Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

63

LingOrmTruyen123

Lingling thấy việc xã giao đã gần đủ, liền đi đặt một phòng cao cấp trong câu lạc bộ, để Kimberley đến nghỉ ngơi.

Mặc dù thoạt nhìn có vẻ Kimberley không để tâm, nhưng Lingling biết trong lòng cô đang phẫn nộ đến cực điểm. Nếu cô đã ở tâm trạng này, trước tiên vẫn nên yên lặng sẽ tốt hơn. Tuy nhiên nếu cứ tùy ý để Kimberley giả vờ tư thái 'độ lượng' thế này, quả thật hình ảnh của Orm và Jayna ngày càng trở nên xấu xa trong mắt mọi người. Không cần biết đó là đúng hay sai, cứ một mực lấy dáng vẻ độ lượng để bôi xấu hình ảnh của một người, chuyện này còn lý lẽ gì nữa chứ?

Tiếp tục đến trước mặt từng người nói vài câu giải thích đơn giản, 'Đây chỉ là chút hiểu lầm nho nhỏ.' Sau đó, Lingling và Ginny cùng nhau tiếp bước Kimberley vào gian phòng đã đặt trước, còn lại những chuyện vặt vãnh cứ tạm giao cho Nychaa đi xử lý.

Vừa bước chân vào phòng, gương mặt tươi cười của Kimberley lập tức hạ màn, ngược lại xuất hiện vẻ đầy âm trầm. Cô vẫn ngậm chặt miệng không nói lời nào, ngày hôm nay xem như cô đã triệt để mất mặt. Món nợ này dù sao cũng phải tìm Orm và Jayna trả cho bằng hết.

Lingling rất rõ trong lòng Kimberley đang suy tính điều gì. Chờ Kimberley trầm mặc một khoảng vừa đủ, cô nháy mắt với Ginny, cười híp mắt nói: "Kimberley, chuyện ngày hôm nay, đúng là Orm có chút sai, mình thay mặt em ấy xin lỗi cậu."

Ginny cũng nhanh chóng hùa theo: "Jayna cũng có chút sai, tớ cũng thay mặt Jayna xin lỗi cậu."

"Có chút sai?" Kimberley hừ một tiếng, hỏi Ginny, "Con nhỏ họ Orm Kornnaphat kia là khách Lingling nuôi trong nhà, Lingling thay mặt nó nói lời xin lỗi cũng tạm được đi. Thế nhưng cậu dựa vào gì lại thay mặt Jayna Angelina xin lỗi tôi?"

Lingling sau khi nghe xong, nhíu chặt lông mày.

Ginny vỗ nhẹ cánh tay Lingling, ôn tồn nói với Kimberley: "Kimberley, tớ vẫn chưa nói chuyện này với cậu, thật ra tớ đang theo đuổi Jayna, hoặc nói tớ yêu em ấy cũng không sai. Orm và Jayna dù sao vẫn còn trẻ không hiểu chuyện, nể mặt tớ lần này, đừng quá mức so đo với hai em ấy, được không?"

"Ồ, không ngờ đến cậu cũng biến tính luôn đấy? Còn bày đặt nói chữ yêu luôn ư? Mà này, như thế đâu phải tính cách của cậu!" Kimberley cười lạnh, "Còn trẻ không hiểu chuyện? Nếu một đứa đã hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi mà vẫn được xem là còn trẻ không hiểu chuyện, vậy không phải đời này của hai đứa nó sống quá uổng phí? Hôm nay hai cậu không cần khuyên nhủ tôi làm gì mất công. Hai cậu có người để thương yêu thì mặc hai cậu, còn người tôi định đi tính sổ cũng không phải hai cậu, tốt nhất tránh sang một bên đi! Chúng ta đã là bạn bè thân thiết nhiều năm, hai cậu cũng không cần vì một thứ đồ chơi mà ngáng chân tôi."

Lingling trở nên nghiêm túc, gằn giọng: "Kimberley Anne! Chẳng lẽ giữ chút tôn trọng một người rất khó? Hai em ấy là người, không phải đồ chơi!"

"Không phải đồ chơi? Lingling, nếu cậu thật tâm yêu Orm, chẳng lẽ cậu không nỡ bỏ tiền mua cho nhỏ đó một đôi giày tử tế? Chẳng lẽ cậu sẽ nhẫn tâm để nó đến câu lạc bộ này chịu đựng sự lúng túng và ngượng ngùng như sáng nay? Còn cậu nữa, Ginny, đừng đề cập trước mặt tôi cái chữ yêu sến rện kia đi! Từ trong miệng cậu nói chữ yêu không thích hợp chút nào. Đừng nói cậu thấy Lingling chơi gái vui quá, nên giờ cậu cũng muốn đi tìm cảm giác mới mẻ kích thích đấy nhá? Tôi quá hiểu con người hai cậu, vì lẽ đó hai cậu cũng không cần thay mặt hai đứa nó van cầu hay nói tốt gì nữa! Tôi biết đánh chó phải nhìn mặt chủ, nên giờ tôi nói thẳng tại đây luôn. Tôi sẽ cho hai cậu mặt mũi, đối với hai đứa nó, tôi sẽ tự biết mà nương tay. Nhưng hai cậu cũng phải để tôi có mặt mũi, thời điểm tôi giáo huấn hai đứa nó, tốt nhất hai cậu đừng nhúng tay vào!"

Đột nhiên Ginny vụt đứng dậy, cô trừng mắt Kimberley, nói: "Kimberley Anne! Tớ đã sớm nói với cậu, có chút thói hư tật xấu, cậu cũng nên đi sửa đổi lại. Cậu thử vuốt lương tâm hỏi bản thân mình một chút xem, ngày hôm nay mọi chuyện đã xảy ra thật sự đều do Jayna và Orm hay sao? Hai em ấy vốn chỉ ngồi trên ghế sofa tán gẫu nói chuyện với nhau, không đến gần cậu, cũng không chọc đến cậu. Là do chính cậu chủ động đến gần và nói chuyện với hai em ấy kia mà!"

"Chính cậu là người đốt dây dẫn lửa, làm sao cậu có thể đem mọi cái sai đẩy hết lên người của hai em ấy? Đúng là Jayna đánh cậu là em ấy không đúng, thế nhưng chính cậu là người đầu tiên ném ly rượu vào đầu Orm đấy chứ."

"Quân tử đấu miệng chứ không đấu sức. Nếu cậu là người đầu tiên động thủ, thì cái sai trước hết chính từ cậu mà ra. Vừa nãy cậu biểu hiện ra dáng vẻ độ lượng thu hết ánh mắt đồng tình và thông cảm của tất cả mọi người, đồng thời khiến hình ảnh của Orm và Jayna trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của những người có mặt ở đó."

"Cậu trả thù như thế còn chưa đủ hay sao? Vừa nãy, tớ và Lingling vẫn đứng về phía cậu, giúp đỡ cậu giảng hòa mọi chuyện, thậm chí trái lương tâm nói đôi ba câu phê bình hành động của Orm và Jayna. Hai đứa tớ vì cậu làm thế còn chưa đủ? Con người sống vì tấm mặt, cái cây sống vì lớp vỏ. Mặt mũi của cậu được bảo vệ, trong khi của Orm và Jayna đã bị ném đi không biết đến xó xỉnh nào."

"Đã như thế cậu còn muốn làm gì để giáo huấn hai em ấy nữa? Cậu tùy tiện muốn nghĩ tớ là người thế nào cũng được, cậu thích nói gì hay muốn nghĩ gì thì đó là chuyện của cậu! Nhưng cậu không thể động Jayna! Cả đời này của tớ chưa từng yêu ai, nhưng một khi đã yêu, tớ phải bảo vệ người đó thật tốt. Nếu cậu động em ấy dù chỉ một đầu ngón tay, đến lúc đó cũng đừng trách tớ không nể tình nghĩa bao năm trở mặt với cậu!"

Lingling cũng theo Ginny đứng bật dậy, nói giọng nhẹ nhàng: "Ba người chúng ta đều là bạn thân lâu năm, cho tới nay chúng ta đều không cãi nhau chút chuyện nhỏ nào, hiện tại cuối cùng coi như có thể nhìn thấy điểm sóng lớn rồi đây. Kimberley, mình biết trong lòng cậu lúc này vừa phẫn nộ vừa tức giận, nhưng cũng nên tìm chỗ khoan dung mà đi độ lượng xem. Cậu cẩn thận ngẫm lại, mình và Ginny chưa từng bao giờ sỉ nhục những người đàn ông trước đây cậu đã giao du."

"Hai đứa mình chưa từng có ý kiến gì về tình nhân của cậu, cần gì cậu cứ thường xuyên đến trào phúng đâm chọt tình yêu của hai đứa mình? Mình không bỏ tiền mua giày cho Orm, là bởi vì em ấy không muốn mình mua đồ cho em ấy, xưa này em ấy không hề nghĩ tới chuyện đi lấy của người khác một phân tiền nào, trái lại còn đem hết tiền kiếm được giao hết cho mình."

"Số tiền này của em ấy có lẽ đối với cậu chỉ là một thứ cỏn con, làm việc ròng rã suốt năm năm mà chỉ để dành được chừng hai mươi vạn, nhưng cậu có biết hai mươi vạn này đối với người bình thường mà nói là một khoản tiền nhiều thế nào không? Mình biết rất rõ tính cách của Orm, em ấy không thuộc dạng nín nhịn để mặc người ức hiếp hết lần này đến lần khác thế đâu, vậy mà vừa nãy mặc dù cậu đã động thủ trước, Orm lại không xoay tay phản kích lại, mà chỉ giật miệng mắng cậu thôi."

"Cậu có biết vì sao không? Bởi vì cậu là bạn thân của mình! Em ấy vì mình đã cực kỳ nhẫn nhịn cậu, tại sao cậu lại không thể nhìn rõ chuyện này? Đúng là em ấy có khuyết điểm, nhưng cậu thử tự vấn lòng xem, mỗi người trong chúng ta có ai lại không có khuyết điểm? Kimberley, giữa bạn bè đôi lúc mâu thuẫn cãi nhau rất bình thường. Những lời vừa rồi của mình và Ginny nếu cậu nghe không lọt tai thì cậu cũng nên thông cảm cho hai đứa mình. Dù sao mình cũng phải đem hết lời muốn nói làm rõ ở đây, nếu như trên người Orm vì cậu mà thiếu đi một sợi tóc, studio của em ấy bởi vì sự nhúng tay của cậu mà xuất hiện khó khăn, thì dù cho có liều cái mạng già này mình cũng quyết phải bảo hộ em ấy được chu toàn!"

Lingling nói đến những câu sau cùng, âm thanh không khỏi nâng lên rất nhiều, nghiễm nhiên thành bộ dạng đang tuyên thệ. Kimberley có chút choáng váng, cô thật không thể hiểu, cho tới nay Lingling và Ginny vẫn luôn chiều lòng cô, giờ đây vì hai thứ oắt con ở đâu xuất hiện đã trở mặt với cô? Lẽ nào hai người ấy thật sự yêu? Thế nhưng phụ nữ cũng có thể yêu phụ nữ? Quả thật bậy bạ muốn chết! Nhưng dáng vẻ của hai người ấy căn bản không giống đang đùa giỡn. Hay là thật sự đã rơi vào lưới tình? Nếu vậy lần này không dễ xử lý rồi đây!

Kimberley không muốn bị Lingling và Ginny trở mặt. Dù sao trở mặt rồi, đối với người nào cũng không tốt, đặc biệt nếu thật làm căng, Ginny và Lingling vẫn như cũ gắt gao đứng trên cùng một sợi dây, chỉ có mình cô bị ném ra ngoài, đối với cô mà nói, sau cùng thì người bị thiệt hại nhiều nhất chính là cô. Lúc đó cô động thủ trước, đúng là cô không phải trước, nên cú xô kia của Jayna Angelina, cô có thể bỏ qua. Thế nhưng còn Orm Kornnaphat thì sao? Nếu như Orm không nói lời kích động, làm sao cô có khả năng nóng đầu mất hết phong độ thường ngày không còn sót lại chút gì, đi ném ly rượu như thế kia chứ? Jayna có thể buông tha, nhưng Orm tuyệt đối không thể! Chỉ là lời này cũng không thể nói thẳng mặt Lingling đang muốn bảo vệ người tình kia. Kimberley lại đơn giản cúi đầu, trở nên trầm mặc.

Lingling và Ginny nhìn nhau nở nụ cười, tự biết những lời nói vừa rồi nhiều ít gì cũng có hiệu quả. Hai người quá hiểu Kimberley, biết con người Kimberley không ăn cơm quá mềm, cũng không chịu ăn cơm quá cứng, mà thứ cơm sống vừa mềm lại vừa cứng là thứ rất hợp với khẩu vị của cô. Một đống lời nói của Lingling và Ginny vừa có lời giải thích lại vừa có cả sự uy hiếp, nếu như chúng nó bắt đầu có hiệu quả, hiện tại đã đến thời điểm cho Kimberley ăn một chút cơm mềm rồi đây.

Ginny ngồi vào bên cạnh Kimberley, ôm cổ cô, giống như đang làm nũng, dịu giọng nói: "Kim, cả đời này của tớ chỉ có mình cậu và Ling là hai người bạn thân nhất. Cậu đừng so đo với Jayna và Orm nữa mà, nể mặt tớ lần này mà cho tớ một chút ân tình nha! Bắt đầu từ giờ đến hết một tháng, nếu như cậu muốn ăn gì, tớ luôn sẵn sàng mời cậu xem như trả ơn!"

Lingling cũng kéo tay Kimberley nói: "Kim, nhanh đồng ý với Gin đi. Bắt đầu từ giờ đến hết hai tháng, nếu như cậu muốn mua gì, mình luôn sẵn sàng thay mặt cậu trả tiền!"

Ánh mắt Kimberley xoay một vòng, nhàn nhạt nói: "Nếu như tôi muốn ăn tim Jayna Angelina, muốn mua đầu Orm Kornnaphat, hai người các cậu có thể mời tôi, có thể trả tiền chứ hả?"

Lingling và Ginny cùng giật mình sửng sốt. Cái này không tốt để trả tiền à!

"Hai cậu yên tâm đi, tôi còn chưa đến mức tùy tiện muốn giế.t người giải hận. Đêm nay tôi sẽ ngủ ở đây. Hai cậu cứ ra ngoài trước, để mặc tôi thanh tĩnh một lát."

Lingling thấy thế, cũng không tốt tiếp tục khuyên nhủ gì nữa, chỉ nói: "Vậy hai đứa mình cũng sẽ đi thuê hai gian phòng, đêm nay cũng cùng cậu ngủ ở đây. Buổi tối còn bữa tiệc rượu, cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi nhé, chờ buổi tối ba đứa mình lại đi xã giao. Cậu càng ẩn núp trong phòng, người khác sẽ càng cảm thấy cậu có chuyện. Nếu như cậu cứ tự tin thoải mái như mọi ngày, ắt hẳn người khác sẽ không bàn ra tán vào gì nữa. Yên tâm đi! Đêm nay, mình và Ginny có thể giúp cậu dàn xếp mọi chuyện."

Kimberley gật đầu, Lingling liền lôi kéo Ginny ra cửa.

Lingling đang cực kỳ lo lắng cho Orm, cô có thể nhìn ra Kimberley đang chất chứa nỗi thù hận với Orm sâu bao nhiêu. Nếu cô là Kimberley, nhất định cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Cô cảm thấy sớm muộn gì Kimberley cũng sẽ động chút tay chân lên người Orm, trong lòng không khỏi nặng nề thêm vài phần.

Ginny vừa ra khỏi cửa liền lấy di động bấm dãy số điện thoại của Orm, một bên bấm số, một bên tức giận đến nghiến răng: "Hai nhỏ khốn kiếp! Gây chuyện cho đã rồi nhanh chân bỏ chạy, để lại hiện trường lộn xộn cho tụi mình dọn dẹp! Thế này sao có thể giống câu có nạn cùng chịu được chứ? Lingling, tớ nhìn lầm Orm Kornnaphat rồi! Orm chính là con nhóc chuyên gây rắc rối! May con nhóc này không đam mê chính trị và lăn lộn trong chốn quan trường đó, nếu không ắt hẳn toàn bộ đất nước đã bị làm loạn tùng phèo! Hại tớ cả ngày phải ăn cay cũng thôi đi, hôm nay còn dám đẩy tớ vào cái thế đã rồi nữa chứ! Cậu đừng cản tớ! Tớ sẽ đi mắng chết cái ngữ thất đức này rồi đi ăn tươi nuốt sống đồ yêu tinh hại người nhà cậu!"

Lingling một bên nhẫn nhịn cười, một bên nghe Ginny ca thán linh tinh. Hôm nay xảy ra chuyện thế này, cô không hề có ý trách Orm, mà ngược lại vẫn luôn lo lắng cục u sưng vù trên trán Orm, không những thế cô còn nhìn thấy có máu chảy ra, trong lòng chợt đau đớn.

Điện thoại của Ginny vừa thông xong, liền lớn tiếng mắng Orm một trận, sau lại hỏi hai người đang ở đâu. Orm nói, đang ở suối nước nóng cách câu lạc bộ tám dặm, bảo Ginny đến đón hai người. Ginny sau khi cúp điện thoại lại than vãn một trận oán niệm, xong hết lại quay sang thương lượng với Lingling: "Đắc tội với Kimberley rồi, sau này công việc lẫn mối quan hệ của hai đứa mình có thể không còn được suôn sẻ như trước. Cậu thấy có cần bắt Orm và Jayna đến trước mặt Kimberley nhún nhường nói tiếng xin lỗi gì đó không?"

"Hai bên có vẻ không ai chịu nhường ai đâu." Lingling trầm tư chốc lát, "Nhưng xin lỗi vẫn nên làm, tiên lễ hậu binh* mà. Nếu Kimberley hơi nguôi giận, lại thấy hai em ấy đến nói tiếng xin lỗi, thì chuyện lớn sẽ hóa nhỏ, việc nhỏ sẽ hóa không, cũng tốt. Hôm nay, hai đứa mình đã nói rõ hết mọi chuyện, nếu như Kimberley có đầu óc, phải biết Orm và Jayna đi nói tiếng xin lỗi, là tương đương mình với cậu cúi đầu trước cậu ấy. Thế nhưng để làm được việc này thì cả Orm và Jayna đều phải chịu ấm ức, mà tính tình cứng đầu cứng cổ kia của Orm... bảo em ấy nói tiếng xin lỗi coi bộ khó."

(*Tiên lễ hậu binh: trước là đàm phán, đàm phán không được mới đấu tranh.)

Ginny cau mày, hậm hực nói: "Đừng nói Orm khó, tớ thấy Jayna cũng khó lắm đấy. Hai cái đứa này đúng là tảng đá bên trong hố phân vừa thối lại vừa cứng! Chẳng trách trước đây ghép thành đôi ăn ý đến vậy. Thật hết nói, đến lúc đó hai đứa mình cứ cố gắng cưỡng bức và dụ dỗ để khuyên nhủ đi thôi. Má ơi, cả ngày hôm nay chúng ta làm chuyên gia khuyên giải thật luôn ấy nhỉ? Hết khuyên bên này lại tiếp tục đi khuyên bên kia, đều sắp biến thành tiên nhân khuyên giải luôn rồi!"

"Cũng không phải chỉ mỗi thế. Thật đúng là đau đầu! Mình rất rõ tính tình của Orm, nhất định lần này em ấy không thể nhẫn nhịn được nữa mới bùng phát cơn giận lớn đến thế." Lingling suy nghĩ, "Gin này, nếu cậu là Orm, đối với hành vi kiếm chuyện của Kimberley có thể chịu đựng được không?"

"Chịu không được cũng phải ráng mà chịu đến cùng chứ trời! Kimberley là người nào? Ngay cả tớ với cậu còn không dám dễ dàng đi đắc tội nữa là. Hai em ấy làm sao có thể nói đi đắc tội liền lập tức đắc tội như thế được? Chỉ vì một phút hả giận mà phải rước bao nhiêu rắc rối thì đáng không?" Ginny cất di động vào túi xách, oán giận nói, "Hai đứa mình ở chỗ này mệt bở hơi tai kiếm cách khuyên giải, tìm đủ mọi đường để giúp đỡ và nói tốt cho hai em ấy, thế mà hai em ấy quá biết cách hưởng thụ, giờ này vẫn còn tâm trạng chạy ra suối nước nóng bên ngoài đi tắm uyên ương! Đây là chuyện gì thế trời! Việc này cũng chỉ hai đứa nhóc ấy mới có thể làm ra!"

"Gì?" Lingling cả kinh, "Hai em ấy đang tắm suối nước nóng?"

"Đúng đấy. Trong câu lạc bộ cũng có chỗ xông hơi và tắm nước nóng, làm gì phải chạy đến một nơi xa thế làm gì? Thật không khiến người ta bớt lo!"

"Chớ đứng đó nói nhiều thế nữa! Mau dẫn mình đi tìm hai em ấy nào."

Ginny chế nhạo: "Cậu lo lắng Orm nhà cậu làm ra chuyện gì ngoài ý muốn?"

Lingling trừng mắt Ginny: "Orm nhà mình luôn giữ tấm lòng trung trinh một mực, có gì khiến mình phải lo lắng? Muốn lo lắng cũng chỉ lo lắng Jayna nhà cậu làm ra chuyện gì ngoài ý muốn thôi."

Câu nói này của Lingling để trong lòng Ginny chợt quặn thắt hết cả lại. Cô lôi kéo Lingling vội vàng chạy đi, một bên co giò chạy một bên cầu nguyện. Hôm nay thật vất vả mới nhìn thấy Jayna vì mình uống giấm chua! Làm ơn đừng để em ấy lại ngã vào lòng Orm một lần nữa đó!

Lingling và Ginny chạy tới nơi, đồng hồ đã chỉ hơn ba giờ chiều. Orm và Jayna mới vừa tắm suối nước nóng xong, đang ngồi ở tiệm bánh ngọt nhàn nhã nhâm nhi. Mái tóc hai người vẫn còn ướt, tỏa ra chút hơi nóng, vóc dáng cả hai đều lộ vẻ kiều mị khiến người rung động. Lingling và Ginny liếc nhau, không khỏi nổi lên nghi vấn, Hai em ấy đã xong việc rồi? Không xảy ra chuyện gì đó chứ?

Orm nhìn thấy Lingling và Ginny tới, liền giơ một tay lên vẫy, bảo hai người lại đây ngồi xuống, tư thế kia cực kỳ giống thái thượng hoàng.

Lingling và Ginny không có tâm tư để ý gì khác, nhanh chóng ngồi xuống bàn tròn, đưa mắt quan sát tỉ mỉ phần xương quai xanh và cánh tay đang lộ ra ngoài của Orm và Jayna. Cũng may, không có vết gì bất thường trên làn da, chắc không có gì xảy ra.

Jayna bị Ginny nhìn chằm chằm, cảm thấy đỏ mặt. Cô lúng túng sờ mặt, rồi thoáng xoa hai cánh tay vào nhau, có chút không biết nên làm sao.

Còn Orm rất thoải mái, cứ để mặc hai người đánh giá, còn đặc biệt hất váy lên phía trên, để lộ ra nửa bắp đùi bóng loáng trắng trẻo. Cô hỏi: "Có muốn em và Jayna cởi quần áo ra luôn không? Để hai chị kiểm tra cho dễ?" :))

Lingling cắn răng nhéo chân Orm, thuận tay kéo váy cô xuống, hỏi: "Mới vừa rồi hai em và Kimberley xảy ra chuyện gì mà động tay động chân ồn ào dữ vậy?"

Orm và Jayna rõ ràng mười mươi đem đầu đuôi câu chuyện kể hết một lần. Nghe xong, sắc mặt Lingling trở nên xanh mét, cô cảm thấy để Orm và Jayna đi xin lỗi thật sự có chút ấm ức.

Ginny sau khi nghe xong, than thở: "Đúng là việc này Kimberley sai trước, thế nhưng nút buộc nào cũng nên sớm cởi ra... Đợi lát nữa, hai em trở lại đó nói tiếng xin lỗi Kimberley đi, việc này sẽ coi như chấm dứt ở đây."

Orm bĩu môi: "Hai đứa em đâu làm gì sai, tại sao lại phải đi xin lỗi chị ta?"

"Mối oan nên cởi không nên thắt, bộ em không biết sao?" Ginny vỗ đầu Orm, oán giận nói, "Bên phía Kimberley, những chuyện nên nói nên khuyên thì chị và Lingling đều đã nói hết rồi. Muốn tháo chuông thì nhờ người buộc chuông thôi. Chỉ cần hai em đi nói tiếng xin lỗi là đã bằng hai đứa chị nói vạn câu khuyên nhủ bên tai Kimberley ấy chứ. Nếu giờ cứ quyết làm căng với cậu ấy, nói thật đối với người nào cũng không tốt."

"Đúng đấy, đi nói tiếng xin lỗi là chuyện nhất định phải làm." Lingling chờ Ginny nói xong, mới tiếp lời, "Tính tình Kimberley thế nào, hai chị là người hiểu rõ nhất. Đúng là cậu ấy có chút thói hư tật xấu, thế nhưng cũng chưa đến mức tội chết khó tha. Hai em đã khiến người ta mất mặt triệt để trước rất nhiều người như vậy, giờ đi nói tiếng xin lỗi cũng hợp tình hợp lý mà? Chỉ cần làm cho cậu ấy cảm nhận được thành ý của hai em, nở nụ cười quên hết thù oán không phải quá tốt sao? Nếu như hai em không đi xin lỗi, theo cá tính của Kimberley, cho dù có chị và Ginny ở bên cạnh hòa giải, cậu ấy tuyệt đối cũng sẽ vòng qua hai đứa chị để động chút tay chân lên hai em đấy."

Jayna thờ ơ, xem thường nói: "Chúng em tự gây ra họa thì cứ để hai đứa em đến gánh chịu hậu quả. Kimberley có thể làm gì để trả thù? Cùng lắm là thuê người đánh hai đứa em một trận thôi chứ gì!"

"Em đó, đúng là cách tư duy của đứa nhỏ!" Ginny nhéo một bên má Jayna, cất tiếng nửa đe dọa nửa khuyên nhủ, "Ai nói trả thù nhất định phải đi đánh người? Đánh người là cách trả thù cấp thấp nhất ấy. Orm, studio mà em lập ra cùng bạn để có được ngày hôm nay không hề dễ dàng gì, đúng không? Bản thân Kimberley đang làm trong cơ quan chính phủ, cả gia tộc tài cao thế mạnh, người quen biết lại nhiều, cậu ấy hoàn toàn có thể tùy tiện tìm đại lý do nào đó để bít hết mọi đường làm ăn của em. Còn em nữa, Jayna, đúng là cậu ấy không thể làm gì được em, Kimberley không thể tự dưng bảo sếp đuổi em ra khỏi công ty ST, thế nhưng đừng quên em còn có cha mẹ đấy. Cha mẹ em đang là cấp dưới của cha mẹ Kimberley, không phải sao? Nếu cậu ấy muốn trả thù em, chuyện đó không phải dễ như trở bàn tay?"

Lời đe dọa của Ginny cực kỳ hiệu quả. Orm và Jayna vốn đã chuẩn bị tốt tinh thần chịu trách nhiệm, thế nhưng vừa nghe xong lời này, trái tim nhất thời căng thẳng lên.

Orm mờ mịt hỏi lại: "Kimberley Anne hèn hạ đến mức đó?"

Lingling biết Orm cứng đầu thế nào, nếu chỉ khuyên bảo bình thường chắc chắn sẽ không có tác dụng. Mặc dù bảo Orm đi xin lỗi đúng là rất ấm ức, nhưng như thế vẫn đỡ hơn làm căng mọi chuyện lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co