[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
22
Orm bước vào nhà bếp, buộc lên tạp dề, mang theo tinh thần của vị tráng sĩ một đi không trở lại để chuyên tâm nấu ăn.
Lingling đứng ở cửa, nhìn dáng người yểu điệu của Orm, đột nhiên muốn ôm cô vào lòng.
Nghĩ đến, liền làm.
Lingling đi đến phía sau Orm, kẻ sát người lên tấm lưng, vòng hai tay ôm lấy cổ cô. Toàn thân Orm run lên, đôi tay đang thái đồ ăn chợt khựng lại, cô cúi đầu, không nói được lời nào.
Không biết bao lâu, Orm xoay người lại, nhẹ vỗ về gương mặt Lingling, nhỏ giọng: "Lingling, chúng ta làm tình nhân không được, cũng làm bạn bè không được."
"Chị biết."
Orm còn muốn nói thêm câu gì đó, nhưng lại bị ánh mắt mất mát của Lingling khiến câu nói chực chờ trước miệng phải nuốt trở vào. Orm cảm thấy đau lòng, đau lòng cho Lingling, cũng đau lòng cho chính mình. Có lẽ phóng túng một lần đi, chỉ một lần này thôi.
Orm tìm đến bờ môi của Lingling, nhẹ nhàng hôn lên. Lingling nếm được mùi vị quen thuộc, một chút tỉnh táo còn sót lại cũng sớm bay biến mất, thật sâu rơi vào mê luyến.
Ánh trăng e ấp bên song cửa,
Khoảng trời đêm đom đóm rập rờn bay...
Không biết khi nào đi tới phòng ngủ, không biết khi nào trút bỏ quần áo, lại càng không biết khi nào hai thân thể xinh đẹp quyến rũ quấn quýt lấy nhau không rời. Mái tóc suôn mềm như dòng thác đổ xuống, hòa lẫn vào làn tóc đen phía dưới, không phân biệt được của ai với ai.
Da thịt trắng nõn hoàn mỹ của Lingling dưới sự kích tình của dục vọng, lộ ra sắc hồng nhè nhẹ, khi ánh đèn ngủ tờ mờ trong phòng chiếu vào, nhìn như dài tớ lụa mịn màng.
"Lingling, nghệ thuật làm yêu giữa hai người phụ nữ là trường kỳ kháng chiến, để em dạy chị." Orm dán chặt lên thân thể Lingling, đôi môi cẩn thận hôn lên từng tắc da thịt, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve sờ nắn, cực kỳ dụng tâm, cực kỳ yêu thích.
Lingling cảm thấy cả người như có một ngọn lửa thiêu đốt từ tận sâu bên trong, để càng lâu cháy càng mạnh. Đối với người đã thật lâu chưa làm mấy chuyện giường chiếu như cô mà nói, lúc này đây quả thật là một loại cảm giác khó chịu đày đoạ tinh thần nhưng thể xác lại đang bị dụ dỗ giải thoát mọi ràng buộc.
Bầu ngực đầy đặn của Lingling trở nên căng tròn và cứng lại, theo sự di chuyển của thân thể mà hơi rung động Orm cúi đầu, ngậm lấy, đầu lưỡi luồn qua nh.ụy h.oa đa.ng că.ng cứ.ng, khẽ siết lại rồi đảo quanh một vòng theo hành động của cô mà tiếng ngâm của Lingling bật thốt ra, đầy tự nhiên và vô cùng yêu mị.
Cảm giác được Lingling đã tiến vào trạng thái, Orm mở mắt, cất giọng khàn khăn: "Đây là chiến thuật đánh công kiên*."
(*Đánh công kiên: chiến thuật đánh khi địch đang phòng ngự trong các cơ sở kiên cố.)
Ngoài mặt ngại ngùng cự tuyệt,
Bên trong nhu tình đã sớm mở lối.
Lingling đỏ bừng mặt, nhưng thân thể lại theo hành động của Orm mà ngày càng phản ứng mãnh liệt.
Mùi hương trong trẻo ngọt ngào làm Orm muốn ngừng mà không được, bồi hồi lưu luyến, quấn quýt quên về. Đầu ngón tay theo đường cong cơ thể dẫn di chuyển xuống dưới. Orm cắn vào vành tai của Lingling, khiêu khích nói: "Đây là chiến thuật đánh vận động*."
(*Đánh vận động chiến thuật tấn công địch bằng hai bên sườn và sau lưng để tạo thế gọng kiềm siết chặt đối phương.)
Không cần em nói, tôi cũng biết đây là chiến thuật đánh vận động, có cần phải nói ra thành lời như vậy không? Đồ lưu manh! Lingling nhắm chặt mắt lại.
Ngón tay Orm chạm tới địa phương đang vô cùng ướt át, ánh mắt sáng rực như tia sáng trong suốt ở đầm lầy tăm tối, nhiều lần cất tiếng trêu chọc: "Còn đây là chiến thuật trận địa chiến*."
(*Trận địa chiến: chiến thuật theo kiểu hai bên dàn quân theo thế trận trên chiến trường và giáp la cà đánh nhau.)
Cảm nhận được sự nôn nóng của Lingling, động tác Orm ngừng lại, khăn khàn hỏi: "Muốn sao?"
Vào lúc này rồi mà em còn hỏi tôi có muốn hay không nữa sao? Muốn bị đánh có phải không? Đôi mắt sáng như sao của Lingling nửa khép nửa hở, tay phải mất hết sức lực phải cố gắng lắm mới cuộn lại thành nắm đấm, đánh một cái lên vai Orm, khiến Orm bật cười, cúi đầu xuống, tìm tới viên trái cây màu đỏ thơm ngát đang ẩn giấu bên trong rừng rậm, nhẹ nhàng liếm mút: "Đây chính là chiến thuật đánh tiêu hao*."
(*Đánh tiêu hao một binh pháp của Tôn Tử, áp dụng trong lúc địch hành quân nhưng chỉ có mục đích làm địch bị tiêu hao tinh thần và sức lực.)
Lingling bị kích thích mạnh đến mức phải cong người ngồi dậy. Cô vốn là người không thích chuyện giường chiếu, mà mấy người không thích chuyện giường chiếu thường đối với việc này rất bảo thủ. Cô chưa từng bị ai trực tiếp nhìn hay hôn lên địa phương kia, thế mà lúc này Orm lại đang mân mê đùa giỡn nơi tư mật đó. Lingling nắm lấy tóc Orm, muốn đẩy ra nhưng thân thể cứ dính sát vào, muốn tiếp xúc gần hơn nhưng lý trí lại lên tiếng chống đối, mâu thuẫn không thôi.
Orm trườn người lên, hôn vào môi Lingling, nỉ non thầm thì: "Đây là hương vị của chị, hương vị làm tình."
Trong đôi mắt của Orm rực sáng ngọn lửa, chiếu rõ lên con ngươi mơ màng của Lingling. Cô không còn tiếp tục mở miệng nói gì nữa, chỉ chuyên chủ ở nơi sâu trong cơ thể Lingling tạo ra những làn sóng sông cuộn biển gầm. Lingling ôm chặt lấy Orm, cũng không còn cách nào có thể suy nghĩ.
Những giọt mồ hôi dính trên lưng Orm, theo từng nhịp chuyển động mà chợt loé chợt tắt, tạo ra một thứ ánh sáng như phát ra từ các viên ngọc trơn bóng.
Ánh sáng ấy chiếu rọi từng sợi dây thần kinh của Lingling, dẫn dắt cô leo lên đỉnh núi rất cao chưa bao giờ đi qua.
Trên đỉnh núi ấy có gió có mây đang quấn quýt lưu luyến nhau, không thể kiểm soát, không thể đè nén. Gió theo mây phiêu bạt, mây theo gió chập chùng.
Mãi đến tận khi một tiếng rên dài đầy yêu mị phát ra, hai người mới yên tĩnh...
Cảm giác lưu luyến chỉ vài phút giây,
Tình cảm bịn rịn khó thể phai mờ.
Orm hôn lên bờ môi Lingling, một cái tiếp nối một cái. Cô cười hỏi: "Có còn hiếu kỳ nữa không?"
Lingling không còn hơi sức để trả lời. Đã bao lâu rồi cô từng làm chuyện vận động kịch liệt đầy nhiệt tình trong thời gian lâu thế này? Thật sự quá mệt, giữa cơn mưa nụ hôn của Orm, cô nhắm mắt lại, thiếp đi. Orm ngắm nhìn Lingling, ngẩn người một lúc lâu, sau đó không biết từ lúc nào cũng ngủ mất.
Trong cơn mơ màng giữa giấc mộng. Orm cảm thấy có người đang hôn mình. Cô mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt Lingling.
Lingling nhếch miệng, gương mặt đầy vẻ thâm ý, cười nói: "Hiếu kỳ của chị đã được giải đáp, nhưng giờ chị lại rất hiếu kỳ về em."
"Chị không mệt sao?"
"Mới vừa nghỉ ngơi."
"Chị biết làm không?"
"Vừa nãy em dạy đó thôi!"
"Chị..."
"Em im miệng lại!
Orm ngoan ngoãn ngậm miệng, luôn tiện nhắm mắt, để mặc Lingling làm xằng làm bậy trên người mình.
Thân thể Orm giống như một tác phẩm cẩm thạch điêu khắc nghệ thuật được chế tác bằng kỹ xảo tinh tế và công phu lão luyện. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ chiếu rọi, tác phẩm đó nhẹ tỏa ra ánh sáng xanh ngọc mông lung sáng bóng. Lingling ngắm nhìn đến ngây người, quên mất động tác phải làm trên tay.
Một lúc lâu, Orm thấy Lingling không có động tĩnh, mới mở mắt, nhìn thấy dáng vẻ ngây ngốc của Lingling, liền khúc khích cười: "Nếu chị không biết thì không cần miễn cưỡng."
"Ai nói chị không biết?"
Đây đúng là lần đầu tiên Lingling phải tự tay hầu hạ phụ nữ, quả thật một chút kinh nghiệm cũng không có, chỉ có thể học theo các hành động lúc trước của Orm, chôn mặt vào giữa bầu ngực của cô, hết cắn trái rồi quay sang cắn phải, trong lòng thầm nghĩ, Hai cái thứ này chính mình cũng có, nhưng sao mình lại có cảm giác của Orm chơi sướng hơn nhiều? Nhìn cái điểm hồng tươi này đi, thật muốn há miếng cắn một phát rồi muốt luôn.
Orm bị cô khẽ cắn làm cả người bị nhột, nên khúc khích cười rộ lên. Lingling bất mãn trừng mắt, gầm lên: "Không được cười."
Thế nhưng lại làm Orm cười càng lớn tiếng Lingling rất buồn bực, vì buồn bực nên Lingling dứt khoát tách hai chân của Orm ra, há mồm hướng đến điểm thầm kín nhất trong vườn hoa phía dưới của cô mà khẽ liếm cắn. Hành động đột ngột này của Lingling đã làm cho phần bụng dưới của Orm run rẩy không dứt. Lần này, cô đã không còn cười nổi nữa.
Lingling đắc ý ngẩng đầu, cười nói: "Đây là chiến thuật tấn công chớp nhoáng"
"Chị học nhanh thật." Orm biết bản thân đã tự mua dây buộc mình, ngượng ngùng nói, "Đừng nói nữa."
"Không." Lingling lại tiếp tục cúi đầu, chóp mũi sượt qua bãi cỏ rậm rạp, đầu lưỡi lướt qua vùng nước nóng hầm hập, ở khe hở non mềm chọc sâu vào bên trong rồi lại rút ra, lặp lại mấy lần như thế. Lingling cười xấu xa, "Đây là chiến thuật đánh du kích."
Orm gắt gao nhắm chặt mắt, chỉ còn sót lại một tia ý thức để nhắc nhở chính mình: Tự gây nghiệt, khó thể sống!
Người vốn mắc bệnh sạch sẽ như Lingling không ngờ có ngày ở loại địa phương thế này vui sướng đùa giỡn đến quên cả trời đất. Cô ngậm chút lạc thú lấy được từ bên dưới, hôn lên môi Orm, lập lại lời Orm vừa nói: "Đây là hương vị của em, hương vị làm tình."
Ngón tay của Lingling tìm thấy được chỗ khởi nguồn của sự sống, cẩn thận dò xét đi vào. Cô hơi cong thân người, cắn vào cổ Orm, cất tiếng khàn khàn: "Còn đây là chiến thuật đánh tiêm diệt."
Orm vòng tay ôm chặt Lingling, nhiệt tình hôn đáp trả.
Khoảnh khắc này, hãy để hai ta vứt bỏ hết tất cả đi.
Khoảnh khắc này, hãy để hai ta phóng túng hết mình đi.
Em tình nguyện để chị tiêm diệt.
Khi sự kích tình qua đi, hai người nằm ôm nhau, bàn tay dịu dàng ve vuốt thân thể lẫn nhau. Lingling thay đổi thói quen phải tắm rửa sạch thân thể sau khi làm tình, lúc này đang lười biếng nằm trên giường chơi đùa với mái tóc của Orm.
"Tóc em thật đẹp." Hiếm lắm mới thấy Lingling mở miệng khen Orm.
"Của chị cũng đẹp mà." Cũng hiếm lắm mới thấy Orm mở miệng khen lại Lingling.
"Chị không dài bằng em."
"Cũng đâu ngắn."
"Nhưng chỉ mới vừa qua vai thôi."
"Vừa qua vai mới là đẹp nhất."
"Lời này nghe xạo quá."
"Quan Thế Âm muốn khóc."
"Sao Quan Thế Âm lại khóc?"
"Khóc vì chị nói, nghe xạo quá đó."
Hai người không hẹn mà cùng nhau vòng tay ôm lấy nhau, cất tiếng cười to. Sau khi cười xong, Orm hỏi: "Em đói rồi. Chị đói không?"
"Cũng đói." Lingling xoay người lấy từ trong tủ đầu giường ra hộp bánh trứng Custard, "Ăn bánh này cho đỡ đói."
"Ừm."
Hai người nửa nằm nửa ngồi trên giường, vai kề vai, chân vòng quanh chân. Người đút cho mình ăn một miếng, mình lại cho người cắn một miếng thỉnh thoảng quay đầu sang hôn môi nhau, vui vẻ nói cười, thật giống như đôi thiên nga nghịch nước đang ân ái thể hiện tình yêu sâu đậm.
Lingling nhỏ giọng nói: "Phụ nữ cùng với phụ nữ, em là người đầu tiên của chị."
Orm do dự hồi lâu, hỏi: "Chị đã từng cùng mấy người đàn ông phát sinh quan hệ?"
"Hai người, mối tình đầu, còn có Leo. Chẳng lẽ em để ý chuyện này sao?"
"A... không có." Orm thật muốn nói, Chuyện của quá khứ rốt cuộc cũng chỉ là chuyện quá khứ, em chỉ để ý đến chuyện sau này của chị. Thế nhưng sau khi cân nhắc nhiều lần, cuối cùng quyết định không nói điều đó ra khỏi miệng. Orm tự giễu, Mình thì có thể dùng tư cách gì để nói lời đó đây?
"Ừ... Thế em đã từng cũng mấy người phụ nữ phát sinh quan hệ?"
"Hai người, là chị và Jayna. Chẳng lẽ chị để ý chuyện này sao?"
"Làm gì phải đi để ý..." Lingling thật muốn nói, Sau này, ngoại trừ tôi, không cho phép em tỏ ra thân thiết với bất kỳ người nào khác. Thế nhưng chỉ có thể hả miệng, rốt cuộc cũng không thể nói điều đó ra khỏi miệng. Lingling cười khổ, Hiện giờ thì có thể dùng thân phận gì để nói lời đó đây?
Cảm giác ưu thương và sự trầm mặc bắt đầu vờn quanh hai người. Orm không thích loại trầm mặc này, nên muốn điều tiết bầu không khí xung quanh, mới xoay người nằm áp trên người Lingling, giống như đứa nhỏ đang cần được ôm ấp.
"Lingling, giữa em với bọn họ, ý là mấy người bạn trai của chị đó, ai làm được hơn?"
Gương mặt Lingling đỏ bừng như phát sốt, ngượng ngùng sẵng giọng: "Em hỏi mấy chuyện tế nhị thế này sao lại không mang theo vẻ mặt xấu hổ gì hết vậy?"
"Hỏi một chút thôi mà. Với lại em chưa bao giờ làm chuyện đó với đàn ông."
Lingling nheo mắt lại, hỏi: "Em muốn thử làm chuyện đó với đàn ông?"
"Đâu có." Orm hôn lên đầu mũi Lingling, bĩu môi nói, "Làm bạn bè với đàn ông thì còn có thể, chứ bảo em đi làm tình nhân của bọn họ thì không thể được. Không biết sao nhưng em luôn cảm thấy cái chỗ kia của bọn họ... nhìn ghê ghê sao đó."
Lingling cười rộ lên, nhớ đến ngày đó thầy Han kể chuyện lý thú của Orm, bèn hỏi: "Vậy sao khi em ngồi vẽ hình thể của người mẫu nam khoả thân kia, lại vẻ nơi đó của người ta trông y như thật vậy? Không những thế còn vẽ biếm họa người ta!"
"Thì tại lúc đó thấy làm thế rất vui mới về thôi mà." Orm giống như đứa nhỏ tinh nghịch, gãi mặt, nháy mắt nói, "Chắc chị không biết từ nhỏ đến lớn em đã vẽ rất nhiều hình thể người, có nam có nữ, có già có trẻ, nhưng mỗi lần phải vẽ người mẫu nam thì như một loại thử thách. Bình thường người mẫu nam sẽ mặc quần lót che khuất chỗ đó đi, nhưng cũng có ngoại lệ, vài thầy cô giáo lại đặc biệt yêu cầu phải khoả thân hoàn toàn, giống như thầy Han mỗi lần thuê người mẫu nam là toàn yêu cầu người ta trần truồng hết trơn. Vóc người đẹp thì còn đỡ xíu, hôm nào mà xui xui, gặp trúng cái người xấu thì... Ôi trời! Quả thật chính là thử thách con mắt người nhìn!"
Vẻ mặt khoa trương khi kể chuyện của Orm khiến Lingling cười không ngớt.
"Vậy khi em vẽ người mẫu nữ có thấy bị thử thách như thế không?"
"Phụ nữ thì không có nha. Mặc kệ dáng người đẹp hay xấu, đều sẽ làm người ta có một loại khao khát muốn chạm vào, hơn nữa lại còn ẩn chứa một vẻ đẹp tiềm ẩn kích thích người ta đi khám phá. Còn đàn ông thì không có chuyện đó rồi ấy, mọi chuyện đều sẽ rõ ràng, một là đẹp, hai là xấu, thế thôi! Vì thế, mỗi lần phải vẽ hình thể người mẫu nam là em không thể nào vẽ suôn tay như vẽ người mẫu nữ được. Từ đó, em liền biết bản thân không thể làm mấy chuyện thân mật với đàn ông."
"Ừm." Lời nói của Orm để Lingling cảm thấy an tâm. Cô ngồi dậy, nghiêm túc trả lời câu hỏi vừa rồi của Orm, "Là em tốt hơn. Chị không biết với những người phụ nữ khác sẽ có cảm giác ra sao, nhưng ít nhất chị cảm thấy làm tình với em rất tốt."
Orm có được câu trả lời khiến cô thoả mãn, trong lòng rất vui, vừa định mở miệng nói điều gì đó, thì tiếng đập cửa rầm rầm đột ngột vang lên.
Lingling nhíu mày, Đã trễ thế này còn ai đến chứ?
Cô mặc áo ngủ, bước ra cửa, chưa kịp nhìn xem là ai, thì giọng nói oang oang của Leo đã từ ngoài cửa vọng vào: "Lingling, mở cửa đi. Là anh... anh đang say."
Orm cũng mặc quần áo vào, đi theo ra ngoài. Lingling lúng túng nhìn Orm.
"Là... Leo Saussay."
Orm đè nén nỗi khổ sở trong lòng, tỏ ra đã hiểu, gật đầu: "Cũng đến lúc em nên đi."
"Em không cần đi. Em cứ chờ chị ở phòng ngủ, chị có chuyện muốn nói với em."
"Được."
Orm ảm đạm quay trở về phòng ngủ, đóng cửa lại. Cô không muốn nhìn thấy Leo Saussay, vì như thế sẽ khiến cô cảm giác bản thân như một kẻ thứ ba xen vào giữa hai người. Thế nhưng tình cảnh bây giờ của cô quả thật không khác một kẻ thứ ba là bao, nhưng Orm không muốn đi thừa nhận chuyện này.
Lingling mở cửa, mang người ám một thân mùi rượu là Leo lảo đảo đi vào nhà, đỡ ngồi trên ghế sofa. Anh lè nhè nói: "Lingling... anh nhớ em... Đã bao lâu chúng ta không gặp nhau rồi? Em chưa bao giờ đi tìm anh... Anh cũng không có chìa khoá nhà em... Em nói xem... Em nói thật cho anh biết xem... Hai ta có đúng là một đôi đang yêu nhau không?"
"Hôm nay anh đi uống rượu với ai?"
"Mấy đứa bạn thôi. Có một chiến hữu kết hôn... mời anh, vốn muốn gọi cho em để em cùng đi với anh... nhưng em lại tắt máy suốt làm anh không gọi được... Hai ngày hôm nay em làm gì vậy... làm anh lo lắng muốn chết." Leo nấc lên một cái, rồi nói tiếp, "Hai chúng ta... khi nào sẽ kết hôn?"
Trong phòng ngủ, Orm nghe thấy Leo nhắc đến chuyện kết hôn, trong lòng run lên, suy sụp theo vách tường tuột xuống đất.
Kết hôn sao? Đã tính đến chuyện kết hôn rồi sao?
Khi Lingling nghe thấy Leo nhắc đến hai chữ kết hôn, trong lòng cũng run lên. Bản thân cô chưa một lần nào từng nghĩ đến chuyện kết hôn, nên vội nói: "Việc này để sau hẵng nói. Đêm nay anh uống nhiều rồi, mau trở về nhà đi."
"Không, anh sẽ không về. Đêm nay anh sẽ ngủ ở nhà em. Đã lâu rồi chúng ta không được ngủ cùng nhau... Một ngày, hai ngày anh có thể chịu đựng, một tháng, hai tháng anh cũng có thể nhịn được, thế nhưng bây giờ đã sắp nửa năm rồi đấy. Anh biết em không thích làm chuyện đó... nhưng anh thì lại thích kia mà!" Leo lảo đảo dứng lên, giơ tay muốn ôm Lingling, nhưng Lingling lại nhẹ xoay người né tránh. Thấy thế, Leo cũng không cố chấp đòi hỏi, chỉ đứng ở một bên đưa tay cởi nút áo sơ mi, rồi thất thểu đi về phía phòng ngủ, đẩy cửa ra, cũng không để ý đến sự hiện diện của Orm, trực tiếp ngồi lên giường.
Đây là lần đầu tiên Orm nhìn thấy nhan sắc ngoài đời của Leo, nên không khỏi cẩn thận chăm chú quan sát, Nhìn ở ngoài không giống trong hình, bộ dạng này của anh ta vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng quả thật nhìn vẫn rất cục mịch giống gấu.
Orm nhìn chỗ Leo đang ngồi trên giường chính là nơi cô mới vừa cùng Lingling thân mật triền miên xong, trong lòng dâng lên trăm loại tư vị. Lúc này, Leo mới nhìn thấy cô, cất tiếng hỏi: "Cô... cô là ai vậy?"
"Là bạn của em. Đêm nay anh uống nhiều quá rồi." Lingling biết không cách nào nói chuyện với một Leo đang say khướt, nên dùng sức lôi kéo anh đứng dậy, "Anh ra phòng ngủ của khách đi."
Bạn sao?
Orm cười cay đắng.
Có lẽ.
Mà có khi ngay cả làm bạn cũng không được tính ấy chứ?
Leo bị Lingling kéo ra phòng ngủ dành cho khách. Vì anh đã uống rượu rất nhiều nên khi được nằm trên giường liền ngủ mất. Trong lòng Lingling cũng có chút hổ thẹn khi đối mặt với Leo, nên giúp anh kéo chăn ngay ngắn rồi mới rời khỏi.
Trở lại phòng ngủ, Lingling nhìn đồng hồ xem thời gian. Đang là hai giờ rưỡi sáng. Cô nói với Orm: "Đêm nay đừng về nhà."
"Không phải chị có chuyện muốn nói với em sao?"
"Hiện giờ đầu chị như rất rối. Em ngủ cùng chị đi, được không?"
Orm gật đầu, ôm Lingling nằm trên giường. Orm biết, cô đã yêu Lingling, bắt đầu từ lần đầu tiên hai người hôn nhau kia. Tuy cô đã yêu, nhưng cô không muốn kéo Lingling rơi xuống nước, bởi vì sau khi chia tay với Jayna, cô đã biết con đường của đồng tính luyến ái không hề dễ đi, một chút lòng tin sẽ vượt qua mọi khó khăn cũng không có, thậm chí cô đã dự định và chuẩn bị cho một cuộc sống cô độc đến cuối đời.
Cô cũng biết, hiện giờ Lingling đang bị dòng xoáy mâu thuẫn bủa vây, vừa phiền não với những chuyện xảy ra, vừa cảm thấy áy náy với bạn trai. Đã phóng túng một lần xong rồi, chính mình cũng nên sắp xếp lại suy nghĩ để trở về cuộc sống cũ, quay về làm người lương thiện như trước.
Lingling dựa sát vào người Orm, trong lòng lấn cấn khó nghĩ. Cô biết mối quan hệ giữa cô và Leo đã không còn tiếp tục được nữa. Đã từ lâu cô không có chút cảm xúc với Leo. Nếu đã đến lúc chia tay, cô sẽ không bao giờ khó xử chính mình về mặt tình cảm.
Mặt khác, cô cũng biết con đường đồng tính luyến ái kia không hề dễ đi như trong tưởng tượng. Cứ nhìn người bạn học Nychaa đi, dưới áp lực của gia đình đã phải chấp nhận kết hôn đó thôi. Và cũng nhìn tình yêu vô cùng tuyệt đẹp năm xưa của Orm Kornnaphat và Jayna Angelina đi, dưới tác động của xã hội đã phải đi đến kết cuộc chia tay rồi đấy. Vậy thì chuyện giữa cô và Orm sẽ đi được đến đâu? Lại hỏi chính mình, bản thân có đúng là yêu Orm rồi không? Lingling không biết, cô chỉ biết là cô thích nhìn Orm, thích gặp mặt Orm, thích cùng nói chuyện với Orm, dù cho đó là cuộc đấu võ miệng cũng đã đủ để cô cảm thấy thoả mãn.
Đó là các dấu hiệu của yêu sao?
Lingling cực kỳ rối rắm.
Lingling ôm chặt Orm, không muốn mất cô, nhưng hiện giờ cũng không biết nên làm gì. Thật sự Lingling rất ghét những lúc thế này khi không cách nào khống chế được tâm trạng trong lòng bàn tay.
Dường như Orm cảm nhận được sự giãy giụa trong tâm lý của Lingling, nên đưa tay vỗ về lưng Lingling.
"Đừng suy nghĩ nhiều quá, ngủ đi. Chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh lại, chị sẽ phát hiện thì ra mọi chuyện chỉ là một giấc mộng. Ngủ đi, đừng để bản thân mình phải khó xử."
Lời nói của Orm như có hiệu quả ru ngủ người khác. Sau nhiều lần suy đi nghĩ lại những mâu thuẫn vờn quanh trong đầu, Lingling cũng cảm thấy mệt mỏi, chầm chậm đi vào giấc ngủ.
Chờ đến khi Lingling thật sự ngủ say, Orm vươn tay khẽ vuốt những vết nhăn vẫn còn hằn giữa hai hàng lông mày của Lingling, nhẹ nhàng cúi người hôn lên trán cô, nhìn thấy bao thư đang nằm trên đầu giường, cầm lên xem một chút. Một bao thư dày cộm, hẳn là bên trong chứa một vạn tệ chẵn, hoặc có thể là nhiều hơn con số đó.
Orm cười khẽ, móc ra một cây cọ màu, ở mặt ngoài bao thư vẽ một cô gái có gương mặt tươi cười xán lạn như ánh mặt trời, viết xuống bốn chữ vô cùng bay bướm: Chúc chị hạnh phúc, rồi đặt ngay bên gối Lingling, nhìn chăm chú gương mặt đang say ngủ kia, lại cúi người dịu dàng hôn một cái cực kỳ nhẹ như chuồn chuồn lướt nước trên bờ môi mềm mại, sau đó không gây ra chút tiếng động lặng lẽ đóng cửa.
Sau khi Lingling tỉnh lại, vuốt lên phần gối bên cạnh không còn chút hơi ấm, liền biết Orm đã sớm đi rồi. Cô cầm thư lên, cảm giác nặng trịch ấy làm đau cánh tay cô.
Thật lâu đến nay, người đã sớm quên khóc là gì như Lingling Kwong, thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt tươi cười trên bao thư, nước mắt lại rơi xuống từng giọt, từng giọt rồi trở thành cơn mưa nặng hạt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co