38
Tối nay, nhà họ Kwong cũng chẳng yên. Hai mẹ con mặt đối mặt nhìn nhau, không khí giằng co.
Nguyên nhân bắt đầu từ khi Noon chơi mạt chược, phát hiện nhận được những mấy tin nhắn trên điện thoại, người gửi tin nhắn cho bà là Rawee.
Noon thường bị đau dạ dày, sau này lại tình cờ gặp Rawee ở bệnh viện thêm một lần, nghĩ tới người kia là phụ huynh bạn học của con gái, khi chào hỏi bà còn thuận tiện kết bạn, cũng không tính là có giao cắt gì.
Nhìn thấy Rawee chủ động liên lạc, Noon cũng rất bất ngờ, mà sau khi đọc xong nội dung tin nhắn, thậm chí... tới nỗi đánh thêm hai ba ván mạt chược nữa, cũng chẳng còn tâm trạng chơi tiếp, tâm trạng bồn chồn quay về nhà.
Đầu bút của Lingling xoạt xoạt phác trên trang giấy, thấy Noon vừa về nhà đã tới, đứng ngay trước mặt mình, giống như có chuyện muốn nói, nhưng lại im lặng.
Rất lâu sau, cô lên tiếng hỏi trước: "Có chuyện gì thế?"
Ánh mắt Noon lướt qua giấy vẽ, cho dù vẫn chưa vẽ xong, bà cũng nhận ra cô gái nhỏ trong tranh kia là ai. Bà cúi đầu nhìn Lingling, hỏi: "Mày và con bé kia là sao thế?"
Vấn đề có chút nhạy cảm lại đột ngột, có phải đã phát hiện được gì rồi không? Cho dù thế nào, Lingling cũng biểu hiện rất thản nhiên, còn hỏi: "Ai?"
Còn giả vờ! Noon sớm đã phát hiện Lingling và cô gái kia có chút thân mật quá mức, hở ra là ôm ôm ấp ấp, lại cách đôi ba ngày không ngủ ở nhà... nhưng hai cô gái thân thiết một chút, bà nào có thể nghĩ tới phương diện kia?
"Mày với con bé tối qua ở cùng mày ấy, hai đứa đang yêu nhau à?" Noon không chút kiêng dè, bà là người thẳng tính, không thích vòng vo, "Mẹ nó đã liên lạc với tao, nói hết với tao rồi."
Tay cầm bút của Lingling dừng lại, lúc này sắc mặt mới biến đổi, lập tức nhớ tới buổi sáng Orm bị người nhà gọi về một cách vội vã, chắc chắn là đã xảy ra chuyện.
Lingling nhìn Noon một cái, không trả lời, vội đứng lên đi lấy điện thoại gọi điện.
Một lần không ai nghe máy, hai lần vẫn không ai nghe máy, ba lần...
Dần dần sốt ruột bất an.
Không gọi được, sứt đầu mẻ trán, chỉ đành liên lạc với NgocAnh. Hôm nay NgocAnh đi tới vùng khác, khi nhận được điện thoại của Lingling, người ngợm cũng ngớ ra, không biết làm sao.
"Cậu đừng sốt ruột, có lẽ tạm thời cậu ấy không có thời gian xem điện thoại..." NgocAnh vừa nghe tới việc Orm come out, trong lòng cũng sốt ruột, không ngờ cơn mưa tanh gió máu lại tới nhanh như vậy.
"Cậu có địa chỉ nhà cậu ấy không?" Trong đầu lướt qua vô số hình ảnh, Lingling nhanh chóng suy nghĩ, cô chưa từng tới nhà Orm, chỉ biết là ở khu nhà ở gần đây, nhưng không biết địa chỉ cụ thể.
"Tôi gửi cho cậu ngay đây..."
Noon đứng một bên ngẩn ra nhìn, nuôi lớn bằng chừng này, bà chưa từng thấy con gái mình sốt sắng như hiện tại, giống như hoàn toàn biến thành người khác, rất xa lạ.
Cúp máy, Lingling vội vàng muốn đi, cô thực sự không thể yên tâm.
"Mày vẫn muốn đi tìm nó à?" Noon gọi Lingling, tức tối nói, "Nó đã không thèm nghe điện thoại của mày, mày còn đi tìm nó làm gì? Người nhà nó không đồng ý, có ý bảo mày đừng quấy rầy nó."
Rawee gửi đến một tin nhắn dài, tuy biểu đạt rất lịch sự thỏa đáng, nhưng trong lòng Noon rõ như gương, hàm ý trong câu chữ, chính là bảo con gái bà đừng tiếp tục quấy rầy con gái người ta.
Trái tim Lingling quặn đau, nhưng vẫn không quan tâm, cố chấp muốn đi. Orm đã đáp ứng sẽ mãi mãi ở bên cô, sẽ không vứt bỏ cô. Cô tin.
"Mày đứng lại cho tao!" Noon còn muốn nói gì đó, nhưng chỉ thấy Lingling tiện tay cầm áo khoác đặt bên cạnh, còn chưa kịp mặc, đã thay giày vội vàng ra ngoài.
Bà nhìn cánh cửa chưa đóng, những chuyện này là sao thế? Không biết bao lần dạy nó phải lau sáng mắt khi tìm đàn ông, bây giờ thì hay rồi, trực tiếp tìm phụ nữ.
Nhìn phản ứng này, đức hạnh này mà xem, Noon nặng nề thở dài, vừa nhìn là biết hết thuốc chữa, thích rồi là quyết một lòng, cũng không tốt hơn bà thời trẻ là bao.
Không khí nhà họ Kornnaphat chìm trong lo lắng.
Rawee nghe thấy Tini nói "Con ly hôn rồi", lập tức câm nín, đả kích nặng nề hơn ập tới, đầu óc bà trở nên trống rỗng, rất lâu sau vẫn không nói thành lời.
Chuyện Tini ly hôn, rõ ràng còn khiến hai người khó lòng tiếp nhận hơn cả Orm come out. Con gái lớn được một tay hai người bồi dưỡng, bất kì lúc nào cũng có thể lấy ví dụ để tự hào.
Orm cũng sửng sốt, dù sao chị gái nàng mới kết hôn chưa được nửa năm.
"Chuyện tháng trước." Trong lúc này, Tini thẫn thờ bổ sung một câu, còn về những chuyện khác, chị không có ý định nói thêm. Orm đã nói chuyện chuyện bản thân muốn nói nhất, còn chị từ trước tới giờ, sống không tỉnh táo dũng cảm bằng một cô gái đôi mươi này.
"Chuyện ly hôn lớn như thế, sao con không bàn bạc cùng gia đình?" Âm thanh của Rawee run rẩy.
"Con đã nghĩ kĩ rồi, không cần bàn bạc." Tini trả lời ngắn gọn.
"Có phải thằng nhóc kia làm chuyện gì có lỗi với con không?" Bố Kornnaphat vẫn không dám tin.
"Không ạ, là do con không thể sống chung được nữa."
"Có chuyện gì mà không thể sống chung được nữa?"
Tini không nói, như thể lười nói nhiều.
"Một đứa yêu đương với con gái, một đứa vừa kết hôn đã ly hôn." Bố Kornnaphat cười khổ, sắc mặt thảm thiết, "Chuyện này mà lọt ra ngoài chẳng phải sẽ thành trò cười cho người ta sao? Hai đứa chúng mày làm bố mẹ mất hết thể diện rồi."
Orm nghe được chỉ thấy khó chịu, không muốn tiếp tục ở nhà, đè lại cơn giận muốn rời đi.
"Muốn đi đúng không? Hôm nay nếu mày dám bước nửa bước ra khỏi cửa thì sau này đừng về cái nhà này nữa!" Bố Kornnaphat nghiêm giọng quát Orm.
"Bình tĩnh lại được không?" Đột nhiên Tini mạnh mẽ gào lên, đây cũng là lần đầu tiên trong suốt những năm qua chị nói chuyện như thế.
Tiếng gào này của Tini, lại lần nữa khiến không khí chìm trong im lặng chết chóc. Một người trước giờ luôn dịu dàng lịch sự tức giận, sẽ có sức bùng nổ không thể diễn tả.
Nói xong, chị cầm túi lên.
"Tini, con nói rõ cho mẹ xem nào, tại sao lại..." Rawee muốn gọi Tini lại.
"Con không muốn nói quá nhiều." Tini hiểu rất rõ, có tiếp tục giải thích cũng chỉ công cốc, những gì cần nói sớm đã nói, không phải là điều bố mẹ chờ đợi, mãi mãi không phải là đáp án hài lòng. Giống như Orm đã nói, bố mẹ không hề quan tâm tới cảm nhận thực sự của hai người.
Orm và Tini cùng nhau rời khỏi nhà họ Kornnaphat.
Rầm một tiếng, cửa bị đóng lại.
Mặt mày Rawee khô héo, như thể chỉ sau một đêm, cuộc đời khiến vô số người ngưỡng mộ bỗng trở nên hỗn loạn.
Tuyết đã ngừng rơi, chỉ là gió thổi hơi lớn một chút.
Vừa xuống dưới nhà, Orm đã nhìn thấy bóng dáng Lingling bên dưới, cô đón lấy gió chạy về hướng nàng.
Lúc này nhìn thấy Lingling, nước mắt của Orm triệt để mất khống chế, cảnh cáo bản thân không được khóc, nhưng lại chẳng ăn thua. Nàng gần như nhào vào lòng Lingling, ôm lấy cô.
Sau khi nhìn thấy Orm, trái tim Lingling mới cảm nhận được sự chân thực, cô ôm chặt lấy nàng, sốt ruột hỏi: "Sao không nghe điện thoại của tớ? Dọa chết tớ mất..."
Orm khóc tu tu, lúc này mới nhớ ra điện thoại để chế độ im lặng trong phòng ngủ, căn bản không nghe thấy, lại vội vàng ra ngoài, cũng không kịp xem. "Tớ không thấy, sao cậu lại tới đây?"
Lingling nhìn đôi mắt khóc đến sưng đỏ của nàng, "Tại sao không nói cho tớ biết? Mẹ cậu đã nói chuyện của chúng mình cho mẹ tớ, tớ biết rồi."
Sao lại như vậy? Đầu óc Orm vô cùng hỗn loạn, tối nay loạn cào cào, cộng thêm một cái bạt tai đau đớn, lúc này đầu óc vẫn còn choáng váng tới nỗi buồn nôn khó chịu.
Cho dù ánh đèn đường không quá sáng, nhưng Lingling vẫn phát hiện dấu vết mất tự nhiên trên má trái của Orm, cô khẽ chạm vào, "Bị đánh à?"
Được Lingling sờ mặt, lúc này Orm còn muốn khóc hơn lúc bị đánh, nước mắt ra sức trào ra ngoài.
Tini đứng một bên, vẫn chưa rời đi, đi tới gần hỏi: "Muộn vậy rồi, hai đứa có nơi nào để đi không?"
Orm buông Lingling ra, khẽ nói: "Chị tớ."
"Có nơi để đi." Lúc ra ngoài Lingling còn đặc biệt lấy chìa khóa, cô lại nói với Orm : "Chúng ta tới căn nhà cũ."
Nàng gật đầu.
Tini : "Chị lái xe đưa hai đứa đi."
Sau khi xem điện thoại, Orm mới phát hiện có mấy chục cuộc gọi nhỡ, trong đó còn có mấy cuộc gọi của NgocAnh, còn lại đều là Lingling gọi tới
Chuyến xe không tới 20 phút, rất nhanh đã đến nơi. Tini dừng xe ở ngã rẽ con phố cũ, quay đầu lại, "Ở đây à?"
"Vâng, cảm ơn chị." Lingling thấy Tini rất quan tâm Orm, trong lòng cũng dễ chịu hơn đôi chút.
"Chị, hôm nay cảm ơn chị." Orm cũng nói với Tini. Nếu không có chị gái, nàng khó mà tưởng tượng được đoạn kết của chuyện này sẽ thế nào, có lẽ là khó khăn hơn rất nhiều.
Tini : "Không có gì."
Xuống xe, nàng đứng bên ngoài cửa xe, nghĩ giây lát, đột nhiên gọi một tiếng: "Chị."
Tini hạ cửa kính, nghiêng đầu sang.
"Cho dù chị quyết định thế nào, em cũng ủng hộ chị." Orm cùng đôi mắt ươn ướt, cười nói với Tini. Nhớ tới dáng vẻ lén lút hút thuốc của chị, chắc chắn áp lực tâm lý của chị nàng cũng rất lớn.
"Ừ." Tini đáp lại, "Trước kia sao không phát hiện em hay khóc như thế nhỉ?"
Orm bối rối cười. Nói ra cũng khó lòng tin nổi, hai người là chị em ruột, nhưng căn bản không thể coi là hiểu nhau.
Trước khi đi, Tini khẽ nói một câu, "Bạn gái xinh lắm."
Orm cảm động, cười lên nắm tay Lingling, nhiều lúc nhìn có vẻ như thật tệ, nhưng lại không tệ tới vậy.
"Có chuyện gì thì liên lạc với chị." Tini nghĩ ngợi giây lát, nói tiếp, tình hình trong nhà quá dữ dội.
"Vâng."
Chị nâng kính lên, lái xe tiến vào màn đêm.
Orm nhìn đuôi xe càng ngày càng xa dần, có chút ngẩn người, từ nhỏ tới lớn, quan hệ của nàng và chị luôn duy trì trong một loại trạng thái không nóng không lạnh, có lẽ là vì người lớn thích lấy hai người ra so sánh, như thể trong tiềm thức hai người thuộc hai phía đối lập, hai chị em đã xác định là chẳng thể thân thiết với nhau.
Một người luôn luôn phải làm tấm gương tốt, một người luôn luôn không có được sự thừa nhận, như thế đều rất mệt mỏi, tối nay trút hết ra, ngược lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Orm cố gắng đè lại nước mắt, những lúc khác nàng có thể khóc trước mặt Lingling, nhưng đã tới lúc này, nàng không thể biểu hiện yếu ớt trước mặt cô.
Lên trên nhà, việc đầu tiên Lingling làm là kiểm tra mặt cho Orm, lúc này mới nhìn rõ tình trạng nghiêm trọng nhường nào.
"Sao mẹ tớ lại liên lạc với mẹ cậu?" Orm không thông suốt chuyện này. Nhưng xác thực đây là chuyện Rawee có thể làm, còn nhớ lúc nhỏ có người bạn tới chơi cùng chị nàng, bà đã nói bóng nói gió với phụ huynh nhà người ta, nói bình thường con gái mình bận học bài, bảo đứa trẻ nhà người kia đừng tới tìm tới chơi nữa.
Lingling lắc đầu, lực chú ý vẫn nằm trên khuôn mặt của Orm, ra tay hung dữ như thế, nàng lại rất sợ đau, "Còn chỗ nào không thoải mái nữa không?"
Orm lắc đầu, sốt ruột hỏi: "Cô biết chuyện rồi, không làm khó cậu chứ?"
"Không, tớ nghe mẹ nói xong lại không gọi được cho cậu, nên tới tìm cậu luôn. Sao mẹ cậu biết bọn mình yêu nhau?"
"Mẹ nhìn thấy ảnh của bọn mình."
"Chẳng nói với tớ gì cả." Lingling lo lắng cả buổi chiều, cô còn nhắn tin hỏi Orm có chuyện gì, lại bị nàng kiếm cớ cho qua.
Orm rất hiểu tính tình của bố mẹ mình, gọi Lingling tới cũng vô dụng, không thay đổi được gì, sẽ chỉ khiến cô chịu oan ức giống bản thân.
"Ra tay nặng quá." Lingling cúi đầu khẽ sờ lên má Orm, nhớ tới việc cái tát này có liên quan tới mình, cô càng thêm khó chịu, khóe mắt vô thức ươn ướt.
Khó khăn lắm Orm mới kìm được nước mắt, nhưng nhìn thấy dáng vẻ Lingling đỏ mắt đau lòng cho mình, giọt nước mắt của nàng lại không chịu khống chế, trào ra ngoài.
Lingling gạt nước mắt cho Orm, nhưng nước mắt của bản thân đang lặng lẽ rơi xuống từ khóe mắt.
Nàng vội ôm lấy Lingling, dỗ ngược lại cô, vừa khóc vừa cười nói: "Không sao, tớ nói rõ với bố mẹ rồi, tớ muốn ở bên cậu."
Lingling ôm lấy Orm, có thể ôm chặt nhường nào thì ôm chặt nhường ấy.
Trên đường chạy tới tìm nàng, trong lòng cô dâng lên rất nhiều cảm xúc, sốt ruột lo lắng, còn thấp thoáng cảm giác sợ hãi... sợ phải đối mặt với kết quả xấu nhất, một con đường gập ghềnh hiện thực nhất đột nhiên bày ra trước mắt cả hai, không kịp trở tay.
Orm nhớ tới mấy chục cuộc gọi nhỡ, vào giờ phút quan trọng này đột nhiên không liên lạc được với nàng, chắc chắn Lingling cũng đã bị dọa.
Cứ ôm như thế, cảm xúc của Lingling dần dần bình tĩnh lại, Orm đã đáp ứng cô, cô tin tưởng mỗi một câu nói của nàng.
"Không sao." Orm lại cười nói thêm lần nữa.
Lingling thấy nước mắt của nàng vẫn chuyển động trong hốc mắt, mới miễn cưỡng kiềm chế không khóc, đau lòng nói: "Khó chịu thì khóc đi, đừng nhịn nữa."
"Tớ không..." Orm còn muốn cãi bướng, nhưng trong ánh nhìn chăm chú của Lingling, nàng còn chưa kịp nói hết, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống, chỉ còn lại những tiếng thút thít. Nhịn khóc trước mặt Lingling, khó quá đi mất.
Còn nói không! Cô chỉ nhìn dấu đỏ trên mặt của Orm đã có thể tưởng tượng được hôm nay nàng phải chịu bao nhiêu hờn tủi, nhưng bản thân lại không có mặt bên cạnh.
"Cậu nên nói với tớ." Lingling nhìn đôi mắt rưng rưng nước mắt của nàng, ngữ điệu không phải oán trách, mà là tự trách.
Orm lập tức khóc còn dữ hơn, nức nở nói không thành lời, nàng vùi trong lòng Lingling, trút ra toàn bộ cảm xúc tủi hờn đã đè nén quá lâu. Nàng muốn được cô ôm lấy, khóc một trận thật đã đời.
Lingling khẽ khàng vuốt tóc Orm, sau đó để nàng dựa lên vai mình rồi khóc, ít nhất khóc được thì trong lòng sẽ dễ chịu hơn.
"Tớ biết chắc chắn nhất thời bố mẹ không thể tiếp nhận được chuyện này." Nàng nhỏ tiếng nói.
"Ừ." Cô dịu dàng đáp.
"Bố mẹ vốn dĩ không quan tâm tới tớ. Cho dù tớ cố gắng làm hài lòng bố mẹ cỡ nào, họ cũng không nhìn thấy, họ chỉ cảm thấy tớ không đủ tốt, từ nhỏ tới lớn đều như vậy..." Nàng nghẹn ngào nói những lời trong lòng mình.
Nghe thấy tiếng khóc của Orm, trái tim Lingling như bị ai đó ra sức bóp lấy, rất đau rất khó chịu, nàng từng khóc rất nhiều lần trước mặt cô, nhưng đây là lần đầu tiên khóc tới chật vật như thế, khóc tới nỗi cả cơ thể cũng run lên.
"Tớ quan tâm cậu." Lingling vuốt tóc an ủi nàng.
"Tớ biết." Orm ngẩng đầu nhìn cô, khóc ra được cũng thoải mái hơn nhiều. Vì nguyên nhân bố mẹ, từ nhỏ nàng đều sợ bị người khác ghét, nên đã hình thành một tính cách lấy lòng người khác, nhưng cho dù nhân duyên có tốt cỡ nào, nàng vẫn cảm thấy áp lực và cô đơn.
May mà, nàng gặp được Lingling, thì ra không cần cố tình lấy lòng, bản thân vẫn được thiên vị, vẫn được yêu thích.
Tới hơn 11 giờ đêm, khi Orm đi tắm, Lingling nhận được cuộc gọi của Noon.
Cô nhìn chằm chằm điện thoại một lúc, vừa nghe máy, đã truyền tới một trận mắng chửi: "Mày chết ở đâu rồi, không định về nhà đúng không?"
Âm thanh ồn ào chói tai, Lingling trả lời rất bình tĩnh, không hề có ý muốn cãi nhau: "Chúng tôi đang ở căn nhà cũ bên này, tối nay không về đâu."
Nghe thấy Lingling nói "chúng tôi", vậy thì là hai đứa đã gặp mặt, Noon bỗng thở phào mấy hơi, sau đó lại hờ hững hỏi: "Con nhóc kia ầm ĩ với người nhà à?"
Lingling không trả lời.
Noon im lặng một lúc, tình cảnh này quá giống với bà, năm đó bà cũng bỏ mặc tất cả đuổi theo người kia, nhưng đối phương lại vứt bỏ bà vì gia đình, thậm chí không chịu gặp mặt bà một lần. Mắt nhìn đàn ông của bà không tốt, bắt đầu từ khi 18 tuổi.
"Ngày mai mày về nhà cho tao." Noon dịu lại, nặng nề nói, "Tao cũng không đồng ý chuyện chúng mày yêu nhau."
Lingling nghe xong, cố chấp nói: "Tôi thích cậu ấy."
Giọng điệu tự ti, thậm chí còn mang theo cảm giác van nài, từ nhỏ tính tình còn bướng, thế mà lúc này lại... Noon phát ra một tiếng thở dài bất lực, cất cao giọng làu bàu: "Mày thích nó thì có tác dụng gì? Nó thì sao, gia đình nó cũng không đồng ý, xem thường mày, mày vội vàng dính lấy người ta làm gì?"
"Cậu ấy thích tôi là được."
Thích? Yêu thích ở cái tuổi này có thể chèo chống nổi bao nhiêu thử thách? Lại còn là hai đứa con gái. Noon lại nói: "Bây giờ mày không nghe tao, tương lai sẽ hối hận."
"Tôi không hối hận, cho dù tương lai có hối hận thì cũng là chuyện của bản thân tôi." Lingling cố chấp với suy nghĩ của bản thân.
"Mày... Tao sắp bị mày làm tức chết rồi!" Noon càng nói càng bất lực, không hổ là con ruột, trong phương diện này cũng có tính cách giống hệt với thời bà còn trẻ, trong lòng Noon hiểu quá rõ, hết lòng với tình cảm như thế, chắc chắn sẽ là phía chịu tổn thương. Bà chỉ mong Lingling đừng giống mình năm đó, kết quả càng lo lắng điều gì thì điều ấy lại càng dễ xảy ra.
Cuối cùng cuộc điện thoại này kết thúc bằng một câu mất kiên nhẫn "Tùy mày, tao lười quản" của Noon.
"Cô gọi à?"
Lingling kéo nàng lên giường, bản thân ngồi xuống một bên.
Orm lên giường, chăn đệm đã ấm áp, còn có mùi hương mà nàng yêu thích. Sau khi nằm xuống, nàng nghiêng người, mặt đối mặt với Lingling, trong lòng không yên tâm hỏi: "Cô gọi tới nói gì với cậu thế?"
"Bà ấy hỏi tớ tình hình thế nào." Lingling nhìn ra sự lo lắng của Orm, nhích tới ôm lấy nàng, "Bà ấy không phản đối, chỉ là cần chút thời gian tiếp nhận thôi."
"Thật không?" Nàng sợ Lingling chỉ đang an ủi bản thân.
"Ừ, không lừa cậu." Lingling hiểu, tuy tính tình Noon nóng nảy, nhưng thực ra là khẩu xà tâm phật, chỉ cần cô thích, bà sẽ không ép buộc điều gì.
Orm cười lên.
Lingling sờ má nàng, nhìn kĩ vẫn thấy dấu vết rõ ràng.
Orm nắm lấy tay cô, "Không đau nữa rồi."
Lingling hôn lên má nàng, "Đừng nghĩ lung tung, đi ngủ thôi."
...
Mấy ngày nay nhà họ Kornnaphat rơi vào trong trạng thái hỗn loạn.
Đúng lúc Rawee đang sứt đầu mẻ trán với chuyện ly hôn của Tini, bà nhận được tin nhắn Noon gửi tới, hẹn ra gặp mặt.
Buổi chiều gặp mặt tại một quán trà.
Rawee chỉ gặp Noon hai lần, nhưng ấn tượng rất sâu, luôn trang điểm tinh xảo, trông như mới 30 mấy, đối phương không hề giống như đã có con gái lớn bằng mình.
"Thực ra tôi vốn cũng định hẹn gặp mặt cô, trao đổi nghiêm túc về chuyện con gái chúng ta." Rawee ngồi đối diện Noon, lịch sự cười nói, vì hai cô con gái gây ra một đống chuyện, có thể dễ dàng thấy được Rawee tiều tụy đi nhiều.
"Tôi cũng đau đầu hai ngày hôm nay vì chuyện này." Noon cười khổ, ngay cả tâm trạng chơi mạt chược cũng tan biến sạch sẽ, "Hai đứa nó sống chết đòi ở bên nhau, chúng ta cũng chẳng còn cách nào."
"Không không không." Rawee không ngừng lắc đầu, uyển chuyển nói, "Tôi cảm thấy, hai đứa con gái chúng nó, hiện tại vẫn đang ở cái tuổi ham chơi, chúng ta làm phụ huynh cũng nên chỉ đường cho chúng nó nhiều một chút."
Trước giờ Noon nghĩ rất thoáng, hai ngày nay cũng nghĩ ngợi rất nhiều. Đã thế này rồi còn có thể làm gì nữa? Bà im lặng một lúc, ngẩng đầu nói với Rawee, "Bác sĩ Song, con gái tôi không phải là loại người ham chơi làm xằng làm bậy."
Rawee cười gượng gạo, "Con gái tôi cũng không phải người làm xằng làm bậy."
Noon chớp chớp mắt, nói rất thư thái: "Vậy không phải là xong chuyện rồi sao."
Rawee câm nín, không quá hiểu ý nghĩa câu nói của đối phương, bà tiếp lời giải thích: "Tôi muốn nói là suy nghĩ hiện tại của hai đứa vẫn chưa chín chắn, không hiểu rõ bản thân đang làm gì, có thể chỉ là muốn thử cảm giác mới mẻ nên mới yêu nhau. Huống hồ con gái tôi còn phải thi nghiên cứu sinh, độ tuổi này vẫn nên dồn sức lực cho chuyện học hành và phát triển cho tương lai nhiều hơn, tiêu hao quá nhiều tâm tư cho chuyện yêu đương thì không đáng. Tôi mong cô có thể hiểu được điều này."
Noon thẳng tính, không chịu nổi phong thái nho nhã vòng vèo này, liền phản bác lại: "20 tuổi rồi, cũng không phải không hiểu gì hết, lúc 20 tuổi tôi đã đẻ con rồi đấy."
Rawee : "..."
Hôm nay Noon hẹn gặp mặt Rawee, đương nhiên là có mục đích của bản thân. Đàn ông ấy mà, bà chơi nhiều rồi, nên nhìn rất thấu đáo, trong tay cũng có tiền nên cũng chẳng nghĩ ngày sau con gái mình nhất định phải lấy chồng hay đại loại như tìm chỗ dựa, đàn ông còn khuya mới đáng tin bằng tiền. Nghĩ theo hướng lạc quan thì thế này, tính cách của cô bé kia không tệ lại còn rất chu đáo, không phải tốt hơn nhiều so với một lô một lốc đàn ông chó má sao?
"Cô Kwong, hôm nay cô hẹn tôi ra đây là muốn nói chuyện gì?"
"Điều kiện gia đình tôi cũng tạm ổn, nhà thì có vài căn, tiền tiết kiệm cũng có, tôi chỉ có một đứa con gái, sau này những thứ này đều để lại cho nó, tuy chẳng cao sang quyền quý, nhưng chắc chắn là không lo cái ăn cái mặc." Noon ôn hòa nhã nhặn nói với Rawee, hàm ý bên trong rất rõ ràng, "Con gái tôi, chị cũng gặp rồi đấy, bề ngoài cũng ổn, học hành thì cũng là trường danh tiếng, tiền đồ tương lai cũng chẳng tệ."
"Điều kiện của con gái tôi cũng không tệ..." Rawee nhíu mày, nói đi đâu rồi không biết, càng nói càng đi xa, hoàn toàn không cùng một tần số.
"Cho nên hai đứa nó thích hợp về mọi phương diện." Noon xuôi theo lời Rawee, "Hơn nữa, tôi cũng nhìn ra, con gái tôi thật lòng thích cô bé nhà chị."
Rawee muốn nói lại thôi, không nói nổi nữa.
Noon uống đôi ngụm trà, thấy Rawee vẫn chần chừ không lên tiếng, bản thân đã nói tới nước này, vẫn còn suy nghĩ? Bà coi như đã hiểu ra vấn đề, "Suy cho cùng, chỉ là chị không tiếp nhận nổi con gái mình thích phụ nữ mà thôi."
Rawee ngồi thẳng người, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng.
"Vậy nó chỉ thích phụ nữ, lẽ nào chị ép nó phải thích đàn ông, sau này lại ép nó kết hôn với đàn ông à? Đàn ông không tốt tới vậy đâu, hôn nhân bất hạnh có cả một đống, kết hôn rồi ly hôn cũng không ít người." Noon nói rất nhiều trong một hơi.
Bị chọc trúng điểm nhạy cảm, sắc mặt Rawee trở nên khó coi, vẫn chìm trong im lặng. Vốn dĩ tâm trạng đang rối loạn, lúc này càng thêm rối.
Kiên nhẫn nói lâu như thế, Noon thật sự muốn nổi nóng, bản thân đã chủ động tìm tới bàn bạc, đối phương vẫn bày ra vẻ không chịu hiểu. Bà nói bóng nói gió, "Nếu con gái chị chỉ vừa mắt con gái tôi, quyết tâm muốn ở bên con gái tôi, lẽ nào chị từ mặt nó? Cũng được, tôi sẽ coi như nhặt được một cô con gái."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co