Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

109

LingOrmTruyen123

Câu nói này quen thuộc đến cỡ nào? Viền mắt cha Orm đỏ lên. Từ nhà trẻ đến đại học, mỗi lần Orm về đến nhà, khi nhìn thấy ông thì câu nói đầu tiên luôn là 'Cha ơi, con đã trở về rồi'. Thời gian sáu năm qua đi, lần nữa nghe được câu nói chứa đựng sự uất ức này, đột nhiên ông cảm thấy, hầu như hết thảy cảm xúc đều đã phai nhạt, còn có thứ gì có thể quan trọng hơn con gái đang đứng trước mắt?

Ông nắm chặt tay Orm, giống hệt như khi ông đang dẫn Orm tập những bước đi đầu tiên trong cuộc đời, lòng bàn tay nóng hổi lan tràn cảm giác ấm áp: "Trở về là tốt rồi. Về nhà được liền tốt."

Orm nở nụ cười, cha cô cũng nở nụ cười, tựa hồ như có tảng băng nào đó đang tan ra.

Orm kéo tay Lingling bước lên trước, giới thiệu với cha mẹ cô: "Đây là Lingling, tổng biên tập tạp chí Znews. Năm nay người nhà chị đều đi nước ngoài du lịch, nên con mới dẫn chị về quê ăn Tết."

Lingling cầm lên giỏ quà đã chuẩn bị sẵn, vui vẻ chào hỏi cha mẹ Orm: "Chào chú, chào dì! Năm nay cho phép con làm phiền gia đình mấy ngày nhé."

"Không sao đâu cháu, cũng không phiền gì. Tết nhất mà, càng nhiều người lại càng náo nhiệt thêm thôi." Cha mẹ Orm vội vàng bắt chuyện. Khi hai người họ nghe giới thiệu Lingling đang là tổng biên tập tạp chí Znews, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Cả hai đồng thời đưa mắt đánh giá Lingling. Cha Orm suy nghĩ không biết Orm và Lingling xinh đẹp đang đứng trước mặt tột cùng có quan hệ gì? Thật sự chỉ là bạn bè bình thường? Nhìn Lingling trong lúc lơ đãng đều toát lên vẻ thành thục khéo léo, ông cho rằng kiểu người như cô sẽ không đâm đầu tùy hứng đi dính dáng tình cảm với con gái ông. Nghĩ thế, ông thoáng thả lỏng chút ít sự ngờ vực, thế nhưng lại mơ hồ cứ thấy có chút gì đó bất thường không nói rõ thành lời. Ông giống như tự giễu bản thân, bật cười, Không cần để ý mấy chuyện thế này nữa. Chỉ cần Orm về nhà là tốt rồi.

Còn mẹ Orm lại đang suy nghĩ, Thì ra người này chính là Lingling, làm đến tận chức tổng biên tập tạp chí Znews! Bà có chút oán giận Orm làm sao không nói cho bà biết sớm người ta là một nhân vật lớn. Thế nhưng nhân vật lớn cỡ này tại sao lại tự nguyện tùy hứng đi dính dáng tình cảm với nhân vật nhỏ nhoi như con gái bà chứ? Cuộc sống này thật sự đã thay đổi rồi! Mặc dù bà rất không thích chuyện Orm cứ tìm phụ nữ để yêu đương, thế nhưng cũng không thể không nói, mắt nhìn người của Orm đều luôn rất tốt, cứ từng bước một ngày càng nâng cao!

Khi cha mẹ Orm đánh giá Lingling, thì đồng thời Lingling cũng đang quan sát hai vị phụ huynh trước mắt. Bề ngoài cha mẹ Orm chỉ hơn năm mươi tuổi, vóc người đều chưa bị còng hay gù lưng. Orm nói rất đúng, cha cô rất tuấn tú còn mẹ cô rất đẹp. Chiều cao của ông khoảng chừng 1m8, thân thể thẳng tắp, khắp toàn thân tỏa ra nồng đậm phong thái nho nhã, dù nhìn thế nào cũng không làm sao tưởng tượng được ông là người thẳng tay tát Orm năm xưa, đủ thấy hồi đó ông đã tức giận cực điểm thế nào. Còn vợ ông có chiều cao khoảng 1m65, dáng vẻ đoan trang thanh tú, đeo một đôi kính cận gọng vàng, trong lúc giơ tay nhấc chân đều mang theo vẻ dịu dàng của nữ sĩ trí thức thuở xưa, khá giống các tài nữ giai nhân thời cổ nắm vững mọi thi từ thơ ca.

Lingling phát hiện vẻ bề ngoài của Orm là tập trung mọi ưu điểm của cha mẹ. Đôi mắt của cô như cha, là to lớn lấp lánh lại có thần; còn khuôn mặt của cô thì như mẹ, là tỉ mỉ lại nhu hòa. Bên trong tính cách của cô chứa đựng sự kiêu ngạo cùng quật cường của cha, đồng thời cũng chứa vẻ dịu dàng cùng nhã nhặn của mẹ. Hơn nữa chiều cao của cô chính là một số trung gian của chiều cao cha mẹ, 1m7, cao hơn mẹ nhưng thấp hơn cha. Một nhà ba người hoàn mỹ như thế khi đi trên đường sẽ thu hút bao nhiêu ánh nhìn của người đi đường phải đưa mắt ngắm nghía đây?

Cha Orm mở cửa xe, để vợ cùng Orm và Lingling lên xe. Dọc theo đường đi, Lingling phát huy khiếu ăn nói khôn khéo, thỉnh thoảng chọc cha mẹ Orm cất tiếng cười to. Khi ông nói chuyện quạ đen trên trời, Lingling liền theo sát nói chuyện quả trứng trên cây. Khi bà nói chuyện con cóc trên bờ, Lingling liền theo sát nói chuyện nòng nọc trong nước. Tài vỗ mông ngựa của Lingling vừa ung dung thản nhiên vừa hợp tình hợp lý, chọc cha mẹ Orm một đường vui vẻ, cũng chọc Orm một đường không dừng được phải vụng trộm trợn trắng mắt. Cái miệng dẻo quẹo đó của Lingling không chỉ được lau mật lau dầu, mà cái lưỡi không xương ba đường lắt léo kia còn rất có duyên gợi chuyện, lúc thì hùa theo người này, lúc thì đón chuyện người kia, thật sự rất có phong độ của bố già* miệng lưỡi.

(*Tên gốc «The Godfather» của tác giả Mario Puzo vô cùng nổi tiếng, nói về thế giới xã hội đen.)

Lingling cảm thấy cha mẹ Orm dành cả đời trong cuộc sống vườn trường, hầu như không có chút ý nghĩ thâm sâu khó đoán, mà tháng ngày trôi qua lại êm đềm bình dị, nên khi trò chuyện giết thời gian cũng không cần cô quá mức quanh co lòng vòng, hiển nhiên dễ dàng đối phó hơn cha cô rất nhiều.

Mẹ Orm nhìn thấy ánh mắt của Orm khi nhìn Lingling rõ ràng hiện lên vẻ say mê yêu thương không thể che giấu, liền cảm thấy chấn động trong lòng. Bà bị dồn ép phải thầm nghĩ, Thôi! Vẫn nên nhận mệnh đi thôi!

Bà nhìn lén chồng, thấy ông không tỏ vẻ hoài nghi mối quan hệ giữa Orm và Lingling, nỗi lo lắng luôn đè chặt trong lòng cuối cùng cũng coi như rơi xuống bụng. Đang là cuối năm, bà không muốn nhìn thấy hai cha con nhà bà lại nổi lên sóng gió cãi vã ầm ĩ làm gì.

Cha mẹ Orm đang sống trong căn hộ nhỏ cách trường đi dạy không xa. Sau khi đến nhà, Lingling không khỏi tinh tế đi đánh giá nhà Orm.

Trong nhà đã được mẹ Orm dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ, nghĩ đến tính cách thích sạch sẽ của Orm hẳn là được di truyền từ mẹ. Đây là căn hộ hai phòng ngủ – một phòng khách, diện tích bên trong ước chừng 100 mét vuông. Phòng khách nhìn khá rộng, cũng không để quá nhiều đồ trang trí. Bên cạnh cửa là tủ đựng giày nhỏ, gạch sàn nhà màu vàng nhạt được lau rất sạch, tựa hồ như có thể dùng làm tấm gương. Vách tường trắng như tuyết ở xung quanh đang treo rải rác các tác phẩm vẽ phong cảnh của Orm, nhìn như hỗn độn nhưng lại mang phong cách rất thú vị. Bộ ghế sofa bằng da màu nâu đậm nằm cạnh cửa sổ đầy ánh sáng. Gần cạnh đó là tủ kiếng bằng gỗ, ngăn phía dưới đang để vài quyển tạp chí «Độc giả», còn ngăn phía trên đặt tivi. Mỗi bên tủ kiếng để một bồn hoa màu xanh biếc dịu dàng.

Ngay chính giữa trần nhà đang treo một chiếc đèn hình hoa sen. Trên khay trà có để hai bản điêu khắc hoa lan làm bằng gỗ, bên cạnh là vài quyển sách cùng tờ báo ngày hôm nay. Tại bệ cửa sổ có để một chậu cá pha lê hình bầu dục, bên trong có vài con cá vàng đang thong thả bơi qua lại. Phía dưới bệ cửa sổ đang đặt một tủ sách gỗ nhỏ cùng hai cái ghế giả cổ hình bông hoa mai. Mỗi lúc rảnh rỗi, có thể một bên hưởng thụ ánh sáng mặt trời, một bên xem sách, một bên cảm thụ sự thong dong của hồ cá.

Thứ bắt mắt nhất trong phòng khách chính là giá sách cực kỳ lớn, hầu như chiếm hết cả một mặt tường trong phòng. Giá sách bằng gỗ tử đàn hầu như đã bị phai màu theo năm tháng nhưng lại tạo ra hương vị cổ xưa. Trên từng ngăn xếp đầy các quyển sách kiệt tác của cả trong nước lẫn nước ngoài, ngoài ra có cả những sách nguyên bản tiếng Anh. Trong số đó không thiếu những quyển sách được buộc chỉ và đóng gáy sách lại. Xem ra thói quen thích đọc sách của Orm nhất định được gia đình hun đúc mà ra.

Lingling rất thích căn nhà của Orm. Nơi này không xa hoa, rất giản dị, cũng rất hiền hòa. Mỗi một góc đều lộ ra hơi thở của gia đình, ngoài ra còn biểu lộ sự yêu thích sách đến vô cùng của gia đình.

Mẹ Orm lấy ra dĩa trái cây để trên bàn đãi Lingling và Orm. Bà nhẹ nhàng hỏi Lingling: "Cháu có tới chỗ này bao giờ chưa?"

"Đã tới vài lần rồi ạ. Nhưng mấy lần đó đều là vì công việc, nên toàn vội đến rồi vội đi, chứ chưa từng thong thả thưởng thức cảnh đẹp nơi này bao giờ."

"Ừm." Cha Orm mỉm cười, "Cảnh đẹp nơi này cũng giống những nơi khác, hầu như phong cảnh phía Bắc thì đâu đâu cũng chỉ một kiểu. Nếu so với cảnh đẹp, thì nơi này có vẻ đẹp văn hóa dày đặc hơn những chỗ khác."

"Đúng rồi." Mẹ Orm lột vỏ trái chuối tiêu, đưa cho Lingling, "Tuy chỗ này không sánh được thành phố hiện đại với đường phố rộng thênh thang như bên kia của cháu, thế nhưng dù sao nơi đây cũng được xếp vào đô thị loại II đấy. Như thế cũng xem là tốt rồi, chí ít nơi đây vẫn giữ được hơi thở văn hóa dày đặc, danh nhân thường xuyên xuất hiện, mặc kệ đi đến chỗ nào, đều sẽ có thể kể được điển cố hoặc truyền thuyết được lưu truyền ở nơi đó. Chờ khi nào cháu với Orm nghỉ ngơi khỏe rồi, mai hoặc mốt dì sẽ dẫn cháu đi vòng quanh nơi đây để tìm hiểu thêm. Orm đã không trở về nhà một thời gian rất lâu, nên con bé chắc không biết những thay đổi mấy năm qua đâu."

"Được ạ. Đến lúc đó lại làm phiền dì làm người dẫn đường cho cháu." Lingling nghe thấy trong lời nói của cha mẹ Orm ẩn chứa sự yêu quý quê hương nồng đậm. Chỉ có người yêu thương gia đình, mới có tình yêu quê hương thắm thiết như thế đi?

Orm ôm eo mẹ, làm nũng nói: "Mẹ, con rất nhớ mẹ. Không biết mẹ có nhớ đến con không dạ?"

Bà cố ý sừng sộ lên: "Không nhớ. Nhớ con nhóc vô tình vô nghĩa như con làm gì? Còn không bằng để mẹ đi suy nghĩ cho mấy đứa học sinh kia còn tốt hơn. Ít nhất người ta còn biết đưa thiệp nói lời chúc mừng cô giáo trong dịp lễ dịp Tết."

"Con cũng tặng mẹ một cái thẻ đây nè." Orm từ trong túi móc ra tấm thẻ ngân hàng, đặt vào trong lòng bàn tay của mẹ đắc ý nói, "Hiện tại con đã có thể kiếm được tiền rồi. Đây là chút tâm ý hiếu kính của con dành cho cha mẹ."

Bà cầm chặt cái thẻ nóng hôi hổi, nước mắt suýt chút đã rơi xuống. Con gái đã lớn, có thể kiếm tiền, hiểu được phải hiếu kính cha mẹ. Người làm cha mẹ nào khi thấy thế mà không cảm thấy vui? Bà nhét lại cái thẻ vào trong tay Orm nói: "Mẹ với cha con có tiền lương hàng tháng. Số tiền ấy đã đủ cho cha mẹ chi tiêu, nên cái thẻ này vẫn nên để con tự mình tiêu đi thôi. Một mình con ở nơi đất khách quê người, trên người không có nhiều tiền, mẹ không yên tâm."

"Không có gì đâu mẹ. Con còn rất nhiều tiền để dành đấy nhá, nên số tiền này cha mẹ cứ yên tâm nhận đi." Orm chu môi làm nũng, "Nếu mẹ không chịu nhận, con khóc ngay cho mẹ xem."

Orm Kornnaphat làm nũng quá khủng bố!

Lingling suýt chút đã té xỉu.

Nào có kiểu uy hiếp người như thế chứ?

Cha Orm đưa tay cầm lấy tấm thẻ ngân hàng, lật qua lại hai bên, hỏi Orm: "Trong này có bao nhiêu?"

Orm đưa ra năm ngón tay.

Ông trừng mắt kinh ngạc: "Năm chục nghìn hả?"

Dáng vẻ trừng mắt ấy cùng Orm quả thật giống nhau như đúc, Lingling suýt chút lại té xỉu. Ai dám nói Orm không phải con gái ruột của ông, cô nhất định sẽ dùng vương bát quyền đánh nát mặt người đó!

Orm xám mặt, lắc đầu, rầu rĩ nói: "Không phải ạ."

Mẹ Orm lên tiếng trách ông: "Làm sao Orm có khả năng đưa cho hai vợ chồng mình chỉ năm chục nghìn?"

Ông lại hỏi Orm: "Năm trăm nghìn?"

"Không phải ạ."

"Năm triệu?"

"Không phải ạ."

Ông cảm thấy không thể có khả năng lại lên thêm một nấc, nên nhụt chí hỏi: "Không phải năm nghìn đó chứ?"

"Không phải ạ. Là số năm cùng với bảy số không đằng sau nữa."

Ông sững sờ, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống: "Từ đâu con có nhiều tiền như vậy?"

"Cha ơi, cha đã quên con có studio của riêng con rồi sao?"

"Quân tử thích tiền tài, thu dùng theo đạo lý. Cha nghe mẹ con nói studio của con chỉ có ba người. Đã như thế làm sao kiếm ra được nhiều tiền thế này? Vô lý hết sức!"

"Đã sớm không chỉ có ba người nữa. Hiện tại nhân lực studio đã nâng lên năm người rồi. Không tin, cha có thể gọi điện thoại hỏi thầy Pi là biết ngay. À mà Lingling cũng biết đó ạ. Lingling, em nói đúng không?"

"Đúng rồi đó chú." Lingling gật đầu nói, "Chú không cần quá lo Orm đã làm chuyện gì bất chính đâu. Studio của Orm đang trong giai đoạn phát triển nên có nhiều khách hàng đến tìm lắm, ngày nào cũng có dự án mới được ký kết, cả ngày bận bịu đầu tắt mặt tối, ngay cả tòa soạn của cháu cũng thuê studio của Orm đến vẽ tranh tường đấy ạ."

Ông thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn chút lo lắng, nên nói với Orm: "Con chỉ sống một thân một mình ở đó. Đừng cả ngày chỉ nghĩ đến tiền rồi tiền, cũng đừng cả ngày chỉ biết cắm mặt vào kiếm tiền, còn những chuyện nên biết lại không biết gì hết. Mặc kệ có tiền hay không có tiền thì cuối cuộc đời của ai cũng chết cả thôi, nên không cần dồn cả tuổi thanh xuân vào kiếm tiền, biết chưa? Cha với mẹ con không trông mong con kiếm thật nhiều tiền mang về nhà, mà chỉ cần con sống thật bình an."

"Cha con nói đúng rồi đấy." Mẹ Orm vuốt mái tóc cô, nhẹ nhàng nói, "Kiếm được bao nhiêu tiền không hề quan trọng. Đừng bởi vì kiếm tiền mà ném bỏ mất chút nguyên tắc vốn nên tuân thủ. Mẹ với cha con đều biết, để sinh tồn trong thành phố lớn không dễ dàng gì. Vì lẽ đó số tiền này, con vẫn nên giữ lấy cho mình đi. Chỉ cần có tâm nghĩ đến cha mẹ là cha mẹ đã vui rồi."

"Mẹ, thật sự con không thiếu tiền mà. Nếu cha mẹ muốn thật sự yên lòng, hay là đi cùng con đến studio nhìn xem thế nào nha? Chỉ cần cha mẹ đến đó nhìn một lần sẽ yên tâm ngay thôi." Orm ôm lấy cổ mẹ cô, "Dù có thế nào đi nữa, mẹ cũng phải giữ tấm thẻ này đấy. Nếu không, hôm nay con quyết không ăn cơm tối."

Bà bất đắc dĩ thở dài, nhẹ nhàng nhéo yêu gương mặt Orm, cưng chiều nói: "Có mặt Lingling ở đây mà con vẫn nhõng nhẽo thế này à? Không sợ người ta cười vào mặt sao? Việc này nói sau đi! Cũng sắp đến giờ ăn tối rồi, mọi người cứ ngồi đây nói chuyện, để mẹ vào trong nấu cơm."

Lingling đứng dậy nói: "Dì, để cháu giúp dì nấu ăn."

"Không cần, không cần đâu. Cháu cứ ngồi chơi ở đây là được. Cứ để mình dì làm cho nhanh."

"Cháu không mệt ạ. Dọc theo đường đi cũng toàn ngồi không. Cứ để cháu giúp dì nấu ăn, đúng lúc cháu cũng cần hoạt động thân thể một chút."

Bà không cự tuyệt nữa, liền cười gật đầu.

Mẹ Orm và Lingling vào nhà bếp làm cơm, còn Orm và cha cô ngồi một mình ở phòng khách.

Orm nhích mông ngồi gần bên cạnh cha, nhỏ giọng hỏi: "Cha, cha còn trách con sao?"

"Quá trách ấy chứ, làm sao không trách đây?" Ông nâng tách trà lên, uống một hớp, thở dài, "Thế nhưng trách để làm gì? Dù sao dòng máu huyết thống cũng không thể nào cắt đứt được."

"Cha, con rất nhớ cha..." Orm sợ hãi nói, "Con cũng thường hận tại sao mình cứ toàn chọc cha mẹ tức giận? Những năm này, nhất định cha cũng không dễ chịu gì, phải không? Mặc kệ cha có đang trách con hay không, nhưng sau này đừng tiếp tục đuổi con ra khỏi nhà, được không cha?"

"Không đuổi nữa. Lớn tuổi rồi, có muốn đuổi cũng đuổi không được." Ông thật sâu thở dài một hơi, "Con và Lingling thật sự chỉ là bạn bè bình thường?"

"Dạ, đúng ạ." Orm theo lời căn dặn của mẹ, trái lương tâm nhẹ gật đầu một cái.

Ông nhấc mắt nhìn chằm chằm Orm một hồi lâu. Khi nhìn thấy ánh mắt tránh né của Orm, ông vô lực lắc đầu. Nếu con gái đã nói chỉ là bạn bè bình thường với Lingling, thì mình cứ tạm thời tin tưởng đi! Sáu năm rồi! Đời người thường chỉ sống thọ được bảy mươi, cuộc sống còn có thể có được mấy lần sáu năm?

Orm rúc vào người cha cô, để bàn tay cha đặt lên đầu cô giống như thuở nhỏ luôn yêu thích được cha xoa đầu vỗ về an ủi, rồi nắm thật chặt cánh tay của cha.

Ông nhẹ nhàng nở nụ cười, khẽ xoa đầu Orm, yên lặng thưởng thức phần ấm áp hiếm thấy này.

Trong nhà bếp, Lingling và mẹ Orm một bên trò chuyện, một bên giúp bà nấu cơm.

Bà lấy các nguyên liệu thức ăn đã chuẩn bị ra rửa sạch, nói: "Những món này đều là món Orm thích ăn. Từ khi có Orm, dì mới học nấu cơm đấy, chứ lúc trước toàn là cha con bé làm."

"Hiện tại chú còn nấu ăn không ạ?"

"Hiện tại vẫn làm đấy." Bà thoăn thoắt xắt rau cần, "Nam sợ chọn sai nghề, nữ sợ gả sai chồng. Đời của dì, không có sai. Chỉ đáng tiếc, sinh đứa con gái, mà tính tình theo cha con bé, chứ không theo dì. Hai cha con nhà này đều có tính nết cứng đầu cứng cổ, một khi đã cương lên rồi là cứng đến tận cùng, cứ như con nhím xù lông, ai đụng vào là bắn gai ngay."

"Dạ, dì nói đúng rồi ạ. Orm một khi cứng đầu lên là cứ như con lừa liều mình ra trận ấy. Cả ngày chắc dì đã vì gia đình mà bận tâm và mệt mỏi lắm phải không? Thật sự cực khổ rồi."

"Vì gia đình mình, có khổ cực cũng vui vẻ thôi cháu." Bà do dự nhìn Lingling, hạ thấp giọng, "Hiện tại cháu... thật sự đang quen với Orm sao?"

Lingling gật đầu mỉm cười: "Nói thật, lúc trước cháu cũng giống dì, đều yêu đương với đàn ông. Tuy nhiên, sau khi gặp Orm, không hiểu sao lại chuyển tính sang yêu phụ nữ. Đôi khi ngẫm lại cũng cảm thấy khó mà tin nổi, nhưng cũng thật không có biện pháp nào. Cháu không mong dì có thể hiểu được chuyện này, bởi vì đôi lúc chính cháu cũng không thể lý giải. Nhưng mà cháu thật lòng mong dì đừng tiếp tục trách Orm nữa, được không? Mấy năm nay, em ấy vẫn luôn rất nhớ dì, đôi khi nửa đêm nằm mơ thấy dì rồi bật khóc. Cháu ở cạnh nhìn thôi cũng thấy thật đau lòng."

Bà vừa nghe Orm nằm mơ thấy mình rồi bật khóc, trái tim bà lập tức hóa thành nước, dòng nước nóng hổi ấy theo mạch máu chảy xuôi khắp toàn thân, vừa thông suốt vừa uốn lượn, trăm vị khó phân biệt. Bà đặt con dao trong tay xuống, hỏi: "Nghe Orm nói... cha cháu cũng biết mối quan hệ của hai đứa rồi?"

"Dạ vâng, biết rồi ạ." Lingling chân thật nói, "Cha cháu lúc đó cũng giống như chú, rất tức giận, cũng thật phẫn nộ."

"Đều là những cô gái tốt, làm sao lại đi lên con đường như thế chứ?" Bà cười khổ lắc đầu, "Trước đây dì lo Orm sẽ bị người đời nói ra nói vào, hay sẽ bị người khác chỉ trỏ sau lưng. Tuy nhiên mấy năm qua lại có suy nghĩ khác, con người mà, ai chẳng bị người khác dè bỉu đàm tiếu, ai chẳng bị người ta nói xấu sau lưng? Quên đi, đều đã sáu năm. Sáu năm dài đằng đẵng, dù đó có là tảng đá cứng đến đâu cũng bị giọt nước mưa nhỏ xuống thủng một lỗ thôi. Chỉ cần Orm vẫn còn nhận dì là mẹ là đủ rồi, còn lại con bé muốn yêu thế nào thì cứ thoải mái đi yêu đi."

Trên mặt Lingling khẽ cười, nhưng trong lòng lại hơi đau. Thời gian sáu năm, hầu như đều bị trả giá bằng máu. Để đổi lấy nụ cười bất đắc dĩ của cha mẹ, đứa con gái chọn tình yêu và bỏ mặc gia đình đã làm chuyện nhẫn tâm biết bao? Và người làm cha làm mẹ có biết bao nhiêu không dễ dàng?

"Khi Orm học năm Tư đại học, con bé có quen với một cô bạn cùng lớp, tên Jayna Angelina, tính tình dịu dàng nhu mì, người nào nhìn thấy cũng phải yêu thích. Dì thấy cô bé Jayna cũng biết đó là một cô gái tốt." Bà lấy ra chai dầu đậu phộng, đổ vào trong nồi một ít, giống như đang tán gẫu việc nhà, nhàn nhạt nói, "Chắc hẳn cháu đã biết, năm đó Orm vì Jayna mà cương quyết làm căng với dì và chú. Lúc đó náo động oanh oanh liệt liệt, nhưng cuối cùng hai đứa ấy cũng chia tay. Lingling, chuyện của cháu và Orm, đúng là dì không thể nào hiểu, cũng không cách nào hoàn toàn chấp nhận. Hai người phụ nữ sống bên nhau có biến số quá lớn, cũng không biết hai đứa cháu có giống như Orm và Jayna năm xưa hay không?..."

"Thề non hẹn biển đều là những thứ xa xôi, tháng ngày nên làm sao mà qua nổi lại là môn học rất khó, thời gian hai đứa cháu ở bên nhau vẫn không tính là dài. Orm là cái đứa một lòng một dạ, đã quyết định một người chính là cả đời, người yêu con bé không đề cập hai chữ chia tay, nhất định con bé sẽ không là người nói trước. Vì thế, nếu cháu cảm thấy không thể cùng Orm đi tiếp được nữa, muốn chia tay thì phải nói chia tay liền đi, chứ đừng nên miễn cưỡng chính mình."

Có sương mù ẩm ướt che phủ đôi mắt của Lingling. Tuy rằng ngoài miệng nói bản thân bà không thể nào hiểu chuyện tình giữa cô và Orm, thế nhưng Lingling rất rõ, bà là người rất hiểu tính cách của Orm, cũng như rất thấu hiểu con đường này. Bà quá hiểu, một khi hai người phụ nữ quyết định sống cùng nhau, chỉ có thể dựa vào những lời thề non hẹn biển để gắn bó cảm tình, và càng hiểu rằng, thề non hẹn biển đều là những thứ xa xôi. Chính vì đã nhìn thông suốt mọi chuyện, một người thiện lương như bà mới sẽ nói những lời ý vị sâu xa như thế với cô.

Lingling nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm trạng, một bên giúp bà thái rau, một bên tràn đầy tự tin nói: "Dì, công việc của cháu bắt buộc cháu phải không ngừng đối mặt với hiện thực. Chuyện phân hợp và chia ly giữa người với người, mặc kệ là nam – nữ hoặc là nữ – nữ, nói thật cháu đã chứng kiến rất nhiều. Đã đi lên con đường này, tức đã không nghĩ đến chuyện chơi đùa gì hết, mà bản thân cháu cũng sớm qua cái tuổi có thể tùy tiện chơi đùa với ái tình. Những thứ như thề non hẹn biển quá trôi nổi, nên cháu không quá thích chúng. Với lại giữa cháu và Orm cũng rất ít khi đi nói lời thề với nhau, mà hai đứa cháu chỉ tin vào mỗi một thứ, chính là thời gian. Hai đứa cháu nhất định sẽ chung sống hạnh phúc cùng nhau. Nếu nói về tháng ngày thì dì ơi, khi dì và chú lúc còn trẻ yêu nhau, làm sao dì biết có thể đi đến được thời điểm lúc này ạ?"

Lingling hỏi ra một câu đã thành công dẫn đề tài rẽ sang hướng mới, cũng như đã đánh trúng vào tâm lý của mẹ Orm. Bà mỉm cười, kể cho Lingling nghe chuyện tình yêu năm xưa giữa bà và cha Orm, trên gương mặt giữ nụ cười ngây thơ như thiếu nữ. Lingling đứng bên cạnh thật lòng nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu nói, để trợ hứng cho bà tán gẫu được nhiều thêm. Chuyện cũ năm xưa dần dần đồng điệu với tiết tấu xào rau trong nhà bếp, tạo ra một âm thanh hài hòa dễ nghe.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co