[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
102
Chợt có một vị công an mặc đồng phục đi lướt qua người cô, đột nhiên làm Orm nhớ tới Hitler*. Vị nguyên thủ quốc gia này tựa hồ như là dân học Mỹ thuật, ông đã thiết kế ra bộ quân phục nước Đức rất đẹp, cũng tạo ra những bản thiết kế công nghiệp rất đẹp.
(*Adolf Hitler: người Đức gốc Áo, là Thủ tướng và Lãnh tụ Đế quốc Đức, thiết lập nên chế độ độc quyền quốc gia xã hội, đồng thời gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai và ra lệnh sát hại khoảng sáu triệu người Do Thái.)
Nếu như là Orm lúc xưa, tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm từ chối lời thỉnh cầu của Bốn Mắt khi muốn đến làm việc chung với cô. Rất rõ ràng nhân sinh quan của Lingling đã trực tiếp ảnh hưởng đến phương pháp làm việc của Orm. Vì mái ấm của chính mình, Orm học được cách nói không. Orm tự nói với bản thân, Vợ đã dạy thì thê phải theo. Lingling, em bây giờ đang dùng lý luận làm người của chị áp dụng trong thực tiễn đây. Chị phải mời em uống trà đi đấy.
Đưa mắt ngắm nhìn phía trước cách đó không xa có một đôi chó pug có vẻ như đang ve vãn nói chuyện yêu đương, Orm liền tức cảnh sinh tình, lập tức vẻ ưu thương của Bốn Mắt bị cô quăng ra sau đầu, tâm trạng cũng chợt chuyển biến tốt đẹp hẳn lên. Cô trừng trừng nhìn đôi ch.ó tình nhân kia, vui vẻ rạo rực gọi điện thoại cho Lingling, vừa thấy đầu bên kia thông máy liền nói: "Jiejie, đêm nay chị hãy ngoan ngoãn nằm dưới đi, em chúc chị thụ tựa Nam Sơn."
Orm Kornnaphat đây là đang suy tính làm chuyện quỷ gì?
Lingling đang lái xe, nghe Orm nói xong đầu óc liền mơ hồ, nhưng cô vẫn như cũ không dễ dàng chịu thua, lập tức cãi lại, nói: "Em mới phải ngoan ngoãn nằm dưới ấy, chị chúc em phúc thụ song toàn."
"Em chúc chị thụ như núi phúc như biển."
"Chị chúc em vạn thụ vô cương."
"Em chúc chị thụ sánh trời đất."
"Chị chúc em trường sinh mãi thụ."
"Em chúc chị thụ đến vô lượng."
"Chị chúc em thụ mãi ngàn năm."
"Em chúc chị phúc thụ trường tồn."
"Chị chúc em thụ đến xuống mồ."
Orm hết nói nổi, bộp một cái ấn nút tắt ngay cuộc gọi. Xem như đây là lần thứ hai người đã được thỉnh giáo cái miệng thúi quá nhanh nhạy của Lingling.
Sau khi lập đông, thời tiết ngày một lạnh dần. Những loài động vật hoặc di cư đến phía Nam, hoặc lục tục đi ngủ đông.
Mặc kệ thời tiết biến hóa làm sao, mỗi người đều đi theo quỹ đạo cuộc sống của chính mình đi về phía trước. Ngày hôm nay lặp lại của ngày hôm qua, ngày mai sẽ lặp lại của ngày hôm nay, tháng ngày cứ như thế liên tục lặp lại không ngừng rồi chậm rãi di chuyển về phía trước. Người nào hiểu được quy luật sinh tồn, sẽ ở bên trong vòng tròn tuần hoàn này tìm được lạc thú vô hạn. Còn người nào không nắm bắt được quy luật, chỉ có thể bực bội lặp lại những việc giống nhau rồi đắm chìm trong nỗi thất vọng chán chường.
Tâm trạng Natnicha lão gia rất phiền muộn, cũng may sau khi Ginny bị thương phải nằm nhà tĩnh dưỡng, ông không thể không một lần nữa cầm lên công việc lớn nhỏ trong công ty để giải quyết. Bận rộn làm việc đúng là tình cờ có thể đánh lạc hướng một chút tâm tư phiền muộn.
Chuyện của Ginny có động tĩnh kéo đến tận tòa án như vậy, nên Kwong lão gia đương nhiên cũng nghe thấy. Tuy nói Ginny thắng rất triệt để tại tòa án, nhưng sau khi ông trải qua một khoảng thời gian dài bị Lingling dằn vặt chuyển từ phẫn nộ cuồng phong đến im lặng nuốt bồ hòn làm ngọt, thì dù có đánh chết, ông cũng sẽ không tin Tina Jittaleela thật sự phạm cái tội cố tình xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người khác gì đó.
Thỏ chết cáo buồn, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Kwong lão gia ôm tâm lý thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc đến tìm Natnicha lão gia.
Hai lão gia một bên uống trà, một bên chuyện trò. Natnicha lão gia trút hết mọi oán giận đã tích tụ trong lòng bấy lâu, nói xong liền cảm thán.
"Nếu Ginny có thể được bằng một nửa Lingling là đã có thể khiến người bớt lo. Được như vậy, dù có chết tôi cũng có thể nhắm mắt."
Kwong lão gia nghe xong, vẻ mặt cứng ngắc nói: "Con bé Ginny kỳ thật cũng tốt." Còn trong lòng ông rất khó chịu, bực bội thì thầm, Lingling nơi nào khiến người ta bớt lo? Tôi thật muốn một cước đạp chết đứa con gái bất hiếu suốt ngày chỉ biết đấu trí với cha của nó đây này.
Kwong lão gia tìm đến Natnicha lão gia thuần túy là ôm tư thái có nạn cùng chịu, trong tiềm thức còn mang theo vài phần tâm lý tìm kiếm sự an ủi cho bản thân. Người luôn sĩ diện như ông đương nhiên sẽ không nói ra, hai chị em tốt Lingling và Ginny này kỳ thật đều làm ra những chuyện mất mặt giống nhau cả thôi.
Natnicha lão gia không biết Kwong lão gia cũng có khổ não và chuyện khó xử hầu như hoàn toàn tương tự với ông, nên cứ hết lần này đến lần khác ước ao có một người con gái tốt như Kwong lão gia. Natnicha lão gia càng tỏ ra ước ao, Kwong lão gia càng thêm chột dạ. Trong suy nghĩ của Kwong lão gia, người con gái tốt trong sự ước ao của ông kia thật ra chính là đứa bên ngoài tô vàng nạm ngọc nhưng bên trong thối rữa đến cực điểm, hoàn toàn là một ví dụ điển hình của bức tượng phượng hoàng bên ngoài đẹp đẽ còn bên trong chỉ toàn đất đá.
Kwong lão gia quan tâm, giúp rót trà, hỏi: "Ông có biết con nhỏ đang quen với con bé Ginny không?"
"Mới gặp gần đây." Đáy mắt Natnicha lão gia ảm đạm, "Con bé tên Jayna Angelina. Cha con bé chính là đồng nghiệp của ông Kim (cha Kimberley). Trong nhà có mỗi một con, giờ con bé như thế này, để cho cha mẹ có thể làm gì bây giờ?"
"Con gái một sao?" Kwong lão gia nghĩ đến Orm, ông nhớ cô cũng là con gái một. Gia đình chỉ có mỗi một con gái mà làm mấy trò này, làm cha mẹ còn không phải bị tức chết?
"Đúng đấy, con gái một." Natnicha lão gia nhớ đến sự phẫn nộ của cha Jayna khi biết chuyện, không nhịn được lại cảm thấy thêm đau thương. Làm cha làm mẹ phải trơ mắt nhìn con cái biến thành như thế, dù là ai so với ai cũng không thể dễ chịu hơn đi?
Kwong lão gia suy nghĩ hỏi: "Thế ông có nói chuyện với con bé ấy bao giờ chưa? Nếu không, ông thử gặp rồi khuyên nhủ để con bé rời xa Ginny xem sao."
"Gặp và nói chuyện rồi, nhưng công toi. Cha con bé cũng đã tát vài cái nhưng đều công toi." Natnicha lão gia vỗ bàn, tức giận nói, "Mấy cái đứa này làm sao đều thế cả nhỉ? Đàn ông tốt bày đặt không chịu thích, nhất định đâm đầu đi yêu phụ nữ mới chịu. Không những thế còn 'toàn dáng vẻ núi không còn, trời đất hợp lại, ta mới hết yêu người'. Đúng là thứ ăn no rửng mỡ. Đều là một đám được nuông chiều từ nhỏ nên càng lớn càng không biết điều.
Natnicha lão gia nói đúng những tâm sự chất chứa trong lòng của Kwong lão gia, ông gật gù âm thầm tán thành, lại thăm dò hỏi: "Vậy ông dự định sau này sẽ làm gì? Buộc Ginny với con bé tên Jayna kia chia tay?"
"Chậc, không biết nữa." Vẻ mặt Natnicha lão gia đầy tràn đau khổ, nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch, "Tính tình của Ginny giống tôi, nếu bị ép buộc quá, nhất định sẽ cứng đầu lên rồi không thèm nhận người thân nữa ấy chứ. Mà mặc kệ con nhỏ đó có muốn nhận cái thằng này làm cha không, chứ tôi nhất quyết sẽ không chấp nhận con nhỏ đó tùy tiện tìm phụ nữ như vậy. Dù thời đại này có cởi mở đến đâu, người làm cha như tôi đây có phải bị ảnh hưởng cởi mở đến thế nào, nhưng cũng quyết không tiếp thu chuyện con nhỏ đó đi tìm con dâu đem về nhà. Chuyện này còn ra thể thống gì chứ? Tôi vừa nghĩ đến đó liền tức đến run người."
Kwong lão gia sâu sắc thở dài một hơi. Đâu chỉ có mỗi mình ông tức đến run người, chính bản thân tôi cũng muốn tức đến run người đây. Xem ra ông Natnicha cũng bó tay toàn tập với con gái của mình rồi. Đột nhiên Kwong lão gia giống như tìm thấy tổ chức dành cho mình, nhất thời cũng không biết nên vui hay nên buồn. Ông nắm thật chặt tay của Natnicha lão gia, thật mạnh bắt tay một cái, từ đáy lòng bốc lên một câu cảm thán trầm mặc chân thành. Người anh em, không nghĩ tới hai ta đã mưu tính cả đời, đến cùng lại bị báo ứng phải chịu đựng sự mưu tính của con gái. Có tôi làm bạn đây, ông cũng không cô đơn đâu.
Thấy Natnicha lão gia vẫn trầm mặc và đau thương, Kwong lão gia đem mọi bi ai của bản thân vứt qua một bên, bắt đầu trái lương tâm khuyên Natnicha lão gia: "Ông Natnicha, con cháu tự có con cháu phúc, ông cũng đừng suy nghĩ bi quan. Cũng may ông còn con trai kia mà. Tôi thấy thằng bé Krit Natnicha có thể thành tài đấy. Chờ thằng bé học hành xong, ông nên bảo thằng bé mau nhanh trở về đây rồi để thằng bé rèn luyện xông pha với đời đi. Chỉ cần hương hỏa nhà họ Natnicha không bị đứt đoạn là được rồi."
Natnicha lão gia đưa tay ôm trán, một mặt thống khổ: "Ôi trời ơi. Thật mất mặt."
Kwong lão gia vừa nghe, không tự chủ được cũng gật đầu. Suýt chút ông đã ôm Natnicha lão gia mà khóc rống lên. Thật sự rất mất mặt.
Kwong lão gia lại ngồi hàn huyên với Natnicha lão gia thêm một chút. Đến khi hoàng hôn buông xuống, ông mới mang tấm lòng tràn đầy bi tráng trở về nhà. Đột nhiên Kwong lão gia cảm thấy trường hợp của bản thân đỡ hơn nhà họ Natnicha rất nhiều, chí ít Lingling không hành xử giống Ginny, làm náo động đến mức hầu như cả thiên hạ đều biết, nên tính ra ông cũng không quá bị mất mặt.
Kwong lão gia cầm tấm ảnh gia đình lên xem, nhìn đứa con trai và con gái của chính mình, lại thở dài một hơi.
Một hơi thở dài còn chưa xong, ông nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức chim két do ông mua tặng cháu trai đích tôn. Đồng hồ cất tiếng báo thức, con két nhựa màu xanh biếc máy móc đập cánh, tận tụy hò hét: "Xin chào, bây giờ Seoul đang là mười chín giờ. Xin chào, bây giờ Seoul đang là mười chín giờ. Xin chào..."
"Mười chín giờ đã điểm, đất vàng chôn đến cùi chỏ. Nhớ năm đó, mình đây cũng chỉ mới tám-chín giờ sáng rực rỡ. Năm tháng đúng là không tha bất kỳ người nào. Thời gian trôi, người cũng già đi, muốn kiểm soát cũng không được nữa rồi." Kwong lão gia nói xong bực bội đập tay một cái lên đồng hồ báo thức, rồi đi tập tễnh ra ngoài cửa, trong miệng máy móc lầm bầm, "Xin chào, xin chào, xin con khỉ khô..."
Thời điểm khi Kwong lão gia và Natnicha lão gia thở dài, thì cha mẹ Jayna cũng đang thở dài.
Đà điểu một mực trốn tránh không phải dũng sĩ, người lỗ mãng chỉ biết vung tay chém giết cũng không tính là dũng sĩ. Chỉ có những người linh hoạt biết dùng trí tuệ để âm thầm đấu tranh mới là dũng sĩ, và những người phụ nữ sau khi chính thức công khai chuyện tình vẫn có can đảm đối mặt với cha mẹ mới được xem là dũng sĩ, ví dụ như Lingling, lại ví dụ như Jayna.
Mấy ngày nay, cứ cách vài ngày Jayna lại đều đặn trở về nhà. Cha cô lớn tiếng chỉ trích, mẹ cô rơi hết nước mắt gào khóc, nhưng Jayna chỉ yên tĩnh nghe và nhìn, chứ không mở miệng nói một câu. Mỗi lần về nhà, cô đều sẽ vì cha mẹ mà xuống bếp nấu cơm, sau đó giúp mẹ đi giặt quần áo cùng lau dọn nhà cửa, dáng vẻ ngoan ngoãn giống hệt như trước đây. Mẹ cô khuyên hãy chia tay với Ginny đi, Jayna làm như không nghe. Cha cô bắt ra ngoài đi xem mắt, Jayna chỉ trầm mặc. Ở trước mặt cha mẹ, Jayna đem 'thuyết vô vi' phát huy đến cực điểm, làm cha mẹ cô trong lúc nhất thời cũng không còn biện pháp gì. Cha mẹ cô cũng không thể làm giống như các bậc phụ huynh thời xã hội phong kiến, tùy tiện bắt nhốt Jayna rồi ném lên kiệu hoa? Mà nói chứ, dựa vào tính tình của con gái hai người, nếu thật dùng vũ lực buộc cô lên kiệu hoa, có khi cô sẽ tự sát ngay bên trong kiệu hoa rồi cũng nên. Vì thế cách đó hiển nhiên không thể làm.
Tục ngữ có câu, nhà đã dột còn gặp mưa suốt đêm, tàu đã chậm còn phải đi ngược gió. Angelina lão gia đang phải thở dài vì chuyện gia đình, còn đồng thời cũng phải thở dài vì chuyện công tác.
Từ xưa tới nay, vì mũ ô sa trên đỉnh đầu, đằng sau khuôn mặt mỉm cười hòa ái, trên chốn quan trường, dù là ai cũng không thể nào thiếu được chuyện tranh giành quyền lợi cho bản thân.
Vì nắm quyền chức cao hơn, ai cũng sẵn sàng đấu đá, tranh thời cơ đấu tâm trí. Vì lợi ích chung, nhiều người cũng sẵn sàng cấu kết, cùng nhau bàn mưu hợp sức nhất trí loại bỏ những kẻ cản đường. Khi nói đến quyền lợi quốc gia giữa nước này với nước khác, vĩnh viễn không có bằng hữu chân chính, mà vĩnh viễn chỉ xét đến lợi ích nhận được sau cùng. Kỳ thật câu nói này cũng hoàn toàn thích hợp khi dùng trong chốn quan trường.
Ở cái nơi quyền lợi những người đứng đầu quốc gia mạnh hơn dân chúng này, bong bóng đầy tràn khắp trời, quan tham xuất hiện mọi nơi, kẻ hủ bại lần lượt nối nghiệp quốc gia, phong trào chống hủ bại luôn là một vấn đề cấp bách. Khi cấp trung ương quyết tâm thực hiện các phong trào chống hủ bại ở mức cao nhất, thì ở cấp địa phương lại thực hiện các phong trào chống hủ bại ở mức thấp nhất, nên không thể tránh khỏi tạo ra cục diện đặc sắc mưa to sấm rền nhưng hiệu quả có được đầy buồn cười khi chỉ thấm được vào đất một chút ít nước rồi biến mất không chút dấu vết như bây giờ. Dân chúng trong nước tạm thời có thể tin tưởng vài quan phụ mẫu toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ, nhưng các vị quan chức kiểu này lại ít đến đáng thương, mà cho dù có cũng sẽ vì chính nguyên nhân này bị đám người hủ bại kéo xuống nước hoặc khiến cho bị rơi ngã ngựa. Dù sao một con rồng khỏe cũng không thể áp chế được cả ổ rắn đất.
Nhưng dù xét thế nào, phong trào chống hủ bại vẫn tạo ra được chút thành quả khi diệt trừ được vài thành phần hủ bại quá sâu mọt. Dựa theo tình huống thông thường, dưới con mắt sáng như tuyết của dân chúng đều nhất loạt cho rằng những thành quả này chính là một nước cờ diệt trừ bè phái tay chân lẫn nhau. Rất bất hạnh, cái chức đang ngồi của Angelina lão gia cũng thuộc một trong những thành quả này.
Có lẽ những năm gần đây, Angelina lão gia đã trải qua quá thoải mái. Hãy nhìn mà xem đi, ông không chỉ để con gái xuất ngoại du học, sắp xếp cho con gái một công việc tốt, mà còn vì con gái mua hẳn một căn hộ cao cấp đắt tiền, chính bản thân ông thì cả ngày mang theo vợ du lịch hết nước này đến nước khác. Bởi vậy khó tránh khiến người ta nhìn thấy phải đố kỵ. Mặc dù về phần công tác, Angelina lão gia luôn rất dè dặt thận trọng như đang đi trên lớp băng mỏng, nhưng con cọp cũng phải có thời điểm không đề phòng mà ngáp một cái, nên không thể tránh khỏi một ngày nọ Angelina lão gia bị người bắt được nhược điểm. Đám người nắm lấy nhược điểm kia bật lên tiếng cười gian xảo đầy hung hăng, Không khiến ông ngã ngựa, tôi đây làm sao lên chức? Đồng chí Angelina lão thành cách mạng viên à, ông hãy chống mắt lên mà xem tôi chỉnh ông chết dí không ngóc đầu nổi như thế nào nhé.
Angelina lão gia bị người cáo buộc nhận hối lộ. Kiểm soát viên liền ập đến nhà, bắt đầu tiến hành điều tra hành vi hối lộ của ông. Trong khoảng thời gian này, Angelina lão gia không tiện hành động, không thể ra ngoài tìm quan hệ chở che, nên những việc đi tới đi lui chỉ có thể rơi xuống trên đầu vợ ông. Thế nhưng phượng hoàng rơi xuống đất lại không thể nào bằng gà, vợ ông đi tới đi lui khắp mọi người thân quen có thể nhờ cậy được, nhưng không một ai đồng ý giúp một tay.
Vợ ông đã bị chuyện tình yêu của con gái náo động đến phiền lòng, rồi lại cả ngày vì chuyện của chồng mà lo lắng không yên, nên một người phụ nữ đã có tuổi như bà khi liên tiếp chịu hai cú đả kích, cộng thêm bôn ba khổ cực mấy ngày qua, rốt cuộc thân thể đã không còn chống đỡ được nữa. Bệnh nặng kéo tới, có muốn chặn cũng không ngăn nổi, nên bà liền bị đột quỵ nằm liệt trên giường. Bà không thể không rơi lệ, tự cảm thấy gia đình của mình đã sắp không xong.
Thời điểm mấu chốt, Jayna trở thành trụ cột của gia đình. Cô một bên an ủi cha chăm sóc mẹ, một bên nghiêm túc tìm kiếm đường tắt giúp giải vây cho cha. Trong nhà xảy ra chuyện lớn, nhưng Jayna không dám nói cho Ginny, vì vết thương của Ginny vẫn chưa lành, cô không muốn để Ginny thêm bận tâm.
Ginny thấy Jayna cả ngày đi sớm về trễ, có lúc còn mang theo một thân mùi rượu về nhà, gương mặt nhỏ nhắn cũng gầy gò không ít khi so với trước đây, liền lập tức nổi lên nghi vấn trong lòng. Cô hỏi Jayna có chuyện gì xảy ra. Jayna chỉ nói là do chuyện công việc cần xã giao nên mới thế. Đương nhiên Ginny không tin lý do đó, luôn mãi ép hỏi, cuối cùng Jayna mới nói ra lời thật. Nghe xong, Ginny cảm thấy thật đau lòng.
Ginny hôn má Jayna, nhẹ giọng trách cứ: "Sao em lại ngốc vậy? Dòng nước chốn quan trường xưa nay đều sâu không thấy đáy. Bộ em thật cho rằng chỉ dựa vào sức một mình đứa con gái như em liền có thể san bằng những rắc rối nổi lên trong chốn quan trường kia sao?"
Jayna miễn cưỡng cười: "San không bằng cũng phải ráng mà san thôi chị, nếu không cha em thật sự sẽ xảy ra chuyện."
"Nói em ngốc, em liền lộ cái ngốc ra cho chị xem ư?" Ginny búng mũi Jayna một cái, "Mấy chuyện thế này có thể lớn có thể nhỏ, hiện tại có mấy người làm quan thật sự thanh liêm? Việc này cứ giao cho chị. Ngày mai em cứ an tâm đi làm, sau khi tan việc phải trực tiếp về nhà ngay, không cho phép em lại đi lung tung tìm mấy thân thích hay những kẻ mà cha em gọi là bằng hữu kia nữa. Chị sẽ giúp em giải quyết thật tốt việc này."
Jayna trợn tròn mắt, nói: "Chị định giải quyết thế nào? Vết thương của chị còn chưa lành đâu đấy. Hiện tại không thể chạy lung tung khắp nơi."
Ginny cân nhắc một hồi, mới nói: "Lần này trên danh nghĩa là điều tra cha em, nhưng kỳ thật là muốn giết gà dọa khỉ thôi. Với lại chị cũng không trực tiếp chạy loạn khắp nơi, mà sẽ để Kimberley và Lingling ra mặt chạy tới chạy lui là được rồi. Anh trai của Lingling không phải người chỉ ngồi không xơi nước, còn cha của Kimberley càng không phải người chỉ rung đùi ngồi chơi. Một khi bọn họ chịu giúp, cha em sẽ không sao."
"Kimberley... Em có đi tìm cha của chị ấy đó chứ, nhưng ngay cả mặt còn không thấy đâu..."
"Phí lời. Đương nhiên ông ấy sao lại dễ dàng đi gặp cô nhóc con như em chứ? Với lại cha em dù gì cũng là cấp dưới của ổng, khi cha em xảy ra chuyện, ông ấy muốn tránh xa vạn trượng còn không kịp, chứ ở đó mà có khả năng sẽ xuất hiện trước mặt em." Ginny an ủi, "Em cứ yên tâm để hết mọi sự bất an và nôn nóng cất hết trong bụng đi, chị đảm bảo cha em sẽ không có chuyện gì xảy ra hết, được không nè?"
"Ừm." Jayna hôn lên khóe môi Ginny, nỉ non thầm thì, "Ginny, em cứ toàn đem lại rắc rối cho chị. Đầu tiên, Hong Suzu hại chị đến nông nổi này, sau đó là đến chuyện của cha em cũng phải cần chị bận lòng..."
"Đứa ngốc." Ginny đánh gãy lời nói của Jayna, "Mấy thứ này có gì rắc rối? Chỉ cần em mãi ở bên cạnh chị là được. Không cho phép suy nghĩ lung tung, nếu thật em cảm thấy cảm kích chị, chờ khi nào vết thương chị lành hẳn rồi, em phải ngoan ngoãn nằm yên trên giường cho chị muốn làm gì thì làm là được."
"Nếu vậy em đây không cảm kích chị coi bộ tốt hơn đó nhỉ?" Jayna duyên dáng nở nụ cười, đứng dậy, "Em đi nấu cơm đây. Ngày hôm nay cuối cùng cũng coi như có cảm giác đói bụng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co