Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

28

LingOrmTruyen123

Sau khi chào tạm biệt Nychaa, Jayna lái xe đưa Orm, Mark và Yaya về nhà trước. Trên đường về, Mark nói: "Khoảng hai ba tháng nữa, lúc nào rảnh tôi với Yaya sẽ đi xem vài dự án để mua nhà."

Jayna hỏi: "Hai cậu định mua nhà bao lớn?"

Yaya nói: "Nhà to quá thì mua không nổi, nên trước mắt cứ mua căn hộ tầm bảy tám chục mét vuông là được rồi. Chờ sau này có kha khá tiền thì đổi một căn to hơn cũng không muộn."

Orm quay đầu nhìn Mark và Yaya đang ngồi ở băng ghế sau, hỏi: "Hai cậu tính mua nhà, vậy có phải sắp kết hôn rồi không?"

"Đúng đấy." Mark nắm chặt bàn tay Yaya, khẽ vuốt ve, "Dù gì cha mẹ hai bên cũng đã gặp mặt, nên giờ chỉ còn đợi mua được nhà, rồi chọn ngày lành tháng tốt là đã có thể kết hôn."

Orm khẽ nheo mắt lại, hết sức dè dặt hỏi: "Khi hai cậu kết hôn... thì mình nên đi bao nhiêu tiền mừng nhỉ?"

Dáng vẻ lo lắng đề phòng của Orm nhìn rất đáng yêu, khiến cả Jayna, Mark và Yaya được dịp cười to. Yaya nói: "Mình nhớ năm ngoái khi lớp trưởng kết hôn, mỗi đứa tụi mình đều đi 350 nghìn đấy nhỉ? Cho nên đến phiên hai đứa này thì... cái này chính cậu nghĩ nên làm sao đi. Mà mình chỉ muốn nhắc cậu nhớ một chuyện, chúng ta là bạn thân lâu năm đó nha. Với vị thế này, cậu cũng phải biểu hiện chút thành ý chứ, đúng không? Đương nhiên mình cũng có thể đề nghị cậu một con số, ví dụ như hai triệu chẳng hạn. Cả vạn người mới có một người bạn thân như hai đứa này thôi đó."

"Trời...(ơi bão táp mưa sa) mình đâu kết hôn với cậu, làm gì cậu nói ra tận con số nhà trai thường đưa lễ cho nhà gái luôn vậy? Quá đáng sợ!" Orm cúi đầu đếm ngón tay, nhẩm tính trên từng ngón, nhỏ giọng thầm thì: "Đi đám cưới người bình thường chỉ cần đưa 50 nghìn, quan hệ tốt một chút thì 100 nghìn đến 150 nghìn, cho dù quan hệ có cực tốt đi nữa cũng chỉ 200 nghìn đến 350 nghìn. Vậy mà đến phiên cậu thì con số tăng đột biến trở thành hai triệu. Cậu thật biết cách cắt cổ người, quá cắt cổ luôn rồi đó. Sao tự dưng hai cậu rảnh rỗi đi kết hôn làm gì vậy? Đáng thương cho mình đây, phần tiền mừng kia thường một đi không trở lại, từ khi tốt nghiệp đến giờ, số tiền ném đi có thể mua được một khoảnh đất bốn-năm mét vuông luôn rồi. Mà như thế còn chưa hết, chờ đến khi hai cậu có con, mình sẽ phải tạm biệt tiền, rồi chờ đến khi con hai cậu lớn lên rồi cưới vợ, mình cũng phải mất tiền. Ôi trời! Mạng của mình thật khổ làm sao..."

Nghe Orm suy diễn lung tung, đám người bọn họ lại mở miệng cười haha. Jayna nhéo mũi Orm, nói: "Cũng nhờ cậu nhắc đến con cái, nên mình mới nhớ quên nói cho các cậu biết lớp trưởng vừa mới có con đấy. Chờ hai ngày nữa, tụi mình đến đó thăm chút đi."

Orm vừa nghe, liền gào lớn một tiếng, rồi lấy hai tay che lỗ tai, kêu to: "Mình không nghe, cái gì mình cũng không nghe thấy! Mới kết hôn một năm thôi mà ngay lập tức đã có con? Lớp trưởng thân ái của tụi mình cũng quá thần tốc! Cậu ấy thật nên đi tham gia Thế vận hội môn bắn súng để mang vẻ vang về cho nước nhà đi, nhất định đoạt được giải quán quân luôn đó!"

Mark cười to, vỗ đầu Orm: "Chờ khi tôi kết hôn, nhất định cũng sẽ tranh thủ trong vòng một năm tạo ra một đứa mới được. Đồng chí Kornnaphat, cậu cần phải chuẩn bị thật kỹ càng mặt tiền bạc đấy!"

Yaya cũng đi theo cười to: "Còn có con dâu tương lai và cháu rể của hai đứa này nữa. Đồng chí Kornnaphat, bạn học Angelina , hai người các cậu ngàn vạn lần phải cố gắng đi làm kiếm tiền để còn giao quà tặng lễ đấy!"

Bên trong buồng xe nho nhỏ vang lên tiếng cười không ngớt, mấy vị trẻ tuổi tâm ý tương thông khi thì nói đùa cười giỡn, khi thì ồn ào pha trò, để mọi người đều cảm thấy nếu như có thể được sống ở trạng thái thế này, nếu có thể có được những người bạn thân không câu nệ tiểu tiết như vầy, thì dù địa vị xã hội là cao hay thấp, kể cả tiền bạc có nhiều hay không, đều chẳng uổng công đến cõi đời này sống một lần.

Những người đang chìm sâu trong lưới tình, luôn có một bệnh chung là rất hay suy nghĩ lung tung. Bình thường trong lòng rõ ràng rất khẳng định, thế nhưng khi một mình cô độc giữa đêm yên tĩnh, sẽ lại không tự chủ được suy nghĩ tới lui có thật không?

Tối về, Orm nằm trên giường, nghĩ đến Lingling, cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có sầu lo. Bây giờ mối quan hệ giữa cô và Lingling tính là gì đây? Lingling không hề nói muốn cùng cô quen nhau. Có khi nào Lingling chỉ đùa giỡn chút thôi, hay là cũng có yêu cô? Khi nghĩ đến Mark và Yaya đã có dự định kết hôn, cô không khỏi muốn hỏi Lingling, Chị cũng có suy nghĩ đến chuyện kết hôn phải không? Rồi lại nghĩ đến những người sang trọng tham gia trong bữa tiệc hồi tối, trên người bọn họ đều mặc những bộ quần áo toát lên vẻ đắt tiền và đẳng cấp, nhìn như đang nhàn nhã tán gẫu, nhưng đều ngầm có ý mập mờ tán tỉnh. Bọn họ đều là những tay già đời có kinh nghiệm lâu năm trên thương trường, hoặc là những kẻ công tử bột hào hoa phong nhã thích trêu hoa ghẹo nguyệt.

Lingling thường tiếp xúc cùng bọn họ, có khi nào cũng nhiễm phải những thói hư tật xấu này từ bọn họ, rồi sẽ xem nhẹ vấn đề tình cảm hay không? Tuy biết không thể lấy bọn họ ra so sánh với Lingling, nhưng hẳn vẫn có chút liên quan phải không? Nhưng vì cái gì vừa nghĩ tới Lingling, tâm trạng của mình vẫn cứ mãi như treo giữa không trung, không hề có chút an toàn nào? Trước đây khi quen với Jayna, chưa bao giờ mình có cảm giác thế này! Lẽ nào bởi vì khi đó mình còn quá trẻ, suy nghĩ chưa tới nên vậy. Còn bây giờ mình đã đủ lớn, suy nghĩ đủ tầm nên hiểu nhiều thứ hơn trước đây hay sao?

Có lẽ là vậy. Hay là... thật sự là do mình đã cả nghĩ quá rồi. Dù sao cảm giác an toàn phải do chính mình tự tạo ra cho mình, đâu hề liên quan đến người khác.

Không biết từ lúc nào, Orm ngủ mất.

Ngày có nghĩ suy, đêm có nằm mộng.

Đêm nay, Orm nằm mơ, mơ thấy được tới một vùng thảo nguyên xanh mượt, ánh nắng chan hòa, hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, cô và Jayna đang nô đùa vô cùng vui vẻ trên bãi cỏ. Trong nháy mắt, Jayna mặc vào một chiếc áo cưới trắng tinh, nhìn về phía cô, vẫy tay nói lời từ biệt. Chỉ còn một mình Orm ra sức chạy trên thảo nguyên mênh mông, muốn bắt thứ gì đó nhưng cái gì cũng không bắt được. Đúng lúc này đột nhiên Lingling mặc áo cưới cũng xuất hiện, hình ảnh vô cùng đẹp đó, sự xúc động đến vô cùng đó, nhưng cũng mang theo sự xa xôi không tưởng nổi. Orm đưa tay ra, muốn đụng vào người Lingling, nhưng bàn tay cứ như rơi vào vùng không trọng lực, mãi vươn ra nhưng không thể tiến tới phía trước.

Trong phút chốc, sắc trời trở nên âm u, vùng thảo nguyên cũng biến thành khu đầm lầy. Trong góc tối, từng ngọn cỏ lau vàng úa run rẩy theo từng đợt gió lạnh thổi qua, phảng phất như đang giữa biển đêm với từng đợt sóng lớn cứ không ngừng nối tiếp nhau cuồn cuộn xô vào bờ, rồi đâu đó có một chú diều hâu nhỏ bé đang gồng mình bay trên mây, thê lương kêu to một tiếng, sau đó bay vào trong đám mây, để lại tiếng vọng trong không gian tăm tối đến mức xoè bàn tay trông không rõ năm ngón, một lúc sau mọi thứ cuối cùng cũng hoàn toàn dừng lại, cũng là lúc Orm càng lún sâu trong đầm lầy. Cô giãy giụa, muốn chạy trốn nhưng chỉ có thể vô vọng, nước bùn dần leo cao qua vai cô. Trong sự tuyệt vọng cùng cực đó, cô nhìn thấy gương mặt vô cùng tức giận của cha, nhìn thấy giọt nước mắt đau tận tim gan của mẹ, cảm giác đau đớn như lan tràn khắp mọi ngõ ngách trong toàn thân, khiến cô như muốn nghẹt thở...

Vầng trán lấm tấm đầy mồ hôi, Orm giật mình tỉnh giấc, há miệng thở dốc, nhớ tới giấc mộng rối loạn lung tung nhưng đầy rõ ràng như ở trước mắt, trong lòng cô tràn ngập hoảng loạn.

Trời còn chưa sáng, nhưng Orm không cách nào ngủ lại. Cô bật dậy lấy một điếu thuốc, chỉ mặc trên người bộ áo ngủ mỏng manh ra ngồi ở ban công, chậm rãi hút thuốc.

Rạng sáng trong thời tiết cuối thu, khí trời đã mang theo chút hơi lạnh. Cánh cửa sổ không được đóng kỹ đã để những đợt gió lạnh tràn vào trong, thế nhưng Orm không cảm giác được cái lạnh, giống như cô vẫn đang chìm đắm trong sự mơ hồ khi nhìn thấy ánh mắt vô cùng đau buồn của cha mẹ cùng hình ảnh Lingling đang mặc trên người chiếc áo cưới tuyệt đẹp có màu trắng như tuyết trong giấc mộng kia.

Orm trở lại phòng ngủ, cầm di động lên, tìm đến dãy số của Lingling. Cô muốn hỏi Lingling, Chị có yêu em không? Chúng ta có thể yêu nhau sao?

Thế nhưng ngón tay chỉ có thể chạm lên nút bấm, dù làm thế nào cũng không thể ấn xuống.

Cho dù yêu thì phải làm sao? Mặc kệ yêu hay không yêu, chẳng phải chính mình đều phải chịu đau khổ ư? Hơn nữa làm sao có thể nhẫn tâm để người mình yêu lại đi trên con đường khó khăn tăm tối vậy chứ?

Orm suy sụp buông điện thoại xuống, một lần nữa đi tới chỗ ngồi ở ban công. Ngay khi chiếc điện thoại rời khỏi tay Orm cũng đã không còn pin.

Một lần nữa cô mồi lên một điếu thuốc khác, thất thần nhìn làn khói thuốc mờ ảo lững lờ lan ra trong không gian tĩnh mịch, rồi dần cũng trở nên lạnh lẽo giống như thời tiết bên ngoài.

Suốt cả ngày hôm đó, Orm vẫn luôn nghĩ mãi đến giấc mộng kia, nghĩ về Jayna cùng Lingling, cũng nghĩ đến cha mẹ cô. Cả người cứ bần thần hoảng hốt, cảm giác lâng lâng giống như đã uống rất nhiều rượu vào người, thậm chí ngay cả di động hết pin đã tự động tắt máy cũng không hề phát hiện.

Thời điểm làm việc, Yaya muốn hỏi Orm tại sao lại tắt máy di động, nhưng khi cô nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt như không còn chút sức sống nào của Orm, liền đem lời muốn hỏi nuốt trở vào trong. Do dự mấy lần, cuối cùng cũng mở miệng hỏi Orm đã gặp phải chuyện gì. Orm thất thần trầm mặc một lúc lâu, mới trả lời: "Yaya, mình nhớ gia đình."

Trong lòng Yaya cảm thấy đau xót, ôm Orm vào lòng, giống như một người mẹ đang an ủi đứa con, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, không nói điều gì.

"Yaya, cậu với Mark đã chuẩn bị mua nhà rồi kết hôn. Hẳn là ba mẹ cậu đều rất vui, có phải không?"

"Ừm."

"Thật tốt quá."

"Đừng suy nghĩ lung tung, cậu hiện giờ... cũng rất tốt mà."

"Ừ."

Orm rúc người trong lồng ngực Yaya, lặng lẽ rơi xuống một hàng nước mắt.

Ngày hôm đó, Lingling tràn đầy tinh thần, thoải mái rời giường. Chuyện đầu tiên muốn làm chính là gọi điện thoại cho Orm, muốn được nghe giọng nói của cô, thế nhưng khi ấn nút gọi thì đầu máy bên kia chỉ truyền lại hồi báo đang tắt máy. Lingling nghĩ Orm có khi còn chưa ngủ dậy, nên cũng không để ý. Buổi trưa cô gọi lần nữa, nhưng như cũ vẫn tắt máy, Lingling bắt đầu nhăn mày. Buổi chiều lại gọi, nhưng vẫn là tắt máy, Lingling bắt đầu nổi giận. Đến buổi tối gọi thêm một cuộc nữa, đầu bên kia vẫn là tín hiệu tắt máy như cũ, Lingling đã hoàn toàn tức giận.

Chuyện này là sao?

Tối hôm qua, sau một hồi kích tình đầy đắm say ở ban công khách sạn, Lingling vốn tưởng Orm sẽ không thể đợi được nữa mà gọi điện ngay cho cô. Sáng nay, cô không còn lòng dạ chờ điện thoại của Orm, mới chủ động gọi cho Orm, không nghĩ tới Orm lại tắt máy, mà việc tắt máy kia lại kéo dài cả ngày.

Nếu nói buổi sáng tắt máy là bởi vì chưa tỉnh ngủ, nhưng dù sao cả một ngày cũng nên khởi động lại máy chứ? Lẽ nào trước nay Orm không hề yêu mình?

Lingling bắt đầu phát cáu.

Lingling xinh đẹp, công việc không tồi, hoàn cảnh gia đình không chỗ nào chê, người theo đuổi cô cả hàng dài. Vốn cô luôn quen cảnh người khác cầm hoa đến lấy lòng mong cô nở nụ cười, cũng quen là người bị động tiếp những cuộc gọi của người theo đuổi kia, nhưng cô không hề nghĩ tới lần đầu tiên chủ động của mình lại bị giội một gáo nước lạnh phũ phàng như thế. Tiếng nói lạnh lẽo của tổng đài viên 'Thuê bao quý khách vừa gọi hiện thời không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau', để Lingling giận dữ không nhịn nổi.

Những người rơi sâu trong tình yêu, dù thông minh đến đâu cũng đều mang theo một chút ngốc nghếch. Khi gặp chuyện không vừa ý, liền rất dễ kích động.

Lingling cảm thấy Orm tắt máy là một biểu hiện không để ý đến cô. Xưa nay cô chưa bao giờ bám dính lấy một người nào, nên cáu kỉnh nghĩ, Nhất định là do Orm không buông được Jayna, vì lẽ đó không muốn đối mặt với mình. Nếu em lấy chuyện tắt máy để trốn tránh, không muốn dây dưa cùng tôi, vậy tôi sẽ chiều theo ý em, từ nay về sau, tôi mà gọi cho em một cú điện thoại nào thì tôi thề không mang họ Kwong!

Buổi tối Orm về đến nhà, rốt cuộc cũng phát hiện di động của cô không còn pin, liền vội vàng cắm dây sạc. Ngay khi di động của cô mở lên liền ngay lập tức nhảy ra một loạt cuộc gọi nhỡ của Lingling. Orm nhìn dãy số, lại nhớ đến giấc mộng tối qua, trong lòng tràn ngập đau đớn.

Gọi nhiều cuộc như vậy mà mình không bắt máy lần nào, nhất định Lingling rất tức giận nhỉ? Thế nhưng cho dù có nhận cuộc gọi thì phải làm gì đây?

Yêu Jayna phảng phất như mới hôm qua, chia tay với Jayna như một chuyện rõ ràng trước mắt. Orm không cách nào xác định, quá khứ giữa cô và Jayna có thể nào chính là tương lai của cô và Lingling?

Có biết bao nhiêu người oanh oanh liệt liệt yêu nhau, có một tình yêu khắc cốt ghi tâm không thể xóa mờ, nhưng vào một thời điểm nào đó cũng phải ngậm ngùi chia xa, do đó Orm cảm thấy sợ hãi.

Thôi thôi, cái thứ gọi là tình yêu này mình chơi không nổi. Nếu cuối cùng vẫn là đường ai nấy đi, vậy sao không thừa dịp vẫn chưa hoàn toàn rơi vào lưới tình mà chấm dứt ngay lúc này đi?

Thế nhưng Orm đã quên tự hỏi bản thân, đối với Lingling, cả ngày cô lúc nào cũng nhớ đến người ta, cho dù Jayna có ở bên cạnh nhưng cô cũng không nhịn được mà cứ xuyên qua Jayna để đuổi theo cái bóng của Lingling. Nếu như thế mà còn không gọi là hoàn toàn rơi vào lưới tình, thì phải như thế nào mới có thể được gọi là hoàn toàn rơi vào lưới tình?

Quả thật điện thoại của Orm và Lingling không đánh thông với nhau, nhưng tâm ý của hai vị chủ nhân lại không được như vậy. Orm nhớ Lingling, nỗi nhớ ngày một khắc sâu trong lòng, còn bên phía Lingling thì vừa tức giận lại vừa nhớ Orm da diết.

Người nào gặp hoàn cảnh này đều sẽ giận dỗi. Lingling là người, nên cô cũng sẽ giận dỗi, mà người trong thiên hạ khi bày tỏ sự giận dỗi thường chỉ có một vài phương thức giống nhau.

Đó chính là Lingling nghĩ, nếu Orm không để ý đến cô, thì cô cũng không cần mất công đi quan tâm đến Orm. Đúng lúc này lại có Itthipat Thanit nhiệt tình theo đuổi Lingling, mà Lingling lại đang giận dỗi Orm, nên thỉnh thoảng cũng nhận lời Itthipat đi ăn uống này nọ, vì cô muốn mượn sự ân cần của người khác để quên đi sự lạnh lùng của Orm.

Itthipat Thanit này là cháu họ của Pitt Karchai, đang làm việc trong đài truyền hình, nhìn tổng thể mà nói, dung mạo của anh không hề tồi, nhìn hào hoa phong nhã, tướng tá tốt hơn nhiều khi so sánh với Leo Saussay. Trước đây vì ngại Lingling và Leo đang quen nhau, nên Itthipat cũng không thể hiện sự theo đuổi quá lộ liễu, nhưng hiện nay khi biết hai người bọn họ đã chia tay, Itthipat thật muốn chiếm lấy chỗ trống bên cạnh Lingling. Anh nghĩ đây đúng là một cơ hội trời cho, mà một khi thời cơ đã đến thì không thể để mất vì nó đã đi rồi sẽ không trở lại.

Lingling mắc bệnh sạch sẽ, do đó về mặt tình cảm cũng thích sự sạch sẽ. Tuy hiện giờ cô đang chiến tranh lạnh trước thái độ khó hiểu của Orm, nhưng trong lòng đã sớm nhận định Orm, cho nên dù cô ở bên Itthipat vẫn chỉ duy trì mối quan hệ xã giao bình thường, đối với nhau ngoại trừ lịch sự mời nhau ăn một bữa cơm, tán gẫu với nhau vài câu, thì cũng không còn gì khác. Huống chi Lingling khó tránh khỏi phải đôi khi tiếp xúc với Itthipat để trao đổi công việc, hơn nữa còn có tầng quan hệ bắc cầu với Pitt Karchai, nên cô giữ mối quan hệ bạn bè với anh cũng là một chuyện rất đỗi bình thường.

Orm đã chạm trúng điểm mềm yếu trong trái tim vẫn còn trẻ của Nychaa, nên đương nhiên Nychaa sẽ không dễ dàng buông tha cô. Mỗi ngày cô đều gọi một cuộc điện thoại cho Orm, hầu như không ngày nào quên nhắn tin, rồi cứ cách mỗi hai ngày liền rủ Orm đi ăn một bữa cơm, để có cơ hội bồi dưỡng cảm tình.

Orm từ chỗ Lingling đã sớm biết ý đồ của Nychaa đối với cô, cho nên hết sức cảnh giác với mọi động thái của Nychaa. Chỉ khi nào khó thể từ chối lời mời nhiệt tình, Orm mới thân bất do kỷ* nhận lời đi ăn uống với Nychaa, nhưng mỗi khi nói chuyện với cô, Orm luôn cố ý nói bóng gió xa gần về mơ ước lớn nhất trong đời cô lúc này chính là có được một người chồng tốt thương yêu cô và một đứa nhỏ đáng yêu để xây dựng mái ấm hạnh phúc.

(*Câu gốc 'Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ': người sống trong giang hồ, có rất nhiều việc phải làm dù lòng không muốn.)

Nychaa vẫn luôn là người hiểu lễ nghi phải trái, thấy Orm đối với cô vô tình như vậy cũng chỉ đành ngăn chặn sự xúc động nhảy loạn nơi đáy lòng, chuyển sang lấy thân phận bạn bè để chúc phúc Orm có thể sớm ngày thực hiện được nguyện vọng.

Orm cảm kích Nychaa am hiểu lòng người, thấy Nychaa đối với cô cũng không còn ý nghĩ gì khác, nên thành tâm thành ý làm bạn cùng Nychaa.

Nychaa mỉm cười, Làm bạn cũng được đi! Dù sao có rất nhiều thời điểm, làm bạn có khi còn lâu dài hơn làm tình nhân rất nhiều.

Ngày đó Itthipat Thanit đi tìm Lingling, lại đụng phải Leo Saussay. Đến tận lúc này Leo Saussay vẫn chưa từ bỏ ý định theo đuổi Lingling. Hai người đàn ông va vào nhau, thiên lôi địa hỏa cũng thuận theo mà đến, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, thật muốn đem đối phương sau cái trừng này mà ngã xuống đất lăn quay.

Itthipat Thanit nghĩ, Lingling người ta đã không còn cần đến chú, vậy mà chú còn vác bản mặt dày đến tìm người ta làm gì? Xem bộ dạng của chú coi bộ còn dày hơn tường thành mấy chục lần, hẳn là da mặt cũng dày không kém cạnh chỗ nào đâu hử? Rốt cuộc chú có hiểu cái gì gọi là mất mặt hay không?

Leo Saussay nghĩ, Lẽ nào người trong lòng Lingling hiện giờ chính là hắn ta? Thằng nhãi con này vì em ấy mà chấp nhận ăn cà rốt sống ba tháng? Ăn cái gì không ăn lại đi học con thỏ ăn cà rốt! Xem bộ dạng của ông anh cũng không khác con thỏ là bao nhỉ? Rốt cuộc ông anh có miếng não nào trong đầu hay không đấy?

Lingling lạnh lùng nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng giễu cợt. Có cái náo nhiệt để xem cũng vui, chí ít không cần nhớ nhung đến đứa con gái đáng ch.ết kia. Chợt nhớ đến Orm, Lingling lại phừng phừng lửa giận, Đồ khốn! Ròng rã mười ba ngày rồi mà cũng không biết đường gọi một cú điện thoại cho mình! Lẽ nào thật sự đã quên mình rồi sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co