[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
81
Orm đi tới nhà bếp, đứng ở cửa, thấy dáng vẻ Lingling bận rộn tứ phía đang vội vàng nấu ăn, trong lòng nồng đậm cảm giác hạnh phúc cũng đầy tràn thỏa mãn, tựa như trận cãi vã hai ngày trước chỉ là một giấc mơ bất chợt thoáng qua.
Lingling nhìn thấy Orm, nhíu mày hỏi: "Không phải đã bảo em nằm nghỉ trên giường? Làm sao lại đi xuống đây thế này?"
"Trên giường không có chị, chán lắm."
Lingling đưa tay ngoắc Orm, nói: "Lại đây nào."
Orm đi đến. Lingling kéo Orm vào lòng, hôn một cái thật kêu trên má cô: "Đúng là tắm xong sạch sẽ thơm tho quá trời. Em đã đến rồi thì ngồi ở đó nói chuyện cùng chị đi."
"Dạ. Mà vừa nãy Kimberley gọi điện thoại cho Ginny, nói muốn mời chị và em đi ăn bữa cơm, nhân tiện xin lỗi giảng hòa."
"Không đi." Lingling từ chối rất quyết đoán.
"Em không đi được rồi, chị thì đi đi. Không phải chị đã đồng ý với em không đi làm căng mối quan hệ với Kimberley rồi sao?"
"Chị đồng ý với em khi nào?" Lingling cầm lọ muối, lấy một chút bỏ vào nổi rồi khuấy lên, "Chị biết em đang suy nghĩ gì. Cho dù có đi, cũng phải đợi Kimberley mời chị ít nhất ba lần mới nói tiếp. Ngày hôm nay miễn cưỡng có thể xem như lần đầu tiên. Em cứ chờ mà xem, mấy ngày sau nhất định cậu ấy sẽ đích thân gọi cho chị cũng nhất định sẽ tự mình chạy đến tìm chị. Đến lúc đó chỉ cần một mình chị đi, còn em cứ ở nhà là tốt rồi. Em đừng lo lắng việc này nữa biết không?"
"Biết rồi. Hai ngày sau thì em cũng sẽ bận tối mặt mà, miễn sao trong lòng chị biết mình đang làm gì là tốt rồi. Chị đang nấu gì thế?"
"Em bị cảm còn chưa khỏe, chị chỉ nấu vài món thanh đạm, rồi nấu cháo thôi."
Orm nhìn đồng hồ, đã sắp năm giờ chiều. Cô nói: "Jayna cũng sắp hết giờ làm rồi, chắc đang trên đường lái xe đến đây. Chị làm thêm vài món nữa đi, chờ cậu ấy đến rồi tụi mình cùng ăn cơm."
"Chị đang nấu đây. Jayna thích ăn gì?"
"Thích ăn mấy món cay. Chị nhớ làm vài món cay cho cậu ấy nhé."
Lingling liếc Orm, hỏi: "Vậy chị hỏi em chị thích ăn gì?"
Có mỗi chuyện này cũng ghen hả trời? Orm trừng Lingling, tức giận nói: "Chị thích ăn em."
Lingling sửng sốt một lát rồi cắt tiếng cười to.
Trong nhà bếp ngào ngạt mùi hương thơm lừng của các món ăn. Orm đã mấy ngày chưa nhét gì vào bụng, trước cảnh này đói bụng không chịu được.
Orm tham ăn, đưa tay nhón một chút thức ăn bỏ vào miệng, hỏi Lingling: "Ngày mai chị đi làm sao?"
"Ngày mai sẽ ở nhà chăm sóc em. Nếu em khỏe rồi, thì ngày kia sẽ đi làm."
"Em đã khỏe nhiều rồi."
"Khỏe gì mà khỏe? Cái trán còn nóng như lửa đây này. Điện thoại của em cũng hỏng rồi, ngày mai chị sẽ ra ngoài mua một cái mới cho em. Em có đặc biệt thích kiểu dáng hay của hãng nào không? Hoặc là em xài một cái giống chị đi, thấy sao?"
"Xài giống của chị cũng được. Của chị màu trắng nhỉ? Vậy em xài màu đen đi, trắng đen tình nhân."
"Ồ, chị còn tưởng em sẽ bảo chị đi mua một chiếc cục gạch cho tiết kiệm."
"Bình thường sản phẩm điện tử và dụng cụ hội họa em đều dùng những món có nhãn hiệu hết. Còn những cái khác có phải là hàng hiệu không thì em không quan tâm lắm đâu. Quần áo có thể mặc lên người là được, đồ ăn có thể nhét vào mồm là xong, những thứ đó căn bản không cần nhãn hiệu hoặc có thể nói không có nhãn hiệu cũng chả sao."
Lingling chợt nhớ đến những chuyện Yaya đã kể với cô. Cô ngắm nhìn Orm hồi lâu, mới hỏi: "Lúc mới gầy dựng studio kia của em, chắc em đã phải chịu rất nhiều cực khổ lắm hả?"
Orm có chút khó hiểu, sau một lúc suy nghĩ mới hiểu được Lingling đang nói đến chuyện gì. Cô lắc đầu, nói: "Có khổ đâu. Những thứ kia dù sao cũng góp phần tạo nên kinh nghiệm và của cải, dù có dùng tiền cũng đâu mua được. Với lại nếu so với dân chạy nạn châu Phi, không biết em hạnh phúc gấp bao nhiêu lần. Mà nè, đừng cứ nhắc đến mấy chuyện cũ của em nữa, mau trông chừng mấy món ăn chị đang nấu kia kìa."
"Ấy chết." Lingling nhanh chóng xoay người vặn nhỏ lửa, "Đều do em làm chị phải phân tâm. Lát nữa mà ăn không ngon, không cho trách chị."
"Chủ quan không nỗ lực, khách quan tìm nguyên nhân."
"Chị thích đấy. Em quản à?"
"Đương nhiên. Có tiền khó mua được đồ ưa thích, không tiền chỉ biết đi quản."
Sáu giờ chiều, Jayna đến. Ginny, Lingling và Jayna lên tiếng chào hỏi nhau xong, Ginny liền lôi kéo Lingling đến nhà bếp. Cô cảm thấy nên để Jayna và Orm thoải mái trò chuyện, cô cũng muốn bảo Lingling phải biết quản cái mồm huyền thuyên của Orm, đừng để Orm cứ cả ngày dùng lừa này lừa kia để gọi cô. Quá khó nghe!
Jayna thấy Orm gầy đi trông thấy, đau lòng không thôi. Orm cười nói: "Đừng lo lắng quá. Cậu xem mình đi, hiện tại không phải rất tốt rồi sao?"
"Nơi nào rất tốt? Trên mặt cậu trắng bệch không còn chút máu kia kìa." Jayna thở dài, kéo tay Orm, "Orm, cậu phải cúi đầu trước Kimberley, một nửa nguyên nhân lúc đầu là vì Lingling, thế nhưng cũng có một nửa nguyên nhân là vì mình. Cậu biết mình không hề muốn cậu làm điều đó chứ? Mình thà rằng bị Kimberley tính toán và chịu thương tích đẩy mình, chứ không muốn nhìn thấy cậu ném mất sự kiêu hãnh của bản thân. Sau này mình sẽ sống thật tốt, cậu cũng phải cố gắng sống thật tốt nhé. Hai đứa mình đều phải sống tốt, được không?"
"Ừm." Orm gật đầu, "Jay, thời điểm nằm trong sơn động, mình bị sốt cao, cả người không có tí hơi sức, nằm trên bụi cỏ liền ngủ mất. Đêm đó, mình đã nghĩ, nếu như sau chuyện này cứ như vậy mà chết đi, sẽ có người vì mình mà khóc chứ? Nhất định sẽ có, nhưng những người mà mình có thể nghĩ tới, chỉ có cha mẹ, cậu và Lingling, còn có Mark, Yaya và View, trừ mấy người này ra, những người khác sẽ không vì mình mà khóc đâu. Chính vì thế, để không cho người thân thiết nhất của mình phải khóc, mình nhất định sống thật tốt, ngược lại, vì không để mình phải khóc, bảy người cũng phải cố gắng sống thật tốt nhất. Người dù có quỳ gối xuống, nhưng cũng sẽ rất dễ lại đứng lên thôi, tuy nhiên người chết rồi lại không thể nào sống lại được nữa."
"Bởi vậy chúng ta đều phải sống tốt, phải sống thật tốt. Đương nhiên trong quá trình sống sót kia không thể nào thiếu được vài thời điểm chịu oan ức, nhưng cậu chở đem chuyện này để ở trong lòng. Mình cũng sẽ không để những chuyện khó chịu ở trong lòng, chỉ cần sau này không đụng mặt Kimberley nữa là mọi chuyện đều ổn thôi. Hiểu không?"
"Ừm. Mình đã nói cho Mark và Yaya là cậu trở về nhà rồi. Ngày mai hai người đó sẽ đến đây thăm cậu."
"Biết rồi. Vừa nãy Lingling đã nấu cơm xong, tụi mình vào trong ăn đi."
Bốn người vừa ăn cơm vừa tán gẫu. Thời gian trôi qua cũng thật mau. Chỉ là tuy Orm đói bụng cồn cào, nhưng khi chính thức ngồi vào bàn ăn lại không có chút cảm giác thèm ăn. Cô chỉ ăn được chút ít, nhưng vẫn nỗ lực ăn thêm một chút, vì cô muốn mau khỏe lên. Cô không thích dáng vẻ sống dở chết dở này.
Sau khi ăn xong, Ginny và Jayna lái xe về nhà. Không biết sao, dọc trên đường đi, Jayna cứ liên tục nhìn chằm chằm vào một bên sườn mặt của Ginny, tựa hồ như đang suy nghĩ gì đó. Ginny cũng không quấy rầy Jayna, chỉ yên tĩnh lái xe.
Mãi đến tận khi đèn đỏ lấp lóe, xe dừng lại trước ngã tư đường, Jayna mới sâu kín thở dài, chầm chậm nói: "Ginny, chúng ta đều phải sống thật tốt."
Một câu nói ngắn gọn, nhưng giống như chứa đựng trọng lượng vô cùng nặng nề. Ginny cảm thấy trong lòng cực kỳ bình yên.
Ngay tại thời điểm đèn xanh sáng lên đó, Ginny trả lời: "Đương nhiên, sẽ sống thật tốt."
Jayna mỉm cười, nghiêng người về phía Ginny, hạ xuống một nụ hôn bên môi, nhẹ nói: "Về nhà thôi."
"Ừm, về nhà thôi."
Chiếc xe chậm rãi chạy về phía trước, hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên đường,
Nó đang chạy đến một nơi mà mọi người thường gọi là nhà.
Thành phố có dòng xe đông đúc chạy ngược xuôi không dứt, thắp lên hàng vạn đèn đuốc ở những mái nhà trong đêm.
Mười giờ tối, Lingling lấy nhiệt kế để kiểm tra nhiệt độ cho Orm, kết quả vẫn còn sốt nhẹ. Cô bảo Orm uống thuốc, nếu như sáng mai vẫn chưa thể khôi phục nhiệt độ bình thường, xem ra chỉ còn cách truyền thêm hai bình nước biển.
Rất bất hạnh, ngày hôm sau nhiệt độ của Orm vẫn chưa thể trở về bình thường, chỉ có thể nằm trên giường truyền bình nước biển. Lingling vừa gọt táo vừa nói: "Chị thấy nên mua một cái máy tập chạy bộ tại nhà. Sau này, nếu em không có chuyện gì làm thì phải siêng năng lên đó tập chạy đi."
Orm bĩu môi, nói: "Ban ngày em đứng ngoài đường vẽ tranh tường đã đủ rèn luyện sức khỏe rồi. Chưa kể buổi tối còn ở trên giường lăn lộn với chị nữa, quá đủ thời gian rèn luyện thể lực luôn ấy. Đã như thế mà chị còn nhẫn tâm bắt em chay bộ?"
"Dù vậy cũng phải tập chạy đi. Tập chạy để có thể lực, như thế mới vận động trên giường được chứ?" Lingling nói đúng lý hợp tình.
"Nói xạo không hổ thẹn luôn kìa. Làm sao chị lại không có chút xíu đỏ mặt nào hết vậy?"
"Với em thì có gì tốt để đỏ mặt?" Lingling cầm dao gọt hoa quả lắc qua lắc lại, "Nếu em không thích chạy bộ, vậy chị mua xe đạp tập thể dục về nhà. Cái máy đó chắc em thích nhỉ?"
"Sao chị không mua về cho chị rèn luyện ấy."
"Ai nói chị không rèn luyện? Trước khi chính thức quen em, mỗi tuần chị đều đến trung tâm thể dục."
"Vậy sau khi quen em, sao không đi nữa?"
"Sau khi quen em, cả ngày đều nghĩ đến em, không cần đi tập thể dục. Ngày nào cũng vận động trên giường cùng em, cũng đã đủ để chị tập thể dục rồi."
"Mặc kệ. Nếu chị muốn mua mấy cái máy đó, phải cùng tập với em. Nếu chị không tập, em cũng không tập đâu."
"Ngay cả chuyện này mà em cũng phải mặc cả với chị? Khốn nạn quá nha." Lingling đưa quả táo gọt xong cho Orm, "Ăn đi, gọt xong rồi nè."
Chuông cửa vang lên. Lingling đi ra mở cửa. Khách tới là Mark và Yaya.
Đây là lần đầu tiên Mark và Yaya đến nhà Lingling, nên sau khi vào cửa, không khỏi đánh giá xung quanh. Hai người cùng cảm thản, Hai đứa mình môn muốn mua một căn hộ thế này, chí ít còn cần phải phấn đấu không ngừng thêm nười, hai mươi năm nữa đi.
Hai người đi tới phòng ngủ, Yaya nhìn thấy Orm, giọt nước mắt liền đong đầy bên viền mắt, chỉ chực chờ rơi xuống. Orm nở nụ cười, ngoắc tay với Yaya.
"Yaya, lại đây ngồi đi. Mình không sao đâu mà."
Yaya ngồi bên mép giường, sở mặt Orm, nói: "Sau này đừng tiếp tục chơi trò mất tích nữa. Mặc kệ đi chỗ nào, nhất định cũng phải để lại một tin nhắn cho mọi người đỡ lo biết không."
"Ừm, biết rồi mà."
Lingling thấy Mark và Yaya đến rồi, cũng đúng lúc cô cần đi ra ngoài mua điện thoại cho Orm. Cô nói với Yaya: "Hai em cứ tự nhiên ở nhà nói chuyện với Orm. Điện thoại của Orm hỏng rồi, chị ra ngoài sắm một cái mới cho em ấy."
Orm làm bầm: "Điện thoại có cần gấp vậy đâu."
"Em không gấp nhưng chị gấp. Nếu như lại không tìm thấy em thì làm sao đây? Em cho rằng trái tim này của chị còn có thể chịu đựng được thêm vài lần mất tích của em nữa ư? Đi đấy."
Lingling nói đi là đi, nhanh như cơn gió. Mark không khỏi đưa tay xoa mắt, nghĩ thầm, Tia sấm chớp cũng chỉ nhanh đến thế này mà thôi!
Lingling đi nhanh, trở về cũng nhanh, trước sau chỉ khoảng một tiếng đồng hồ. Cô mang theo túi lớn bước vào nhà, không kịp để nó xuống, đã trực tiếp mang theo túi tới phòng ngủ. Mark và Yaya đang ngồi nói chuyện với Orm, cũng không biết đã nói những chuyện gì mà ba người đều đang cười sặc sụa ngửa tới ngửa lui. Yaya thấy Lingling trở về, liền lôi kéo Mark đứng lên: "Chị trở về rồi. Vậy tụi em cũng nên về thôi."
Lingling giữ lại nói: "Ở lại ăn cơm trưa đã rồi đi. Chị mua thức ăn rồi."
Mark nói: "Chắc không được đâu. Chiều nay hai đứa em còn phải chạy đến chỗ kia xem nhà. Chỉ cần thấy Orm không có chuyện gì là tụi em yên tâm rồi."
Lingling không thể giữ lại, chỉ có thể đưa tiễn hai người ra cửa.
Yaya tiến tới gần, nói với Lingling: "Chị nhớ chăm sóc cậu ấy thật tốt. So với Jayna, chị là người rất đáng tin tưởng, Orm theo chị, em tin cậu ấy sẽ được hạnh phúc. Chỉ là đừng dễ dàng lại nói tới chuyện chia tay nữa, được không?"
Lingling gật đầu, Có người bạn thân thế này, hạnh phúc biết bao nhiêu?
Nghĩ đến Kimberley, chợt Lingling thở dài, đi tới trước giá pha lê, lấy tấm ảnh chụp chung của cô, Ginny và Kimberley ra khỏi khung ảnh, suy nghĩ một lúc, thay đổi một tấm hình khác chỉ có cô và Ginny, lấp trở vào.
Một lần nữa trở lại phòng ngủ, Lingling từ trong túi lấy ra hộp điện thoại, mở ra đóng gói, gắn thẻ sim điện thoại của Orm vào, sau đó mở máy lên, đưa cho Orm.
"Nhìn xem có thích không? Ngoại trừ màu sắc, còn lại đều hoàn toàn tương tự với cái chị đang dùng."
Orm cười híp mắt, đùa nghịch di động, yêu thích không buông tay. Cô thuận miệng nói: "Điện thoại này không rẻ, vì để thành một cặp đôi hoàn hảo với chị, em cũng chỉ dành bắm bụng cắn răng sử dụng nó vậy."
"Bẩm bụng cắn răng cái đầu em." Lingling đưa tay cốc nhẹ đầu Orm, "Tiền nào của đó thôi. Điện thoại này nếu lỡ đánh rơi cũng không bể hay nát bét đâu. Mà thật không ngờ, lúc này cũng có lâu lắm đâu, hôm nay đi mua cho em không ngờ lại phát hiện xuống giá nhiều quá trời. Tự dưng chị thấy lúc trước mua thiệt thòi quá."
Orm ngạc nhiên trợn tròn hai mắt, khó mà tin nổi cảm thán: "Lingling. Chị cũng có lúc ở thời điểm mua đồ chịu khó nhìn giá cả à? Còn nghĩ mình bị thiệt? Mẹ ơi. Quá thần kỳ!"
"Em không biết ngưu tầm ngưu, mã tầm mã? Cả ngày đi cùng em, nhiều ít gì chị cũng bị nhiễm một chút mùi từ em đấy. Buổi trưa muốn ăn gì nào?"
"Vẫn chưa đói mà."
"Không đói bụng cũng phải ăn. Chị đi nấu cơm."
Sau khi truyền nước biển liên tục hai ngày, rốt cuộc Orm đã hạ sốt, Lingling cũng nên đi làm.
Sáng ngày hôm sau, Lingling đi làm. Cô dặn dò Orm phải ngoan ngoãn ở nhà, trong người còn chưa khỏe, không nên bước chân ra đường. Orm quẹt mồm gật đầu đồng ý.
Buổi sáng. Orm ở thư phòng xem sách. 11 giờ rưỡi trưa, Lingling gọi điện thoại về, dặn cô uống thuốc và ăn cơm trưa. Sau khi Orm cúp điện thoại, cảm thấy buồn chán, suy nghĩ một lúc, quyết định mặc quần áo vào, đi ra ngoài tản bộ.
Trên bề mặt cây sồi xanh thấp bé ven đường đang vương vài mảnh cánh hoa không biết từ nơi nào bay đến. Cánh hoa đã khô, bị gió lạnh thổi, không ngừng run rẩy lay động. Orm khom lưng nhặt lên, nhìn một chút, đưa tay cẩn thận vuốt nhẹ một bên cánh hoa nhăn nheo đang cuộn lại, rồi để vào túi áo. Té ngã ở chỗ nào thì nên bỏ lên từ nơi đó đi. Orm tự nhủ bản thân. Orm giơ tay vẫy một chiếc taxi ngang qua, nhanh chóng chạy đến Znews.
Typhoon nhìn thấy Orm, vội vàng đứng dậy bắt chuyện, nhỏ giọng hỏi cô có thấy khá hơn chút nào chưa? Orm nói vẫn ổn, lại cùng Typhoon hàn huyện thêm vài câu, rồi mới bước vào văn phòng Lingling.
Liên tục mấy ngày không ở tòa soạn, công việc của Lingling đã chất chồng như núi. Cô qua loa ăn chút bữa trưa, lại tiếp tục vùi đầu giải quyết những việc gấp, bận rộn đến mức không phát hiện ra Orm đã đi vào cửa.
Orm cũng không quấy rầy cô, nằm nghiêng người trên ghế sofa chợp mắt. Không có Lingling ở bên cạnh, cho dù cô có việc để làm cũng sẽ thấy tẻ nhạt. Còn có Lingling ở bên người, cho dù cô không có chuyện gì để làm vẫn sẽ thấy ấm áp. Cô chỉ muốn yên tĩnh canh giữ bên người Lingling, cho dù không ai nói lời nào với ai cũng chẳng hề gì.
Lingling cảm thấy khát, vươn tay cầm ly lên uống nước. Mí mắt vừa nhấc, liền nhìn thấy Orm đang nằm trên ghế sofa. Lingling cho rằng mình nhìn lầm, vội vàng dụi mắt, nhìn lại lần nữa, xác định đúng là Orm.
Lingling để ly nước xuống, đi tới bên người Orm, sờ trán cô. Hình như vẫn ổn, không bị sốt lại.
Bị Lingling đụng vào người, Orm liền tỉnh dậy. Cô ôm lấy Lingling, nhẹ giọng nói: "Ở nhà thấy buồn chán, nên đến đây tìm chị."
"Ăn cơm trưa chưa đó?"
"Rồi."
"Uống thuốc chưa?"
"Uống rồi."
"Đang bị cảm trong người mà cứ chạy tới chạy lui vậy? Em thật đúng là không nghe lời gì hết."
"Em nhớ chị mà."
"Vậy chiều nay em ở đây theo chị làm việc, rồi buổi tối tụi mình cùng về nhà."
"Vâng."
"Em ngủ tiếp đi. Chị còn phải giải quyết nốt công việc."
"Biết rồi."
Lingling tiếp tục làm việc, Orm ngủ tiếp. Mười phút sau, Orm ngủ không được. Cô ngồi dậy, đi đến bên cạnh Lingling, dựa người lên bàn ngắm nhìn gương mặt Lingling.
Lingling cũng không ngẩng đầu lên, hỏi: "Nhìn rất đẹp sao?"
"Rất đẹp. Dáng vẻ khi chị làm việc nhìn còn đẹp hơn khi ở trên giường nữa đó."
Lingling không biết nên nói gì.
Orm cười hì hì, nhất thời động lòng, kéo mặt Lingling tới gần rồi hôn xuống. Lingling khẽ liếc mắt về phía cửa sổ. Cũng còn tốt, rèm sáo ngang đã kéo xuống nên cô cũng thấy an tâm, để mặc cho Orm hôn, cảm nhận sự quyến luyến của Orm dành cho cô.
Orm hôn không thoải mái, liền kéo ghế xoay qua, ngồi lên đùi Lingling, một bên hôn một bên luồn tay vào trong quần áo Lingling, như có như không khiêu khích ngực cô.
Lingling né tránh nụ hôn của Orm, đè lại bàn tay Orm, nhỏ giọng nói: "Em đúng là đồ ham hố như quỷ. Mới hạ sốt được chút đã nghĩ đến chuyện làm liều rồi sao? Có muốn thì phải về nhà rồi lại muốn. Nơi này là văn phòng làm việc."
"Vì là văn phòng mới tăng cảm giác kích tình mà."
"Kích tình cái khỉ. Mau ra nằm trên ghế sofa rồi ngủ đi."
"Không muốn. Người ta muốn hôn mà."
Lingling nhìn dáng vẻ khả ái của Orm, trong lòng rung động đành để Orm muốn làm gì thì làm. Muốn hôn thì cứ hôn, chỉ hôm thôi thì chắc không có vấn đề gì đâu.
Đúng là Lingling không có vấn đề, thế nhưng Orm có vấn đề.
Nụ hôn của Orm ngày càng nóng, cũng càng ngày từ từ một đường đi xuống nằm bò trên đùi Lingling. Chờ đến khi Lingling phản ứng lại, cô đã nhắc một chân của Lingling lên, vùi đầu vào trong váy, vui sướng hưởng thụ vườn địa đàng bí mật thơm tho ngon lành.
Lingling hận đến nghiến răng. Ở văn phòng làm mấy chuyện thế này, nói thật chỉ trong ý nghĩ thôi, cô còn chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng lúc này thân thể lại bị Orm trêu chọc đến phản ứng liên tục. Cô muốn rên nhưng không dám rên, muốn đạp nhưng không dám đạp, chỉ có thể khẩn trương vừa tóm chặt lấy tay vịn của ghế xoay, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửa. Trong lòng cô cầu nguyện, mong rằng tuyệt đối đừng có người mở cửa đi vào lúc này.
Orm cảm giác được Lingling khẩn trương, mặc dù đang bận rộn vùi đầu liếm láp ở phía dưới, nhưng vẫn duỗi thẳng cánh tay phải, ngón tay tìm đến vị trí môi của Lingling, tiếng được tiếng mất nói: "Giờ đang nghỉ trưa, sẽ không có ai vào đâu, cho dù có muốn cũng không thể vào được, em khóa cửa rồi."
Lúc này Lingling mới thoảng yên tâm, buông lỏng tinh thần căng thẳng, khẽ cắn ngón tay của Orm, gắt gao nhắm chặt hai mắt. Cô xin thề, sau này có đánh chết cũng không để Orm đi theo cô làm việc nữa. Orm đến đây, không phải để cãi nhau thì chính là làm việc mạo hiểm. Người bình thường nào có thể chịu đựng được chuyện này.
Orm rất chuyên nghiệp, cô đã hạ quyết tâm muốn để Lingling nở rộ đến mức tận cùng. Dù cho tình huống lúc này không đúng lắm, thế nhưng Orm không còn tâm trí đâu mà để ý đến nhiều thứ như vậy.
Chỉ có trời mới biết trong mấy ngày Orm ở sơn động, đã muốn Lingling nhiều bao nhiêu. Khi cô chìm đắm bên trong tuyệt vọng khốn cùng, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây đó đều được cô dùng để nhung nhớ đến mọi điểm về Lingling. Khi đó cô mới thật sự hiểu, toàn bộ thế giới tình cảm trong lòng cô, ngoại trừ Lingling, chỉ có Lingling, không còn gì khác.
Orm phối hợp sử dụng môi và tay, làm cho chỗ ấy bình thường giống như bông hoa e ấp tỏa mùi hương dìu dịu, nhưng lúc này lại đang chìm đắm bên trong xuân triều cuồn cuộn mà bừng nở đến tận cùng. Tận lúc đó, Orm mới thỏa mãn bỏ qua.
Thân thể Lingling bủn rủn, đôi mắt vẫn còn gắt gao nhắm chặt, giống như vẫn còn chìm đắm bên trong dư vị ngọt ngào chưa thể thoát ra.
Orm đứng dậy, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô, hôn môi cô, lại lấy ra khăn ướt giúp Lingling lau sạch sẽ, sau đó mới giúp cô chỉnh lại quần áo cho ngày ngắn, rồi bám vào bên tai cô, nhỏ giọng hỏi: "Thoải mái không?"
Lingling chậm rãi mở mắt ra, nhéo một bên má Orm, hung dữ nói: "Em mà còn làm liều như thế nữa, thì mau biến về nhà cho chị."
Orm bĩu môi mếu máo, tiếp tục hỏi: "Vậy không thoải mái à?"
Lingling mặc kệ cô, chuyển ghế xoay lại, tiếp tục làm việc.
Orm cảm thấy mất mặt, thế nhưng cũng không quá nản lòng. Cô kéo rèm sáo ngang lên, giúp Lingling pha tách cà phê thơm lừng, như tiểu người hầu cung kính dâng lên bên người Lingling, tiếp theo tiện tay cầm lấy giấy bút và tạp chí trên bàn, ngồi đối diện Lingling vừa nhìn vừa vẽ.
Đột nhiên Orm nhớ tới một giai điệu xưa cũ của bài hát có tên «Deskmate» . Thiệt giống hai học sinh tiểu học đấy chứ. Orm than thở rồi lấy ra cánh hoa kia, để ở bên cạnh ống đựng bút của Lingling. Không mất quá nhiều thời gian, trên bề mặt tờ giấy A4 màu trắng lúc đầu đã họa đầy những nét về chồng chất lên nhau.
Ngay chính giữa tờ giấy là hình vẽ chibi hai bé gái tóc dài đáng yêu như trong phim hoạt hình, đang đầu đối đầu nằm nhoài trên bàn học, bình yên nói những lời thoại ngây thơ, trên bàn học để cây thước tam giác, bút chì và cục gôm. Bé gái có mái tóc hơi dài hơn đang nói với bé gái đối diện còn lại: "Mình rất thích được ngồi cùng bàn với cậu."
Bé gái có mái tóc ngắn hơn vui vẻ đáp lại: "Đồ ngốc. Me too." Quả thật người này lúc nào cũng không quên tự chơi tự vui vùi đầu vào chuyện từ nhỉ? Lingling liếc nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn lại hoạt bát của Orm phía đối diện, lắc đầu một cái, nở nụ cười.
Cánh hoa khẽ run lên hai lần, cũng nở nụ cười.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co