Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

101

LingOrmTruyen123

Kevin và Lingling tuy không thể nói là bạn tri kỷ, thế nhưng dù sao cũng là bạn quen biết 3-4 năm. Người chỉ luôn tiếp nhận các vụ án lớn như anh có thể ngoại lệ nhận vụ án của Ginny đi xử lý, thì về công về tư đều đã đủ mặt mũi cho Lingling. Hiện tại Lingling lại đưa thêm bằng chứng đắc lực đến, lập tức cả người anh trở nên cực kỳ ung dung. Có bằng chứng này trong tay, hơn nữa Kimberley đã dàn xếp ổn thỏa bên phía bộ công an và tòa án thành phố, đừng nói để Tina Jittaleela bị phán hai năm tù, mà chính là ba năm còn được nữa là.

Ngay thời điểm Tina Jittaleela nhận được giấy báo phải có mặt tại tòa án, cha mẹ cô tức khắc liền hiểu con gái nhà mình rốt cuộc đã đắc tội với người thế nào. Đầu tiên bọn họ mang theo quà tặng tìm tới nhà cha mẹ Ginny, nhưng cha mẹ Ginny kiên quyết không gặp, do đó bọn họ chỉ có thể lại chuyển hướng chạy đến nhà Ginny, thế nhưng Ginny không ở đó. Cha mẹ Tina Jittaleela gọi điện thoại cho Ginny, khổ sở cầu xin Ginny có thể chấp nhận gặp mặt bọn họ một lần. Ginny nghe có chút mềm lòng, liền bảo Jayna dẫn cô trở về căn hộ cũ.

Một chiều âm u lạnh lẽo nọ, cha mẹ Tina Jittaleela lại đến nhà Ginny lần thứ hai. Bọn họ nước mắt nước mũi đầm đìa nhiều lần kể lể hai người chỉ có mỗi một mình Tina Jittaleela là con gái, hết lần này đến lần khác cầu xin Ginny hãy hạ thủ lưu tình, thậm chí muốn lấy toàn bộ gia sản để dàn xếp giải quyết riêng. Đáng thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ. Sự bi thương của cha mẹ Tina Jittaleela đều lọt vào trong mắt của Jayna, suýt chút đã theo bọn họ cùng bật khóc. Duy chỉ có Ginny không hề bị dao động, gương mặt lạnh lùng không nói một câu.

Chờ cha mẹ Tina Jittaleela đem hết những lời muốn nói đều nói xong hết, tâm tư kích động chất chứa trong lòng đều được bình tĩnh lại, lúc này Ginny mới lên tiếng. Giọng nói cô có chút suy yếu: "Làm cha mẹ đều có tâm lý phải che chở cho con cái, tôi có thể hiểu được tâm trạng lúc này của cô chú. Tuy nhiên hai cô chú cũng nên ngẫm lại xem, Tina Jittaleela trưởng thành với tính tình bốc đồng như thế này, động một chút là giở thói bạo lực ra, thử hỏi hai cô chú có trách nhiệm gì trong chuyện này không? Đúng là thế giới vừa u ám lại vừa khiến con người mất lòng tin, tuy thế cũng không tồi tệ đến mức có thể mặc cho người coi trời bằng vung. Bình thường cô chú không cố gắng giáo dục Tina Jittaleela, thì xã hội này tự có phương pháp giáo dục tốt nhất dành cho Tina Jittaleela."

"Danh dự của tôi ở công ty bị hao tổn trầm trọng, bản thân tôi lại bị Tina Jittaleela đánh đến suýt chút nữa thì chết. Nếu như cô chú là tôi, cô chú sẽ nương tay cho hung thủ sao? Sinh mệnh của con người yếu đuối mỏng manh biết bao nhiêu, ắt hẳn cô chú đều biết rõ điều đó. Ngày hôm đó, bọn họ có đến năm-sáu người để đánh chỉ mỗi một mình tôi. Có người dùng tay kéo tóc tôi, có người dùng chân ra sức đạp thẳng vào người tôi, còn Tina Jittaleela như một cao thủ võ lâm rất chuyên nghiệp đá chân, xoay vòng rồi dùng gậy đập khắp nơi trên người tôi. Toàn thân tôi lúc đó bị đánh đến mức chỗ nào cũng là máu. Nếu như lúc đó không phải tôi liều mạng che lấy đầu, nếu như lúc đó một gậy của Tina Jittaleela đập trúng vào chỗ thái dương của tôi, thì có lẽ hiện tại tôi đã ngồi chơi cờ với diêm vương chốn âm phủ."

"Cô chú nên vui mừng là tôi vẫn còn sống, chí ít không cần để Tina Jittaleela vì cái chết của tôi mà phải đền mạng. Tôi biết làm cha mẹ cũng không dễ dàng, căn cứ theo tội đã phạm của Tina Jittaleela, dù tòa án có phán ngồi tù 5-6 năm cũng không có gì quá đáng. Những chuyện mà tôi đang làm cũng đã rất suy nghĩ cho gia đình cô chú lắm rồi. Cô chú cứ nhìn tình trạng hiện tại của tôi đi, giờ vẫn còn nằm bẹp trên giường thoi thóp đây, ngay cả ăn cơm cũng cần người đút cho. Vết thương này cho dù có lành lặn lại, cũng vẫn sẽ có di chứng về sau. Cô chú chỉ nhìn thấy Tina Jittaleela khổ, thế cô chú có từng thật sự nhìn thấy tôi khổ hay chưa? Nuông chiều sinh con hư, đòn roi nuôi con ngoan. Cô chú trở về nhà rồi suy nghĩ thật kỹ đi. Được rồi, tôi đã mệt cần nghỉ ngơi. Jayna Angelina, tiễn khách."

Cha mẹ Tina Jittaleela còn muốn tiếp tục cầu xin, nhưng nhìn thấy hai mắt Ginny đã nhắm lại, cũng chỉ đành một trước một sau đau xót đi ra cửa.

Sau khi Jayna đóng cửa lại, bước vào phòng ngủ, ngồi bên cạnh Ginny, hỏi: "Vừa nãy chị không chút nào cảm thấy cha mẹ Tina Jittaleela đáng thương sao?"

"Đáng thương chứ, nhưng đáng tiếc chị không phải Quan Thế Âm." Ginny nhẹ nhàng nắm tay Jayna, đặt tay cô kề sát tới trên mặt, "Jayna, ở một số thời điểm không thể mềm lòng. Nếu như bởi vì mềm lòng mà lần này chị buông tha cho Tina Jittaleela, nói không chắc sau này con nhỏ đó còn có thể gây ra chuyện nghiêm trọng thế nào nữa. Bởi thế nên lúc ban đầu khi Tina Jittaleela theo đuổi em, em chưa biết con nhỏ đó là người thế nào mà đã gật đầu đồng ý đi quen. Ngay cả cái người lỗ mãng như Orm chỉ nhìn một phát đã biết ngay Tina Jittaleela căn bản không xứng với em, thế mà em lại không thể nào nhìn ra, là đã biết con mắt nhìn người của em rất đơn thuần. Em đó nha, từ nhỏ được người nhà che chở, sau này lớn lên lại được Orm bảo vệ, vừa giận dỗi chút liền không nhận rõ đông tây nam bắc, kinh nghiệm xã hội vẫn còn tích lũy khá ít. Sau này nếu em có kết bạn với ai, nhất định phải để chị nhìn xem trước thế nào, biết chưa?"

"Ừm. Chị biết hết bạn bè của em còn gì, thân nhất chỉ có Orm, Yaya và Mark, còn lại chính là mấy đứa bạn cùng lớp đã tụ tập ở nhà lớp trưởng hồi Tết."

"Ồ, Lingling và Kimberley không tính ư?"

"Lingling tính được, nhưng mà Kimberley thì..." Jayna bĩu môi không nói nữa.

"Không ngờ thù dai ghê nha." Ginny gãi lòng bàn tay của Jayna vô cùng thần bí nói, "Em cúi thấp đầu xuống, chị cho em biết một chuyện này."

Jayna cúi đầu xuống, Ginny bất mãn nói: "Thấp hơn chút nữa, đến gần chị hơn nè."

Jayna lại cúi thấp đầu xuống một chút. Ginny đưa tay ôm lấy cổ cô, hơi ngửa đầu lên rồi áp môi lên môi cô hôn một lúc lâu, sau đó Ginny mới buông tay, thổi mạnh vào mũi cô, "Chị muốn nói với em là, chị rất muốn em."

"Không được." Jayna lập tức lắc đầu, vừa tràn trề vui vẻ vừa ẩn chút châm chọc cười nói, "Mặc dù chị có thần thái ham mê sắc dục tuyệt vời, nhưng em không phải người dễ dàng rơi vào cạm bẫy ngọt ngào đầy dao găm đâu nha. Chị thấy khó chịu thì trước tiên cứ ráng nhịn đi."

"Không ngờ em nói chị ham mê sắc dục?" Ginny cực kỳ hiếm có đỏ bừng mặt ngượng ngùng nói, "Là vì người ta rất muốn em chứ bộ. Nếu không được thì em cứ đến đây muốn chị là được rồi, nào có ai lại đi nói lung tung thế chứ..."

Jayna nhẫn nhịn cười, cưng chiều vỗ nhẹ trán Ginny, trêu chọc: "Thân thể không thể động đậy mà còn nằm đó nói muốn em nữa sao? Trước khi vết thương của chị lành hẳn, tốt nhất nên từ bỏ ý niệm này đi."

Ginny làm nũng: "Nhưng mà người ta thật sự rất muốn em luôn đó."

"Kiên nhẫn chút đi mà." Jayna không hề bị lay động, ngửa đầu nhìn thời gian, "Trước tiên em giúp chị lau người, sau đó đợi lát nữa đi làm cơm, nha?"

"Không vội. Đến đây hôn chị đi."

"Chị cứ thoải mái hôn với không khí cho thỏa nỗi lòng, em không cản."

Jayna đứng lên, đi vào phòng tắm cầm một thau nhỏ, rót nước nóng vào, rồi ngâm khăn mặt vào bên trong. Vết thương trên người Ginny còn chưa lành, xương sườn cũng chưa hoàn toàn nối lại, mà cô lại thích sự sạch sẽ, nên chỉ có thể dùng khăn mặt lau chùi thân thể sơ qua.

Jayna vô cùng cẩn thận dùng khăn lau người cho Ginny, chỉ lo đụng vào vết thương làm đau cô. Cả cánh tay đến cùi chỏ bên trái cùng bắp đùi đến đầu gối bên phải của Ginny vẫn còn quấn đầy băng gạc, còn những chỗ không bị quấn băng thì lại nổi lên những mảng tím bầm làm đau lòng người. Jayna càng lau càng cảm thấy oán hận trước sự thô bạo của Tina Jittaleela, nhưng sau đó lại thấy cảm thương cho tấm lòng của cha mẹ Tina Jittaleela, nhất thời liền rơi vào bên trong mâu thuẫn.

Động tác của Jayna rất nhẹ nhàng, để Ginny như mèo con cứ nằm dài đó híp mắt hưởng thụ, cảm thấy thoải mái đến mức suýt chút đã ngủ thiếp đi.

Khi lau đến mép bên trong quần lót sát bắp đùi của Ginny, Jayna giơ tay cởi quần lót ra, nhưng đột nhiên lại nhíu mày nói: "Cái chị này, đến chuyện tốt rồi làm sao không nói cho em biết một tiếng?"

"Hở..." Ginny mơ màng hỏi, "Chị đến chuyện tốt gì cơ?"

Jayna nhìn dáng vẻ vừa ngỡ ngàng vừa kinh ngạc của Ginny, bắt đầu bật cười: "Chị không có chút cảm giác gì về chuyện bản thân tới tháng hết à?"

"Bên trên đau quá nên phía dưới không cảm thấy gì hết." Ginny bĩu môi, "Hôm nay ra hình như không đúng thì phải. Hẳn là ngày mai hoặc ngày kia mới bình thường."

"Sớm đôi ba ngày cũng rất bình thường mà." Jayna cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau nơi đó thật sạch, rồi cúi đầu xuống gần sát chỗ ấy, đưa môi hôn nhẹ một cái, cười xấu xa nói, "Em hôn một cái rồi, sau này nhất định sẽ bình thường lại thôi."

"Em dụ dỗ chị." Ginny hung dữ trừng mắt Jayna, "Ôi trời ơi. Làm gì có người nào như em bắt nạt người như thế chứ?"

"Người chuyên đi bắt nạt kiểu thế chính là chị thì có." Jayna ném khăn mặt vào bên trong thau nước, rồi đi tìm băng vệ sinh và quần lót, giúp Ginny mặc vào, "Được rồi. Trong nhà này không có chút đồ ăn nào hết, nên em ra ngoài đi mua tí đồ. Đêm nay chị muốn ăn gì?"

"Em nấu gì chị đều muốn ăn."

"Được." Jayna mở ti vi, để điều khiển từ xa tới bên cạnh Ginny, "Chị tạm xem tivi cho đỡ buồn đi."

"Ừm. À, hay em lấy laptop của chị đến đây đi."

Jayna nhăn đôi lông mày: "Đã bị thương đến mức này rồi còn muốn làm việc? Bác sĩ căn dặn phải để chị nghỉ ngơi thật tốt."

"Có mấy khoản chi còn chưa được báo cáo lên, mà chị cũng có vài chuyện không yên lòng trong công ty. Chị chỉ kiểm tra mail một chút thôi, khi nào em mua đồ xong về nhà, chị sẽ lập tức tắt laptop mà. Có được không?"

"Không được. Công ty có cha chị cả ngày ngồi đó giải quyết mọi chuyện rồi mà, làm gì còn vấn đề nào phát sinh được chứ? Nếu muốn làm việc thì cứ chờ em trở về nhà rồi nói tiếp, còn giờ phải ngoan ngoãn ngồi đó mà xem tivi. Em ra siêu thị gần đây mua vài bó rau cùng xương sườn về nấu canh sườn hầm thôi."

Jayna nói xong cũng đã đổi giày mở cửa đi ra ngoài. Ginny nằm ở trên giường thở dài liên tục, nhưng sau khi thở dài lại ngọt ngào nở nụ cười.

Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, câu nói này có điều kiện. Còn lưới pháp luật lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, câu nói này lại vô điều kiện.

Cuối cùng tòa án căn cứ vào tội cố ý gây thương tích cùng tội cố tình xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người khác để phán Tina Jittaleela hai năm tù. Danh dự của Ginny ít nhiều gì được bảo vệ, điều này nên cảm tạ đất nước xem chuyện hai người phụ nữ có hành vi thân mật là chuyện bình thường trong xã hội. Thế nhưng một tấm giấy được phán quyết ra từ tòa án không thể ngăn chặn nổi lời tám chuyện ra vào của dư luận xa gần, nên mọi người vẫn như cũ bàn bạc và hoài nghi về mối quan hệ của Ginny, đồng thời cũng rất nhiều người đều liếc nhìn và chỉ trích hành động của Tina Jittaleela. Dù sao thì tội cố ý gây thương tích cùng tội cố tình xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người khác đều đã bị thành lập.

Đáng mừng chính là hết thảy các tin nóng hổi về Ginny trên các đầu báo rất nhanh đã được thay bằng các tin khác, tựa như không ai cả đời chỉ ăn mỗi một món, và không ai sẽ nói mãi một chuyện không thể ngừng. Cơn bão lốc dù mạnh đến đâu cũng không thể không ngừng không nghỉ càn quét mãi được. Thời gian một khi trôi qua, có mấy người sẽ quên, có mấy việc sẽ nhạt, chỉ một thời gian ngắn thì sóng lớn phía sau sẽ mãnh liệt xô tới thay thế tình trạng gió êm sóng lặng lúc trước để thu hút sự chú ý của dư luận.

Tina Jittaleela đi trộm gà không xong còn đánh mất cả nắm gạo. Vì hành động nông nổi của mình, cô phải trả giá đánh đổi bằng một vết đen ở hồ sơ đã từng ngồi tù trong suốt phần đời còn lại của cô. Có đáng hay không? Chỉ có trời mới biết.

Nhưng ít ra thông qua chuyện này, mọi người đều triệt để thấu hiểu một đạo lý của riêng mình. Việc làm của Tina Jittaleela để Ginny hiểu được, thà đắc tội với người quân tử, chứ không nên đi đắc tội với kẻ tiểu nhân. Còn việc làm của Ginny để Tina Jittaleela hiểu được, thà đắc tội với kẻ tiểu nhân, chứ không nên đi đắc tội với đàn bà.

Mà cái nhóm ba chị thợ giày* quỷ kế đa đoan – Lingling, Ginny và Kimberley này, lại càng để Orm hiểu được, thà đắc tội với đàn bà, chứ không nên đi đắc tội với đàn bà đã có gia đình.

(*Ba chị thợ giày: xuất phát từ câu 'ba người thợ giày bàn việc xấu còn hơn một Gia Cát Lượng bày mưu'.)

Dù sao thì độc nhất cũng chính là tâm tư của đàn bà đã có gia đình kia mà.

Ngay tại khoảnh khắc đi ra khỏi tòa án, Orm đưa ra bàn tay phải, vô cùng lễ phép nói với Lingling: "Xin chào, để hai chúng ta lại lần nữa hiểu rõ nhau hơn chút. Tôi xin tự giới thiệu, tôi họ Hoa tên Mộc Lan, vạn dặm tòng quân thay cha, không cần anh chàng thượng thư nào cả, con người rất thanh liêm, cách làm việc luôn quang minh và chính trực."

Lingling sững sờ trong chốc lát, rồi lập tức cười híp mắt, cũng đưa bàn tay phải ra, nói: "Xin chào. Tôi họ Mục tên Quế Anh, đại phá được Thiên Môn trận, bắt giữ Dương Lục Lang, chính tà đều tinh thông, là người trí dũng song toàn."

Không biết sao trong lòng bàn tay của Orm đột nhiên tỏa ra một giọt lệ, giống như đang tưởng niệm cho bất hạnh khi phẫn nộ nhưng không dám tranh chấp.

Orm than thở thật dài, Đời này liền như vậy!

Lingling cũng than thở thật dài, Khổng Tử viết, em phát biểu rất đúng!

Một người đắc đạo, gà chó lên trời*. Cổng thành bị cháy, ao cá vạ lây**.

(*một người đắc thế, những người có quan hệ với anh ta cũng được thơm lây.)

**không trực tiếp mắc họa nhưng lại gián tiếp bị liên lụy. Ví dụ như cổng thành bị cháy, mọi người đều chạy ra ao hồ múc nước để chữa cháy bảo vệ thành, múc hết nước thì cá bị chết.)

Tina Jittaleela bị tòa tuyên án ngồi tù hai năm. Orm cũng không thấy vui, bởi vì cô thấy cha mẹ Tina Jittaleela chỉ sau một ngày đêm đột nhiên trở nên già nua hơn hẳn. Con cái bị tuyên án phạt, cha mẹ còn phải chịu khổ hơn gấp bội. Vì thế cô không thấy có lý do gì để vui vẻ.

Buổi chiều, sau khi hoàn thành xong công việc, Orm mang theo túi len dệt tay, cố ý như vô ý đá hòn đá nhỏ dưới chân, thẫn thờ lười biếng đi bộ về nhà, nhân tiện suy nghĩ lung tung đến một số chuyện.

"Orm Kornnaphat."

Có người gọi, nên cô dừng bước chân, xoay người về hướng giọng nói, hóa ra là Bốn Mắt. Hôm nay anh mặc quần jean bạc màu cùng áo bông màu đen, trên cổ quàng khăn len màu xám, thoạt nhìn ngọc thụ lâm phong, nhưng khi nhìn kỹ thấy anh gầy gò hơn xưa rất nhiều.

"Ồ, không ngờ gặp cậu ở đây." Orm trêu ghẹo hỏi, "Cậu giảm béo à?"

"Tôi vốn không mập, nơi nào cần giảm béo?" Bốn Mắt đẩy cặp kính cận trên sống mũi, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trên cao, nhàn nhạt nói, "Vài ngày trước tôi mới vừa bị giáng chức đấy."

Orm rất kinh ngạc: "Cậu làm việc tốt lắm mà, làm sao đột nhiên bị giáng chức?"

"Có người mới vào, ganh đua giành giật dữ quá, tôi không đấu nổi, chỉ còn nước bị ép giáng chức." Bốn Mắt cười khổ.

Cõi hồng trần cuồn cuộn che kín quá nhiều tro bụi, Orm cũng cười khổ.

Hai vị bạn học cũ đã lâu không gặp mặt, ngồi ở bậc thềm ven đường, mặc cho trận gió lạnh căm căm thổi đánh vào người, một bên uống lon bia lạnh, một bên chậm rãi tán gẫu.

Bốn Mắt móc ra gói thuốc lá, hỏi Orm: "Cậu muốn một điếu không?"

Orm lắc đầu: "Cai rồi."

"Cai được là tốt. Còn tôi muốn cai cũng chẳng thể làm được." Bốn Mắt lấy ra bật lửa trong túi phía trước, đốt điếu thuốc, "Công việc này vốn tôi rất yêu thích, tối thiểu lúc mới bắt đầu làm việc đã rất yêu thích. Sau này càng ngày càng mất dần hứng thú ban đầu. Đều nói tiền tài cưỡng gian nghệ thuật, sinh ra mấy thứ thiết kế nghiệt chủng. Mỗi ngày đều bị khách hàng dung tục cưỡng gian, thế nhưng đừng nghĩ bắt được một phân tiền phí nạo thai từ họ. Mấy năm qua làm việc liên tục như thế, càng suy ngẫm càng thấy quả thật vậy."

"Chúng ta đều giống nhau cả mà." Orm đặt lon bia trên đất, "Có thể dụng tâm làm nghệ thuật thuần túy, phần nhiều đều là những người không phải lo đến cái ăn cái mặc. Đừng nói mấy cậu chuyên làm ở mảng thiết kế thương mại, mà ngay cả những người như chúng mình chuyên làm ở mảng vẽ tranh tường, cũng phải suốt ngày chạy theo lấy lòng khách hàng, hết thảy đều phải lấy sự yêu thích của khách hàng đặt lên hàng đầu. Mình thấy ngay cả thầy Han, thầy cũng phải suy nghĩ đến sự yêu thích của người khác trước khi bắt tay vào làm tác phẩm nào đó, không thể hoàn toàn y theo dòng suy nghĩ của chính mình để làm được, nên việc sửa đổi hay bổ sung vào tác phẩm ban đầu là chuyện khó tránh khỏi, chỉ cần không quá mất thẩm mỹ là tốt rồi."

"Đúng là phải nhìn thoáng, cho dù có tréo ngoe với suy nghĩ ban đầu của mình cũng phải buộc chính mình đi nhìn thoáng, nếu không thì không thể nào sống được." Bốn Mắt rít điếu thuốc thật sâu, nhả ra một vòng khói màu lam xám, "Tôi liều cái mạng già mới leo lên chức có quyền lợi được một phòng làm việc riêng. Thế mà sau khi người mới đi vào, khắp nơi đè ép tôi, mà tôi cũng không dám tỏ thái độ quá mức, chỉ có thể cả ngày nhẫn nhịn chịu đựng. Ba tháng này khi người mới kia vào công ty, đối với tôi mà nói quả thật đã bị giày vò đến cực điểm. Trong khi anh quản lý lại thích lời ngon tiếng ngọt nịnh bợ của thằng đó, không thèm hỏi gì ý kiến tôi, đã quyết định cho tôi giáng chức, đồng nghĩa đem vị trí tôi khó lắm mới có được giao cho thằng đó. Không nghĩ tới, vừa mới bị giáng chức, bạn gái tôi lại nói tiếng chia tay. Tường đã đổ mọi người còn cố đẩy, trống đã rách còn bị vạn người gõ, cuộc đời thật bi kịch."

Orm cười trêu: "Hồi Tết gặp cậu mới nghe cậu vừa chia tay bạn gái. Thời gian nháy mắt, cậu lại có ngay một bạn gái mới. Rồi lại một thời gian nháy mắt khác, cậu lại nói với mình chia tay rồi. Coi bộ cậu quả thật là chuyên gia chia tay đấy."

Bốn Mắt cúi đầu ủ rũ: "Tôi cũng đâu muốn vậy, thế nhưng người ta đã muốn chia tay, thì tôi có thể làm được gì? Tôi luôn rất thật lòng khi đối xử với bạn gái, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể giữ được người ở lại. Phụ nữ thời nay cũng quá khó để yêu đi..."

"Một người chia tay không có gì, hai người chia tay cũng không có gì, thế nhưng nếu như hơn ba-bốn người đều nói tiếng chia tay với cậu, thì lại có gì đó đấy, nhất định cậu ở một vài điểm nào đó đã làm chưa đủ tốt nên mới để xảy ra chuyện này. Mình thấy cậu vẫn nên đừng quá trách cứ người ta, thử một lần thật tâm đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm của chính mình đi thôi." Orm phê bình xong Bốn Mắt, tiếp tục nói tiếng an ủi, "Họa và phúc chỉ cách nhau một lằn ranh. Đừng quá nản chí, chỉ cần kiên trì là được."

"Kiên trì?" Bốn Mắt lười biếng duỗi người, cầm lon bia lên uống một hơi, có chút cảm khái nói, "Làm sao kiên trì nổi nữa? Mắt thấy cũng sắp 30 tới nơi, mới vừa mua nhà không bao lâu, thế mà giờ lại rơi vào tình cảnh bị cho giáng chức, tiền lương bị giảm một khoảng lớn, tôi có thể lấy gì để trả nợ tiền vay mua nhà? Số nợ phải trả tận 20 năm lận đó. Đúng là người tính không bằng trời tính. Lần này thì xong rồi, công việc thì chẳng đâu vào đâu, bạn gái lại bỏ đi, sớm biết thế tôi đã không đâm đầu đi mua nhà. Tôi nhìn mọi chuyện thông suốt rồi, đối với những người bình thường như chúng ta mà nói, vừa không có cách nào kiên trì vừa không có cách để từ bỏ, phần lớn thời gian chỉ có thể sống không mục đích lẫn không phương hướng mà tiếp tục cất bước về phía trước
thôi."

"Người bình thường chỉ có thể thấp hèn sống sót, giống như tôi đây, không thể vì chính mình tranh đấu, càng không thể ngông đời làm những gì mình thích, chỉ vì một căn hộ nhỏ bé phải cúi thấp đầu nhịn nhục sinh sống cả đời. Đôi lúc tôi cứ thấy linh hồn của tôi đã chết, nhưng tôi vẫn phải gắng gượng bước tiếp, chỉ vì một vài lý do nhàm chán, vì cha mẹ vì người thân vì căn hộ nhỏ chết tiệt kia, chứ không phải sống vì giấc mơ của mình. Dù sao, giấc mộng nào cũng rất xa xỉ."

Orm trầm mặc một hồi, mới nói: "Đừng quá bi quan. Người còn sống tức vẫn còn có thể cố gắng thay đổi hoàn cảnh hiện tại, chứ chết rồi thì sao thay đổi được gì? Cậu vẫn nên lên lại tinh thần để làm việc cho giỏi đi, rồi cố gắng đoạt lại vị trí đáng lẽ thuộc về cậu. Cây sống không thể thiếu vỏ bọc, người sống không thể mất chí khí, chúng ta sống cũng không thể để mặc người ta bắt nạt đè đầu cưỡi cổ được. Nào, lên tinh thần đi."

"Đã là xác chết di động thì nơi nào còn có thể lên tinh thần?" Đột nhiên Bốn Mắt dùng giọng giống như đùa giỡn bình thường nói, "Mà này, studio của mấy cậu còn cần người không? Tôi đang nghĩ đến chuyện từ chức, đi theo mấy cậu lăn lộn một phen thử xem."

Bên trong câu nói đùa của Bốn Mắt mang theo mười phần thành ý. Orm hơi ngẩn người, nhưng lập tức bật cười khanh khách, uyển chuyển từ chối: "Cậu có thể theo tụi mình lăn lộn, nói chứ tụi mình cầu còn không được nữa là, nhưng mà hiện tại chỗ tụi mình đã có tận năm người rồi. Miếu quá nhỏ Bốn Mắt à, mình cũng không muốn để cậu phải oan ức khi từ bỏ thói quen ra vào khu văn phòng cao cấp rộng lớn kia đâu."

Bốn Mắt bất đắc dĩ cười, lại cùng Orm hàn huyên thêm một lát, rồi mỗi người lại đi một ngả. Ngay tại khoảnh khắc bước chân lên đường trở về nhà, Bốn Mắt lấy điện thoại ra, tìm đến bức ảnh của Orm, muốn xóa nhưng không nỡ, suy nghĩ một chút, cuối cùng lại nhét điện thoại di động vào chỗ cũ, nháy mắt trong đầu bỗng hiện lên ba chữ 'quá thất bại'.

Nguyên nhân Orm từ chối Bốn Mắt rất đơn giản, bởi vì Bốn Mắt yêu cô, mà trong lòng cô rất rõ chuyện này. Cô đoán bạn gái của Bốn Mắt cứ một rồi lại một đưa ra lời chia tay với anh ít nhiều gì lý do hẳn là có liên quan tới chuyện Bốn Mắt cứ lưu luyến không thể quên cô. Nếu như để Bốn Mắt làm việc chung với cô, khó tránh khỏi sẽ khiến Bốn Mắt càng thêm thầm thương trộm nhớ, rồi khi đó Lingling lại thiếu không được uống giấm chua. Vì Lingling, cô không thể không đi từ chối Bốn Mắt. Hiện tại, cô chỉ muốn cùng Lingling bình tĩnh an yên chung sống bên nhau, không muốn có thêm bất kỳ phong ba bão táp nào xuất hiện.

Orm ngắm nhìn bóng lưng của Bốn Mắt dần đi xa, âm thầm than thở. Bông liễu trên cành theo gió đổ, khắp trời đâu chốn không hương cỏ. Xin lỗi, bạn học cũ, cậu thật nên buông xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co