[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
13
Đêm nay, Lingling mất ngủ, Orm cũng mất ngủ.
Lingling nhớ đến nụ hôn giữa cô và Orm, trong lòng xẹt qua từng tia tội lỗi hòa lẫn với ngọt ngào.
Orm nhớ đến nụ hôn giữa cô và Lingling, trong lòng xẹt qua từng đợt trống rỗng hòa lẫn với hạnh phúc.
Lingling cầm lên di động, dò đến dãy số điện thoại của Orm, chợt ngẩn người.
Orm cầm lên di động, mân mê từng phím bấm trên điện thoại, chợt xuất thần.
Lingling bỏ điện thoại xuống, lại cầm lên, rồi lại bỏ xuống, sau đó cầm lên, suy nghĩ trong chốc lát, rốt cuộc gửi đi một tin nhắn: «Tại sao nói phụ nữ là độc dược?»
Orm nhìn màn hình di động, trầm tư vài phút, sau đó rất nhanh gửi phản hồi: «Không phải chị đã trúng một ít độc rồi sao? Còn hỏi tôi làm gì?»
Lingling buồn bực hỏi: «Cô không cho rằng tôi nhìn trúng cô đấy chứ?»
Orm cười trả lời: «Nào dám. Chị lợi hại thế kia mà, vua của muôn thú luôn cơ, làm sao có thể nhìn trúng tôi?»
«Khốn nạn, cô dám mắng tôi!»
«Không phục? Có bản lĩnh thì lại cắn tôi xem.»
«Cô hôi muốn chế.t, làm bẩn miệng tôi thì sao?»
«Ôi chao! Không biết mới vừa rồi là ai không chê đây bẩn rồi hôn đây đến mê mệt luôn ấy nhỉ? Lẽ nào là ảo giác của tôi thôi?»
«Khốn nạn! Cứ chờ đi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ cả gốc lẫn lãi với cô.»
«Cứ tự nhiên, tôi đây xin đợi.»
...
Hai người dùng hình thức gửi tin nhắn để liếc mắt đưa tình, mãi đến tận khi hướng Đông xuất hiện những mảng mờ sáng, hai người mới mơ màng ngủ. Lingling cầm di động, trước khi ngủ một khắc, cô vẫn còn đang suy nghĩ nên làm sao để tính sổ được Orm. Còn Orm cũng nắm chặt di động, trước khi ngủ một khắc, cô vẫn suy nghĩ đến chuyện, bà phù thủy như Lingling sẽ dùng cách gì để tính sổ với cô?
Mùa hè oi bức, thường có những cơn mưa dầm nương theo mà đến. Trời mưa, dòng nước tầm tã rơi xuống. Một tiếng sau, cơn mưa rào đã chuyển thành trận mưa lâm râm, từng giọt mưa từ tốn rơi xuống đất thật khiến lòng người ngứa ngáy, làm người ta không nhịn được muốn lao ra cửa để tắm rửa thân thể dưới nguồn nước mát lạnh tự nhiên.
Ba người Orm sau một ngày làm việc vất vả, rời khỏi Znews dưới tiết trời như thế. Bọn họ cũng không bung dù, một bên hưởng thụ những giọt mưa rơi vào mặt, một bên chậm rãi dạo bước trên đường. Khi đi ngang qua cửa hàng nhạc cụ, Mark rủ vào trong xem, Orm và Yaya tất nhiên không phản đối.
Cửa hàng nhạc cụ này rất lớn, trang trí cũng rất tinh xảo. Bên trong xếp đầy các loại nhạc cụ, từ guitar, violin, đàn bass, cho đến tiêu, sáo, kèn trumpet, đàn tranh, piano... Nhạc cụ rực rỡ muôn màu, giá cả cái cao cái thấp, khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt.
Ba người Orm vừa nói cười vừa nhìn quanh đánh giá. Chủ cửa hàng nhìn thấy ba người trẻ tuổi mang theo hơi thở nghệ thuật bước vào, liền nhạy cảm biết được ngày hôm nay có mối làm ăn, nên cực lực giới thiệu các sản phẩm có trong cửa hàng. Mark nghe, nhất thời có chút động lòng, muốn mua một cây sáo. Cậu đưa tay về phía Yaya xin xỏ, đùa giỡn nói: "Sau này anh muốn học thổi sáo, để tiếu ngạo giang hồ."
Giữa hai người Mark và Yaya, người nắm giữ tài chính luôn là Yaya. Mark đã từng lập lời thề muốn làm một người đàn ông tốt, mà một trong những định nghĩa làm nên người đàn ông tốt chính là phải trở thành nô lệ của vợ. Vì lẽ đó, từ lúc tốt nghiệp cho đến lúc làm việc và có studio riêng, Mark luôn đem số tiền mình kiếm được, không bớt xén một xu đưa hết cho Yaya quản lý.
Yaya móc tiền ra đưa cho Mark, liếc mắt, nhỏ giọng lèm bèm: "Hồi năm ba đại học, anh cũng từng đòi mua một cây đàn bass về, nói lời thề son sắt nhất định phải làm ca sĩ Rock & Roll. Mấy năm trôi qua, đàn bass mua về đã sớm mốc meo, thế nhưng anh còn không thuộc nổi mấy bài nhạc phổ cơ bản. Em thật khâm phục vạn phần tinh thần hiếu học của anh."
Mark cười hì hì, nói: "Lần này nhất định anh sẽ học được, để còn về nhà thổi cho em nghe."
Mark vuốt mông ngựa đúng lúc, Yaya vui như mở cờ trong bụng, nên tràn đầy phấn khởi giúp Mark lựa chọn một cây sáo.
Orm đi tới khu guitar, trên cái đế quảng cáo hiệu Yamaha đang trưng bày một cây guitar bằng gỗ, nhìn qua guitar có chút cũ, nhưng khi gảy dây đàn một hồi, âm sắc phát ra vẫn rất chuẩn. Một nhân viên cửa hàng đứng gần đó bèn giới thiệu đôi chút với Orm: "Đây là cây đàn guitar bằng gỗ được làm thủ công, do một người bạn để lại đây nhờ cửa hàng bán giúp. Tuy guitar đã sử dụng qua, nhưng do được chế tác hoàn toàn bằng thủ công, nên chất lượng rất tốt. Giá gốc của nó hơn 690.000 baht, nhưng nếu cô hứng thú, chúng tôi có thể giảm giá bán rẻ cho cô."
Orm hỏi: "Giá thấp nhất có thể bán là bao nhiêu?"
"310.000 baht"
"Cao dữ vậy! Guitar này là hàng second hand mà. Anh xem đi, bề mặt của nó cũng có chút trầy xước rồi. Bớt thêm chút nữa đi."
"280.000 baht. Không thể bớt thêm."
"280.000? Không phải chứ." Orm nói bừa, "Tôi cũng thường hay mua đàn guitar, nên đối với nhạc cụ này cũng nắm khá rõ không kém gì anh đâu. Anh nói thật xem giá của nó thế nào, nếu thấy hợp lý, tôi sẽ lập tức bỏ tiền mua guitar này ngay."
Nhân viên cửa hàng bắt đầu cảm thấy khó xử, dù sao anh cũng không phải là chủ, nên chỉ có thể đi gọi người chủ tới. Chủ cửa hàng mở miệng khen thêm một lần cây đàn guitar, sau đó mới nói: "260.000 baht, thật sự không thể thấp hơn."
"Đừng nói quả quyết thế." Orm cười nói, "Chúng tôi là sinh viên nhạc viện, cũng hay đi mua nhạc cụ lắm đấy. Nếu ông anh bớt thêm chút nữa, đến lúc đó, có đứa bạn hay thầy giáo cần mua nhạc cụ, tôi sẽ giới thiệu cửa hàng này cho mọi người đến mua. Ông anh thấy đó, tôi làm quảng cáo miễn phí giúp rồi còn gì, cho nên giá cả nhất định sẽ dễ thương lượng hơn, đúng không?"
Mark và Yaya cũng tiến đến, nói đỡ lời cô: "Đúng rồi đó. Ông chủ xem đi, lần đầu tiên chúng tôi đến đây đã mua cây sáo này rồi, người bạn của tôi còn muốn mua thêm một cây đàn guitar, cho nên bớt chút nữa đi. Chờ ngày mai ngày mốt, chúng tôi lại rủ thêm mấy người bạn học đến đây mua nhạc cụ của cửa hàng. Tuy lợi nhuận của ông có thể ít đi một chút, nhưng số lượng nhạc cụ bán ra lại nhiều hơn, tính qua tính lại thì cuối cùng cửa hàng cũng không chịu thiệt."
Chủ cửa hàng nhìn ba người xác thật rất có phong thái của người trong nhạc viện, nên cũng không đi hoài nghi lời nói của bọn họ. Hơn nữa, cây guitar này đúng thật là hàng xài rồi, người bình thường sẽ không bao giờ để ý đến. Huống chi bọn người Orm nói cũng có lý, giá cả thấp một chút nhưng lại có nhiều người đến mua hơn, vậy xem ra cũng có thể kiếm tiền như thường.
Sau một phen cò kè mặc cả, Orm đồng ý số tiền 210.000 baht cho cây đàn guitar. Trước khi rời đi, chủ cửa hàng cho bọn họ một phiếu ưu đãi, còn nhiệt tình dặn: "Đừng quên giới thiệu bạn bè để họ đến đây mua nhạc cụ nhé."
Ba người cùng đồng thanh đáp: "Nhất định! Nhất định rồi!"
Khi ra khỏi cửa hàng, cơn mưa đã dứt, ba người tản bộ tới quảng trường. Bởi vì vừa hết mưa, mặt đất còn ẩm ướt, lúc này trên quảng trường cũng không nhiều người. Bọn họ tìm một bậc thang sạch sẽ ngồi xuống, một bên nói cười vui vẻ, một bên đùa nghịch nhạc cụ vừa mua. Mark cầm cây sáo để bên mép, làm rất ra dáng, nhưng đáng tiếc, dù động tác của cậu có đúng chuẩn bao nhiêu, khi thổi ra cũng toàn là những âm thẳng chói tai. Yaya chịu đựng đúng ba phút, sau đó bất đắc dĩ che lỗ tai, nói: "Con quạ kêu quang quác còn êm tai hơn tiếng thổi sáo của anh. Em có thể thỉnh cầu một chuyện không? Đó là anh hãy thổi sáo khi chỉ có một mình nhé."
Mark thấy thế, không thể làm gì khác ngoài đành cất cây sáo vào túi, trong lòng thầm nghĩ lúc nào đó rảnh rỗi có nên đi đăng ký học một khóa? Ít nhất cũng phải thổi được những giai điệu trầm bổng, thì sau này mới có thể đem ra khoe khoang với người khác.
Còn Orm lại tỏ ra yêu thích không buông tay với cây đàn guitar mới mua. Khi còn đi học, cô đã từng học một khóa đàn guitar với Jayna. Đáng tiếc Jayna chỉ mới học vài kỹ thuật đánh đàn cơ bản đã cảm thấy choáng váng đầu óc, nên bỏ dở giữa chừng, ngược lại Orm vẫn tiếp tục chăm chỉ học, đến hiện giờ tuy cô đánh đàn guitar không được tính là chuyên nghiệp, nhưng tổng thể khi đánh vẫn cho ra những giai điệu khá hay.
Sau một lúc chỉnh lại âm sắc, Orm hắng giọng, ôm đàn guitar để bên sườn, vừa đánh vừa hát. Mark và Yaya yên lặng ở bên cạnh lắng nghe, những phút giây cao hứng cũng nhỏ giọng hòa tiếng ca vào. Orm đàn một khúc nhạc rất vui nhộn, ba người hào hứng ca hát đầy vui vẻ, không hề để ý sắc trời xung quanh đang chậm rãi tối lại.
Lúc này, Lingling và Kimberley cũng vừa vặn đi ngang qua quảng trường. Hai người theo tiếng đàn đưa mắt nhìn sang, từ rất xa nhìn thấy ba người Orm.
Kimberley nhìn cách ăn mặc của ba người Orm, dưới con mắt đánh giá của cô đó chỉ là hàng ngoài chợ rẻ tiền, liền bĩu môi nói: "Mấy đám thanh niên hiện nay toàn hay chứng tỏ bản thân có cá tính. Cuộc sống nghèo khó cực nhọc mà còn có hứng ca hát."
Lingling cười nói: "Kimberley, cuộc sống nghèo hay giàu cũng đâu liên quan đến hạnh phúc hay không."
"Sao lại không liên quan? Thời đại này ấy hả, tiền tài có khả năng quyết định rất lớn đến hạnh phúc của một người."
Lingling không muốn tranh luận vấn đề này với Kimberley, đơn giản ngậm miệng không nói nữa.
Di động của Kimberley đột nhiên reo vang, cô lấy điện thoại ra nghe, sau đó quay sang nói với Lingling: "Lingling, cha bảo tối sang nhà ăn cơm, nên giờ tôi phải về rồi."
"Được. Vậy cậu về trước đi."
"Bye bye."
"Bye bye."
Kimberley rời đi, Lingling bước về phía ba người Orm. Mark và Yaya thấy cô, liền nhiệt tình đứng dậy bắt chuyện. Lúc mới đầu, khi Orm nhìn thấy Lingling, trong lòng thấy rất vui, cô không thể phủ nhận rất thích tình cờ gặp Lingling, nhưng sự vui vẻ này chỉ diễn ra trong phút chốc, rồi nhanh chóng bị những đợt u buồn khó hiểu tràn vào thay thế. Cô hờ hững đưa mắt nhìn Lingling, gật đầu một cái, rồi tiếp tục ôm đàn guitar, nhìn thẳng về trước, tay mân mê dây đàn.
Đối với thái độ này của Orm, Lingling cảm thấy rất bực bội, nhưng dù bực bội cũng không tiện bộc lộ ra ngoài, chỉ có thể biểu hiện phong thái đại nhân đại lượng không thèm chấp. Cô hỏi Orm: "Cô cũng biết đánh đàn guitar?"
"Ừm."
"Đàn một khúc tôi nghe xem."
"Được."
Orm ôm đàn guitar, gảy lên một khúc nhạc, chính là bài «Khinh vũ phi dương»
Mười ngón tay linh hoạt nhảy múa đầy mềm mại trên dây đàn, đánh vang lên một khúc nhạc tựa như tiếng suối chảy róc rách.
Đàn một hồi, Orm chìm đắm trong giai điệu, tự dưng lại nổi lên một nỗi thương cảm. Một cách rất tự nhiên, theo sự rung động của giai điệu phát ra từ dây đàn, cô khẽ khàng cất lên nỗi niềm sâu kín trong lòng.
"Tôi từng yêu tha thiết một người con gái,
Em dịu dàng ngả đầu trên vai tôi.
Đêm ấy ánh trăng chiếu rọi sáng khắp phòng,
Lòng tôi vì em khẽ khàng nở rộ.
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Thanh xuân bay lên theo tiếng hát.
Không nhịn được, tôi đem khoái niệm nói với em...
Tôi cứ tưởng em luôn ở bên tôi,
Tôi cứ tưởng tình yêu vĩnh viễn như thế.
Trong một đêm ánh trăng mờ nhạt,
Em đi đến nơi tôi không hề biết.
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Ưu thương bay lên theo tiếng đàn.
Không nhịn được, tôi đem tưởng niệm gửi đến em...
Tôi yêu em khi vẫn là đứa nhóc non nớt,
Rồi dần dần gương mặt tràn ngập tang thương.
Mỗi đêm khi ánh trăng chiếu sáng bầu trời đêm,
Lòng tôi lại ngẩn ngơ mà nhè nhẹ phiêu đãng.
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Nhẹ nhàng nhảy múa!
Sinh mệnh bay lên theo tiếng ca.
Em vĩnh viễn ở trong trái tim yếu mềm của tôi..."
Orm cất tiếng hát, trong giọng hát mang theo chút sâu lắng trầm buồn. Lingling lắng nghe lời hát, mẫn cảm biết, khi Orm hát bài này là đang nghĩ đến Jayna.
Đúng thật Orm đang nhớ đến Jayna. Cô cố ý lựa chọn gảy đàn bài này, chính là vì muốn nhắc nhở bản thân:
Yêu một lần trong cuộc đời này đã đủ rồi. Không nên bị mê hoặc bởi một người nào khác.
Ai mà biết đàn đến phân nửa, trong lòng cô lại tràn ngập nỗi nhung nhớ Jayna. Orm không muốn như vậy, ít nhất không muốn đối xử với Lingling như thế. Tuy nhiên nỗi nhớ nhung như cơn thủy triều kia một khi đã kéo tới nào có thể dễ dàng khống chế kìm lại được? Và thế là những hình ảnh từ khi cô và Jayna gặp nhau, trở thành bạn của nhau, rồi yêu nhau, sau đó chia tay, những hồi ức hạnh phúc xen lẫn với buồn đau trong quá khứ, đều ùn ùn hiện lên trước mắt cô.
Lingling nhìn chăm chú vào sợi tóc đang che khuất một phần gương mặt Orm, ánh mắt khóa chặt vào gò má mang đầy vẻ ưu thương, trong đáy lòng sâu kín nhất đột nhiên bay lên một vệt chua xót như có như không. Cảm xúc ấy giống như hiểu mà như không hiểu chút gì.
Tháng ngày sau đó, Orm tiếp tục ăn cơm thừa của Lingling và kể chuyện họ hàng nhà gấu. Còn Lingling tiếp tục chịu đựng sự huyên náo bên tai, thỉnh thoảng tiến hành tra hỏi một chút chuyện của Orm.
Buổi tối cô đơn gối chiếc khiến người khó ngủ, sẽ hữu ý như vô tình gửi một tin nhắn cho đối phương, tìm chút chuyện để làm.
Vài thời điểm trầm mặc khó cưỡng, hai người không tự chủ được mà dựa vào gần nhau, rồi cực kỳ ăn ý ngay lúc môi sắp kề môi lại vội vàng tách ra. Sau khi tách ra, hai người đều làm như chưa từng có chuyện gì phát sinh, người nào kể chuyện tiếp tục kể chuyện, người nào tra hỏi tiếp tục tra hỏi.
Orm và Lingling một bên đấu miệng, một bên cố ý bỏ lơ những ái muội khi tỏ khi mờ giữa hai người.
Lingling nghĩ, chờ đến khi Orm đi rồi, sau đó mọi chuyện liền có thể khôi phục lại trạng thái bình thường. Trước đây trôi qua thế nào, thì ngày sau vẫn sẽ trôi qua thế thôi, một chút cũng không thay đổi.
Orm nghĩ, phụ nữ và phụ nữ khi ở bên nhau, rất dễ tạo ra những ái muội như thế. Chỉ cần đừng suy diễn theo hướng sâu xa, mọi chuyện cứ để được chăng hay chớ, làm gì tự dưng đi chuốc lấy phiền phức vào người?
Hai người nhìn như bình thường, nhưng lại có chút gì đó bất thường khi ở bên nhau. Hai người cùng ẩn giấu một loại tâm sự không khác gì thời tiết, khi thì trời quang mây tạnh, khi thì âm u chớp giật, khi thì gợn sóng giống như những đợt sóng lớn mãnh liệt ngoài đại dương; thế nhưng khi thể hiện trên nét mặt lại là vùng bình nguyên bao la cùng vùng đất phẳng lặng. Ai cũng đoán không ra rốt cuộc đối phương đang suy nghĩ điều gì? Ai cũng đoán không được rốt cuộc đối phương đang đối xử với mình theo cách gì? Ai cũng suy nghĩ cau mày đến cùng phân lượng của mình trong lòng đối phương nặng được bao nhiêu?
Không ngừng suy đoán, không ngừng hoài nghi, làm cho những cuộc giao lưu trao đổi giữa hai người bắt đầu tăng lên. Sau những trận đấu võ mồm, Orm và Lingling cũng ngẫu nhiên tán gẫu nhã nhặn và ôn hòa một hồi lâu về cuộc sống thường nhật của nhau. Nhờ Lingling, Orm từ từ thấu hiểu một ít quy tắc ngầm trong giới xuất bản, cũng hiểu Lingling có thể ngồi được vào vị trí này quả thật rất gian truân. Nhờ Orm, Lingling mới biết khoảng thời gian ban đầu khi cô gầy dựng sự nghiệp cùng những kỷ niệm lý thú và chua xót đã từng trải qua, hiểu rằng ba người Orm có được cuộc sống như ngày nay cũng không phải chuyện dễ dàng.
Cô độc, một căn bệnh chung thường gặp ở những người hiện đại. Ngôi nhà xây dựng ngày càng cao, khoa học kỹ thuật ngày một phát triển; nhưng trao đổi thành thật mặt đối mặt giữa người với người lại ngày càng ít. Thật giống như bên ngoài và bên trong của các tòa nhà chọc trời, ở phía ngoài kia là các công nhân vệ sinh đu bám đầy nguy hiểm như một con nhện giữa không trung để lau sạch tấm kính, còn phía bên trong lại là các nhân viên trí thức ăn mặc lịch sự bảnh bao, an toàn ngồi máy lạnh, nhíu mi nhàn nhã nhấn bàn phím để làm việc. Bọn họ cách nhau có thể rất gần, nhưng khi duỗi tay ra liền phát hiện trung gian giữa hai thế giới lại cách nhau bằng một tấm kính.
Hai người Lingling và Orm đều là những người rất để tâm đi đề phòng người khác. Một người là vì công việc, không thể không đi đề phòng minh thương ám tiễn. Người còn lại là vì chuyện riêng tư, không thể không đem bức tường bảo hộ của mình xây ngày càng cao. Vì lẽ đó, dù hai người đang cùng những người bạn thân thiết nói chuyện rôm rả, hay thoải mái nâng cốc tán dóc đủ thứ chuyện, thế nhưng dấu vết của sự cô độc lại thỉnh thoảng gợn lên những đợt sóng lăn tăn, thật giống như trên mặt hồ tĩnh lặng lâu lâu lại bất chợt xuất hiện chút gợn sóng.
Cô độc sao? Có thể nào lại không cô độc?
Người đứng càng cao, số bạn bè sẽ càng ít, ví dụ như Lingling.
Người có tâm tư càng sâu, số tri kỷ sẽ càng hiếm, ví dụ như Orm.
Cô độc là một loại vẻ đẹp được kết tinh, giống như khoảng trời mây cao vút giữa vùng núi hiểm trở. Có người nhìn cảnh ấy sẽ cảm thấy sự cô đơn đầy nguy hiểm, nhưng cũng có người lại thấy được sự thanh tĩnh và bình lặng, giúp họ thấy được con đường tìm đến bản ngã và sự sáng suốt.
Càng cảm thấy cô độc, đầu óc sẽ càng tỉnh táo. Nếu là một người thông minh, đều hiểu làm sao đi lợi dụng sự cô độc, hưởng thụ sự cô độc.
Khi rơi vào tâm tư phiền muộn và bị cảm giác cô độc đánh úp tới, Lingling sẽ cố gắng bình tĩnh nhìn lại suy nghĩ của mình, viết xuống vài đoạn văn tự thanh nhã, ghi chép lại cảm nhận, rồi từ đó vô số những thấu hiểu về cuộc sống và các phán đoán trong sự nghiệp sẽ từ từ thành hình ngay giữa câu chữ. Còn Orm ở những lúc đó sẽ cầm lấy bút vẽ, họa ra vài hình dáng trừu tượng, từ những nét vẽ tìm lấy sự an ủi, sau đó vô số sáng tạo trong công việc sẽ dần dần có khuôn có dạng ngay giữa những nét vẽ ấy.
Hai người sẽ không bao giờ đắm chìm trong cảm xúc cô độc để rồi không thể tự kiềm chế được mình. Điều này có thể thấy hai người đều là những người cô độc thông minh.
Mà phụ nữ cùng phụ nữ trong những lúc cô độc, rõ ràng đều đang ấp ủ nỗi nhung nhớ trong sự tỉnh táo.
Càng ngày càng nhiều trao đổi trò chuyện, làm cho hai người Orm và Lingling lấy chuyện đấu võ mồm đấu trí trở thành chuyện thường ngày như cơm bữa, rồi bắt đầu chậm rãi chuyển biến từ ấn tượng xem thường ban đầu thành sự thấu hiểu lẫn nhau, sau đó chuyển sang sự thưởng thức những điểm tốt đẹp ở nhau.
Tuy nhiên, sự thưởng thức này chưa từng bao giờ biểu lộ trong những cuộc trò chuyện của hai người, mà lại ẩn sâu phía dưới các màn tranh cãi nảy lửa để dò xét lẫn nhau.
Tháng Tư đầu hạ, tháng Sáu nắng nóng.
Đảo mắt, thời gian hai tháng đã qua.
Giữa hạ, ve râm ran kêu.
Ban ngày trời nắng chói chang, tỏa ra hết sức nóng đến cực điểm, ngay cả những chiếc lá trên cây cũng không chịu nổi mà bất lực cúi đầu, nhưng vẫn gắng gượng chống chọi với từng đợt khí nóng.
Ngày hôm đó, Lingling làm việc thêm giờ, ba người Orm vì thời hạn bàn giao sắp gần kề cũng phải làm việc thêm giờ. Hơn 9 giờ tối, Lingling cảm thấy đói bụng, mới bước xuống lầu định tìm thứ gì đó để ăn. Cửa thang máy vừa mở ra, ba người Orm cũng nối gót theo vào. Đến giờ này mà vẫn chưa ăn cơm, có thể thấy bọn họ cũng đang đói bụng.
Trong tay ba người, mỗi người đều cầm theo một bình nước suối. Thời tiết nóng bức, bọn họ lại làm công việc tiêu hao nhiều thể lực, nên rất hay cảm thấy khát nước, vì thế mang theo bên mình một bình nước vẫn là điều rất cần thiết.
Bốn người đều biết nhau, lúc này lại cùng ở trong một chiếc thang máy, dù gì vẫn cần phải mở miệng nói chuyện.
Orm nhìn Lingling, môi giật giật, nhưng không lên tiếng. Cô sợ chính mình vừa lên tiếng sẽ cất giọng chế nhạo, như vậy sẽ phá hoại khoảnh khắc an bình hiếm có.
Yaya nhìn Orm và Lingling, miệng mở ra, cũng không lên tiếng. Cô biết hai người trước mặt đây chính là đối thủ một mất một còn, nhất thời do dự không quyết được nên nói chủ đề gì.
Vì thế Mark lẫm liệt tiên phong đánh trận đầu. Cậu hỏi Lingling: "Giờ chị mới về sao?"
Lingling đáp: "Ừm, nhưng có chút đói bụng, nên định đi ăn chút gì đó rồi mới về."
"Chúng tôi cũng đang tính đi ăn chút gì đó đây, hay là mọi người cùng nhau đi ăn đi."
Lingling thấy Mark nhiệt tình mời, cũng không tiện từ chối, liếc mắt nhìn Orm đang ngửa đầu uống nước phía bên kia, gật đầu đồng ý.
Yaya thấy Mark ra dáng một người nhiệt tình thật thà, trong bụng quặn thắt, cô thật muốn đánh cậu một cái. Mặc dù rủ mọi người đi ăn chung thì không có gì, nhưng để hai người ghét nhau ra mặt là Orm với Lingling cùng đi ăn chung, lỡ như suốt bữa ăn hai người này như hai con nhím tức giận xù gai chĩa về phía nhau thì nên làm sao? Ôi trời! Lần này có vẻ lại phải phí phạm tế bào não nữa rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co