[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
2
Lingling Kwong là tổng biên tập của tạp chí Znews, xuất thân từ một trong những trường đại học tốt nhất của Khon Kaen University (KKU). KKU và Srinakharinwirot là hai trường uy tín bậc nhất trong nước, thế nhưng đa số sinh viên tài giỏi tốt nghiệp ở đây và có điều kiện khá giả đều tìm cơ hội xuất ngoại du học, để làm bàn đạp chuẩn bị cho công cuộc di dân. Lingling vốn có ý xuất ngoại, thậm chí còn thi IELTS để nộp đơn xét tuyển vào các trường đại học nước ngoài, nhưng sau suy nghĩ lại, cô quyết định chọn con đường phát triển trong nước.
Thứ nhất, hoàn cảnh và môi trường trong nước quen thuộc, mạng lưới giao thiệp rộng rãi từ đời trước được chuyển dời xuống tay cô để có thể tiếp tục mở rộng hơn nữa. Thứ hai, cuộc sống chỉ có mấy chục năm để tận hưởng, Lingling không muốn đem hơn phân nửa số thời gian này dồn hết vào chuyện học ở trường.
Lingling có một người anh ruột, tên Gun Kwong, đã kết hôn. Cha mẹ của anh em họ Kwong đều thuộc tầng lớp quản lý cấp cao trong xí nghiệp quốc doanh cỡ lớn.
Người một khi có tiền, khó tránh khỏi phạm phải một ít tật xấu của kẻ có tiền, như có vợ bé hay bao dưỡng nhân tình, vì thế không có gì lạ khi Kwong lão gia cũng theo kịp trào lưu thời thượng này. Ở độ tuổi tráng niên, ông cũng đã một lần lén lút bao dưỡng một cô nhân tình. Sỡ dĩ nói lén lút, nguyên nhân rất đơn giản. Thứ nhất, ông đang tỏ vẻ mình là một cán bộ Đảng viên liêm khiết chính trực, nên việc này không thể trắng trợn đem ra khoe khoang. Thứ hai, vì bối cảnh gia đình bên nhà mẹ Lingling rất hùng hậu, nên Kwong lão gia không dám trêu vào. Bởi vậy có thể thấy, tìm về một người vợ quyền lực thì duy trì một gia đình hòa hảo là một chuyện vô cùng quan trọng.
Thế nhưng thật không may, lần đầu tiên Kwong lão gia đi ăn vụng, thành tích vinh quang ấy liền bị Lingling lúc đó đang là sinh viên năm hai phát hiện. Khi đó Lingling và bạn cùng lớp đi dạo phố, trong lúc vô tình đã nhìn thấy cha cô thân mật ôm ấp một cô gái không lớn hơn cô là bao, đang đi mua sắm trong một cửa hàng. Nhìn thấy thái độ cùng cử chỉ của hai người, Lingling liền hiểu được ý nghĩa đằng sau của chuyện này là gì?
Phong cách giải quyết vấn đề của Lingling cũng từ đó mà bắt đầu thể hiện rõ nét. Cô không chạy đến chỗ mẹ để cáo trạng, cũng không dùng ánh mắt khác thường để nhìn cha, mà cô chỉ đề nghị cha dành ra một đêm tâm sự thẳng thắn mọi chuyện. Lingling nói: "Đã là đàn ông, bên ngoài có bao dưỡng nhân tình cũng không phải chuyện gì hiếm lạ, nhưng con hy vọng cha có thể cho con một tấm gương tốt được không?"
Kwong lão gia thấy con gái tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã hiểu chuyện, ngay lập tức tỏ ý phải sửa sai trước khi nhận kết cuộc đau thương, sau đó thật sự đưa cho cô nhân tình một khoản tiền và đoạn tuyệt hết mọi mối liên hệ. Từ đó một nhà bốn người lại trải qua nhịp sống êm ấm hạnh phúc như xưa, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
Thế nhưng hành vi của cha Lingling khi đó vẫn để lại một ấn tượng không lớn không nhỏ luôn khắc sâu trong lòng cô. Người cha mà Lingling luôn rất kính trọng cũng có lúc ở bên ngoài vụng trộm ngoại tình, có thể thấy rằng đàn ông hiện giờ không thể dựa dẫm quá mức. Bắt đầu từ khi đó, đối với đàn ông, Lingling ôm lấy thái độ có cũng được, không có cũng chẳng sao, có thể quen bạn trai, nhưng nhắc đến chuyện kết hôn thì cứ tạm gác sang một bên đi.
Lingling là con gái út trong nhà, cha mẹ lẫn anh trai đều thương yêu chiều chuộng cô. Cũng may tính tình Lingling không tệ, hơn nữa bản tính độc lập của cô lại mạnh hơn những người khác, cho nên các tính xấu của một thiên kim tiểu thư bình thường cơ hồ không có trên người cô.
Lingling từng làm việc hai năm ở tòa soạn tạp chí Địa lý Quốc gia, sau đó được Pitt Karchai - tổng giám đốc của tạp chí Znews phát hiện nên mời cô về làm việc trong tòa soạn. Năm đó, cô vừa bước qua tuổi 29, để mái tóc dài ngang vai, mang theo vẻ xinh đẹp sắc sảo cùng cách nói chuyện khôn khéo. Lingling gia nhập Znews khi đang là một tạp chí không ai biết đến, sau khi cô nhậm chức và thực hiện sự đổi mới toàn diện, tờ báo từ từ nhận được thành quả đầy khả quan. Chính vì thế, Pitt Karchai xem Lingling như 'đệ nhất tướng tài', bởi vậy có thể thấy người như Lingling không thể khinh thường.
Lingling 29 tuổi mà còn chưa kết hôn. Cha mẹ Lingling nhìn thấy đứa con gái nhà mình đã sắp sửa đột phá cánh cửa nguy hiểm 30 liền có chút sốt ruột, khi không có việc gì liền ở bên tai ca bài mau lấy chồng. Lúc mới đầu, Lingling còn dùng lời lẽ nhẹ nhàng để ứng phó, nhưng sau này bị lải nhải rất phiền lòng, liền quay sang rống to với cha mẹ: "Cha mẹ cứ lo quản chính mình cho tốt là được, còn sợ con không gả đi được sao?"
Một câu Lingling nói ra 'Lo quản chính mình cho tốt là được', làm Kwong lão gia liên tưởng đến chuyện phong lưu cũ của mình, hiểu ngay được ẩn ý đằng sau câu nói của Lingling, nên sợ lỡ như Lingling bị chọc giận quá mức để rồi trước mặt mẹ nói ra những lời ám chỉ mập mờ có khả năng làm giật mình nhiều người, vì thế ông liền lập tức ngậm miệng. Ông cũng biết con gái nhà mình là người có chủ kiến, không cần quá lo lắng, nên quay sang khuyên nhủ vợ: "Con cái tự có phúc của con cái, em cũng không cần can thiệp quá sâu vào cuộc sống của chúng." Mẹ Lingling nghe chồng nói thế, cũng đành phải đem bài ca lấy chồng đang ở bên miệng nuốt xuống bụng, để mặc cho Lingling tự do sống theo ý cô muốn.
Nhưng những điều muốn nói mà phải nhịn xuống trong cổ họng và bị dồn ứ đặc nghẹt ở đó, cảm giác như thế thật không dễ chịu chút nào. Mẹ Lingling rất oán niệm, nhưng bà cũng hiểu đứa con gái nhà mình, dù có nói nhiều cũng chẳng giải quyết được gì, huống chi một khi không cẩn thận, rất có khả năng xuất hiện tác dụng ngược. Vì lẽ đó, mỗi lần mẹ Lingling nhìn thấy Lingling không thèm nghe lời bà nói, ngoại trừ oán niệm thì chỉ còn oán niệm.
Đúng vậy, là oán niệm.
Cuộc đời luôn có lớp sóng sau tiếp nối lớp sóng trước và không thể nào thiếu được bạn bè. Một người có xuất thân từ tầng lớp thượng lưu như Lingling, cùng với công việc đang làm đã quyết định nên các loại bạn bè mà cô giao thiệp. Nếu tính tổng số lượng thì có thể nói cô có cả một đại đội bạn bè, nhưng nếu chỉ tính những người bạn thật sự thân thiết thì liền khó nói, giơ bàn tay đếm ngón tay hết một lượt thì miễn cưỡng có hai người.
Một người là bạn học cùng trường đại học với cô, tên Kimberley Anne, giới tính nữ, hiện 31 tuổi, diện mạo từ nhỏ đến lớn chỉ bình thường tầm trung, không thể được xem là xinh đẹp, nhưng rất biết cách trang điểm, không những thế còn chăm chỉ luyện tập yoga nên dáng người không hề tồi.
Ở thời đại này, không có phụ nữ xấu mà chỉ có người lười làm đẹp, vì thế khi sở hữu dáng người cân đối, lại biết cách trang điểm, trong bụng có thêm chút chữ nghĩa, tất nhiên có thể đưa một chân bước vào hàng ngũ mỹ nữ.
Cá sinh cá, tôm sinh tôm. Gia đình Kimberley Anne đều là những người có quyền có thế làm việc trong bộ máy chính phủ.
Bởi vậy khi cô lấy được tấm bằng thạc sĩ liền tham gia cuộc thi tuyển nhân viên công chức như một hình thức cho có lệ, rồi nhờ vào các mối quan hệ quen biết của cha cô mà dễ dàng vào làm trong chính quyền thành phố, cũng xem như có được một chức quan. Năm 27 tuổi, cha mẹ giới thiệu cho cô kết hôn với con trai của một vị cục trưởng, cuộc sống thường nhật tuy không có chút cảm xúc nhưng cũng được xem là an ổn.
Đáng tiếc, cuộc hôn nhân bình đạm như nước này chỉ duy trì vỏn vẹn hơn hai năm, khi Kimberley Anne sắp sửa bước qua ngưỡng hăm để vào cánh cửa băm, thì hai người chính thức ly hôn. Sau đó, một lần nữa Kimberley Anne lại bước vào hàng ngũ các quý tộc độc thân đắt giá.
Kimberley Anne yêu thích đem mọi người xung quanh chia ra ba, sáu hoặc thậm chí chín đẳng cấp khác nhau, rất có tư tưởng phân biệt giai cấp, tuy vậy cô đối xử với Lingling không chê vào đâu được.
Chính trường và thương trường luôn đi đôi cùng nhau, đó cũng là câu hỏi đề bài rất thường xuất hiện trong các kì thi Ngữ văn trong trường trung học. Chính khách và thương nhân có một mối quan hệ vừa hỗ trợ lẫn nhau vừa không thể tách rời, nên không có gì lạ khi giữa hai người có mối liên hệ dính dáng vào nhau đầy phức tạp. Nghề nghiệp của Lingling khó tránh việc phải đi giao thiệp với các quan chức trong chính phủ. Nếu cô có chuyện cần giúp đỡ, Kimberley Anne sẽ rất thoải mái đưa tay tương trợ. Đây cũng là một trong những lý do chủ yếu nhất vì sao Lingling cùng Kimberley Anne lại có mối quan hệ thân thiết đến vậy.
Nói đến cũng khéo, cha Kimberley Anne vừa vặn lại chính là cấp trên của cha Jayna. Hai gia đình ít nhiều cũng có mối quan hệ dính líu với nhau, tuy vậy Jayna và Kimberley Anne lại không hề biết rõ nhau, hai người chỉ biết gia đình bên kia có một người tên như thế tồn tại.
Nhưng phụ huynh hai bên thì không giống vậy, bởi vì hai ông đều đang phải lăn lộn trong chốn chính trường, hơn nữa cha Jayna lại ở thế cấp dưới, để leo lên được vị trí này thì ông quá hiểu một quy tắc, đó chính là trong những ngày lễ ngày Tết, cấp dưới phải luôn 'hiếu kính' với cấp trên, đây là việc không thể tránh. Cũng may cha Jayna cũng có cấp dưới nên đương nhiên sẽ có người 'hiếu kính' ông; do đó ông vừa nhận sự hiếu kính của người khác dành cho mình, vừa trích ra một phần để đi hiếu kính cha Kimberley Anne, vì thế nếu xét trên tổng thể thì ông cũng không thua thiệt gì.
Trong giáo lý lưu truyền của đạo Phật, thường so sánh cuộc đời con người là một vòng tròn, điểm bắt đầu cũng là điểm kết thúc. Quan điểm này nếu dùng trong giới chính trị, kỳ thật cũng không sai khác nhiều lắm. Nhân dân bị quan chức bòn rút tiền tài, bóc lột từ dưới lên trên theo tuần tự cho đến khi vào quỹ quốc gia, rồi sau đó tiền từ quỹ quốc gia lại chảy qua từng tầng quan chức tham ô từ cao đến thấp để cho ra những lợi ích vô dụng phục vụ nhân dân, vừa vặn là một vòng tròn khép thật kín. Chẳng qua là, cái vòng tròn này cũng chứa đựng cả bảy cạnh tám góc phức tạp không theo khuôn phép.
Người bạn thân còn lại của Lingling cũng là một người thuộc giới tính nữ, bằng tuổi và giống cô ở chỗ vẫn chưa lập gia đình, tên Ginny Natnicha. Tính tình Ginny nhiệt tình vui vẻ, lòng dạ cũng thuộc dạng mưu mô khôn khéo. Ginny sinh ra đã có bộ dạng mắt ngọc mày ngài, vẻ đẹp hoàn mỹ không thể chê, vóc người bốc lửa quyến rũ, rất thích hợp đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Cô ấy là con gái của một vị tổng giám đốc công ty thời trang, sau khi tốt nghiệp liền vào làm dưới trướng của cha.
Ginny có một thói xấu, chính là không ngừng đổi bạn trai tựa như thay quần áo. Cô ấy từng tuyên bố, "Cho dù hiện giờ có kết hôn thì tám phần mười cũng sẽ đi ngoại tình. Đơn giản thừa dịp còn trẻ, trước hết cứ vui chơi thật đã đi rồi nói sau."
Cha mẹ Ginny không thể quản được cô ấy, chỉ còn cách nhắm một mắt mở một mắt trước hành vi ấy. Bởi thế, Ginny càng ra sức phát huy ưu điểm, thay đổi bạn trai ngày càng nhanh, có khi thậm chí quen cùng lúc với nhiều người. Lingling từng muốn khuyên cô ấy nên tìm một người tốt để ổn định, nhưng sau suy nghĩ lại, Cha mẹ người ta còn để mặc người ta muốn làm gì thì làm, mình cần gì phải nhọc lòng phân tâm lo lắng? Cho nên Lingling không thể làm gì khác ngoài từ bỏ ý định khuyên nhủ của mình.
Ba người phụ nữ trong cùng một vai diễn ở tầng lớp thượng lưu. Mỗi khi rảnh rỗi, Lingling cùng hai người bạn của mình sẽ hẹn gặp mặt nói chuyện giải khuây, rồi cùng đi dạo phố mua sắm hay đi chăm sóc bảo dưỡng nhan sắc. Vật họp theo loài, người phân theo nhóm. Các bại gia chi nữ của ba gia đình giàu có mỗi khi đi cùng nhau, đương nhiên chỉ đi vào những nơi sang trọng cùng với giá tiền ngất ngưỡng để tiêu phí sự sang quý, xưa nay dùng tiền không cần để ý giá cả. Chỉ là mỗi lần trở về nhà sau những cuộc giải khuây đầy hào nhoáng đó, trong lòng Lingling luôn cảm thấy có chút gì đấy thật trống rỗng.
Về phần tại sao lại trống rỗng, cô thật không biết nên trả lời thế nào, đó chỉ là cảm xúc không rõ ràng, cô chỉ mơ hồ cảm nhận thấy. Hai người bạn thân này của cô đều là người vật chất hoá, mỗi khi ba người gặp mặt đều chỉ làm những việc giống nhau như bỏ tiền đi mua sắm cho thỏa thích, nếu không thì bàn luận về đàn ông.
Nếu cứ giữ mãi nhịp điệu như thế thật không tốt lắm, thế nhưng đã nhiều năm chỉ làm mỗi vậy, dường như tất cả mọi chuyện đều dưỡng thành thói quen khó bỏ. Ngoại trừ cảm giác mơ hồ trống rỗng không biết gọi tên, cô thật không thể nghĩ ra những chuyện còn có thể làm.
Lingling không giống Ginny, cô không có tác phong kết giao bạn trai bừa bãi. Cô chỉ có duy nhất một người bạn trai tên Leo Saussay. Vóc dáng anh cao to thô kệch, miệng rộng mũi to, lưng hùm vai gấu, nhìn anh thật khôi ngô giống y như Hắc Toàn Phong - Lý Quỳ*. Từ xưa đến nay, người đẹp đi cùng với quái vật đều không phải chuyện gì quá ngạc nhiên.
Cũng may tuy nói hình thức bề ngoài của Leo có đôi chút thô kệch như tảng đá, nhưng tốt xấu gì nếu không xét nét quá mức thì cũng có thể chấp nhận được, cho nên Lingling cũng không tính là rất thua thiệt khi chấp nhận quen Leo. Không những thế trong gia đình của Lingling, tuy diện mạo của mẹ cô rất đẹp, nhưng cha cô ngoại trừ đầu óc thông minh nhanh nhạy thì diện mạo của ông không bằng ai.
Dù người đàn ông có điển trai đến mấy thì cũng không thể chỉ ngắm nhìn mà không cần ăn cơm, trong lòng Lingling rất hiểu điều này. Có cha mẹ làm tấm gương, đương nhiên Lingling không quá so đo nhan sắc của Leo. Tuy vậy mỗi lần gặp mặt trực diện hai vị phụ huynh trong nhà, Lingling không nhịn được mà thầm cảm thấy may mắn khi cô cùng anh trai có bộ dạng tương tự như mẹ, chứ nếu phải kế thừa vẻ đẹp của cha, ắt hẳn Lingling đã khóc lóc kêu trời trách đất suốt rồi.
(*Lý Quỳ: nhân vật được hư cấu trong truyện《Thủy Hử》. Lý Quỳ có biệt danh Hắc Toàn Phong, là một trong ba người khỏe nhất, nhưng cũng là người lỗ mãng nhất.)
Lần đầu tiên Lingling gặp được Leo là sau một bữa tiệc trong giới kinh doanh. Vừa gặp Lingling, Leo đã nhất kiến chung tình, liền triển khai hàng loạt thế tiến công dày đặc. Đúng lúc Lingling cũng mới vừa chia tay với bạn trai tình đầu, một tâm hồn cô đơn cần được người an ủi, nên khi gặp phải thế tấn công mãnh liệt như vũ bão của Leo, sáu tháng sau, phòng tuyến tâm lý của Lingling hoàn toàn tê liệt và bị chinh phục.
Leo đang là giám đốc tài vụ của một công ty bất động sản. Bình thường công việc của hai người luôn rất bận rộn, không thường xuyên gặp nhau, cho nên mỗi lần gặp mặt, hai người không thể thiếu làm một ít chuyện thân mật của những người yêu nhau.
Tuy vậy Leo là đàn ông, mà căn bệnh chung của đàn ông chính là thường đi thẳng vào vấn đề. Điều này thật khiến Lingling rất phản cảm, nhưng lại rất khó để nói lời cự tuyệt, chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng nếu đến mức không thể nào chịu đựng nổi thì cô sẽ ngay lập tức giơ chân đá Leo từ trên giường lăn xuống đất. Điều này làm Leo khổ não không thôi, đến mức thật muốn dùng chút xuân dược để khiến cô ngoan ngoãn phối hợp với nhu cầu của anh.
Nhưng Leo cũng biết, một khi dùng đến xuân dược, y theo tính tình của Lingling luôn tự giữ bản thân trong mức mà cô kiểm soát được, thì hậu quả đem lại sau đó tương đối nghiêm trọng. Vì lẽ đó, anh đành lập tức loại bỏ ý niệm chỉ dám nghĩ chứ không dám làm này ra khỏi đầu.
Dần dần, khi số lần bị đạp xuống giường tương đối nhiều, Leo chợt phát hiện một chuyện khá kì lạ, nên hỏi Lingling có phải là người lãnh cảm không? Lingling bị hai chữ lãnh cảm thình lình xông vào đầu khiến trí óc cô có điểm mơ hồ không tin nổi.
Sau cô cẩn thận cân nhắc suy nghĩ, có vẻ như cô có khuynh hướng lãnh cảm thật. Không chỉ với những lúc làm chuyện ấy với Leo không có cảm giác, mà ngay cả với bạn trai cũ, dù hai người đã rất đam mê triền miên làm tình trên giường nhưng cũng không mang lại chút hứng thú nào cho cô. Đó cũng là điểm bất mãn duy nhất của người bạn trai cũ đối với biểu hiện như khúc gỗ của Lingling, và cũng là nguyên do lớn nhất góp phần vào quyết định chia tay của anh. Dù sao để duy trì mối quan hệ tình cảm được lâu dài, thì tính hài hòa trong chuyện ấy cũng rất trọng yếu.
Khi phát hiện ra điều này, Lingling cũng có chút phiền lòng. Cô không thích mấy chuyện trên giường cũng không phải lỗi của cô. Bình thường, công việc phải giải quyết trong một ngày đã quá đủ khiến cô bận rộn và mệt mỏi, thời điểm không làm việc còn muốn bay tới bay lui vội vàng xã giao với nhiều người, một khi rảnh rỗi thời gian ngủ còn không đủ, thế nên nào còn tâm tư đi làm ba thứ chuyện này? Leo dựa vào gì dùng mấy lý do vớ vẩn như thế để so đo? Thật muốn làm mình đây mệt mỏi đến chết không cần đền mạng sao?
Lingling vốn mắc bệnh sạch sẽ, cái bệnh sạch sẽ này biểu hiện ở cả chuyện giường chiếu. Đầu tiên, mặc kệ Leo tắm sạch bao nhiêu, cũng không cần biết anh có tình nguyện hoặc không thích làm điều đó đến đâu, thì bao cao su luôn là thứ không thể không mang vào.
Tiếp theo, cô không thích Leo làm bừa bộn lộn xộn tấm drap trải giường trong phòng cô, cho nên bình thường cũng rất ít khi để Leo đến nhà, ngay cả chìa khóa dự phòng, cô cũng chưa bao giờ có ý định đưa cho anh. Gặp mặt thể hiện tình yêu gì đó là có thể, nhưng điều kiện tiên quyết chính là cô sẽ đi đến nhà của anh, mà drap trải giường nhà anh phải được thay bằng một cái mới giặt sạch sẽ, nếu không cô sẽ quay lưng bỏ đi ngay lập tức, dù sao cô cũng không quá nhiệt tình trong phương diện này.
Cuối cùng, sau khi làm xong hết mọi chuyện, mặc kệ trong người đang mệt mỏi thế nào, nhất định Lingling sẽ đi tắm rửa ngay lập tức, cô chịu không được khi trên cơ thể vẫn còn vương hơi thở đàn ông, thậm chí cô ít nhiều phản cảm mỗi khi Leo ôm cô đi vào giấc ngủ.
Như thế xem ra, quả thật Lingling là người kì quái.
Cũng may, mặc dù Leo có nhu cầu về chuyện đó khá lớn, nhưng tâm tư của anh vẫn có chút tinh tế. Mỗi khi hai người thân mật, nếu thấy Lingling không có chút dục vọng, anh cũng khá săn sóc khi cố gắng nhẫn nhịn, chứ không nhất quyết cưỡng chế làm Lingling khó xử.
Tục ngữ có câu, thủ dâm cường thân, ý dâm cường quốc. Leo và Lingling tuy chung giường chung chăn nhưng lại không thể đồng tâm hiệp lực hướng đến mục đích chung, nên chuyện anh có thể làm chỉ là lén lút tự lực cánh sinh để thỏa mãn cho chính mình, cũng như thuận tiện ảo tưởng hình ảnh Lingling đang bị giày vò khi ở dưới thân thể anh, để cậu nhỏ phía dưới có thể nhiệt tình đứng lên.
Tuy vậy dù đã quen với Lingling rất lâu, nhưng thời điểm cô có dục vọng thật sự xòe bàn tay đếm ngón tay cũng không thể đếm được bao nhiêu ngón. Anh đã phí bao nhiêu tâm tư ngàn truy vạn đuổi mới cưa đổ được người phụ nữ có dung nhan lẫn tài năng tuyệt hảo như cô, thế mà mọi chuyện ra thế này thật khiến Leo muốn bứt tóc cào da, đập đầu vào tường.
Lingling cũng không nhiều tâm tư đi để ý khổ não của Leo, vì dù sao con cóc bốn chân mới khó tìm, chứ đàn ông hai chân lại nhan nhản đầy đường. Ở trong mắt cô, nếu đem đàn ông so với sự nghiệp, thì sự nghiệp luôn xếp ở vị trí đầu tiên. Đối với đàn ông, Lingling đã quá rõ một chuyện, nếu càng đối xử tốt với bọn họ bao nhiêu thì bọn họ lại càng xem thường và đối xử với mình giống như cây cỏ bấy nhiêu, tính ra xét lại, vẫn nên xem trọng sự nghiệp mới là tốt nhất.
Chính vì lẽ đó, Lingling một lòng dồn hết tâm trí để chăm lo cho sự nghiệp của chính mình, không mấy quan tâm đến những chuyện ngoài lề khác.
Tạp chí Znews, nhờ có được một người cuồng công việc như Lingling dẫn dắt, mà thành tựu gặt hái được tựa mặt trời ban trưa, làm tổng giám đốc Pitt Karchai sướng đến phát rồ. Khi Karchai tiên sinh càng suy nghĩ càng phấn khởi không thôi, liền có nhã hứng chạy theo mốt, muốn thuê ai đó đến tòa soạn để vẽ tranh tường, chỉnh trang toàn bộ phòng họp cùng sảnh trưng bày lại thật đẹp, muốn để bộ mặt của tòa soạn thoạt nhìn nhân tính hóa lên. Vì thế, ông đặc biệt đi đến Học viện Mỹ thuật tìm gặp người bạn cũ lâu năm ít liên hệ -- thầy Pi, thế nhưng thầy Pi lại đang có kế hoạch dẫn các sinh viên đến thôn vẽ vật thực, nên không thể sắp xếp thời gian thiết kế bản đồ án cho ông. Tuy vậy, thầy Pi lại giới thiệu ba đệ tử đắc ý nhất của mình -- Orm cùng Mark và Yaya, rồi vỗ ngực đảm bảo trước Pitt Karchai.
"Đừng nhìn studio của ba đứa học trò tôi nhỏ mà xem thường. Dù ba đứa nó vẫn còn khá trẻ nhưng tác phẩm của ba đứa đều là tinh phẩm cả đấy." Vốn Pitt Karchai có chút không mấy tin tưởng, nhưng thấy thầy Pi thề thốt bảo đảm như vậy, cũng như ngại làm mất hòa khí nhiều năm giữa đôi bên, nên chỉ còn cách cắn răng mà tin.
Sau khi thống nhất hẹn gặp với đám người Orm để bàn bạc công việc, do không có quá nhiều tế bào nghệ thuật trong người, cũng như ngoại trừ cụm từ 'thiết kế nhân tính hóa', thì Pitt Karchai không biết chút gì khác nữa, nên đành gọi đệ nhất tướng tài Lingling tới, để cô làm tham mưu góp ý giúp ông.
Ngày hôm đó là một buổi chiều tuyệt đẹp, ánh mặt trời vui vẻ rọi sáng nhân gian, sưởi lòng người đến ấm áp, thoải mái đầy ung dung.
Chính ngay thời tiết đầy ấm áp đó, Orm Kornnaphat và Lingling Kwong lần đầu tiên gặp được nhau.
Chẳng qua trời xanh luôn thích trêu người, dù ánh mặt trời bên ngoài đang tỏa xuống những dải nắng ấm áp khắp mọi nơi, nhưng tại vị trí tiếp xúc đầu tiên của cô và cô ấy, lại hơi có điểm lạnh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co