37
Nhiệt độ ban đêm thấp hơn buổi chiều rất nhiều. Orm sờ thấy mu bàn tay Lingling lành lạnh liền nắm lấy, sưởi ấm giúp cô, "Lạnh không?"
"Lạnh." Lingling nói, vừa hay có cớ để ôm thêm một lúc.
"Tớ đã nói với cậu rồi mà, gần đây KhonKaen lạnh lắm." Orm vừa càu nhàu, vừa ôm chặt lấy Lingling, "Cậu cũng không chịu mặc ấm hơn chút."
Cô không phản bác lại, chỉ yên lặng nghe nàng càu nhàu, dù có quở trách cũng rất khẽ khàng, có nghe nhiều cỡ nào cũng sẽ không thấy phiền.
"Không thèm ghi nhớ lời tớ trong lòng..." Âm thanh của Orm dần dần nhỏ đi, nàng nghiêm túc nói chuyện, nhưng Lingling lại chăm chú nhìn đôi môi nàng. Khuôn mặt dính rất gần, cứ nhìn như thế, giây tiếp theo nàng trở nên im lặng, không nhịn được hôn lên bên môi cô.
Khóe môi Lingling khẽ cong lên, sau đó nhích tới.
Mới vừa khẽ dính lên, tiếng cười đùa hi hi ha ha của trẻ con đã phá vỡ sự im lặng trong con ngõ nhỏ, người lớn đi theo sau lưng ra sức hô, "Đi chậm thôi".
Orm nhanh chóng cúi đầu, liếm môi. Lingling vùi mặt lên chiếc khăn quàng cổ của nàng, ấm áp, có hương thơm thoang thoảng.
Đợi khi tiếng bước chân bên cạnh xa dần, hai người quay sang nhìn đối phương một cái, không hẹn mà cùng cười lên.
Ngõ nhỏ đón gió, cuộn bông tuyết nhảy múa rợp trời. Tuyết dần dần rơi nhiều hơn.
Lúc này Lingling buông Orm ra, nắm lấy tay nàng, kéo nàng đi tới một đầu khác của con ngõ nhỏ.
Orm nhanh chân đi sau lưng Lingling, gấp gáp càn rỡ, nhất thời giá lạnh cũng bị vứt sau đầu. Nàng không hỏi Lingling muốn dẫn mình đi đâu cũng đã đoán được.
Mấy phút sau liền tới được căn nhà cũ.
Orm rất hợp lí khi hoài nghi Lingling cố tình chọn ăn cơm tối gần trường, sau đó thuận tiện cho...
Orm đã tới nơi này quá nhiều lần, quen thuộc với mọi ngóc ngách, nàng đưa tay ra vừa sờ thấy công tắc, đầu ngón tay còn chưa ấn xuống, đã bị Lingling ôm lấy trong bóng tối.
Có thứ mềm mại chạm lên môi, kèm theo hơi thở quen thuộc, dịu dàng lại gấp gáp quấn lấy. Nhịp tim Orm hỗn loạn, nhất thời không quan tâm tới việc bật đèn, chỉ chuyên tâm tới nụ hôn cùng Lingling.
Cô lại cúi thấp đầu, đầu lưỡi phác họa, cánh môi khô khốc lành lạnh trở nên ướt át trong những cái mút, càng hôn càng mềm, không muốn buông lơi.
Orm cũng hệt như thế, nàng giơ cánh tay vòng lấy Lingling, ôm thật chặt.
Trong phòng có tia sáng yếu ớt, chiếu từ đèn đường bên ngoài cửa sổ vào trong, có thể mơ hồ nhìn rõ khuôn mặt đối phương, cùng vẻ say mê nhiệt tình khi đôi môi hoà vào nhau.
Cả hai không muốn đối phương lo lắng cho bản thân, cho nên trong những ngày trời nam đất bắc, trong lòng hai người đều rất rõ, không hề nhắc tới những lời đại loại như "Tớ nhớ cậu". Nhưng lúc này, rất nhiều thứ cho dù không nói ra miệng cũng có thể cảm nhận một cách chân thực, nồng nhiệt vô thanh.
Rất lâu sau, Orm tìm kiếm bật đèn, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt Lingling, cơ thể đã nóng rực.
Cơ thể Lingling cũng nóng, cô cởi áo khoác, lại giúp Orm tháo khăn quàng cổ, cởi bỏ chiếc áo khoác nặng nề, đặt bên sofa.
Chỉ còn chiếc áo len bó người, rõ ràng lúc ôm càng thoải mái hơn, lúc hôn cũng vậy.
Orm bất cẩn vấp chân vào chân ghế sofa, ngửa ra sau theo quán tính, may mà Lingling ôm lấy nàng. Hấp ta hấp tấp ngã lên sofa, nàng bị cô không nặng không nhẹ đè lên người, còn bị đập đầu một cái.
Lingling cười cười rồi xoa đầu giúp Orm, vẫn duy trì tư thế ôm này, không có ý định di chuyển. Cô đỡ lấy má nàng, nhỏ tiếng hỏi: "Ở nhà có chịu oan ức gì không?"
Khi không ở bên nhau, Lingling luôn lo lắng cho Orm, một người hay khóc như thế nhưng bình thường chịu oan ức, còn phải giả vờ làm vẻ không có chuyện gì.
Nàng nhìn Lingling, lắc đầu, so với sự vui vẻ thỏa mãn khi ở bên cô, những phiền não nhỏ bé kia đều không đáng nhắc tới.
"Ôm một cái." Cô thì thầm.
Mỗi lần nghe thấy Lingling chủ động đòi ôm, Orm đều sẽ cười híp mắt, một khi cô trở nên ấu trĩ, sự đáng yêu sẽ tăng gấp đôi. Chắc chắc chuyến du lịch dài ngày cũng mệt nhọc lắm đúng không, "Có phải là mệt lắm không?"
Lingling vùi mặt lên hõm cổ Orm, mùi hương trên người nàng khiến cô an tâm, mơ hồ ừ một tiếng.
Orm không nghe rõ, chỉ vuốt ve mái tóc của Lingling giống như đang an ủi con mèo nhỏ, vuốt tới đuôi tóc, thẳng tắp tới eo. Nàng đã sớm thông báo với người nhà, nói không về, tối nay có thể ôm bạn gái đi ngủ.
Hơi thở ướt át nóng bỏng lướt qua vành tai cùng gáy, Lingling đang hôn nàng, mấy lần Orm bị cô tán tỉnh tới mềm nhũn, nàng khống chế bản thân, chuyển chủ đề: "Đi chơi có vui không?"
"Cũng tạm." Lingling gác cằm lên người Orm, nhìn nàng, "Chỉ là..."
"Là gì?" Orm hỏi.
Lingling không nói, nhân lúc Orm lên tiếng, cười lên hôn nàng, không gấp không vội, nhưng rất sâu. Đổi cách giải thích những lời chưa nói hết.
Orm bị hôn, lòng bàn tay vuốt ve loạn xạ eo cô, trái tim cũng bị khuấy đảo theo.
"Lingling." Không thể hôn nữa, Orm đã sốt ruột, nàng kịp thời thả lỏng đôi môi, nhưng Lingling không dừng lại một giây, lại chặn phía trước. "Ưmm..."
Orm có thể cảm nhận được có lẽ Lingling... cũng rất muốn, âm thanh của nàng run run, "Không phải mệt lắm à?"
Đôi môi của cô và nàng vẫn dính lấy nhau, nũng nịu nói: "Thế cậu tắm rửa giúp tớ đi."
Cảm giác làm nũng thật tốt, ngoài ra, sự mê hoặc trần trụi, Orm đã nhận thua, lúc này cũng không tiếp tục kháng cự được nữa, gấp gáp hôn Lingling.
Cô tránh mấy bận, nhìn biểu cảm nhỏ tủi thân không kịp chờ đợi của nàng rồi cười.
Khi Orm sốt ruột hụt hẫng, lại bị cưỡng hôn không kịp trở tay, nàng mút lấy môi Lingling, bị động hóa thành chủ động, không cho cô tiếp tục thả lỏng.
Lingling khẽ cười đáp lại, lúc nào phương án lạt mềm buộc chặt cũng đều có tác dụng với Orm.
Suốt một thời gian dài không gặp, không chỉ là nhớ nhung trong tâm lí. Không dừng trong phòng tắm quá lâu, giường vẫn là nơi thoải mái nhất.
Nửa bên mặt của Orm vùi vào trong gối, dù đã cắn môi những vẫn để lọt âm thanh. Nàng đỏ mặt dữ dội, có lẽ là lâu rồi không chạm vào nhau, mới bị Lingling trêu đùa một chút đã có cảm giác mãnh liệt.
Trằn trọc. Lingling cũng mẫn cảm, sau hai ba lần đã hưng phấn không thôi. Cô kéo lấy nàng, âm thanh khàn khàn: "Có phải cậu lén lút học thêm không?"
Orm xấu hổ, không tiện thừa nhận, chỉ là nàng cảm thấy Lingling sẽ thích, bổ sung nhiều kiến thức cũng không có gì, chỉ cần cô thích là được.
"Mệt rồi à?" Orm hỏi.
Lingling lật người, đỡ nàng dậy, lại đổi vị trí.
Rất lâu sau mới yên tĩnh lại.
Orm ôm lấy Lingling, cọ mũi lên cổ cô. Thích cái ôm sau khi phóng túng, còn hưởng thụ hơn thỏa mãn về mặt sinh lí.
"Cún con." Vệt đỏ trên gò má Lingling vẫn chưa tan, nhắm mắt mặc cho Orm cọ, khóe môi từ đầu tới cuối vẫn cong lên, quá yêu thích.
Nàng hôn lên cằm Lingling, không biết chán, cún con thì cún con.
Gió tuyết buổi tối rất lớn, nhưng nằm trong chăn lại ấm áp thoải mái, Lingling ôm lấy Orm, vì mệt mỏi, nên tiến vào giấc ngủ rất nhanh. Nàng cẩn thận chỉnh lại chăn, thấy cô ngủ say, nàng luôn thích ngắm nhiều thêm một lúc.
Mỗi buổi sáng tỉnh giấc, Lingling sẽ vô thức ôm lấy Orm, một động tác vô cùng tự nhiên.
Cánh tay khẽ quờ sang bên, nhưng chỉ quờ được một khoảng trống rỗng, cô nửa tỉnh nửa mơ mở mắt, bên cạnh không một bóng người. Orm không ở đó.
Dần dần tỉnh hẳn, Lingling ngồi dậy, sửa sang lại mái tóc có chút hỗn loạn, sau đó bước ra khỏi phòng ngủ, cô vẫn không thấy bóng dáng của nàng.
Dường như nhà cửa đã được thu dọn, quần áo bị vứt tán loạn tối qua đều được gấp lại gọn gàng đặt trên sofa.
Lingling nhìn quanh một vòng, mới thấy một phần đồ ăn sáng trên bàn, bên dưới chìa khóa còn có một tờ giấy.
Cô cầm tờ giấy lên đọc, trong lời nhắn là nét chữ của Orm : Tớ có việc phải về nhà một chuyến, bữa sáng nguội rồi thì nhớ phải hâm nóng rồi hẳn ăn nhé.
Đã đi rồi sao? Lingling xoa trán, ngủ quá trầm, hoàn toàn không phát hiện, Orm cũng không gọi cô, không biết nàng đã đi từ lúc nào.
Bữa sáng trên bàn ăn vẫn còn nhiệt độ, có lẽ là rời đi chưa lâu.
...
Hơn 8 giờ sáng Orm nhận được cuộc gọi của Rawee, giục nàng về nhà, không nói cụ thể có chuyện gì, nàng đoán khả năng lớn là hôm nay lại có khách tới thăm nhà.
Mà sau khi về tới nhà, chỉ có một mình Rawee ở nhà, yên tĩnh lạnh lẽo.
"Mẹ." Orm nhanh chóng phát hiện thấy không khí không ổn, nàng nhìn sắc mặt Rawee cũng không quá tốt, "Có chuyện gì thế ạ?"
Nhưng bà lại im lặng không lên tiếng.
Orm hiểu rất rõ, cho dù Rawee nghiêm khắc, nhưng chỉ khi cảm xúc bất mãn cực độ mới có trạng thái giống hiện tại, không nói không rằng, trước tiên sẽ dùng ánh mắt với tính cưỡng ép nhìn bạn, như thể đang đợi bạn nhận sai trước.
Rawee hít một hơi, âm thanh chất vấn không lớn không nhỏ: "Tối qua con ở đâu?"
"Nhà bạn ạ."
"Bạn nào?" Rawee gạn hỏi không buông.
Orm thấp thoáng cảm giác bất an, tối hôm qua nàng đã giải thích với Rawee, bà không hề nói gì, tại sao thái độ lúc này... Nàng cũng coi như trả lời một cách tự nhiên: "Lingling ạ, mẹ cũng từng gặp cậu ấy ở bệnh viện trong kì nghỉ hè trước đó ấy."
Cô gái với vẻ ngoài xinh đẹp kia, Rawee có ấn tượng, tới nỗi vừa nhìn thấy ảnh liền nhận ra.
"Sao thế ạ?" Orm có trực giác Rawee giục nàng về nhà có liên quan tới chuyện này.
Rawee nhíu mày, gần như dùng giọng điệu ép hỏi: "Con thành thật nói cho mẹ, con và con bé ấy có quan hệ gì?"
Orm sửng sốt, thần kinh đột nhiên căng lại, mà khi nhìn thấy Rawee quay người lấy album ảnh, vứt lên bàn ăn trước mặt , nàng mới ý thức được chuyện gì đã xả ra.
Cuốn album này, hôm đó nhiệt huyết sục sôi, nàng đã đi in những tấm ảnh yêu thích, muốn đặt cạnh nhau, sau đó tặng cho Lingling làm quà năm mới.
Nàng vẫn luôn rất thận trọng, chiều qua NgocAnh vội vàng kéo bản thân ra ngoài, nên mới không kịp khóa lại.
Rawee chống một tay lên bàn, cho dù lúc này huyệt thái dương đang phồng lên, nhưng vẫn lắng lại tâm tình, cố gắng biểu hiện ra thái độ bình tĩnh khi đối mặt với vấn đề mà một vị phụ huynh nên có.
Buổi sáng khi dọn dẹp phòng, bà phát hiện ra cuốn album này, vốn chỉ tưởng là những hình ảnh ghi lại kí ức, nhưng càng xem càng thấy không đúng, ôm ấp, thậm chí là hôn nhau, rõ ràng không chỉ dừng lại ở mối quan hệ bạn bè bình thường. Những chuyện này phát sinh giữa hai cô gái, mà một trong hai lại là con gái mình, Rawee thừa nhận khi nhìn thấy những bức ảnh này, bà đã rất tan vỡ.
Không khí căng cứng tới điểm đóng băng, sự im lặng trong phút chốc cũng có thể dài như cả thế kỉ.
Orm từng nghĩ sau khi gia đình biết được chuyện này sẽ có phản ứng gì, chỉ là lúc này nó ập đến gấp tới độ không kịp trở tay.
"Mẹ hỏi con và con bé ấy có quan hệ gì?" Rawee có chút không thể khống chế, biết rõ hỏi cũng công cốc, "Có phải con và con bé đang yêu nhau không?"
"Vâng." Orm cắn răng trả lời, "Con và cậu ấy thích nhau, nên chúng con đã ở bên nhau."
Thẳng thắn rồi, còn dứt khoát hơn cả tưởng tượng.
Có lẽ thời điểm dũng cảm nhất của con người, chính là thời khắc đối mặt. Giống như trước mỗi lần lên sân khấu đều rất căng thẳng, nhưng lúc thực sự đứng trên đó, cũng không căng thẳng tới vậy, ngược lại chẳng hề bị phân tâm.
Khóe môi Rawee run rẩy, còn đang tiêu hóa tất cả mọi thứ đột ngột ập tới này, bà nhìn Orm, khi cất lời lần nữa, tông giọng đã nâng cao hơn nhiều, thậm chí còn có chút hỗn loạn, "Có phải con cảm thấy học người ta yêu đương đồng tính mới mẻ? Hay là con thật lòng muốn chọc tức bố mẹ, không để con làm gì con nhất quyết muốn làm ấy?"
"Không phải vì thấy mới mẻ, mà là con thích cậu ấy." Orm cũng lớn tiếng phản bác.
Rawee ngã ngồi ra ghế, lòng bàn tay xoa lấy trán, nhắm mắt thở dài thật sâu, bình thường bà có bình tĩnh thế nào, lúc này cũng chẳng thể khống chế được cảm xúc.
Mỗi ngày bà tiếp xúc với đủ các loại người ở bệnh viện, có cả đồng tính luyến ái, bà không hiểu tại sao chuyện có xác suất nhỏ như thế lại xảy ra với gia đình mình, xảy ra với con gái mình.
Hốc mắt Orm đỏ ửng, trước giờ nàng chưa từng thấy dáng vẻ chật vật mất kiểm soát như thế của Rawee, nhưng cũng nằm trong dự đoán. Nàng đi lên trước một bước, "Mẹ, con biết mẹ không thể tiếp nhận ngay lập tức, nhưng chúng con yêu nhau nghiêm túc, cũng đã suy nghĩ chuyện sau này."
Rawee ngẩng đầu, trong mắt có tia máu: "Hiện tại con không có gì trong tay, suy nghĩ chuyện sau này thế nào? Con tự nghĩ kĩ xem, bố con có thể tiếp nhận chuyện này không? Trong nhà không ai có thể tiếp nhận..."
Đang căng cứng, chuông cửa vang lên.
Rawee yên lặng, lại nặng nề thở ra một hơi, cố gắng vực dậy tinh thần. Có khách tới thăm, trước giờ bà rất luôn thể diện, cố gắng không để cảm xúc ban nãy lộ ra ngoài.
Orm về phòng ngủ, nàng dựa lưng vào cửa, đưa mu bàn tay lau nước mắt, ngẩn ngơ mấy phần. Lúc này điện thoại cầm trong tay rung lên, Lingling nhắn tin cho nàng: Chuyện gì mà vội thế?
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên màn hình, Orm sụt sịt, loạn xạ lau đi, nàng nhìn chằm chằm màn hình chần chừ rất lâu, cuối cùng quyết định tạm thời không nói cho Lingling.
Bên ngoài cửa, Orm có thể nghe thấy âm thanh nói chuyện của Rawee và người khác, nàng chỉ gõ chữ trả lời: Có khách tới nhà.
Ban ngày trong nhà hay có khách tới, giúp Orm có cơ hội thở dốc một hơi. Nhưng tới chiều, sau khi khách tới nhà đã ra về, không khí đè nén tới cực điểm.
Sắc mặt bố Korn rất khó coi, có thể hình dung bằng từ tím tái, Rawee cũng gọi Orm ra ngoài. Ba người ngồi quanh sofa, quả thật có thể gọi là "tam đường hội thẩm".
Orm đối mặt, cũng đoán được sẽ thế này, trên mặt nàng không có biểu cảm, có thể gọi là bình tĩnh thản nhiên tới mức khó mà tin được. Đại khái là vì biết bản thân muốn gì, dù sao chuyện gì cần đối mặt, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Trước tiên là một phen im lặng.
"Cứ làm như không hiểu chuyện, náo loạn một phen, chuyện này dừng lại ở đây đi." Bố Korn thở dài, trầm giọng nói.
Nhưng Orm quật cường: "Con nghiêm túc."
Bố Korn đen mặt, lửa giận nhanh chóng mất khống chế, "Dừng lại ở đây, có nghe thấy không hả?"
Rawee cũng phân tích tốt xấu: "Con cũng sắp năm 4 đại học rồi, phải thi nghiên cứu sinh, phải chuẩn bị cho chuyện sau này, lúc này đang là thời điểm quan trọng của cuộc đời. Hai đứa còn nhỏ tuổi, vẫn chưa chín chắn, lúc này yêu đương cũng sẽ không có kết quả, bây giờ con cảm thấy bản thân yêu thích không thể buông, đòi sống đòi chết, nhưng qua đôi năm nữa thì chẳng là gì cả. Hiện tại chuyện học hành là con đường phát triển cho tương lai quan trọng hơn, đừng vì chuyện nhỏ mà bỏ lỡ chuyện lớn, con có hiểu không?"
Mặc kệ bố mẹ nói gì, từ đầu tới cuối đáy mắt Orm không hề gợn sóng, "Không ạ, chúng con đã nói với nhau sẽ cùng nhau cố gắng, sau này cũng sẽ ở lại một thành phố."
"Chia tay, không có lựa chọn khác." Bố Korn ngắt lời nàng, thái độ rất cương quyết, "Bố đã nói rõ rồi đúng không, bố không thể tiếp nhận con gái bố đồng tính luyến ái, bố không thể đồng ý."
"Con chính là đồng tính luyến ái, con thích con gái, con muốn ở bên cậu ấy." Orm lớn tiếng nói, cố gắng không phát ra tiếng nức nở, chỉ là không cầm nổi nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, "Có tiếp nhận được hay không là chuyện của bố mẹ, con thích ai là chuyện của bản thân con."
Không có lời giải thích xé gan xé phổi, cũng không có những tiếng khổ sở van xin, Orm chưa từng nghĩ tới việc bố mẹ sẽ đồng ý, cũng không có ý định thuyết phục. Nàng biết gia đình sớm đã trải một con đường bằng phẳng cho bản thân, giống như những sắp xếp cho chị gái Tini ngày trước, sau khi tốt nghiệp sẽ có một công việc ổn định danh giá, sau đó tìm một chàng trai môn đăng hộ đối, hợp tuổi thì kết hôn. Mà hiện tại Orm trực tiếp nhảy ra khỏi bộ khung này, bố mẹ nàng tuyệt đối sẽ không ủng hộ.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Nàng đã sớm mệt mỏi khi phải làm một con rối bị giật dây.
Bố Korn triệt để tức giận, "Con nói lại lần nữa xem nào!"
"Con thích ai là chuyện của bản thân con!" Âm thanh của Orm càng thêm cứng rắn lặp lại một lần. Trong câu nói này bao gồm rất nhiều thứ, bao gồm cả một mặt đè nén trong lòng rất lâu, rất nhiều năm qua.
Trước giờ Orm luôn ngoan ngoãn được người xung quanh yêu thích, chưa từng "phản nghịch" ngang bướng như thế, ngay cả Tini cũng sửng sốt.
Một cái tát hung hăng giáng xuống, Orm chỉ cảm thấy má vừa tê vừa đau, đầu óc ù ù quay cuồng. Sức lực của một người đàn ông trưởng thành lớn nhường nào, chỉ nghĩ thôi cũng rõ.
"Anh à..." Rawee tiến lên trước kéo lại.
Tini cũng vội kéo Orm ra sau lưng. Nàng buồn nôn, đầu óc quay cuồng, không nói thành lời, một lúc lâu sau vẫn chưa thể dịu lại.
"Con bé lớn như thế rồi, nếu nó có tính toán của bản thân, không ủng hộ cũng nên tôn trọng chứ." Tini vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.
Orm bỗng cảm thấy trái tim ấm áp, ít nhất bản thân không cô độc không sự trợ giúp.
Lúc này Rawee hạ giọng, nói với nàng, "Con có thể học hỏi chị gái con nhiều chút không, hiểu chuyện chút để bố mẹ bớt phải lo lắng."
Một câu không đủ hiểu chuyện khiến nước mắt Orm trút xuống như mưa, thì ra bản thân có nỗ lực nhường nào, bố mẹ cũng sẽ không để ý, bố mẹ chỉ quan tâm kết quả có phải là thứ họ mong muốn hay không mà thôi.
"Con chính là con, tại sao nhất định phải bắt con giống chị?" Tối nay Orm nổi loạn tới triệt để, vừa khóc vừa nói, "Bố mẹ vốn dĩ không để tâm tới suy nghĩ của con, bố mẹ chỉ quan tâm tới thể diện của bố mẹ, chỉ quan tâm tới việc người khác khen con gái bố mẹ lại giành được hạng nhất."
Trái tim Tini thắt lại, cúi đầu xuống, vô cùng hỗn loạn.
"Con nói gì vậy hả?" Rawee nói, "Không phải bố mẹ đều nghĩ cho các con sao, bố mẹ cố gắng hết sức sắp xếp cho các con, không phải vì muốn để tương lai của các con tốt đẹp hơn sao? Bố mẹ có thể hại con à?"
"Bản thân con cần gì, con là người hiểu rõ hơn bố mẹ."
"Con hiểu rõ hơn bố mẹ? Con hiểu rõ hơn bố mẹ bằng cách nào?" Rawee tiếp tục nói, "Con nhìn chị con đi, bớt đi đường vòng hơn người khác thế nào kìa."
Lại là những từ ngữ quen thuộc, Tini cắn môi, ngẩng đầu, trên mặt vẫn không có biểu cảm, mang theo vẻ tê liệt, "Con ly hôn rồi."
Không khí trong phòng khách im lặng như tờ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co