Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

71

LingOrmTruyen123

Lớp trưởng Dunk Nattachai đột nhiên lấy ra một đĩa CD, để vào bên trong đầu DVD, quay sang nói với Jayna: "Jayna Angelina, cậu đã bốn-năm năm không tham gia họp mặt với lớp rồi. Mọi người đều rất nhớ cậu. Cậu có còn nhớ lúc tụi mình học năm Ba hay không? Lúc đó trong đêm dạ vũ dịp Tết Nguyên đán, cậu và Orm đã nhảy một bài tuyệt đẹp cực động lòng người, nên tôi vẫn luôn ghi lòng tạc dạ nhớ đến nó."

"Nhân dịp mọi người đều ở đây, hai cậu lại nhảy bài đó cho tụi mình xem đi. Nhóm bạn học cũ chúng ta đây, từ khi tốt nghiệp cho đến hiện tại, mỗi năm chỉ họp mặt gặp nhau được một lần. Những năm nay, người nào người nấy đều không ít thì nhiều đều phải trải qua nhiều chuyện chập chùng lên xuống."

"Lần này chia tay nhau, nếu muốn tụ họp đông đủ, chỉ có thể ráng đợi đến Tết năm sau. Đám tụi mình, không ít người đã kết hôn và đính hôn, nhưng trong số các bạn nữ thì chỉ có cậu và Orm vẫn còn độc thân, nên thật sự tôi cũng vì hai cậu mà kiêu ngạo."

"Năm đó, hai cậu là hoa khôi số một, số hai trong khoa chúng ta, không biết đã để bao nhiêu đồng bào nam phải động tâm rơi mất hồn, rồi bởi vì cái điệu nhảy ấy mà danh tiếng hai cậu lại càng vươn rộng ra ngoài trường, để cho các anh em sinh viên trường lân cận đều biết đến danh tiếng hai cậu."

"Hôm nay hai cậu có thể nhảy lại bài đó không? Cái Tết này vừa qua, tôi đã 29 tuổi, từ sau khi có con, tôi luôn thấy gánh nặng trên vai càng lúc càng nhiều, nuôi dưỡng con cái, xây dựng nhà cửa, ứng phó lãnh đạo, xã giao khách hàng, kính hiếu cha mẹ, cứ một rồi lại một chuyện mới cứ xuất hiện trước mắt, vĩnh viễn cũng làm không thể xong."

"Số tiền kiếm được vĩnh viễn không thể nào theo kịp với số tiền phải chi ra, con người cũng ngày càng biến thành già cỗi, chỉ ở ngày họp mặt hằng năm này, tôi mới có thể thoải mái muốn nói gì thì nói, muốn cười lúc nào cứ cười. Nếu được nhìn thấy hai cậu nhảy múa, tôi cảm thấy tôi có khả năng... còn có thể trẻ lại độ tuổi năm đó."

Thầy Pi uống rượu cũng có chút say, ông lung lay đứng lên, nói: "Dunk Nattachai, thằng nhóc như cậu có gì đâu mà bày đặt thở dài thở ngắn? Cậu mà già ư? Già cái gì mà già. Áp lực lớn chút thì có quái gì phải sợ? Có thể khiến cậu phải chết sao? Chờ đến khi cậu đến số tuổi của tôi đây thì mới biết được các cậu ở hiện tại có bao nhiêu hạnh phúc. Orm, Jayna, thầy thấy nếu hai con có thể nhảy lại điệu nhảy ấy để góp vui cho mọi người thì rất tốt. Tuổi còn trẻ mà, muốn nhảy thì cứ nhảy, chứ cứ ngại này ngại kia, tỏ ra ngượng ngùng rồi không dám làm thì chán lắm. Thầy khi còn trẻ, ngày nào cũng cùng cô của tụi con khiêu vũ hết đấy."

Jayna gật đầu, rồi đưa mắt nhìn sang Orm, thấy Orm cũng gật đầu.

Đám người Dunk Nattachai, Mark thấy hai người gật đầu đồng ý, liền vô cùng hào hứng, lập tức khiêng bàn sang một bên, lại quét dọn sạch sơ qua một lần, để chuẩn bị cho hai người một không gian đủ rộng để nhảy múa.

Hôm nay Jayna mặc trên người chính là váy ngắn, nhảy múa sẽ không khó coi. Orm nhìn chính mình, cũng còn tốt, quần jean đen cùng đôi bốt da cao gót, nhảy phối hợp cũng không vấn đề gì.

Orm cởi áo khoác cùng áo lông bên ngoài, trên người chỉ còn lại một áo sơ mi kiểu màu đen mỏng manh bỏ trong quần jean. Cô mượn áo da ngắn không tay màu đen của Kung Lin mặc lên người, nhưng không kéo khóa lên mà để mặc nó mở ra, rồi tiện tay cột tóc buộc gọn lên, lại mượn cái mũ rơm nhỏ màu nâu mà ông Nattachai đang đội trên đầu. Khi phối hợp tất cả các thứ đó, cả người cô lập tức có vẻ anh tuấn mạnh mẽ lại hoạt bát đáng yêu. Jayna cũng cởi chiếc áo khoác ngoài, để lộ dáng người thon dài tinh tế cùng những chỗ lồi lõm đầy khêu gợi, khiến cho các bạn nam và bạn nữ ở đây cùng không nhịn được mà thầm khen một tiếng.

Dunk Nattachai hỏi Orm và Jayna có cần làm quen trước vài bước nhảy không? Orm và Jayna lập tức cùng lắc đầu. Hai người đã nhảy điệu ấy không biết bao nhiêu lần, từ lâu thuộc nằm lòng, không cần thiết phải làm quen trước để nhớ lại.

Dunk Nattachai bấm nút Play, điệu nhạc nhẹ nhàng phiêu đãng tức khắc vang vọng ra khắp phòng. Orm và Jayna mềm dẻo dựa vào nhau, cùng phối hợp hiểu ngầm mà nhảy lên. Orm đi bước nam, Jayna đi bước nữ. Hai người lại giống như hai con rắn đang trườn và quấn lấy nhau, ở bên trong điệu nhảy có lúc gần kề, có lúc buông xa, lại có lúc xoay tròn, đầy tự do buông thả thân thể vào giai điệu và đối phương.

Điệu nhảy có lúc sôi nổi, có lúc trầm lắng, là một tập hợp các bước nhảy vừa đẹp đẽ nhưng có độ khó cao, một khi xử lý không tốt hoặc không phối hợp đồng đều sẽ làm hỏng hết điệu nhảy.

Bài hát vừa sôi động vừa nhẹ nhàng, điệu nhảy vừa nhiệt tình vừa quyến rũ, bước nhảy vừa sống động vừa hòa hợp, dáng múa vừa tao nhã vừa sục sôi. Orm và Jayna như hai vũ công chuyên nghiệp thả hồn cháy hết mình trong điệu nhảy, hai người cũng không để lộ bất kỳ một động tác nhỏ sai lầm nào.

Chỉ có trời mới biết năm đó hai người yêu thích điệu nhảy này nhiều bao nhiêu. Chỉ có trời mới biết năm đó hai người đã nhảy điệu này bao nhiêu lần. Chỉ có trời mới biết năm đó hai người đã bao nhiêu lần thăng hoa ở bên trong giai điệu và điệu nhảy này rồi liều chết triền miên. Chỉ có trời mới biết vì sao ở nhiều năm sau đó, hai người còn có thể nhảy hoàn hảo và không chút sơ suất nào như thế, thậm chí càng hòa hợp hơn cả năm đó.

Tất cả mọi người ở đây chỉ biết Orm và Jayna lại vì bọn họ mà mang đến một món quà thị giác đầy chấn động, chỉ biết hai người tựa như từ lúc bắt đầu gặp gỡ đầu tiên đã nối liền gắn kết nhau, mặc cho đang lấy loại thân phận nào, hai người đều nhất định không thể cắt đứt được hoàn toàn sự nhung nhớ như làn khói vương vấn quấn quanh khắp toàn thân. Hai người như vậy sao lại không thể đến được với nhau? Nhìn nụ cười hai người đang nở trên môi khiêu khích lẫn nhau, nhìn động tác hai người vừa ái muội vừa lớn mật. Cứ một rồi lại một chi tiết như đang kể rằng hai người kia có tâm hồn gần nhau đến mức nào, cứ một rồi lại một chi tiết như đang kể rằng hai người ấy quan tâm nhau nhiều bao nhiêu.

Có thể được hai cô gái như thế đem lòng yêu là người hạnh phúc đến dường nào? Tất cả mọi người ở đây hầu như đều đang suy nghĩ đến vấn đề này, ngoại trừ Lingling và Ginny.

Lingling và Ginny đang bận rộn dùng di động mau chóng quay lưu điệu nhảy của Orm và Jayna. Hai người có lòng tin về chính mình, cho dù bước nhảy có phối hợp tốt đến đâu và hiểu ngầm giữa Orm và Jayna có thâm sâu đến mức nào cũng không thể thay đổi được hiện thực. Lingling tin tưởng Orm yêu cô, Ginny cũng tin tưởng Jayna sớm muộn gì cũng sẽ đem lòng yêu mình. Bài hát quá ngắn, điệu nhảy quá nhanh, hai người muốn tranh thủ thời gian quay hết lại.

Vầng trăng sáng đẹp như người,
Sầu vương ai gỡ biết giờ nào nguôi.

«Nguyệt xuất»

Bài nhảy bốn phút mười ba giây với khúc giữa có một thoáng dừng lại. Vào những giây cuối cùng, Orm với thân thể linh hoạt trượt xuyên giữa hai chân của Jayna, rồi lập tức đứng dậy, xoay người ôm lấy Jayna đang ngửa người ra sau để kết thúc điệu nhảy. Giữa tiếng vỗ tay ồn ào náo nhiệt vang lên xung quanh, Jayna nhỏ giọng nói bên tai Orm: "Mình nhớ cậu của năm đó, rất yêu thời gian đó."

Orm nhỏ giọng trả lời: "Mình cũng thế, nhưng mình càng yêu thích cậu của bây giờ, có thể buông xuống được, để mọi chuyện đã qua cứ trôi qua."

"Mình yêu cậu, Orm, dù dùng loại thân phận nào, cả đời này vẫn sẽ yêu cậu. Kiếp này đã bỏ lỡ một lần, chỉ nguyện kiếp sau hai đứa mình đừng nên lại bỏ qua nhau." Jayna ôm chặt lấy Orm, bờ môi khẽ sượt qua một bên má Orm, chỉ để lại một chút nhiệt độ ấm áp, rồi mỉm cười đi về phía Ginny.

Bạn học xung quanh đang phấn khởi nói điều gì đó, nhưng Orm đã không còn khả năng nghe thấy nữa. Cô chỉ máy móc ứng phó qua loa, không biết người khác đang nói gì, cũng không biết chính mình đang trả lời gì. Trong đầu cô từ đầu đến cuối chỉ ầm ầm vang lên âm thanh nhẹ nhàng nhưng cực kỳ quyết tuyệt kia: 'Mình yêu cậu, Orm; dù dùng loại thân phận nào, cả đời này vẫn sẽ yêu cậu. Kiếp này đã bỏ lỡ một lần, chỉ nguyện kiếp sau hai đứa mình đừng nên lại bỏ qua nhau.'

Tình cảm của nhân loại cực kỳ phức tạp nhưng lại rất tinh tế. Đây không thể như phương trình toán học làm ra kết quả một chính là một, ra kết quả hai chính là hai, mà bên trong đó lại bị ảnh hưởng của rất nhiều biến số khiến tình cảm cho ra rất nhiều kết quả. Cho dù có cố gắng gìn giữ đến mức nào, một khi có một biến số nào đó đột nhiên rơi xuống sẽ làm thay đổi kết quả đi theo hướng khác, và bản thân lại không đủ bình tĩnh để suy nghĩ sáng suốt thì chắc chắn kết cuộc cuối cùng chính là tình cảm bị mai một đi.

Vướng mắc trong tình cảm không liên quan đến tuổi tác lớn hay nhỏ, cũng không liên quan đến trưởng thành hay ngây thơ, mà thứ liên quan chính là tình yêu đã có và tình yêu lúc này.

Đã có và lúc này rất khác nhau, hoặc cảnh còn người mất, hoặc một thứ đã không còn thuộc về mình. Khi khoảng thời gian chúng ta rất quý trọng đã bị bỏ qua, khi khoảng thời gian chúng ta muốn từ bỏ đã xuất hiện, thì tình cảm đã có sẽ trở thành hồi ức. Đường lên núi còn có mười tám ngã rẽ, nên đường tình yêu càng có trăm ngàn khúc quanh co. Chả lẽ thuận theo tự nhiên chính là không can thiệp vào bất kỳ điều gì? Đất nước gió lửa không ai sinh ra cũng không vì ai mà mất đi. Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Ai có thể thật sự nhìn thấu được cõi hồng trần đầy mê hoặc này đây? Ai có thể thật sự nói rõ được cuộc sống này là thật hay là không?

Khi đi tha thướt cành dương,
Khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn rơi.

Orm cúi đầu thầm thì, Jay, cậu lần này đã thật sự buông hẳn mình xuống rồi đúng không? Mình đáng lẽ phải nên vui mới đúng, nhưng vì sao trong lòng lại ẩn đau thế này? Quả nhiên mình là con người ích kỷ, khi đã có Lingling còn mơ hồ hy vọng xa vời rằng trong mắt cậu chỉ chứa đựng mỗi mình. Không biết mình vẫn còn tư cách nói với cậu y như thế chứ? Nếu như thật sự có kiếp sau, mình cũng hy vọng hai đứa đều là con gái. Nếu như thật sự có kiếp sau, mình hy vọng hai đứa còn có thể gặp và yêu nhau. Nếu như thật sự có kiếp sau, mình hy vọng hai đứa vĩnh viễn là tình yêu duy nhất mãi không chia lìa. Nếu như thật sự có kiếp sau, mình thật tâm ước nguyện suốt cuộc đời này rằng, ở kiếp sau đó trong lòng mình vĩnh viễn chỉ có mỗi hình bóng một cô gái tên Jayna Angelina.

Tuy nhiên thật đáng tiếc, không một ai biết có kiếp sau hay không? Chúng ta chỉ sống vì cuộc đời này, chỉ có thể đi quý trọng thời gian cuộc đời này, đi yêu thương người yêu dấu trong đời này. Và đáng tiếc là, một trái tim không thể cùng chứa đựng được cả hình bóng hai người.

Orm nở nụ cười. Cô cười nhìn về phía Jayna, một nụ cười u buồn giống như đang nói, Mình yêu cậu, Jay à. Lấy thân phận tri kỷ để chúc cậu và Ginny có thể thiên trường địa cửu. Cô cười nhìn về phía Lingling, một nụ cười trung trinh giống như đang nhắn nhủ, Em yêu chị, Lingling. Cả đời này của em chỉ nguyện có thể được sống cùng chị đến cùng trời cuối đất.

Orm đang cười, Jayna nhìn ra được bên trong nụ cười của cô có tình yêu pha lẫn sự tiếc nuối, còn Lingling nhìn ra được bên trong nụ cười của cô có tình yêu pha lẫn sự kiên định.

Trên đời này không có bữa tiệc nào lại không tàn.

Ba giờ năm mươi phút chiều, khi ánh nắng chiều tà di chuyển về phía Tây hắt những tia sáng đỏ lên ngọn cây, lười tỏa sáng để mặc bóng tối đang dẫn kéo tới.

Mọi người phất tay nói lời tạm biệt. Một năm có 365 ngày, nhưng thời gian để mọi người gặp gỡ nhau cũng chỉ có một trong số 365 kia.

Dunk Nattachai, chị Nattachai và ông Nattachai dõi mắt nhìn theo từng người trẻ tuổi mang theo vẻ mặt tiếc nuối cùng tang thương rời đi. Dunk Nattachai không ngừng vẫy tay nói lời tạm biệt, dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng trong đôi mắt lại mơ hồ lộ ra ánh sáng ướt át.

Đối với đám người đã quen tụ họp rồi chia tay, lần chia tay này dù có cảm xúc bồi hồi nhưng không bị thương. Mọi người vội vã đến chỉ vì phút giây gặp gỡ nhau.

Mọi người không muốn chia tay, chỉ vì hành trình dài đằng đẳng trong một năm đang chờ phía trước.

Hầu như mỗi người đều biết, chia tay là vì để có buổi gặp mặt tốt hơn trong tương lai. Không biết từ điện thoại di động của ai vang lên giai điệu «Khởi hành»

Lời bài hát bên trong trầm bổng cất lên:

Cứ mỉm cười vẫy tay nói tạm biệt đi

Ngay tại khoảnh khắc sắp phải khởi hành này,

Hãy để tôi vì người hát khúc ca.

Bất kể sau này người có gặp tôi,

Đợi được đến thời điểm chúng ta gặp mặt,

Đừng sợ giờ phút chia tay này người ơi,

Mỗi người đều có một con đường phía trước,

Mạnh mẽ bước tiếp đi đến tương lai kia.

Chúng ta rồi sẽ có lúc lại gặp nhau.

Chúng ta lại cùng nhau hát khúc ca này,

Cứ giống như chúng ta chưa từng chia tay...

Lingling và Ginny lắng nghe giai điệu đơn giản, cảm khái vạn phần.

Bốn Mắt sâu sắc ngóng nhìn Orm một lúc, rồi không chút do dự xoay người rời đi, để lại một bóng lưng lầm lũi lại cô đơn. Đối với Bốn Mắt mà nói, chỉ cần hằng năm có thể nhìn thấy Orm là đã quá đủ, xưa nay anh chưa từng hy vọng gì quá xa xoi.

Bạn học nam đã từng theo đuổi Jayna kia, một bên than thở mối tình đầu đơn phương năm đó, một bên đi theo cái bóng của Bốn Mắt. Có quá nhiều khoảnh khắc chia tay không phân rõ được tình cảm được sinh ra trong chớp mắt, chỉ là người không còn trẻ tuổi như xưa, nên không thể tiếp tục không cần kiêng dè bất kỳ điều gì.

Năm tháng càng dài, lòng người càng sâu, cảm nhận cũng không còn nằm trong khuôn khổ cố định mà đã trở nên đầy đủ sắc màu. Lòng khoe khoang và sự bất cần cũng theo tuổi tác trôi qua mà ngày càng mai một.

Ginny mới vừa mở cửa xe, liền nghe thấy sau lưng vang lên tiếng ụt ụt, quay đầu nhìn lại phát hiện đó là con heo nhỏ màu trắng chạy khỏi chuồng gần đó. Ginny phấn khích hét lớn: "Lingling, Lingling. Cả ngày ăn thịt heo, hôm nay rốt cuộc cũng nhìn thấy con heo thật này."

Người nào nghe được câu đó đều mở miệng cười ha ha. Lingling cũng hiếu kỳ, khom người nhìn heo nhỏ dưới đất, bĩu mỗi nói: "Con heo này có thể làm heo sửa quay được đấy nhỉ?"

Orm che mắt, nói với Jayna: "Không ngờ thời đại này cũng còn những người đã ăn thịt heo nhưng chưa từng thấy heo chạy như vậy đấy. Thật mất mặt như ném đến trước chuồng mẹ con heo luôn. Hai người này là ai? Mình không quen."

Tâm trạng Jayna vốn đang hơi trầm xuống, nhưng nghe thấy câu nói đùa kia của Orm, liền cất tiếng cười to, cảm nhận trong lòng cũng lập tức khá lên nhiều.

Orm thấy Jayna lấy lại tinh thần, cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô nhỏ giọng nói với Jayna: "Jay, lên tinh thần đi nha. Con người sống là phải nhìn về phía trước, biết không?"

"Ừm."

Trong lòng Jayna ấm áp hẳn lên. Đúng là sống nên nhìn về phía trước. Chi ít cả đời này dù gì cũng phải nhìn về phía trước. Jayna đi tới bên người Ginny lặng lẽ nắm chặt tay cô dịu dàng nói: "Về nhà thôi."

Ginny thoáng ngẩn ra, lập tức mỉm cười quyến rũ. Về nhà thôi. Cuối cùng coi như có ngôi nhà thuộc về mình.

Đường về nhà tuy xa, nhưng cũng chỉ có thể khiến người ta cảm thấy rất gần.

Sau khi Orm và Lingling về đến nhà, hai người cùng đi tắm để tẩy rửa một thân mùi rượu và thuốc lá.

"Em biết lời đùa cợt của Bốn Mắt kỳ thật không phải là đùa, phải không?"

"Ừ, biết."

"Biết lúc nào thế?"

Orm khe khẽ mỉm cười, nói: "Ngay năm đầu tiên sau khi Jayna đi du học. Năm đó, sau khi kết thúc buổi họp mặt, Bốn Mắt để quên điện thoại di động trên bàn, nên em mới cầm lấy, định đuổi theo đưa cho cậu ấy, nhưng lại không cẩn thận nhắn một nút để màn hình hiện ra. Trên màn hình di động không ngờ lại để ảnh chụp của em. Haizz... trước kia em cứ nghĩ Bốn Mắt đang đùa giỡn, Jayna còn vì điều này cũng ghen, nhưng đến tận ngày đó em mới hiểu, Bốn Mắt chưa từng đùa giỡn chuyện này."

"Chuyện này cũng khó cho cậu ta." Lingling khẽ vẩy nước, "Sau khi nhảy xong, em và Jayna có nói gì với nhau không?"

"Có." Orm gật đầu nói, "Cậu ấy nói rất nhớ em của năm đó. Em trả lời em cũng thế. Rồi cậu ấy nói cậu ấy vẫn sẽ yêu em, đời này đã bỏ lỡ một lần, chỉ nguyện kiếp sau hai đứa đừng nên lại bỏ qua nhau. Lúc đó nghe xong không biết sao đột nhiên em rất thương cảm. Em hiểu rõ cậu ấy, biết cậu ấy nói lời đó có nghĩa đã quyết định chính thức quen với Ginny rồi."

"Hèn gì sau khi hai em nhảy cùng nhau xong, nhìn em cứ như người mất hồn." Lingling cúi đầu suy nghĩ chốc lát, "Khi Jayna nói đến chuyện kiếp sau gì đó, em đã nghĩ đến gì?"

"Em đã suy nghĩ đến rất nhiều nếu như. Nếu như thật sự có kiếp sau, em hy vọng em và Jayna có thể vĩnh viễn một lòng với tình cảm đầu đời và đẹp để này."

Cả người Lingling cứng ngắc lại, lạnh lùng hỏi: "Em đem kiếp sau của em hứa hẹn với Jayna Angelina?"

"Á. Jiejie lại ghen nữa này." Orm vội vàng ôm lấy Lingling, hôn lên đôi mắt cô, hỏi ngược lại, "Lingling, chị tin có kiếp sau à?"

"Không tin."

"Em cũng không tin, vì lẽ đó những giả thuyết kia không thể nào thành thật được nha." Orm thẩm thì những lời sâu kín, "Đôi khi em thấy bản thân đã buông được, nhưng khi chân chính đối mặt lại cảm thấy còn chưa buông xuống. Có phải em là người rất vô liêm sỉ hay không? Em và Jayna chỉ mới chia tay nhau hơn một năm thôi, rất nhiều hồi ức còn tồn tại rất rõ ràng. Sau lần họp lớp năm nay, em và cậu ấy vẫn nên ít gặp mặt nhau sẽ tốt hơn. Mặc kệ trên đời này có kiếp sau hay không, nhưng em là con người rất hiện thực, em chỉ quan tâm đến kiếp này mà thôi. Nếu so với chuyện của Jayna, em càng hy vọng được cùng chị có thể bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không rời không bỏ. Bây giờ cùng tương lai sau này, chị mới là người quý trọng nhất trong lòng em. Từ trước đến giờ em luôn biết điều này."

Lingling than thở: "Khi chị buông mối tình đầu xuống, cũng phải liên tục trải qua rất nhiều lần đau khổ trăn trở và mất một quãng thời gian rất dài mới làm được, chị hiểu tâm trạng lúc này của em."

"Ôi trời. Chị càng tỏ ra thấu hiểu như vầy, em càng cảm thấy bản thân không còn mặt mũi nào cả. Đời này của em có thể quen và yêu chị có khi nào là nhờ phần mộ tổ tiên tỏa khói xanh hay không?" Orm đùa nghịch bàn tay Lingling, chân thành nói, "Lingling, em thật sự rất yêu chị. Có một số việc nếu như chị không thích, chị có thể đánh em, mắng em, trừng phạt em, nhưng vĩnh viễn không nên nói với em hai chữ chia tay được không? Em không thể chịu đựng được cảm giác đau đớn khi phải chia tay lần thứ hai nữa đâu. Nếu như chị mệt mỏi với tình cảm, mệt mỏi với em, chúng ta có thể tạm xa nhau một khoảng thời gian, nhưng vĩnh viễn không thể chia tay, được không?"

"Được, vĩnh viễn không chia tay. Hãy để thời gian chứng minh cho hai ta xem, được chứ?"

"Ừm. Lingling, em đang muốn mua một chiếc xe đạp."

"Mua xe đạp làm gì?"

"Qua ít ngày nữa, em phải đi vẽ tranh tường cả ngày. Dạo này trên đường hay kẹt xe, đứng chật cứng trên xe thì mệt mỏi, nên em tính đạp xe đi lại sẽ thuận tiện hơn. Nếu có xe đạp, em có thể chở chị ra ngoài chơi."

"Được. Vậy đi mua đi."

Orm ấp úng nói: "Thẻ của em đang nằm trong tay chị... Em đâu có tiền."

Lingling bật cười: "Được rồi. Chút nữa chị sẽ đưa cho em. Thế em cần bao nhiêu?"

"Sáu mươi nghìn là đủ rồi."

"Ít vậy sao?"

"Mua hàng second-hand là được rồi chị ơi. Mấy chỗ đó bán xe đạp cũng tốt lắm, chừng sáu chục là mua được chiếc xe ngon luôn rồi. Nếu có thể tiết kiệm thì cứ nên tiết kiệm đi." Orm suy nghĩ một chút, nói lời ngọt ngào lấy lòng, "Tiết kiệm được tiền để còn mua quần áo cho chị nữa chứ."

"Ồ." Lingling đưa tay chạm lên trán Orm, "Không bị sốt. Không phải em không cho chị mua sắm quần áo bừa bãi hay sao? Giờ lại hào phóng dữ vậy? Đừng nói uống phải thuốc dỏm rồi hỏng đầu óc đấy? Bị nội thương ở đâu vậy?"

Orm chụp lên tay Lingling, trái lương tâm nói lời nịnh bợ: "Dáng người chị vừa đẹp vừa chuẩn, nếu không được mặc nhiều quần áo thì đáng tiếc biết bao."

"Vậy tốt rồi. Chờ mấy ngày nữa là dịp cuối tuần, chúng ta lại dạo phố đi mua sắm quần áo."

"Chị chị chị thật muốn đi mua à?" Orm nhớ lại dáng vẻ Lingling khi quẹt thẻ trả tiền, bắp chân tự dưng bắt đầu rút gân. Khó lắm mới tiết kiệm được tiền, thế mà chỉ trong thoảng chốc đã bị thủng lỗ chỗ chuẩn bị rớt hết tiền. Cô hối hận khi đi nịnh bợ mà không biết lựa lời.

"Đương nhiên." Hiếm lắm mới thấy Orm tỏ ra hào phóng, đương nhiên Lingling không chút khách sáo, "Chị có quay lại cảnh em và Jayna nhảy với nhau. Muốn xem không?"

"Muốn."

"Vậy em chờ chút, để chị lấy điện thoại vào đây."

Lingling đứng dậy, thân thể dính bọt xà phòng màu trắng như càng tăng thêm vẻ dịu dàng quyến rũ. Cô mới vừa bước một chân ra, liền trêu chọc khiến toàn thân Orm rung động. Orm nhanh chóng nhắc người, giơ tay giữ lại bắp chân vẫn còn trong bồn tắm của Lingling, ngẩng đầu lên vùi miệng vào khu vườn thần bí nửa kín nửa hở, đưa lưỡi thăm dò khắp xung quanh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co