Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

23

LingOrmTruyen123

Lingling hồn bay phách lạc rời giường, không còn lòng dạ chỉ thẫn thờ thay quần áo. Vốn cô muốn đến phòng vệ sinh để rửa mặt, nhưng lại mở cửa thư phòng.

Lingling nhớ lại khoảnh khắc khi Orm lần đầu tiên bước chân vào nhà cô. Trên đường tham quan đã mở cửa vào thư phòng, khi nhìn thấy một tủ sách hoành tráng được sắp xếp đầy sách trong đó, đôi mắt trong veo của Orm đã ánh lên sự say mê không thể che giấu.

Lingling nhớ lại khoảnh khắc chỉ mới ngày hôm qua thôi, sau khi ăn trưa xong, Orm và cô đã vào thư phòng để nghỉ ngơi tán gẫu. Orm nói với cô: "Từ trước đến giờ tôi chỉ thích nhất hai tác giả nam, chính là Lỗ Tấn* và Hemingway**. Tôi đã xem qua không biết bao nhiêu lần tác phẩm «The old man and the sea***» của ông ấy, trong đó thích nhất câu 'Con người có thể bị huỷ diệt chứ không thể bị đánh bại'. À còn câu này nữa 'Nhưng dù sao đi nữa, làm gì có chuyện nào dễ dàng đâu chứ?"

(*Lỗ Tấn: nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc, được giới nghiên cứu văn chương coi là người đặt nền móng cho văn chương hiện đại Trung Quốc và là bậc thầy của thể loại truyện ngắn. Đây cũng là tác giả chị Lam Tịch ngưỡng mộ nhất.

**Ernest Hemingway: tiểu thuyết gia người Mỹ, một nhà văn viết truyện ngắn và là một nhà báo. Ông rất hay đề cập đến 'nguyên lý tảng băng trôi' trong tác phẩm của mình. Nhân vật trung tâm thường là người mang đặc trưng của chủ nghĩa chấp nhận nghịch cảnh, thể hiện một lý tưởng được miêu tả là 'vui lòng chịu sức ép'.

***«The old man and the sea» kể về cuộc chiến đấu của ngư dân già người Cuba và con cá kiếm ba ngày ba đêm, sau khi giết được nó, ông treo bên mạn thuyền để mang về nhà thì lại bị đàn cá mập tấn công, sau khi chiến đấu ngoan cường đánh đuổi đàn cá mập, ông chỉ nhận được mỗi cái xác không của cá kiếm.)

Orm vừa nói, vừa cầm bút hí hoáy tô vẽ gì đó trên trang giấy. Mấy phút sau, cô cầm đưa đến trước mặt Lingling, vẻ mặt tươi cười đầy rạng rỡ như một đứa nhỏ vừa hoàn thành xong một việc, nói: "Tặng chị."

Lingling mỉm cười, cầm lấy nhìn xem. Trên giấy vẽ một chiếc thuyền nhỏ đơn độc cùng một người ngư dân già quật cường trước hiểm cảnh, trên tay cầm một cần câu dài thẳng tắp, giữa một mảnh biển rộng mênh mông.

"Vậy em thích nhất Lỗ Tấn ở điểm nào?"

"Tính cao ngạo." Orm đáp, vẻ mặt đầy mê say khi nói đến những điều mình tâm đắc, "Tôi đã đọc vô số lần các tác phẩm của ông ấy đến mức thuộc nằm lòng. Chị cứ tùy tiện kiếm một câu đi, tôi sẽ biết nó nằm trong tác phẩm nào ngay."

Lingling không tin. Cô cầm quyển «Tuyển tập tiểu thuyết Lỗ Tấn», tùy ý mở đại một trang, đọc một dòng: "Tự mình muốn ăn thịt người, lại sợ mình bị người ăn thịt, cho nên những con mắt gườm nhau bằng cái vẻ ngờ vực rất sâu..."

"Nằm trong «Nhật ký người điên*»"

(*«Nhật ký người điên» là truyện ngắn đầu tay của Lỗ Tấn, đề cập đến chứng bệnh 'bách hại cuồng' (một dạng bệnh điên cứ nghĩ mọi người xung quanh đang muốn bách hại rồi giết mình) và tình trạng ăn thịt người ở Trung Quốc.)

Lingling nở nụ cười, lại đọc tiếp: "Đội quân tìm phương thuốc trường sinh không kiếm ra núi tiên, rốt cuộc Tần Thủy Hoàng phải chết. Thế hệ sau Hán Vũ đế cũng cử người đi tìm, nhưng vẫn như thế, không lại hoàn không."

"Nằm trong «Vá trời*»"

(*«Vá trời» đề cập đến rất nhiều điển tích của Trung Quốc nhưng được viết lại với phong cách của Lỗ Tấn, như Nữ Oa luyện đá vá trời, Hằng Nga trộm thuốc trường sinh lên trời,...)

Lingling bắt đầu thấy kinh ngạc, lại tiếp tục đọc: "Tôi một mình đi xa, chẳng những không có anh, mà cũng không có cái bóng nào khác trong bóng tối. Chỉ có mình tôi bị bóng tối nuốt chửng, thế giới ấy hoàn toàn chỉ thuộc về tôi."

Orm suy nghĩ một chút, mới đáp: "«Lời giã từ của cái bóng*»."

(*«Lời giã từ của cái bóng» là một truyện rất ngắn nói về những lời thì thầm của một chiếc bóng khi chủ nhân của nó đang chìm trong giấc ngủ say. Nó muốn từ biệt chủ nhân để không còn phải quẩn quanh ở nơi chẳng nơi nào cả.)

Lingling lại đọc: "Con đường rõ ràng rất lầy lội, ngước lên nhìn trời, đám mây dày đặc đã tan hết, một vầng trăng tròn tỏa ra ánh sáng lạnh lùng."

"«Con người cô độc*»"

(*«Con người cô độc» kể về cuộc đời của một người 'rất kỳ quặc' trong con mắt người đời. Sau khi bà nội mất đi vì bệnh, anh ta trở thành một con người cô độc sống heo hắt trong cuộc đời.)

Lingling không đọc nữa, cô tin Orm. Đặt quyển sách trong tay xuống, giữ nụ cười nhẹ trên môi, Lingling khen Orm có khả năng nhớ thật cao siêu.

Nhớ đến hôm qua hai người vẫn còn cười nói náo nhiệt như thế, còn ngày hôm nay đột nhiên lại quay ngắt vào không khí trầm lặng thế này. Bảo sao không khiến người ta thấy thương cảm đây?

Lingling vuốt ve bức tranh người ngư dân già trước biển của Orm, nước mắt lại bắt đầu chảy xuống.

Rửa mặt xong, Lingling sắp xếp lại suy nghĩ, đẩy cửa phòng khách bước vào trong. Leo vẫn còn nằm ngủ say sưa. Lingling ngồi bên giường nhìn anh, trong lòng cảm thấy hổ thẹn và tự trách, Mình đã làm gì người đàn ông vô tội này?

Nếu cứ tiếp tục như vầy cũng không phải là một biện pháp lâu dài, vẫn nên chia tay đi thôi! Càng để thời gian kéo dài sẽ càng tạo cho anh ấy những thương tổn sâu sắc hơn. Có lẽ vẫn nên chia tay càng sớm càng tốt, như thế mọi chuyện sau này mới tốt đẹp được.

Lingling đánh thức Leo dậy, bảo anh mau đi rửa mặt để còn đi làm. Leo mơ màng ngồi dậy, vỗ hai tay vào đầu vài cái.

"Hôm qua anh uống say khướt, chắc đã làm phiền em nhiều lắm."

Lời nói khách sáo như thế nên có ở một đôi tình nhân sao? Lingling cười khổ, lắc đầu nói: "Mau đi sửa soạn một chút rồi còn đi làm. Ừm mà lúc nào rảnh chúng ta gặp nhau đi. Em có chuyện muốn nói với anh."

"Hiện giờ không thể nói sao? Chuyện gì vậy?"

"Sắp đến giờ đi làm rồi, mau dậy đi."

"Được." Phụ nữ thì còn có chuyện đại sự gì để bàn bạc chứ? Leo không phát hiện ra điểm dị thường ở Lingling, cũng như không quá để ý đến lời nói của Lingling.

Quả nhiên đàn ông không bao giờ nhạy cảm những chuyện thế này như phụ nữ.

Lingling ngồi ở văn phòng, cân nhắc nên nói lời chia tay với Leo như thế nào. Một khi cân nhắc liền cân nhắc suốt ba ngày.

Ngày hôm đó, sau khi tan tầm, Lingling sau khi cân nhắc kỹ lưỡng mọi chuyện đã đưa ra quyết định cuối cùng. Tối nay dù thế nào cũng phải đi nói lời chia tay.

Chín giờ tối, trước cửa nhà Leo, Lingling nhìn cánh cửa, định giơ tay nhấn chuông cửa, nhưng suy nghĩ lại, thả tay xuống, lục từ trong túi lấy ra chìa khoá, tự mình mở cửa đi vào.

Trong phòng khách không có ai, ở nhà bếp cũng không có ai. Nhưng trong phòng ngủ đang khép cửa hờ lại có tiếng ồ ồ thở dốc cùng tiếng rên rỉ truyền ra ngoài. Lingling chầm chậm đi tới, xuyên qua khe cửa nhìn thấy một cảnh ở bên trong làm cô thật muốn ói.

Một cô gái tóc ngắn đang ngồi trên đùi Leo, hai thân thể trần trụi không ngừng chuyển động. Lingling kinh ngạc đứng bất động, hai mắt mở to nhìn trừng trừng hai người, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Hai người bên trong đang chìm đắm trong sự kích tình của dục vọng nên không hề phát hiện sự tồn tại của Lingling đang đứng ngay cửa. Lingling lặng lẽ trở lại phòng khách, ngồi trên ghế sofa chờ đợi, cô đang chờ hai người họ xong việc để dễ bàn chuyện.

Lingling có chút buồn phiền. Dù cô không hề có cảm giác với Leo, nhưng suy cho cùng hai người cũng đã quen thời gian rất dài, nhiều ít gì vẫn có chút tình cảm với nhau. Cô luôn cho rằng Leo rất chung tình, không bao giờ ngờ người rất hiểu nhân lễ nghĩa như Leo cũng có thể lén lút sau lưng cô làm ra loại chuyện thế này. Đàn ông mà, có lẽ đều có một căn bệnh chung của đàn ông.

Tuy nhiên Lingling không hề có ý trách Leo, vì dù sao bản thân cô cũng đã làm chuyện quá trớn trước. Nhưng đúng vào khoảnh khắc này, Lingling triệt để biến mất mọi hứng thú với đàn ông.

Lingling không biết rốt cuộc Leo đã lén lút sau lưng cô dây dưa với bao nhiêu đàn bà, nhưng cô cũng chẳng muốn biết loại chuyện ấy. Cô cảm thấy Leo thật dơ bẩn, tuy cô cùng Leo không phát sinh quan hệ thân mật đã một thời gian rất lâu, nhưng cô vẫn sẽ kiên quyết với quyết định ngày mai phải đi bệnh viện kiểm tra toàn bộ thân thể một lần, bằng không nhất định cô sẽ không vượt qua được cửa ải tâm lý bản thân bị dính bẩn.

Lúc này Lingling rất nhớ Orm, rất muốn được ôm thân thể mang theo mùi hương dịu nhẹ của Orm yên bình đi vào giấc ngủ.

Một hồi lâu sau, cửa phòng ngủ mở ra, Leo ẵm cô gái nọ bước ra ngoài. Thân thể hai người vẫn trần truồng, dường như đang muốn đi vào phòng tắm để tiếp tục tắm uyên ương. Lingling nghe thấy tiếng động liền đứng lên, cất tiếng cười: "Hai người đã xong việc chưa?"

Leo nhìn thấy Lingling, một tia sấm sét giữa trời quang đánh thẳng vào gáy anh, nhẹ buông tay, cô gái đang ẵm trong lòng liền rơi thẳng đứng xuống đất, một tiếng rít 'Á' đột ngột vang lên, nghe đặc biệt chói tai.

Leo làm sao cũng không thể ngờ anh lại bị Lingling bắt gian ngay tại trận. Anh là một người đàn ông bình thường, mà đã là người bình thường thì đương nhiên đều có nhu cầu sinh lý.

Thế nhưng bất hạnh thay Lingling không hề có chút hứng thú đối với chuyện này, vì không có chỗ xả nên anh chỉ còn cách chạy ra ngoài tìm 'gà' để giải quyết nhu cầu. Lần này bị Lingling bắt gặp, quả thật Leo chỉ muốn khóc, vì không phải anh cố ý làm vậy!

Cô gái tóc ngắn kia có vẻ như cũng đã gặp rất nhiều trường hợp thế này khi đi khách, chỉ bình thản nhìn Lingling, lại quay sang nhìn bộ dạng rối bời lúc này của Leo, trong lòng liền hiểu đại khái mọi chuyện, Chắc lại thêm một ông chồng đi ăn vụng bị vợ nhà bắt gian tại trận không thể chối cãi được nữa rồi đây. Cô gái nọ tự mình đứng dậy, bình tĩnh quay trở lại phòng ngủ mặc quần áo vào.

Lingling đưa mắt lườm Leo vẫn còn đang ngây ngốc đứng chết trân tại chỗ, nói: "Trước tiên cứ mặc quần áo tử tế vào đi."

Lúc này Leo mới lấy lại tinh thần, mau chóng chạy vào phòng ngủ, luống cuống tay chân cầm lấy quần áo mặc lên người. Có thể do tốc độ quá vội vàng mà anh nhét cả hai chân vào cùng một ống quần, xém chút đã vấp ngã, chỉ có thể gấp gáp nhảy một chân cởi ra, rồi mới mặc lại đàng hoàng.

Chờ đến khi anh mặc quần áo xong xuôi, cô gái nọ giơ tay trước mặt anh, Leo vội vàng tìm lấy cái ví, đếm cũng không đếm, trong ví đang có bao nhiêu tiền cũng móc hết ra đưa cho cô, vẻ mặt nhăn nhó nôn nóng, cất tiếng nhỏ giọng thúc giục: "Cô đi nhanh đi, mau đi đi giùm tôi!"

Cô gái cũng nghe lời rời đi, tuy nhiên tốc độ rời đi lại không hề nhanh, mà chỉ chậm rãi mở cửa, khoan thai đi ra ngoài. Dù gì cô cũng là gái gọi cao cấp trong giới, thường xuyên ra vào các quán rượu lớn, nhìn thấy rất nhiều người có máu mặt, quen biết nói chuyện trong số đó cũng rất nhiều, vì thế với tình huống này cô việc gì phải hoang mang cơ chứ? Huống chi, làm gái cũng có tôn nghiêm của việc làm gái.

Trước khi cô rời đi, còn cố ý liếc nhìn Lingling thêm vài lần, nghĩ thầm, Người phụ nữ này cũng thật biết điều, không hề giống mấy mụ vợ bình thường khác khi gặp phải cảnh này đã sồn sồn nhảy dựng cuồng loạn hết cả lên.

Đàn ông thật vô liêm sỉ, bên người đã có phụ nữ xinh đẹp dường này, mà vẫn khoái chạy ra bên ngoài tìm mấy người như bọn mình. Thế nhưng sự vô liêm sỉ của bọn họ chính là bát cơm kiếm ăn của mình, cũng chẳng có gì hay để lên lớp hay can thiệp vào. Cô gái sờ mấy tờ tiền mới cóng đang yên vị nằm trong ví, khoé miệng hừ lạnh ra một chữ: "Đáng!"

Leo giống như một cậu bé đã biết mình làm sai, ngồi cúi đầu trước mặt Lingling chờ đối phương lên tiếng khiển trách. Vốn Lingling đang khổ não suốt ba ngày làm thế nào để nói tiếng chia tay, lần này thì đúng là cái cớ tốt, vô cùng đúng lý hợp tình. Cô cũng không muốn phí lời, ném chiếc chìa khoá lên bàn, nói thẳng: "Chiếc chìa khoá này cũng nên trở về với chủ của nó. Chúng ta chia tay!"

Leo cho rằng Lingling sẽ nháo sẽ mắng, chứ không bao giờ nghĩ cô sẽ bình tĩnh ngồi yên trước mọi chuyện, rồi khi mở miệng nói chuyện liền đề cập ngay đến chuyện chia tay. Vốn Leo đang rất sốt ruột, khi nghe xong câu nói của Lingling càng trở nên luống cuống, anh vội tóm lấy tay Lingling.

"Lingling, em nghe anh nói. Không phải anh cố ý làm thế đâu, bảo đảm sau này anh sẽ không như vậy. Anh..."

"Em biết, anh không cần giải thích gì cả." Lingling rút tay ra, cắt đứt lời nói của anh, "Em không hề có chút nhiệt tình nào với mấy chuyện này, trong lòng em luôn rất biết điều đó. Vì thế, anh ra ngoài tìm người để giải tỏa thì em cũng không có tư cách để trách anh. Nhưng có lẽ chính anh phải nên biết, hai ta nếu cứ như thế này cũng không thể được. Cả đời em đều sẽ không hứng thú với mấy thứ này, chẳng lẽ anh cũng định cả đời chạy ra ngoài tìm gái để giải tỏa như thế sao? Leo Saussay, chia tay đi. Gặp nhau vui vẻ, chia tay êm đẹp, sau này mọi người vẫn là bạn bè."

Leo không muốn chia tay, vội vã nói: "Anh không để ý em có hứng thú với chuyện này hay không, anh chỉ muốn được sống bên em trọn đời. Anh bảo đảm những chuyện thế này chắc chắn sẽ không bao giờ phát sinh lần nữa. Lingling, em phải tin tưởng anh!"

"Không cần đâu, Leo. Chúng ta đều là những người trưởng thành, không phải còn trẻ con mà có thể tùy hứng với mọi chuyện. Tính tình của em như thế nào ắt hẳn anh là người biết rõ nhất. Đã đưa ra quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi." Lingling cầm lấy túi đeo lên vai, đứng lên, "Chia tay đi, đừng níu kéo gì nữa."

Leo cũng đứng lên theo, muốn kéo Lingling lại, nhưng bị Lingling né tránh. Anh nhìn Lingling, có chút tức giận gằn giọng: "Anh không đồng ý chia tay, dù thế nào cũng không đồng ý!"

"Tùy anh, nhưng tôi nhất quyết chia tay." Lingling cười yếu ớt, đi tới cửa, mở ra, trước khi đi khỏi, cô còn tốt bụng nhắc nhở, "Sau này có đi tìm gái thì nhớ mang bao cao su vào, đỡ mắc phải mấy bệnh tình dục."

Leo cúi đầu ủ rũ ngồi trên ghế sofa, bật lửa hút thuốc, hậm hực túm lấy tóc, không nói gì.

Lingling cương quyết rời đi, không hề dừng lại, càng không hề quay đầu nhìn lại.

Trời lại mưa, cơn mưa nhè nhẹ rơi xuống, nhưng hạt mưa lại rất lớn. Mỗi một hạt mưa rơi xuống đất đều có thể làm lớp bụi bặm bám trên mặt đường bắn tung tóe.

Chỉ có ánh đèn đêm xuân làm bạn,

Từng giọt mưa lạnh thấm vào lòng càng thêm buồn.

Lingling ngồi trên xe, thở ra một hơi thật dài, mang theo một tia giải thoát, nhưng một nỗi trầm buồn lại vương vấn xung quanh.

Leo thật tâm yêu Lingling, bởi có yêu nên anh sẽ không vì một câu nói đòi chia tay của Lingling mà ngay lập tức buông tay. Huống chi anh cảm thấy, đôi khi đàn ông ra ngoài quá trớn cũng có thể được người phụ nữ của mình tha thứ. Phóng tầm mắt khắp thế gian, thử hỏi xem có mấy người đàn ông lại không ham muốn có một vợ chín nàng hầu? Người chung tình như Dương Quá sẽ chỉ có trong tiểu thuyết, vì ngay cả người sáng tạo ra Dương Quá là đại nhân Kim Dung không phải cũng đã trải qua vài ba lần kết hôn đầy ầm ĩ đó sao?

Chung tình với chỉ một người đến suốt đời là giấc mơ của mọi đàn ông. Nhưng nay Tần mai Sở lại là hiện thực của mỗi người đàn ông.

Mà trên thật tế, đàn ông có thể thật lòng thương yêu bao nhiêu người phụ nữ cùng một lúc?

Khi đối mặt với sự rung động của tình yêu, nếu so giữa đàn ông và phụ nữ về mặt khăng khăng thủ thân như ngọc chỉ dành cho người mình yêu thì có lẽ đàn ông yếu thế hơn khá nhiều.

Leo cảm thấy bản thân đã rất tốt, chí ít trong lòng anh, tình yêu với Lingling là chân thành, chỉ chứa đựng mỗi một hình bóng của Lingling. Vì thế, anh lại giống như hồi mới quen, bắt đầu khai triển thế tấn công mãnh liệt để theo đuổi lại Lingling. Thế nhưng với hình thức theo đuổi kiểu này, Lingling đã sớm không còn thấy choáng ngợp. Mặc kệ Leo tỏ ra ăn năn chuộc lỗi bao nhiêu, cô đều rất thờ ơ không hề động lòng.

Lingling biết cô và Leo đã không còn chút khả năng tiếp tục gắn bó lâu dài được nữa, huống chi trong lòng cô lúc này đã có hình bóng của Orm. Đó là chưa kể mỗi lần nhớ đến chuyện Leo ở bên ngoài lung tung tìm gái để giải quyết nhu cầu đã khiến cô cảm thấy rất buồn nôn. Ngựa tốt không quay đầu ăn máng cỏ cũ. Lingling rất quyết tuyệt trong chuyện cắt đứt quan hệ với Leo.

Hiện tại Leo đã không còn đủ sức tạo nên quấy nhiễu trong lòng Lingling, nhưng Orm lại thường xuyên để Lingling phải đau lòng. Khi chia tay với mối tình đầu, Lingling đã không khóc. Khi chia tay với Leo, cô cũng không hề khóc. Thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt cô gái tươi cười xán lạn như ánh mặt trời do Orm vẽ trên bao thư, lại làm cho cô cảm thấy đau đớn khóc không ngừng. Lingling biết rõ, địa vị Orm trong lòng cô đã vượt xa hai người bạn trai cũ kia.

Đây là yêu sao? Nếu là yêu, vì sao mỗi khi nhớ đến lại cảm thấy do dự? Nếu không phải yêu, vì sao mỗi lần nhớ đến đều cảm thấy đau lòng?

Lingling chưa từng có mối quan hệ kiểu này với phụ nữ. Cô cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình. Dù người phụ nữ có mạnh mẽ đến đâu, hầu như đều hy vọng có một mái ấm cho riêng mình, có một người chân chính thuộc về mình, có thể hiểu rõ bản chất thật sự nhưng vẫn yêu mình và lúc nào cũng sẽ ở bên cạnh chia sẻ với mình.

Chỉ một năm nữa thôi Lingling sẽ bước qua tuổi ba mươi – một độ tuổi thể hiện sự chín chắn. Cô không hề giống Ginny Natnicha có thể đùa giỡn ái tình, chợt đến chợt đi như cơn gió giữa bao người.

Năm tháng trôi qua khiến con người già đi, cho nên cô sẽ không lãng phí cảm tình của mình, cũng như không muốn kéo dài kiểu tình yêu bồng bột của những thanh thiếu niên mới lớn nay thích người này mai yêu người khác.

Vì thế, hiện giờ cô cần phải mượn thời gian để làm rõ, rốt cuộc cô đối với Orm là loại tình cảm gì? Nếu không phải là tình yêu, cho dù không nỡ nhưng cô nhất định sẽ buông tay ngay lập tức. Còn nếu là tình yêu, cho dù có khó khăn dường nào nhưng cô nhất quyết sẽ không bỏ qua đoạn tình cảm ấy.

Lingling vì muốn kiểm tra bản thân có phải đã chuyển hướng sang yêu thích phụ nữ hay không, nên bắt đầu đem tầm mắt sang ngắm nhìn các mỹ nhân xinh đẹp xung quanh. Rất đáng tiếc, ngoại trừ cảm thấy nhan sắc của những người ấy rất đẹp, thì thật sự không còn cảm giác gì khác. Lingling bắt đầu vì chính mình làm ra tổng kết: Ngoại trừ Orm Kornnaphat, mình đối với những người phụ nữ khác không hề có cảm giác gì, vẫn rất bình thường.

Trời đã vào thu, nhiệt độ dần chuyển lạnh, thời tiết ngày càng mát mẻ.

Lingling đã chia tay với Leo được một tháng. Trong một tháng này, cô không liên lạc với Orm lấy một lần, nhưng cô lại thường nhớ đến Orm.

Mỗi lần nhìn bức họa hoa mai trên tường ở văn phòng thường làm cô đờ người, còn khi về nhà nhìn bức họa hoa lan trên tường phòng ngủ lại làm cô thẫn thờ. Cô muốn nhìn thấy nụ cười của Orm, muốn gặp mặt Orm, muốn tất cả những gì thuộc về Orm, tuy nhiên cô không rõ có nên đi tìm Orm hay không. Con đường phải đi của mối quan hệ nữ – nữ khó khăn ra sao? Người tinh tường nào đều sẽ biết rất rõ chuyện đó.

Lúc nào mà chẳng như thế, tình cảm giữa hai người lúc bắt đầu đều sẽ ngọt ngào tựa như mật, nhưng qua thời gian dần trôi sẽ từ từ chuyển biến trở thành nhạt nhẽo vô vị. Qua ba mươi ngày cân nhắc và suy nghĩ kỹ lưỡng, Lingling khẳng định bản thân đã yêu Orm, nhưng không dám khẳng định cô có thể nắm tay Orm chậm rãi hưởng thụ cuộc sống dài đằng đẵng trước mắt không?

Lingling từ chối sự theo đuổi của Leo vô cùng kiên quyết. Vị huynh đài Leo này cũng cực kỳ kiên quyết theo đuổi Lingling. Khoảng thời gian này, tâm trạng của Lingling vốn đang khá thấp, sau khi bị Leo quấy nhiễu ngày đêm, cô cảm thấy phiền càng thêm phiền.

Hôm nay, Leo lại đến tìm Lingling vào giờ tan tầm. Lingling liếc nhìn anh, rồi kéo anh vào siêu thị, mua nửa kí cà rốt, quăng trước mặt Leo, hỏi: "Anh có thể ăn hết đống này không?"

Leo không hiểu trong hồ lô của Lingling đang bán thuốc gì, anh nhìn đống cà rốt trước mặt cảm thấy rất khó xử, sau một lúc mới miễn cưỡng cầm một củ lên, đưa lên miệng cắn một cái, chỉ vừa mới nhai vài lần đã muốn phun ra, nhưng ngại đang có Lingling đứng đó, cũng biết không nên phun ra lúc này, chỉ có thể cau mày nhắm mắt nỗ lực nuốt xuống. Anh để củ cả rốt trong tay về lại vị trí cũ, nở nụ cười nhu hòa, nói: "Thứ này... còn sống nên không dễ ăn."

Lingling nhướn mày, mỉm cười: "Thế mà có người ăn được suốt ba tháng luôn đấy. Vậy ra anh không thể làm được? Leo Saussay, làm bạn bè thì em hoan nghênh, nhưng nếu anh không biết thân biết phận muốn điều hơn thế, đến lúc đó đừng trách em trở mặt không quen."

Leo không phải đứa ngốc. Chỉ với câu nói ấy, anh đã biết được ý tứ của Lingling khi bảo anh ăn cà rốt sống kia. Ý của cô chính là, Anh mau nhanh ch.ết tâm đi. Ngay cả cà rốt mà còn không cố gắng ăn hết thì làm sao hy vọng những ngày sau này, anh có thể chịu đựng được cuộc sống sinh hoạt như hòa thượng?

Đồng thời Leo cũng có thể từ lời nói của Lingling mà nghe ra được, trong lòng Lingling lại có người khác, hơn nữa người này còn vì cô mà chấp nhận ăn cà rốt sống suốt ba tháng. Có cả vụ ăn cà rốt sống chỉ để theo đuổi phụ nữ nữa sao?

Leo rất hối hận, Vừa nãy sao không cố sức liều mạng ăn hết một củ cà rốt? Một cơ hội tốt để chuộc lỗi lầm mà lại dễ dàng bỏ qua mất, đúng là bản thân nên bị sét đánh ch.ết! Leo cũng rất buồn bực, Người kia vì để hấp dẫn sự chú ý của Lingling mà gồng mình ăn cà rốt thật sao? Phương pháp theo đuổi phụ nữ có muôn hình vạn trạng, cũng thật thiệt thòi cho hắn ta có thể nghĩ ra chiêu làm tổn hại bản thân như vậy. Ăn cà rốt sống sao? Quả thật chẳng khác gì tự ngược!

Nhưng Leo đối với bản thân luôn rất tự tin, chỉ cần người ta còn chưa kết hôn, thì dù trong lòng có người khác cũng chẳng quan hệ gì. Dẫu sao đi nữa, môi trường ngày nay chính là cạnh tranh công bằng, ai giành được thì có thôi. Thời đại ngày nay, sói thì nhiều nhưng thịt chả có bao nhiêu, tỉ lệ nam nữ bị chênh lệch nghiêm trọng, bước chân ra đường toàn gặp lưu manh đảo quanh qua lại tìm kiếm mồi ngon, thật vất vả mới gặp được đối tượng phù hợp với tâm ý, làm sao có thể nói buông liền buông? Chỉ là sách lược theo đuổi có lẽ nên thay đổi một chút.

Những ngày sau đó, số lần Leo đến tìm Lingling ngày một ít đi, nhưng số lần gọi điện ân cần hỏi han lại ngày một nhiều lên. Lingling nhận được điện thoại, cũng coi như bạn bè xã giao bình thường để nói chuyện với anh. Lingling nghĩ, Hiện giờ muốn Leo bỏ cuộc hiển nhiên là chuyện không thể, nhưng con người dù cố gắng thế nào cũng không thể thắng nổi thời gian. Ngày tháng trôi qua, Leo sẽ tự động biết khó mà lui.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co