[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
65
Mark và chuyện đã xảy ra ngày hôm nay không hề có chút liên can nào tới nhau, thế nhưng Orm đoan chắc Kimberley vẫn còn chút cảm tình với Mark. Vì thế cô rất không tử tế đem người dù có đem tám cây sào cũng đánh không tới là Mark cứ nhắc bên miệng, làm đáy lòng Kimberley không khỏi động vài phần. Đối với Mark, mặc dù Kimberley đúng thật luôn xem cậu là người tình bé nhỏ cần được bao dưỡng, thế nhưng dù sao vẫn có yêu, cho nên dù hiện tại đã ít nhiều buông được cậu xuống, thế nhưng cô vẫn có chút động tâm khi nghe người khác nhắc đến cậu.
Kimberley thật sự có chút thưởng thức lời nói của Orm. Cô cũng từ trong lời nói của Orm mà nghe ra được, nhất định Lingling và Ginny đã nói gì đó cưỡng ép và dụ dỗ mới có thể khiến Orm không thể không đến đây để xin lỗi cô. Kimberley chăm chú nhìn Lingling, lại nhìn chăm chú Ginny, càng nhìn càng thấy khó hiểu.
Nếu Lingling và Ginny thật sự yêu điên cuồng Orm và Jayna, cần gì phải không tiếc thủ đoạn bắt ép hai người này đến đây nói tiếng xin lỗi như thế này? Orm và Jayna là món đồ chơi mà hai người bạn thân nhất của cô đang yêu thích, lúc trước cô nghe lời khuyên của hai người bạn thân mà không cố bắt lấy Mark, chẳng lẽ giờ cô có thể mặc kệ hai người để đi trả thù Orm và Jayna?
Ba người đã làm bạn thân biết bao nhiêu năm, lẽ nào Lingling và Ginny thật sự coi cô là loại tội ác tày trời, không từ thủ đoạn đi trả thù món đồ chơi yêu thích của bạn thân? Dù nghĩ đến hướng nào, Kimberley cũng rất rõ, Lingling và Ginny bắt ép Orm và Jayna xin lỗi là vì muốn cho cô một bậc thang đi xuống. Từ một loại ý nghĩa nào đó cũng tương đương với việc hai người bạn kia vẫn rất coi trọng cô, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng luôn cảm thấy có chút lạnh lẽo và khó chịu.
Kimberley cũng không vội mở miệng. Cô khoanh hai tay trước ngực, đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, lại bắt đầu cân nhắc. Lingling và Ginny không muốn làm căng với mình, vì như thế sẽ rất bất lợi cho công việc của hai người ấy, mà đối với nhiều năm tình nghĩa đã có với nhau thì càng bất lợi, cho nên hai người ấy mới bắt ép Orm và Jayna đến đây xin lỗi.
Chuyện này vẫn ít nhiều gì đều tồn tại một ít tâm tư tính toán đấy chứ? Cả ngày hô to, sẽ cố gắng đến cùng để bảo vệ tình yêu, tuy nhiên lúc này có thật sự là vậy không? Khi người yêu xảy ra chuyện, thế nhưng lại không thể thay người ấy gánh vác rủi ro có thể phát sinh, như thế có còn gọi là yêu? Một khi chân chính yêu, thì phải vì người mình yêu mà đảm đương tất cả, cho dù có đi đắc tội với một người bạn thì có là gì?
Ở điểm này, hai người bạn Lingling và Ginny thậm chí còn không bằng tinh thần chấp nhận mọi trách nhiệm như Orm nữa. Chí ít Orm cũng giống Mark, đều cùng là loại lừa cứng đầu, hai người ấy đều không sợ đắc tội với mình, vì người yêu hoặc bạn bè đều có thể đem bản thân đứng trước biển lửa, gánh lấy mọi thứ mà không thèm đếm xỉa kết quả sau đó, dù có liên lụy đến tiền đồ của bản thân cũng sẽ không hối tiếc.
Kimberley ở đáy lòng cảm thán, Thật sự đúng là cá tìm cá, lừa tìm lừa! Lingling và Ginny ơi, hai người bạn già thân thương của tôi ơi, mặc kệ gào to tính chất vĩ đại của tình yêu đến mức nào, thế nhưng cách làm việc của hai người trước sau gì cũng đều giống tôi cả thôi.
Bất cứ lúc nào cũng đều trước tiên nhìn ngó đến lợi ích của chính mình, rồi mới tính đến những chuyện khác. Người trong cuộc mơ hồ, nhưng người ngoài cuộc lại rõ ràng. Thật đáng thương cho Orm và Jayna! Tình nhân của hai người cũng không hề yêu thương gì hai người như trong tưởng tượng đâu! Thế nhưng hai người làm sao mà nhìn ra được chuyện này kia chứ, vẫn đúng là những người trẻ tuổi chưa nếm trải sự đời! Để tôi xem hai đôi tình nhân trước mắt rốt cuộc có thể đi được bao xa?
Cả ngày Kimberley lăn lộn chốn quan trường, đương nhiên không phải loại ngốc. Cô giỏi nhất việc thông qua lời nói của một người để phán đoán được tâm tư của người đó.
Thế nhưng, cô lại quên Lingling và Ginny đang thể hiện bản thân rất yêu Orm và Jayna, một khi hai người đã để Orm và Jayna đi xin lỗi cô, chẳng khác nào Lingling và Ginny đang cúi đầu khom lưng trước cô. Khi nào thì Lingling và Ginny ăn nói khép nép như thế chứ? Hai người trừng mắt nhìn vẻ mặt xem thường của Kimberley, trong lòng chợt lạnh đến thấu xương. Lingling cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Kimberley, nếu sau này không có chuyện gì trở ngại thì cứ thế mà sống thôi, cũng không cần tốn tâm tư đi giữ cái thứ tình bạn gây khó chịu này. Còn Ginny lại ngùn ngụt lửa giận, thậm chí nghĩ đến chuyện sẽ giơ chân đạp Kimberley hai cái ngay tại chỗ.
Đột nhiên Lingling và Ginny thấu hiểu tâm tư khi Orm nổi giận ban sáng. Khuyên người khác thì dễ, nhưng khuyên chính mình lại khó. Chuyện đời ấy mà, một khi không rơi trúng trên đầu mình thì nói gì cũng đều thấy mạch lạc và hợp tình hợp lý; nhưng một khi thật rơi trúng đầu mình rồi, nói không chắc bản thân có thể so với đương sự còn kích động hơn hay không? Nghĩ đến đây, Lingling vì Orm mà tâm đau gần chết, Ginny cũng vì Jayna mà tâm đau gần chết. Nhưng kích động là ma quỷ, vì thế Lingling và Ginny khá có ăn ý, mặt ngoài thì cười nhưng trong lòng không hề cười, đứng ở một bên chờ đợi Kimberley mở miệng nói chuyện.
Kimberley lại không quá chú ý vẻ mặt lúc này của Lingling và Ginny, chỉ nhún vai một cái, có thâm ý khác liếc nhìn về phía Lingling và Ginny, rồi lập tức quay sang nói với Orm và Jayna: "Quên đi. Ban đầu tôi không so đo với Mark, thì hôm nay cũng sẽ không so đo với hai cô. Cứ coi như mọi chuyện đã xảy ra ban sáng là một tràng khôi hài thú vị đi."
Lời này của Kimberley đương nhiên có ý chính là đang nhắc nhở Lingling và Ginny. Ban đầu tôi không đụng chạm gì đến Mark, là bởi vì có hai cậu ở cạnh bên khuyên nhủ. Ngày hôm nay, tôi không so đo với Orm và Jayna, cũng chỉ do nhìn mặt mũi của hai cậu thôi. Dù sao tôi cũng chỉ có hai người bạn thân nhất là hai cậu đây, nên mới nể tình cho đấy, chứ lời xin lỗi của Jayna và Orm, thì tôi chẳng thèm khát! Kimberley luôn phân biệt mọi thứ rất rõ ràng, căn bản cô chưa từng ý thức phải xem Lingling và Orm trở thành một thể thống nhất.
Lingling và Ginny nghe ra ẩn ý đằng sau câu nói của Kimberley, trên mặt lập tức lộ vẻ lúng túng, đều không hẹn mà cùng suy nghĩ, Hôm nay tốn sức bảo Orm và Jayna đến xin lỗi, thế nhưng người ta lại không cảm kích, quả thật đã làm chuyện dư thừa!
Lingling quyết định từ giờ trở đi, nhất định phải giữ khoảng cách với Kimberley, nhưng khoảng cách này chỉ cần trong lòng cô tự rõ ràng là được, chứ không thể để Kimberley cảm giác ra được, bằng không mọi nỗ lực trước giờ sẽ xôi hỏng bỏng không.
Lingling giả bộ nhiệt tình, thoạt nhìn cực kỳ vui vẻ, đi lên phía trước, kéo lấy cánh tay Kimberley, nói: "Tiệc rượu đêm nay chúng ta cùng đi nha."
"Được."
Kimberley gật đầu đồng ý. Cô nhìn Orm, muốn hỏi xem gần đây Mark thế nào rồi, thế nhưng lại đang có nhiều người đứng xung quanh, cô thấy ái ngại cho mặt mũi nên hơi chùn bước, lại nhớ đến Orm đã từng lên tiếng sỉ nhục cô chuyện này, nên càng không còn tâm trạng để hỏi. Cô xoay qua xoay lại nhìn Orm và Jayna, nhíu mày, Hôm nay mất hết mặt mũi như thế, làm sao có thể nói quên là liền quên được đây? Đúng là mặt mũi của Lingling và Ginny là phải cho, nhưng cũng rất muốn để hai con nhỏ này nhận lấy một chút hậu quả thì mới coi như để mình nguôi giận! Thế nhưng hậu quả đó thế nào, phải để mình vừa đi vừa suy xét thật kỹ lưỡng đã. Đương nhiên không thể làm quá mức, bằng không Lingling và Ginny sẽ rất tức giận, lúc đó bản thân mình nhất định cũng sẽ có hậu quả rất đáng sợ.
Chủ ý đã định, Kimberley kéo qua Ginny, nói: "Buổi tối ba người chúng ta vẫn cùng nhau đi."
"Được." Ginny cũng bày ra dáng vẻ háo hức, còn trưng ra gương mặt ngây thơ, "Ba người chúng ta là bộ ba tam giác sắc kia mà. Ai có thể rời được khỏi ai đây?"
Tiếp theo Ginny lại âm thầm ở trong lòng bồi thêm một câu. Dù ai có rời xa ai thì trái đất này vẫn quay như mọi ngày!
Kimberley nghe xong, trong lòng rất vui, càng cảm thấy tình bạn của ba người không gì có thể phá nổi, cũng càng tự cho rằng Orm và Jayna trong lúc này chỉ là món đồ chơi không hơn không kém.
Trước khi đi, Ginny nói với Orm và Jayna: "Mấy loại giao tiếp xã giao này nếu hai em đều không thích, vậy tốt nhất vẫn không nên đến đó. Chị và Lingling đã thuê phòng ở đây rồi, đêm nay sẽ ngủ ở chỗ này một đêm. Hai em có thể đi chung quanh đây chơi, nơi này có nhiều thứ để giải trí lắm đấy, như là phòng tập thể dục, bên trong còn có hồ bơi gì đó nữa ấy. Hai em cứ tự mình mà đi thăm thú tham quan ở trong này đi, đừng tiếp tục chạy ra bên ngoài. Jayna, chị đưa thẻ từ gian phòng cho em, nhớ cho kỹ là 512. Đừng đi lộn sang phòng khác."
Lingling cầm ví da nhỏ trên tay, từ bên trong móc ra hai tấm thẻ, đưa cho Orm, nói: "Một cái là thẻ từ gian phòng chị em mình, còn một cái là thẻ hội viên hạng vàng. Em muốn ăn gì thì cứ thoải mái mà gọi. Chị đi xã giao xong sẽ trở về phòng ngay. Số phòng chị đã đặt là 513, ở sát bên phòng của Ginny."
Orm cầm lấy hai tấm thẻ, xoay xoay thẻ vàng nhìn chung quanh, làm như muốn tìm bằng được chút vàng của tấm thẻ. Lingling thấy Orm làm thế rất đáng yêu, thậm chí muốn ngay lập tức ôm cô vào lòng mà mạnh mẽ hôn lên hai cái.
Kimberley nhìn thấy dáng vẻ của Orm, xem thường hừ một tiếng. Thứ nhà quê cặn bã! Thật chẳng biết Lingling nhìn trúng con nhỏ này ở điểm nào? Đứng chung một chỗ với đứa như Orm quả thật mất hết cả thể diện! Vừa nãy Kimberley có chút thưởng thức và đồng tình với cách làm người của Orm, nhưng lúc này lập tức bị quẳng đến chín tầng mây. Cô cất bước tự mình đi về phía trước, Lingling và Ginny có chút ăn ý nở nụ cười, sau đó mới từ từ đuổi theo.
Jayna hỏi Orm: "Cậu cứ xoay qua xoay lại nhìn thẻ hội viên làm gì vậy?"
Orm liếc mắt nhìn bóng lưng Kimberley, cười nói: "Xem cái vẻ mặt của bà chị họ Kim kia, mình đoán nhất định đang nghĩ, không muốn đi chấp nhặt với cái thứ nhà quê như mình đấy, nếu cứ đi so đo tiếp là càng mất biết bao giá trị của bản thân."
"Cậu đúng là sẽ lùi một bước để tiến hai bước nhỉ?"
"Chỉ mong có được hiệu quả ấy. Thường người lăn lộn ở chốn quan trường đều toàn là những người đầy thủ đoạn. May là công phu của Kimberley còn chưa luyện đến mức mang theo về tận nhà, nếu không bà chị đó cũng sẽ không dễ dàng để lộ vẻ xem thường mình đến thế đâu. Đương nhiên, mình cũng không thể nào đạt tới công phu hiện giờ của bà chị đó được." Orm thở dài, "Jay à, kỳ thật tụi mình cũng không cần phải đến đây xin lỗi làm gì. Những lời mà Lingling và Ginny đã dùng để khuyên nhủ tụi mình kia mặc dù cũng có lý đấy, thế nhưng vẫn luôn cảm thấy có chỗ rất là lạ..."
Jayna không rõ, hỏi lại: "Là lạ chỗ nào?"
"Mình cũng không thể giải thích được nó là lạ thế nào, nhưng mình có thể cảm giác được, Lingling và Ginny có thành kiến với Kimberley, nên mình không hy vọng mấy người ấy làm căng với nhau." Orm suy nghĩ chốc lát, rồi đem lo lắng tạm thời để một bên, "Cái bà chị Kimberley Anne kia, sau này cậu thấy bà ấy thì phải cẩn thận, nếu có thể trốn thì cứ trốn đi. Mà sau này cậu nhớ khuyên Ginny, đừng để chị ấy và Kimberley náo động đến mức quá căng, nếu không hai đứa mình đã uổng phí mất lần cúi đầu này. Có điều mình nghĩ Ginny tự biết cân nhắc mọi chuyện trong lòng, nói chứ chị ấy cư xử khôn khéo hơn hai đứa mình rất nhiều."
"Ừ. Mà Orm nè, về sau, mình chẳng muốn tham gia mấy bữa tiệc kiểu này nữa." Jayna bất đắc dĩ cười, "Hôm nay mới rõ một chuyện, quả chính mình gieo, không chỉ chính mình thưởng, còn rất có thể liên lụy đến người bên cạnh. Rõ ràng không làm gì sai, thế mà phải cúi đầu đi xin lỗi. Quả thật làm người khó nhỉ?"
"Đừng quá bi quan." Orm an ủi, "Cậu ngồi học ở trường hơn 20 năm nay, thời gian sống trong nơi an toàn đó quá lâu, trong khi chính thức đi ra ngoài va chạm với xã hội lại chưa tới hai năm, thời gian cũng quá ngắn đi! Mấy chuyện thế này rất có khả năng sau này còn phải gặp nữa, nên cậu cứ xem chuyện đã xảy ra hôm nay như một bài học để rút kinh nghiệm thôi. Còn nếu muốn tìm chỗ trút giận thì cứ đến tìm mình, biết không?"
"Ừm. Trước đây cậu cũng từng đụng phải rất nhiều chuyện thế này sao? Mình nghe Yaya nói, lúc mới đầu khi mấy cậu tự mình bươn chải ra ngoài kiếm sống đã gặp phải không ít chuyện, mà so với hiện tại, tựa hồ cũng không bớt được chút nào cả nhỉ?" Jayna chợt nhớ một ít chuyện Yaya từng kể với cô, nhớ đến những gian nan ba người đã gặp phải trong những ngày đầu thành lập studio, trong lòng tự dưng có chút khổ sở. Thế mà những chuyện đó cô chưa từng nghe Orm hé môi kể qua một lần nào.
"Con người mà. Chỉ có mỗi chuyện như vậy thì có đáng kể gì đâu. Chỉ cần sống sót được thì so với gì đều trọng yếu hơn hẳn, nên chỉ phải nhận chút ấm ức thì có sao đâu? Có một số việc mình không kể cho cậu nghe, cũng chưa từng kể cho Lingling nghe, không phải là không muốn kể, mà là không kể ra được."
"Thoạt nhìn mình là người kiêu ngạo, nhưng kỳ thật đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, cũng chỉ lấy chút hình thức kiêu ngạo để che đậy đi một ít vết sẹo trong lòng. Chỉ có làm thế, mình mới có thể cảm giác được sống lưng của chính mình vẫn rất thẳng, mới có thể cảm thấy xứng đáng với những lời dạy bảo của cha mẹ đối với mình."
"Mặc dù mình biết làm thế chỉ như bịt tai trộm chuông, nhưng có còn cách nào khác nữa đâu. Yaya và Mark cũng giống như thế, những nỗi khổ đã trải qua kia, hai cậu ấy cũng chỉ có thể kể một chút với người bạn thân là cậu thôi, chứ đối với người khác, hai cậu ấy sẽ không kể, vì tự dưng đi kể điều đó để đổi lấy sự đồng tình thương cảm của người khác làm gì? Tụi mình không cần sự đồng tình thương cảm đó. Tụi mình đều là những sinh vật nhỏ bé trong trái đất này, có xác ngoài cứng rắn, nhưng nội tâm lại sục sôi anh dũng. Chuyện của quá khứ thì cứ để quá khứ vùi lấp, không muốn lại nhớ tới chúng nó, nếu không sẽ khiến bản thân bị ngột ngạt khó chịu." Orm dắt tay Jayna, "Đi thôi. Vất vả từ sáng đến giờ rồi, thế nào cũng phải đi thăm thú quanh đây một chút chứ nhỉ? Mình không rành đường, cậu dẫn mình đi đi."
"Mình cũng đâu biết đường ở đây."
"Vậy tụi mình thích đi chỗ nào thì đi đại chỗ đó cũng được ha."
"Ừ."
Orm và Jayna một bên lần mò tìm đường thăm thú khắp mọi nơi, một bên cẩn thận xem xét nghiên cứu cách bố trí trang hoàng ở nơi đây. Thỉnh thoảng hai người móc ra cây bút nhanh chóng hý hoáy vẽ vài thứ ưa thích trên tờ giấy trắng để làm kỷ niệm. Khi hai người cùng nhau ký họa, người này nói 'Mình vẽ đẹp hơn cậu à nha', người kia nói 'Tranh mình vẽ không hề kém cạnh gì của cậu', sau đó không ai nhường ai cùng đồng thời để hai bức tranh gần sát bên nhau để tiện đường so sánh. Hai người đùa giỡn chọc ghẹo vô cùng sảng khoái, tựa như những chuyện không vui chưa từng tồn tại.
Vẽ xong một tấm ký họa, Jayna nói: "Orm, chắc cậu chưa biết đâu. Khi mình ở nước ngoài du học, có cùng mấy người bạn đi qua một khách sạn bốn sao rất sang trọng, cách bài trí ở nơi đó cũng rất xa hoa diễm lệ, nhưng nếu so với nơi này cũng phải thua kém một bậc."
"Có phải ý cậu đang muốn nói, rốt cuộc Thái Lan đã phát triển rất nhiều rồi?" Orm nhét cây bút vào trong túi xách của Jayna, nhìn bản ký họa vừa vẽ của mình vô cùng hoàn hảo ở mọi góc cạnh, khóe miệng thoáng chốc nhếch lên cho thấy bản thân rất vừa lòng.
"Không phải. Những người có thể đến đây hưởng thụ xa hoa chỉ có số ít thôi. Nhìn nơi này đi, không biết phải tốn bao nhiêu tiền của mới có thể bước chân vào được đây? Thử hỏi người bình thường làm gì có khả năng mà vào?"
"Đúng đấy. Người bình thường ngay cả căn nhà nhỏ năm-sáu mươi mét vuông mà còn không mua nổi, làm sao có tiền bạc rủng rỉnh để vào đây tiêu xài? Nhìn nơi này đi, ngay cả người phục vụ cũng là dàn trai đẹp gái xinh, vừa nhìn đã thấy thuận mắt rồi. Mà không nói chuyện này nữa, tụi mình đi xem mấy người Lingling đi, nghe nói tiệc rượu ấy tổ chức ở lầu ba nhỉ?"
"Hình như thế."
Orm và Jayna lại lần mò đi tìm về lầu ba. Xoay qua xoay lại hai vòng, rốt cuộc ở đại sảnh phía Tây nhìn thấy một đám người ăn mặc sang trọng tao nhã đang ăn uống linh đình. Orm đi chung quanh tìm bóng dáng của Lingling, rốt cuộc ở đám người đang đứng ở góc phòng phía Bắc nhìn thấy cô. Lúc này Lingling đang vấn tóc cao gọn gàng, để lộ cần cổ và bờ vai trắng ngần đẹp đẽ, hơn nữa cô lại tùy ý để tóc mái che khuất nửa bên khóe mắt, càng tăng sự gợi cảm gấp bội. Cô đang cùng một người đàn ông có tác phong nhanh nhẹn vui cười nói chuyện. Không hiểu sao Orm nhìn người đàn ông thoạt nhìn có chút quen mắt, nghĩ đi nghĩ lại mới nhớ đó là mối tình đầu của Lingling. Orm từng ở trong quyển album ảnh nhìn thấy anh chàng mối tình đầu này, Lingling nói mối tình đầu tên Jam Rachata. Đột nhiên Orm cảm thấy nụ cười của Lingling có chút chướng mắt. Orm thừa nhận bản thân đã ghen.
Vào lúc này, Jayna cũng vô ý thức đi tìm cái bóng của Ginny, thấy Ginny cứ như một hồ ly tinh đang vui vẻ cười đùa quẩn quanh cùng một đám đàn ông, trong lòng không khỏi bay lên một luồng cảm giác khó chịu không hiểu do đâu. Lúc này Ginny đang làm hết sức để xã giao với mọi người, tuy biết vậy nhưng Jayna cũng thấy có chút ngứa mắt.
Orm ngơ ngẩn nhìn Lingling. Thì ra thấy Lingling và mối tình đầu trò chuyện sôi nổi là cảm giác khó chịu thế này đây. Không biết khi Lingling nhìn mình và Jayna cứ dây dưa không ngừng thì có cảm giác thế nào? Orm tự suy xét lấy, rồi quyết định sau này phải cố gắng bù đắp cho Lingling, nhưng hiện tại thật không thích nhìn Lingling cười thoải mái như thế.
Trong phòng lúc này có người nhận ra Orm và Jayna, như có như không đưa những ánh mắt xem thường và chỉ trích thoáng nhìn qua, giống đang nói, Sao hai người còn không xấu hổ mà rước mặt tới đây làm gì vậy?
Jayna nhìn thấy rất lúng túng. Orm quay sang nở nụ cười trấn an Jayna, trêu ghẹo nói: "Nơi này không lưu ta, tự có nơi lưu ta. Khắp nơi không lưu ta, ta tự đi muôn phương. Gạo tẻ cùng súng trường, khoái hoạt xông thiên hạ. Ai mà sợ ai nha? Con người ấy mà, có thể chịu thiệt, có thể co được mà duỗi cũng được. Nghĩ thông chút là được rồi."
(*Nằm trong bài Hí tặng Trần Hậu của Trần Thúc Bảo.)
Jayna gật gù, cũng bắt chước theo Orm, thẳng tắp sống lưng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co