[LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
97
Mặc kệ đang đau khổ buồn bã hay hạnh phúc vui vẻ, đang cảm thấy mất mát hay hưng phấn tột cùng, thì thời gian vẫn đi theo quy luật cố hữu của nó là nhàn nhã đi về phía trước.
Mặc kệ mọi người trong một năm bốn mùa có được bao nhiêu sướng vui sầu buồn, xưa nay thời gian vẫn luôn là thứ vô tình nhất. Thời gian chưa bao giờ vì ai dừng lại, cũng chưa bao giờ sẽ vì ai mà dừng lại.
Từ lúc Lingling rơi vào tình thế bắt buộc phải công khai mọi chuyện trước mặt cha và anh hai của cô, Lingling rất thường xuyên chạy về nhà thăm cha mẹ, cũng rất thường xuyên chạy đến công ty Gun.
Cô một bên 'hiếu kính' cha mẹ, một bên 'quan tâm' anh hai. Cô kiên trì nắm chặt hai tay, vì phương châm hàng đầu muốn nắm giữ cả hai tay, không nhả ra bất kỳ bên nào. Trong khoảng thời gian này, cô tràn đầy tự tin chạy qua chạy lại lấy lòng cả Kwong lão gia và Gun.
Dù sao Gun cũng là thanh niên có chí trong thời đại mới. Tuy rằng cho dù có đánh chết, anh cũng sẽ không thể nào đi thích một người đàn ông, nhưng đối với những mối tình đồng tính thì ít nhiều gì anh cũng có chút thấu hiểu. Nhìn thấy Lingling đáng thương tràn đầy lo lắng, dù biết tám phần là cô đang giả vờ đóng kịch, nhưng vẫn không nhịn được động lòng trắc ẩn.
Gun cảm thấy bản thân là một người anh hai, tất yếu phải đi tìm Orm nói chuyện thẳng thắn một lần.
Một chiều hoàng hôn, trời nhập nhoạng tối, gió thổi buốt giá, lá khô lởn vởn lăn qua lăn lại sát mặt đất, quét qua cổ chân tạo chút cản trở những bước chân phong trần mệt mỏi của người đi đường.
Gun gọi điện hẹn Orm gặp mặt ở một quán cà phê. Orm có thể đoán được tại sao Gun lại muốn hẹn gặp cô. Hiếm lắm mới thấy cô cố ý chạy về nhà thay đổi một bộ đồ lịch sự, kẻ lông mày vẽ mắt trang điểm đến hơn hai mươi phút, khiến bản thân thoạt nhìn có chút thành thục, mới xem như đã chuẩn bị tốt tinh thần bị người chất vấn.
Gun cẩn thận quan sát Orm. Mái tóc dài màu đen khẽ bay trong gió, gương mặt thanh lệ mỹ miều, nơi khóe mắt được kẽ hơi xếch lên, giữa hai đầu lông mày khẽ nhíu tạo nên một cảm giác tự nhiên thân thiện pha lẫn chút kiêu ngạo. Gun thừa nhận vẻ bề ngoài của Orm rất đẹp. Trong đôi mắt to tròn của cô lộ ra một luồng linh khí, giống như mang vẻ trầm ngâm cuốn hút khiến người ta nhìn vào muốn đi tìm hiểu, rồi sau đó sẽ phát hiện thấy trong con ngươi thâm sâu kia rõ ràng lại lóe ra vài phần trời sinh câu hồn khó cưỡng. Phụ nữ thế này, nói thật rất dễ khiến đàn ông phải động tâm.
Khi đàn ông đối diện với một mỹ nữ, phần nhiều sẽ có tâm lý thương yêu chiều chuộng.
Ví dụ như Gun lúc này, mặc dù trong ánh mắt của anh khi nhìn Orm có chút phiến diện, nhưng sau khi mặt đối mặt ngồi đánh giá cô, ánh mắt kia cũng dần nhu hòa và khó giữ được sự chán ghét như ban đầu.
Thật ra đối với chuyện này, dù là nam hay nữ, khi có một gương mặt tuấn tú xinh đẹp, thì đi làm việc luôn có được một số lợi thế nhất định.
Mấy phút đầu tiên, Gun trầm mặc, Orm cũng trầm mặc. Chỉ có hai tách Cappuccino nằm trên bàn lười biếng tỏa ra hương thơm dịu nhẹ.
Địch không động, ta không động. Đó là nguyên tắc làm người Orm học được từ Lingling. Vì thế lúc này cô cũng không vội vàng mở lời trước.
Trầm mặc qua đi, Gun mở miệng: "Em và Lingling thật sự không thể xa nhau?"
"Nếu có thể xa nhau đã sớm xa rồi." Orm nhợt nhạt cười, "Em là một bất ngờ với Lingling và Lingling cũng là một bất ngờ với em. Bất ngờ đụng tới bất ngờ, nếu đã gặp, tức không còn cách nào xa nhau được nữa."
"Cha mẹ em thật sự đều biết chuyện này của em?"
"Vâng, đều biết cả."
Gun lại tiếp tục trầm mặc. Một hồi lâu sau, anh mới nói: "Tôi chỉ có một mình Lingling là em gái. Tôi không hy vọng nhìn thấy em gái mình bị tổn thương. Em nên biết, tình yêu của hai đứa không được pháp luật bảo hộ, người đời cũng không ai đồng ý chuyện này, nói thay đổi liền lập tức thay đổi ngay, có thể đi từ đầu đến cuối hầu như không có mấy người."
"Tình yêu giữa nam và nữ có thể một đường ân ái hạnh phúc vui vẻ từ đầu đến cuối cũng hầu như không có mấy người mà." Orm nhìn Gun vô cùng chân thành nói, "Phụ nữ yêu một phụ nữ, đúng là sẽ đối mặt với rất nhiều biến số. Nếu như hai người ấy không đủ hiểu ngầm và tín nhiệm, hoặc không có đủ sức mạnh và nghị lực đi ứng phó với áp lực khắp nơi, cũng thật sự sẽ nói thay đổi liền lập tức thay đổi ngay. Hai đứa em đều không còn nhỏ, những ảo mộng tình yêu ở thời kỳ non nớt thơ dại kia đã sớm tỉnh dậy từ rất lâu. Hai đứa cũng biết, vạn sự tùy duyên, đối với những thứ như ánh mắt dị nghị của người đời cùng sự hòa hợp lẫn nhau để chung sống bền lâu trong tương lai, nói thật trước khi em và Lingling chính thức quen nhau, cả hai đứa em đều đã liên tục cân nhắc rất nhiều lần..."
Orm kể cho Gun nghe những chuyện mà cô và Lingling đã trải qua sau khi quen nhau, cũng như kể cả chuyện khi cô phải công khai mọi chuyện với cha mẹ đã tan nát cõi lòng thế nào. Cô kể rất chậm, giọng nói cũng mềm nhẹ giống như cơn gió ấm trong ngày mùa xuân êm ả thoảng qua tai, có chút trữ tình, nhưng cũng không quá nhiều sầu não. Gun chăm chú nghe, càng nghe càng thấy thổn thức không thôi.
Chờ Orm kể xong, Gun từ tận đáy lòng phát sinh một tiếng thở thật dài: "Hai đứa việc gì phải bắt cha mẹ đi chịu đựng cảnh đau lòng này?"
Nghĩ đến cha mẹ, trong lòng Orm đau xót, lại nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Làm sao cha mẹ lại khổ sở bắt hai đứa em phải khó xử đây?"
"Hai đứa đối xử với cha mẹ như thế có bao giờ từng nghĩ đến chữ hiếu không?"
"Nếu không nghĩ đến hiếu, tại sao lại phải lưu ý đến thái độ và suy nghĩ của cha mẹ? Chỉ là..." Orm dừng lại một chút, "Con đường của chính mình dù gì cũng phải do chính mình tự đi. Chuyện ngu trung ngu hiếu không thể nào làm được."
Ngón trỏ tay trái của Gun có chút không yên, nhè nhẹ gõ trên mặt bàn, hỏi: "Nếu như trong tương lai, Lingling đem lòng yêu một người đàn ông, thì khi đó em tính thế nào?"
"Nếu như chị ấy thật sự đã yêu một người khác, mặc kệ đó là nam hay nữ, em cũng đều sẽ buông tay. Yêu một người, chính là muốn người ấy có được hạnh phúc, chứ không phải khiến người ta phải rối rắm đau khổ." Ánh mắt Orm trở nên cực kỳ nhu hòa, "Nhưng em tin tưởng ngoại trừ em, Lingling sẽ không yêu người nào khác."
Gun kinh ngạc: "Tự tin đến vậy?"
Orm bưng tách cà phê lên, khẽ thổi vài hơi: "Nếu như không có tự tin, ngày hôm nay em đã không một mình đến đây gặp anh."
Mí mắt Gun nhẹ nhàng nhướn lên, lại hỏi: "Em cảm thấy tôi có thể chấp nhận chuyện của cả hai sao?"
Orm đặt tách cà phê xuống bàn, vui vẻ cười: "Anh đã chấp nhận rồi mà, không phải sao?"
Ánh mắt Gun có chút phức tạp nhìn Orm, rồi đưa ngón tay nhúng chút cà phê trong tách, vẽ ra một ngọn núi lớn trên mặt bàn, hỏi: "Đi đường này em không cảm thấy khó à?"
Khóe môi Orm khẽ nhếch lên, câu ra một độ cong khéo léo lại có chút tùy ý: "Chuyện đời không khó, chúng ta sao biết quý trọng?"
Hay cho câu, Chuyện đời không khó, chúng ta sao biết quý trọng. Gun không thể không đổi một con mắt khác khi nhìn Orm. Mười chữ này từ trong miệng một cô gái trẻ nói ra đã ẩn chứa bao nhiêu lý tưởng hào hùng cùng hừng hực khí thế cơ chứ?
Gun sang sảng cười to, còn Orm mỉm cười nhàn nhạt.
Hai người phụ nữ ở bên nhau chính là cần cả hai tương thân tương ái hỗ trợ cho nhau. Nếu như Orm chỉ là một cô bé con ngây thơ không hiểu chuyện, chắc chắn Gun không thể nào dễ dàng chấp nhận. Nhưng Orm lúc này thể hiện rất thông minh và chừng mực, điều này làm Gun có chút không ngờ đến. Anh ngồi hàn huyên với Orm hai tiếng đồng hồ, Gun cảm nhận được bên dưới gương mặt thanh thuần của Orm chính là vẻ chín chắn thành thục. Anh yên tâm về con người của Orm, chí ít Orm của lúc này có thể khiến cho anh cảm thấy yên tâm.
Gun chấp nhận sự tồn tại của Orm, cũng hiểu rõ tâm tư của Lingling. Anh luôn rất cưng chiều Lingling, nên càng quyết tâm phải bảo vệ bằng được bí mật của cô. Anh không hé một lời với vợ, cũng không mở miệng kể cho mẹ nghe, còn thường xuyên ở trước mặt cha nói đỡ cho Lingling. Gun cảm thấy, hiện tại anh, Lingling và cha mình đang là ba người đồng đội cùng chung một chiến tuyến, nếu như thật sự xảy ra chuyện gì, thì dù là ai trong ba người cũng không thể chạy thoát khỏi bị liên lụy. Vì không muốn để xảy ra chuyện, vẫn nên giúp Lingling một tay đi. Vì để gia đình hòa hợp như cũ, anh thường cùng Lingling mặt đối mặt ngồi bàn luận đối sách, thương lượng cách ứng phó với cha cùng đối sách tốt nhất để che giấu cả mẹ và Fon.
Tất nhiên Kwong lão gia chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu thủ đoạn của Lingling và Gun. Tuy nhiên nhìn thấu thì nhìn thấu, nhưng ông cũng biết mình đã hết cách làm thay đổi suy nghĩ của con gái. Ông cũng không thể đuổi cô ra khỏi nhà, bởi vì nếu như thật đuổi ra ngoài, nhất định trong nhà sẽ bị làm lộn tung lên ngay.
Kwong lão gia cũng hết cách với đứa con trai. Gun không chỉ nhận được di truyền tất cả tính cách của ông, mà hành vi và thái độ hành động của anh cũng được di truyền từ ông. Kwong lão gia vừa nhìn thấy Gun cùng Fon mỗi khi ở nhà cứ thể hiện ra dáng vẻ đôi vợ chồng ân ái tình nồng mật ý, thật sự ông muốn cầm lấy gậy đánh què đôi chân ch.ó của Gun. Trong nhà có một người vợ tốt và hiểu chuyện thế này, còn ở bên ngoài lén lút đi ngoại tình. Thật kỳ cục!
Nhưng Kwong lão gia ngoại trừ than ngắn thở dài cũng không còn cách nào để nói được câu gì. Ông ngẫm lại năm xưa khi ra ngoài làm chuyện phong lưu, có lẽ Lingling biến thành con người như bây giờ đúng là có phần trách nhiệm của ông; có lẽ Gun làm ra những chuyện thế kia cũng là do cha là hổ thì con cũng không thể là ch.ó mà thôi. Hai đứa con của ông biến thành như vậy, suy nghĩ cả nửa ngày đều là do sai lầm của chính ông? Khi suy nghĩ đến đây, ông thật cảm thấy oan khuất không chịu được. Ông đã trêu ai và chọc đến ai nào? Cả đời này của ông chỉ phạm phải một lần sai lầm thôi, thế mà chính lần sai lầm ấy đã bị con gái đem ra làm bia ngắm bắn miết, khiến ông có tức cũng không thể quá phun trào, có giận cũng không có chỗ để xả. Lúc này ông vô tội biết bao nhiêu?
Mấy ngày nay, mỗi lần Kwong lão gia nghĩ đến Lingling đều tức giận đến vểnh râu mép. Còn vợ ông thấy ông cứ thỉnh thoảng lại bộc phát cơn giận vô cớ tựa như một ngọn núi lửa đang âm ỉ sắp phun trào bất kỳ lúc nào, thỉnh thoảng thì lại giống như con nhím ai đụng vào liền ngay lập tức xù lông lên, liền cảm thấy cực kỳ khó hiểu. Bà hỏi chồng tại sao lại bực bội trong người đến vậy. Ông cũng không dám nói thật, chỉ có thể qua loa kiếm đại một nguyên do nào đó để lừa gạt cho qua chuyện. Lingling thấy vậy, liền âm thầm khuyên giải mẹ cô: "Mẹ à, mẹ đừng lo lắng quá. Có khả năng cha con lại tới thời kỳ mãn kinh lần hai đấy."
Bà cân nhắc cũng có khi là do khả năng này, nếu không mọi chuyện trong nhà đang tốt đẹp, tự dưng ông lại bực bội trong người làm gì? Sau đó, bà cũng không tiếp tục hỏi thêm nữa.
Kwong lão gia muốn bắt Lingling và Orm chia tay, nhưng lại sợ Lingling sẽ thật đem những vết nhơ cũ của năm xưa nói lộ hết ra ngoài, nên cứ rối rắm mãi không ngừng. Quan mang danh thanh liêm khó cai quản việc nhà. Kwong lão gia đã nghĩ nát cả đầu nhưng cũng không nghĩ ra được một phương án khả dĩ nào có thể thật sự đem lại hữu hiệu, cuối cùng đành hất đầu, đơn giản cái gì cũng mặc kệ cho rồi.
Cái gì cũng mặc kệ, cái gì cũng không thể quan tâm nổi nữa, hiện tại đúng là ông không còn biết nên làm gì thì mới đúng.
Kwong lão gia thấy Lingling đâm đầu đi yêu phụ nữ thật không hợp mắt, cũng thấy Gun đã từng lén lút đi ra ngoài ngoại tình ong bướm chẳng thể hợp mắt, thậm chí ông còn bị Lingling dằn vặt đến nỗi mỗi lần đi ra đường nhìn thấy hai cô gái tay trong tay bình thường đi dạo phố cùng nhau cũng không chút hợp mắt. Cứ cách ba hoặc năm ngày gì đó, thỉnh thoảng ông lại ngẩng đầu ca thán với trời cao. Trời đất còn biến đổi nữa là... Chẳng lẽ đây thật sự là một đời chẳng bằng một đời đó sao?
Thương tâm cùng mỏi mệt khiến Kwong lão gia nhìn ai cũng thấy không hợp mắt, thế nhưng cũng có một ngoại lệ, đó chính là cháu nội đích tôn của ông. Kwong lão gia cảm thấy thời điểm này, người có thể hiểu và thông cảm nhất cho tâm ý của ông chỉ có thể là cháu nội đích tôn mới vừa ra đời không bao lâu kia. Chỉ ở thời điểm ôm lấy cháu nội trong vòng tay, ông mới có thể tìm được một chút bình tĩnh cùng yên bình. Ông càng nhìn đứa cháu nội càng cảm thấy thằng bé rất vừa mắt ông, nên đem mọi ý nghĩ cùng sự chú ý đều đặt hết trên người thằng bé. Ông hy vọng đứa cháu nội này đừng đi theo con đường giống cha và cũng đừng nên giống người cô của mình.
Kwong lão gia tự định một nhân vật mục tiêu cho cháu nội đích tôn của ông làm gương noi theo, đó là phải trở thành một truyền nhân hoàn mỹ của Thủ tướng. Ông thấy bản thân đã dạy dỗ ra một đôi con trai – con gái đều rất thất bại, nên ông hy vọng trong thời gian mình còn sống, có thể giáo dục thành công đứa cháu trai.
Lingling tin chắc giấy không thể gói được lửa, nhưng cũng tin chắc rằng, trong một tình huống đặc biệt, giấy hoàn toàn có thể bao được lửa.
Cái miệng của cha cô vẫn luôn rất kín. Cái miệng của Gun cũng có danh xưng tường đồng vách sắt. Vì thế Lingling tin tưởng cha cô và Gun sẽ không tiết lộ bí mật của cô ra ngoài.
Bởi vì người đã từng làm chuyện sai trái đều có chút chột dạ, nhất định bọn họ không thể bốc đồng không đi bảo vệ mái ấm và người thương yêu của mình.
Kwong lão gia là người trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, Gun cũng là người thường chạy bộ trên lưỡi dao sắc nhọn, nên đầu óc của đôi cha con này đương nhiên sẽ không quá ngoan cố như những người bình thường khác. Lingling tin tưởng theo thời gian trôi qua, cha cô cho dù không chấp nhận chuyện tình của cô và Orm, nhưng chắc chắn mọi chuyện rồi sẽ trở nên tốt lên. Còn về phía Gun bên kia, hiện nay không phải anh đã chấp nhận hiện thực này rồi đó sao?
Nếu nói Lingling đấu trí vô cùng điệu nghệ với gia đình cô về vấn đề bị bắt ép công khai, thì về phía Ginny lại là một phen gà bay ch.ó s.ủa vô cùng lộn xộn.
Trên đời không có bức tường gió không lọt được.
Từ chỗ đám bạn bè ăn chơi thân thiết, rốt cuộc Tina Jittaleela cũng biết công ty của cậu mình là do Ginny đứng đằng sau xúi giục người thu mua nuốt chửng mất. Tina Jittaleela ghi hận trong lòng, đầu tiên tìm mấy tên côn đồ, cùng bọn họ đi bắt cóc Ginny rồi đánh cô một trận thừa sống thiếu ch.ết; sau đó gọi điện thoại cho cha mẹ Ginny, nói cho hai người họ biết Ginny là người đồng tính; đồng thời trắng trợn lan truyền tin đồn Ginny là người đồng tính trong công ty của cô. Ngay lập tức, danh tiếng của Ginny bay tới đầu sóng ngọn gió, trong khoảng thời gian rất ngắn, hết thảy nhân viên trong công ty đều tụm năm tụm ba bắt đầu bàn tán xôn xao.
Dù vậy Tina Jittaleela ít nhiều gì vẫn tính còn chút lương tâm, cô ấy cũng không nói rõ người yêu hiện tại của Ginny chính là Jayna.
Và cũng may trước đây Ginny là người bay bướm rất trăng hoa, nên đã sớm tạo dựng nên một 'hình tượng vô cùng tốt đẹp' trong lòng của tất cả mọi người. Mặc kệ cô có đem lòng yêu phụ nữ thật hay không, thì đối với danh tiếng đã có trước giờ của cô mà nói, thật sự cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Người nào yêu thích Ginny tiếp tục yêu thích cô, người nào không thích Ginny tiếp tục không thích cô, còn người nào chẳng có cảm giác gì với Ginny lại tiếp tục không có cảm giác gì với cô. Nói chung, ngoại trừ trong đáy lòng của mọi người khe khẽ bàn luận đôi ba câu để thỏa mãn chút tò mò, thì còn lại hết thảy những thứ khác đều rất bình thường.
Quả thật sự đời khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười đây? Ai mà lại có thể ngờ danh tiếng bay bướm trăng hoa lúc xưa của Ginny lại trở thành ô dù hiện tại của cô?
Mà dù cuộc sống riêng của cô bê bối đến thế nào, chỉ cần Ginny luôn nhiệt tình giỏi giang và khôn khéo khi giao tiếp ứng xử với mọi người cũng đã giúp cô có mối quan hệ cực kỳ tốt với những đồng nghiệp trong công ty. Đa số mọi người đều có chút gì đó nợ cô, không nợ tiền thì cũng nợ ân, vì thế hiện giờ thấy Ginny bị đánh nghiêm trọng đến mức nằm liệt giường, liền bắt đầu cảm thấy thông cảm và rục rịch đứng ra nói lời bất bình thay cô. Mặc dù những hành động này hoặc nhiều hoặc ít mang theo chút mùi vị giả từ bi mèo khóc chuột, nhưng nói gì thì nói trên gương mặt của bọn họ đều thật sự biểu hiện ra vẻ cảm thông sâu sắc.
Tình cảnh này thật giống với lúc Tòa Tháp Đôi ở nước Mỹ sụp đổ trong sự kiện 11 tháng Chín*. Mặc kệ trong lòng của bao nhiêu lãnh đạo đang vụng trộm cười, thế nhưng khi đứng trước máy quay truyền thông đều biểu hiện ra vẻ mặt đau buồn phẫn uất cùng lớn tiếng chỉ trích và lên án các phần tử khủng bố. Bọn họ sẽ không đem suy nghĩ chân thật biểu đạt ra bên ngoài, chỉ bởi vì hành động khủng bố đó quá thiếu đạo đức, và cũng bởi vì nước Mỹ là cường quốc đang đứng đầu thế giới.
(*Sự kiện 11 tháng 9: là một loạt bốn vụ tấn công khủng bố có mục tiêu bởi nhóm khủng bố Hồi giáo al-Qaeda chống lại Hoa Kỳ vào sáng thứ Ba, ngày 11 tháng 9 năm 2001. Vụ tấn công làm 2.996 người ch.ết, hơn 6.000 người khác bị thương.)
Đối mặt với ống kính vạn hoa của xã hội, mặc kệ thân phận cao hay thấp, chức vụ to hay nhỏ, nhưng phương pháp xử lý vấn đề trên cơ bản đều giống nhau.
Tình cảnh Ginny bây giờ cùng ông Beam con trong sự kiện 11 tháng Chín khá tương tự nhau, thật giống như đang sống an lành lại đột nhiên bị người đạp một cước vào mông đau điếng. Thủ đoạn của Tina Jittaleela quá bẩn, rất đáng bị chỉ trích và lên án; địa vị của Ginny trong công ty quá cao, không thể ra mặt chống đối trực tiếp. Vì thế không có gì lạ khi tất cả mọi người biết suy nghĩ đều rất sáng suốt biểu hiện ra vẻ cảm thông với cô. Cái gọi là cảm thông này cũng không đồng nghĩa bọn họ có thể chấp nhận xu hướng tính dục của Ginny, mà chỉ là vì công việc cần hoặc là do một ít lợi ích cá nhân, nên bọn họ không dám để lộ ra nét mừng thầm trên mặt.
Nhưng cũng có vài người suy nghĩ không tới tầm, sẽ nhân dịp này mà sung sướng nhảy cẫng lên khi thấy người gặp họa, vui vẻ hô to: "Đúng là báo ứng."
Đã sinh ra trên đời này, đều sẽ có hai mặt trái – phải để nghiền ngẫm đánh giá. Đối với những chuyện thế này, Ginny luôn nhìn nhận rất thấu suốt, nếu cô không suy nghĩ được như thế, thì lúc trước cô đã không thoải mái bay bướm trăng hoa.
Nếu nói Tina Jittaleela tìm người đánh Ginny có thể để người ta hơi lý giải được chút động cơ của chuyện này, thì việc Tina trắng trợn lan truyền những việc riêng tư của cô ra ngoài lại hoàn toàn có thể bị gọi là vô liêm sỉ.
Cùng là một cộng đồng nhỏ yếu thế trong quần thể loài người, cũng là những người phải gánh chịu ánh mắt trào phúng giễu cợt của người đời, thế mà người của mình lại dùng chính những nhược điểm trí mạng kia để công kích và đâm sâu vào mình. Quả thật đã giúp hiểu rõ hơn câu danh ngôn, thà đắc tội với người quân tử chứ không nên đắc tội với kẻ tiểu nhân.
Ginny bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, xương sườn cũng bị gãy một cái. Cô đã nằm trong bệnh viện ba ngày, chịu đau đớn suốt ba ngày. Đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời cô gặp phải nỗi khổ đau đớn đến vậy. Cô xin thề, nếu không khiến Tina Jittaleela phải ngồi bóc lịch trong tù hai năm, cô liền không mang họ Natnicha.
Tina Jittaleela suy nghĩ đơn giản muốn để Ginny trở thành đầu đề tin tức. Đáng tiếc Tina Jittaleela đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá quá thấp Ginny. Dù sao Ginny cũng là một tài nữ trăng hoa thời đại mới được tốt nghiệp từ trường đại học nổi tiếng nằm trong Dự án 985. Cô có thể đem một công ty được cha mình gầy dựng khá hoành tráng đẩy sang giai đoạn phát triển bền vững như hiện nay, đương nhiên sẽ không phải loại bình hoa di động hay người ngu ngốc chỉ biết ngồi hưởng thụ.
Ginny sau khi bị đánh thừa sống thiếu ch.ết, không để ý cả người cực kỳ đau đớn, mà ngay lập tức gọi điện cho thân tín trong công ty để phong tỏa mọi tin tức. Chuyện nào nếu chưa được họp bàn thống nhất trước, tuyệt đối mọi nhân viên không được tiết lộ ra bên ngoài.
Công ty của Ginny vẫn vận hành như bình thường, đơn đặt hàng vẫn gửi đến đều đặn, buổi triễn lãm hội nghị vẫn đúng lịch tiến hành, trang phục tung ra thị trường vẫn được khách hàng nhiệt tình đón nhận, mẫu thiết kế vẫn được đánh giá cao như cũ, nói chung tất cả mọi chuyện vẫn ấn theo quy luật của nó mà tiến triển vô cùng trật tự và rõ ràng. Cô cũng gọi cho Jayna, căn dặn hai ngày sắp tới không cần lộ diện đến thăm, cứ tạm thời xa nhau ai sống nhà người nấy, bình tĩnh chờ việc này lắng xuống rồi hẵng trở về cuộc sống chung như xưa.
Nhưng Tina Jittaleela cuối cùng cũng coi như thành công một mặt nào đó. Chí ít những hành động của cô đã khiến trong nhà Ginny bắt đầu náo loạn ầm ĩ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co