[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
54
Cơn gió nổi lên, mang theo hơi lạnh, màn đêm yêu mị lay động trên thế gian, phủ lên cành cây khô dang rủ xuống tạo ra vòng xoáy, vẽ từng đoạn đường cong không hề giống nhau.
Jayna cẩn thận đỡ Ginny ngồi vào xe, đóng cửa, khởi động xe, rồi nói: "Đến bệnh viện kiểm tra xem thế nào nha?"
Vầng trăn của Ginny ứa ra đầy mồ hỏi lạnh, một cước kia của Tina quả thật đạp vào người cô rất mạnh. Dù rất đau, nhưng cô vẫn cố gắng gượng cười: "Không cần đầu, đưa chị về nhà đi."
"Không được, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra đã." Jayna lái xe chạy về phía bệnh viện. Ginny thấy Jayna quan tâm đến mình, trong lòng nóng lên, đột nhiên cảm thấy sự đau đớn giảm đi không ít.
Xe chạy được nửa đường Kimberley gọi điện thoại cho Ginny. Khoảng thời gian này, nhờ Lingling và Ginny tích cực khuyên nhủ, Kimberley đã dìm chết gần hết cảm giác hứng thú với Mark. Một khi bên người không có bạn trai, tự nhiên sẽ nghĩ đến bạn thân. Vì cảm giác hơi trống vắng, Kimberley muốn hẹn Ginny và Lingling cùng đi ra ngoài vui chơi trong dịp Tết Nguyên đán, cũng để giải sầu. Ginny đồng ý, còn nói: "Kimberley, tớ mới vừa bị người ta đạp một cước đấy. Cậu mau giúp tớ bảo thù đi."
Kimberley vui vẻ hỏi lại: "Ai vậy? Ai gan to bằng trời dám đạp cậu thế?"
"Tớ không nói đùa với cậu đâu! Con nhỏ đó tên Tina Jittaleela, như mấy đứa côn đồ thôi à. Đến lúc đó, cậu phải giúp tớ xử con nhỏ đó đấy."
"Được! Đến lúc đó, tôi sẽ giúp cậu hả giận!" Kimberley thoải mái nói.
Sau khi cúp điện thoại, Ginny hỏi Jayna: "Hiện tại Tina Jittaleela đang làm việc gì?"
"Làm phim hoạt hình, hẳn là vẫn còn làm ở công ty của người cậu."
"Công ty lớn không?"
"Không lớn lắm." Jayna trầm ngâm hỏi, "Chị muốn trả thù cô ấy sao?"
"Oan oan tương báo đến khi nào?" Ginny nở nụ cười không quan tâm, nhưng trong lòng lại bồi thêm một câu, Mà chỉ là chị sẽ đi diệt cỏ tận gốc thôi à, "Tết Nguyên đán chị phải đi theo Kimberley rồi, không thể đi với em."
"Không sao."
Ginny trầm tư gật đầu, sau đó nhấc máy gọi điện cho Lingling. Lúc này Lingling đang ngồi trên thảm trong thư phòng tân gẫu với Orm, mấy quyển tạp chỉ để rải rác ở bốn phía. Lingling dựa vào giá sách, hai chân đan chéo, dáng vẻ lười nhác nửa nằm nửa ngồi. Còn Orm ôm đàn guitar, dựa vào bên người Lingling, đang nhàn nhã gảy từng nốt nhạc trên dây đàn tạo ra những giai điệu như có như không. Gần đó, trên bàn trà gỗ hồng mộc có để hai tách hồng trà và một đĩa bánh ngọt, xem ra hai người quả thật cũng hiểu cách hưởng thụ cuộc sống quá đi!
Lingling thấy Ginny gọi điện thoại tới, liền vươn tay bắt máy.
"Kimberley muốn hẹn tớ với cậu cùng đi ra ngoài chơi vào dịp Tết Nguyên đán. Cậu trả lời sao với cậu ấy thế?"
"Đồng ý rồi. Ba đứa tụi mình cũng đã lâu không đi đâu chơi, đúng lúc Orm cũng được nghỉ Tết Nguyên đán, nên nhân dịp này đi chơi cũng tốt."
"Được. Lingling này, cậu hay anh cậu có quen biết ai làm trong ngành sản xuất phim hoạt hình không? Loại có công ty lớn luôn rồi ấy?"
"Mình có, anh mình cũng có thể có. Hỏi làm gì?"
"Có chuyện nên mới hỏi. Tớ vừa mới bị người ta đánh, đến lúc đó tớ cần hai người giúp một tay."
Lingling cả kinh: "Không phải chứ? Ai ăn gan báo dữ vậy? Dám ở trên đầu bà nội thái tuế động thủ?"
"Tina Jittaleela!"
"Ý cậu là Tina Jittaleela trước đây đã từng quen Jayna?"
"Là nhỏ đó chứ còn ai nữa."
Ginny đơn giản kể lại những chuyện đã xảy ra cho Lingling. Nghe xong, Lingling than thở: "Ginny, tú tài gặp quân binh, dù có cũng dùng không được. Cậu nén bi thương đi."
"Thôi nha! Làm thế khác gì tự diệt chí khí bản thân và để mặc mấy đứa lếu láo khoe mẽ hả? Từ nhỏ đến lớn, tớ chưa bao giờ phải nhận cú đạp mạnh thế này! Cha tớ còn chưa từng đánh tớ một cái nào, có biết không?"
"Được rồi, đến lúc đó nếu cần sự giúp đỡ, mình sẽ tận lực."
"Lúc này mới coi là giống tiếng người đấy!"
Ginny bị người đánh, thái độ phản ứng của Kimberley và Lingling hơi khác biệt. Kimberley trực tiếp sảng khoái nói: "Được! Đến lúc đó, tôi sẽ giúp cậu hả giận!" còn Lingling lại nói: "Mình sẽ tận lực." Điều này làm Ginny hận đến nghiến răng, nên quyết định đến lúc đó nhất định phải để Lingling và anh trai Victor dốc hết toàn lực, bằng không cũng quá có lỗi với hai chữ tận lực kia.
Lingling cười khúc khích cúp điện thoại, quay sang nói với Orm đang ôm đàn guitar kế bên: "Ginny Natnicha bị Tina đánh đấy."
"Gì cơ?" Orm kinh ngạc hỏi, "Bị ai đánh?"
"Tina Jittaleela."
Lingling đơn giản thuật lại một lần nữa cho Orm nghe câu chuyện Ginny bị Tina đánh. Orm nghe xong, chỉ còn biết thở ra một hơi thật dài: "Cũng may Jayna không gặp chuyện gì hết."
Lingling uống giấm chua: "Ginny là người bị đánh, có được không? Sao em cứ mãi quan tâm đến Jayna vậy hả?"
"Ôi trời, cái chuyện nhỏ thế này mà chị cũng ghen?" Orm ôm lấy cổ Lingling, làm ra hành động như cún con lấy lòng liếm loạn lên mặt Lingling, làm nũng, "Em thích thấy chị ghen ghê."
"Thôi đi nha." Lingling vò Kimberley Orm, "Tóc mái em che khuất mắt rồi này, hôm nào đi cắt tóc sửa lại chút đi, biết chưa?"
"Ừm, em hẹn với Kung Lin rồi. Trưa Tết Tây, em và Yaya sẽ đến đó."
"Vậy nhân tiện làm chút bảo dưỡng cho tóc luôn đi."
"Chất tóc của em rất tốt, có cần phải làm bảo dưỡng tóc không?
"Chất tóc dù có tốt đến đâu cũng phải chú ý bảo dưỡng."
"Biết rồi."
Lingling thoảng nhếch một bên khỏe mỗi, hỏi: "Em có biết gì về Tina Jittaleela không?"
"Không biết nhiều lắm, chỉ biết cô ta đang làm trong công ty sản xuất phim hoạt hình của chú thì phải."
"Vậy sao? Hèn gì Ginny lại đi hỏi chị có quen người nào trong các công ty sản xuất phim hoạt hình không?"
"Hỏi chuyện này làm gì?"
"Không có gì." Lingling đăm chiêu lắc đầu, "Lúc đó Jayna sao lại đi chấp nhận làm bạn gái Tina vậy?"
"Lúc đó Jayna đang bực bội chuyện em không quan tâm cậu ấy, khả năng nhất thời bị mỡ heo làm tâm trí mê muội, nên thấy người khác quan tâm chăm sóc cẩn thận thì gật đầu đồng ý chứ gì! Ôi trời, em nhìn phát biết ngay Tina không phải loại tốt lành gì mà. Thế Ginny đang chuẩn bị giáng đòn trả thù sao?"
"Hẳn đang chuẩn bị. Mà một cước này của Tina Jittaleela cũng chưa hẳn là việc xấu." Lingling nở nụ cười đầy ẩn ý, "Xem ra lần này Ginny quyết tâm rồi."
"Kiểm người đánh lại Tina Jittaleela sao?"
"Đánh người không phải chuyện mà một người trưởng thành có thể làm. Mà thôi kệ đi, bây giờ em cứ tập trung đàn một bài hát cho chị nghe xem nào."
"Được."
Orm một bên ôm đàn guitar gảy nhạc, phát ra một giai điệu vui nhộn của bài «Catch a falling star», một bên hoạt bát nhảy múa vòng quanh Lingling, hát lên:
"Catch a falling star an' put it in your pocket.
Never let it fade away.
Catch a falling star an' put it in your pocket.
Save it for a rainy day...
For love may come an' tap you on the shoulder.
Some star-less night. Just in case you feel you wanna' hold her.
You'll have a pocketful of starlight..."
Lingling nở nụ cười, theo tiết tấu của Orm cũng nổi hứng hát hòa theo. Ngoài cửa sổ, các ngôi sao làm như nghe thấy được tiếng hát của hai người, vui vẻ nhảy ra khỏi tảng mây, nhấp nháy lóe lên như đang hưởng ứng theo giai điệu
Sau khi Ginny cúp điện thoại, Jayna hơi nhíu mày, hỏi: "Chị thật sự muốn trả thù Tina Jittaleela?"
"Chị có nói muốn trả thù nhỏ đó à?" Ginny nửa úp nửa mở trả lời, "Hiện tại, em vẫn còn tình cảm với Tina sao?"
"Không phải. Tina Jittaleela có một đám bạn bè lưu manh ăn chơi. Người ta thường nói, có thể đắc tội quân tử nhưng không thể đắc tội tiểu nhân. Em chỉ sợ chọc giận cô ta nóng máu, khi đã cuống lên rồi sẽ gây bắt lợi cho chị thôi."
"Em đây là đang quan tâm đến chị?" Ginny cười đầy rạng rỡ, vẻ hạnh phúc tràn lan khắp mặt.
"Em chỉ đang phân tích vấn đề. "
"Em vẫn đang giấu đầu hở đuôi."
Jayna bắt đắc dĩ, chỉ còn biết chân đạp nhẫn ga, lái xe xông về phía trước.
Ở bệnh viện làm kiểm tra, vết thương của Ginny cũng không đáng ngại. Jayna yên lòng, lại lái xe đưa Ginny về nhà.
Đi qua đi lại một lúc, cái bụng Ginny cũng không còn phát ra đau nhức như lúc đầu. Jayna thấy cô có thể ngồi dậy và tự mình bước đi được, liền muốn trở lại căn hộ của mình.
Ginny thấy thế, lập tức lại cúi người xuống, ôm bụng giả bộ đáng thương: "Jayna, cái bụng của chị vẫn còn rất đau, đêm nay em ở lại đây với chị nhà, có được không? Vừa nãy chị cũng không ăn được gì nhiều, nên giờ đột nhiên cảm thấy có chút đói bụng. Làm sao đây?"
Jayna thở dài. Vừa nãy Ginny bị Tina đạp một cước cũng là vì cô, về tình về lý, cô cũng không thể từ chối yêu cầu của Ginny, nên đành nói: "Em chỉ biết nấu cháo thôi. Chị ăn được không?"
"Được." Ginny gật đầu liên tục.
"Vậy đi tắm đi, em vào bếp nấu cháo."
"Ừm."
Đến khi Ginny tắm rửa xong đi ra, hương thơm mùi cháo đã bay kín khắp căn hộ. Ginny đi tới nhà bếp, dựa vào cánh cửa, mim cười nhìn bóng lưng Jayna. Bỏng dáng nhỏ bé yêu kiểu kia thật sự rất giống một vị hiền thê lương mẫu.
Jayna quay đầu, thấy Ginny, thuận miệng hỏi: "Chị tắm nhanh vậy?"
"Ừm. Tại sợ em suy nghĩ lại rồi chạy về nhà mất, nên chị chỉ tắm qua loa liền đi ra ngay."
Jayna giọng trầm hẳn xuống, có chút không vui nói: "Em đã nói đêm nay sẽ ở đây với chị rồi mà? Cháo nấu sắp xong rồi, chị cứ ngồi xuống đợi chút thôi."
"Ừm." Ginny chạy tới bên người Jayna, đưa mắt trên dưới đánh giá cô, "Vừa này chị sờ em một cái, đột nhiên em bật cười lớn, có phải chỗ đó là điểm em nhột nhất không?
"Ừ. Quả thật chị có con mắt quan sát mọi chuyện rất tốt đấy nhỉ?"
"Không tốt cũng không được mà. Mấy năm nay ở xã hội cũng đâu phải lặn lộn chơi không chẳng làm gì."
"Chị giúp lấy chén ra đi, cháo nấu xong rồi."
Ăn cháo xong, đến lượt Jayna đi tắm. Khi Jayna từ phòng tắm đi ra, Ginny lại mặt dày mày dạn nhất định phải ngủ cùng Jayna trên một giường. Lòng Jayna tràn ngập mâu thuẫn, nhìn Ginny như thuốc cao bôi trên da chó, chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.
Ginny xoa bụng, lầm bầm: "Con nhỏ Tina Jittaleela kia đá một cước đúng là quá tàn nhẫn. Cái bụng của chị bị bầm tím hết, không tin em nhìn chút xem."
Ginny vừa nói xong liền nhấc váy ngủ cao lên, th.ân th.ể trắng nón quyến rũ lập tức hiển hiện ở trước mắt Jayna. Cô liếc mắt nhìn, liền đỏ mặt ngoảnh đi, có điều mảng bầm tím cực lớn kia cũng đã kịp lọt vào trong tầm mắt cô, đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng. Một người phụ nữ đã quen được chiều chuộng như chị ấy đột nhiên bị đá một cước mạnh đến thế, đã phải chịu sự đau đớn nhiều đến chừng nào?
Jayna quay đầu lại, áy náy nói: "Hôm nay... thật sự xin lỗi."
"Nếu thật sự cảm thấy có lỗi, thì em giúp chị xoa vết thương đi."
Ginny cầm lấy bàn tay Jayna, đặt trên bụng chính mình, nhẹ nhàng đưa qua đưa lại. Jayna muốn rút tay ra, lại sự làm đau cô, cảm thấy mâu thuẫn không thôi.
Bàn tay Jayna mang theo một chút lành lạnh, đặt trên bụng mang lại cảm giác đặc biệt thoải mái. Cô thở ra một hơi hệt như mèo con bật ra tiếng rê.n rỉ, vì thế không bao lâu, th.ân th.ể liền khô nóng lên. Ginny giương mắt nhìn lén Jayna, thấy mắt cô ấy hơi lim dim như đang suy nghĩ gì đó, giống như bông hoa thủy tiên mới vừa bung nở đang run rẩy bên cạnh hồ nước.
Ginny nín thở, chầm chậm từng chút một để bàn tay Jayna hướng dẫn lên phía trên, mãi đến tận khi bao trùm lấy ngọn núi đang kiêu ngạo đứng thẳng mới dừng lại. Cô cẩn thận ngẩng đầu lên, giống như thăm dò khẽ hôn lên môi Jayna, thấy Jayna không có động tĩnh, lại lớn mật lên, đơn giản đem đầu lưỡi theo nụ hôn xâm nhập vào bên trong.
Vừa nãy Jayna vẫn đang chìm ngập trong mâu thuẫn có nên rút tay về không, đồng thời cũng đang suy nghĩ xem Ginny định làm gì để trả thù Tina, có thể nào lại càng khiến Tina ch.ó cùng cắn giậu, ngược lại sẽ gây bất lợi hơn nữa cho Ginny không. Vì thế hầu như cô không còn tâm trạng đi để ý những động tác vừa rồi của Ginny. Đến hiện tại, cảm thấy mình bị hôn, mà cảm giác trên tay cũng ngày càng mềm mại hơn, cuối cùng cũng coi như đã hiểu rõ đang có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng nụ hôn của cô quả thật có kỹ thuật quá cao siêu, làm lòng người khó nhịn nổi sự mê hoặc, Jayna chỉ cảm thấy đầu óc cô có chút ngây ngất, rơi vào thế bị động để mặc cô hôn, lại vô thức xoa nắn vuốt ve đồi núi mềm mại trong tầm tay kia.
Tia sáng lẻ loi lác đác rơi xuống, có chút lộn xộn, có chút ái muội, có chút phiêu tần, cũng có chút manh động.
Ginny ngày càng không thể thỏa mãn chỉ với nụ hôn thế này. Cô nhanh chóng cở.i vá.y ngủ của mình và Jayna, đè Jayna ở dướ.i thâ.n, một bên dí.nh sá.t và.o th.ân th.ể cô ấy, một bên luống cuống khẽ cọ ma sát đốt lửa, rồi gác đầu gối để vào vùng giữ.a của phần th.ân th.ể phí.a dướ.i có mảng cỏ thơm um tùm kia, bất chợt cảm giác được sự trắng mịn, như cá gặp nước, một tiếng rê.n rỉ yêu kiều không thể ức chế được bật thốt ra khiến lòng người nghe thấy chỉ biết run rẩy, càng bôi lên tầng bóng đêm ái muội này thêm một lớp phóng túng nồng đậm tiêu hồn đoạt phách.
Có một luồ.ng nướ.c ấ.m chầ.m chậm chả.y r.a ngoài, bám lên làn d.a mề.m mại trên bắ.p châ.n quấn quýt không rời, ướ.t thấ.m đẫ.m tạo thành một đường chả.y xuố.ng dướ.i.
Jayna ngày càng mắt hết sự tỉnh táo để khống chế bản thân, cô gắt gao nhắm chặt lấy hai mắt, vừa rõ ràng vừa mơ hồ cảm thụ động tác càn rỡ của Ginny, thế nhưng trong đống hỗn loạn đó, bóng dáng của Orm lại chợt xẹt qua trong tầm nhìn đen kịt. Đột nhiên cô ý thức được làm thế này là không đúng, liền mau chóng đẩy Ginny ra. Một đường chỉ bạc bên khóe môi của hai người sau một hồi rung động mãnh liệt bị đứt đoạn, cuối cùng tâm trí cô cũng lấy lại được sự tỉnh táo.
Jayna nhẹ nhàng thở hổn hển ngồi dậy, đưa tay cầm lấy tấm chăn chậm rãi kéo lên phía trên, che khuất lấy phần ngực trống trơn của mình.
"Ginny, chúng ta không thể như vậy. Lúc đó em vì nhất thời giận dỗi với Orm mà quyết định giao du với Tina Jittaleela, để rồi mọi chuyện thành ra thế này. Em thật không muốn bởi vì lòng em hiện giờ đang đau khổ và cô quạnh mà lại dễ dàng cùng chị tiến tới bước này, như thế sẽ hại chị."
"Khi em giao du với Tina Jittaleela chưa từng để nhỏ đó chạm vào người, nhưng bây giờ em có thể để chị chạm vào em, rõ ràng cho thấy địa vị của chị và Tina Jittaleela trong lòng em không hề giống nhau." Ginny nỗ lực khống chế lại ngọn lửa đang cháy phừng phừng trong lòng, đưa tay kéo Jayna nằm xuống giường, ôm lấy cô, "Không vội, chị không vội đâu. Chờ khi nào em chân chính bình ổn mọi chuyện trong lòng, chúng ta lại bắt đầu tiếp. Giờ ngủ thôi, được không?"
"Ừm."
Ginny tắt đèn, trái tim bay nhảy đập loạn một hồi lâu, cuối cùng cũng coi như bình tĩnh lại.
Jayna bị Ginny ôm vào trong ngực, da thịt trần trụi của cả hai dán vào nhau, trái tim nhảy loạn, khó chịu cực kỳ. Nhưng sự khó chịu đánh không lại sự buồn ngủ, dần dần hô hấp có tiết tấu, người cũng nhanh chóng đi vào giấc mộng.
Jayna đã ngủ, thế nhưng Ginny không thể ngủ. Cô không ngừng được lầm bầm oán niệm. Cả đời này chưa từng làm qua Liễu Hạ Huệ như thế này!
Đột nhiên Ginny hiểu thấu cảm giác của Mark khi ấy. Loại chuyện mỹ nhân ngồi trong lòng mà chân tâm vẫn không loạn, đối với đàn ông là một loại thử thách, và đối với phụ nữ cũng là một loại thử thách đấy!
Hàng chức thiên tưởng có trách nhiệm to lớn đương nhiên phải có phẩm chất vượt trội hơn người phàm trần, tất nhiên phải chịu được khổ tâm trí, lao gân cốt, đói thể da, nghèo thân phận. Huynh đài Liễu Hạ Huệ ơi, quả thật ngài đã cực khổ quá rồi!
Thế nhưng bà chị đây thật sự rất khó chịu đấy, có được hay không?
Ginny Natnicha cứ một lần lại một lần liếc mắt, bộ dạng rất ai oán!
Bầu trời ở thành thị dường như bị chia cắt thành nhiều khối. Các tòa nhà cao tầng như vách núi cheo leo ngăn cản tầm mắt của mọi người phía dưới. Từng người một với đôi chân gấp gáp bước vội bôn ba, đến vội vã, đi cũng vội vã, hầu như không hề ngừng lại, giống như hoàn toàn quên mất dục vọng ngắm nghía cảnh sắc tươi đẹp xung quanh, mà chỉ biết nâng cao bước chân đi về mục tiêu đã định trong lòng.
Ginny có thể nhân nhượng Jayna, có thể nhân nhượng hai người bạn thân Lingling và Kimberley. Thế nhưng điều đó không đồng nghĩa cô cũng có thể nhân nhượng bất kì người nào khác.
Đối tượng yêu thương trong lòng mình vô duyên vô cớ bị người vu tội, cái bụng của mình vô duyên vô cớ bị người chà đạp, đối với Ginny mà nói, đó là một việc không cách nào nhân nhượng.
Ginny lấy tốc độ nhanh nhất dò la công ty sản xuất phim hoạt hình Tina đang làm việc, xác định được cậu Tina là ông chủ của công ty này. Công ty sản xuất phim hoạt hình không hề lớn, nhưng hiệu quả kinh doanh rất tốt. Ginny cười lạnh, Tina Jittaleela có tính cách thô bạo nóng tính ắt hẳn toàn nhờ gia đình nuông chiều mà ra đấy nhỉ? Không phải trong mắt mày không có người nào đấy sao? Vậy để bà chị đây cho mày biết kết cuộc của việc không coi ai ra gì!
Thông qua tầng lớp giao thiệp rộng rãi, hơn nữa còn có sự trợ giúp của Kimberley và Lingling, Ginny cổ động bạn bè thu mua công ty gia đình sản xuất phim hoạt hình kia. Tiến trình công ty lớn thu mua công ty nhỏ thông thường khá nhanh. Bình thường, cách phụ nữ làm việc, hoặc là không làm, hoặc sẽ tàn nhẫn quyết tuyệt. Trong quá trình để bạn bè chậm rãi thu mua công ty, đồng thời Ginny còn để người ta thuận miệng nói ra lý do xảy ra cớ sự này chính là vì nhân cách của Tina, cũng rải thông tin chung quanh nói nào là cái người tên Tina ấy không hề có chút đạo đức nghề nghiệp, làm cả thành phố này không một công ty sản xuất phim hoạt hình nào dám mướn cô vào làm việc, khiến Tina không thể không tạm thời rơi vào tình thế không có việc làm.
Cuối tuần, Ginny phải tăng ca.
Jayna chấp nhận lời thỉnh cầu của Ginny, vẽ vài trang phác thảo của mấy bộ cổ trang, đi tới công ty Ginny, giao đến tận tay cô. Lần đầu tiên Jayna đi tới công ty của Ginny, cảm thấy lạ lẫm, nên đưa mắt tò mò quan sát chung quanh. Ginny tự động trở thành người hướng dẫn, tự mình dẫn Jayna đi tham quan toàn công ty. Jayna nhìn một loạt nhà xưởng hiện đại và khu ký túc xá tiện nghi của công nhân viên, còn có một tòa nhà văn phòng hành chính hoành tráng, cảm thấy thán phục không thôi.
"Công ty lớn thế này hẳn có lịch sử rất lâu đời, đúng không?"
"Cũng không lâu đâu." Ginny khẽ bật cười, "Đây là thành quả tạo dựng của cha chị từ thời kỳ đầu thập niên 80, sau hơn hai mươi năm phát triển mới tích góp được quy mô hoành tráng như lúc này. Vào thời ấy, người ta chỉ cần cái đầu linh hoạt, lại chịu liều mạng xông pha gầy dựng sự nghiệp thì bình thường đều sẽ thành công."
"Cũng đúng. Hiện ở trong nước có không ít xí nghiệp đều bắt đầu khởi nghiệp từ thời điểm đó, nhưng đáng tiếc đến giờ lại không còn quá nhiều công ty vẫn giữ được thành quả kinh doanh đó. Thế cha chị giờ còn làm việc nữa không?"
"Vẫn còn, nhưng không chịu khó và liều mạng như trước đây nữa, mà chỉ cần công ty vẫn đi theo quỹ đạo vận hành trước giờ là tốt rồi. Tuổi tác cha chị đã lớn, cũng đến lúc nên hưởng thụ tuổi già."
"Thế quan hệ giữa chị và cha có tốt không?"
"Đương nhiên là tốt rồi." Ginny tự đắc nhướn mày, "Lúc trước ngay cả khi chị trêu hoa ghẹo nguyệt, dù cha chị nhìn thấy ngứa mắt với lối sống ấy, có định đánh chị nhiều lần, nhưng rốt cuộc vẫn rất thương nên không thật sự đánh lần nào."
"Chị đáng bị đánh một trận nên thân!" Jayna tiếc hận than thở, "Cha chị không nỡ đánh, quả thật khiến người ta cảm thấy tiếc nuối làm sao."
"Ờ, đúng rồi. Mà mặc kệ bề ngoài cha chị đối xử với chị thế nào, chỉ cần chị biết trong lòng cha vẫn rất yêu thương chị và em trai là được rồi."
"Ừm, sau này chị nên đối xử thật tốt với cha mẹ, đừng đi bắt bẻ cự nự với cha mẹ làm gì."
"Được, nghe lời em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co