Chương 64
Trong giới giải trí, chỉ cần có thể viết được đôi ba câu ca, ngân nga vài ba câu hát người ta chưa nghe bao giờ là có thể được đại diện thuộc quý công ty thổi phồng lên trở thành người sở hữu tố chất ca sĩ đầy tài hoa. Có điều xét yếu tố nghệ thuật ca hát, rồi chất lượng, khả năng nắm bắt thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Thế nên thời điểm Dew Pinkamol tiếp nhận Orm Kornnaphat, dù cô biết xuất phát điểm khi đối phương ra mắt thế nào, song cũng chỉ coi Orm Kornnaphat như bao nghệ sĩ khởi đầu từ show sống còn tuyển chọn thần tượng, hát hò không thể tính là xuất sắc, nên nhắm đến mục tiêu phim ảnh. Cái nhãn 'thí sinh team sáng tác' từng dán trên người Orm Kornnaphat cũng bị Dew Pinkamol coi như một hình thức làm màu của chương trình.
Không ngờ quả thật Orm Kornnaphat cũng có chút tài năng. Dew Pinkamol lại chợt nhớ ra chuyện cô xuất thân từ đại học Srinakharinwirot. Trong giới giải trí đầy người không có học vị, cũng không có tài nghệ nỗ lực tìm đủ mọi cách để tạo ra một hồ sơ giả đẹp đẽ, vậy mà Orm Kornnaphat khiến người ta tiếc không để đâu cho hết tiếc.
Tata Young không bình luận thêm về phần biểu diễn đàn dương cầm của Orm Kornnaphat mà thay vào đó có vẻ đang rất suy tư, Rattana Pestonji lấy một bao thuốc lá từ trong túi áo, vừa lấy bật lửa vừa hỏi Orm Kornnaphat "Cô có hút thuốc không?"
Orm Kornnaphat nhẹ nhàng gật đầu. Dew Pinkamol càng thêm sửng sốt.
Cô thấy Orm Kornnaphat đứng dậy vén tóc, khí chất của cô tự dưng lại trở nên hoàn toàn khác trước.
Lúc Orm Kornnapha đứng lên, động tác nâng tay nâng chân đã không còn thanh thoát như lúc đánh đàn. Khóe môi cô hiển hiện một độ cong như đang cười, song đáy mắt lại lạnh lùng bạc bẽo. Cô ung dung đi đến đối diện Rattana Pestonji, cúi đầu dùng đôi môi đỏ mọng ngậm lấy điếu thuốc lá Rattana Pestonji đang kẹp giữa hai tay sau đấy chậm rãi ngẩng đầu, cắn điếu thuốc lá, ánh mắt nhìn Rattana Pestonji như nước, vừa mê hoặc lại vừa bỡn cợt lạ thường.
Dew Pinkamol đã đọc qua kịch bản, cô lập tức nhận ra kia chính là Thanya trong giai đoạn nửa cuối khi đã sa đọa, còn chấp nhận được bao nuôi, hình ảnh nhân vật ấy đang xuất hiện một cách hoàn hảo trước mắt cô.
Rõ ràng là gương mặt ngày nào cũng xem nhẵn rồi, vậy mà khi thay đổi thần thái, Dew Pinkamol lại thấy toàn bộ ngũ quan của Orm Kornnaphat chẳng còn giống xưa. Mặc dù cô biết Orm Kornnapha từng giành được giải thưởng, cũng nghe bao lời đánh giá về diễn xuất của Orm Kornnaphat từ người trong ngành, thế mà không hiểu sao tất cả đều chẳng so bì nổi với lối diễn điêu luyện của ngày hôm nay. Dường như nó đã phát huy còn vượt cả người thường?
Cô âm thầm quan sát nét mặt của nhà sản xuất và người đầu tư, hai người này đều đang giữ vẻ bình tĩnh, Dew Pinkamol không nhận ra được họ đánh giá thế nào.
Mặt Rattana Pestonji cũng vô cảm. Ông mở bật lửa tạo thành tiếng, sau đó châm thuốc cho Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat cúi người, thản nhiên hút thuốc rồi phả ra một luồng khói trắng. Khói trắng mờ ảo bao phủ lấy gương mặt cô, biến nụ cười bên khóe môi của cô giống như một ảo ảnh.
Cô đứng đó hút thuốc. Dew Pinkamol không tài nào rời nổi tầm mắt mình.
Mấy giây sau cô xoay người, tiến đến bên cửa sổ, cong một chân ngồi lên bệ. Một chân khác cô buông thả, nhẹ nhàng đung đưa. Vẻ trưởng thành khi hút thuốc rõ ràng cực kỳ mâu thuẫn với hành động lắc chân đầy tính trẻ con, vậy mà không hiểu sao hiện tại lại hài hòa đến lạ.
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, điếu thuốc được kẹp giữa hai ngón tay cô, khói thuốc quanh quẩn bên môi, lượn lờ phảng phất. Toàn thân Orm Kornnaphat như đắm chìm trong ánh nắng mùa đông, rõ ràng là một hình ảnh cực kỳ ấm áp tươi sáng.
Thế nhưng Dew Pinkamol chỉ nhìn ra được u buồn và tuyệt vọng.
Cuối cùng thì Rattana Pestonji cũng để lộ vẻ tán thưởng. Trong đầu ông thậm chí còn hình dung được thời điểm ghi hình thật sự, cảnh tượng trước mắt ông một khi thu vào máy quay sẽ rung động lòng người cỡ nào.
Rattana Pestonji cho Orm Kornnaphat thử hai đoạn nữa, sau đấy chiêu đãi Orm Kornnaphat và Dew Pinkamol trà bánh, sau đó lập tức bàn về việc hợp tác.
Không chỉ quyết định để Orm Kornnaphat nhận vai diễn Thanya mà chịu trách nhiệm toàn bộ mảng âm nhạc - Tata Young cũng nhận ra tài năng của Orm Kornnaphat nên chính thức mời Orm Kornnaphat phụ trách phần nhạc đệm của Thanya trong bộ phim.
Lúc Orm Kornnaphat và Dew Pinkamol rời đi, Tata Young cũng tạm biệt mọi người ở biệt thự, thành thử ba người vừa đi đường vừa nói chuyện. Tới khi đã đến được xe đang đỗ đợi mình, Orm Kornnaphat mới lễ phép đứng nán lại một vị trí không quá xa để trông theo, chuẩn bị đợi Tata Young lên xe rời khỏi đây thì cô mới lên xe của mình.
Song lúc Tata Young vừa mở cửa ghế lái thì như đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, nghiêng người gọi Orm Kornnaphat "N'Orm này."
Orm Kornnaphat rảo bước tiến lại gần.
Tata Young dịu dàng nói "Cũng không có gì, chỉ có điều có dăm câu cô muốn chia sẻ với em thôi."
"Cô nói đi ạ." Orm Kornnaphat tỏ vẻ tôn kính.
"Tuy Lingling Kwong đã nhờ Pestonji đừng cho em biết con bé đề xuất em. Thế nhưng xét về lâu về dài thì khó tránh khỏi việc bất cẩn để lộ ra lắm."
Orm Kornnaphat hơi lúng túng, Tata Young bèn vỗ vai cô, nhẹ nhàng nói "Đừng sốt ruột, thả lỏng đi."
Orm Kornnaphat cắn môi.
"Để tránh hiểu nhầm nên cô quyết định nói cho rõ ràng với em trước. Tuy đúng là con bé có đề cử em, nhưng nếu em không thích hợp thì cô và Pestonji tuyệt đối sẽ không lựa chọn em đâu. Sở dĩ cô và Pestonji chọn em cũng bởi vì em đã chinh phục được hai người bọn cô nhờ năng lực của chính bản thân em."
"Có tài thì đừng nên lãng phí, phải cố gắng lên nhé."
Cơ hội khẳng định âm nhạc của cô trước những người đi trước không hề nhiều. Nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng Orm Kornnaphat, cánh mũi cô chua xót. Vừa vui vẻ, lại vừa xen lẫn cả sự tủi thân không mang tên.
"Cảm ơn cô, em hiểu rồi." Cô thành thật đáp.
Tata Young cười nhẹ "Được, vậy đi thôi, thượng lộ bình an nhé." Tata Young rời đi, xem như lần thử vai chính thức kết thúc.
Orm Kornnaphat thả lỏng tâm tình, đột nhiên trời đất quay cuồng, cô lảo đảo ngã xuống.
Dew Pinkamol vội vàng tiến lên hai bước để đỡ lấy cô "Sao thế?"
"Không sao ạ, em... hơi choáng váng thôi." Orm Kornnaphat yếu ớt đáp.
Dew Pinkamol đặt tay lên trán Orm Kornnaphat, không biết là do tay cô hay sao mà cảm giác trán Orm Kornnaphat nóng bỏng tay "Hình như lại lên cơn sốt rồi?" Dew Pinkamol sốt sắng.
"Không sao đâu mà chị, có lẽ do ban nãy căng thẳng quá, em lên xe nghỉ ngơi một lát là tốt ngay." Orm Kornnaphat cố gắng chống đỡ.
"Căng thẳng? Thế mà vừa rồi chị không nhận ra em căng thẳng đấy." Dew Pinkamol dìu cô lên xe.
Orm Kornnaphat quá đỗi mệt mỏi, cô nỗ lực giễu cợt "Không thể giả vờ thì sao làm diễn viên được ạ?"
Dew Pinkamol "....."
Sau khi lên xe, Dew Pinkamol muốn đến bệnh viện nhưng Orm Kornnaphat ngỏ ý từ chối "Em cảm thấy giờ thà để em về ngủ một giấc còn hữu dụng hơn." Huống hồ sáng sớm mới truyền nước xong, giờ tới bệnh viện chẳng lẽ lại tiếp tục truyền.
Dew Pinkamol nhìn dáng vẻ kiệt quệ của Orm Kornnaphat thì cảm thấy cũng chí lí. Cô đưa nước nóng cho Orm Kornnaphat uống, sau đó khởi động xe chở cô về khách sạn nghỉ ngơi.
Orm Kornnaphat uống hai ngụm nước, sau đó nôn nóng không thể chần chừ thêm để gửi tin nhắn qua line cho Lingling Kwong.
Cuối cùng sau hai đời, niềm vui của cô cũng có thể chia sẻ cho người cô mong muốn nhất rồi. Chỉ cần nghĩ thế, Orm Kornnaphat đã cảm thấy hạnh phúc như được nhân đôi.
Cô lấy điện thoại ra, đang soạn tin thì nghe thấy Dew Pinkamol cất tiếng hỏi "Sắp mười hai giờ rồi, em có muốn đặt đồ gì về khách sạn ăn không? Hay là đến thẳng quán ăn ăn gì đó?"
Sắp mười hai giờ rồi... Vậy bên Lingling hẳn là tầm bốn, năm giờ sáng nhỉ. Orm Kornnaphat kịp thời dừng bấm phím.
Nguy thật, suýt nữa đã làm phiền chị ấy.
"Về khách sạn ăn ít cháo là được rồi ạ. Bây giờ em cũng chẳng thiết ăn gì lắm." Orm Kornnaphat nhìn đồng hồ, mỗi giây trôi qua dài như cả năm.
Giờ cao điểm, tắc đường ngăn Dew Pinkamol lại. Cô ngừng xe, nói chuyện phiếm với Orm Kornnaphat "Có lẽ do chị quá coi thường em chăng?"
"Dạ?"
"Không hề biết em cũng có năng khiếu trong việc sáng tác nhạc đấy."
Orm Kornnaphat khẽ run, lạnh nhạt đáp "Đều là quá khứ rồi, chuyện không đáng nhắc đến đâu ạ."
Dew Pinkamol yên lặng.
Có lẽ sự thật không đơn giản như thế. Orm Kornnaphat hẳn đã gặp phải chuyện gì không hay. Dew Pinkamol thở dài, nửa đùa nửa thật nói "Em lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Rõ ràng có thể kiếm cơm nhờ tài năng, sao còn phải dựa vào gương mặt chứ?" Cô thầm nghĩ 'Đi theo bước chân của Apasiri Nitibhon là quá đáng tiếc.'
"Em sẽ coi như chị đang khen em nhé. Cũng may em còn gương mặt để dựa dẫm, bằng không năm đó em chỉ còn nước ra đường ca hát kiếm sống thôi." Orm Kornnaphat cũng đùa.
Nếu là trước đây thì khi nhắc đến âm nhạc, trong lòng Orm Kornnaphat sẽ đầy ắp cảm giác không cam tâm. Nhưng bây giờ cô có thể bình tĩnh đối diện với nó được rồi.
Có lẽ bởi vì tâm trạng và niềm đợi mong hiện tại đã khác trước. Giờ chỉ cần đạt được một sự nhìn nhận hay một cơ hội, cô đã vô cùng hài lòng.
Dew Pinkamol cười, thử dò xét "Vậy giờ đây em có kế hoạch gì với âm nhạc không?" Việc này sẽ còn dính dáng đến những kế hoạch về sau nữa.
Thẳng thắn mà nói thì Dew Pinkamol thấy đã quá trễ rồi, cô không hề muốn thúc đẩy Orm Kornnaphat phân tâm chuyển hướng sang âm nhạc khi mà con đường diễn xuất đang êm đẹp như hiện tại.
Cũng may Orm Kornnaphat vô cùng tỉnh táo, cô đáp "P'Dew à, diễn xuất là cuộc đời, còn âm nhạc là mộng tưởng thôi."
Orm Kornnaphat cảm giác mình đã thay đổi, vừa nuối tiếc, lại như có gì đó tiêu tan.
"Em chỉ muốn vui vẻ làm âm nhạc, không muốn để nó dính líu tới công danh lợi lộc. Giữ nó an phận, thi thoảng điểm xuyết thêm gấm thêm hoa là đủ rồi." Từ bỏ, không còn coi âm nhạc là kế sinh nhai thành thử không còn cảm giác gấp gáp. Ngược lại, cô như tìm về được tâm nguyện thuở ban đầu, tìm về được sự tự tin và ung dung khi hòa cùng âm nhạc.
Ý nghĩa ấy sẽ không hẹn mà nên với Dew Pinkamol.
Có tài là tốt, miễn phân biệt được chủ và thứ thì Dew Pinkamol không định ngăn cản con đường phát triển của cô "Được, chờ khi nào ổn thỏa, chúng ta bàn tiếp."
"Nếu em thích, chị có thể giúp em để ý tài nguyên phương diện này."
Orm Kornnaphat mỉm cười "Vâng, cảm ơn chị nhé."
Dòng xe cộ rốt cuộc cũng có thể di chuyển, Dew Pinkamol khởi động máy tiếp tục lăn bánh. Orm Kornnaphat nhắm mắt, trong lúc hoảng hốt cô như cảm nhận được chiếc xe đang tiến lên.
Tốt đẹp quá. Như thể tất cả mọi thứ đều đang tốt lên vậy. Orm Kornnaphat cố gắng nhắm nghiền mắt để ép nước mắt đừng trào ra.
Về khách sạn, Orm Kornnaphat lập tức rửa ráy để tẩy đi mùi thuốc lá ám thân. Dew Pinkamol đặt cháo cho cô, đo nhiệt độ - 38 độ, vẫn hơi sốt. Orm Kornnaphat nói uống thuốc xong ngủ một giấc là hết, Dew Pinkamol cũng không tiện khuyên bảo gì thêm. Cô ở lại trông Orm Kornnaphat hơn một tiếng, thấy nhiệt độ đã giảm xuống còn 37 độ mới về phòng ngủ.
Dew Pinkamol đi rồi, Orm Kornnaphat chìm vào giấc mộng. Orm Kornnaphat cảm giác giấc ngủ này cực kỳ sâu. Đợi đến khi cô tỉnh dậy, ngoài trời đã tối sầm.
Orm Kornnaphat ngẩn người, phản ứng đầu tiên là mấy giờ rồi? Paris mấy giờ rồi?!
Cô lấy điện thoại ra kiểm tra, đã sáu giờ hơn, cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Cô trở mình ngồi dậy, mở line, nhanh chóng gửi tin cho Lingling Kwong "Lingling, chào buổi trưa".
Lingling Kwong không hồi âm, Orm Kornnaphat đoán có lẽ đối phương chưa đọc được. Cổ họng cô khô khan đau nhức, cô đành phải xuống giường rót cốc nước uống cho trơn họng. Sau đó cô ngồi dựa vào cửa sổ, lơ đãng đảo mắt nhìn xuống phía dưới, bắt gặp một cây thông Noel được treo đèn kết hoa. Bấy giờ cô mới nhận ra hôm nay đã Giáng Sinh rồi.
"Giáng Sinh an lành. Cắt chỉ có đau không?" Khi cổ họng đã thoải mái hơn, Orm Kornnaphat đặt chiếc cốc xuống, tiếp tục đánh văn bản "Hôm nay em đến chỗ đạo diễn Pestonji thử vai đấy, đạo diễn Pestonji quyết cho em vai Thanya rồi. Hơn nữa cô Tata Young còn quyết định cho em phụ trách phần nhạc đệm của Thanya cơ."
"Cô Tata có nhắc đến chuyện chị đề cử em. Lingling, lần này em không nói cảm ơn chị nữa, em chỉ nói em nhất định sẽ nỗ lực để không phụ lòng mong mỏi ở chị."
Cô còn đang soạn tin thì rốt cuộc trên khung chat cũng xuất hiện dòng trạng thái 'đang nhập dữ liệu'.
Động tác của Orm Kornnaphat khựng lại. Lingling Kwong còn chưa gửi tin, khóe môi của cô đã cong lên.
"Giáng Sinh an lành." Lingling Kwong đáp "Đầu không sao cả."
Trạng thái đang nhập dữ liệu vẫn tiếp tục nên Orm Kornnaphat quyết định chờ đợi.
"Chúc mừng em, mong lần hợp tác sau này." Lingling Kwong nhắn một cách hết sức hình thức.
Dường như bản thân cô cũng ý thức được điều ấy, cho nên qua mấy giây, cô lại nhập dữ liệu. Phải qua một hồi lâu cô mới bổ sung "Tiêu chuẩn của cô Tata rất cao, để cô ấy lựa chọn em phụ trách nhạc đệm chứng tỏ cô rất thích em. Đừng áp lực, thời gian còn dài, em tập trung chuẩn bị để cho ra dáng vẻ em chờ mong nhất là được rồi."
Tuy rằng chỉ đọc tin nhắn thì không ra được ngữ khí của Lingling Kwong, nhưng đây là đoạn tin dài nhất Lingling Kwong từng gửi Orm Kornnaphat kể từ khi Lingling Kwong chấp nhận add line. Orm Kornnaphat thấy cô hiếm khi nhiều lời như vậy đã có thể cảm nhận được niềm vui của Lingling Kwong.
Trong lòng cô cực kỳ ngọt ngào, cô hồi đáp "Được" một cái, còn thêm hình trái tim trái tim.
Lingling Kwong không đáp.
Orm Kornnaphat nhìn chằm chằm khung chat, cứ muốn nhắn lại thôi. Thật ra cô muốn kể với Lingling Kwong chuyện hôm nay cô sốt cao mà vẫn hoàn thành công việc khi mang bệnh. Có điều ngẫm lại thì thấy mình thật lập dị, tự dưng vô duyên vô cớ lại khiến Lingling Kwong lo lắng ư?
Thật giống một đứa trẻ ấu trĩ đòi hỏi người khác phải quan tâm.
Nhưng cô nhìn xuống lề đường náo nhiệt toàn người với người, rồi lại quay lại nhìn căn phòng lạnh tanh vắng vẻ, tâm trạng bỗng dưng chùng xuống.
Nhức đầu, buồn bực, dường như cô đang vô cùng khó chịu.
Orm Kornnaphat vuốt ve ảnh đại diện của Lingling Kwong, cuối cùng chấp nhận để mong muốn được người yêu quan tâm vượt hẳn lên khỏi lý trí.
Cô tự thuyết phục bản thân là chỉ upload giới hạn bạn bè trong nửa giờ là được rồi. Nếu Lingling trông thấy thì coi như mình tùy hứng đòi hỏi chút quà Giáng Sinh thôi. Nếu Lingling không đả động gì thì căn bản là cô ấy không thấy được, hoàn toàn bình thường mà.
Cô lục tìm thuốc bệnh viện kê đơn, đặt trên bàn chụp một tấm, sau đó chụp cả mu bàn tay có chút bầm tím vì truyền nước của mình.
Caption đi kèm cực kỳ đơn giản, chỉ là một icon buồn bã.
Sau đó cô lựa chọn để mình Lingling Kwong trông thấy rồi mới đăng.
Ngay giây đầu tiên sau khi upload, Orm Kornnaphat đã hối hận - xấu hổ quá!
Cô tự mắng mình, người đâu lập dị, làm dáng, nhưng... lại không nỡ xóa.
Có điều mỗi giây trôi qua dường như cô càng thêm khó chịu. Bởi vì hiện tại không chỉ có đau đầu với buồn bực mà còn thêm cả hồi hộp nữa. Orm Kornnaphat thấp thỏm một hồi rồi vỗ trán, quyết định thôi xóa đi thôi.
Cô vừa mới cầm di động lên, màn hình đã đột nhiên bừng sáng.
Là thỉnh cầu video call đến từ Lingling Kwong!
Động tác Orm Kornnaphat cứng đờ, sau đó cô lập tức hớn hở, khẽ cắn môi, vừa thẹn vừa mừng.
Hình như chớp mắt một cái, eo với chân đã chẳng còn nhức mỏi gì nữa rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co