[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
66
Quả thật Orm không hề sợ bất kỳ gì, vì lẽ đó khi đối mặt với ánh mắt xem thường của người khác, cô đầy thản nhiên đón nhận lấy.
Tuy nhiên cô cũng chẳng phải người bác ái, cô luôn ôm giữ tinh thần chỉ cho phép bách tính phóng hỏa, không cho phép quan lại đốt đèn. Cô lấy di động, lôi kéo Jayna tìm một góc khá kín đáo ngồi xuống để rảnh tay gửi một tin nhắn đến Lingling: "Đừng cười kiểu thế với tình đầu của chị. Khó coi quá."
Điện thoại trong ví da trên tay rung lên, Lingling móc ra kiểm tra, nhìn thấy tin nhắn của Orm, ý cười không khỏi dày đặc lên rất nhiều lần. Cô ngẩng đầu nhìn ngó chung quanh tìm kiếm bóng dáng của Orm. Đáng tiếc có rất nhiều người đang đứng đã cản trở tầm mắt, nên cô không thể tìm ra.
Jam Rachata và Lingling tuy sống trong cùng một thành phố, nhưng hai người lại cực kỳ hiếm đụng mặt nhau. Đây cũng là lần đầu tiên anh đi tháp tùng cùng sếp đến câu lạc bộ này, đột nhiên nhìn thấy Lingling, vẫn phong thái trang nhã như cũ, thậm chí so với trước đây còn quyến rũ vạn phần, nên ít nhiều gì cũng thấy hối hận với sự lựa chọn năm xưa của mình.
Từ khi kết hôn đến nay, thân thể Jam Rachata hơi có khuynh hướng phát tướng, nhưng đáng người anh tuấn phong độ vẫn không hề thua kém năm đó. Chỉ là kẻ thứ ba chen vào kia, hay còn được biết đến là người vợ hiện tại của Jam Rachata, từ khi sinh con cho đến nay, thân thể ngày càng béo lên.
Nếu đem đi so sánh với Lingling trước mặt, quả thật như một người trên trời và một người dưới đất. Nhưng khi đối mặt với người mình đã từng buông bỏ, ngoại trừ cư xử giống bạn bè và nói vài câu khách sáo, thì còn có thể làm gì hơn. Huống chi năm xưa là do anh quá trớn trước, còn hiện tại anh đã có gia đình, có vợ con.
Khi Lingling mặt đối mặt với Jam Rachata trong lòng rất bằng phẳng không hề có một điểm gợn sóng. Cô thấy ánh mắt Jam Rachata nhìn mình lúc này, ngoài vẻ vui mừng, còn toát lên tâm ý hâm mộ rất rõ ràng. Mơ hồ thậm chí cô còn vì vợ của anh mà kêu oan, Đã là người có vợ, cần gì phải đi ngắm say mê người phụ nữ khác đến vậy? Lingling nhớ đến đôi mắt Orm sẽ chỉ ở trên người cô lưu luyến thương yêu, một luồng cảm giác ngọt ngào đánh úp lại.
Quả nhiên sự lựa chọn của mình không hề sai.
Hai người đã lâu không gặp, ở phút giây ban đầu hơi sửng sốt ngỡ ngàng nhưng sau đó đã lập tức trở về thái độ bình thường. Jam nhìn Lingling sau khi xem tin nhắn xong, trên khoé môi thoảng nhẹ nở nụ cười ngọt ngào, liền hỏi: "Của bạn trai gửi?
"Ừm."
"Ồ, anh ta đối với em... có tốt không?"
"Xem dáng vẻ lúc này của em là biết rồi còn gì."
"Thấy em được hạnh phúc, anh rất yên tâm."
"Cảm ơn, Jam, em cũng hy vọng anh có được hạnh phúc."
Jam Rachata cười khẩy giống như đang nói chuyện cười: "Hạnh phúc của anh đã kết thúc ngay tại khoảnh khắc chia tay em rồi."
"Đừng chỉ mãi nhớ đến mấy chuyện quá khứ, rồi bỏ quên đi người trước mắt, nếu không đến lúc mất đi thì dù có hối hận cũng đã không còn kịp." Rốt cuộc Lingling cũng phát hiện ra Orm, nên nói với Jam, "Em thấy có một người quen, phải đến đó để chào hỏi người ta một tiếng, chắc là không nói chuyện với anh được nữa."
"Không sao."
Orm nhìn thấy Lingling đi về phía hai người liền cong lên khóe môi. Lingling kéo ghế qua, ngồi bên người cô hỏi: "Đi dạo hết mọi nơi trong câu lạc bộ rồi sao?"
"Đúng vậy. Đi dạo khắp nơi rồi, đúng là chỗ nào cũng đẹp."
"Không phải không thích nơi này? Làm sao lại có nhã hứng vào đây ngồi?" Orm tiến gần sát bên tại Lingling, nhỏ giọng nói, "Lại đây bắt gian."
"Thế à?" Lingling nhìn Orm, lại quay sang nhìn Jayna đang thỉnh thoảng đưa mắt chăm chú quan sát Ginny, mắng trả lại, "Nếu vậy chẳng phải chị mỗi ngày đều bắt gian được sao?"
Orm bĩu môi, bàn tay để dưới đáy bàn như có như không vuốt ve bắp đùi Lingling, làm trong lòng Lingling giật thót đến nhảy dựng, vội vàng đứng lên, vui vẻ nở nụ cười quyến rũ.
"Em về phòng trước đi, nửa giờ nữa chị xong việc ở đây rồi."
"Không được nói nhiều với anh ta nữa đấy."
"Cứ nói nhiều đấy. Em dám kiểm soát chị?"
Lingling thướt tha lắc mông rời đi. Orm sinh chút hờn dỗi, lại lôi kéo Jayna đi ra. Orm cười hì hì: "Jay, nhất định cậu đã động chút tâm tư với Ginny rồi, có đúng không? Vừa nãy cậu cứ liên tục nhìn chằm chằm chị ấy đó."
"Có sao?" Thoạt nhìn Jayna đang cực kỳ mơ hồ.
"Có. Người bên ngoài luôn tỏ tường, còn người bên trong thường mơ hồ mà." Orm bắt chước như các vị cao nhân thời xưa, đưa tay vuốt cằm, "Cảm tình đều ở những lúc cậu lơ đãng sẽ sản sinh. Năm đó không phải trước khi tụi mình yêu nhau cũng là như vậy sao? Khi đó, mình thường không khống chế được bản thân mà cứ đưa mắt ngắm nhìn cậu, và cậu cũng giống thể đưa mắt nhìn mình hoài đó, nhớ không? Nhìn tới nhìn lui, liền nhìn mãi ra yêu."
"Ừm. Nhưng đáng tiếc Ginny không phải cậu."
"Không nên cứ mãi nghĩ đến hình bóng của quá khứ, cứ từ từ thả lỏng trái tim cậu ra, biết chưa?"
"Ừ."
Đi tới trước phòng 512, Orm giúp Jayna mở cửa phòng: "Vào đó đi, một lát nữa Ginny lại trở về. Hôm nay, tụi mình gây họa, chị ấy đã giúp một đại ân, đợi lát nữa cậu nhớ tâm sự nhiều với chị ấy."
"Ừm. Vậy còn cậu?"
"Mình ở phòng bên kia chờ Lingling."
"Được rồi. Vậy ngủ ngon. Ngày mai gặp."
"Ngủ ngon, mai gặp."
Chờ Jayna đóng cửa lại, Orm lập tức gọi điện cho Ginny, bảo cô nhanh chóng xã giao cho xong đi, rồi nên sớm trở về phòng bồi đắp tình cảm với Jayna.
Orm muốn tạo thật nhiều cơ hội để Ginny và Jayna tìm hiểu lẫn nhau. Tuy rằng vừa nghĩ đến chuyện Jayna sẽ quen và yêu người khác, trong lòng cô có chút khó chịu, thế nhưng làm người không thể quá ích kỷ. Orm luôn cảm giác hạnh phúc của cô và hạnh phúc của Jayna được nối liền nhau. Mặc dù hiện tại cô đã buông Jayna xuống từ lâu, thế nhưng chỉ khi được tận mắt chứng kiến Jayna chân chính có được hạnh phúc, cô mới có thể triệt để thả ra tâm tư ngổn ngang của chính mình.
Từ lâu màn đêm đã lặng lẽ buông xuống. Orm đi vào phòng, mở đèn, nhìn quanh hoàn cảnh xa hoa bên trong, trong lòng không khỏi lại thở dài.
Đi tới bên cửa sổ, kéo ra màn cửa sổ, Orm ngắm nhìn cảnh đêm mông lung phương xa đến xuất thần. Sườn núi cao cao lấp lóe vài ánh đèn, giống như đang chỉ dẫn mọi người vững tin đi tới phương hướng phía trước. Trên bầu trời, những ngôi sao nhấp nháy làm như đang cùng những đồng bạn vui vẻ chơi trốn tìm. Chợt có đôi ba con chim nhỏ không biết tên gọi là gì, đập cánh bay vụt qua, rồi rất nhanh lẩn khuất vào trong cảnh đêm u tối, chỉ để lại một chuỗi dấu vết rất khó nhận ra trong không khí.
Ngay chính bản thân Orm cũng không biết được, rốt cuộc cô yêu thích sự yên tĩnh nhiều hơn, hay vẫn là yêu thích sự náo nhiệt nhiều hơn? Cô chỉ biết, cô cần yên tĩnh, một loại yên tĩnh hoàn toàn thuộc về khoảng không u minh huyền bí và cô cũng cần náo nhiệt, một loại náo nhiệt hoàn toàn thuộc về thể giới sinh động cô yêu.
Dù gì trái tim Orm rất mẫn cảm. Cô một mực yêu tầng lớp chúng sinh như những con để và con kiến ngoài kia.
Kéo rèm cửa sổ lại, Orm đi vào phòng tắm, qua loa tắm rửa thật sạch, rồi lấy khăn tắm màu trắng bọc quanh người, nằm dài trên giường, nhắm mắt lại, không muốn nhìn hay không muốn nghĩ đến bất kỳ điều gì.
Bên trong phòng rất yên lặng, không hề lọt vào chút xíu tiếng động náo nhiệt phù hoa bên ngoài, trong thoáng chốc Orm ngủ mất.
Lingling cố gắng xã giao nói chuyện thêm với bạn bè hơn nửa giờ, rồi lập tức nói tiếng cáo từ trở về phòng nghỉ ngơi. Gõ cửa, không thấy động tĩnh bên trong, Lingling nghĩ Orm và Jayna lại đi đâu đó chơi, cũng không vội gọi cô quay về, chỉ đi tìm người phục vụ tới mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra liền nhìn thấy vị kia như một mỹ nhân ngư đang nằm trên giường. Lingling mỉm cười, cũng không quấy nhiễu giấc mộng đẹp của cô, lặng lẽ đi vào phòng tắm.
Tắm xong, Lingling rót nửa ly Whisky, bỏ thêm hai viên đá nhỏ, một bên nhâm nhi thưởng thức, một bên ngồi bên người Orm, ngắm tư thế say ngủ đó. Thân thể Orm đang nằm nghiêng, hai hàng lông mi thật dài yên tĩnh khe khẽ run rẩy theo nhịp thở. Khăn tắm nửa kín nửa hở vừa đủ che đi những điểm nhạy cảm thần bí. Hai bắp đùi thon dài đẹp để khép kin xen lấy nhau. Mái tóc dài rải rác.
Orm khi ngủ trông giống như trẻ con, da dẻ nhẵn nhụi căng mịn, tỏa ra ánh sáng dìu dịu. Dù là ai cũng khó mà nghĩ cô gái trước mặt đây chỉ vỏn vẹn thêm ba năm nữa sẽ đột phá vào cánh cửa ba mươi.
Trên người Orm nhàn nhạt tỏa ra một loại mùi hương cơ thể thoang thoảng đó là mùi hương đặc biệt chỉ thuộc về một mình cô. Lingling cảm thấy bản thân đã nhặt được bảo bối, bắt được một báu vật. Khi nhìn thấy trên trán Orm vẫn còn sưng một cục u đỏ hồng, liền cảm thấy từng luồng đau lòng đánh ập đến. Đây là bảo bối của mình. Làm sao có thể để người khác tùy ý bắt nạt vậy chứ? Lúc này Lingling chân thật bắt đầu tự trách bản thân, trách cứ chính mình đáng lẽ không nên để Orm đi cúi đầu xin lỗi cái loại người xấu xa kia.
Lingling đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc da thịt trên cánh tay Orm, rồi lại không nhịn được, cúi đầu hôn lên. Người này ngon miệng đến cỡ nào, cứ khiến mình lúc nào cũng muốn thưởng thức.
Lingling hôn rất chuyển chú, cũng rất để tâm. Cô rất yêu người này, yêu đến mức không muốn để người ấy đi ra khỏi tầm mắt của chính mình một phút giây nào.
Orm bị Lingling hôn tỉnh, nhẹ mỉm cười, khẽ động đậy thân thể, giương mắt đối mắt với Lingling.
"Tỉnh rồi à?" Lingling hôn lên sống mũi Orm, nhỏ giọng hỏi.
"Ưm."
"Nằm mơ sao?
"Ưm."
"Mơ thấy gì?
"Mơ thấy chị em mình trở lại thời Xuân Thu – Chiến Quốc." Orm vươn tay ôm lấy Lingling, xoa nắn trước ng.ực cô.
Nói xong Orm liền hôn lên ng.ực Lingling, một lúc sau, bộ ng.ực mềm mại của Lingling đã lặng yên dựng thẳng lên.
Lingling cũng không vội vã, mà rất hưởng thụ nụ hôn của Orm. Cô cầm ly rượu Whiskey, nhấp một ngụm rượu để trong miệng, lại quay sang hôn lên miệng Orm để rượu chảy sang, khàn khàn hỏi: "Trong Bách Gia Chu Tử, em thích trường phái nào nhất?"
(*Bách Gia Chu Tử thời là chứng kiến sự mở rộng to lớn sử văn hóa giai đoạn Xuân Thu và Chiến Quốc.)
Orm theo môi Lingling từ từ hôn đi xuống, khi hôn đến cằm mới trả lời: "Ai cũng có nét đặc sắc riêng, đều yêu thích."
Lingling vén sợi tóc của Orm ra sau tai, hỏi tiếp: "Ví dụ?"
Orm cắn hõm vai Lingling, nói: "Ví dụ như Nho gia thông minh lại hiếu học, chẳng thẹn hôn kẻ dưới.
"Là chẳng thẹn hỏi kẻ dưới."
"Em sửa chút, cảm thấy câu em sửa hay hơn đó. Chị thấy thế nào?"
"Chị cảm thấy câu em sửa khá là sắc thì có ấy."
"Ham ăn ham sắc cũng là bản tính con người mà." Orm di chuyển người xuống hôn xương quai xanh của Lingling, để lại một chuỗi dấu ấn hồng nhạt, "Em còn yêu thích Mặc gia, quan điểm khi yêu phải chủ công."
"Là quan điểm khi đánh phải chủ công."
"Yêu chị liền muốn chủ công, ai bảo chị cười chói mắt với mối tình đầu của chị làm gì?" Orm bĩu môi, ngậm lấy hạt đỏ hồng trên ng.ực Lingling, mơn trớn xong một bên, lại quay sang ngậm lấy hạt đỏ hồng bên kia, "Pháp gia thì nói, bên trong thế cục và trí mưu, thuở xưa thì tranh với đạo đức, hiện nay thì tranh với khí lực. Câu đó em cũng thích."
Hơi thở Lingling đã bắt đầu dồn dập. Cô biết đêm nay Orm đã uống giấm chua, điều này làm cô rất vui, nên khẽ cắn răng hỏi: "Hiện tại em đang dùng trí mưu, đạo đức hay vẫn là khí lực?"
"Đều có." Orm tiếp tục hôn đi xuống, khi hôn đến rốn của Lingling, đầu lưỡi liền luồn quanh nhiều vòng, "Âm Dương gia nói, người chẩn bệnh tốt, phải biết mọi sự thay đổi của âm dương và thân thể. Lingling, lúc này em đang chẩn bệnh cho chị đây, không ai so với em hiểu rõ thân thể của chị đâu."
Lingling nín giận đến mắt trợn trắng, khẽ nghiêng thân thể kiều diễm sang một bên, cố gắng khống chế lại hơi thở: "Nói tiếp... Tung Hoành gia."
"Được." Orm vùi mặt vào thảm cỏ thơm tho thoải mái phía dưới thân Lingling, sượt qua sượt lại vài lần, rồi đưa lưỡ.i l.iếm lá.p hăng say chốn đào nguyên nóng hổi ngon lành, "Tung Hoành gia nói, muốn vào thì cứ vào, muốn ra thì cứ ra, muốn gần thì cứ gần, muốn xa thì cứ xa; muốn tới thì cứ tới, muốn rời thì cứ rời; muốn tìm thì cứ tìm, muốn chui thì cứ chui."
Mỗi chữ Orm nói ra, đầu lưỡi linh hoạt liền làm ra động tác y như vậy. Xúc giác thơm ngát, dòng nước chảy xuống khe nhỏ, nghiễm nhiên đã trở thành một mảnh tràn ngập cảnh xuân.
Lingling không còn cách nào khống chế suy nghĩ của chính mình được nữa.
Mái tóc dài mỹ lệ khẽ ngửa ra đằng sau, trong đầu tất cả chỉ còn một vùng núi lửa hừng hực cháy.
Orm cảm nhận được ngọn lửa nóng của Lingling, không nhịn được ôm Lingling ngồi dậy, nhấc hai chân ra, đem phần mềm mại của chính mình dán thật chặt lên phần mềm mại của đối phương để hai đôi gò bồng đào dựng thẳng va chạm ma sát lẫn nhau. Cô hôn môi Lingling, lẩm bẩm thì thầm: "Em thích nhất Đạo gia, là nhu và nhu cùng tồn tại, lấy nhu khắc nhu."
Lingling cắn môi Orm, tinh thần dù đang chìm trong ngây ngất choáng váng cũng không quên vạch ra cái sai của Orm: "Là cương và nhu cùng tồn tại, lấy nhu khắc cương."
"Thật là một cô gái không hiểu tình thú lại cực yếu tranh luận."
Một lần nữa Orm hôn Lingling say đắm, quyết định chủ ý, đêm nay dù dùng cạn sức và khí lực, cũng phải để Lingling triệt để luân hãm. Ai bảo đêm nay Lingling khiến mình sinh hờn dỗi làm gì? Ai bảo để mình uống giấm chua làm gì?
Chiếc giường lớn màu trắng lúc này chẳng khác nào biển cả đang chập chùng từng đợt sóng trắng cứ liên tục nhấp nhô. Ở bên trong biển cả bao la, có hai đóa hoa hồng ngạo nghễ tỏa rực sự say đắm chết người.
Bên trong phòng, ngoại trừ những tiếng nức nở r.ên r.ỉ, cũng không còn sự tồn tại của Bách Gia Chu Tử.
Nếu như để Bách Gia Chu Tử biết được Orm sử dụng những câu danh ngôn nổi tiếng của bọn họ để áp dụng toàn bộ trên chuyện giường chiếu, chắc chắn sẽ không hẹn mà cùng đào mồ sống dậy, đi tìm Orm đánh cho một trận nên thân đi.
Đúng như thế còn gì. Khổng Tử được vạn người tôn sùng ắt hẳn cũng sẽ thở dài, vuốt chòm râu dài, chán nản thốt lên một câu, Trời ơi, thật khó chung sống với tiểu nhân và phụ nữ.
Chỉ có trời mới biết.
Sau khi Ginny nhận được điện thoại của Orm, đã lập tức thu xếp mọi chuyện, nhanh chóng quay về phòng trước cả Lingling.
Ginny cảm giác ngày hôm nay đã thu hoạch được rất nhiều, không những thế còn nhìn thấy Jayna đã vì cô mà ghen. Khi Orm nói với Lingling không cho tiếp tục đi massage nữa, Jayna đã nói với cô ba chữ 'Chị cũng thế' cũng đã đủ để tâm trạng Ginny rộn ràng không yên. Nỗ lực lâu như vậy, rất cuộc coi như nhìn thấy chút xíu hy mọng. Như thế sao không khiến người ta hưng phấn chứ?
Ginny bước vào phòng cũng vừa lúc Jayna mới tắm rửa xong đi ra, toàn thân e thẹn kiều mị như được bao quanh bởi một tầng hơi nước mông lung, Ginny nhìn Jayna, đôi mắt dần trở nên mê ly. Jayna liếc nhìn Ginny, có chút lúng túng, thoảng nắm chặt lấy khăn tắm trên người, căng thẳng nói với Ginny: "Hôm nay đã mệt cả ngày rồi, trước tiên đi tắm đi."
"Ừ." Ginny hắng giọng cười khẽ nói, "Hôm nay nhìn thấy em liên tục nhìn chằm chằm vào chị nha... Chị đi tắm đây."
Jayna đỏ bừng mặt.
Orm nói mình cứ nhìn chằm chằm Ginny mà Ginny cũng vừa nói như vậy, chẳng lẽ mình thật sự nhìn chằm chằm chị ấy? Thế nhưng vì sao mình lại không hề phát hiện ra chuyện này?
Jayna không muốn đi suy nghĩ vẫn đề rất đau đầu này. Nếu đã quyết định buông Orm xuống, thì cũng nên để Ginny có một cơ hội, dù sao cô cũng tận mắt nhìn thấy những nỗ lực thời gian vừa qua của Ginny.
Ginny từ phòng tắm đi ra, thấy Jayna đang ngồi trên ghế sofa, bật tivi lên bắt đầu xem. Ginny đứng bên cạnh, cũng không nói lời nào. Jayna ngẩn đầu, liếc nhìn cô, nhưng không dám nhìn quá lâu, nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Ginny chỉ quấn hờ khăn tắm quanh người, mái tóc quăn vẫn còn ướt đang xóa trên bờ vai trơn bóng, thân thể hoàn mỹ quyến rũ nửa kín nửa hở càng tăng thêm vẻ mị hoặc, bên trong sóng mắt long lanh hiện ra chút xuân sắc, quả thật hoàn toàn là bộ dạng mê người kích thích người khác phải đi phạm tội.
Mà đúng thật Ginny đang cố ý như thế. Một buổi tối hoàn hảo thế này, cô cảm thấy phải nên phát sinh chút chuyện gì đấy thì mới được coi là hoàn mỹ. Xưa nay đều là người khác vây quanh Ginny tự động đổ gục trước sắc đẹp của cô, Ginny cũng đã sớm hình thành nên thói quen chỉ cần nhất tay hạ chân đã rất dễ dàng bắt được trái tim một người. Vì thế, chuyện phải cố gắng quyến rũ Jayna rơi vào mị hoặc thế này thật sự rất xa lạ với Ginny. Trong lòng cô vừa hồi hộp vừa thận trọng, nhưng trên mặt chỉ biểu lộ vẻ bình tĩnh đơn thuần.
"Quảng cáo không mà. Em đổi kênh khác đi." Ginny cố ý ngồi thật sát vào Jayna, đầu gối làm ra vẻ vô tình nhưng lại cố ý chạm vào bắp đùi Jayna, tiện tay cầm lấy điều khiển tivi tùy ý đổi kênh.
Hai người lúc này ngồi rất gần nhau, có mùi hương thoang thoảng lượn lờ vây quanh, trái tim Jayna không thể khống chế cứ nhảy loạn không yên. Cô giả vờ bình tĩnh, đứng lên.
"Em đi uống chút nước.
"Đi di."
"Chị muốn uống gì không?"
"Nơi này ở mỗi gian phòng đều để một chai rượu Scotland Whiskey đấy. Em tìm thử xem, rót một ly giúp chị."
"Ừm."
Jayna tìm thấy rượu, vừa định rót rượu vào ly, bất chợt bàn tay bị Ginny từ sau lưng nắm chặt lấy, nghe tiếng cười nói của Ginny: "Đừng rót quá nhiều rượu vào, chỉ cần hơn một phần ba là được."
Ginny nắm tay Jayna, nâng ly rót rượu, lại bỏ vài viên đá vào trong. Cô nghiêng người, dựa trên bàn, đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú Jayna vẫn đang cúi đầu, nhẹ giọng hỏi: "Em muốn uống rượu không?"
"Không, không biết uống rượu."
"Ồ, quả thật là một cô gái ngoan.
Ginny đưa ly rượu lên miệng nhấp một ngụm, chậm rãi nuốt xuống, rồi lớn mật dựa người sát vào Jayna, nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm một cái lên môi cô.
Thấy Jayna không né tránh, lòng can đảm lớn dần lên, đơn giản để ly rượu xuống bàn, hai tay vòng lấy eo Jayna, hồi hộp cúi người hôn xuống.
Jayna lập tức căng cứng thân thể. Cô không thể phủ nhận nụ hôn của Ginny đối với cô có một loại ma lực nào đó. Thứ ma lực này khiến cô có chút không thể khống chế được bản thân mình.
Khăn tắm của hai người bỗng rơi xuống trên nền đất. Thân thể hai người tự nhiên di chuyển dần đến bên giường. Ginny vừa hài lòng vừa khẩn trương, Jayna không từ chối nụ hôn của cô, điều này cô hài lòng, nhưng nói không chắc lúc nào Jayna sẽ đẩy cô ra, điều này khiến cô khẩn trương. Điều cô có thể làm lúc này chỉ có thể dồn tâm sức đi hôn Jayna, ôm chặt lấy Jayna, nỗ lực đến gần Jayna, hy vọng có thể thông qua sự tiếp cận của thân thể để tăng thêm sức hấp dẫn quyến rũ của chân tâm cô.
Jayna có chút mê loạn. Ngay giây phút cô suýt chút trầm luân ở bên trong cái bóng của Orm lại thoáng chạy xẹt qua trước mắt. Jayna lập tức tỉnh táo lại, nhưng cô cũng không đẩy Ginny ra, mà chỉ dùng tay đè lại hai bàn tay đang làm loạn trên người cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co