Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

29

LingOrmTruyen123

Nhưng khi Lingling bình tĩnh lại, đem đầu đuôi câu chuyện suy nghĩ một lượt, bất chợt phát hiện sự tình có gì đó không đúng. Cô và Jayna vẫn thỉnh thoảng gặp nhau trao đổi về công việc, khi tán gẫu với Jayna, cô có uyển chuyển đề cập đến Orm, cũng nhân tiện quan sát thật kỹ biểu hiện trên gương mặt của Jayna.

Lingling phát hiện mỗi khi Jayna nhắc đến Orm, vẻ mặt Jayna sẽ ngay lập tức biến chuyển thành vẻ dịu dàng, nhưng trong đáy mắt vẫn luôn chất chứa sự mất mát cứ dây dưa vương vấn không bao giờ biến mất. Điều này để Lingling biết được vào lúc này, tuy Orm và Jayna vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết, nhưng sự thân thiết này cũng chỉ có thể là giữa hai người bạn thân, chứ không hề tiến triển lên mức cao hơn.

Lingling khá hiểu tính cách Orm. Cô biết tuy Orm nhỏ tuổi hơn cô, nhưng sẽ không bao giờ có tư tưởng đi đùa giỡn ái tình. Không những thế, cô có thể cảm nhận được sự yêu thương không thể giấu nổi trong ánh mắt Orm mỗi khi nhìn cô.

Vậy tại sao đột nhiên Orm lại cắt đứt liên hệ với mình? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hay là đã bị cái gì đó kích thích?

Nhớ đến Orm đã từng vì Jayna mà cùng người nhà xào xáo đến mức đoạn tuyệt quan hệ, nhưng sau đó Jayna lại nói lời chia tay, trong lòng Lingling chợt sáng tỏ, Lẽ nào do Orm đang sợ? Một lần bị rắn cắn, mười năm vẫn sợ dây thừng? Bị tổn thương một lần, tự nhiên sẽ sợ bị tổn thương lần nữa?

Lingling quyết định sẽ để xuống mặt mũi, đợi đến cuối tuần sẽ tự mình đi tìm Orm hỏi mọi chuyện cho ra lẽ. Cô đã bỏ qua mối tình đầu một lần, mà Orm đây lại là con gái, đối với Lingling mà nói, cũng coi như mối tình với phụ nữ đầu tiên của cô. Mà mối tình đầu lần này hiển nhiên có chút khắc sâu hơn mối tình đầu lần trước, vì thế cô không muốn lại bỏ qua.

Trong lúc Lingling đang suy tư, thì đồng thời Jayna cũng đang suy tư. Thời gian cô và Orm quay lại tiếp xúc lần nữa đã không thể tính là ngắn, Orm cũng sớm giống dĩ vãng đã tự nhiên ở bên cạnh cô, thế nhưng Orm vẫn cứ luôn duy trì một đoạn khoảng cách rất lớn cùng cô. Tuy Orm không nói rõ, nhưng cô có thể cảm nhận được, Jayna mẫn cảm phát hiện trong lòng Orm đang tồn tại một người.

Nhưng người kia có thể là ai?

Jayna dù suy nghĩ đến nát óc cũng không thể nghĩ ra được. Cô thật muốn trực tiếp đi hỏi Orm, nhưng lại sợ nghe được một đáp án chứng thực mọi chuyện, nên trong lòng không ngừng rối rắm.

Cũng may trong khoảng thời gian này có Ginny giúp Jayna phân tâm, nhờ thế Jayna có thể chuyển hướng suy nghĩ sang để tâm chuyện khác.

Kể từ lần gặp nhau ở bữa tiệc công ty của Nychaa vừa rồi, Jayna và Ginny chính thức quen biết nhau. Sau khi Ginny nhìn thấy những tác phẩm của Jayna, liền cực kỳ yêu thích, cho nên thường để một số dự án quảng cáo hoặc tuyên truyền ấn phẩm tầm cỡ trong công ty giao cho Jayna tiếp nhận. Một khi phải tiếp xúc vì công việc ngày một nhiều, rất tự nhiên cả hai sẽ dần thâm nhập vào cuộc sống của nhau. Mỗi khi hai người rảnh rỗi thường hẹn nhau đi uống buổi trà chiều hoặc đi dạo phố.

Ginny vẫn giống con bướm như xưa, đảo quanh giữa những anh chàng mỹ nam đẹp mã đùa giỡn tình yêu. Sau khi Jayna biết điều đó cũng chỉ nở nụ cười, chưa bao giờ mở miệng nói bất kì điều gì, đối với cuộc sống riêng tư của Ginny cũng chưa bao giờ hỏi đến. Ginny yêu thích loại tính cách trầm tĩnh này của Jayna, rất yêu thích kiểu người ít tọc mạch như Jayna, cũng thích nhìn toàn thân Jayna lộ ra cảm giác có thể thấu hiểu hết thảy mọi chuyện qua đôi mắt sâu như biển.

Tuy nhiên đôi khi Ginny lại phát hiện trên người Jayna tản mát sự ưu thương khiến người đau lòng. Chỉ qua mấy lần nói chuyện với Jayna, Ginny liền biết được cô không có bạn trai.

Nếu xét điều kiện gia đình của Jayna, cũng không thể có điều gì khiến cô ấy thương tâm đến mức đó nhỉ? Thế sự ưu thương toát ra từ người Jayna kia đến từ đâu? Cô ấy là vì ai mà ưu thương đây? Đối với chuyện này, tự nhiên Ginny xuất hiện dày đặc sự hứng thú, vốn là người trời sinh tính tình ngay thẳng nhiệt tình, nên cô rất muốn giúp Jayna giải quyết khó khăn.

Vì thế, tần suất Ginny đến tìm Jayna bắt đầu tăng lên, cũng thường xuyên tìm chút chuyện cười kể cho Jayna nghe để giúp cô thoải mái. Jayna có thể nhìn thấy Ginny dụng tâm giúp cô vui, nên đối với Ginny ngày càng thân thiết, thỉnh thoảng cũng thuận miệng khuyên nhủ Ginny không nên đùa giỡn tình yêu, nếu cứ phí phạm thời gian để chơi bời sẽ không có kết cuộc tốt, nên tìm một đối tượng tâm ý tương thông để ổn định cuộc sống.

Ginny đã nghe quá nhiều khuyên nhủ kiểu này. Cha mẹ thường xuyên khuyên cô, ngay cả cha cô cũng vì chuyện này mà suýt nữa đã cầm gậy đánh cô, nếu không có mẹ cô can ngăn, nếu không phải công ty của gia đình rất cần người như Ginny đứng ra quản lý, sợ là Natnicha lão gia đã không ngần ngại mà vươn tay tát thật mạnh lên bản mặt quá dày kia của cô.

Hai người bạn là Lingling và Kimberley cũng đã từng đi khuyên cô, thậm chí Lingling vì cô đã gìn giữ hình tượng trong sạch, thỉnh thoảng nhắc cô nên lấy tấm gương bạn bè xung quanh để học tập đôi chút. Đến cả những người bạn trai đã cặp kè cũng từng khuyên cô.

Thế nhưng tất cả lời khuyên đó đều chưa từng lọt vào tai cô lần nào. Ginny cảm thấy, Tại sao đàn ông có thể đùa giỡn ái tình, còn phụ nữ lại không thể? Cô không phục chuyện này à nha!

Thế nhưng kỳ quái chính là, đối với lời khuyên nhủ giống như tình cờ hoặc chỉ vô ý mới nói ra của Jayna, thì lại từng chữ từng câu tiến vào trong đầu cô. Ginny nghĩ, Tuổi của mình đã không còn nhỏ, đúng là cũng đến lúc nên ổn định cuộc sống. Thế là cô cầm di động lên, muốn tìm một người tâm ý tương thông với cô, nhưng dò tới dò lui dãy số dài đằng đẵng của những người bạn trai vẫn không thể tìm ra một ai vừa ý. Ginny cảm thấy chán ngán thất vọng, đột nhiên cô phát hiện cuộc sống của cô rất thất bại, sống đến từng này tuổi, ăn chơi đùa giỡn một thời gian lâu đến thế, nhưng lại chưa từng toàn tâm toàn ý đi yêu đương thật sự một ai.

Thật sự là quá thất bại!

Ginny quyết định chấm dứt tình trạng đùa giỡn ái tình kia, cải tà quy chính làm lại cuộc đời. Cô quyết định trước năm 35 tuổi phải có được một tình yêu oanh liệt để không phải hối tiếc điều gì.

Chỉ là trời không chiều lòng người, cô muốn đi yêu nhưng cô lại không tìm thấy tình yêu đích thực nơi đâu. Có điều Ginny cũng không quá vội vã, cô biết đối với chuyện tình yêu, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, vì thế cô chuẩn bị một trái tim nhiệt huyết, một tay giải quyết các hậu quả từ những cuộc chơi tình ái trong quá khứ, một tay đi tìm kiếm một đối tượng tâm ý tương thông với cô. Một người đã quen ăn chơi như Ginny đột nhiên trở nên đoan chính khiến một đống bạn nhậu đã quá quen với tính cách của cô đều không nhịn được mà cảm thấy cả da đầu tê dại.

Mọi người đều cho rằng có lẽ lúc này cô lại đang ấm đầu rồi đây, đều cho rằng sau khi cơn ấm đầu này qua đi cô lại sẽ lập tức tiếp tục lao vào những cuộc chơi tình ái khác ngay thôi.

Chỉ có Ginny là tự mình biết rõ. Lần này cô thật sự muốn cải tà quy chính, có được hay không? Ginny căm giận nghĩ, Mấy người không ai tin tôi làm được, có đúng không? Vậy hãy để bà đây làm cho mấy người tròn mắt lên xem!

Ginny là người nói được làm được. Trên di động của cô đã xóa gần hết số điện thoại của những người tình, một số bữa tiệc chủ yếu chỉ đi nhậu nhẹt cũng đã thiếu vắng đi bóng dáng của cô, tất cả điều này rất có tư thế của lãng tử quay đầu. Cô đem hết thảy đều giao cho thời gian, cô hy vọng một khi thời gian trôi qua, cô có thể như Lingling để lại một ấn tượng ưu tú như 'người phụ nữ đoan chính' trong lòng mọi người. Cô cũng hy vọng ông trời có thể nhìn thấy nỗ lực hết mình của cô, rồi rộng lượng ban thưởng cho cô một người không chỉ để cô yêu, mà cũng sẽ thật lòng yêu con người cô.

Đài truyền hình nơi Itthipat Thanit công tác đang thu hình chương trình có một vị nhạc sĩ mà Lingling đang muốn viết bài phỏng vấn, nên cô thông qua Itthipat mời vị nhạc sĩ này đến Znews. Sau một hồi nói chuyện tâm tình, nhạc sĩ phải chạy vội đến đài phát thanh có một tiết mục khác đang chờ thu âm, vì thời gian quá gấp nên không cách nào cùng Lingling và Itthipat ăn cơm tối.

Để bày tỏ cám ơn, Lingling chủ động mời Itthipat ăn cơm, đương nhiên Itthipat mừng rỡ như điên đồng ý ngay lời mời.

Lúc chiều tối, Orm làm xong công việc, ra khỏi tàu điện ngầm, đi ngang qua Znews, thì nhìn thấy Lingling và Itthipat đang sánh vai bước ra cửa, trong lòng thoáng chốc cuộn lên một trận đau đớn. Khi Lingling quay đầu lại, cũng thấy Orm, nhìn thấy dáng vẻ đầy cô độc của Orm đang đứng một mình ở góc không xa, trong đôi mắt tràn đầy vẻ đau thương, lập tức trong lòng Lingling cảm thấy căng thẳng.

Quả nhiên em ấy vẫn rất để ý mình.

Mặc dù Lingling đã quyết định cuối tuần này sẽ đi tìm Orm để hỏi ra lẽ mọi chuyện, nhưng bây giờ cô cũng muốn chọc tức Orm, nên cố ý vừa nói vừa cười vui vẻ cùng Itthipat Thanit. Sau một lúc cô đảo mắt qua nơi Orm vừa đứng, nhưng không còn thấy bóng dáng Orm.

Là ảo giác sao? Làm sao như thế được?

Orm nhìn thấy Lingling nở nụ cười đầy mê hồn với một người đàn ông, hồn bay phách lạc đi bộ trên đường.

Chị ấy chưa từng cười kiểu đấy với mình bao giờ. Đúng là cuối cùng chị ấy cũng sẽ chọn đàn ông mà thôi. Quả nhiên chị ấy chỉ chơi đùa cùng mình. Trong lòng thật đau đớn quá!

Orm nhớ lại những chuyện từ nhỏ đến lớn đã trải qua, nhớ lại hai đoạn cảm tình mà cô đã rơi vào, không khỏi ngửa đầu khóc than:

Ai, có thể chôn vùi đau thương,

cười nhạo thế giới đảo điên, cùng trái tim rồ dại;

Ai, có thể khiến lòng tôi say,

ngắn ngủi nhưng lại vĩnh hằng;

Ai, có thể hiểu rõ lòng tôi,

để cuộc sống không còn hối tiếc;

Ai, có thể vươn tay giúp tôi,

mặc vạn ngược xuôi tranh đoạt;

Ai, có thể giúp tôi thức tỉnh,

vượt qua u mê tăm tối;

Ai, có thể quay lưng mặc tôi,

một mình cô độc đến ch.ết!*

(*Nằm trong bài thơ «Thương ương gia thố thi tập» của Đạt Lai Lạt Ma thứ VI.)

Từ rất xa, xuyên qua cánh cửa xe hơi, Jayna nhìn thấy bóng dáng đầy cô tịch của Orm, trong lòng thoảng lên từng trận chua xót.

Cậu như thế lại là vì ai?

Jayna điều chỉnh tốt suy nghĩ, lái xe lại gần Orm, mở cửa xe, ý bảo Orm đi lên, cười nói: "Tối nay cùng đi ăn tối bên ngoài với mình đi."

Orm nhìn thấy trong nụ cười của Jayna vẫn thấp thoáng chút ưu thương che giấu trong đáy mắt, đột nhiên cảm thấy khó thở, Sự do dự cùng trốn tránh của mình đến cùng đã gây đau khổ cho bao nhiêu người?

Orm gật đầu, nói: "Được, chúng ta đi ăn cơm."

Cô có chút uể oải tựa đầu trên ghế ngồi, nhắm mắt lại, quyết tâm đem những điều nên nói phải nói ra hết, đem những thứ nên cắt đứt phải cắt cho bằng hết. Dù sao cũng chẳng có chuyện gì ghê gớm. Một mình một người có thể tự do tự tại tiếu ngạo giang hồ, thoải mái tươi cười hưởng thụ cuộc sống cô độc.

Giờ tan tầm, dòng xe cộ chạy trên đường như mắc cửi, người đi đường ngược xuôi đầy vội vàng. Cảnh tượng phồn hoa như thế nhưng lại khiến người đang phiền lòng cảm thấy thật trống trải.

Bước vào một nhà hàng Âu cao cấp, Jayna gọi vài món ăn, sau đó yên lặng ngồi đối diện Orm.

Orm nhìn quanh toàn cảnh nhà hàng, không khỏi líu lưỡi. Nhà hàng này được xây dựng với kiến trúc hai tầng trên một mảnh đất khá rộng, đồ nội thất bên trong được trang trí chủ yếu theo phong cách châu Âu cổ điển, bàn ăn bằng gỗ màu đỏ sậm anh đào, đèn treo thủy tinh nhiều màu sắc, kệ rượu pha lê đơn giản để ngay một góc sáng sủa được trang trí bằng một ít đèn LED màu xanh, rèm cửa vải tạo sự ấm cúng cùng hoa văn đơn giản ấn tượng và kiểu dáng cách điệu độc đáo... Tất cả cách bài trí đó đều gợi lên sự hào nhoáng và sang trọng, từng ngóc ngách từng vật dụng đều như đang kiêu ngạo khoe ra vẻ hào hoa phú quý ở nơi đây.

Orm cười nói: "Hồi trước mình thường đi ngang chỗ này nhưng chưa bao giờ dám bước chân vào bên trong. Có lẽ giá cả một bữa ăn ở đây bằng tiền lương làm việc trong một tuần của mình ấy nhỉ?"

"Mình cũng không thường đến. Thời điểm nên hưởng thụ thì cứ thoải mái mà hưởng thụ thôi. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến tiền."

"Chỉ có người không thiếu tiền mới có thể nói đừng nghĩ đến tiền."

"Cậu cũng đâu thiếu tiền."

Orm tự giễu: "Ai nói không thiếu trời! Mọi người đều nói ba mươi tuổi lập thân lập nghiệp, nhưng mình thấy mình không lập nổi cái gì trong đó luôn đấy. Đã đi làm lâu đến thế, cũng như đã sống trong thành phố này khá lâu, thế mà mình còn không kiếm đủ tiền để mua một căn hộ nhỏ nữa."

Jayna có ẩn ý khác, nói: "Mình có nhà rồi, cậu đâu cần mua."

"Việc này..." Orm cười khổ, Mình có tài đức gì mà những người phụ nữ mình quen đều là nữ đại gia cả thế? Lẽ nào phần mộ tổ tiên tỏa khói xanh*? Thế nhưng mình không hề ham hố làm một kẻ ăn không ngồi rồi cho nữ đại gia nào bao nuôi cả nha! Thà rằng mình cực khổ tự nuôi sống bản thân, chứ không hề muốn chiếm một đồng tiền nào của người khác.

(*Phần mộ tổ tiên tỏa khói xanh: nói về những điều tốt lành bất ngờ mà đến, hoặc mang theo ý mỉa mai châm biếm.)

Trầm tư chốc lát, Orm nhẹ giọng hỏi Jayna: "Sau này cậu sẽ kết hôn chứ?"

Jayna sửng sốt.

Kết hôn sao? Không biết, mình chỉ biết muốn cùng Orm sống bên nhau, thế nhưng chuyện kết hôn kia...

Jayna không trả lời được. Cha mẹ đã bắt đầu hối thúc cô mau nhanh đi tìm bạn trai, nhìn cha mẹ dồn hết mọi tâm huyết của cuộc đời lên người mình, cô thật không muốn để cha mẹ gặp phải sự đả kích nào, cũng không dám mạo hiểm nói thật hết mọi chuyện với cha mẹ.

Orm thấy Jayna trầm mặc không nói một lời, trong lòng tự hiểu, suy nghĩ hồi lâu, cô nói: "Jayna, tìm một người bạn trai đi, đừng nên làm cha mẹ cậu thất vọng, cũng đừng bắt chước mình. Năm đó mình đã công khai chuyện của tụi mình với cha mẹ là vì tuổi trẻ ngông cuồng không biết điểm dừng, chứ nếu như để đến giờ thì mình cũng sẽ do dự giống cậu thôi."

"Cậu cũng biết đấy, con đường này không hề dễ đi. Có biết bao nhiêu người đến cuối cùng cũng bị bắt ép kết hôn. Tình yêu chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian, cũng rất dễ biến chuyển sang hình thức khác. Lúc bắt đầu ai cũng nghĩ có thể sẽ cả đời ở bên nhau, nhưng rốt cuộc cũng chỉ cố gắng duy trì được một đoạn thời gian nào đó."

"Năm xưa tụi mình yêu nhau sâu đậm đến thế, nhưng không phải cũng đã chia tay rồi sao? Ôi chao, hiện giờ tụi mình vẫn còn được coi là nhỏ, có thể muốn làm gì thì làm, nhưng chỉ chừng hai năm nữa, khi tụi mình chạm mốc con số 30 kia, thì những áp lực và chỉ trích từ xung quanh sẽ làm cậu cảm thấy ngột ngạt đến nỗi khó thể đứng thẳng."

Jayna yếu ớt hỏi: "Cậu sẽ kết hôn sao?"

"Sẽ không."

"Cậu không kết hôn thì mình cũng sẽ không kết hôn!" Jayna nhìn Orm, ánh mắt kiên định lên, "Chỉ cần cậu có thể cùng mình quay lại quen nhau một lần nữa thì chuyện gì cũng có thể đương đầu. Cậu có thể vì mình mà công khai với cha mẹ, thì tương tự mình cũng có thể vì cậu mà nói hết mọi chuyện với cha mẹ. Cậu đã từng nếm trải đau khổ, tại sao mình lại không thể nếm trải cảm giác đó?"

Orm cảm nhận được sự kiên định toát ra từ đôi mắt Jayna, từng trận chua xót và khổ sở tràn vào cổ họng chui sâu vào trong.

Tại sao cậu không sớm nói những câu này với mình? Tại sao phải chờ đến tận khi trong lòng mình có hình bóng của người khác thì cậu mới trở về?

Cô âm thầm nắm chặt tay, nói với Jayna: "Đồ ngốc! Mình không kết hôn là bởi vì mình đã làm căng đến mức đoạn tuyệt quan hệ với gia đình. Hơn bốn năm qua, mình còn chưa về thăm nhà lần nào, cũng không gặp mặt cha mẹ chừng ấy năm. Cậu có thể chịu đựng được những điều này sao? Lúc đó cha mình tức giận đến nỗi suýt chút đã ngã bệnh, còn mẹ mình thì khóc đến chết đi sống lại mấy lần. Bây giờ nhớ lại chuyện lúc ấy, mình thật là đồ bất hiếu! Nếu là bây giờ, dù có đánh chết, mình cũng không thể nào làm được chuyện quyết tuyệt đến vậy."

"Cậu hối hận vì mình mà phải công khai sao?"

"Không hối hận, xưa nay mình chưa từng hối hận, chẳng qua cảm thấy tiếc nuối thôi. Đã là con người sống trên đời này có thể sẽ có rất nhiều thứ để tiếc nuối, và một trong những điều tiếc nuối lớn nhất của đời mình, chính là dù mình biết cha mẹ đang ngày càng già đi nhưng đứa con gái duy nhất là mình đây lại không thể tận hiếu bên cha mẹ một ngày nào. Jayna, cậu nên suy nghĩ nhiều cho cha mẹ cậu, cũng nên suy nghĩ đến chuyện kết hôn nữa."

Jayna biết, thời gian trôi qua tuổi tác của cô sẽ ngày càng lớn, những việc này đúng là nên cân nhắc từ bây giờ, chỉ là cô vẫn cố hết sức xem nhẹ sự tồn tại của nó, tựa như chỉ cần không nhìn thấy thì những việc này sẽ tự động biến mất. Nhưng vào lúc này, hết thảy sự bất an trước kia của cô khi so với những điều Orm đã tự mình trải qua thật giống như hạt cát nhỏ giữa lòng đại dương. Jayna ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt, thổn thức.

"Mình không cần những thứ đó, mình chỉ cần được sống cùng cậu."

Sự xúc động nghẹn lại ngay cổ họng Orm, từng giọt ký ức nho nhỏ của đoạn thời gian ở chung với Jayna lúc xưa từ từ hiện lên ngày càng rõ ràng. Jayna không muốn mất cô, làm sao cô có thể nhẫn tâm không để ý gì đến Jayna đây? Dù sao đó cũng từng là người mà cô đã yêu rất sâu đậm.

Orm nắm chặt tay Jayna, nói: "Cậu sẽ không mất mình. Tụi mình là bạn bè, những người bạn thân, so với bạn thân còn thân hơn cả bạn thân nữa."

"Mình không muốn chỉ làm bạn với cậu. Cậu biết rất rõ chuyện này cơ mà." Jayna hiểu được ẩn ý của Orm khi nói những câu như thế. Đây chỉ là cái cớ để giữ khoảng cách với cô, thế nhưng cô lại không dám hỏi Orm, Có phải trong lòng cậu đang tồn tại hình bóng một người khác? Cô sợ, thật sự rất sợ. Khi nghĩ đến điều này, nước mắt Jayna liền chảy dọc xuống gò má.

"Mình biết, chuyện gì mình cũng biết cả. Đừng nói chuyện này nữa, tụi mình không tiếp tục đề tài này nha. Đừng khóc." Nước mắt Jayna làm đau lòng Orm. Cô vươn tay lau đi dòng nước mắt của Jayna, cũng không tiếp tục nhẫn tâm dây dưa mãi vấn đề đau lòng.

Orm chọc ghẹo, "Lại khóc rồi, coi chừng thành bé mèo mướp đấy! Nhìn thật xấu! Cậu biết rõ mình cực không muốn nhìn thấy cậu rơi lệ, thế mà giờ cứ khóc mãi như thế là sao? Có phải cố ý làm mình khó xử không đó? Nếu như cậu tiếp tục khóc, thì mình cũng phải khóc theo đấy. Tụi mình cùng nhau khóc nhé, để đem cái nhà hàng này bị nhấn chìm trong vũng nước mắt của tụi mình luôn, được không?"

Jayna nín khóc, cố nở nụ cười. Orm vẫn cứ luôn chú ý đến cảm nhận của mình, như thế cũng đã đủ rồi đi!

Ngày hôm nay, Lingling và Itthipat cũng đi tới nhà hàng này để ăn tối. Hai người họ đáng lẽ còn đến sớm hơn Jayna và Orm, thế nhưng Itthipat lái xe đến nửa đường thì xe bị chết máy, nên hai người thật bất đắc dĩ chỉ có thể gọi cứu hộ đến kéo xe đi, rồi mới bắt xe đến đây.

Lingling trơ mắt nhìn Orm giúp Jayna lau nước mắt, trơ mắt nhìn Jayna sau khi khóc lại ngọt ngào nở nụ cười, trong lòng cô tuông ra từng trận cay đắng.

Không liên lạc với tôi, không cùng tôi gặp nhau, không phải bởi vì em sợ đi cùng tôi thì sau này có thể bị tổn thương lần nữa, mà bởi vì hai người yêu nhau quá sâu đậm nên chỉ còn nước quay về bên nhau lần nữa thôi đúng không? Đúng rồi còn gì! Dù sao hai người cũng là mối tình đầu của nhau, còn tôi thì tính là gì?

Giống như cảm giác được đang bị người khác nhìn chằm chằm, Orm xoay người nhìn ra sau, đúng lúc đụng phải ánh mắt đầy mất mát của Lingling, trái tim Orm bỗng nhiên nhảy lên một cái, giống như hòn đá cứng ngắc tại chỗ, không còn động đậy được nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co