[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
103
Ngày hôm sau, Ginny gọi điện thoại cho Lingling và Kimberley, xin mời hai người dù làm sao cũng phải tới nhà ăn cơm tối.
Chuyện Angelina lão gia đang bị điều tra không phải tin gì bí mật. Những vị tinh anh trong thành phố như Lingling và Kimberley đương nhiên không cần động đầu ngón chân cũng biết tại sao Ginny lại đột ngột xin mời hai người đến nhà ăn tối. Bữa cơm này nên đi hay vẫn không nên đi đây? Đáp án rõ ràng, nếu đến ăn phải giúp người ta giải quyết công chuyện, còn nếu không ăn liền từ nay về sau phải trở mặt không quen biết với Ginny. Lingling và Kimberley chụm đầu thương lượng với nhau, Hay là vẫn nên đi ăn đi.
Lingling không phải chuyển thế của Bồ Tát. Khi trong nhà Jayna có chuyện, tuy rằng cô cũng đồng cảm cho sự khó xử ấy, thế nhưng lại không hề nghĩ tới muốn đi giúp đỡ. Dù sao đối với Lingling mà nói, Jayna chỉ là một người bạn bình thường, còn chưa thân đến mức cùng ra sống chết không tiếc sinh mạng. Với lại Jayna cũng không đến nhà tìm cô nhờ trợ giúp, nên cô không cần gì phải chủ động ra mặt đi giúp người.
Vì tránh tạo phiền toái không đáng có, Lingling cũng không đem chuyện này kể với Orm. Bởi vì một khi Orm biết trong nhà Jayna đang xảy ra chuyện, nhất định sẽ hàng ngày hàng đêm vì chuyện của Jayna mà lo lắng không yên. Thế nhưng với tình hình hiện tại đã không cần phải giấu chuyện này với Orm nữa rồi.
Để cho Orm biết trong nhà Jayna xảy ra chuyện, rồi cũng để Orm biết cô đang có ý giúp đỡ cha Jayna vượt qua cửa ải khó khăn này, nhất định Orm nghe xong sẽ cực kỳ cảm kích cô. Xưa nay Lingling đều là người cân đong đo đếm hết thảy mọi chuyện, cũng chưa bao giờ làm những chuyện không có lợi.
Quả nhiên khi Orm nghe thấy cha Jayna đang xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên chính là cầm lấy ngay di động muốn gọi điện cho Jayna để hỏi một chút tình huống. Thế nhưng khi Orm lại nghe Lingling sẽ giúp cha Jayna thoát khỏi chuyện này, phản ứng thứ hai chính là ném ngay di động sang một bên, rồi ôm Lingling hôn cuồng nhiệt. Lingling nhiều ít gì có chút khó chịu, Em đã sống với chị ròng rã một năm nay. Làm sao vừa nghe Jayna xảy ra chuyện vẫn lộ ra vẻ lo lắng không yên đáng ghét thế chứ?
Lại chợt nghĩ tính cách Orm vốn như thế. Nếu như Mark và Yaya cũng xảy ra chuyện giống như Jayna, chắc chắn Orm cũng ăn không ngon ngủ không yên thôi. Dù sao bạn thân nhất của Orm cũng chỉ có mấy người bọn họ. Lingling lại nhớ đến thời điểm khi Mark làm chuyện quá trớn cùng Kimberley, Orm cùng Jayna đã thể hiện sự phẫn nộ thế nào, rồi lại nhớ hồi Orm mất tích, cả Mark, Yaya và Jayna đã lo lắng sốt ruột ra sao. Chợt trong lòng Lingling lại thoảng thấy có chút cảm động, Một đám bạn thân đã ở bên nhau từ thời trẻ dại cùng trưởng thành, dù bất kỳ ai xảy ra chuyện, những người còn lại đều sẽ bận tâm lo lắng hết đi?
Lingling nghĩ thông suốt, liền đem tầng vị chua kia quăng ra sau đầu, nhắm mắt hưởng thụ Orm bóp vai nắn chân cho cô, cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Buổi tối, Lingling mang theo Orm đi tới nhà Ginny. Khi hai người đến đó, đã thấy Kimberley ngồi trong nhà. Cũng may hôm nay là thứ bảy, Jayna không cần viết đơn xin nghỉ, cô chôn mình ở nhà bếp suốt cả buổi trưa, một bên để tâm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, một bên có chút thấp thỏm chờ mong Lingling và Kimberley có thể ra tay giúp đỡ cha cô.
Lingling và Kimberley vây quanh Ginny nói chuyện phiếm. Ba người rất có ăn ý không ai chủ động nhắc đến chủ đề kia, chỉ nói miên man đến những chuyện xung quanh, thật giống như trước khi ăn bữa chính sẽ nhàn nhã ăn vài món khai vị cho thấm miệng. Ba người đã sớm hình thành thói quen tán gẫu quanh co khi bàn chuyện chính sự. Thế nhưng Orm ngồi ở một bên lắng nghe lại có chút sốt ruột, Sao ba chị lại nói vòng vo tam quốc không đề cập thẳng chủ đề chính luôn vậy? Bàn chính sự mà cứ nói phông lông bên ngoài làm gì chứ? Lãng phí thời gian. Quá lãng phí thời gian luôn đó.
Lingling thấy Orm không có chút hứng thú với các đề tài ba người đang nói, nên quan tâm bảo cô đi giúp Jayna nấu cơm.
Orm mang theo thánh chỉ tới nhà bếp, buộc lên tạp dề, hỏi Jayna: "Trong nhà xảy ra chuyện, sao không gọi điện kể cho mình, Mark và Yaya nghe vậy?"
"Tại không muốn để ba cậu quá lo lắng thôi." Jayna quay người lại nhìn Orm, đột nhiên rất muốn khóc, "Orm, có phải mình rất vô dụng không?"
"Nói nhăng nói cuội gì đấy? Cậu mà vô dụng, vậy mình không phải càng vô dụng hơn sao? Sau này không được nói bản thân như vậy nữa?"
"Ừm."
"Cậu đã làm được nhiều món rồi, còn lại cứ để mình giúp cậu làm cho. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, mà yên tâm, Lingling nói chị ấy sẽ giúp cậu rồi, còn Kimberley đến đây cũng đồng nghĩa sẽ giúp cậu. Mình thấy cậu chỉ cần an tâm đi hầu hạ Ginny cho thật tốt là được. Ồ, có cả đậu hũ nữa à?" Orm vui cười hớn hở để miếng đậu hũ lên dĩa, nhanh chóng cắt thành từng khối nhỏ, "Mình giúp cậu làm món đậu hũ xào tỏi nha, để cho ba chị ấy ăn thật ngon, như vậy mới có sức giúp được cậu."
"Được. Vậy để mình giúp cậu thái hành với tỏi."
"Không cần đâu. Cứ để mình tự làm là được rồi, cậu ngồi nghỉ ngơi đi."
"Ừ." Trên trán Orm đang phủ tóc che khuất mắt, nên Jayna theo thói quen lấy ra dây buộc tóc, giúp cô buộc gọn gàng, sau đó có chút do dự nói, "Cha mình xảy ra chuyện như vậy... Orm, cậu nói thử xem cha mình có thể tránh được kiếp nạn lần này không?"
"Chuyện này cũng được xem là kiếp nạn sao?" Orm lắc đầu, nửa an ủi nửa trêu ghẹo nói, "Một quốc gia thần kỳ thì khắp nơi đều sẽ trình diễn các tình tiết thần kỳ. Mình thấy có khi còn thần kỳ hơn cả phim khoa học viễn tưởng nữa cơ. Chút chuyện này căn bản không thể gọi là nạn, càng không thể bị gọi là kiếp. Cậu nên an tâm, đừng lo lắng suy nghĩ quá nhiều."
Jayna vẫn có chút không yên lòng, than thở: "Từ sau khi mình công khai chuyện với Ginny xong, mỗi lần nhớ đến cha mẹ, đều sẽ nhớ tới quyển sách của Nietzsche - bi kịch phát sinh..."
Orm vỗ vai Jayna, hiên ngang nói: "Đồng chí, bi kịch có thể phát sinh, nhưng khoảng cách phải hy sinh còn rất xa xôi. Chúng ta đều là những tiểu cường* đánh không chết, vĩnh viễn sẽ không chết quang vinh đâu."
(*con gián / tuy nhỏ nhưng vẫn khỏe.)
Jayna vẫn có chút chán chường như cũ. Từ khi Ginny bị thương đến chuyện cô bị buộc công khai, rồi lại đến chuyện trong nhà xảy ra chuyện, cứ hết chuyện xui xẻo này đến chuyện xui xẻo kia cứ nối đuôi nhau mà tới, nên cô cũng không cách nào không cảm thấy chán chường. Mọi người thường nói, khi sống trên đời phải cố gắng chạy về phía trước, nhưng những chuyện xui xẻo cứ một rồi một đổ lên đầu, thì dù có muốn suy nghĩ lạc quan tích cực vẫn đúng là có chút khó khăn. Orm vì giúp tăng thêm ý chí chiến đấu cho cô, liền xoay tròng mắt vài vòng, nói: "Jay, cậu nhắm mắt lại đi, rồi cố gắng nín thở trong ba mươi giây xem nào."
Jayna không biết Orm muốn làm gì, nhưng cô biết Orm muốn giúp cô thoát khỏi ý nghĩ bi quan, nên rất nghe lời làm theo. Nín thở cũng là một chuyện cần rèn luyện, còn cô chưa từng được huấn luyện chuyên nghiệp bao giờ, nên thời hạn ba mươi giây kia có chút hơi quá khả năng của cô.
Orm thấy thời gian gần đủ rồi, liền từ bên trong tủ âm tường lấy ra lọ tiêu đen đã xay nhuyễn, đổ vào lòng bàn tay, để vào dưới mũi của Jayna, vô cùng hiền lành nói: "Gina, cậu nghe mình nói này. Người không có dưỡng khí thì không thể sống, người không có tinh thần càng không thể sống. Dưỡng khí và tinh thần đều là những thứ chúng ta không nhìn thấy, không sờ được, nhưng lại không thể thiếu. Trời có sập xuống vẫn còn đất đỡ lấy, không có gì khi cố gắng lại không thể vượt qua. Hiện tại đã hết giờ, cậu có thể mở mắt ra, nhưng trước khi mở mắt, nhớ hít một hơi thật sâu, chứ đừng để bản thân vì nín thở mà chết ngạt ngay tại đây."
Jayna bị ngạt thở quá chừng, vừa nghe đã hết giờ, trên cơ bản không cần Orm căn dặn cũng rất tự động hít sâu một hơi để đem dưỡng khí đi vào khí quản để chui xuống phổi. Thế nhưng ngoài dưỡng khí, cô còn hít cả những hạt tiêu đen cay nồng trên tay Orm.
Jayna bị ngạt thở còn chưa kịp điều chỉnh lại hơi thở, thế mà còn bị hạt tiêu đen gây hắc mũi đến mặt đỏ tận mang tai, nước mắt nước mũi trực tiếp chảy ra ba ngàn thước, hục hặc ho điên cuồng tạo tiếng động vượt hẳn chín tầng mây. Lingling, Ginny và Kimberley ngồi ngoài phòng khách nghe thấy động tĩnh, còn tưởng rằng trong bếp đã xảy ra sự cố rò rỉ khí ga gì đó, liền cấp tốc chạy tới nhà bếp kiểm tra. Ginny cử động bất tiện, chỉ có thể nhờ Lingling và Kimberley mỗi người đỡ một bên xuống giường, giống như con vịt bầu lẹt đẹt lung lay đi xuống bếp.
Orm nhìn Jayna, ôm bụng cười ngặt nghẽo: "A, người hít phải hạt tiêu đen quả nhiên có mặt mũi hồng hào và cực kỳ có tinh thần nha. Biết Nietzsche là người thế nào không? Ông ta chính là người thuộc tư bản chủ nghĩa, mà đã là tư bản chủ nghĩa thì không cần để ý tới làm gì. Mà đất nước chúng ta thì chỉ nên tin tưởng vào câu, chuyện thường xảy ra vào lúc không ngờ."
Ginny thấy Orm dám bắt nạt người yêu bé nhỏ của cô, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Chị đây không phát uy, nên em cứ thoải mái xem bà chị này là hổ bệnh phải không? Cô không để ý đến vết thương đau nhức trên xương sườn, dũng mãnh tóm lấy lọ tiêu đen gần đó, hất thẳng toàn bộ về hướng Orm đang ha ha cười to trước mắt, khí thế oai hùng nói: "Người chúng ta còn tin tưởng vào câu, tấn công phải canh lúc địch không ngờ."
Ginny lại một lần nữa dùng hành động thật tế để nói cho mọi đồng bào trong nước và cả nước ngoài biết rằng. Phụ nữ ba mươi, nằm trên giường là cọp cái, bước xuống giường chính là cọp mẹ.
Orm và Jayna như hai đồng hương cùng chung hoạn nạn đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều nước mắt lưng tròng, chỉ có thể trao đổi với nhau. Cười người hôm trước, hôm sau sẽ bị người cười. Muốn biết cảm giác hít hạt tiêu đen vào mũi như thế nào sao? Cứ tự mình đi thưởng thức là biết ngay thôi.
Lingling và Kimberley mắt to trừng mắt nhỏ, nhất thời cảm thấy choáng váng. Lingling đối với chuyện Orm bị sặc tiêu, chỉ tỏ vẻ vạn phần đồng tình với hành động của Ginny. Gió đìu hiu, sông lạnh lùng. Đã gây nghiệt, thì ráng chịu đi. Chơi ngu ráng chịu. Đáng đời!
Cùng lúc đó, Lingling còn cắn răng tỏ vẻ cảm kích Ginny vạn phần. Cũng may cậu không dùng chiêu đá vào hạ bộ đó. Chị đây mười phần cám ơn.
Trò khôi hài trong nhà bếp tàn cuộc, vở kịch chính thức mới bắt đầu được kéo màn.
Bầu trời đêm rất ứng cảnh sinh tình, chậm rãi buông xuống màn che tối tăm tự nhiên khắp chốn.
Tuy ở vùng ngoại thành, nhưng người qua lại cũng không hề ít, không những thế số người tới lui còn nhiều hơn ban ngày gấp mấy lần. Giống như trung tâm thành phố bận rộn tấp nập chỉ là chốn để mọi người qua lại vào ban ngày, còn khi trời chiều tối lại tụ tập về đây.
Chờ mọi món ăn đều được đưa lên bàn, Jayna đỡ Ginny ngồi vào chỗ, sau đó chờ mấy vị khác đều ngồi xong, Ginny mới đi thẳng vào đề tài chính: "Lingling, Hyojim, vừa nãy tụi mình tán gẫu này tán gẫu kia đủ rồi, đã phí không ít lời. Hiện tại tớ cũng không muốn nói nhảm nữa. Hôm nay, tớ xin mời hai cậu đến đây ăn tối chính là vì chuyện của cha Jayna. Hai cậu cũng đừng vòng vo với tớ đấy. Nếu chấp nhận đến đây, liền nói rõ hai cậu đã đồng ý giúp đỡ. Hiện tại tớ vẫn chưa thể uống rượu, nên hôm nay sẽ để Jayna thay mặt tớ uống một ly, xem như để em ấy thay tớ cám ơn hai cậu."
"Xem ra mặt trời đã mọc ở đằng Tây? Để người như Ginny cậu có thể nói ra lời cám ơn thật không dễ chút nào." Kimberley liếc Ginny, suy nghĩ vài phút mới nói, "Đừng vội uống rượu. Tôi phải ở tại đây nói rõ trước, muốn tôi giúp cậu cũng được thôi, nhưng phải có điều kiện đấy nhé. Năm nay, con gái đồng nghiệp của tôi thi trượt đợt tuyển sau đại học, thi công chức không đậu, mà công việc sắp xếp cho cũng không được nhận, rất hoàn mỹ cho thứ gọi là ba không. Con bé đó có học nhiếp ảnh, độ chuyên nghiệp có hạn nên chả biết nói sao, nghe đâu điểm số cũng rất thấp, tìm mối quan hệ khắp nơi mà vẫn toi công, nên chưa đi làm. Giờ cậu và Lingling đều ở đây, hai cậu cứ thương lượng đi, nhìn xem nên đem con bé đó an bài đến công ty của cậu làm việc, hay vẫn nên sắp xếp để con bé gia nhập Znews? Mặc kệ sắp xếp đến chỗ nào, hai cậu cũng phải bảo đảm con bé được tuyển vào chính thức."
Lingling nhíu mày: "Chỗ của mình không thiếu nhiếp ảnh gia..."
"Được rồi." Ginny đánh gãy lời nói của Lingling, lập tức đồng ý, "Cái này dễ bàn thôi mà. Ngày mai cậu cứ gửi CV con bé ấy cho tớ và Lingling xem trước là được. Đến lúc đó, hai đứa tớ sẽ thảo luận rồi sắp xếp sau."
"Nhưng mình cũng phải nói thẳng trước, tác phẩm của con bé đó không ra gì thì mình nhất quyết không nhận." Lingling miễn cưỡng làm chút nhượng bộ, lại trêu ghẹo hỏi Kimberley, "Sao lần này cậu nhiệt tình giúp con người ta tìm việc thế? Sau chuyện này sẽ thu được bao nhiêu chỗ tốt từ người ta?"
Kimberley nhún vai, hời hợt đáp: "Nào có chỗ gì tốt? Chỉ thuận nước nâng thuyền thôi."
"Cậu tính lừa quỷ?" Lingling cười, vỗ vai Kimberley, rồi quay sang nói với Ginny, "Mình giúp cậu cũng có điều kiện. Đồng phục nhân viên của công ty anh hai mình luôn được đặt làm chỗ công ty cậu. Chất lượng bộ đồng phục ấy đến đâu, có lẽ cậu là người rõ nhất. Cậu cũng đừng quá con buôn nữa đi, mau đem giá thành giảm xuống một chút cho anh hai mình đi nào."
Orm lập tức trợn tròn mắt. Cô còn tưởng Lingling là Quan Thế Âm chuyển thế, kết quả lại chính là bò cạp thành tinh. Thật quá toi công khi coi chị ấy là Bồ Tát để hầu hạ, hôm qua còn vì chị ấy mà bóp vai nắn chân lâu thật lâu nữa chứ.
Ginny thoáng trầm tư một lúc, mới nói: "Được rồi. Hiện tại tớ còn không cách nào đến công ty ngay được, nhưng một khi làm việc lại, tớ sẽ xem xét để coi giảm giá được đến đâu, lúc đó sẽ cùng anh hai cậu thương lượng. Có điều phải nói rõ trước, tớ chỉ đặc biệt giảm giá thế này cho một mình công ty anh hai cậu. Cậu với anh ấy cũng không thể tiết lộ chuyện này ra ngoài. Nếu như những công ty khác biết được, chắc chắn công ty của tớ sẽ phải chịu thiệt lớn. Chuyện của cha Jayna nếu như anh hai cậu định lường gạt qua loa không thật sự giúp đỡ, dù có phải dùng biện pháp nào, tớ cũng sẽ tìm cách đánh gãy một cái chân của anh hai cậu đó."
Lingling bật cười: "Không thành vấn đề. Nếu không được việc, cậu cứ việc tìm cách đánh anh hai mình."
"Được rồi. Ngao cò tranh nhau, lấy thắng làm đầu." Ginny vỗ tay vang lên tiếng khá to, "Tớ thấy coi bộ Jayna cũng không cần thay mặt tớ uống rượu cám ơn hai cậu nữa nhỉ? Jayna, lần này em yên tâm chưa?"
"Rồi chị." Jayna thấy Ginny vì chuyện của cha cô làm ra nhượng bộ quá lớn, liền cảm động không thôi. Trực giác của cô cho biết ba người phụ nữ Ginny, Lingling và Kimberley này có mối quan hệ rất tế nhị. Trong cuộc sống, ba người là bạn bè; trong công việc, ba người là chiến hữu. Mà thứ chiến hữu này cũng không phải loại chiến hữu lúc nào cũng sẵn sàng kề vai chiến đấu, mà là loại chiến hữu đầu tiên phải lo cho bản thân trước, xem xét có lợi gì cho mình không, rồi mới đồng ý kề vai chiến đấu; còn nếu không có lợi gì cho mình, rất có thể ba người sẽ không kề vai. Tuy nhiên dù thế nào, ai cũng không thể phủ nhận, ba người này cũng coi như là bạn bè không tệ của nhau. Jayna đứng lên, bưng ly rượu, uống một hơi cạn sạch, trong đôi mắt tràn đầy vẻ chân thành, nói với Lingling và Kimberley, "Mặc dù Ginny nói không cần cám ơn hai chị, nhưng em nhất định phải nói tiếng cám ơn. Thật sự rất cám ơn hai chị khi đồng ý giúp em."
Lingling hào phóng nói: "Đừng khách sáo."
Kimberley cũng hào phóng nói: "Đừng khách sáo." Nhưng chẳng biết sao khi cô nói ba chữ đừng khách sáo, khóe mắt lại nhìn chằm chằm Orm mãnh liệt không rời, giống như đang nói, Không phải cô và Jayna có quan hệ thân thiết lắm sao? Tôi đã đồng ý giúp cha Jayna, dù sao cô cũng nên tỏ vẻ chút gì đó đi chứ?
Dưới áp lực tầm mắt của Kimberley, người vốn không mở miệng nói chuyện nãy giờ là Orm, bị bất đắc dĩ rơi vào tình thế nín thở vài giây, rồi thở ra một hơi khí carbonic, chờ dưỡng khí mới mẻ tràn đầy vào trong phổi, mới ở dưới gầm bàn móc lấy ngón út của Lingling, sau đó khá thật lòng nói: "Chị Kim, cám ơn chị."
Kimberley nhướn mày: "Không hận tôi?"
Đột nhiên không khí bên trong trở nên yên tĩnh, tầm mắt không hẹn mà cùng chuyển đến nhìn Orm.
Orm gãi đầu, mặt đỏ ửng như trái cà chua nửa sống nửa chín. Cô liếc mắt nhìn Lingling, ấp úng nửa ngày, cuối cùng mới nói: "Em chưa từng hận chị bao giờ. Chỉ cần chị đối xử tốt với Lingling và Ginny... là được rồi... Em và Jayna trước đây có gây chuyện với chị, nhưng chị có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, không những thế giờ còn đồng ý giúp cậu ấy. Thật sự rất cám ơn chị."
Lúc trước Kimberley giúp Ginny kiện tụng trước tòa án. Orm lúc đó vẫn còn khó chịu, cố gắng cười gọi một tiếng 'Chị Kim', nhưng lúc này khi Kimberley giúp cha của Jayna, tuy rằng Orm không cười, nhưng câu 'Chị Kim, cám ơn chị' kia lại thật sự phát ra từ tim gan của cô. Vị thế của Ginny và Jayna ở trong lòng Orm bên nào nặng bên nào nhẹ, chỉ cần nhìn chút liền hiểu ngay. Các vị ngồi đây đều là chuyển thế của Bạch Cốt Tinh, mỗi người đều có năng lực nhìn mầm biết cây, sao lại không thấy rõ loại chênh lệch dường này?
Jayna nghe Orm nói thế, không thể tự kiềm chế ở trong lòng hạ xuống một giọt lệ. Trên đời này, người chân chính nhớ thương cùng thật tâm bảo vệ mình, ngoại trừ Ginny, chỉ còn mỗi mình Orm.
Ginny rất khó chịu. Làm sao Orm vẫn còn đối xử với Jayna tốt như vậy? Còn dám cướp danh tiếng của chị đây sao? Có lầm hay không?
Còn Lingling lại thoải mái cực kỳ. Orm sợ cô uống giấm chua, trước khi nói đều nhìn phản ứng của cô. Hành động nhỏ bé theo bản năng ấy, đã đủ cho thấy vị thế của cô trong lòng Orm nặng bao nhiêu.
Kimberley cũng rất thoải mái. Đối với cô, phản ứng của Ginny và Lingling không có gì hứng thú để nhìn, nhưng cô lại cực kỳ để tâm xem Orm có còn ôm ấp địch ý với mình nữa không. Bây giờ xem ra, hiển nhiên Orm đã xóa bỏ địch ý với cô từ lâu, như vậy xem ra tình bạn của cô cùng Lingling và Ginny đã có thể duy trì tương đối bình thường trở lại.
"Em cũng không cần cám ơn tôi. Lúc trước tôi lấy chuyện của Lingling và Jayna để buộc em phải quỳ gối xin lỗi tôi, làm như thế đúng là có chút..." Đồng chí cán bộ đảng viên Kimberley định nói bản thân đã làm chuyện quả thật có chút quá đáng. Thế nhưng cô thật sự chỉ am hiểu phê bình người khác, chứ không thật sự quá hiểu phải phê bình chính mình. Dù sao cô chỉ học được nửa vời cách Đảng phê bình cùng tự phê bình, nên hai chữ quá đáng có thế nào cũng không nói ra được. Có thể thấy đồng chí Kim ở những thời điểm Đảng tập huấn chính trị nhất định đã không ít lần đào ngũ không tập trung lắng nghe đó nha. Cô vội ho một tiếng, nhấp uống một ngụm trà, che giấu sự bối rối, "Chuyện đã qua thì cứ cho qua. Hiện tại tôi đồng ý giúp Jayna cũng là vì muốn hòa giải cùng em. Được rồi, cuối cùng cũng coi như đã thanh toán xong với em rồi đó."
Orm ngoài mặt gật đầu, nhưng trong lòng lại bĩu môi. Thanh toán xong là thế nào? Ai gia rất keo kiệt, có được không. Thế nhưng đúng như Kim đại nhân vừa nói ra kia. Chuyện đã qua thì cứ cho qua. Nên tôi mới không so đo từng chút một, tránh việc gây huyên náo ba bên khiến mọi người không vui.
Kimberley như có điều suy nghĩ, như có như không liếc nhìn Lingling, nói: "Tôi thấy chuyện của cha Jayna còn cần phải nhờ Nychaa Dungwattanawanich giúp một tay. Công ty của Nychaa chuyên làm quà tặng với lễ vật nên có mối quan hệ không ít. Việc dàn xếp này nếu có Nychaa giúp sức sẽ thuận tiện cho chúng ta nhiều lắm."
"Đúng rồi nhỉ?" Ginny vỗ đùi rõ to, "Làm sao tớ có thể quên mất vị chủ nhân Nychaa Dungwattanawanich này được chứ? Có chị ấy dàn xếp giúp, nhất định tụi mình có thể làm ít mà hiệu quả nhiều."
Nhắc đến Nychaa, trong những người ngồi đây đều biết rất rõ người có mối quan hệ với Nychaa tốt nhất chính là Lingling. Vừa nãy Kimberley thoáng nhìn qua Lingling, đã khiến trái tim bé nhỏ của cô không kìm lòng được mà run lên lập cập liên hồi. Ánh nhìn thoáng qua kia của Kimberley có ý tứ rất rõ ràng, Nychaa và cậu có giao tình tốt nhất, vậy nên chuyện tìm Nychaa hỗ trợ vẫn nên để ngài làm đi.
Vừa nãy Kimberley có ý sắp xếp để con gái đồng nghiệp của cô gia nhập Znews, đã khiến Lingling có cảm giác bản thân chịu thiệt. Thế mà giờ Kimberley còn muốn cô đi tìm Nychaa nói chuyện? Lingling đây thấp thoáng giống như con cháu mấy đời của nhà Grandet, tất nhiên không muốn đi làm mấy chuyện này. Vì bớt việc, Lingling phát triển tinh thần chủ nghĩa nhân đạo quốc tế, làm ra tư thế y hệt như mới được bừng tỉnh đại ngộ ra một chuyện vô cùng lớn lao, rất không tử tế giành nói trước: "Vẫn nên để Kimberley tâm tư tinh tế làm việc này đi. Kim, mình thấy chuyện tìm Nychaa nhờ giúp đỡ này rất thích hợp với cậu. Không phải bộ ngành của cậu mỗi dịp hội nghị to nhỏ hay ngày lễ ngày Tết, đa số đều đi đặt hàng quà tặng từ công ty của Nychaa sao? Người làm quan như cậu nếu đi tìm chị ấy, nhất định chị ấy sẽ nể mặt sẵn sàng giúp đỡ ngay."
Kimberley suýt chút bị nước bọt của chính mình sặc cho đến chết. Đây là chỗ nào cùng chỗ nào? Quỷ cũng biết ai với ai có mối giao tình thân thiết hơn, ai với ai sẽ dễ nói chuyện hơn đó? Rõ ràng chính cậu, Lingling, là người thích hợp làm việc này nhất. Làm sao từ cái miệng của cậu một nói hai bịa đã ngay lập tức chuyển đến tôi? Tự dưng đi nói tôi đây thích hợp nhất là sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co