[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
17
Chờ Orm ngồi xuống vị trí của mình, Pitt Karchai hỏi: "Ông bạn à, chúng ta quen biết nhau đã mấy chục năm, phải nói là mấy đồ đệ của ông bạn càng ngày càng giỏi đấy. Đứa sau lại tài năng hơn hẳn đứa trước. Tôi vẫn nhớ cái đứa mà ông bạn đề cử làm nhà thiết kế thời trang năm đó, nghe đâu hiện giờ mới mở một shop riêng ở Chiang Rai và buôn bán rất khá nhỉ?"
"Đúng đấy. Cuộc sống hiện tại của thằng nhóc đó không tồi, đã lập gia đình, mà cũng vừa có con." Thầy Pi bật cười, quay sang nhìn Orm, Yaya và Mark, rồi mới nói tiếp với Pitt Karchai, "Thân là thầy giáo của bọn chúng, lắm lúc ngẫm lại, thu hoạch lớn nhất của cuộc đời, chính là cưới được một người vợ giỏi, sau đó dạy dỗ được một đám học trò không tồi như thế này. Tuy bọn chúng không thể nói là giỏi nhất thiên hạ, nhưng cũng có thể xem là một trong những người giỏi nhất Thái Lan. Mỗi khi có dịp, có thể gặp được và trò chuyện hàn huyên với bọn chúng, trong lòng tôi đã thấy cực kỳ thỏa mãn và hạnh phúc."
Lingling cố ý dẫn dắt đề tài, nên hỏi: "Thầy Pi, vậy nhất định mỗi người học sinh của thầy đều có một cá tính riêng phải không? Thế ba vị đang ngồi đây cũng sẽ không ngoại lệ, đúng không thầy?"
"Đúng đấy." Thầy Pi cười ha ha, vui vẻ nói, "Trong ba đứa nhỏ này, thì người thầy chú ý sớm nhất chính là Mark. Thằng nhỏ đầu óc linh hoạt, cái miệng dẻo ngọt, có chính kiến, cũng có nguyên tắc, vừa nhìn đã biết có thể trở thành một người tài trong tương lai. Tiếp theo chính là Orm và Yaya, con bé Yaya thì bản lĩnh vững vàng, nét vẽ sắc sảo, gợi cho người ta cảm giác khó thể nào quên. Còn Orm thì, nói thật ấn tượng ban đầu với con bé đã bị thay đổi rất lớn, chỉ vì một chuyện vô cùng lý thú."
Lingling mỉm cười, đưa mắt liếc Orm, rồi mới hỏi: "Chuyện lý thú gì vậy ạ?"
"Thầy còn nhớ đó là thời điểm khi con bé mới vừa vào năm nhất đại học... ở học kỳ thứ hai..." Thầy Pi trầm ngâm suy nghĩ một hồi, mới kể tiếp, "Đúng, là học kỳ thứ hai của năm nhất đại học, vì muốn nghiên cứu hướng phát triển sau này của mấy đứa, cũng muốn để bọn nhỏ có cơ hội kiểm tra khả năng vẽ thân thể người, nên một xế chiều nọ, thầy có thuê một người mẫu nam trẻ tuổi khỏa thân cho mấy đứa vẽ. Động tác đã chọn xong, mọi người cũng bắt đầu loạt xoạt vẽ, trong phòng lúc đó cực kỳ yên tĩnh, và vì yên tĩnh quá nên mọi người cứ sợ bị ngủ gật, nên một đứa mới bật nhạc lên nghe. Ai mà ngờ cái bài hát ấy lại có những tiếng rên rỉ rất sống động, toàn bộ mọi người trong phòng khi ấy đều có thể nghe thấy, cho nên người mẫu nam kia cũng nghe được. Có chết hay không, bản nhạc mà đứa học sinh bật lên chính là mấy bài «Mê» của nhóm Engima*. Mọi người có từng nghe qua loại nhạc này chưa? Bên trong bài hát có các lời thì thầm cùng những tiếng rên rỉ đầy ái muội, những ai không hiểu về âm nhạc sẽ rất dễ nghe mấy giai điệu ấy suy diễn thành những tiếng không đứng đắn. Bất hạnh thay, người mẫu nam này lại không hiểu về âm nhạc, do đó rất nhanh có phản ứng nên có của thân thể. Con bé Orm lúc đó, liền lấy mọi phản ứng trên vẻ mặt của người ta đang cố tỏ ra bình tĩnh cho đến cái của quý đang mạnh mẽ dựng đứng lên kia, đều vẽ hết vào, mà còn vẽ giống y như thật. Càng chết người hơn, con bé còn cố ý vẽ bên cạnh một con chó con đang thè lưỡi thở hồng hộc, dáng vẻ cực kỳ mê gái thường hay thấy trong mấy bộ phim hoạt hình. Thầy đến bên cạnh con bé vừa đưa mắt nhìn vào bức tranh, suýt chút nữa cái thân già này đã không chịu nổi mà té xỉu xuống đất."
(*Ban nhạc Engima là một dự án âm nhạc điện tử do Michael Cretu và vài người bạn sáng lập vào năm 1990 tại nước Đức. Enigma sử dụng âm nhạc điện tử kết hợp với việc biểu diễn nhạc cụ, nhằm duy trì thường xuyên những thứ tự hòa âm và âm nền xuyên suốt các bản nhạc, thuộc thể loại New Age.)
Mọi người nghe đến đó, đồng loạt cười ha ha. Pitt Karchai đưa mắt nhìn Orm, cô bé này bề ngoài nhìn có cảm giác dịu dàng đáng yêu, vậy mà lại có thể làm ra những hành động không tầm thường đến vậy. Ông cười đến nỗi suýt chút đã đập vỡ bàn. Yaya và Mark nhớ đến chuyện động trời năm xưa của Orm, cũng cười sằng sặc ngửa đầu ra đằng sau. Lingling nhẫn nhịn mấy lần, nhưng thật sự không thể nhịn nổi, cuối cùng cũng bật cười ra tiếng.
Orm xấu hổ đỏ bừng mặt. Có đánh chế.t cô cũng không nghĩ đến thầy Pi sau khi uống hai lượt rượu, đã ngay lập tức đem thành tích bất hảo năm xưa của cô ra kể hết. Lúc đó, cô cảm thấy làm thế sẽ rất vui nên mới hứng khởi vẽ ra, ai mà ngờ chuyện vui ngày đó đã trở thành chuyện cười bây giờ? Mấy thứ rượu này, đúng là đồ hại người!
Chờ cười đủ rồi, Lingling lại hỏi thầy Pi: "Thầy cũng vì chuyện này mới chú ý đến Orm sao ạ?"
"Đúng rồi. Nói thật thì, thầy không quá thích những đệ tử nghiêm túc quy củ lắm đâu, mà chỉ yêu thích những đứa vừa có tài năng, vừa làm việc tùy hứng nghịch ngợm như thế." Thầy Pi lấy ra một điếu thuốc, đưa cho Pitt Karchai, sau đó lại rút thêm một điếu cho chính mình, châm lửa, rít một hơi rồi mới chậm rãi nói, "Sau chuyện đó, thầy bắt đầu chú ý đến con bé, phát hiện con bé rất có tài năng, tiềm lực rất lớn, ưu điểm cũng nhiều, tinh thần mạnh mẽ không thích chịu thua, một cô gái mà có tính cách như thế thì rất hiếm. Lúc con bé tốt nghiệp, thầy đã nói, 'Orm à, con nhất định không chịu nổi môi trường làm việc trong công ty đâu'. Thế nhưng con bé không nghe, nhất quyết phải thử một lần, rồi vào công ty quảng cáo thử việc nửa năm, kết quả vẫn là từ chức đấy thôi. Thấy thế nào hả Orm? Bị thầy nói trúng rồi, đúng không? Orm là người làm việc cần có cảm hứng, nếu muốn phát huy hết mọi tiềm lực của bản thân, nhất định không thể để những luật lệ cứng nhắc ràng buộc quá nhiều. Mà hiện tại không phải studio của ba đứa làm ăn rất được đó sao? Thầy thấy trong tương lai, studio nhỏ này sẽ càng phát triển to hơn nữa cho xem."
"Tất cả những điều đó không phải là nhờ phúc của thầy hay sao ạ?" Orm đúng lúc cất tiếng nịnh bợ thầy Pi, đồng thời cố ý gắp một chút thịt rau vào dĩa của ông, với ý định dùng thức ăn ngăn chặn cái miệng thích kể chuyện xưa, "Thầy đừng lo nói chuyện như vậy ạ. Thầy cũng uống không ít rượu rồi, nên ăn thêm một chút đồ ăn, nếu không sẽ không tốt cho dạ dày của thầy đâu. Thầy Pi, vợ thầy vẫn khỏe mạnh chứ ạ?"
Bởi vậy đề tài bị Orm chuyển hướng. Lingling vốn định tìm hiểu thêm một chút chuyện quá khứ của Orm, nhưng thấy thế cũng đành từ bỏ ý định. Cô cười dịu dàng lắng nghe Orm vô cùng tự nhiên uyển chuyển đổi chủ đề, ánh mắt nhìn Orm ngày càng thâm trầm hơn.
Thời gian không nhanh không chậm trôi qua, đảo mắt đã đến tháng 7. Việc vẽ tranh tường trong Znews cũng đến lúc hoàn công.
Pitt Karchai nhìn diện mạo tòa soạn mới như sáng bừng rực rỡ hẳn lên, trong lòng rất thỏa mãn, nên lên tiếng khen ngợi liên tục ba người Orm.
Bởi tay nghề khéo léo, không ít nhân viên trong Znews cũng nhăm nhe nhắm bọn họ, liên tiếp muốn có danh thiếp của ba người, định bụng một thời gian nào đó thích hợp sẽ mời bọn họ đến nhà vẽ tranh tường. Ba người Orm được nhiều người ước hẹn, trong lòng cực kỳ phấn khởi. Có việc làm đồng nghĩa có cơ hội kiếm tiền, đối với bọn họ mà nói, những chuyện thế này rất đáng để ba người cảm thấy vui vẻ không thôi.
Mark nói: "Không ngờ tụi mình vẽ tranh tường ở Znews, cũng là một cách quảng cáo miễn phí đầy hiệu quả nhỉ?"
Yaya nói: "Đúng đấy. Nhìn tình huống này, coi bộ sau này tụi mình sẽ bận rộn hơn nữa cho xem. Nếu vậy có nên tuyển thêm vài người vào studio để giúp đỡ không ta?"
Orm nói: "Nếu bận rộn quá, thì cũng chỉ có thể đến chỗ thầy Pi nhờ vả thôi. Đến nhờ thầy giới thiệu vài đệ tử đến giúp tụi mình, mà nhất định phải là những người có khả năng vẽ thiệt tốt."
Mark nói với Orm: "Đợi hết đợt bận rộn này, tôi và Yaya muốn mua nhà. Hai đứa tôi lớn tuổi hơn cậu, số tuổi cũng lớn rồi, nên tính ổn định cuộc sống đàng hoàng. Còn cậu thì sao? Có dự tính gì chưa?"
"Hiện giờ giá bất động sản chỉ tăng chứ không giảm, đúng là hai cậu nên sớm dồn tiền mua nhà. Mà cũng sớm đi đăng ký mang giấy kết hôn về đi, như vậy sẽ đỡ mang tiếng sống chung phi pháp như trước." Orm suy nghĩ một hồi, nói tiếp, "Giờ mình vẫn chưa thể mua nhà. Dù sao cũng chỉ một thân một mình, cần có tiền trong người để đề phòng mấy chuyện bất trắc có thể xảy ra, nên chắc trước mắt vẫn phải ở nhà thuê. Có lẽ trong hai năm tới vẫn sẽ làm người lang bạt thuê nhà sống tạm bợ qua ngày, để tiết kiệm thêm chút tiền."
Ba người bọn họ vừa thu dọn đồ đạc, vừa háo hức trò chuyện. Thỉnh thoảng Mark kể mấy câu chuyện cười, làm hai cô gái còn lại buột miệng cười ha ha. Các nhân viên trong Znews nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của bọn họ cũng thấy vui lây, liên tiếp cảm thán, Đúng là tuổi trẻ có nguồn sinh lực thật dồi dào.
Trước khi rời đi, Orm vào văn phòng Lingling nói lời chào từ biệt.
Lingling cười nói: "Sau này không cần mỗi ngày ăn cà rốt sống và cơm thừa, coi bộ được giải thoát rồi nhỉ?"
Orm cười nói: "Đương nhiên rồi. Sau này không còn ai ở đây chọc giận chị nữa, chắc hài lòng lắm nhỉ?"
Lingling bước lên, hôn vào khóe môi Orm.
"Bảo trọng."
Orm kiễng chân, hôn lên giữa trán Lingling, nói: "Bảo trọng."
Hai người nhìn nhau, trầm mặc không nói gì.
Thời gian nghẹn ngào,
Tích tụ ưu tư,
Ngàn điều muốn nói,
Chỉ vì sầu người để lại.
(Mười hai giờ (Mùa thu) của Liễu Vinh.)
Cửa mở. Một người vẫy tay, một người gật đầu. Mỗi người đều có chút gì đó không nỡ.
Cửa đóng. Một người đứng bên trong, một người đứng bên ngoài. Mỗi người đều có chút gì đó mất mát.
Orm đi rồi, trong lòng Lingling cảm thấy thật trống trải. Thời điểm nghỉ trưa, Typhoon giống như thường lệ, mang hộp cơm cùng củ cà rốt vào văn phòng Lingling. Cô nhìn cà rốt và hộp cơm, đờ người một lúc lâu, cuối cùng cầm cà rốt lên, cắn một cái.
Nhai miếng cà rốt sống, mùi vị tệ thật khó chịu. Cô bắt chước cách ăn của Orm, cắt củ cà rốt thành từng miếng nhỏ, trộn vào trong thức ăn, lại gắp một chút lên nhai, mùi vị vẫn tệ như cũ, thật khó để nuốt trôi. Lingling không hiểu bằng cách gì Orm lại có thể chịu đựng được mùi vị này mà nuốt đi xuống, không những thế lúc nào cũng ăn hết cả củ. Orm là con gái một, từ bé cũng được nuông chiều, thế mà có thể nhẫn nhịn ngồi ăn cà rốt sống trong suốt ba tháng trời. Như vậy đã đủ biết Orm có sự nhẫn nại nhiều đến đâu.
Lingling vừa cố gắng nhai nuốt hết từng miếng cà rốt, vừa bần thần ngồi nhớ đến Orm. Chốc lát sau, tự dưng trên khóe mắt cô có chút ươn ướt.
Ăn cơm xong, Lingling dặn Typhoon sau này không cần phải mua cà rốt nữa. Typhoon như trút được gánh nặng, liền thở phào nhẹ nhõm. Lingling nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng lại nghĩ đến Orm. Người đi mua cà rốt còn phải khó xử dường này, thế còn người phải ăn cà rốt kia thì sao đây?
Thôi thôi. Tất cả lại trở về điểm ban đầu. Tất cả mọi chuyện cũng nên quay về điểm ban đầu đi thôi.
Thế nhưng con đường đã đi qua, bông hoa đã thưởng qua, có thật sẽ quên được những mỹ cảnh đã lưu sâu trong đáy mắt? Mọi chuyện sẽ tự nhiên quay về điểm ban đầu được sao?
Orm rời khỏi Znews đã nửa tháng. Suốt mười lăm ngày này, Orm và Lingling không hề liên lạc với nhau. Thói quen ban đêm gửi tin nhắn lúc xưa, cũng theo sự rời đi của Orm mà đứt đoạn mất. Khoảng thời gian ba tháng hai người ở chung với nhau thật giống như một giấc mộng, nhưng lại như những đợt sóng cứ lặng lẽ khuấy động mặt hồ tĩnh lặng trong tâm hồn mỗi người. Những bọt nước bắn lên kia đều ở khoảnh khắc người ta lơ đãng, làm rung động một chút mặt hồ tưởng chừng như yên ả, theo đó sâu trong tâm hồn cũng trở nên ngứa ngáy khó nhịn, khống chế không được, mà cũng không thể khống chế.
Orm cảm thấy, Lingling tựa như đám mây. Có thể nhìn thấy, nhưng khi đưa tay lại bắt không tới. Chỉ tình cờ nghỉ chân trên đầu cô, sau đó lại tiếp tục trôi đến những nơi cô không thể biết.
Lingling cảm thấy, Orm tựa như cơn gió. Có thể cảm giác, nhưng lại không hành tung, không bóng dáng. Chỉ tình cờ thổi lướt qua người cô, làm lộn xộn đầu tóc của cô, sau đó lại tiếp tục thổi đến những phương trời cô không rõ.
Mây và gió vốn là hai dạng khác nhau, đều là những thứ không cách nào nắm giữ trong lòng bàn tay. Cũng giống như hai người là thuộc hai thế giới, ngẫu nhiên sát vai đi ngang qua, sau khi từ biệt sẽ vĩnh viễn không còn gặp lại. Mây tiếp tục bồng bềnh trong thế giới của mây, gió tiếp tục ngao du trong thế giới của gió, không ai đụng chạm nhau, không ai liên quan đến ai.
Thế nhưng có lẽ Lingling và Orm đã quên, mặc dù có là Robinson Crusoe* một mình sinh sống trên hoang đảo, cũng không gì có thể cản trở nhân vật này nỗ lực từng ngày, vận dụng những gì đã học và kinh nghiệm vốn có để duy trì kế sinh nhai, hòng mong một ngày nào đó được trở về đất liền. Thế giới này vốn chằng chịt mối dây liên kết giữa người với người, những mối dây này không thể nhìn thấy nhưng lại thật sự tồn tại để gắn kết mọi người thành thể thống nhất. Giữa người với người, làm sao lại có thể phân biệt rạch ròi giới hạn với nhau?
(*Robinson Crusoe: nhân vật chính trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Daniel Defoe, nói về nhân vật Robinson sau khi bị đắm tàu, phải sống một mình trong hoang đảo mấy chục năm, sau đó nhờ có thuyền đi qua mà được trở lại đất liền.)
Gió sinh ra trong mây, mây lại bay theo gió.
Như thế cả thôi.
Mấy ngày nay, mỗi khi đêm khuya tĩnh mịch, số lần Orm nhớ đến Jayna ngày một ít đi, số lần tưởng niệm Lingling ngày một nhiều lên. Mỗi khi cô nhớ đến dáng vẻ Lingling khi bị cô chọc giận, khóe môi không khỏi kéo ra tạo nên nụ cười vui vẻ.
Không biết bây giờ quan hệ giữa chị ấy và con gấu kia đã khôi phục bình thường lại chưa? Có khi nào chị ấy cũng sẽ ngẫu nhiên nhớ đến mình, dù chỉ một chút?
Orm cầm lên một quyển sách của Shakespeare, chậm rãi lật mở từng trang. Từng lời nói của Lingling khi phân tích sự khác biệt giữa bi kịch trong hí kịch và bi kịch trong nhạc kịch buổi tối hôm nọ cứ như hiện lên đầy rõ ràng trên trang giấy. Orm khép sách lại, thế nhưng hình bóng của Lingling làm thế nào cũng không chịu phai đi.
Còn bên phía Lingling, số lần nhớ đến Leo ngày càng ít đến đáng thương. Mỗi khi vào văn phòng, nhìn thấy bức họa hoa mai trên vách tường, cô không khỏi không nhớ đến Orm, nhớ đến dáng vẻ Orm lòng không cam tình không nguyện nhẫn nhịn ăn cơm thừa của cô, Lingling không khỏi mỉm cười.
Không biết bây giờ quan hệ giữa Orm và Jayna đã bình thường lại chưa? Hay là đang bắt đầu một mối tình mới? Có khi nào em ấy sẽ chợt nhớ đến mình?
Lingling đứng dậy, vươn tay khẽ mân mê đường viền hoa mai trên tường. Bất chợt bóng dáng đầy sức sống của Orm khi chăm chú làm công việc ngày càng hiện rõ trước mắt cô. Lingling thả tay xuống, thế nhưng hình bóng của Orm làm thế nào cũng không chịu biến mất.
Lòng người vướng mắc, thời tiết cũng đi theo thất thường. Có lúc trời quang mây tạnh, có lúc mưa rơi chớp giật, thay đổi nhanh đến chóng mặt.
Lingling vẫn bận rộn làm việc theo lịch trình xếp kín giống như thường ngày, bận rộn xã giao, bận rộn công tác. Nếu Leo không thỉnh thoảng gọi điện cho cô, có lẽ cô đã quên còn có một người bạn trai là anh.
Lingling cứ tưởng rằng, một khi Orm đi rồi, hẳn là mối quan hệ của cô và Leo sẽ có thể quay trở lại thói quen ở bên nhau khi xưa. Ai mà biết Orm vừa đi, nỗi nhung nhớ của cô dành cho Orm ngày càng sâu đậm, còn cảm giác dành cho Leo lại trở nên nhạt nhẽo vô cùng. Trong nửa tháng này, hai người chỉ hẹn nhau một lần ăn cơm tối ở nhà hàng Âu, những thời gian còn lại hai người không hề gặp mặt, cho nên càng không có chuyện làm mấy việc thân mật của những người đang yêu.
Đối với Leo mà nói, anh đúng là một người đàn ông rộng lượng, cũng đã chiều chuộng Lingling hết mực, chỉ cần thấy Lingling không có ý đó, anh liền đè xuống xao động trong lòng, chứ không đi cưỡng cầu. Quả thật kiểu sống thế này còn khổ hơn khi so với các vị tăng nhân đang tu hành khổ hạnh. Leo luôn oán niệm trong lòng, cứ mong chờ một lúc nào đó Lingling có thể khai ân, đừng để anh giống như hòa thượng niệm Phật ăn chay mãi như thế nữa.
Thông thường mà nói, tiền lương cao hay thấp quyết định mức độ bận rộn của một người. Lingling bận rộn, Leo cũng bận rộn. Khi hai người bận rộn trở thành người yêu của nhau, thì việc không thường gặp mặt cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Thế nhưng không phải người ta bận rộn mỗi thời gian này, vì sao trước đây có thể tranh thủ thời gian rảnh rỗi gặp nhau, nhưng hiện giờ lại không thể sắp xếp được nữa?
Lingling rất bất đắc dĩ. Hiện tại, cho dù cô có nhớ đến Leo, thì điều kiện trước hết để nhớ đến chính là những câu chuyện họ hàng nhà gấu mà Orm đã kể. Đôi khi, Lingling thật sự rất muốn phát điên.
Con nhỏ Orm đáng chết! Ngày nào cũng như ngày nào cứ kể mãi những câu chuyện gấu này gấu kia cho mình nghe để làm gì?
Đám người Orm sau khi rời khỏi Znews, lại tiếp tục nhận được không ít dự án mới. Con trai của thầy hướng dẫn View vừa kết hôn và mua được căn hộ mới. Người thời thượng luôn thích chạy theo xu hướng trang trí thời thượng, nên rất đúng dịp, View cũng đem ba người Orm đề cử cho thầy hướng dẫn. Cứ như thế, một truyền hai, hai truyền ba, để rồi công việc của ba người Orm ngày càng nhiều, bận rộn đến mức sắp không còn biết trời ở đâu đất ở đâu.
Đồng thời thầy Pi cũng giao cho bọn họ không ít công việc. Ba người không thể thu xếp được nữa, chỉ có thể chạy tới chỗ thầy Pi nhờ giới thiệu thêm người phụ giúp. Thầy Pi đem một cô học trò đang là nghiên cứu sinh năm hai đề cử cho bọn họ. Cô gái này tên là Gina Yeena, 24 tuổi, vóc người nhỏ nhắn, hoạt bát đáng yêu, tính cách cởi mở, khả năng vẽ tay rất khá.
Gina có một người bạn trai, lớn hơn cô một tuổi, học cùng trường nhưng khác ngành với cô, tên là Toy Thanapat. Vóc người cậu không cao không thấp, vẻ ngoài trung hậu, dù có quẳng ra ngoài đường cũng không cần lo lắng ai khác sẽ cướp mất cậu, thuộc về kiểu mẫu đàn ông khiến phụ nữ rất yên tâm.
Khi Gina có tiết học thì sẽ đi học, không phải đi học thì lại đến chỗ ba người Orm, những lúc nhàn rỗi thì lôi kéo bạn trai đi dạo phố phường. Cô cũng đem Toy giới thiệu cho ba người Orm quen biết. Bọn họ có ấn tượng rất tốt với Toy, cũng có ấn tượng hoàn toàn tốt với Gina. Vì thế, mỗi lần hoàn thành xong một dự án, bọn họ rất hào phóng trả lương cho cô. Mấy người trẻ tuổi cùng nhau làm việc, thỉnh thoảng sẽ kể những câu chuyện cười cho nhau nghe, nhìn tổng thể, tháng ngày trôi qua cũng được xem là thoải mái.
Đàn ông khi tụ tập thường thích bàn luận về phụ nữ, còn phụ nữ khi tụ tập cũng thường thích bàn luận về đàn ông.
Gina rất thích kể cho Orm và Yaya nghe một ít chuyện lý thú giữa cô và Toy. Yaya cũng rất thích kể một chút chuyện lý thú giữa cô và Mark. Còn Orm không kể bất kỳ chuyện nào, chỉ yên lặng ngồi đó mỉm cười lắng nghe.
Đúng rồi, cô có thể kể được chuyện gì đây? Từ khi cô yêu Jayna, sau đó cô chưa từng yêu người đàn ông nào, chuyện tình yêu của cô có thể kể được chuyện gì? Chả lẽ đi kể chuyện hồi xưa khi còn quen Jayna?
Hiện giờ, cô vất vả lắm mới có thể bình thản buông tình cảm với Jayna xuống, cho nên sao có thể đi chạm đến chuyện cũ? Còn nếu kể chuyện Lingling thì càng không thể được, ngoại trừ hai lần hôn môi giữa cô và Lingling, cùng một chút khoảnh khắc ái muội, thì còn gì nữa đâu? Hai người được tính là gì của nhau?
Huống chi cô cũng không muốn đem việc riêng tư của mình nói cho toàn thể thế giới biết, để tự dưng chuốc lấy những chỉ trích nhục mạ và khinh bỉ của người đời. Cô biết tình yêu của cô là chuyện rất khó để người khác chấp nhận, chính cha ruột của cô sau khi biết việc riêng tư kia đã ngay lập tức tát cô hai bạt tai, vậy những nước bọt sau khi người khác biết được không phải càng ghê gớm hơn sao?
Nghĩ đến đây, Orm lại nhớ đến Lingling. Sau khi Lingling biết được bí mật của cô, sau đó vẫn có thể cư xử như bình thường chẳng khác mọi ngày. Quả thật là một người tốt! Đáng tiếc, người tốt như vậy lại đi tìm một người bạn trai xấu xí như con gấu thế kia. Trong lòng Orm cảm thấy chua xót đắng chát.
Dần dần, Gina phát hiện Orm trầm mặc. Cô quay sang hỏi Orm: "Chị không có bạn trai sao?"
Orm cười ứng phó: "Không có. Chị theo chủ nghĩa sống độc thân."
"Tuy rằng em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng em cũng biết, nếu cứ sống độc thân mãi thì sẽ không tốt lắm đâu. Chờ khi chị lớn tuổi thêm chút nữa, cũng sẽ có lúc muốn có con, hoặc có một người nào đó để tin tưởng và chia sẻ cuộc sống."
"Con sao..." Orm giả vờ nghiêm túc, "Chuyện này chắc không được rồi, vì chị không thích trẻ con. Mà nè, vậy chắc em rất thích trẻ con?"
"Đúng ạ. Nhìn trẻ con nho nhỏ mềm mại, quả thật rất đáng yêu. Chờ sau khi em tốt nghiệp và kết hôn, nhất định sẽ sinh cho mình một đứa nhỏ ngay. Em cực thích mấy đứa bé có đôi mắt to tròn và thân hình mũm mĩm dễ thương." Gina vừa nói vừa khua tay múa chân, nhưng rất nhanh lại cúi đầu ủ rủ, "À mà quên, đáng tiếc bộ dạng của Toy không được đẹp lắm. Thật không biết sau này đứa nhỏ sẽ giống ảnh hay sẽ giống em đây nữa."
Orm bật cười, như một bậc trưởng giả vỗ đầu an ủi Gina, khuyên nhủ: "Toy người ta có chỗ nào kém hơn người? Không thiếu mũi, không thiếu mắt, hai hàm răng cũng trắng tinh chói lóa, dáng vẻ đó cũng cho cảm giác mộc mạc tự nhiên mà. Như vậy rồi em còn muốn người ta đẹp đến cỡ nào nữa? Mà dù có đẹp cũng có thể quẹt thẻ được ư?"
"Đúng rồi! Dù có đẹp nhưng lại không thể quẹt thẻ!" Gina lập tức kiêu ngạo đắc ý, "Nếu nghĩ như thế thì Toy nhà em là tốt nhất, ít nhất có thể bảo đảm cuộc sống sau này cho em!"
Đúng rồi. Dù có đẹp trai đến cỡ nào nhưng cũng không thể lấy cái mã bề ngoài đó để quẹt thẻ xài tiền. Nếu không đi chú ý dáng vẻ bên ngoài, chắc con gấu kia cũng có chỗ hơn người, bằng không theo tính tình của Lingling, làm sao lại có thể vừa ý anh ta?
Mang theo vẻ u buồn, miệng khẽ mỉm cười, Orm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mảng trời phía Tây, nơi ánh nắng chiều đang thấp thoáng xa xa, ánh sáng biến đổi muôn hình vạn trạng. Từng tia sáng nhàn nhạt từ lục lam chàm tím xuyên qua xuyên lại giao thoa với nhau, dệt nên một tấm ánh sáng năm màu cỡ lớn, không phân biệt được rốt cuộc là đang muốn trói buộc người, hay đang muốn vòng quanh giữ lấy người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co