Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

108

LingOrmTruyen123

Thời gian buổi chiều thoáng cái đã trôi qua. Orm ngồi tàu điện ngầm đi tới Znews. Khi tới nơi, đã thấy Lingling đang đứng ở dưới tầng trệt tòa nhà chờ cô. Orm thấy vậy, nhanh chóng chạy tới, lấy xuống mũ len trên đầu, chụp lên tóc Lingling, oán giận nói: "Sao chị mặc ít thế này đã ra bên ngoài đứng? Cứ chờ ở bên trong cũng có sao đâu. Có lạnh không?"

"Lạnh chứ, nhưng khi nghĩ đến em liền không thấy lạnh. Thôi, nhanh lên xe nào!" Lingling nghĩ, Bản thân mình đang mặc một bộ đồ công sở sang trọng, thế mà giờ đội thêm chiếc mũ len dễ thương trên đầu, nhất định dáng vẻ đó rất phong cách cho xem.

"Ngày tuyết rơi không lạnh, nhưng ngày tuyết tan sẽ lạnh lắm đấy. Ngày mai tuyết ngừng rơi rồi, nhất định nhiệt độ sẽ càng xuống thấp cho xem, lúc đó chị phải ăn mặc giữ ấm đàng hoàng đi đó. Nếu không mặc, chị cũng đừng mơ đi làm."

"Biết rồi."

Dù đã suy nghĩ nát óc, Lingling không ngờ tới, nơi Orm dẫn cô đến chính là Charoen Pokphand. Cô là người luôn chú trọng dinh dưỡng, rất ít chạm đến thực phẩm rác rưởi, vì thế Orm đã nói không sai, đúng thật đã rất lâu cô chưa ăn mấy món bán tại Charoen Pokphand.

Ngày lễ, trong tiệm Charoen Pokphand đầy tiếng người huyên náo, phần nhiều là những cặp tình nhân học sinh – sinh viên và các gia đình mang theo trẻ nhỏ. Orm lôi kéo Lingling đi lại loanh quanh, thật vất vả mới tìm được một bàn dành cho hai người. Orm để Lingling ngồi đó chờ, còn cô đi xếp hàng mua đồ ăn.

Mười phút sau, Orm bưng về một mâm đầy tràn đồ ăn để trên bàn, bên trong có hai cái burger, hai bánh pie táo, hai phần bánh mì kebab kẹp thịt bò nướng, hai ly sữa Milo, một túi khoai lang chiên, một hộp gà viên chiên xù, cùng một chai Cola cỡ lớn.

"Em mua nhiều vậy, sao ăn hết?" Lingling nhìn một bàn để đầy món ăn nhiều năng lượng, dạ dày bắt đầu có chút đau.

"Từ từ ăn sẽ hết mà." Orm mở nắp chai Cola, nhét hai ống hút vào bên trong chai, "Hai ta cùng uống chai Cola này ha."

Nói xong, cô cúi đầu ngậm một ống hút, Lingling hơi động lòng, cũng thuận theo cúi đầu ngậm ống hút còn lại. Bốn mắt đối diện nhau, nở nụ cười thâm tình, không cần nói gì thêm.

Lingling cầm lên một cái burger, cắn một miếng, nói: "Em có còn nhớ cái lần khi hai chị em mình phải ở trong sơn động một đêm rồi sáng ra đi xuống núi ấy, buổi sáng hôm đó, em cũng chạy đến Charoen Pokphand mua cho chị một cái burger?"

"Ừm, nhớ chứ. Cũng bởi vì nhớ, nên hôm nay em mới mời chị tới ăn những món này. Sơn động đó đối với hai chị em mình mà nói, rất có ý nghĩa trọng đại đấy nhỉ? Ăn mấy món Charoen Pokphand, tự dưng nhớ lại hồi đó ghê." Orm đưa tay gõ trán Lingling vài cái, dùng giọng như đang răn dạy, "Ngày đó chị không chịu ăn bánh quẩy, còn chê chén người ta bẩn. Chị đó... nhiều thói hư tật xấu thật."

Lingling cúi mặt xuống, giọng nũng nịu giống như đứa nhỏ: "Em cứ suốt ngày lôi mấy tật xấu của chị ra nói, sớm muộn gì chị cũng bị em xỏ xiên đến ch.ết mất."

"Nào có." Orm cầm miếng khoai tây chiên, nhúng chút tương cà, cười hì hì rồi đút vào miệng Lingling, "Em thích nhất thói hư tật xấu của chị. Có những thói hư tật xấu này mới đúng là Lingling Kwong. Chỉ có ở trước mặt em, những thói hư tật xấu của chị mới xuất hiện hết không kiêng dè chút nào. Cái này gọi là đặc sắc của Lingling Kwong, chỉ có Orm Kornnaphat một mình hưởng thụ."

"Làm sao chỉ trong chớp mắt đã biến thành vuốt mông ngựa rồi?"

"Cái gì vuốt mông ngựa chứ? Bộ chị là ngựa à?" Orm cầm lên một miếng gà viên chiên xù, đưa đến bên mép Lingling, "Ăn thử miếng gà viên chiên xù này đi."

"Món này nhiều calo lắm."

"Lâu lâu ăn một lần sẽ không khiến chị mập ngay đâu. Với lại thể chất của chị cũng đâu dễ mập. Há miệng ra nào."

Lingling há miệng ra, đôi mắt cô khẽ quét một vòng xung quanh, thấy không ai chú ý, trước tiên lặng lẽ dùng đầu lưỡi liếm lên ngón trỏ của Orm, sau đó mới cắn vào miếng gà viên chiên xù.

Orm bị Lingling liếm lên ngón tay, trong lòng khe khẽ nhộn nhạo một phen, yêu kiều quát nhẹ: "Đang ở bên ngoài đấy. Không cho phép cư xử quá đáng."

"Chị thích đó. Em dám quản?" Lingling nổi lên tính trêu chọc vô lại.

"Đương nhiên. Em không quản được ai, nhưng lại quản được chị." Orm cũng nổi lên tính trêu chọc.

"Chị không cho em quản chị."

"Nhưng em vẫn muốn quản."

"Em làm thế là phạm thượng."

"Chị không để pháp luật vào trong mắt."

"Em đừng ngông cuồng tự đại."

"Chị đừng diễu võ dương oai."

"Thứ không nghe lời, chị đánh em thành trăm hoa đua nở bây giờ!"

"Đồ không nói lý, em đánh chị thành cọ màu sinh hoa đó nha!"

"Đồ khốn nạn không đầu óc, chị đạp em thành hoa tàn trăng khuyết luôn đó!"

"Đồ vô lại không tư tưởng, em cắn chị thành hoa nhường nguyệt thẹn cho coi!"

...

Ngày lễ rất náo nhiệt, trong tiệm Charoen Pokphand lại càng thêm náo nhiệt, Lingling và Orm đấu võ mồm cũng rất náo nhiệt. Trong thoáng chốc, những món Orm mua về đều được hai người tiêu hao hơn phân nửa, nên lúc này hai người đều phải cúi đầu xoa bụng để làm yên dạ dày, đồng thời nhìn chằm chằm vào đôi mắt to đang long lanh nước của đối phương, không nhịn được đều muốn khóc.

Thật sự quá no đi!

Đến lúc Orm không thể chịu đựng được nữa, liền giơ tay bắt lấy người phục vụ trong Charoen Pokphand đang dọn dẹp gần đó, làm ra dáng vẻ như bà cô nông thôn, tội nghiệp hỏi: "Xin hỏi trong Charoen Pokphand có thuốc hỗ trợ tiêu hóa không?"

Người phục vụ kinh ngạc, Lingling cười to.

Không giống với Lingling và Orm khi chọn cách gia nhập náo nhiệt theo kiểu bình dân, Ginny và Jayna lại chọn đi tới một nhà hàng Âu cao cấp, ở nơi đó chậm rãi hưởng thụ đêm giáng sinh của hai người.

Ngày lễ của phương Tây, nên trong nhà hàng Âu đông đúc chật kín toàn người là người. Trong biển người xen lẫn rất nhiều đầu tóc từ màu đỏ, màu vàng, màu đen cho đến màu nâu cứ liên tục chuyển động không ngừng. Nếu không phải Ginny đã sớm đặt trước một bàn ở đây, hai người chắc chắn đã không thể hưởng thụ bữa tối trong phòng ăn xa hoa tràn ngập người ngoại quốc từ đủ quốc gia thế này.

Hai người một bên chậm rãi thưởng thức các món ăn đúng chuẩn Pháp, một bên nhẹ giọng trò chuyện việc nhà và các chuyện xung quanh. Không khí tao nhã lãng mạn lượn lờ xung quanh, trái tim rung động ướt át đã sớm bị tình yêu thẩm thấu hoàn toàn.

Ginny nhìn chăm chú Jayna đang mặc một chiếc váy dạ tiệc màu đen để hở ngực, càng ngắm nhìn càng thấy có ý vị. Jayna nhìn chăm chú Ginny đang mặc một chiếc áo choàng lông màu trắng, càng ngắm nhìn càng thấy có hứng thú.

"Em có coi trọng lễ giáng sinh không?"

"Không tính là coi trọng." Jayna cười nói, "Trước đây, em toàn đón lễ giáng sinh cùng bạn bè bằng cách rủ nhau ra ngoài ăn gì đó. Sau này khi ra nước ngoài du học, cũng ảnh hưởng chút phong tục ở nơi đó. Tuy nhiên giữa giáng sinh và dịp Tết Nguyên đán, em thích ngày lễ của đất nước mình hơn."

"Chị cũng thế." Điện thoại di động của Ginny rung lên, cô móc ra nhìn, hóa ra là tin nhắn chúc mừng giáng sinh từ bạn bè cô. Sau khi xem qua, Ginny trực tiếp tắt máy, rồi nhét di động lại vào túi, "Mỗi khi đến ngày lễ ngày Tết là chị nhận được cả một đống tin nhắn giống nhau như đúc. Chắc em cũng nhận được nhiều lắm nhỉ?"

"Đúng rồi, đặc biệt vào ngày lễ lớn trong năm, mọi người đều sao chép qua lại rồi gửi cho nhau, nên có khi em nhận được hơn mười cái tin nhắn có nội dung giống y nhau."

"Xem ra mọi người đều muốn bớt việc cả ha." Ginny đưa mắt nhìn chung quanh, "Cứ mỗi lần đến giáng sinh, là nhiều người lại chen chúc nhau đến nơi này. Trước đây, chị với Lingling và Kimberley thường tới nhà hàng này ăn. Không biết đêm nay có tình cờ đụng mặt hai người ấy không?"

"Có thể đụng mặt Kimberley, nhưng còn Lingling thì không có khả năng đâu."

"Làm sao Lingling lại không có khả năng đến đây?"

"Orm không thích ăn món Tây, cũng không quá thích tới mấy chỗ tốn tiền tiêu xài, nên hẳn Lingling sẽ không đến đây."

"Coi bộ em thật sự hiểu rất rõ Orm đấy nhỉ?" Ginny có chút uống giấm chua.

"Dáng vẻ chị ghen thật xinh đẹp." Jayna cười trêu, rồi giơ chân khẽ trượt lên cẳng chân của Ginny, lại chậm rãi đưa lên trên, dừng lại ngay phía đầu gối, "Như thế này có còn uống giấm nữa không?"

Ginny xuân tâm lan tràn, bất chấp tất cả luồn tay đến phía dưới bàn, hơi uốn cong eo, mò lấy chân Jayna rồi khẽ vuốt ve ở chỗ mắt cá chân, thật muốn chui ngay xuống bàn để đi bắt thứ cô đang cực kỳ muốn thưởng thức kia.

Jayna sợ hết hồn, nhanh chóng thu chân trở về, cáu giận nói: "Chị cũng thật là... đồ háo sắc không phân trường hợp."

Ginny giả vờ đáng thương: "Em là người quyến rũ chị trước cơ mà! Mấy ngày nay, em cứ để chị làm ni cô ăn chay mãi, không biết đêm nay có thể bãi bỏ lệnh cấm được chưa?"

"Không thể! Đừng hòng mơ tưởng chuyện đó nữa! Trọng thương đến gân cốt phải tĩnh dưỡng một trăm ngày. Chừng nào xương sườn của chị lành hẳn rồi, lúc đó mới nói nhé!"

"Thế nhưng cũng không thể để mình em thoải mái ăn thịt, còn để chị phải chịu khổ ăn chay thế được!"

"Ai bảo thân thể em khỏe mạnh, còn thân thể chị nửa tàn phế như giờ?"

Ginny không nói gì. Cô quyết định ngày mai sẽ đi bệnh viện, hỏi bác sĩ ch.ết tiệt kia một chút xem, rốt cuộc ông ta có phải bác sĩ ao làng hay không, mà đã lâu đến vậy rồi, cái xương sườn ch.ết tiệt vẫn còn chưa lành lặn nữa vậy?

Giáng sinh qua đi, những ngày lễ lớn khác lại tiếp nối mà đến.

Ngày mùng một tháng Một ấy, Orm tự động đình công một ngày, đi theo Lingling dạo phố phường, thoải mái hưởng thụ ngày Tết.

Trong trung tâm mua sắm, Lingling mua một bộ quần áo cho Orm. Vừa nhìn giá cả, Orm chê đắt, không muốn mua. Lingling trừng mắt, giáo huấn: "Tết Nguyên đán sắp đến rồi. Khi em về nhà cũng phải mặc quần áo đàng hoàng mà về chứ? Hôm nay không cho càm ràm chuyện giá cả, lần này chị bảo em mua gì, em phải mua ngay cái đó. Đừng cả ngày khóc than, dù sao tiền của em đều nằm trong tay chị, có khóc cũng toi công!"

Orm bất đắc dĩ, đành cắn răng nhìn Lingling quẹt thẻ còn nhanh hơn động tác nuốt nước miếng của cô.

Lễ cầu phúc hôm đó, Orm ngâm được một lọ tỏi Lạp Bát, để Lingling ăn chung với cháo trong ngày mùng tám tháng Chạp.

Lingling ăn cháo, gõ lọ sứ nhỏ ngâm tỏi đang niêm phong bên cạnh: "Khi còn bé chị hay ăn tỏi này lắm, nhưng khi lớn rồi liền không ăn nữa."

"Vào mùng tám tháng Chạp, ăn cháo cùng tỏi này, đã cho ai vay nợ, nhất định nhận trả lại." Orm đưa tay xoa xoa lọ sứ nhỏ như đang xoa đầu đứa nhỏ, "Tỏi này ăn thật ngon, cứ cắn một cái sủi cảo lại ăn một tép tỏi, rồi lại nhúng vào một chút giấm dầm với tỏi, hương vị đó quả thật ngon tuyệt vời luôn."

"Ăn tỏi vào trong miệng sẽ có mùi. Vậy sao được?"

"Lúc đó em sẽ dùng lưỡi của em thanh lý sạch sẽ hết cái mùi đó cho chị."

Lingling không nói nữa. Cô quyết định đến lúc đó nhất định phải ăn thật nhiều tỏi, để Orm phải thật nhiều lần đến thanh lý sạch hết cái mùi này.

Những ngày cuối cùng của năm cũ, Orm đến nhà ga mua vé xe, còn Lingling về nhà cha mẹ một chuyến.

Lingling nói với cha mẹ rằng, Tết năm nay cô sẽ đi du lịch cùng bạn, nên không thể ở nhà đón Tết với cha mẹ. Mặc dù mẹ cô có chút không muốn, nhưng vẫn chiều theo ý con gái.

Cái gì mà đi du lịch cùng bạn? Không phải là đi cùng con nhỏ Orm Kornnaphat kia về quê đón Tết sao?

Kwong lão gia cực kỳ phẫn uất. Ông cảm thấy Lingling chính là đứa con gái vô tình vô nghĩa đúng chuẩn bậc nhất! Đã yêu đương với phụ nữ thì thôi đi, còn không thèm để ý đến suy nghĩ của cha mẹ! Thế nhưng vì bảo vệ vợ mình, ông lại không thể mở miệng mắng thẳng mặt Lingling, chỉ có thể sôi máu trong lòng rồi thở phì phò ôm lấy cháu trai, thấp giọng lầm bầm chửi rủa: "Bày đặt du lịch! Mày cũng giỏi kiếm cớ lắm đấy! Thứ con bất hiếu! Trời ơi, là một đời chẳng bằng một đời!"

Ngày 26 tháng Chạp, View cho rằng Orm lại không trở về nhà đón Tết. Cô không ôm bất kỳ hy vọng nào khi gọi điện thoại cho Orm, giống như máy móc được lập trình sẵn, lên tiếng hỏi: "Năm nay có trở về nhà ăn Tết không?"

"Về."

View tưởng cô đã nghe lầm, vội vàng móc lỗ tai vài cái, hỏi lại: "Cậu vừa nói gì cơ?"

"Mình nói mình trở về."

View há to miệng tròn vo, đột nhiên cảm thấy bản thân có thể đi vào trong UFO để hội ngộ lại E.T.*.

(*Nhân vật film «E.T. the Extra-Terrestrial»)

Ngày 28 tháng Chạp, một ngày xung Tỵ, Thai Thần* ngụ tại nhà bếp ngay hướng chính đông, kỵ đốn củi an táng, hợp gả cưới xuất hành.

(*Theo quan điểm dân gian, Thai Thần là vị thần túc trực bên cạnh sản phụ. Ứng với mỗi thiên can, địa chi thì Thai Thần lại ngụ ở một nơi khác nhau, nên tránh sử dụng hoặc động chạm đến vị trí đó trong nhà.

Lingling chọn một bộ trang phục năng động cho Orm, lại móc ra hai cái thẻ đưa cho cô, nói: "Mỗi cái thẻ này đều có 50 triệu baht ở bên trong, đợi lát nữa về nhà rồi, trước hết em nên đưa cho cha mẹ em một cái, cho ít hơn thì không hay lắm, còn cho quá nhiều lại để cha mẹ sinh nghi em đi làm chuyện bất chính. Vì thế chị thấy 50 triệu là vừa đủ, dù sao em đã ở bên ngoài sáu năm, cũng nên hiếu kính đàng hoàng với cha mẹ. Còn thẻ thứ hai thì em tự mình giữ đi, trở lại nhà nếu như để cha mẹ em nhìn thấy mỗi khi muốn mua đồ gì cứ quay sang ngửa tay xin tiền chị thì lại không nên. Đến lúc đó, thấy thích cái nào thì cứ mua, không cho phép xem giá cả, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi mà." Orm nhét hai cái thẻ vào ví, rồi ôm lấy Lingling hôn lấy hôn để, "Jiejie, chị đã vì em suy nghĩ chu đáo mọi chuyện. Chờ khi nào về quê, em sẽ dẫn chị đi chơi loanh quanh có được không?"

"Được chứ. Nhanh ra nhà ga đi nào."

"Ừm."

Ngày lễ truyền thống, dường như hết thảy mọi người dân trong nước đều một lòng chuyển động cùng nhau, không ai hẹn ai nhưng mọi người đều phấn khích nối tiếp bước chân đi trở về nhà.

Trời rất lạnh, nhưng trong tâm lại ấm. View cùng Orm và Lingling ngồi lên tàu tốc hành để trở về quê nhà.

Orm hỏi Lingling: "Bình thường động một chút là chị đi máy bay ngồi máy bay cho nhanh không à. Giờ phải ngồi tàu tốc hành có sao không?"

"Không sao. Ngồi tàu tốc hành cũng thoải mái mà."

"Đúng đấy. So với tàu hỏa thì thoải mái lắm đó."

"Cha mẹ em ra sao?"

"À, cha em rất tuấn tú, còn mẹ em rất đẹp đó nha. Mà thôi, ba tiếng sau là chị đã nhìn thấy cha mẹ em rồi."

Orm nói cho View biết Lingling muốn đi về quê của hai người thăm thú một chút. View rất nhiệt tình, vì Lingling giới thiệu rất nhiều quán ăn cùng cảnh đẹp ở quê hương. Lingling cũng rất nhiệt tình tán gẫu cùng View, cô rất yêu thích cô nương đáng yêu lại có tính cách sang sảng này.

Thời gian dài sáu năm trôi đi, trải qua hơn ba tiếng lộ trình, rốt cuộc Orm lại đặt chân lên mảnh đất quê cha đất tổ. Tàu tốc hành càng ngày chạy càng gần đến nhà, trong lòng Orm lại càng sợ hãi, cô không dám bật miệng nói ra câu nào. Nhìn cảnh vật qua khung cửa chầm chậm chuyển biến từ thành thị sang nông thôn, nghe giọng địa phương giản dị thoang thoảng bên tai, trong đôi mắt của Orm phút chốc đầy ngập dòng lệ.

View nhảy xuống tàu, liền nhanh chóng phất tay nói lời tạm biệt Orm và Lingling. Cũng hơn nửa năm cô không về nhà, động lực nhớ nhà điều khiển cô dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía căn nhà thân yêu. Thân thể vừa tròn trịa vừa đáng yêu ngày càng nhỏ bé đi trong biển người, tựa như trái bóng nhỏ trượt bánh xe lửa nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt, khiến Lingling nhìn phải trợn mắt ngoác mồm.

Mấy ngày trước, Orm có gọi điện thoại cho mẹ, nói năm nay cô sẽ dẫn Lingling cùng trở về quê. Mẹ cô ngoại trừ bất đắc dĩ vẫn chỉ còn bất đắc dĩ, không biết nên nói gì, chỉ căn dặn Orm: "Mẹ đã nói cho cha con biết chuyện con đã chia tay Jayna, cha con đã rất vui. Lần này con dẫn Lingling về đây, tuyệt đối đừng chọc thủng mối quan hệ của hai đứa. Cha con nếu biết con mới vừa chia tay với phụ nữ, lại tiếp tục đi yêu đương với phụ nữ khác, chắc chắn sẽ lên cơn xông máu ngay đó. Giờ đang là cuối năm, nếu giấu được thì cứ giấu đi con. Trở về đây, con cứ nói Lingling là bạn bè bình thường là được, tuyệt đối không được lỡ miệng."

Orm gật đầu đồng ý. Mặc dù mẹ cô vẫn chưa thể chấp nhận mối quan hệ giữa cô và Lingling, thế nhưng bà đã vì cô giấu giếm chuyện này với chồng đã là một nhượng bộ to lớn của bà. Orm cảm động cực kỳ, bởi vì cô biết cha mẹ cô xưa nay chưa từng giấu nhau điều gì.

Cha mẹ Orm đã sớm đứng chờ ở nhà ga ngóng trông con gái. Mấy ngày nay, mẹ Orm đã hết lòng hết dạ thuyết phục chồng, cuối cùng ông cũng đồng ý đi đón Orm, sau đó sẽ tận lực chung sống hòa bình với nhau.

Thật ra trong lòng cha Orm cũng đang cực kỳ nhung nhớ con cái. Khi ông nghe thấy vợ mình nói Orm và Jayna đã chia tay, lúc đó cũng thấy thật vui, nhưng sau đó vợ ông lại ngập ngừng nói thêm Orm sẽ dẫn một người bạn về quê ăn Tết. Ông nhìn thấy ánh mắt lảng tránh muốn nói lại thôi của vợ, liền tự hiểu vợ ông có chuyện không dám nói cho ông biết, mà ông cũng không định bắt ép vợ phải nói ra, bởi vì ông luôn tôn trọng vợ mình.

Khi ông nghe thấy vợ mình như đang lẩm bẩm tự nói với bản thân: "Mặc kệ Orm yêu đương với ai, dù sao con bé cũng là con gái của em. Còn chuyện anh có nhận hay không thì mặc anh, nhưng em nhất quyết sẽ nhận." Nghe xong lời này, ông biết Orm mặc dù đã chia tay với Jayna, nhưng cả đời này của Orm hẳn là sẽ không nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ đi kết hôn.

Ông thà rằng Orm độc thân cả đời, chứ không muốn nhìn thấy con gái mình cùng một phụ nữ khác dây dưa sống bên nhau cả đời. Thế nhưng vừa nghĩ tới cuối đời cô độc sẽ rất thê lương, ông lại cảm thấy có được một người sống bên cạnh chăm sóc cũng rất tốt đi! Trong lúc nhất thời, ông rơi vào vòng xoáy mâu thuẫn của chính mình. Qua thời gian sáu năm, nỗi nhớ nhung và đau lòng của ông dành cho Orm từ lâu đã trở nên cực kỳ sâu đậm và bao trùm lên hết sự phẫn nộ đã có. Quả thật thời gian như cây gậy ma thuật có thể vùi lấp mọi nỗi bi thương và oán hận để kiểm soát mọi cảm xúc của con người.

Từ rất xa, xuyên qua dòng người đông đúc qua lại xung quanh, Orm nhìn thấy cha mẹ cô. Dáng vẻ của cha mẹ lúc này tuy không còn vẻ trẻ trung của sáu năm trước, nhưng cha cô vẫn là bộ dạng kiên cường vững chắc, còn mẹ cô vẫn dịu dàng đằm thắm như cũ. Orm lôi kéo Lingling chạy tới gần. Khi đứng trước mặt, Orm buông tay Lingling, ngay lập tức nhào vào trong lồng ngực mẹ cô, liên tục hô: "Mẹ, mẹ ơi."

Mẹ Orm bị tiếng gọi của cô mà rơi lệ, còn cha Orm bị tiếng gọi của cô mà sống mũi cay cay. Lingling đứng bên cạnh nhìn mà thấy cảm động, suýt chút đã theo bà bật khóc, lần nữa oán giận Orm không có chuyện gì lại đi cứng đầu cứng cổ chống đối với cha mẹ làm gì không biết.

Mẹ Orm gạt nước mắt, nâng mặt Orm nhìn từ trên xuống dưới: "Gầy đi quá. Dạo này sao con gầy vậy? Làm việc rất mệt sao? Ăn uống có tốt không?"

"Cả ngày con đều tập thể dục rèn luyện sức khỏe đó mẹ. Thoạt nhìn gầy vậy thôi, chứ thật ra con tăng cân lên đó nha." Orm sợ hãi nhìn về phía cha cô vẫn đang nhìn chằm chằm đứng bên cạnh, do dự duỗi cánh tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay cánh tay cha cô, "Cha ơi, con đã trở về rồi."

Cha ơi, con đã trở về rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co