong gang tấc, lập tức có một loại kích động chờ chực tuôn trào, rất muốn nhích tới hôn lấy cô, giống như buổi tối trên bãi cỏ ngày trước, rất muốn hôn Lingling... nhưng thỉnh thoảng có người nhìn về phía hai người, không tiện làm động tác gì khác.

Không chỉ có Orm trào lên kích động khác, Lingling còn xa mới có thể nhịn như nàng, mượn khoảng cách gần, cô đột nhiên nhỏ tiếng hỏi: "Muốn về chưa?"

Orm có chút ngẩn ra, thảo luận chuyện muốn về hay không trong không khí này, rõ ràng có chút động cơ không đơn thuần, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt ám muội nhìn sang của Lingling. Nhưng sự khác biệt lớn nhất giữa bạn gái và bạn bè, không phải là có thêm phần động cơ không đơn thuần này sao? Ban đầu nàng ý thức được bản thân yêu thích Lingling, cũng là vì điều này.

"Về luôn giờ à?" Orm cũng nhỏ tiếng hỏi hỏi, nàng có bản lĩnh chính là cho dù suy nghĩ trong đầu có không đơn thuần tới đâu, ngoài mặt vẫn là bộ mặt đơn thuần, nàng có thể giả vờ, thêm nữa trời sinh lại có khuôn mặt khiến người ta luôn cảm thấy đơn thuần.

Thỉnh thoảng Lingling gãi lên lòng bàn tay Orm, ánh mắt chăm chú nhìn vào mắt nàng, "Cậu vẫn muốn đi nữa à?"

"... Thế về đi." Orm không dè dặt nổi đôi giây, lập tức biểu thị tán thành. Tuy ngoài miệng nàng nói ngại, nhưng kì thực trong lòng cũng rất muốn ở chung với Lingling, cô hỏi như thế, trùng hợp vừa hợp với ý của bản thân.

Lingling nhích gần véo má Orm. Nàng giả vờ bất mãn chu môi, nhưng không phản kháng, cứ ngoan ngoãn để cô bắt nạt.

Lingling cười lên, thấy nàng như vậy, trái tim càng ngứa ngáy.

Đang nô đùa, bên cạnh có người đang nhìn bọn họ, hơn nữa còn nhỏ tiếng bàn tán.

Ánh mắt Orm liếc qua, chú ý thấy bóng dáng hai nữ sinh kia, đại khái là số lần tới học viện Mỹ thuật tìm Lingling quá nhiều, nàng gần như đã quen mặt với sinh viên khoa Mỹ thuật.
Mà khi Orm bất cẩn liếc sang, người bên cạnh cũng dừng bàn tán, gượng gạo cười cười với nàng.

Lingling cũng phát hiện được gì đó. Cô không thích bị người khác chú ý, nhưng luôn có những chuyện không giống với mong muốn, trong khoa có một số tin đồn về xu hướng tính dục của cô, không biết nổi lên từ lúc nào, cô từng nghe thấy vài lần.

Đối mặt với chuyện bị người ta bàn tán, Orm và Lingling đều rất mẫn cảm, một cơn gió thổi qua đánh động ngọn có cũng sẽ chú ý, khác biệt là, nàng nghe xong sẽ để trong lòng, mà cô thường không quan tâm, luôn làm vẻ chuyện không liên quan tới bản thân.

Lingling vẫn không để tâm, chỉ nhìn nàng khẽ nói, "Đi thôi."

Orm vừa định đứng dậy, điện thoại trong túi liền rung lên. Lingling liếc một cái, buông Orm ra, để nàng rảnh tay nghe máy.

Khi nhìn thấy cuộc gọi của đàn chị trong khoa, Orm đoán tối nay lại có việc phải làm, nàng dính điện thoại bên tai một lúc lâu, "... Vâng, được, không sao ạ."

Sau khi cúp điện thoại, nàng chu môi, bất đắc dĩ nhìn Lingling.

Cô bị biểu cảm đáng yêu của Orm làm "bị thương", suy đoán: "Có việc à?"

"Có bản thảo phỏng vấn phải sửa."

"Vậy về kí túc xá nhé?"

Orm "ừ" một tiếng, trong học kì này, nàng rút lui khỏi các câu lạc bộ khác là một lựa chọn sáng suốt, chỉ riêng công việc của đài truyền hình đã đủ làm bản thân bận rộn.

Lingling cũng bất đắc dĩ, đứng dậy trước, sau đó đưa tay mình về phía Orm. Nàng ngẩng đầu lên nhìn cô, cười tươi nắm lấy tay cô, kéo một cái, sau đó mới chầm chậm đứng dậy.

Vẫn ngồi tàu điện ngầm quay về.

Tuyến đường số 5 vẫn đông đúc như thường lệ. Dòng người xô đẩy, ngồi trên tàu điện ngầm, Orm và Lingling bị dồn tới góc toa xe. Hai người mặt đối mặt đứng đó, cảnh tượng đã từng diễn ra.

Orm không khỏi nhớ lại hồi hai người còn học năm nhất, cũng dựa gần sát nhau như vậy, lần đó nàng thật sự bị khuôn mặt của Lingling thu hút, trong lòng luôn nghĩ, cô gái này có vẻ ngoài quá xinh đẹp, chỉ là rất lạnh lùng, không dễ tiếp cận.

Sau này càng tiếp xúc với Lingling, Orm càng phát hiện ra bộ mặt chân chính của nàng, mọi người đều nói cô không tốt, nhưng nàng nhìn thấy một Lingling dịu dàng lương thiện từ trong xương cốt, tính cách mang theo gai nhọn chẳng qua là một loại tự bảo vệ mình mà thôi.
Có lúc nàng hi vọng tất cả mọi người đều biết cái hay cái tốt của Lingling, có lúc nàng lại chúc mừng vì chỉ có một mình mình biết được điều đó.

Đi qua mấy trạm dừng, người lên tàu điện ngầm chỉ tăng không giảm. Orm sợ Lingling bị người bên cạnh xô đẩy, thế là đưa tay ra nắm lấy tay nắm bên cạnh, lặng lẽ dùng cánh tay che chắn giúp cô.

Trái tim Lingling ấm áp, trước giờ bị người hắt nước lạnh thành quen, trước khi gặp được Orm, cô chưa từng nghĩ sẽ có người tình nguyện kiên nhẫn để sưởi ấm cho bản thân, bảo vệ bản thân mọi lúc mọi nơi. Lingling đưa tay ra chạm lên eo nàng, khẽ ngoắc vào lòng mình, biểu thị nàng dựa sát vào người mình.

Orm khẽ nghiêng về phía trước một chút, là một động tác thân mật dính lại gần, mà sau khi Lingling ôm lấy nàng, bàn tay vẫn không rời khỏi eo nàng, duy trì tư thế ôm hờ đó.

Vì tư thế này, không khí xung quanh nhanh chóng nóng lên.

Lingling cúi đầu xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt của nàng.

Trước kia Orm không đoán được ánh mắt Lingling nhìn bản thân như vậy là có ý gì, hiện tại đã hiểu ra. Cô gái mình yêu thích một cách dè dặt, cũng luôn dè dặt thích mình.

Nghĩ tới điều này, trái tim liền được phủ một lớp mật.

Giây phút tiếp theo, hai người không hẹn mà gặp cười lên, không biết cười vì điều gì. Từ bạn bè tới bạn gái, vừa xác định quan hệ, chỉ yên tĩnh nhìn đối phương nhiều thêm một ánh mắt, đều có một loại cảm giác đặc biệt không thể diễn tả thành lời.

"Bận xong thì gọi điện thoại cho tớ." Lingling nói.

"Ừm." Orm vui vẻ đáp.

Cuộc đối thoại này vô duyên vô cớ ngửi thấy vị ngấy.

Toa xe khẽ lắc lư, yên lặng trong giây lát. Lingling lại lên tiếng, âm thanh nhỏ bé: "Orm Kornnaphat."

Trên tàu điện đông người, các loại tạp âm, nghe không được rõ, Orm tưởng rằng Lingling còn muốn nói gì đó với mình, thế là nghiêm túc nhích lại gần phía cô.

Lingling dính môi lên vành tai Orm, lần này không lên tiếng, mà nhân cơ hội ấy hôn lên tai nàng.

Cùng với hơi thở nóng bỏng, vành tai bị Lingling hôn xuống một cái, tai Orm lập tức đỏ ửng, tuy cô chỉ chạm khẽ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng ở nơi công cộng như thế này, động tác hôn trộm mang theo chút thân mật, cảm giác cấm kị cũng đủ để mặt đỏ tim đập nhanh phóng đại rất nhiều lần.

Ánh mắt Lingling nhìn lên mặt Orm, khóe môi cong cong, rất thích nhìn người nào đó đỏ mặt. Nàng lại khó xử, nhíu mày nhìn về phía cô, ngầm tỏ ý bên cạnh còn nhiều người như thế cơ mà.

Chỉ là hôn tai mà đã có phản ứng thế này, Lingling không chút nể nang Orm, trực tiếp hỏi: "Cậu ngúng nguẩy như thế làm gì?"

"Tớ nào có?" Bị Lingling nói như vậy, Orm càng thêm bối rối, nhưng ngoài miệng có đánh chết cũng không thừa nhận. Không phải lần đầu tiên yêu đương ít nhiều sẽ căng thẳng hưng phấn, rất ngúng nguẩy mất tự nhiên sao? Nàng không giống cô, một tuyển thủ có thiên phú, trước giờ tán tỉnh người khác cũng không đỏ mặt.

Lingling đánh giá Orm, cẩn thận nói: "Còn có chút căng thẳng xấu hổ."

Orm : "..."

Bạn học Kwong, cậu có cần phân tích kĩ càng chuẩn xác như thế không hả?

Biểu cảm của Lingling có chút đắc ý.

Orm cảm thấy bản thân đã thất bại một cách triệt để, hiện tại hai người đã yêu nhau, tại sao vẫn giống như ngày trước, trước mặt Lingling chỉ có chuyện bản thân bị trêu đùa. Trong lòng nàng rất không phục, âm thầm so sánh, sau này phải tìm cơ hội trả lại cơn tức này mới được.

Buổi tối đầu tiên sau khi thoát ế, Orm trải qua trong khi vội viết bản thảo.

Lingling về tới chung cư đã hơn 9 giờ. Một mình cô ngồi trên sofa, liên tục nhìn điện thoại, nửa phút đồng hồ trôi đi, vẫn chưa đợi được điện thoại của Orm, đoán chừng nửa tiếng một tiếng sẽ không xong. Lại đợi thêm 10 phút nữa, cô lười biếng lê bước chân đi vào nhà tắm.

Tắm rửa bằng nước nóng không hề giúp tâm trạng bình tĩnh hơn bao nhiêu, làn da trắng bóc bị nước nóng hun tới ửng đỏ, Lingling đứng trước gương ở bồn rửa tay, thậm chí cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt của bản thân rất xa lạ, Orm nói cô cười lên rất xinh đẹp, nhưng bản thân cô chưa từng để tâm tới điều này, có lẽ sau này sẽ để tâm, cô muốn thay đổi điều gì đó, muốn thoát khỏi u ám mệt nhoài trước kia, muốn cố gắng trở nên tốt hơn.

Tắm rửa xong Lingling lại nhìn điện thoại, vẫn không có cuộc gọi đến, tiếp tục chờ đợi.

Tới 10 rưỡi Orm mới làm việc xong, việc đầu tiên sau khi xong việc chính là chạy ra ngoài ban công gọi điện, không muốn chậm trễ thêm một giây.

Tốc độ nghe máy của Lingling còn nhanh hơn tưởng tượng của Orm rất nhiều, mới qua một hồi chuông. Lingling không phải là "thần dân" của tốc cúi đầu, lúc nào cũng ôm điện thoại, cho nên rất rõ ràng, cô đang chờ điện thoại của nàng.

"Xong rồi à?" Orm không lên tiếng, chỉ nghe thấy âm thanh vui tai đầu bên kia truyền tới, không biết có phải tác dụng tâm lí hay không, nàng cứ cảm thấy giọng nói của Lingling tối nay nghe dịu dàng hơn bình thường một chút, nàng dựa vào ban công, "Ừ, vừa làm xong."

Mấy chữ ngắn ngủi, Lingling có thể nghe được âm thanh ngọt ngào của Orm, chắc chắn là đang cười nói. Đây chính là yêu đương sao? Rõ ràng chỉ là một cuộc đối thoại bình thường tới mức không thể bình thường hơn, nhưng khi lọt vào trong tai, dường như mỗi con chữ đều trùm lên sự ấm áp ngọt ngào. Đột nhiên cô có thể lí giải tại sao nàng lại muốn yêu đương như thế.

Không có chuyện gì đặc biệt, chỉ nghe thấy giọng nói của đối phương cũng đã thỏa mãn.
Orm thích nghe giọng Lingling, trước kia còn lấy cớ gọi điện cho coi, lặng lẽ lưu lại tin nhắn thoại cô gửi tới cho mình. Sự khác biệt nữa giữa bạn gái và bạn bè, chính là sau này muốn nghe thấy giọng người kia, cũng sẽ không cần cố tình viện cớ.

"Lingling...", Orm khẽ gọi một tiếng, yêu nhau là chuyện của hai người, bản thân cũng không thể luôn là phía bị động, nghĩ ngợi giây lát, nàng hỏi: "Ngày mai cậu có thời gian không?"

Kèm theo chút xấu hổ. Đáy lòng Orm cười nhạo bản thân, muốn đi hẹn hò với bạn gái, có gì không tiện nói thẳng chứ?

"Cô Ut bảo tớ dẫn cậu tới chỗ cô ấy ăn trưa." Lingling nhớ ra thời gian trước Cô Ut đặc biệt nhắc tới chuyện này với mình, Cô Ut thật sự thích Orm, cứ một thời gian lại hỏi khi nào hai người tới chỗ mình chơi, nói muốn bồi bổ đồ ăn dinh dưỡng cho cả hai.

"Được chứ." Nàng đáp ứng rất nhanh, "Cũng lâu rồi không tới chỗ Cô Ut."

Có một số lời cho dù Orm không nói rõ ra miệng, Lingling cũng biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, cho nên cô chủ động hỏi: "Buổi chiều thì sao, có muốn sắp xếp gì khác không?"

"Muốn." Orm cúi đầu nhìn mũi chân mình, cười ngọt ngào trả lời, Lingling luôn đoán được tâm tư của nàng ngay từ giây phút đầu tiên, hơn nữa luôn nói ra một cách thẳng thắn. Orm hỏi ngược lại cô, "Cậu muốn có sắp xếp gì?"

Nàng nghĩ có lẽ Lingling sẽ giao quyền quyết định cho mình, trước kia cho dù nàng dẫn Lingling đi đâu, làm gì, cô đều luôn vui vẻ.

Lingling xoa cánh tay, chậm rãi vòng vo nói: "Làm chuyện cậu luôn muốn làm."

Đầu óc Orm xoay chuyển một vòng cũng chưa phản ứng lại, "Gì cơ?"

Lingling : "Yêu đương."

Nghe thấy hai chữ này, Orm cười ngốc, tuy Lingling biểu hiện vẻ bình tĩnh ra bên ngoài, nhưng sao nàng lại cảm thấy cô cũng không tốt hơn là bao thế nhỉ...

Không lâu trước đó sức khỏe Cô Ut không được tốt, còn phải nhập viện, nên cuối tuần Lingling muốn đi thăm cô ấy. Cô biết Cô Ut và Orm rất hợp nhau, nên tiện gọi luôn nàng đi cùng.

Đương nhiên Orm bằng lòng, nàng cực kì ít nghe thấy Lingling nhắc tới những người bên cạnh mình, Cô Ut có thể tính là người duy nhất. Nàng biết rõ, với tính cách của Lingling, có thể nhắc tới một người nào đó chắc chắn là người cô để tâm.

Sáng ngày hôm sau, khi Orm nhìn thấy Cô Ut, sắc mặt cô ấy có chút tiều tụy, khí sắc vẫn chưa hoàn toàn bình phục, "Cô Ut, chúng em tới thăm cô ạ."

"Chỉ làm tiểu phẫu, không có gì đáng ngại. Hai em mau vào đi." Cô Ut xắn tay áo, trên tay vẫn còn dính nước, nhìn có vẻ như đã bắt đầu bận rộn trong bếp.

Đợi Lingling và Orm vào nhà, Cô Ut lại tươi cười nói: "Hai em cứ ngồi xem tivi một lúc đi, đợi chút nữa rồi ăn cơm."

Lingling lại tiếp lời : "Cô nghỉ đi ạ, để em nấu."

"Vậy sao được..."

"Không sao ạ." Lingling cất lên ba chữ đơn giản, sau đó nhìn về phía Orm, nhỏ tiếng nói: "Cậu nói chuyện với Cô Ut đi, tớ đi nấu cơm."

Nói xong liền đi vào trong nhà bếp.

Cô Ut bất đắc dĩ cười, nói với nàng : "Từ nhỏ đã thế rồi."

Orm biết Cô Ut có ý gì, cho dù Lingling có quan tâm người khác, cũng luôn mang theo chút cảm giác lạnh lùng, làm như không quá để ý, giống như cố ý che giấu một mặt dịu dàng của bản thân, không dễ dàng để người khác tới gần chạm vào.

Cho nên nàng thích nhìn Lingling nũng nịu, thích nhìn dáng vẻ sau khi thả lỏng của cô, chí ít, ở trước mặt nàng Lingling có thể hoàn toàn thả lỏng.

Trong nhà bếp, Lingling khom lưng rửa rau, sau đó quay đầu nhìn về phía phòng khách, chỉ thấy Orm đang nói gì đó với Cô Ut, trên mặt Cô Ut luôn là nụ cười vui vẻ. Cô nghĩ, chỉ cần ở chung với nàng đều sẽ cảm thấy tâm trạng tốt hơn sao? Orm là người cho dù bản thân không vui cũng sẽ nghĩ cách dỗ dành người bên cạnh vui vẻ, rất ngốc nghếch.

Nói chuyện với Cô Ut hơn 10 phút, Orm nhẹ bước chuồn vào trong nhà bếp, yên lặng đứng bên cạnh, nhìn Lingling thái rau, tay nắm cán dao của cô quá gầy, da lại trắng, có thể nhìn thấy rõ ràng huyết quản xanh nhạt trên mu bàn tay.

Một lúc sau.

"Thái rau có gì mà nhìn?" Lingling vừa nói vừa quay đầu nhìn Orm, "Vừa nãy nói gì thế, sao cười vui vậy?"

"Nói chuyện lúc nhỏ của cậu." Nàng trả lời.

Cô khẽ cười, không nói gì thêm, tiếp tục thái rau trên thớt.

Trong bếp chỉ còn tiếng dao thớt chạm nhau.
Chủ đề liền đột ngột ngừng lại, rõ ràng Lingling không muốn nói quá nhiều.

Orm lặng lẽ quan sát khuôn mặt Lingling, luôn cảm thấy cô còn cất giấu rất nhiều tâm sự, có lúc nàng hi vọng Lingling có thể nói nhiều hơn với nàng một chút, mà không phải tự mình chịu đựng rất nhiều chuyện không vui.

Nàng muốn hiểu Lingling nhiều hơn một chút, như thế cũng có thể làm cho cô vui vẻ nhiều hơn một chút.

Thời gian sau này vẫn còn dài, có thể từ từ.
Thấy một lọn tóc dài của Lingling rũ xuống, Orm tiến lên phía trước một bước, dùng đầu ngón tay cầm lọn tóc lên, khẽ khàng vén ra sau tai cô, sau đó tiện tay vuốt tóc cô, động tác xoa đầu vô cùng thân mật.

Lingling ngẩng mắt lên, "Sao thế?"

Orm nghiêng đầu: "Muốn học nấu ăn."

Cô hỏi: "Sao lại muốn học nấu ăn?"

Nàng nhìn Lingling một lúc, âm thanh tự giác đè xuống mấy phần, "Sau này nấu cho bạn gái ăn."

Cô cũng đè thấp giọng: "Thương bạn gái vậy cơ à?"

Nàng mặt dày, "Đương nhiên rồi."

Lingling rũ mắt cười lên, đưa đầu ngón tay còn dính nước chạm lên đầu mũi Orm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co