[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
31
Orm để điện thoại xuống, kéo chăn che kín đầu, ngẫm lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, nghĩ thế nào cũng giống như đang mơ một giấc mộng, nhìn sao cũng thấy không hề chân thật chút nào. Cô rất sợ phải tỉnh lại sau giấc mộng ấy, vừa mở mắt ra liền phát hiện tất cả mọi chuyện chỉ là mộng.
Cô nằm trên giường hết nghĩ đông lại nghĩ tây, lăn qua lộn lại suy nghĩ vẩn vơ, dù có thế nào cũng không thể ngủ được, rốt cuộc không chịu đựng được nữa, không thể làm gì khác đành ngồi dậy, mở đèn bàn, cầm lấy xấp kí họa trên bàn, muốn vẽ chút gì đó.
Thế nhưng mới vừa cầm bút lên, chuông cửa liền reo vang, Orm nhíu mày, quay đầu nhìn đồng hồ.
Gần 11 giờ, đã muộn thế này còn ai đến?
Xuống giường, mang dép, vội vàng đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, nhìn thấy ngay Lingling.
Nhiệt độ bên ngoài đang tầm 10C, nhưng trên người Lingling chỉ có một cái áo len kiểu màu trắng mỏng manh, dù bên ngoài cũng mặc một áo khoác da cổ lông dáng dài, nhưng với cách mặc hở thế này xem ra cũng không thấy ấm áp chỗ nào.
Orm nhìn thấy Lingling, đầu tiên là ngẩn người, sau đó vội vàng mời cô mau bước vào nhà. Dù không khí bên trong cũng đủ ấm áp, nhưng Orm vẫn cần thận rót một chén nước nóng để cô làm ấm tay.
Lần thứ hai Lingling đi vào nơi ở của Orm, thấy cách bài trí trong phòng vẫn giữ sự sạch sẽ và ngăn nắp như cũ, trong lòng chợt cảm thần liên tục, Chắc mình đã tìm được một cô gái con nhà lành rồi! Lại nhìn Orm mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen bằng tơ tằm trên người, biểu lộ hoàn toàn dáng người quyến rũ, trái tim trong lồng ngực liền bùm bùm nhảy loạn.
Người này! Làm sao có thể quang minh chính đại mê hoặc mình vậy chứ? Thế nhưng ngày mai còn phải đi làm, nhất định phải nhịn xuống.
"Làm sao chị lại đến đây giờ này?"
Lingling liếc cô, nói: "Không phải em bảo không ngủ được sao?"
Trong lòng Orm đầy ngọt ngào: "May nhà chị cách đây không quá xa, bằng không với chút quần áo chị mặc trên người thế này đã có thể làm chị đông lạnh chế.t rồi. Nửa đêm nửa hôm, nhiệt độ bên ngoài lại lạnh như vậy, sao chị không biết đường mặc nhiều quần áo vào?"
"Mặc nhiều đồ làm người nhìn mập lắm. Em không biết hả? Như thế đâu có đẹp."
"Giờ đã là nửa đêm, ngoại trừ mấy tên háo sắc, còn ai rảnh rỗi ra đường ngắm chị nữa chứ? Không ngờ cũng có người chỉ cần phong độ chứ không cần sự ấm áp như chị đây! Mà nói chứ, chị ăn mặc thế này ra đường là muốn dễ dàng quyến rũ mấy tên háo sắc."
Lingling thấy Orm dùng phương thức đặc biệt để quan tâm cô, khắp toàn thân đều thấy ấm áp, nên hỏi: "Mấy tên háo sắc nhìn chị làm em uống giấm chua?"
"Mấy tên háo sắc nhìn chị đều phải sợ thì có, làm gì em phải uống giấm chua?"
Lingling nén giận: "E không thể nói chút lời hay nào với chị sao?"
"Lời hay, nói xong."
"Cái gì?"
"Thì chị bảo em nói lời hay, vừa nãy không phải em đã đem hai chữ này nói xong rồi đó sao?"
"Em..." Lingling hết biết phải nói gì. Tư duy của Orm quá nhanh nhạy, cũng quá thông minh, nên đôi khi khiến cô khó tránh khỏi rơi vào thế nghẹn họng. Lingling thấy cây đàn guitar đang treo trên tường, tiện tay chạm vài cái lên dây đàn, "Đàn thử một bài nào đó vui vui cho chị nghe đi."
"Được, để em đàn cho chị nghe một bài."
Đôi mắt Orm như chiếc bánh xe đảo hai vòng, trước tiên lầm bầm một câu để Lingling căn bản nghe không hiểu gì: "Đến lượt đánh rồi, Yoma Aizhu Aodi*", sau đó mới ôm lấy đàn guitar gảy lên một khúc nhạc.
(*Các tên riêng được phiên âm từ tiếng Nhật.)
Lingling lắng nghe một lúc khúc nhạc Orm đàn, suýt chút đã dộng thẳng nắm đấm vào lỗ mũi của cô, bởi vì bài Orm đang đàn chính là «Quỷ tử tiến thôn». Không những thế, cô còn vừa đàn vừa thêm những câu hát phù hợp tiết tấu, ngẩng đầu nhìn vào Lingling, hát: "Đồ khốn! Làm Hán gian sướng lắm sao!"
Đêm hôm khuya khoắt, em ấy đàn cho mình nghe bài «Quỷ tử tiến thôn», còn nhìn mình nói là Hán gian!
Lingling giận dữ, nhéo má Orm, tức giận: "Đừng đàn nữa!"
Orm rất nghe lời, buông đàn guitar xuống, ý đùa chưa hết, cười nói: "Phải có dàn trống và kèn quân giải phóng thì nghe mới đúng hiệu quả nhỉ? Mà nè, hay chị đổi nhạc chuông điện thoại thành «Quỷ tử tiến thôn» đi. Rất thích hợp với chị đó! Phải nhỉ?"
"Đồ ngốc!" Lingling nhe răng trả lời một câu, chẳng muốn tiếp tục nghe Orm nói hươu nói vượn. Cô đi đến bên giường ngồi xuống nói, "Đêm nay chị sẽ ngủ ở nơi này của em."
"Ừm." Ngay khi Orm nhìn thấy Lingling đứng ngoài cửa, Orm đã đoán được tầm-chín phần cô muốn ngủ lại đây, nên đi tới tủ quần áo, cầm ra một bộ đồ ngủ sạch sẽ, đưa cho Lingling, "Vậy chị thay đỡ bộ đổ này đi."
Lingling lắc đầu: "Chị không thích mặc đồ ngủ."
"Hở?" Orm ngạc nhiên há miệng thành chữ O, nói chuyện cũng không khỏi trở nên lắp bắp, "Chị chị chị đừng nói với em là chị vẫn trần trụi đi ngủ đó nha! Ngủ nude à?"
"Lẽ nào không ai nói với em, ngủ nude sẽ giúp thân thể khỏe mạnh?"
Lingling nói xong, thoải mái cởi quần áo bên ngoài, kéo chăn lên, nằm trên giường, lại ngoắc tay với Orm, nói: "Thời gian không còn sớm đâu. Mau lại đây ngủ đi."
Đôi mắt Orm trợn tròn nhìn một loạt động tác vô cùng nhuần nhuyễn của Lingling, chân chậm rì rì đi tới mép giường, hết sức do dự đưa tay chạm tấm chăn, trong lòng không khỏi oán giận.
Chị cởi hết trơn đồ trong chăn, như thế bảo em làm sao có thể ngủ? Chị thật sự coi em là Liễu Hạ Huệ?
(*Liễu Hạ Huệ được xem là bậc thánh về Hòa (Thành chi hòa), nổi tiếng là một chính nhân quân tử, không dao động trước mỹ nhân.)
Lingling nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của Orm, âm thầm mỉm cười. Cô vén lên một góc chăn, nói: "Em muốn đứng đó suy nghĩ đến hừng đông à?"
Orm cắn răng, nhắm hai mắt chui vào trong chăn, cố gắng để thân thể bình ổn lại, cũng không dám nhúc nhích chút nào. Lingling gãi eo cô, mỉm cười đề nghị: "Nếu không em cũng cởi váy ngủ em ra đi."
Orm nghiêng đầu nhìn cô: "Có phải chị đang khảo nghiệm khả năng kiềm chế của em?"
Lingling khiêu khích nói: "Nếu là thật thì sao nào? Em không dám cởi?"
"Ai sợ?" Orm bị Lingling nói khích, giơ tay cởi áo ngủ ra để qua một bên.
"Ừm, thế này mới đúng." Lingling nhích lại gần Orm, thuận tay đem cô ôm vào lòng, vươn tay tắt đèn bàn, hôn lên trán cô, "Ngủ đi. Ngủ ngon."
Trong nháy mắt, Orm cảm thấy cả người vô cùng bình yên, cô hôn khoé môi Lingling.
"Ngủ ngon."
Qua một lúc, Orm nhỏ giọng hỏi: "Lingling, chị ngủ chưa?"
"Vẫn chưa. Có chuyện gì vậy?"
"Chị... lúc nào thì yêu em?"
"Không biết nữa." Lingling suy nghĩ chốc lát, nhẹ nhàng nói, "Nụ hôn đầu tiên ở văn phòng làm tim chị loạn nhịp. Nụ hôn thứ hai ở nhà em làm lòng chị xao xuyến. Nụ hôn thứ ba ở sơn động làm chị thấy đau lòng. Lần làm tình đầu tiên ở nhà chị làm chị lạc mắt hồn. Lần làm tình thứ hai ở khách sạn làm chị rơi vào trầm luân. Lần làm tình thứ ba ở nhà hàng làm chị chìm đắm trong mê muội. Em cứ từng chút một ăn sâu vào trong lòng chị, nên chị cũng không biết rốt cuộc từ lúc nào chị đã bắt đầu yêu em."
"Thế nhưng chị lại biết rất rõ một chuyện, cách đây mấy ngày, khi chị đang đi công tác ở Chiang Mai, vào thời điểm một mình đi bộ giữa đường phố náo nhiệt, thì nỗi nhớ em lại ập tới không thể nào ngăn cản. Khi đó chị nghĩ nếu đã nhớ, cần gì phải cố chấp có được hay không? Thường cơ hội kinh doanh sẽ rất nhanh biến mất trong chớp mắt, con người cũng như vậy, có khi chỉ xuất hiện trong một lúc lại mất hút trong biển người, cho nên nếu có duyên gặp được phải cố gắng nắm giữ người ta cho thật chặt. Đó là những suy nghĩ và cảm nhận của chị, còn em?"
"Trên căn bản thì cảm nhận của em cũng gần giống chị, chỉ là em vẫn không dám xác định cảm giác của chị đối với em, cũng không dám đi đến nắm tay chị. Do chuyện với Jayna, em đã không còn gia đình, nên em thật sự không biết sau khi quen chị, thì em còn có thể mất đi điều gì nữa đây? Em vốn rất sợ, lại nhìn thấy chị cùng Itthipat Thanit tỏ ra thân mật như thế, lại càng sợ."
"Hiện giờ còn sợ không?"
"Không sợ nữa. Ngẫm lại kỳ thật em cũng không còn gì để đánh mắt nữa rồi, ngoại trừ cái mạng nhỏ này thôi. Những thứ đáng giá đều đã đánh mất hết còn đâu, chỉ còn lại toàn những thứ không đáng giá chút nào. Có điều sau này chị cũng không nên cười ngọt ngào với đàn ông như vậy nữa, quả thật rất có hiệu ứng làm đui mù con mắt người khác đấy!"
"Biết ngay em ghen, vậy mà còn không chịu thừa nhận."
"Hứ! Em là vì con mắt của đại bộ phận dân chúng mà suy nghĩ chứ bộ, làm gì phải ghen? Đúng rồi, hồi chiều lúc nhìn thấy em và Jayna ở bên nhau, không phải chị cũng đã uống giấm chua đấy thôi?"
"Quỷ mới uống giấm chua của em! Không còn sớm, mau ngủ đi."
"Ừm."
Orm nhắm mắt, nghĩ thầm cuối cùng cũng có thể ngủ ngon giấc. Thế nhưng hai vị mới thổ lộ hết tâm sự trong lòng với người mình yêu, hai thân thể trơn láng nhẵn mịn đang thân thiết ôm lấy nhau, như thế sao có thể không khiến người ta có ý nghĩ không lành mạnh?
Orm khó chịu, khe khẽ di chuyển thân thể. Lingling nhỏ giọng trách mắng: "Đừng nhúc nhích."
Orm oan ức nói: "Nhưng em thấy khó chịu."
"Bộ em cho rằng chị dễ chịu hơn em?"
Nếu đều khó chịu, làm gì cứ phải dằn vặt khổ sở nhau làm gì?
Orm mặc kệ tất cả, cô xoay người nằm đè lên người Lingling, tìm đến bờ môi cô dâng lên nụ hôn say đắm. Lingling bị nụ hôn của Orm làm lửa nóng cháy khắp người, vòng tay ôm lấy lưng Orm, cùng nhau thiêu đốt đến tận cùng.
Bóng đêm dày đặc như cổ vũ cho ngọn lửa ham muốn càng cháy lên mãnh liệt.
Tiếng r.ên r.ỉ không ngừng liên tục thoát ra, sự quấn quýt ngày càng dính chặt không rời, tiếng thở gấp như tràn ngập không gian, để đồng hồ báo thức trên đầu giường cũng không nhịn được mà hăng hái hẳn lên. Tiếng tích tắc tích tắc nhẹ nhàng của nó phảng phất như đang reo hò.
Bùng nổ đi, hỡi tiểu vũ trụ, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng đấy nhá!
Hậu quả của việc miệt mài quá độ chính là khiến hai người Lingling và Orm trong suốt thời gian làm việc ngày hôm sau đều phải mở miệng ngáp liên tục và cảm thấy cả người nhũn ra không còn chút hơi sức.
Lingling ngồi gục mặt trên ghế xoay ngủ gà ngủ gật, còn Orm không còn tí sức để giơ tay nhấc chân vẽ vời. Cả hai người gần như cùng lúc nghiến răng nghiến lợi xin thề, Về sau nhất định phải khắc chế!
....
Từ sau khi quen biết Mark, Kimberley ngày càng để tâm chú ý đến cậu, thỉnh thoảng lấy danh nghĩa giới thiệu khách hàng để gọi điện hoặc gởi tin nhắn nói chuyện gì đó, nếu không lại rủ Mark cùng đi ăn bữa cơm, nhân tiện bồi dưỡng cảm tình.
Đối với sự nhiệt tình thái quá của Kimberley, Mark không chút để tâm, chỉ cảm thấy cái chị này rất sốt sắng giới thiệu công việc cho mình. Mỗi khi nhận được một hợp đồng làm ăn mới từ những mối quan hệ của Kimberley, cậu đều tràn đầy phấn khởi dùng rất nhiều lời khen ngợi tốt đẹp dành cho cô trước mặt Yaya, Orm và Jayna.
Jayna có hơi chút hiểu biết về thái độ làm người của Kimberley, lên tiếng nhắc nhở Mark phải chú ý, nhân tiện cũng nhắc Yaya cần để tâm đến mối quan hệ giữa Kimberley và Mark.
Bình thường, trực giác của đàn ông không thể nào nhạy như phụ nữ. Yaya linh cảm được ý định tiếp cận của Kimberley không có gì tốt, vì lẽ đó mỗi lần Mark có việc ra ngoài gặp Kimberley, cô đều sẽ ân cần dặn dò khuyên nhủ Mark phải biết giữ đạo phụ nam. Mark cứ nghĩ rằng Yaya đang uống giấm chua, nên cứ vui vẻ khôn nguôi.
Mặc kệ là nam hay nữ, khi thấy người yêu vì mình mà đi uống giấm chua đều cảm thấy mừng rỡ. Vì thế những lúc đó Mark luôn chỉ giả vờ ai oán than thở, Người tuấn tú có khác! Quả nhiên khiến người yêu không thể yên lòng! Thế nhưng người ta không những chỉ có gương mặt tuấn tú này, mà còn có tấm lòng trung trinh ở trong nữa đấy, có biết không? Anh đây không thể nào học được bộ dạng công tử nhà giàu ăn chơi trác táng kia đâu!
Chiều thứ sáu, vừa đến giờ tan tầm, Lingling đã gọi điện cho Orm để nhắc về buổi hẹn đi xem phim.
Orm làm xong công việc, vội vàng đem dụng cụ quăng hết lên người Mark, chỉ kịp thả lại một câu: "Cậu dọn dẹp chỗ này giúp với, mình có việc phải đi trước." Sau đó như lắp hỏa tiễn sau mông nhanh chóng chạy đến rạp chiếu phim tìm Lingling.
Mark rất ai oán, Vì sao hai người Orm và Yaya kia cứ khoái đem người đàn ông nam tính như mình đây trở thành phụ nam để đối xử?
Lingling thấy Orm chạy tới từ đằng xa, trong lòng vui vẻ nhảy nhót. Quần áo trên người Orm vẫn là kiểu năng động thường ngày, áo phông mũ lông vàng nhạt, bên ngoài khoác thêm áo len không tay xanh sẫm, quần jean ôm xanh nhạt, đôi boot da màu đen. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện nơi ống tay áo còn vương vài giọt màu nước không cẩn thận để dính phải, mái tóc suôn dài theo nhịp chạy mà tung bay về phía sau, cả người như toát lên mùi vị thanh thuần của một sinh viên đại học còn chưa tốt nghiệp ra trường, khoe ra vẻ tươi trẻ khoáng đạt đẹp đến ngây người.
Lingling nở nụ cười, vì để tương xứng với Orm, cô đã đặc biệt về nhà thay một bộ quần áo thoải mái hơn rồi mới đến đây. Nhìn dáng vẻ lúc này của Orm, dường như quyết định của cô đã chính xác. Mới chỉ một ngày không gặp nhưng tựa như đã xa cách một năm không thấy nhau, Lingling chưa từng tương tư người nào như thế.
Orm mới vừa từ xe buýt bước xuống, đã ngay lập tức nhìn thấy Lingling đặc biệt bắt mắt trong đám người lố nhố xung quanh. Khoảnh khắc ấy, bóng dáng của Lingling vẫn luôn thu hút ánh mắt cô, chưa từng bao giờ biến mất.
Hai người phụ nữ đã từ lâu không còn là những thiếu nữ ngây thơ mới lớn, ở giữa nơi công cộng vẫn luôn hiểu rõ sự chừng mực và biết không thể biểu lộ tình cảm quá mức lộ liễu, vì thế chỉ nhìn nhau nở nụ cười, rồi nắm tay nhau. Trước tiên, hai người đi ăn tối, sau đó mua hộp bắp rang cùng hai ly Cola, vừa đi vừa tán gẫu, chuẩn bị xếp hàng đi vào rạp.
Tay Lingling móc vào ngón út của Orm, vui vẻ nói: "Cuối tuần này chị định làm tóc, em đi với chị không?"
"Được. Mà chị có nhà tạo mẫu tóc riêng à? Là nam hay nữ?"
"Nam, hay đến lúc đó em cũng làm tóc luôn đi."
"Không cần đâu." Orm đắc ý nói, "Em cũng có tay sai tạo mẫu tóc riêng đó."
"Nam hay nữ?"
"Nữ, là bạn học của em. Sau khi tốt nghiệp thì cậu ấy cùng bạn trai mở một tiệm salon làm tóc. Lúc mới đầu chỉ có một tầng thôi, nhưng giờ đã khuếch trương thành tòa nhà hai tầng rồi. Em, Yaya và Mark lúc nào cũng đến tiệm của hai người họ để làm tóc cả."
"Mấy em cũng tiện quá nhỉ?"
"Đương nhiên. Không chỉ tiện mà còn miễn phí nữa đó nha."
"Các em thật biết cách tận dụng bạn bè."
"Tận dụng lẫn nhau thôi mà." Orm giơ tay múa chân một hồi, "Trong tiện salon làm tóc của hai cậu ấy có bức tường vẽ ba nàng geisha cực quyến rũ và thời thượng, đều do ba đứa em vẽ giúp khi hai cậu ấy mới khai trương cửa tiệm. Lúc nào rảnh, em sẽ dẫn chị đến đó xem, nhất định chị cũng sẽ thích bức họa ấy cho coi."
"Orm Kornnaphat!"
Đang nói chuyện vô cùng hào hứng, nên khi đột ngột bị vỗ vai liền làm Orm sợ hết hồn, vội vàng quay đầu lại, nhìn cô gái đối diện đang mặc một bộ quần áo bằng da màu đen cực sành điệu, cùng mái tóc đen dài với kiểu uốn sóng nước, không khỏi cảm khái một tiếng, Thật sự mới nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến. Cô cầm ly Cola của mình nhét vào bàn tay còn lại của Lingling, cùng cô gái nọ vừa ôm vừa kích động nhảy nhót, chờ cơn phấn khích qua đi, mới quay sang giới thiệu với Lingling: "Đây chính là nhà tạo mẫu tóc riêng của em, Kung Lin, nhưng ai cũng hay gọi là Kung Er*!"
(*Kung Er: tên nickname của Kung Ling Jun – con gái thứ hai của cặp vợ chồng Kung Siang Si – Song Ai Ling. Kung Linh Jun được xem là một huyền thoại trong cộng đồng lesbian ở Taiwan vì bà không kết hôn và luôn mặc đồ nam tính.)
Lingling nghe thế suýt chút đã bật cười thành tiếng, nhưng Kung Lin đối với sự giới thiệu kiểu này của Orm cũng không tỏ ra chút nào phật ý. Cô vẫn rất nhiệt tình bắt tay và chào hỏi Lingling, xong đâu đấy mới quay sang nhéo lỗ tai Orm, nói: "Cậu và Yaya đúng là quân không lương tâm. Chỉ khi nào cần làm tóc thì mới xuất hiện trước cửa tiệm nhà mình, còn bình thường thì ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy đâu. Điện thoại cũng không biết đường gọi đến hỏi han, hay mấy cậu thật sự xem bà cô đây thành người hầu để sai bảo đó hả?"
Orm cười hì hì, nói: "Tụi mình sợ cứ đến chỗ cậu hoài sẽ làm lỡ mất chuyện làm ăn của cậu mà."
"Cậu lúc nào cũng có một đống cớ để lôi ra nói nhỉ? Nghe nói năm ngoái Jayna đã về nước rồi ha, mấy năm nay cậu ấy đi nước ngoài nên không có dịp đi họp lớp cùng tụi mình, năm nay hẳn sẽ tham gia chứ?"
"Chắc có đó." Orm nhạy cảm khẽ nhìn Lingling, thấy cô không biểu hiện thái độ gì khác thường, mới thở phào nhẹ nhõm, "Lớp mình vẫn họp vào mùng sáu Tết nhỉ? Từ giờ đến Tết còn nhiêu ngày nữa đâu."
"Đúng đấy. Trông vậy thôi chứ quay qua quay lại Tết đến nơi giờ. Mà cậu có để ý thời gian những năm gần đây trôi qua ngày càng nhanh không? Chỉ một chút không để ý, tụi mình đã già mất rồi."
"Ôi trời! Đừng vội cảm thán thế chứ! Mà Boss Chaikamon đâu rồi?" Orm cất tiếng hỏi. Boss Chaikamon vừa nhắc đến là bạn trai của Kung Lin, hai người này bình thường lúc nào cũng thân mật quấn quýt lấy nhau không rời. Lần này không thấy Boss đâu, nên Orm không khỏi có chút kinh ngạc.
"Anh ấy đi mua đồ rồi." Kung Lin cúi đầu nhìn đồng hồ, "Hai người cứ đi vào trước đi, tớ phải ở ngoài này chờ Boss."
"Được, vậy tụi mình vào rạp trước nhé. Tạm biệt."
"Bye."
Orm và Lingling bước vào rạp chiếu phim, tìm đến đúng vị trí rồi ngồi xuống. Đột nhiên Lingling mở miệng hỏi: "Em tính khi nào mới nói với Jayna về mối quan hệ giữa đôi ta?"
Trong lòng Orm giật thót, cúi đầu trầm mặc. Cô sợ làm Jayna đau lòng, sợ thấy Jayna rơi lệ, cô thật không biết nên nói với Jayna thế nào đây?
Lingling thở dài, đá chân Orm, nói: "Đừng cúi đầu ủ rủ như thế! Chị cũng đâu ép buộc em phải nói liền ngay bây giờ, cũng như càng không bắt em phải ân đoạn nghĩa tuyệt xem Jayna như người dưng nước lã. Chỉ là mấy chuyện này nếu như em không nói cho rõ ràng, thì đối với Jayna hay đối với hai chúng ta đều không phải chuyện tốt."
"Ừm." Orm lắc ly Cola trong tay, "Kỳ thật em sợ làm Jayna cảm thấy khổ sở... Jayna... thật sự là một người rất tốt. Khi hai đứa em còn đi học, kế bên trường tụi em có một bà lão bán báo sống qua ngày, bà ấy đã già lắm rồi nên mắt không còn tinh tường nữa, nhìn cái gì cũng chỉ thấy lờ mờ, mấy người mua báo thường phải tự mình cầm lấy tờ báo mình muốn rồi chủ động để tiền vào hộp sắt trước mặt bà."
"Hôm đó có tên lưu manh kia, vì thấy mắt bà ấy không còn nhìn rõ, nên lợi dụng danh nghĩa mua một tờ báo mà trộm lấy vài tờ mười tệ đang để trong hộp sắt."
"Đúng lúc ấy Jayna, em và Mark đi ngang qua nhìn thấy, Jayna đã ngay lập tức nhặt cục đá gần đấy ném thẳng vào người hắn ta."
"Em sợ tên lưu manh sẽ quay sang đánh cậu ấy, nên cũng sợ hãi cầm một cục đá lên để phòng ngừa lỡ có gì còn phản ứng kịp; nhưng cũng may lúc đó sau khi bị cục đá đập vào người, hắn ta đã ngã ngay xuống đất, Mark đang đứng bên cạnh cũng nhanh chóng chạy lại đánh hắn một trận, rồi cầm tiền để lại vào hộp sắt, sau đó mọi chuyện cũng coi như được giải quyết êm đẹp."
"Mấy ngày hôm sau, bà lão ấy có đến tận lớp tụi em để nói lời cảm ơn Jayna và Mark, cho nên chuyện này cũng lập tức truyền ra khắp trường, dù em không làm bất cứ điều gì để giúp bà, nhưng vì hôm đó có đi theo hai cậu ấy nên cũng được nổi tiếng lây, mọi người đều khen ngợi biểu dương ba người tụi em đủ kiểu. Sau chuyện rùm beng đó, mỗi ngày Jayna đều lôi kéo em đến quầy của bà lão để mua ủng hộ một quyển tạp chí nào đó.... Bề ngoài cậu ấy nhìn rất dịu dàng, nhưng bên trong lại rất nhiệt huyết, cũng rất thiện lương... Tuy nhiên quan hệ của hai ta, nhất định em sẽ nói rõ cho cậu ấy biết."
Lingling hiểu Orm kể câu chuyện này chính là muốn cô thông cảm cho thêm chút thời gian. Cô suy nghĩ một chút, mới nói: "Chị cho em thời hạn hai tháng. Trong khoảng thời gian này, em nhớ đem mối quan hệ này nói cho Jayna nghe. Vậy được không?"
"Ừm."
"Vậy tốt rồi. Đừng nói mấy chuyện này nữa, ăn chút bắp rang nào. Lâu rồi chị đã không ăn mấy thứ thế này, hay em đút cho chị ăn đi."
"Gì? Sao chị không đút cho em ăn?"
"Được! Để chị đút cho em!"
Lingling nở nụ cười gian, nắm lên một vóc bắp rang nhét ngay vào miệng Orm. Nhìn bộ dạng trợn mắt há mồm của Orm, cô vui vẻ che miệng cười ha hả. Orm cố gắng nuốt xuống đống bắp rang bị nhét trong miệng, uống vài ngụm Cola cho thông thuận, cũng bất mãn vội nắm một vóc bắp rang nhét vào trong miệng Lingling. Hai người như mấy đứa trẻ đùa giỡn làm náo loạn ồn ào một góc phòng, mãi đến tận khi bộ phim bắt đầu trình chiếu, cuộc chiến giữa hai người mới tạm coi như kết thúc.
Rất nhiều thời điểm, một đôi tình nhân đi xem phim, thường không để ý phim điện ảnh đang coi có nội dung thế nào, mà trọng yếu nhất chính là thích bầu không khí mờ tối cực kỳ phù hợp để ve vãn kia.
Orm và Lingling ngồi ở hàng ghế phía sau, vừa ăn bắp rang, vừa thỉnh thoảng làm chút chuyện mờ ám, người này thì nựng mặt, người kia thì vuốt ve eo. Hơn một giờ chiếu phim, mọi người ngồi ở các hàng ghế phía trước khi xem xong một bộ phim cảm động mà nước mắt rơi đầy mặt, còn hai người ngồi ở phía sau vẫn một mực có vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, thật khiến ông trời cũng không thể nhịn được mà muốn lấy tia sét đánh mạnh xuống dưới, để hai người đang đùa giỡn kia biết đường nhìn trước ngó sau một chút, nhằm phối hợp bầu không khí tang thương xung quanh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co