Truyen3h.Co

[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược

9

LingOrmTruyen123

Dù sao Jayna và Orm chỉ là những cô gái mới hai mươi mấy tuổi, đều là mối tình đầu của nhau, là người yêu duy nhất mình từng có, thậm chí đến tận giờ, cho dù đã chia tay nhưng vẫn yêu nhau như thuở nào.

Tuy khoảnh khắc hai người nói lời chia tay đã rõ ràng trước mắt nhưng những kỷ niệm đắng cay ngọt bùi đã cùng trải qua vẫn luôn hằn sâu trong tim, nên không thể nhắm mắt làm ngơ không quan tâm đến chuyện của Jayna.

Đúng, Orm rất quan tâm. Mặc dù cô cũng oán giận Jayna, làm sao có thể nói đi tìm bạn gái liền tìm ngay cho mình một người bạn gái, oán giận Jayna sao có thể chỉ với thời gian ngắn ngủi nửa năm đã đem hình bóng của cô xóa sạch không còn sót lại chút gì.

Thế nhưng tuy mọi cảm giác của cô tràn ngập oán giận, nhưng khi đối mặt với sự nhớ nhung, thì dường như tất cả đều hóa thành hư ảo. Khi nhìn thấy Jayna có thể gặp phải những tình huống không tốt, xuất phát từ thói quen đã ngấm sâu vào trong máu thịt, Orm đã rất tự nhiên đứng chắn phía trước, vì Jayna mà bảo hộ, vì Jayna mà tranh luận, thậm chí vì Jayna mà có thể gánh chịu hết thảy uất ức.

Hết thảy mọi thứ, chỉ vì thói quen. Hết thảy thói quen, chỉ vì tình yêu.

Rốt cuộc Lingling có thể báo thù, nên rất vui. Đương nhiên Lingling sẽ không thật sự làm gì Jayna, cô nói vậy chỉ vì muốn nắm thóp Orm. Lingling nhìn ra, tuy Jayna có quan hệ thân mật với người phụ nữ đầy nam tính hào hoa đứng bên cạnh, nhưng Lingling có thể cảm nhận được Jayna vẫn còn rất yêu Orm. Nếu yêu lẫn nhau, tại sao lại phải làm khổ nhau?

Hai người đó vẫn còn là những người trẻ tuổi! Đều ở độ tuổi rất kiêu ngạo và có cái tôi quá lớn, không hiểu được khi yêu một người, có khi phải xuống nước chiều lòng người kia, cũng như càng không thể đổ thêm dầu vào lửa để cả hai bùng cháy trong sự giận dữ. Và khi còn trẻ, sẽ ít người biết rằng, một khi đã bỏ qua, thì sau này dù có dùng cả quãng đời còn lại cũng không thể lấy lại được tình yêu.

Trong cuộc đời của Lingling chỉ mới trải qua hai mối tình. Mối tình đầu là cô thật tâm yêu người kia, Lingling thừa nhận khi chia tay mối tình đầu, bản thân cô phải gánh một nửa trách nhiệm.

Năm đó, cô còn trẻ hiếu thắng, lúc nào cũng nghĩ bản thân có thể cáng đáng hết thảy mọi chuyện, còn việc không có nhiều hứng thú với chuyện giường chiếu lại không nói rõ với bạn trai, hơn nữa sau khi bắt đầu đi làm liền ít quan tâm đến suy nghĩ của bạn trai, giữa hai người không hề có thời gian riêng tư để chia sẻ mọi chuyện, nên bạn trai thật không rõ rốt cuộc cô muốn gì, chỉ có thể lung tung suy đoán, và chính điều này làm cho kẻ thứ ba có kẽ hở để lợi dụng rồi xen vào, cuối cùng khiến mối tình đẹp nhiều năm của hai người đành phải vẽ một dấu chấm tròn kết thúc.

Đến lúc Lingling nhìn rõ tình huống, muốn xuống nước cứu vãn tình yêu thì đã muộn, mối tình đầu đã sớm cùng kẻ thứ ba kết hôn, thậm chí còn có con với nhau. Khi người ta một nhà ba người sống bên nhau rất ấm áp hạnh phúc, cô có thể làm gì để cứu vãn được nữa đây?

Còn mối tình thứ hai với Leo Saussay, tuy không thể nói Lingling yêu anh nhưng cô cũng chẳng ghét. Do nhận được bài học đầy đau đớn từ mối tình đầu, mỗi khi phải làm mấy chuyện vận động trên giường, nếu có thể cố chịu thì vẫn luôn cắn răng mà chịu, chỉ khi nào thật sự không thể chịu nổi mới giơ chân đá Leo xuống giường, thế nhưng Lingling vẫn biết rõ, hiện tại tuy cô đã biết sửa chữa những sai lầm đã mắc phải, nhưng cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ tìm thấy lại những cảm giác đầy thơ mộng đẹp đẽ của mối tình đầu.

Nếu không tìm thấy được, vậy thì quên đi. Về mặt tình cảm, từ trước đến nay Lingling sẽ không bao giờ tự chuốc khổ về mình, cho nên cô chưa từng nghĩ muốn cùng sống bên Leo đến đầu bạc răng long. Về phần Leo có ý nghĩa như thế nào với cô, có lẽ cô chỉ xem anh như một người bạn, là một đồng bọn đáng tin. Thế thôi!

Chuyện hồi nãy ở văn phòng, sau khi nhìn thấy Orm òa khóc, Lingling chợt nhớ đến bản thân mình năm xưa, và từ những quan sát cô nhìn thấy, trực giác nói cho cô biết, mối quan hệ giữa Jayna Angelina và Tina Jittaleela có lẽ cùng một loại với cô và Leo Saussay. Đó là mối quan hệ có thể không cảm thấy chán ghét, nhưng đó không hề là tình yêu, chỉ là một mối quan hệ thân mật kéo dài được đến đâu thì hay đến đó.

Thỏ chết cáo buồn*. Lingling vốn có ý khuyên nhủ Orm, nếu vẫn còn yêu người ta thì nên mạnh dạn đi đoạt người ta về lại bên cạnh mình, đừng cứ mãi chỉ chăm chăm vào chuyện mặt mũi hão huyền mà làm mất đi người trước mắt. Thế nhưng không ngờ cái miệng độc mồm của Orm đã đẩy số tuổi của cô lên thành ba-bốn mươi, điều này đã khiến Lingling tức giận không thể nhịn nổi.

(*câu thành ngữ có hàm ý đồng cảm. Sau khi thỏ chết, cáo cảm thấy đau buồn, vì cảm thấy thương xót cho sự bất hạnh của một cuộc đời.)

Có bao nhiêu phụ nữ không để tâm đến tuổi tác của bản thân? Huống chi số tuổi của Lingling đây đã bước vào con số hai mươi chín, chỉ cần đưa mắt một chút đã thấy bản thân phải bước vào gia nhập hàng ngũ những người 'tuổi băm'. Chuyện cô căm hận nhất chính là người ta lấy chuyện tuổi tác để châm chọc, vì thế Orm thật đã chạm trúng tử huyệt, nên đương nhiên cô sẽ không dễ dàng buông tha Orm.

Lingling nói với Orm: ''Trước khi cô đến phòng họp, nhớ đem mọi thứ trong phòng tôi trả về vị trí cũ.''

Nói xong, Lingling xoay người đi ra ngoài, làn váy bay bay theo nhịp bước chân tỏa ra sự phong tình vô hạn.

Orm cắn răng đẩy bàn và ghế sofa trở về vị trí cũ, một người con gái mảnh khảnh như cô phải một mình đẩy hết những thứ nặng nề làm cô mệt không thở nổi, chảy mồ hôi đầm đìa.

Có vẻ như bím tóc của Orm đã bị Lingling nắm được, muốn thoát khỏi chắc chắn chẳng dễ dàng gì. Cuối cùng cô đã quyết định phải thực hiện một chuyện, đó chính là từ nay về sau, Thái Bình Dương rộng bao nhiêu thì cô nên cách Lingling xa bấy nhiêu, có thể trốn liền mau trốn đi. Đã không trêu chọc nổi người ta còn không biết nhanh chân chạy trốn nữa sao?

Orm đem theo vẻ mặt bực bội đi vào phòng họp. Mark và Yaya cho rằng cô khó chịu là do chuyện hồi trưa của Jayna, nên không dám nói thêm câu gì. Hai cái miệng nhỏ chỉ có thể vì Orm bị tổn thương mà âm thầm lên án cái người tên Tina nhìn không biết là nam hay nữ kia, dè bỉu cô ngoại trừ nhiều tiền lắm của và biết cách chiều chuộng phụ nữ thì có thể làm được gì? Còn có điểm gì có thể đem so được với Orm? Đúng là càng ngày Jayna càng bước thụt lùi, không biết tại sao lại có thể tìm về loại người kiểu đó làm tình nhân cơ chứ. Quả thật ánh mắt nhìn người của Jayna làm cho bọn họ không dám tán thưởng luôn đó.

Thế nhưng có lẽ Mark và Yaya đã quên, Jayna là phụ nữ, mà phụ nữ cần nhất là được người khác chiều chuộng. Và có lẽ Mark và Yaya cũng đã quên, Orm cũng là phụ nữ và cũng cần được người chiều chuộng.

Tâm tư của phụ nữ, nói sâu thì cực sâu, nói cạn lại cực cạn.

Muốn nắm bắt được tâm tư của phụ nữ, ngoài tình yêu ra cũng cần rất nhiều những thứ khác, ví dụ như cùng ở chung bên nhau, người kia có biết quan tâm không, có biết cách chăm sóc không, có là người rộng lượng phóng khoáng hay không và những thứ này mới là điểm then chốt nhất.

Ai nói yêu là sẽ không thay đổi?

Có tình yêu như một loại rượu ngon, càng ngâm càng tỏa hương. Có tình yêu như một ngọn lửa cháy, càng đốt càng lụi tàn.

Tình yêu luôn chỉ có thể tồn tại trong một khoảng thời hạn nhất định, có khi ngắn chỉ trong một cái chớp mắt, có khi dài không quá ba năm, và tình yêu ngọt ngào theo thời gian trôi đi cũng sẽ từ từ biến đổi trở thành nhạt nhẽo.

Chỉ khi nào đem tình yêu thăng hoa thành tình thân, lúc đó mới được xem là đang gìn giữ xây dựng câu chuyện tình của mình. Vấn đề này thật rất giống với câu châm ngôn 'Tranh đấu giành thiên hạ thì dễ, nhưng bảo vệ gìn giữ giang sơn lại khó.'

Dưới áp lực sinh tồn, Orm đã không còn đủ thời gian đi chăm sóc người khác, còn Jayna vốn đã quen được chiều chuộng lại không có đủ sự rộng lượng. Hai người từ những con người ngây thơ trong trường học bước vào xã hội đầy phức tạp, từ những người không buồn lo không suy nghĩ trở thành những người phải tự lập đi làm hết tất thảy mọi việc.

Cuộc sống chuyển đổi, hoàn cảnh biến đổi, tính cách tùy theo đó mà thay đổi, thế nhưng tình yêu vẫn chỉ dậm chân tại chỗ không thể bước lên phía trước, không thể theo kịp tình thế đang thay đổi rất nhanh xung quanh.

Một người nhớ đến năm xưa người ta đã toàn tâm toàn ý lo lắng cho mình biết dường nào, còn người kia lại nhớ đến năm nào có người đã quan tâm chăm sóc tỉ mỉ biết bao nhiêu, và cứ thế hai người đều đắm chìm trong những cảm xúc của hồi ức đã qua, để rồi khi va chạm với hiện thực khốc liệt làm nảy sinh những mâu thuẫn chẳng thể nào giải quyết.

Vốn là những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi không đáng nhắc đến, cũng có thể châm mồi ngọn lửa hừng hực cháy chẳng thể nào dập tắt. Vì thế, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi tình yêu của hai người đã rơi xuống hầm băng trầm trọng đến mức này.

Ai quy định phụ nữ nhất định sẽ hiểu rất rõ phụ nữ?

Những người bị hãm sâu trong tình yêu, đều có thể mắc phải sai lầm, đều có thể đi nếm mùi vị đau khổ, bất kể là nam hay nữ, về bản chất của những chuyện này, trăm sông đều sẽ đổ về một biển cả thôi.

Ba người đơn giản phân công nhau, người nào bận việc người nấy.

Ngày hôm nay thời tiết rất sáng sủa, nhưng trong lòng của cả ba đều đang chất chứa ít nhiều thê lương.

Ngày hôm sau, Lingling như thường lệ đến tòa soạn. Đẩy cửa định vào phòng nhưng cánh cửa chẳng nhúc nhích, lúc này mới nhớ Orm đã đi vẽ ở phòng họp bên kia, nên cô đành móc chìa khóa tự mình mở cửa. Trong phòng tĩnh lặng, chẳng giống ngày thường mỗi lần đẩy cửa sẽ nhìn thấy ngay bóng dáng Orm, chợt trong lòng xuất hiện tia trống trải.

Lingling bật máy vi tính, bắt đầu một ngày làm việc mới, nhưng cô cứ có cảm giác thiếu thiếu thứ gì đó, nghĩ tới nghĩ lui mới phát hiện thì ra là thiếu đi Orm Kornnaphat. Không ngờ chỉ với thời gian ngắn ngủi năm ngày đã đủ để cô làm quen với sự tồn tại của một người.

Thời gian nghỉ trưa, Typhoon giống như mọi lần đưa đến hộp cơm cùng củ cà rốt vào phòng cho cô. Lingling ăn uống xong, có chút nhàm chán, buồn bực gõ tay lên mặt bàn. Lúc trước thường có Orm ở bên người nói chuyện ồn ào, nên thời gian nghỉ trưa thường rất 'phong phú'. Còn với không gian yên tĩnh thế này, cô có chút khó thích ứng.

Nghĩ đến Orm, Lingling không nói hai lời, lập tức gọi điện ngay cho Orm, bảo cô đến đây.

Orm bất đắc dĩ, miệng ngậm bánh mì đi đến trước mặt Lingling, hỏi: "Có việc gì?"

Lingling chỉ vào hộp cơm, nói: "Ăn đi."

Trước đây ở chung một phòng, vì hòa khí sinh tài nên cô đành nhẫn nhịn mà đi ăn củ cà rốt sống và phần cơm thừa của Lingling. Còn hiện tại, cô đã đến làm chỗ khác và không cần cả ngày chạm mặt Lingling, thế mà giờ còn bảo cô ngoan ngoãn lại đây ăn cơm thừa? Như thế này thì sao có thể bắt người ta phải nhẫn nhịn chịu đựng được chứ?

Orm thật muốn đánh người, nhưng khi nghĩ đến Jayna, cô chỉ có thể làm người câm ăn hoàng liên.

Orm vì muốn trả đũa, lúc ăn cơm lại bắt đầu kể chuyện cổ tích họ hàng nhà gấu, còn biến đổi đa dạng nhiều thể loại khác nhau để kể cho Lingling nghe. Trời sinh Orm có tài ăn nói, mỗi lần kể đều làm các câu chuyện trở nên sống động vô cùng, ngoài ra cô cũng rất sáng tạo, còn đặc biệt đem những câu chuyện sói xám sửa lại một chút thành chuyện về gấu.

Lúc mới đầu Lingling vẫn còn đang tâm trạng tốt, nhưng sau khi bị nghe kể chuyện về gấu mà từ từ chịu sự kích thích rồi chuyển đổi tâm trạng. Lingling buồn bực ngẫm nghĩ, Được lắm! Cô cứ kể đi, có giỏi thì thử kể chuyện về gấu suốt ba tháng luôn đi!

Chuyện kể trong thiên hạ nhiều biết bao nhiêu, chỉ cần hơi biến đổi một chút đều có thể chuyển thành câu chuyện có nhân vật trung tâm là gấu. Thậm chí Orm còn biến tấu mẹ kế trong «Công chúa Bạch tuyết» thành gấu mẹ, đổi tên nhân vật trong «Truyền thuyết Bạch Xà», thì còn câu chuyện gì mà cô lại không thể sáng tạo nữa chứ?

Ngày này nối tiếp ngày kia tiếp tục trôi về phía trước. Lingling và Orm cũng ngày càng 'quen thuộc' lên.

Trưa hôm nay, Orm mới vừa bước chân vào văn phòng của Lingling, View liền gọi điện thoại tới. View đang giúp thầy hướng dẫn dịch một quyển sách có liên quan đến mỹ thuật, khổ nỗi kiến thức của cô trong mảng này lại có giới hạn, do đó có chút không thể hiểu một số thuật ngữ chuyên ngành. Vì chuyện dịch thuật có chút lao lực mệt mỏi, cô đành gọi cho Orm để nhờ cô giới thiệu mấy quyển tư liệu để tham khảo, thuận tiện hỏi luôn bộ sách lịch sử kiến trúc phương Tây để dự phòng.

Orm đồng ý. Sau khi cúp điện thoại, mới nhớ hiện tại cũng chẳng có việc gì làm, nên định thừa dịp này mau chóng làm cho xong 'nhiệm vụ' View giao cho, đỡ phải vừa quay đầu đi đã quên mất.

Orm nhìn máy vi tính của Lingling, dè dặt dò hỏi: "Tôi có thể mượn máy vi tính của chị dùng chút được không?"

"Chi vậy?"

"Tôi muốn gửi tài liệu cho bạn. Nhiều nhất chỉ dùng nửa tiếng thôi, sẽ không làm lỡ công việc của chị."

"Dùng đi."

Lingling nói xong liền đứng dậy. Vừa nãy cô có nghe thấy cuộc trò chuyện của Orm và View, dù sao bây giờ là thời điểm nghỉ trưa, máy vi tính của cô cũng chỉ để đó không dùng làm gì, nên đưa cho Orm mượn dùng cũng chẳng sao.

Orm thật không nghĩ tới Lingling lại thoải mái đồng ý nhanh đến thế, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Rất có thể xuất phát từ sự cảm động, cô đã nở nụ cười rất chân thành với Lingling.

Lingling nhìn thấy nụ cười của Orm, trong lòng cũng cảm thấy thật kinh ngạc. Thì ra chỉ cần đối xử với người này hơi tốt một chút, Orm sẽ lập tức thả xuống hết thảy gai nhọn và thấy biết ơn ngay.

Orm ngồi vào chỗ ngồi của Lingling, ngầm cảm thán liên tục. Cái ghế này ngồi vào thật thoải mái. Ngồi ở chỗ này thật giống mấy người chỉ tay năm ngón thích sai bảo người khác. Chẳng trách nhiều người đều ra sức tranh cướp để trèo lên cao, chẳng trách vị tổng biên tập Lingling kia lại có cái bộ dạng cao cao tại thượng như thế, xem ra đều do ngồi trên cái thứ gây ra tai họa này đây.

Dáng vẻ Orm ngồi vào chiếc ghế xoay của Lingling rất có phong thái bễ nghễ thiên hạ. Cô cười hì hì, nói: "Ngồi ở chỗ này thấy giống mấy người làm quan ghê."

"Giống thế nào?"

"Để tôi làm cho chị học hỏi này." Trong lòng Orm ngứa ngáy, vung tay lên, học theo dáng vẻ của chủ tịch quân ủy khi duyệt binh, ánh mắt gian xảo nhìn Lingling, một lời hai ý tự hỏi tự đáp, "Các đồng chí cực khổ rồi! Lãnh đạo càng cực khổ hơn! Các đồng chí đứng dưới nắng đen rồi! Lãnh đạo càng bị đen nhiều hơn!"

Lingling nhịn không được bật cười ra tiếng. Cái người này có lối tư duy thật sống động. Nhưng suy nghĩ thêm một chút lại không khỏi cảm thấy tức giận, Cái gì gọi là lãnh đạo càng BỊ ĐEN nhiều hơn? Đây là chỗ ngồi của cô, Orm nói vậy có khác gì đang mượn gió bẻ măng chửi xéo cô có lòng dạ thâm đen? Hừ, nên là Orm Kornnaphat càng bị đen mới đúng.

Lingling tức giận nói: "Rốt cuộc cô có cần dùng máy tính không đây?"

"Dùng, dùng chứ."

Orm không dám cảm thán quá lâu, dù sao thời gian cũng có hạn. Cô log in vào hộp thư, nhanh chóng viết những tựa sách tham khảo mà View cần, lại vội vàng nén tất cả tài liệu lịch sử thiết kế bắt đầu từ trào lưu nghệ thuật thủ công ở nước Anh đến chủ nghĩa thiết kế sau hiện đại thành một file rồi đính kèm vào mail, sau đó nhấn nút gửi đi. Nhiệm vụ hoàn thành, từ đầu đến cuối dùng chưa tới 20 phút.

Trong máy vi tính của Lingling có vài tài liệu không thể để người khác chạm vào, có lẽ xuất phát từ tâm lý đề phòng nên cô vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn mọi hành động của Orm làm trên máy tính. Cô thấy bàn tay của Orm lướt trên bàn phím không ngừng nghỉ khi viết thư, tốc độ gõ chữ cực kỳ nhanh, khó tránh khỏi cảm thấy kinh ngạc. Chờ đến khi Orm làm xong việc, cô mới hỏi: "Không ngờ cô cũng biết kỹ năng đánh tốc ký điêu luyện đấy. Cô luyện cái này lâu không?"

"Trước đây thường hay chat trên mạng với mấy người bạn, nên mấy kỹ năng đánh chữ này cũng từ đó mà luyện ra thôi." Orm mang theo vẻ mặt đắc ý cười toét miệng, lại bồi thêm một câu, "Dù chị dùng năm cây viết cũng chưa chắc viết lại tốc độ gõ chữ của tôi đâu."

Lingling lườm cô, thờ ơ nói: "Không ngờ cô còn có tiềm chất làm thư ký, chẳng trách cô lại luyện được kỹ năng như mấy cái máy đánh chữ chuyên nghiệp."

Orm ấm ức, nhất thời không tìm ra được lý lẽ để phản bác, cũng may lúc này đang đói bụng, nên dứt khoát ôm lấy hộp cơm, bắt đầu vừa ăn vừa kể chuyện họ hàng nhà gấu.

Lingling nhìn thấy cái miệng tép nhảy của Orm mở ra đóng vào liên tục chẳng chịu yên, liền hận đến mức muốn nhét hai cái bít tất vào trong miệng cô.

Có lẽ do chịu ảnh hưởng của Orm, mấy ngày nay Lingling vừa nghĩ đến Dong Gun thì trong đầu óc cô toàn hiện lên bản mặt con gấu. Điều này làm Lingling thật muốn kích động cuồng loạn.

Thật ra khi Orm ngồi cùng một chỗ với Lingling, ngoài đề tài về gấu thì Orm cũng nói đến những chủ đề khác. Ví dụ như Orm sẽ hỏi Lingling: Xin hỏi ba của chị bao nhiêu tuổi rồi? Vẫn còn khả năng ăn cơm đó chứ? Tên thật của mẹ chị là gì? Sức khỏe vẫn an khang dồi dào phải không? Anh trai của chị có hay gặp may không? Từng vào đồn cảnh sát bao giờ chưa? Chị gái của chị sống có hạnh phúc không? Có từng bị ai cắm sừng không vậy?

Nếu ai nghe thấy những câu hỏi đó của Orm, chắc chắn sẽ rất tức giận. Vì lẽ đó mỗi lần mặt đối mặt 'tán gẫu' với nhau, Orm luôn rất thành công khiến Lingling tức giận đến đỏ mặt tía tai. Tuy trong tính cách của Orm có ít nhiều mang chút ngông nghênh, nhưng cô cũng đã lăn lộn nhiều năm trong xã hội nên vẫn có một ít bản lĩnh đánh giá người khác. Qua thời gian chung đụng, cô biết Lingling không phải người xấu, cho nên mới có gan chọc giận Lingling như thế.

Nếu Lingling là người xấu, chuyện riêng tư giữa cô và Jayna đã sớm làm xôn xao dư luận. Thế nhưng ngoại trừ Lingling lấy Jayna để uy hiếp khống chế cô qua lời nói, thì hết thảy những thứ khác đều rất bình thường. Lingling không hề thân thiết gì với cô, mà lại có thể giúp cô giữ được bí mật, như thế xem ra Lingling đúng là không xấu.

Có điều hiện giờ, ngoại trừ lúc Lingling có công chuyện hoặc các ngày cuối tuần, cô không phải ăn trưa ở văn phòng, còn lại những ngày khác, chỉ cần Orm đến Znews làm việc một ngày thì phần cơm thừa và củ cà rốt liền phải ăn một ngày. Hiện tại, mỗi lần nhìn thấy củ cà rốt, Orm đã muốn nôn ọe. Cô xin thề, một khi đã nhận được đủ tiền, có đánh chế.t cô cũng chẳng muốn gặp lại gương mặt Lingling cùng củ cà rốt đáng ghét một lần nào nữa.

Orm nhận thấy củ cà rốt ngày càng mềm bất thường, vì nghĩ đến an toàn của bản thân, thừa dịp Lingling vào phòng vệ sinh, liền lén lút chạy đến chỗ Typhoon. Cô hỏi cậu: "Typhoon này, cà rốt của Lingling vào buổi trưa là do Typhoon mua phải không?"

Typhoon có ấn tượng tương đối tốt với Orm, cậu khá yêu thích cô gái này, hơn nữa mỗi ngày đều thấy Orm ra vào văn phòng của Lingling nên liền cho rằng Lingling và Orm là bạn thân. Typhoon gật đầu, nói: "Đúng rồi. Cũng không biết dạo này tổng biên tập Kwong Thị làm sao nữa? Mấy ngày nay đặc biệt thích ăn cà rốt."

Orm bĩu môi, Lingling mà thích ăn cà rốt? Hứ, là thích bắt mình ăn cà rốt thì có. Dù sao chuyện ăn cơm thừa của người khác cũng khá mất mặt, Orm cũng chẳng muốn nói chi tiết, chỉ vỗ vai Typhoon, nói: "Typhoon nè, sau này có đi mua cà rốt thì nhớ lựa mấy củ mới chút ấy. Nếu không biết chọn thì cứ nhờ người bán lựa giúp cho. Typhoon có thấy vừa nãy tổng biên tập Kwong Thị phải vào phòng vệ sinh không? Đó là do chị ấy ăn cà rốt hôm nay rồi bị tiêu chảy đó."

Lingling ăn phải cà rốt hư rồi bị tiêu chảy? Cái lỗi này không phải nhỏ nên Typhoon hoảng sợ, vội hỏi: "Sếp có nói gì đến tôi không?"

"Không có, không có, chỉ cần sau này Typhoon đi mua cà rốt tươi ngon là được. Nếu không biết chọn thì cứ để mấy chú mấy bác bán hàng hoặc mấy dì mấy mợ đi chợ giúp Typhoon chọn cho."

"Được, được. Nhất định, nhất định rồi."

"Còn nữa, nhất định phải chọn mấy củ cà rốt nho nhỏ thôi nha! Càng nhỏ càng tốt, mà tốt nhất nên chọn mấy củ nhỏ như ngón tay cái là ổn này."

Typhoon thắc mắc: "Cà rốt mà chỉ có bây lớn?"

"Ôi chao, thôi quên đi. Chỉ cần Typhoon nhớ kỹ nên lựa mấy củ càng nhỏ càng tốt là được."

"Được, được. Nhất định, nhất định rồi."

Chờ Orm xoay người đi khỏi, Typhoon mới vội vàng đem mấy củ cà rốt giấu trong ngăn kéo quăng vào thùng rác. Nghĩ đến chuyện sau này phải mỗi ngày chạy đến chợ mua đồ là cậu lại cảm thán tại sao Lingling lại dở chứng thích ăn cà rốt chi vậy? Thật tạo việc cho cậu mà!

Lúc mới đầu, Mark và Yaya nhìn thấy mỗi lần đến giờ ăn trưa, Orm lại chạy đến văn phòng Lingling, cảm thấy quái lạ nên cứ truy hỏi cô và Lingling đến cùng đang xảy ra chuyện gì? Orm biết nếu cô nói thật mọi chuyện giữa cô và Lingling, nhất định Mark và Yaya sẽ nói lại cho Jayna. Sau cô nghĩ chuyện thế này cũng không nên che giấu, vì thế chỉ có thể nói hết sự thật, tiện thể đem cả nguyên nhân vì sao cô phải chấp nhận ăn cơm thừa và củ cà rốt mỗi ngày cho hai người biết.

Hai người Mark và Yaya biết Orm đang bị người ta đe dọa khống chế, ngoại trừ biểu lộ sự thông cảm thì cũng chẳng biết nên làm sao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co