Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

16

LingOrmTruyen123

Một cửa hàng nhỏ ven đường truyền ra giai điệu bài hát «Phố thiên sứ». Orm nghe thấy giai điệu, nhỏ giọng hát theo. Lingling dùng giọng khẳng định, cất tiếng nói: "Chắc cô rất thích mấy bài hát của nhóm Thủy Mộc Niên Hoa."

"Cũng thích, dù sao đúng là tôi không thấy ghét. Hai người họ chỉ hát những ca khúc về tuổi học sinh thanh thuần và dễ nghe." Orm quay đầu, nở nụ cười với Lingling, chậm rãi nói: "Nhớ năm đó, tôi mới vừa học năm nhất, khi ấy nhóm Thủy Mộc Niên Hoa cũng không nổi danh như hiện giờ. Có lần tôi với Jayna đi ngang qua trường Nông Nghiệp, rồi nổi hứng đi vào dạo chơi loanh quanh, thì thấy ở một phòng hội trường nhỏ nọ có hai người trong nhóm Thủy Mộc Niên Hoa đang chào mời mọi người đi qua mua tuyển tập mới ra lò của mình, mà lúc đó người thì nhiều nhưng người chịu bỏ tiền ra mua thì ít. Jayna nghe bài hát của nhóm không tệ, nên mới kéo tôi vào đó mua một tuyển tập ủng hộ. À, cái người tóc dài trong nhóm còn nhiệt tình ký tên lên băng tặng chúng tôi nữa. Tôi với Jayna cứ nghĩ nhóm này sẽ như các ban nhạc khác nhanh chóng biến mất trong biển người mênh mông này thôi, ai mà ngờ bọn họ lại trở nên nổi tiếng đến thế."

"Sống trên đời thật giống như đang diễn một vở kịch, cho nên chỉ cần xem cô có kiên trì đến cùng được hay không thôi." Lingling thuận miệng phụ họa một câu. Cô nhìn thấy Orm khi nhắc tới Jayna, gương mặt tự dưng trở nên đặc biệt nhu hòa, trái tim cô chợt như bị một cái gai nhẹ nhàng đâm trúng, tuy không đau nhưng lại gây khó chịu.

Trầm mặc vài giây, Lingling quyết định kiếm một chủ đề khác, quay sang hỏi Orm: "Cô có nghĩ đến chuyện được nổi tiếng không?"

"Lúc học ở trường thì có, nhưng sau khi đi làm thì không còn nghĩ đến nữa."

"Tại sao vậy?"

"Chỉ là cuộc sống thôi mà. Tôi không muốn để bản thân phải chán chường mệt mỏi trong sự thúc giục. Mà chị có bao giờ nghe một bài hát như thế này chưa?"

"Bài hát gì?"

"Là bài hát như thế này."

Orm nhẹ giọng ngân nga:

"Ai tốt hơn ai?

Ai có thể kém cỏi hơn ai?

Dù là sớm hay muộn,

Ai cũng phải đến báo cáo với Thượng đế cơ mà."

"Đã từng nghe rồi, là bài «Khanh khách»."

"Đúng rồi, là «Khanh khách»" Orm cười ha ha.

Tâm trạng của Lingling đột nhiên trở nên háo hức, tâm hồn nhẹ nhàng tung bay. Cô cũng theo Orm đồng thanh cười to. Đã rất lâu, cô chưa được thoải mái cười to thế này, hiện tại khi cười thoải mái đột nhiên để cô càng như nhìn thấy rất nhiều thứ. Từ trước đến nay, cô thường bị áp lực công việc đè ép thần kinh căng thẳng đến cực điểm, nhưng giờ mọi chuyện trở nên được thả lỏng, vô cùng vui sướng.

Lingling đứng ở bên đường phố tập nấp người qua kẻ lại, cùng Orm giống hai đứa nhỏ khanh khách bật cười, cười nhiều đến nỗi không thể ngậm miệng lại.

Orm nhìn chăm chú vào nụ cười rất thật tâm của Lingling, ánh mặt như bị thu hút, cô nắm chặt tay Lingling, cất giọng nói khẽ nhưng rất chân thành: "Tốt nhất lúc nào cũng nên cười như thế."

Cảm nhận nhiệt độ trên tay Orm, nụ cười của Lingling ngày càng trở nên nồng đậm, dừng lại ở khóe môi, thật lâu vẫn không bị phai đi.

Gió đêm thổi qua, mang theo ấm áp. Tâm bị hỗn loạn, phải chăng vì một mỹ nữ tóc dài?

Trăng khuyết cong cong như chiếc thuyền tre lặng lẽ nhô ra khỏi đám mây, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống đầy nhu hòa mà quyến rũ. Thật là một đêm mỹ lệ vô cùng!

Buổi tối, sau khi về nhà, Orm massage da mặt, bật sáng đèn bàn, ngồi trước bàn đọc sách, thay đổi thói quen vẽ vời tùy hứng thường ngày, bằng việc nhớ lại những lời Lingling đã nói trong tối nay, nghiêm túc viết những chữ thanh tú ghi chép lại mọi điều chiêm nghiệm được trên giấy ký họa.

Orm là người tỉ mỉ. Từ nhỏ đã có máu nghệ thuật, nên cô thường để tâm quan sát những thứ xung quanh hơn người bình thường. Đương nhiên, những người và vật mà cô quan sát chỉ giới hạn trong phạm vi cô cảm thấy hứng thú.

Đồng thời, Orm cũng là người biết phân biệt đâu là đúng đâu là sai. Từ lâu, cô đã không còn ở giai đoạn nổi loạn của những cô bé mới lớn, nên đối với những chuyện có ích với cô, bất kể ai nói, cũng mặc kệ lời đó dễ nghe hay khó nghe, chỉ cần sau khi suy ngẫm, cảm thấy điều đó đúng thì đều có thể lưu tâm để trong lòng. Đương nhiên, đối với những lời nói ác ý và mang tính công kích, cô sẽ không bao giờ bỏ thời gian đi nghe, mà chỉ lạnh lùng xem thường.

Có lúc Orm sẽ nói lời châm chọc người khác, nhưng cô chưa từng dùng những lời lẽ thô tục để đi mắng nhiếc ai.

Cô đã đi làm mấy năm nay, từng ở chung với đủ loại người muôn hình vạn trạng, cho dù người ta có nói thẳng vào mặt cô những lời lẽ độc ác, cô cũng chỉ có thể trầm mặc hoặc làm lơ như chưa từng nghe đến.

Chuyện này cũng giống như khi đi bộ trên đường, nhìn thấy một người thản nhiên khạc nhổ trước mặt bao người mà chẳng ai có ý kiến, thì cũng không thể bắt chước khạc nhổ y như thế. Là người có học, phải hiểu hành động đó là bất lịch sự và của kẻ vô học, mặc dù có bạc triệu quấn quanh người thì đó cũng chỉ là một xác chết biết đi.

Huống hồ Orm hiểu được thế nào là giúp mọi người làm điều tốt, cũng như càng hiểu rõ như thế nào là hòa khí sinh tài. Chỉ có Lingling, không hiểu sao lại là một ngoại lệ đối với cô. Orm thật muốn đối xử nhã nhặn với Lingling, nhưng thật chẳng biết sao lời nói tuôn ra khỏi miệng lúc nào cũng đối nghịch với những ý định trong đầu. Orm cảm thấy, nhất định kiếp trước Lingling là kẻ thù của cô, kiếp trước đánh chưa xong, nên món nợ kia tiếp tục truyền đời để kiếp này tiếp tục đánh.

Trên thế giới này có nhiều người, nhưng chân chính để ý đến mình thì chẳng có mấy ai. Orm nghĩ, chỉ cần đi quan tâm lo lắng cho người chân chính để ý đến mình đã đủ hết thời gian, còn lại những người khác thì có thể bỏ qua đi. Sống trên đời đã không phải là chuyện dễ dàng, cần gì phải đi xét nét chi li tính cách người này, cách sống người kia để làm gì? Như vậy không thấy mệt sao?

Về điểm này, Orm và Lingling ngẫu nhiên lại có nhận thức cực kỳ giống nhau. Từ xưa đến nay, Lingling chưa từng để ý xét nét những người không cùng nhận thức với cô. Nếu họ đã không cùng suy nghĩ, hà cớ chi phải đi tranh luận cãi nhau? Lingling cũng là một người kiêu ngạo, cô biết mỗi người đều có một cuộc đời để sống, nếu không có sự kiên cường và kiêu ngạo thì chẳng khác nào bỏ phí cuộc đời và không làm được gì cả.

Như vậy xem ra, Lingling đối với Orm, ở lần đầu tiên gặp mặt đã gây chuyện cãi nhau đến tóe lửa thế kia, có thể thấy trong vô thức, cô đã bắt đầu lôi kéo Orm lên ngồi chung một chiếc thuyền với cô.

Tiếp xúc với Lingling nhiều ngày, Orm nhìn ra được, người tên Lingling thường hay cùng đấu võ mồm với cô, lại rất hay ngẫu nhiên chân thành quan tâm đến cô.

Lingling khuyên Orm nên sống lạc quan lên, tuy những câu nói nghe có chút khó chịu và hơi giáo điều, nhưng cô cũng biết Lingling có ý tốt. Mặc dù tối nay Orm dùng từng lời của Lingling đã nói để phản kích lại, nhưng cô vẫn rất rõ trong xương tủy của cô có mang theo một chút hăng hái cực đoan, cho nên cô rất cần một người như Lingling, đúng lúc sẽ cảnh tỉnh cô, nhắc nhở cô nên đi phương hướng phía trước nào, và biết cách khuyên cô nên giữ nụ cười mà bước tiếp.

Nhưng người giống như Lingling, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Trải qua biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ rồi chia ly trên đường đời, rồi sau cuộc chia tay đầy đau đớn với Jayna Angelina cần rất nhiều nghị lực để có lại được sự bình tĩnh, cũng như sau khi tiếp xúc và làm việc chung với người lạnh lùng như Lingling, Orm liền biết rồi cũng tới lúc cô và Lingling sẽ mỗi người đi một ngã.

Cô và Lingling ngẫu nhiên gặp gỡ, rồi cũng đến lúc chia tay và trở lại thành hai đường thẳng song song. Vì lẽ đó, chuyện Orm có thể làm, chính là ghi chép lại những gì Lingling đã từng nói với cô, để sau này có thể thỉnh thoảng lấy ra xem, và biết được chính mình cũng đã từng có một ngày như thế. Ngày cô đã từng gặp được một người phụ nữ xinh đẹp rất tận tình khuyên nhủ cùng giáo huấn những điều tốt đẹp; do đó, những lời nói của chị mỹ nữ kia, đối với cô mà nói, rất đáng để lưu lại.

Sau khi về đến nhà, Lingling yên lặng nằm ngâm mình, nhớ lại từng chi tiết nhỏ khi ở bên Orm, ý cười lưu nơi khóe mắt. Cô có thể thấy rõ trong lòng Orm có tình yêu thương bao la với thế giới và quốc gia này.

Sống trong thành thị bị đống sắt và xi măng bao xung quanh, rất nhiều người chỉ biết xoay quanh bản thân và những chuyện có lợi với mình, mọi người lăn qua lộn lại trong thế giới nhỏ hẹp vì miếng cơm manh áo, hầu như bỏ qua những chuyện đáng thương xảy ra xung quanh.

Mấy ai nào có hơi sức và rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng? Lại có mấy người tự nguyện đi giúp đỡ một bà lão tứ cố vô thân chẳng hề liên quan đến mình? Dù chỉ là giúp bà lão ấy lượm lại những thứ đồ đánh rơi vào sọt, hay đưa cho bà một chiếc bình trống trơn để có thứ bán lấy tiền?

Tâm lớn bao nhiêu, sẽ đứng thẳng trên bậc thang cao bấy nhiêu, cùng phạm vi đàm luận rộng bấy nhiêu. Tâm thiện bao nhiêu, sẽ có không gian quan tâm lớn bấy nhiêu, cùng phạm vi khom lưng ít bấy nhiêu.

Không biết sau khi Orm đi khỏi cuộc đời mình, còn có thể gặp được một người giống thế hay không? Lingling thở dài, đứng dậy, phủ thêm áo tắm, cầm ly rượu vang đỏ, đứng trên sân thượng, phóng tầm mắt nhìn khắp cảnh đêm của thành thị xa hoa bên dưới.

Dòng rượu đỏ sóng sánh từ ly rượu cổ cao chạm nhẹ lên môi, Lingling chợt muốn nhâm nhi chút cảm giác thơm ngọt của nó, nhưng đột nhiên lại nhớ đến câu nói vừa nãy của Orm, "Tốt nhất lúc nào cũng nên cười như thế". Bàn tay Lingling cứng ngắc tại nơi đó, chợt trầm mặc thật lâu.

Thời tiết ngày càng nóng, ánh nắng như thiêu như đốt thẳng thừng chiếu xuống mặt đất. Người đi trên đường, kể cả có che dù chống nắng, nhưng cũng không tránh khỏi đổ mồ hôi đầm đìa.

Nắng nóng đỉnh điểm thường là thời điểm sử dụng điện nhiều nhất, mà nhiệt độ mùa hè năm nay còn đặc biệt nóng hơn mọi năm, nên lượng điện tiêu thụ của thành phố tăng lên vùn vụt. Các ban ngành liên quan ban bố chỉ thị xuống các công ty lớn và xí nghiệp nhỏ phải hạn chế sử dụng điện một cách hiệu quả nhất, do đó Znews cũng chỉ có thể đành tắt máy điều hòa ở những lúc nghỉ trưa để tiết kiệm điện.

Mùa đông luyện chịu lạnh, mùa hè luyện chịu nóng. Mỗi ngày, ba người Orm đều chịu đựng thời tiết nóng hổi ngoài trời để đến Znews; sau đó cúi người khom lưng, nhấc cánh tay và leo trèo trên thang để dồn hết sức mà làm việc của mình; cho nên mức độ tiêu hao thể lực và cực khổ như thế nào đều có thể tưởng tượng được.

Cũng may máy điều hòa trong Znews đều mở ở mức vừa đủ, nên lúc bọn họ làm việc cùng lúc với những người khác trong tòa soạn sẽ không cảm thấy nóng.

Tuy nhiên, mỗi lần đến giờ nghỉ trưa, thời điểm Znews tắt máy lạnh, ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua những tấm kính cửa sổ sát đất đã ngay lập tức làm nóng rực toàn bộ sảnh trưng bày – nơi bọn họ đang làm việc.

Vì phải chỉnh phối màu sắc, ba người không thể kéo rèm cửa sổ lại, nên đành phải cứ như vậy mà chịu đựng cơn nóng. Quả thật bọn họ đã chịu khổ!

Mỗi lần đến giữa trưa, ba người đều dùng lớp mồ hôi thấm đẫm không biết bao nhiêu lần bộ quần áo đang mặc, làm quần áo dính sát lên làn da, cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Nhưng khi nhìn thấy những công nhân làm đường đang đứng dưới ánh nắng chói chang để làm phần việc của mình, ba người họ lập tức cảm thấy bản thân vẫn còn rất may mắn, vì thế một bên vừa lau mồ hôi, một bên kiếm chuyện cười đùa vui vẻ.

Đều đã là người, sinh sống cũng không phải chuyện dễ dàng, giờ chính là thời điểm toàn dân phải cố gắng tìm kiếm niềm vui trong những lúc khổ đau.

Vẽ tranh tường tiến hành đến giai đoạn gần cuối, thì cũng là lúc thầy Pi cất công đến thăm Pitt Karchai. Sau khi Pitt Karchai và thầy Pi hàn huyên chuyện cũ một hồi lâu, mới dẫn theo Lingling, đi giám sát công việc của ba người họ.

Thầy Pi là bậc đức cao vọng trọng trong giới mỹ thuật, do đó Lingling cư xử rất tôn kính với ông. Cô biết loại người như thầy Pi chắc hẳn sẽ có tính nết cao ngạo của một người làm nghệ thuật, nói chuyện không thích quanh co lòng vòng, nên mỗi lần nói chuyện với thầy Pi, Lingling bỏ đi thói quen dùng cách nói nhiều tầng nghĩa trên thương trường để làm vui lòng ông, có sao thì cứ nói vậy, chuyện tiên quyết nhất là chỉ kiếm chuyện tốt để nói.

Orm Kornnaphat là cô học trò yêu của thầy Pi, nên Lingling cũng vì bất đắc dĩ mà phải mở miệng khen Orm. Mà vị thầy giáo không có chút ý thức đến chức nghiệp kia, mỗi khi nghe người khác khen ngợi học sinh của mình, thâm tâm không khỏi cảm thấy đắc chí vui vẻ.

Hiện nay, thầy Pi vẫn đang đảm nhận phụ trách nuôi dưỡng rất nhiều các tài năng trong lương lai, vì muốn để ông được vui, Lingling chẳng còn cách nào khác ngoài chịu phần thiệt về mình. Tuy Orm không tồi, nhưng những chuyện Orm đã làm vẫn khiến cô cảm thấy bực bội, giờ phải cắn đầu lưỡi đi khen, như thế đủ biết Lingling cảm thấy khó chịu dường nào.

Thầy Pi nhìn thấy tay nghề của ba học trò yêu ngày càng cải thiện, liền cười khoái trá không ngậm được mồm. Ba người họ và thầy Pi vừa nói vừa cười, thỉnh thoảng ba người còn trổ một chút công phu nịnh bợ cao siêu, chọc cho thầy Pi càng bật cười sảng khoái. Lingling nhìn thấy công phu vuốt mông ngựa không thua gì cô, trong lòng lập tức bĩu môi, Vốn tưởng cô trời sinh cao ngạo, không ngờ cũng là người biết nịnh bợ lấy lòng người khác.

Lingling rất ai oán, thầm mắng Orm: "Cô biết cách vuốt mông ngựa, sao không biết lấy lòng tôi? Có khi làm tôi vui, tôi có thể cho cô thêm vài lượng bạc làm tiền boa thì sao? Quả thật cô là đồ trọng nam khinh nữ! Đồ trọng già khinh trẻ! Đồ quái thai!"

Thế nhưng Lingling cũng có chút vui vẻ, bởi vì cô có thể nhìn thấy một bộ mặt khác của Orm. Thì ra Orm cũng là người biết nịnh bợ, cũng sẽ biết nói những câu lấy lòng người ta, như thế có thể thấy Orm là một người rất linh hoạt, không phải người cứng nhắc ngoan cố. Nếu muốn lăn lộn trong xã hội đầy phức tạp này, người chỉ một mực đề cao sự thanh bạch nhất định không thể sống được.

Lingling thích những người có nguyên tắc và biết cách làm việc linh hoạt. Dù sao, cách hành xử trong đời cũng biểu thị trình độ thành thục của một người. Thế nhưng, nếu Orm hiểu được đạo lý đối nhân xử thế, vậy sao Orm lại cứ luôn tỏ ra chống đối với mình ra mặt làm gì? Lingling nghĩ đến chuyện này, trong lòng lại bắt đầu thấy khó chịu.

Xem xét công việc ba người Orm xong xuôi, Pitt Karchai làm chủ, mời mọi người đi ăn cơm trưa, ông đã đặt trước một phòng riêng ở nhà hàng cao cấp.

Trên bàn tiệc, thầy Pi và Pitt Karchai có vai vế cao, cũng là nhân vật chính. Sau một hồi khách sáo nhường nhau ngồi vị trí chính tọa, cuối cùng thầy Pi ngồi vào vị trí này, sau đó đám người Lingling và Orm theo cấp bậc mà lần lượt ngồi xuống. Ở Thái Lan, dù đi đến chỗ nào, thì văn hóa trên bàn tiệc đều có sự thâm thúy phải đặc biệt chú ý.

Chờ món ăn và bầu rượu mang lên, bầu không khí mới bắt đầu trở nên náo nhiệt. Mọi người trong phòng thong dong trò chuyện và chủ đề được mang ra bàn luận đều xoay quanh những chuyện vui vẻ thường ngày.

Trong nhóm người, Orm là người nhỏ tuổi nhất, nên đương nhiên việc hầu rượu không có ai khác ngoài cô là thích hợp nhất. Cũng may, sau khi bước chân ra xã hội làm việc, cô cũng đã từng tham dự không ít tiệc rượu, nên rất có ánh mắt, biết khi nào nên chủ động cầm bầu rượu lên đứng dậy rót rượu. Lingling nhìn cô thành thạo, vô cùng tự nhiên đi hầu rượu mọi người, trong lòng tràn đầy ngạc nhiên. Lingling suy nghĩ, Không ngờ Orm cũng có thể vui vẻ chấp nhận đi phục vụ người khác.

Bỗng nhiên cô cảm thấy Orm như một bảo tàng bí ẩn, lâu lâu lại xuất hiện một chút thú vị để cô phải trầm trồ.

Thế nhưng 20 phút sau, Lingling đã chuyển từ ngạc nhiên sang oán hận, bởi vì cô dần phát hiện, Orm rót rượu cho những người khác đều chỉ đầy bảy phần, chỉ có mình cô lại bị rót đúng mười phần, rượu tràn đầy mép ly, đến nỗi khi cô bưng ly rượu lên, nếu không giữ cẩn thận, rất có thể sóng sánh đổ rượu ra ngoài.

Lingling vốn không thích uống loại rượu mạnh như rượu Ngũ Lương mọi người đang uống, thường ngày vì xã giao, cô chỉ mang tính tượng trưng nhấp môi vài ngụm, thế mà lần này lại gặp Orm rót đầy ly rượu cho cô.

Đang ở dưới mắt sếp lớn Pitt Karchai, cô cũng không thể đoạt lại bầu rượu trong tay Orm để tự rót cho mình. Vậy bảo sao Lingling có thể nào không oán hận?

Một lượt rượu kết thúc, Lingling liền bắt đầu cảm thấy mơ màng choáng váng. Rượu trắng là loại rượu có độ cồn rất cao, cô thật sợ cứ uống tiếp nữa, có khi buổi chiều nay không thể làm việc tiếp được. Đúng lúc này, Orm lại đứng dậy hào hứng hầu rượu mọi người, khi đến phiên Lingling, ngay lập tức Lingling hung dữ trừng mắt, nghĩ thầm, Lần này Orm dám rót đầy ly, nhất định sẽ dồn hết sức giẫm lên chân cô ta ở dưới bàn!

Orm khẽ đảo mắt nhìn dáng vẻ lúc này của Lingling, suýt nữa bật cười thành tiếng. Lúc mới đầu, đúng thật cô cố ý rót đầy ly rượu cho Lingling, cô luôn cảm thấy dù chỉ bắt nạt được Lingling dù chỉ một chút cũng đã khiến cô cực kỳ thỏa mãn. Có thể thấy, Orm vẫn còn rất trẻ con.

Nhưng hiện tại, khi Orm trông thấy hai gò má Lingling đang đỏ lên, hai cánh môi mím chặt biểu hiện vẻ tức giận, nhưng cũng có chút gì đó mong manh, tự dưng trong đáy lòng Orm lại thoảng lên một cảm giác thương tiếc. Cô nghịch ngợm nháy mắt với Lingling, nhẹ cử động cổ tay, rượu ngon mang theo mùi hương thơm nồng sóng sánh theo đường cong tao nhã của bầu rượu rơi vào ly của Lingling, nhưng chỉ rơi trong nháy mắt, bầu rượu lại được dựng thẳng đứng, bên trong ly rượu của Lingling đã có rượu, vừa chạm đến giữa ly, không nhiều hơn cũng không ít hơn, vừa vặn đầy năm phần.

Lingling thấy vậy, liền thở dài một hơi đầy nhẹ nhõm, nhướn lông mày nhìn về phía Orm, giống như đang nói, Coi như cô cũng hiểu phải thương hoa tiếc ngọc!

Cái nhướn lông mày của Lingling, vừa giống liếc mắt đưa tình, vừa giống khiêu khích cợt nhã. Orm nhìn thấy, chợt giật nảy mình, nhẹ buông tay, suýt chút đã làm rơi bầu rượu xuống đất, trái tim cũng theo đó mà bay nhảy loạn xạ.

Lingling chợt thấy vui vẻ hẳn lên, nên cô đoan trang đứng dậy, cầm lấy chén rượu, đi lên chỗ thầy Pi và Pitt Karchai, trịnh trọng mời rượu.

Orm giống như tên trộm, lén lút đưa mắt nhìn xung quanh, cũng may mọi người đang bận hàn huyên nói chuyện, không ai chú ý đến một chút thất thố nho nhỏ vừa nãy, cô lén đưa tay xuống tự ngắt đùi mình, trên lưng chảy xuống một vệt mồ hôi lạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co