[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
86
Hết mấy ngày nghỉ, Lingling trở lại tòa soạn xử lý vài chuyện nhỏ còn tồn đọng. Sáng ngày thứ tư, cô sắp xếp hành lý vào trong vali nhỏ, hôn từ biệt Orm vài lần, rồi bắt đầu hành trình công tác ở Khon Kaen và Chiang Mai.
Orm một mình ở nhà, bên cạnh đột nhiên thiếu mất một người, buổi tối dù làm sao cũng ngủ không được, chỉ có thể gửi tin nhắn và gọi điện quấy rầy Lingling. Còn Lingling cũng hạnh phúc được Orm quấy rầy. Mỗi lần tám chuyện cùng Orm đều nói cho đến khi mí mắt đánh nhau, mới vừa lòng ôm điện thoại ngọt ngào đi ngủ.
Buổi tối xa cách đầu tiên, Orm nằm mơ, Lingling cũng nằm mơ. Orm mơ thấy bị Lingling bắt nạt, còn Lingling mơ thấy đang triền miên cùng Orm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lingling nhấc điện thoại gọi cho Orm, vừa thấy đầu dây bên kia thông liền nói: "Chị vừa nằm mơ đấy. Mơ thấy em, mộng xuân."
Orm trả lời: "Em cũng nằm mơ đó. Cũng mơ thấy chị, nhưng mà là ác mộng!"
Lingling tức giận, liền bộp một tiếng cúp điện thoại.
Orm ngẩn ra. Cái chị này nha, phải hiểu dịu dàng được viết thế nào chứ?
Ánh mặt trời đầu hạ ở phương Bắc đã mang tới cái bóng giữa hè. Mặc dù mùa xuân chưa hết, nhưng nhiệt độ đã bắt đầu chợt cao chợt thấp. Đa số mọi người cũng đã đổi sang trang phục mát mẻ của mùa hè. Trên lối đi bộ ngập tràn phụ nữ với những chiếc váy yêu kiều thướt tha, tung bay trong gió, giống như những vị tinh linh đem lại vẻ tươi mát đến nhân gian.
Gần đây các bản thiết kế của Jayna nhận được phản hồi rất tốt từ khách hàng, tiền lương cũng theo đó mà tăng lên một khoảng. Những nỗ lực cực khổ trong công việc đã được khẳng định, điều này làm Jayna rất vui mừng, cũng để Ginny vì cô mà vui mừng, đồng thời những người vui mừng không thôi còn có cha mẹ Jayna.
Cha mẹ Jayna hiểu được con gái cưng nhà mình là một cô bé ngoan hiền, căn bản không cần người lớn phải bận tâm lo lắng bất kỳ điều gì.
Thế nhưng xưa nay từ nhỏ đến lớn chưa thấy Jayna yêu đương cặp kè với ai, chuyện này không phải cũng quá ngoan hiền đi? Nếu cha mẹ Jayna biết được cô không những đã từng yêu, mà còn cùng cô gái khác oanh liệt trình diễn cuộc tình nồng nhiệt nóng bỏng, không chỉ một mà đến tận hai lần, thiết nghĩ hai người họ sẽ không còn thấy Jayna ngoan hiền nữa. Chuyện mà người ta thường nói, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, có lẽ nói đến Jayna là chuẩn xác nhất.
Mắt thấy Jayna đã 27 tuổi, trong công việc đã có chút thành công, chuyện đại sự cả đời cũng nên đề cập mỗi ngày đi? Cha mẹ Jayna bắt đầu cố ý như vô tình nói về những đối tượng tiềm năng giới thiệu cho Jayna, nhưng Jayna một mực xem như lời nói thoảng bên tai, không đồng ý cũng không từ chối bất kỳ điều gì. Jayna cân nhắc, Cha mẹ muốn lải nhải mấy chuyện đó thì tùy, nhưng muốn con đi ra mắt sao? Không có cửa!
Các bậc phụ huynh luôn thích con cháu nhà mình ngoan ngoãn đi theo con đường đã dọn sẵn. Bản thân này cũng không có gì, có chăng thì chính là cuộc sống ngăn ngắn mấy chục năm này thôi. Mỗi người cũng chỉ có một đời để tiêu xài, rốt cuộc sống theo ý muốn của người khác hay sống vì ý muốn của chính mình? Đây là vấn đề khó mà không một ai có thể trốn tránh được.
Có rất nhiều người đi theo sự kỳ vọng của cha mẹ, kết quả tất nhiên thoạt nhìn đều là ai ai cũng được hạnh phúc, ví dụ như Nychaa. Cũng có rất nhiều người quyết ý làm theo ước nguyện của bản thân, kết quả tất nhiên chính là người thân xa lánh bị đuổi ra khỏi nhà, ví dụ như Orm.
Có mất mát không nhất định có đoạt được, nhưng có đoạt được lại chắc chắn có mất mát. Đây chính là thật tế tàn khốc của cuộc sống.
Jayna lựa chọn cuộc sống vì bản thân mình, bởi vì cô có động lực cùng năng lực để làm ra loại lựa chọn này. Động lực là tình yêu với Ginny, còn năng lực là khả năng tự thân độc lập. Hơn nữa, cô còn có tấm gương nghé con mới sinh không sợ cọp của Orm đã 'đi trước' kia, càng để Jayna không kiêng dè gì khi đối mặt với sức ép từ cha mẹ. Suy nghĩ của Jayna rất đơn giản, Năm đó Orm nho nhỏ còn không sợ, mình đã lớn đến thế này còn phải sợ điều gì?
Jayna không vội vàng, thật ra cha mẹ Jayna cũng chưa đến mức phải lo lắng quá vội vàng làm gì. Hai người đã từng cùng ngồi thương lượng với nhau, Con gái đã 27, thoạt nhìn không còn nhỏ, nhưng cũng không tính quá lớn. Những đứa con của đồng nghiệp không phải đều tận hai mươi tám, hai mươi chín, thậm chí ngoài ba mươi tuổi mới kết hôn đó sao? Anh thấy trước tiên cứ từ từ khuyên bảo con bé thôi cũng được. Nhưng mong sẽ khiến con bé có động tĩnh trước năm 30 tuổi, nếu không hai vợ chồng mình sẽ sốt ruột đến chết mất!
Đúng thật nếu đến thời điểm đó, phỏng chừng cha mẹ Jayna không muốn sốt ruột cũng không được.
Cha mẹ Jayna đã bàn bạc thảo luận xong xuôi, hai người nói muốn khuyên bảo liền lập tức đi khuyên bảo, hai chữ hôn nhân bắt đầu được hai người họ thỉnh thoảng đề cập đến trước mặt Jayna. Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Hai người đều nóng lòng chờ đợi Jayna có thể tìm được một nhà chồng tốt để sống hạnh phúc hết đời. Cũng may Jayna không sống cùng một nhà với cha mẹ, nên bên tai thanh tịnh không ít.
Phụ nữ đã đến một số tuổi nhất định, bị nhắc đến chuyện hôn nhân và chồng con là không thể tránh khỏi. Vì lẽ đó, bị cha mẹ giục kết hôn không chỉ mỗi Jayna, mà Ginny và Lingling cũng bị như thế.
Ginny đối nghịch với cha mẹ đã thành truyền thống. Chỉ mới nói dăm ba câu, cha Ginny đã bị Ginny chọc giận đến giơ chân. Cha Ginny không có cách để đối phó với cô, nên ngoại trừ lải nhải chính là bực tức. Ginny đã sớm tạo dựng thói quen với hình thức ở chung này cùng cha mẹ, cũng làm cho cha mẹ cô sớm tạo dựng thói quen với hình thức ở chung này cùng con gái. Vì vậy nói tóm lại, Ginny chưa từng bởi vì chuyện ở nhà giục giã kết hôn mà có áp lực gì.
Cha Ginny mỗi lần nhìn thấy cô đều không nhịn được dùng sức lắc đầu, than ngắn thở dài chỉ muốn va đầu vào đậu hũ. Ông đã dưỡng con gái như con trai, còn dưỡng con trai như con gái! Ông thật hy vọng con gái Ginny và con trai Krit có thể thay đổi giới tính với nhau. Nếu được vậy, ông không cần cả ngày phải đi ngậm cục tức trong người sinh cảm giác khó chịu thế này.
Về phía cha mẹ Lingling, có thể nói bậc cha mẹ này chưa từng buông xuống lo nghĩ khi thấy Lingling còn độc thân, đặc biệt là mẹ cô, luôn cảm thấy Lingling không chịu kết hôn tựa như một tâm bệnh luôn ẩn chứa trong người, nghĩ thế nào cũng không thể an lòng.
Trước khi Lingling đi công tác ở Khon Kaen, có về nhà thăm hỏi cha mẹ. Lúc đó, mẹ Lingling còn ở bên tai cô giảng một tràng giang đại hải về chuyện con gái trưởng thành phải đi kết hôn. Lingling sẽ không giống Ginny quyết chí đối nghịch cùng cha mẹ đến cùng, cũng sẽ không giống như Jayna ra vẻ thờ ơ không để ý, mà cô chỉ cười lắng nghe, vỗ cánh tay cha cô gật đầu liên tục, nghiễm nhiên một bộ tư thế bằng mặt nhưng không bằng lòng.
Thái độ của Lingling làm cho mẹ cô rất mát lòng, nhưng lại khiến cho cha cô rất tức lòng. Tính cách Lingling thế nào? Người làm cha như ông rõ ràng nắm trong lòng bàn tay. Lingling vỗ cánh tay ông, đương nhiên ý muốn nhắn nhủ chính là, Cha phải làm gì đó để mẹ bớt lải nhải chuyện này lại đi. Nếu không trong lúc bất cẩn, con lại lôi lịch sử trăng hoa năm xưa của ai kia nói hớ ra ngoài đấy!
Chỉ còn cách nhắm mắt làm ngơ. Cha Lingling giục cô mau nhanh đi làm chuyện của mình. Lingling theo ý tứ của cha, liền đứng dậy phủi mông chạy về, trước khi đi còn nhẹ nhàng vẫy tay vài cái, không mang theo một áng mây nào. Cha Lingling thấy hình dáng đắc ý đầy đáng ghét đó của Lingling, cảm thấy nội thương tràn lan.
Đột nhiên cha Lingling rất muốn đi tìm cha Ginny để tâm sự hai người đàn ông. Những chuyện khác không cần tán gẫu, mà chỉ cần tâm sự chuyện của Ginny và Lingling thôi. Ông thật muốn biết tại sao hai cô gái đã 30 tuổi rồi mà còn không chịu kết hôn? Thoạt nhìn Ginny không nghe lời, thế nhưng người ta làm chuyện đó thẳng mặt ngoài ánh sáng; còn Lingling thoạt nhìn rất ngoan ngoãn, thế nhưng cô lại chơi mánh khóe trong bóng tối. Người xưa thường nói, minh thương dễ tránh nhưng ám tiễn khó phòng. Cha Lingling bỗng nhiên cảm thấy bản thân bi kịch hơn cha Ginny gấp nhiều lần.
Thân sống trong thời đại có tình yêu đi ngược lại với đại đa số mọi người, hầu như người nào cũng vì tình thế đó mà lo lắng đến tương lai sau này. Tuy Lingling luôn tự tin và lạc quan vào bản thân, nhưng khi thật sự đối mặt với sức ép từ cha mẹ, trong lòng ít nhiều gì cũng mang theo một tia thổn thức.
Dũng cảm nhất thời không khó, cái khó chính là dũng cảm được đến cùng.
Chiều hôm nay, một thân một mình ở một nơi cách rất xa mái ấm – Khon Kaen, Lingling lặng lẽ đi dạo trên một con đường sầm uất náo nhiệt, mở ra lòng bàn tay, nhìn chằm chằm vào đường số mệnh của bản thân, xuất thần thật lâu. Những áng mây ráng chiều hoặc hồng hoặc xanh luân phiên trôi qua lãng đãng, để lộ ánh nắng rực rỡ bảy sắc màu của nhân sinh.
Nhớ đến Orm, thu bàn tay lại, nắm chặt lấy đường số mệnh. Lingling vung đi tầng mây âm u đang che khuất tầm mắt của cô, khóe môi treo đầy sự nhu hòa. Bởi vì tương lai không thể biết mới thú vị còn gì? Cứ như vậy mà bình tĩnh đi về phía trước thôi! Chỉ cần nắm chặt lấy tay em, dù có chém nguy nan trảm thử thách, nhất định tâm không có gì phải lo.
Baby à, come on!
Giải quyết xong công việc ở Khon Kaen, Lingling bắt máy bay đến Chiang Mai. Thật không ngờ khi đến khách sạn đã đặt trước, cô lại ngẫu nhiên chạm mặt Jam Rachata cũng đang đến đây công tác. Cùng là những người đến một nơi xa xôi để làm việc, lại là người quen cũ, nên không thể thiếu đứng tán gẫu một lúc hoặc ngồi ăn một bữa cơm.
Gần đây Jam có chút buồn bực, bởi vì kẻ thứ ba năm xưa và là vợ anh hiện tại, rất thường xuyên vô duyên vô cớ vịn vào những lý do vặt vãnh để cãi vã với anh. Phụ nữ một khi kết hôn, bất kể tình trạng gia đình ra sao, thì quan hệ mẹ chồng – nàng dâu đều là một vấn đề lớn, trong lúc này vợ và mẹ của Jam cũng đang hục hặc khi sống chung với nhau. Năm đó, mẹ anh vốn đã xem Lingling như con dâu, ai biết nửa đường lại lòi đâu ra kẻ thứ ba, không những thế kẻ thứ ba này lại còn mang thai. Điều này làm mẹ anh rất không ưa người vợ hiện tại.
Mẹ anh không ưa vợ anh, thật ra cũng không thể trách bà. Vốn là người sinh ra ở thế kỷ trước và trưởng thành trong thập niên bốn mươi, năm mươi, nên phần nhiều các bậc cha mẹ đều thuộc kiểu truyền thống và bảo thủ. Bình thường bọn họ sẽ không làm sao yêu thích cái loại đàn bà chưa kết hôn mà đã mang thai, hơn nữa ngoài chuyện này, kẻ thứ ba kia còn dùng cái cớ mang thai như thẻ đánh bạc, đi buộc đối phương phải ký vào giấy kết hôn, thì đương nhiên bọn họ càng không thể nào thích. Bọn họ chỉ yêu thích những người phụ nữ đoan trang hiền thục làm con dâu, nên ở trong lòng mẹ Jam đánh giá, người hiểu chuyện lại cư xử khôn khéo như Lingling hiển nhiên thuộc loại đoan trang hiền thục ấy. Nếu đem đi so sánh với Lingling, tất nhiên kẻ thứ ba không thể khiến mẹ Jam hài lòng, thế nhưng bà lại ngại mặt mũi của con trai, không thể làm gì khác ngoài nín nhịn.
Chỉ là nín được nhất thời, chứ không thể nhịn được cả đời. Qua thời gian trôi đi, mâu thuẫn giữa mẹ và vợ của Jam ngày càng khắc sâu và rõ ràng hơn. Điều này khiến Jam trở thành cục nhân nằm giữa hai bánh quy, trái không được mà phải cũng không xong, thường bị hai người đàn bà trong nhà náo động đến mức phải than ngắn thở dài.
Một khi cuộc sống riêng không thuận lợi, khó tránh khỏi sẽ phạm chút sai lầm trong công việc. Jam bị sếp phê bình vài lần, liền xung phong nhận nhiệm vụ đi Chiang Mai công tác, hy vọng có thể tránh né một lúc những cuộc tranh cãi lông gà vỏ tỏi trong nhà.
Không nghĩ khi đến Chiang Mai ngày thứ ba, anh lại bất ngờ gặp được Lingling. Lúc này vẻ thành thục quyến rũ của Lingling hiển nhiên lại gợi lên những xao động tuổi thiếu niên trong lòng Jam. Đã thật lâu anh bị chuyện gia đình và công việc cùng lúc chèn ép đến mức ngột ngạt không thể thở, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Lingling, lại dễ dàng kích phát ra những cảm xúc đã bị đè nén bao lâu.
Buổi tối, Jam mời Lingling cùng ăn một bữa cơm. Lingling ngẫm nghĩ cũng không có kế hoạch gì, nên đồng ý.
Trong nhà hàng ở lầu hai của khách sạn, Jam và Lingling ngồi mặt đối mặt. Jam than thở: "Sau ngày mùng bốn Tết chúng ta tình cờ gặp nhau kia, từ đó đến giờ anh chưa gặp em nữa nhỉ? Nhìn em ngày càng đẹp ra đấy."
"Chắc là do tình yêu hạnh phúc mà ra đó." Lingling nhún vai mỉm cười, "Thoạt nhìn anh cũng không tệ, ngày càng giống người đàn ông trung niên."
"Lại nói móc anh?"
"Không dám."
"Anh còn nhớ trước đây, khi hai chúng ta vẫn còn quen nhau, em cũng hay nói móc anh, chọc ghẹo là anh khi sinh ra đã có gương mặt của phụ nam. Giờ ngẫm lại anh vẫn còn đang nghĩ giống khi xưa đấy, nếu có thể vì em, làm cả đời phụ nam cũng không sao."
"Phải không đó? Sao em không nhớ gì vậy." Lingling dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn cười nói, "Vật đổi sao dời, cảnh còn người mất. Nếu cứ bám víu vào những chuyện đã qua sẽ rất mệt người đấy anh à."
Jam trầm mặc cười, nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Lingling, liền thăm dò hỏi: "Em dự định kết hôn rồi sao?"
"Đúng đấy, đang tính như vậy." Lingling đưa tay trái lên sờ cằm, làm như vô ý khẽ hôn lên chiếc nhẫn, vui vẻ cười nói, "Phụ nữ ba mươi thường bị ví như miếng đậu hũ nát. Không ngờ vẫn có người muốn lấy, nên cũng đúng lúc đem mình gả cho người ta thôi."
"Em đâu phải đậu hũ nát." Jam vừa bị gợi lên cảm giác xao động của tuổi thiếu niên nhưng lại bị chính anh dồn hết sức áp chế xuống. Anh cười mất mát, "Chồng tương lai của em... anh có biết không?"
"Chắc là không biết."
"Thế tên họ anh ta là gì?"
Lingling lấy đại một cái tên, rồi lại chuyển hướng đề tài, hỏi: "Vợ con anh gần đây vẫn khỏe chứ?"
"Đứa nhỏ rất khỏe, còn vợ thì... cũng rất tốt đi."
"Gia đình hòa thuận thật hạnh phúc. Vậy là tốt rồi."
"Kỳ thật không tốt chút nào."
Jam thở dài một hơi, nâng cốc uống cạn, đột nhiên muốn tâm sự hết mọi suy nghĩ trong lòng của mình. Vì thế, anh bắt đầu kể cho Lingling nghe nỗi khổ tâm cùng bất đắc dĩ đã gặp phải trong những năm qua. Một người đàn ông trưởng thành có thể thổ lộ mọi tâm sự với người phụ nữ, thì phần nhiều vị phụ nữ này chính là người mà anh ta tin cậy hoặc quý mến.
Lingling vẫn yên tĩnh nghe, thỉnh thoảng ăn một chút gì đó, hoặc nhấp uống chút rượu, nhưng tâm trí đã sớm bay tới chỗ Orm.
Không biết hiện giờ Orm đang làm gì nhỉ?
Đột nhiên Lingling phát hiện bản thân lựa chọn Orm mà không lựa chọn hôn nhân, thật đúng là một quyết định quá chính xác, vì chí ít cô không cần phiền lòng vào mấy chuyện vặt vãnh đi giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp giữa mẹ chồng và nàng dâu. Tuy cô và Orm không có tờ giấy được pháp luật chứng minh sự ràng buộc, thế nhưng cô vẫn có thể cùng Orm yêu đương đến già. Hôn nhân cùng yêu đương là hai loại chuyện khác hẳn nhau. Tình yêu là vô giá, nhưng hôn nhân lại là sự mặc cả, do bị một tờ giấy kết hôn ràng buộc bắt ép sống cùng nhau nên sinh ra quá nhiều mâu thuẫn vặt vãnh, đồng thời chuyện cần lo lắng cũng tự dưng tăng lên rất nhiều. Lingling thấy bản thân thật may mắn khi số phận để cô gặp và quen Orm, bởi vì Orm đã bớt cho cô rất nhiều phiền phức và bận tâm.
Khi Jam nói xong chuyện đời mình, cũng là lúc Lingling càng tăng thêm sự kiên định khi đi yêu Orm.
Chờ Jam nói xong, Lingling cũng đã ăn uống no say. Cô khẽ nâng ly rượu cao cổ trên bàn, làm ra dáng vẻ đang đồng tình, nói: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhưng tình huống của mỗi cảnh kia lại không khác nhau là mấy. Chắc đến lúc em kết hôn rồi, có khi sau này anh chồng tương lai của em cũng không ít thì nhiều có đầy một bụng nỗi khổ khó nói giống như anh đây. Nick, nghĩ thông suốt chút đi. Kỳ thật cuộc sống của ai cũng đều giống nhau cả thôi."
"Có lẽ vậy. Chậc, nếu như vợ anh có thể giống như em, hiểu được lòng người là tốt rồi."
"Năm đó anh lựa chọn người ta, hiện giờ còn cùng với người ta chung tay gầy dựng gia đình và đã có con với nhau. Mọi chuyện đã thành ra thế này, cũng đừng suy nghĩ những chuyện không có khả năng nữa, mà hãy suy nghĩ cho con anh đi. Em thấy anh cũng nên thẳng thắn nói chuyện với vợ anh để hai người hiểu nhau thêm." Lingling cầm lấy túi xách, "Đã không còn sớm. Ngày mai em còn phải dậy sớm, nên giờ em đi về phòng nghỉ ngơi đây."
"Vậy cùng nhau về phòng đi. Dù sao căn phòng của anh cũng chỉ dưới em một tầng lầu."
"Được."
Lingling vừa bước chân vào trong phòng, lập tức lấy điện thoại gọi điện cho Orm.
Orm đang ăn lẩu ở nhà mới của Mark và Yaya, cùng với Gina và Dew. Những người trẻ tuổi vây quanh bàn ăn, một bên vừa ăn một bên sôi nổi trò chuyện, bầu không khí vui vẻ đến cực điểm. Orm nhận được điện thoại của Lingling, lập tức khoe khoang nói: "Tụi em đang ăn lẩu vui lắm cơ. Em thay mặt chị giành được một đống thịt luôn nè, chị cám ơn em đi."
Lingling liếc mắt, thả mình nằm lên giường, quệt mồm nói: "Em cứ ăn đi, ăn đến chết luôn đi! Mới vừa rồi chị ăn tối cùng Jam Rachata đấy. Em mau uống giấm chua đi."
Orm suy nghĩ một hồi mới nhớ cái người tên Jam Rachata là mối tình đầu của Lingling. Cô cười ha ha: "Được đó! Vậy để em đi lấy bình giấm chua trong nhà Yaya uống hai ngụm mới được."
"Em yên tâm để chị cùng Jam ăn cơm với nhau à? Em không hề ghen chút nào sao?"
"Làm gì phải lo lắng đây? Làm gì phải ghen?" Orm đi ra ban công, dịu dàng nói, "Chị có thể yên tâm để em và Jayna làm bạn bè, thì em cũng sẽ yên tâm để chị tiếp xúc với những người khác. Lingling, chị tin tưởng em, và em cũng tin tưởng chị. Lâu lâu tình cờ uống chút giấm chua để giúp cuộc sống này thêm tính thi vị thì được, nhưng không nhất thiết phải suốt ngày đi uống giấm chua bất kể hoàn cảnh và thời gian, không phải sao?"
"Ừm." Lingling xuất phát từ nội tâm nở nụ cười. Cô đi tới bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố, "Em đã tới Chiang Mai bao giờ chưa?"
"Lúc học đại học có đến đấy đôi ba lần gì đó."
"Có thích không?"
"Cũng bình thường, tại chỗ đó nồng nặc mùi mua bán quá. Em thấy đó là thiên đường của kẻ giàu nhưng lại là địa ngục của người nghèo."
"Thì thiên đường và địa ngục đều nằm chung một chỗ thôi, ở đâu mà chẳng giống nhau? Mà nè, hiện tại nếu có em ở bên cạnh chị là tốt rồi. Hai chị em mình có thể cùng ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp này."
"Ồ." Orm cười hì hì: "Nhất định chị đang rất nhớ em, đúng không?"
"Nhớ em?" Lingling bĩu môi, "Có sao? Làm sao chị lại không biết?"
"Con vịt chết vì mạnh miệng đó nha chị hai." Orm cười sặc sụa, "Chờ qua hết khoảng thời gian bận rộn này, hai chị em mình sắp xếp công chuyện lại rồi cùng đi du lịch đi. Chị thấy khả thi không?"
"Em muốn đi đâu?"
"Sa Kaeoa."
"Được."
Yaya thấy Orm và Lingling lầm rầm nói chuyện mãi mà không thấy có ý muốn ngừng, có chút không chịu nổi, liền hô lớn về phía Orm: "Vị bạn học họ Kornnaphat kia, mọi người đang chờ đến lượt cậu chơi trò hai con ong mật* đấy!"
(*Trò hai con ong mật: là trò chơi hai người mặt đối mặt, vừa làm một loạt động tác ăn khớp nhau vừa hát, ai làm sai trước sẽ thua và bị đánh.)
Lingling nghe thấy, nở nụ cười, nói với Orm: "Em mau vào đó chơi đi. Khi nào trở về nhà thì gọi điện thoại nói chuyện tiếp với chị."
"Được rồi. Vậy em vào trong với mọi người đây." Vào phút cuối cùng trước khi cúp điện thoại, Orm dặn dò một câu, "Chị gái à, phải nhớ câu nam nữ thụ thụ bất tương thân đó nha! Mau ăn nhanh chút rồi sớm trở về phòng đi đó."
"Biết rồi!" Còn nói không ghen? Lingling lắc đầu cười.
Mấy ngày sau, Jam thường hay mời Lingling đi ăn tối, nhưng Lingling đều khéo léo từ chối. Hầu như trong lòng mỗi người phụ nữ ít nhiều gì sẽ có chút cảm xúc đặc biệt dành cho mối tình đầu, thật giống như hầu như trong lòng mỗi người đàn ông ít nhiều gì đều sẽ có chút đặc biệt coi trọng đến vấn đề trinh tiết của người phụ nữ mình yêu. Sự quyết tuyệt của Lingling để Jam cảm thấy đau lòng. Thật ra Lingling không phải người rộng lượng hào hiệp như những gì cô thường biểu hiện ra bên ngoài, dù sao Jam cũng là mối tình đầu cô yêu tha thiết nhiều năm, bây giờ nhìn lại dù đã nhạt phai, nhưng tình cảm chân thật khi xưa rốt cuộc cũng đã từng tồn tại.
Chỉ là trong lòng Lingling rất rõ ràng, kể từ ngày cô và Jam chia tay, đã quyết định hai người cả đời này chỉ có thể như người dưng nước lã. Hai người họ không thể như Orm và Jayna trở thành hai người bạn tri kỷ, chỉ vì Jam là đàn ông còn cô là phụ nữ. Giữa đàn ông và phụ nữ tốt nhất vẫn nên vạch rõ giới hạn, không thể để đối phương lưu giữ một chút ảo tưởng nào về mối quan hệ này, bằng không sẽ đẩy bản thân vào thế khó xử. Đối với điểm này, Lingling vẫn luôn hiểu rất rõ.
Vào đêm cuối cùng Lingling ở Chiang Mai, bầu trời nổi lên những cơn gió nhẹ thổi qua liên tục, làm lòng người hoặc thoải mái hoặc rối rắm. Đêm Chiang Mai phồn hoa bị cơn mưa bụi che phủ mọi lối, tăng thêm mấy phần nhu tình mờ ảo.
Rốt cuộc ngày mai đã có thể trở về nhà rồi. Đây là lần đầu tiên Lingling cảm thấy cực kỳ nhớ nhà. Cô nắm thật chặt chiếc nhẫn trong tay, đứng trước cửa sổ sát đất ngắm nhìn cảnh đêm muôn màu muôn vẻ bên ngoài, tưởng tượng mình có thể sinh ra một đôi cánh, thật nhanh chóng bay trở về bên cạnh người đang chờ đợi thật lâu trong nhà kia.
Có được một người không oán không hối, ngoan ngoãn chờ đợi mình trở về nhà, thật ra là loại mùi vị thế nào? Lingling chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc không tên.
Trên đường óng ánh đèn xe đi lại như dòng nước chảy xiết tạo bọt trắng xóa. Trên đường cảm tình như được thắt chặt thành nút buộc khó thể nào gỡ.
Mở ra trang giấy, Lingling cầm bút chạm lên trên.
Thế giới quá lớn, trái tim quá nhỏ.
Thứ không phải của ta, ta không cần.
Thứ chính là của ta, ta không cho.
Chỉ vậy mà thôi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co