Truyen3h.Co

[LingOrm] Chỉ thích cậu

39

LingOrmTruyen123

Orm vẫn nhắn tin cho Rawee nói tạm thời không về nhà, bà không trả lời nàng, có lẽ là đang tức giận, cũng có thể là vì chuyện ly hôn của Tini, khiến bố mẹ không có thời gian quan tâm tới nàng bên này.

Tuyết lại rơi, nhuộm trắng con ngõ nhỏ. Orm nằm bò trên bậu cửa sổ, nhìn chằm chằm một phía nào đó.

Lingling lặng lẽ đứng bên cạnh, như có suy nghĩ nhìn một lúc, sau đó thong thả đi tới.

Mãi tới khi bị người ta ôm chặt lấy eo từ sau lưng, được ấm áp bao trùm, Orm mới hoàn hồn. Nàng quay đầu lại nhìn Lingling, cong khóe môi cười lên.

Cho dù có cười không chút kẽ hở, Lingling cũng có thể nhìn thấu nỗi bất an của Orm, gần đây xảy ra nhiều chuyện như thế, sao có thể thư thái nổi chứ? Huống hồ nàng khác với cô, cô vốn đã quen làm theo ý mình, nhưng đây là lần đầu tiên Orm cãi nhau với bố mẹ như thế này...

Lingling gác cằm lên vai nàng, nói: "Bàn bạc với cậu một chuyện."

Orm : "Hửm?"

Lingling chăm chú nhìn nàng nửa giây, "Hôm nay theo tớ về nhà nhé."

Orm lộ ra chút biểu cảm bất ngờ.

Đi gặp phụ huynh sẽ khiến cậu ấy yên tâm hơn đúng không? Mấy ngày nay Lingling đều nghĩ tới chuyện này, hơn nữa Noon không quá phản đối, so với việc thích con gái, bà lo lắng chuyện cô chịu thiệt thòi trong chuyện tình cảm hơn.

"Cậu không bằng lòng theo tớ về nhà à?" Lingling hỏi ngược lại, "Không phải cậu từng nói với tớ, cho dù xảy ra chuyện gì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt sao?"

"Bằng lòng, tớ sẽ về cùng cậu." Orm lập tức trả lời, nàng sợ Lingling nghĩ rằng bản thân đang chùn chân.

"Hôm qua tớ đã nói với mẹ rồi..."

Thấy Lingling trở nên nghiêm túc, nàng cũng chuẩn bị tâm lí sẵn sàng trong lòng.

Cô cố ý ngừng lại giây lát mới nói tiếp, "Tối hôm nay sẽ dẫn bạn gái về nhà ăn cơm, bà ấy đồng ý rồi."

Hả? Nhất thời Orm ngẩn ra.

Lingling bị biểu cảm thẫn thờ của nàng chọc cười.

"Cô..." Hai mắt Orm đã sáng lên, "Cô có thể tiếp nhận chúng ta yêu nhau sao?"

Nàng suy nghĩ lại mới phản ứng ra, thực ra Lingling muốn cho bản thân nhiều cảm giác an toàn hơn.

Tuy tình trạng mấy ngày này có chút tồi tệ, nhưng cả hai không hề có lấy một tia dao động, người được bản thân yêu thích một cách kiên định cũng kiên định yêu thích như thế, cho dù có thế nào cũng là một loại hạnh phúc. Chỉ cần hai người cùng nhau vượt qua, đều sẽ tốt đẹp.

"Ừ." Lingling gật đầu. Hôm qua cô chủ động gọi điện thoại cho Noon, không nói gì khác, chỉ nói "Ngày mai tôi muốn dẫn cậu ấy về nhà". Phản ứng của bà hệt như dự đoán của cô, không lên tiếng đồng ý cũng chẳng từ chối, nhưng cuối cùng lạnh nhạt để lại một câu "Tùy mày".

Mặt mày Orm thả lỏng cười tươi, cho dù hai người đã suy nghĩ kĩ càng từ lâu, đây là chuyện của bọn họ, cũng không nhất định sẽ có được sự thấu hiểu và ủng hộ của gia đình, nhưng có thể có được, đương nhiên đáng để vui mừng.

Chiều tối, Lingling dẫn Orm về nhà.

Tuy từng gặp Noon không ít lần, nhưng tình huống lần này lại khác, dù sao cũng là đi gặp phụ huynh, còn chưa tới nhà Orm đã căng thẳng, may mà Lingling vẫn luôn nắm tay nàng.

Noon nhìn hai cô gái nắm tay nhau đứng trước mặt mình, chẳng có sắc mặt hiền hòa, cũng chẳng có lấy một nụ cười, trạng thái lạnh như tảng băng.

Tới nỗi không khí bỗng nhiên trở nên gượng gạo.

"Cháu chào cô." Orm vẫn tươi cười chào hỏi Noon.

Bà không đáp lời, nhìn chằm chằm đánh giá cô gái trước mặt, bày ra dáng vẻ lạnh nhạt thờ ơ.

Orm khẽ mím môi, trong lòng thấp thỏm, gặp mặt rồi mới phát hiện dường như tình hình còn xa mới thuận lợi như Lingling đã nói.

Lingling quay đầu nhìn Orm một cái, nắm lấy tay nàng cười cười, dùng ánh mắt nói với nàng rằng không có chuyện gì.

Ba người ở chung một phòng, ngồi trên ghế sofa, loại không khí gượng gạo cứng nhắc này kéo dài suốt một lúc lâu.

Cuối cùng, vẫn là Orm không ngồi nổi nữa, lên tiếng phá vỡ im lặng, "Thưa cô."

Noon hờ hững ngẩng đầu lên.

"Cháu thực lòng thích Lingling, hi vọng cô có thể đồng ý cho chúng cháu ở bên nhau." Nàng nói rất chân thành.

Noon vắt chéo chân, lúc này nhướng mày, khí thế hừng hực nói với Orm : "Nếu tôi không đồng ý thì sao? Nhà cháu cũng không đồng ý đúng không?"

"Cháu sẽ trao đổi ạ, hơn nữa cháu có thể tự làm chủ, cháu tuyệt đối sẽ không để Lingling phải chịu oan ức. Thưa cô, cháu thực sự rất thích Lingling." Orm sốt ruột, chuyện như yêu thích, bọn họ chỉ cần nhìn vào mắt nhau là có thể hiểu, nhưng nhắc tới chuyện này trước mặt người khác, rõ ràng luôn có cảm giác yếu ớt bất lực như thế.

Noon nghiêng mắt nhìn Orm, rất lâu sau không lên tiếng.

Khuôn mặt Lingling và Noon giống nhau tới tám phần, xinh đẹp tới nỗi mang theo tính công kích, đặc biệt là lúc không lên tiếng. Mà tuổi đời của bà còn đó, rõ ràng càng không dễ chọc.

"Mẹ đừng dọa cậu ấy nữa." Lingling nói với Noon, nếu không đồng ý, bà chắc chắn sẽ không để cô dẫn Orm về nhà, đều hiểu cả rồi.

"Tao dọa con bé cái gì?" Noon lớn tiếng phản bác, "Mày nhất định phải yêu đương với nó đúng không?"

Lingling cây ngay không sợ chết đứng: "Đúng."

Khi kẹp giữa Noon và Lingling, Orm luôn cảm thấy không ăn khớp, nhìn không khí của cuộc đối thoại này còn tưởng rằng sắp cãi nhau, kết quả giây tiếp theo, nàng nghe thấy Noon hừm một tiếng, nói một câu kì quái: "Ái chà, người ta hay nói có vợ thì quên mẹ, đúng là chẳng có sai tí nào."

Vợ... Nghe thấy cách dùng từ này, Orm đã sắp không hiểu rốt cuộc Noon có thái độ gì.

Noon nhìn Orm nhịn tới đỏ ửng mặt, có chút buồn cười, tính tình cô bé này tốt như thế, ít nhất bà cũng không cần lo lắng con gái mình bị ức hiếp.

Lingling nhìn Orm, nhỏ tiếng cười nói: "Bà ấy là vậy đấy, quen là được."

Noon không làm khó cô gái nhỏ, "Được rồi, không trêu cháu nữa."

Orm : "..."

Xác thực nàng nên quen với cách ở chung của Lingling và Noon, sớm đã được mở mang kiến thức.

Bữa tối Noon bày biện một bàn cơm canh cũng rất ra gì và này nọ, bà rất ít khi tự mình vào bếp, tối nay còn rất có dáng vẻ của phụ huynh.

"Cô ơi, món rau cô xào ngon thật đấy." Orm ăn mấy miếng, không quên khen ngon.

"Thật à?" Noon nhìn Orm ăn ngon miệng, không giống như đang nịnh bợ, mặt mày vui vẻ, "Thế thì cháu ăn nhiều vào."

"Vâng!" Nàng thấy thái độ của Noon đã ấm lên, thở phào một hơi.

Lingling không lên tiếng, đại khái Noon đã rất dụng tâm nấu bữa tối, xác thực mùi vị ngon hơn bình thường rất nhiều. Cô gắp một miếng sườn, bỏ vào trong bát của nàng.

Orm hiểu ý, Lingling biết nàng thích ăn sườn sụn, mỗi lần gắp được đều muốn cho nàng ăn.

Noon nhìn thấy hai đứa nhỏ ăn ý như thế, không còn nghi ngờ rằng đã yêu nhau từ lâu, trước kia bà thường nghĩ, với tính tình cổ quái của con gái mình, sẽ có nhân tài nào có thể trị được. Không ngờ rằng lại là cô nhóc nhỏ bé này.

Orm ngoan ngoãn lịch sự, nhưng cũng không quá câu nệ, cười lên lại ngọt ngào, cho người ta cảm giác thoải mái, trời sinh đã được mọi người yêu thích, đặc biệt là rất được lòng trưởng bối.

"Nhóc con, thử món này đi." Dần dần thân quen, Noon một câu nhóc con hai câu nhóc con.

"Vâng, cảm ơn cô."

"Ăn nhiều vào." Noon cười nói, đại khái là quá khác với con gái nhà mình, bà nhìn cô bé cười liền thấy tâm trạng thoải mái.

Một mình Noon nuôi con trưởng thành, không dễ dàng, ấy thế mà tính tình Lingling lại bộp chộp y như mình, hai người đá chọi đá, chưa từng tiếp xúc một cách bình thường lúc ở cùng nhau. Bà rất ngưỡng mộ con gái nhà người ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, hiện tại thật sự như có thêm một đứa con gái, còn ngoan như vậy, càng nhìn càng thấy thích.

Trong lúc ăn cơm, thỉnh thoảng nói đôi ba câu, vì có mặt Orm, không khí bữa cơm tối trên bàn ăn không bị nguội lạnh, hài hòa hơn bình thường rất nhiều.

Ăn tối xong, Noon cũng không coi Orm là người ngoài, còn kéo nàng xem tivi cùng mình. Vừa hay nàng biết cách dỗ dành người ta vui vẻ, cho dù là phim truyền hình máu chó gì đó, cũng có thể trò chuyện mấy câu với Noon, vô cùng hòa hợp.

Lingling ngồi một bên, mặt mày bất lực lại không thể tin nổi. Cô lại liếc mắt nhìn Noon, trước đó nói chuyện điện thoại lạnh nhạt bao nhiêu, thì lúc hiện tại lại nhiệt tình bấy nhiêu, có phải chuyển biến này hơi lớn đúng không?

Chưa xem tivi được bao lâu, Orm nhận được cuộc gọi, là Rawee gọi tới, nàng đứng dậy đi sang một bên nghe máy, "Mẹ..."

"Hai ngày nay con có gặp chị con không?" Rawee vào thẳng vấn đề.

"Không ạ." Nghe thấy giọng điệu khác lạ của Rawee, trái tim Orm thấp thỏm, "Sao thế ạ?"

"Con bé không nghe điện thoại của mẹ, con có liên lạc được với nó không? Chẳng qua chỉ nói nó mấy câu, chẳng đứa nào làm bố mẹ bớt lo cả..."

Qua mấy phen trắc trở, Rawee cũng liên lạc được với Tini. Là điện thoại bên phía bệnh viện gọi tới, khi bà nghe máy, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, sau đó lại nặng nề thở phào một hơi.

Orm biết được Tini đang ở bệnh viện, cũng lo lắng không thôi, Noon thấy nàng sốt ruột, không chậm trễ thời gian, trực tiếp lái xe đưa nàng tới đó.

Trong phòng bệnh, ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống khiến da dẻ của Tini càng thêm nhợt nhạt, chị nghiêng đầu trốn tránh ánh mắt của những người khác, nhắm hờ mắt, đôi môi khô khốc mím lại, từ đầu tới cuối không nói một lời.

Khi Orm vội vội vàng vàng tới phòng bệnh, Tini nằm trên giường, Rawee đứng cạnh mép giường, dường như cũng vừa mới tới nơi.

Không khí im lặng tới kì quái. Orm đè nhỏ tiếng hỏi: "Chị không sao chứ ạ?"

Rawee quay đầu, ánh mắt lơ lửng, không tập trung khẽ nói một tiếng "Không sao rồi".

Đây là lần đầu tiên hai mẹ con gặp mặt sau phen náo loạn tối nọ, Orm có thể nhìn ra trạng thái tinh thần của Rawee rất tồi tệ, sắc mặt cũng không tốt, như thể đột nhiên già đi những mấy tuổi.

Orm nhìn về phía giường bệnh, nghe Rawee nói, Tini uống rượu, uống tới nỗi nhập viện, may mà không trở ngại gì, khiến bà sợ bóng sợ vía một phen.

Tới hôm nay Rawee cũng mới biết chuyện Tini hút thuốc uống rượu, đứa con gái một tay bản thân nuôi dạy, luôn lấy làm tự hào, sao lại biến thành thế này? Bà nhìn về phía Tini như biến thành người khác, có chút bất lực, lại chìm trong trạng thái hoài nghi.

Orm không cảm thấy Tini biến thành một người khác, có lẽ chị nàng vốn dĩ là như thế, chẳng qua đã tháo bỏ chiếc mặt nạ, nên không phù hợp với kì vọng của bố mẹ mà thôi.

"Rốt cuộc con làm sao thế?" Rawee tận tình khuyên bảo.

Tini im lặng rất lâu, lúc này mới quay đầu lại, âm thanh của chị yếu ớt nhưng ngữ điệu có lực: "Có phải con làm bất cứ chuyện gì cũng phải cho bố mẹ một lời bàn giao thỏa mãn mới được không?"

Những ngày qua, điều khiến chị tan vỡ không phải là vì chuyện ly hôn, ly hôn thật sự không có gì, điều khiến người ta phiền phức là những lời bàn luận, chỉ trỏ của những người bên cạnh, rõ ràng không thể đồng cảm, nhưng họ cứ nhất định phải dùng thân phận người qua đường nói với bạn, lựa chọn của bạn là sai lầm, phải làm thế nào mới là chính xác.

"Nhưng chuyện ly hôn lớn như thế..." Rawee buột miệng cất lời, nhìn thấy bệnh nhân giường bên cạnh nhìn sang, bà bất đắc dĩ, nhịn lại không nói gì thêm.

Tini cố gắng bình tĩnh hết mức nói: "Con muốn ở một mình nghỉ ngơi."

"Chúng ta ra ngoài trước đi ạ." Orm vội vàng nói với Rawee, hai người với cảm xúc tệ hại không thích hợp ở chung một chỗ, "Để chị nghỉ ngơi đi mẹ."

Rawee đỏ mắt ra khỏi phòng bệnh, cúi đầu, rất lâu cũng không lên tiếng. Orm đứng bên cạnh bà, cũng không nói gì.

Noon cũng coi như hiểu đã xảy ra chuyện gì, chẳng trách hôm đó nói tới chuyện ly hôn lại có phản ứng mạnh như thế, bà đứng một bên, không nhịn được nói: "Bác sĩ Mon, đời người nào có thể thập toàn thập mỹ, nghĩ thoáng chút đi, đừng có độc đoán quá. Ly hôn thì ly hôn thôi, đã là thời đại nào rồi, ly hôn cũng đâu phải chuyện gì to tát..."

Trên hành lang người qua người lại, bên tai Rawee nghe Noon một câu ly hôn hai câu ly hôn, càng thêm đau đầu.

"Lingling..." Orm không thể yên tâm với tình hình bên này, chắc chắn sẽ ở lại, thế là nói, "Cậu với cô về trước đi, tớ muốn ở đây với chị tớ."

"Tớ ở đây với cậu." Lingling cũng không yên tâm về Orm, tới hiện tại, quan hệ của nàng với gia đình vẫn đang trong tình trạng căng thẳng.

"Không cần đâu, cậu với cô về đi, muộn lắm rồi." Nàng khẽ kéo lấy tay Lingling, quay đầu lại cảm ơn Noon đã lái xe đưa bản thân tới bệnh viện.

Lingling chỉ đành đồng ý, cô nhìn về phía Rawee với thái độ lạnh lẽo, vẫn lễ phép nói một câu: "Cô ơi, cháu về đây ạ."

Rawee ngẩng đầu lên nhìn, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng.

Orm đưa Lingling tới thang máy, ấn nút xuống, cô lại nắm lấy tay nàng không buông, "Tớ ở lại đây cùng cậu nhé."

Orm cười, "Không sao."

"Có chuyện gì nhất định phải gọi điện cho tớ, cho dù muộn thế nào cũng phải gọi." Lingling tiếp tục dặn dò.

"Ừ." Nàng thấy Lingling không yên tâm, liền nhích tới ôm lấy cô, khẽ nói, "Cậu đừng lo."

Noon ở bên cạnh nhìn thấy cười lên, đứa trẻ này nhỏ tuổi thì nhỏ tuổi, không nhìn ra rất biết cách an ủi người khác.

Kì nghỉ đông chỉ còn mấy ngày.

Vì Tini đột nhiên nhập viện, Orm lại quay về nhà họ Kornnaphat, đối với chuyện come out của nàng, bố mẹ không nhắc lại, như thể chưa từng xảy ra. Ngoại trừ khi tiếp xúc với bố mẹ, Orm vẫn có chút cảm giác đè nén.

Sau khi Tini ra viện, cảm xúc cũng ổn định lại, hơn nữa còn chủ động nói một vài chuyện, cũng nên nói. Chị nói bản thân ly hôn không phải vì ngoại tình, cũng không có bạo lực, chỉ là cảm thấy cuộc sống hiện tại không phải thứ chị mong muốn.

Rõ ràng Rawee không tiếp nhận được cách nói này, chỉ là không dám tiếp tục nặng lời, "Hai người sống với nhau chắc chắn sẽ có va chạm, sẽ có lúc không vui, nào có ai không cãi nhau? Con kích động quá."

"Con rất bình tĩnh, có lẽ bố mẹ đều cảm thấy hiện tại con sống rất tốt, kết hôn với người phù hợp vào độ tuổi thích hợp, thuận buồm xuôi gió, còn có gì không hài lòng nữa chứ? Mỗi lần con về nhà, phải đối mặt với một người căn bản không thích mình, phải chịu đựng những va chạm tranh cãi về những chuyện nhỏ nhặt, bố mẹ nói đây chính là cuộc sống, nhưng con nghĩ tới việc mấy mươi năm sau này đều phải sống như thế, con cảm thấy rất sụp đổ." Tini bình tĩnh nói.

Tình yêu, hôn nhân, gia đình, một khi trở thành tiêu chuẩn để đo đạc hạnh phúc, sẽ biến tướng thành trói buộc. Tini hoàn thành từng bước, hoàn thành tất cả mục tiêu trong thời gian thích hợp, nhưng chị không cảm thấy vui vẻ.

Tini nói hết trong một hơi, "Có lẽ con khiến bố mẹ rất thất vọng, nhưng lựa chọn này chính là thứ con muốn. Con chỉ có thể nói, đừng tiếp tục dùng sự kì vọng của bố mẹ để nhận định cuộc sống của con nữa, nếu không thất vọng sẽ càng nhiều."

Rawee bị nói tới câm nín.

Orm không biết bố mẹ có thể thấu hiểu cho chị không, nhưng không quan trọng nữa rồi, trạng thái hiện tại của Tini tốt hơn trước rất nhiều. Chí ít có thể tự do biểu đạt hỷ nộ ái ố của bản thân, không phải tiếp tục nhẫn nhịn đè nén, duy trì cái gọi là hình tượng hoàn hảo vì những thứ bên ngoài nữa.

Sau khi kì nghỉ đông kết thúc, Orm và Lingling tạm biệt những ngày đông nặng nề lâu ngày ở KhonKaen, quay về trường học, quay về thế giới thuộc về hai người.

Bước chân của đầu xuân ở Bangkok tới thật nhanh, vừa khai giảng, cành liễu bên hồ đã mọc lá non.

Dưới ánh mặt trời, gió đưa cành liễu la đà, bịn rịn dịu dàng. Orm nhìn mặt hồ, lại nhìn Lingling, tất cả đều trong trẻo tươi đẹp, trong lòng nghĩ, thật sự là mùa thích hợp để yêu đương.

Căn nhà trọ gần một tháng không ai ở, việc đầu tiên Orm làm sau khi quay lại chính là chăm chỉ quét dọn một lượt.

Lingling chăm chú quan sát căn hộ nhỏ này một vòng, hơn nửa năm qua, ngập tràn hơi thở khói lửa, trước kia cuộc sống của cô không gọi là sống, sau khi Orm tới bên cô, đó mới gọi là sống.

Dưới nhà mới mở một tiệm hoa, hai người xuống dưới đi qua đó liền mua một bó. Lingling đứng bên bàn học, hứng khởi cắm từng bông vào trong bình thủy tinh.

Orm đang sửa sang máy ảnh, vô tình nhìn thấy cảnh tượng này, liền giơ ống kính ngắm chuẩn về phía góc nghiêng của Lingling, dễ dàng tìm được góc độ đẹp nhất. Dù sao người trong ống kính cũng là người mẫu không thể quen thuộc hơn của nàng, quen thuộc tới từng tấc da tấc thịt.

Tiếng tách từ màn trập thu hút sự chú ý của Lingling, cô đã quen thuộc, chỉ cho Orm một ánh mắt ăn ý.

Nàng chụp xong mấy tấm mới đặt máy ảnh xuống, chậm rãi bước tới trước mặt Lingling, nhiệt huyết sục sôi hái xuống một bông hoa nhỏ, chăm chú cài lên tai cô.

Quan hệ của nàng và Lingling, gia đình đã không phản đối kịch liệt, nhưng cũng không đồng ý. Orm không cảm thấy chuyện này có gì tiếc nuối, cuộc sống chẳng bao giờ viên mãn như thế, phải tiếp nhận chuyện không phải người nào cũng thấu hiểu bạn, phải tiếp nhận chuyện bố mẹ đẻ cũng sẽ thiên vị... con người nên để ý những thứ bản thân đang có được, mới có thể vui vẻ.

Lingling đứng ngoan ngoãn để Orm đùa nghịch, tưởng rằng nàng muốn chụp ảnh cho mình, kết quả nàng chỉ chăm chú nhìn cô, tỉ mỉ thưởng thức, độ cong trên khóe môi vô cùng xinh đẹp.

"Cười vui thế?"

"Tâm trạng tốt." Orm nói, tuy chuyện come out tới nhanh hơn tưởng tượng của hai người, nhưng sau khi trải qua chuyện này, hai người lại có thêm một phần kiên định và tin tưởng vào tương lai, Lingling cũng sẽ có nhiều cảm giác an toàn hơn.

"Luôn ngốc nghếch như thế, có ngày nào cậu không vui chứ?" Lingling rũ mắt nói Orm, ngay cả mấy ngày khó khăn nhất trong kì nghỉ đông, lúc nào nàng cũng giữ nụ cười như vậy.

"Cậu nói thì nói, đừng thêm chữ ngốc được không?" Orm cò kè mặc cả với cô, "Cậu có gặp kẻ ngốc nào lanh lợi như tớ không?"

Lingling nhìn nàng cười tươi.

Orm ôm lấy Lingling, làm nũng với cô sau một thời gian dài: "Mỗi ngày ở cùng Ling đều là một ngày vui.

Lingling cũng ôm lấy nàng, "Hôm nay miệng ngọt quá."

"Thật sao?" Orm thích ôm Lingling rồi trò chuyện, có thể ngửi được mùi thơm thích hợp cùng hơi thở yêu thích trên người cô.

Lingling hành động thực tế nhiều hơn một chút, tươi cười hôn lên môi nàng, đầu lưỡi thuần thục cạy mở, quấn lấy nhau hôn một lúc, "Thật, ngọt lắm."

Đôi môi còn sót lại dư vị, Orm vẫn chưa tận hứng, không tránh khỏi muốn nhích gần gần hơn.

Lingling nghiêng đầu giả ngốc trêu đùa nàng : "Làm gì thế?"

Orm chặt Lingling bên cạnh bàn học, quấn lấy cô nói: "Hôn thêm cái nữa." Nói xong đã hôn lên môi cô...

Lingling rũ mắt cười, thực ra thời điểm Orm ngọt ngào nhất, chính là dáng vẻ hiện tại, ấm áp mềm mại lại mang theo chút tùy hứng.

Orm hôn tới khóe môi cũng nở nụ cười, đặc biệt là Lingling dần dần còn nhiệt tình hơn nàng. Dính lấy nhau một lúc lâu, Orm nhớ ra một chuyện quan trọng chưa làm, "Đi theo tớ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co