Chương 65
Đáng lẽ Orm Kornnaphat định ấn chấp nhận ngay tức khắc, nhưng một giây trước khi ngón tay chạm màn hình cô đã kịp khựng lại.
Cô soi điện thoại để sửa sang đầu tóc hai lần, cắn môi, gỡ hai nút ở cổ áo ngủ, phanh ra để lộ phần xương quai xanh khiêu gợi của mình. Sau đấy cô vỗ má, cố gắng cưỡng ép dáng vẻ mừng rỡ quá đáng của mình xuống.
Cô chỉ sợ Lingling Kwong không đủ kiên nhẫn nên một loạt hành động làm vội làm vã, cuối cùng chỉ tốn khoảng chừng năm giây.
Cô tiếp nhận video call, ra chiều vừa ngạc nhiên lại vừa sung sướng, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào màn hình.
Màn hình chập chờn hai lần, sau đấy gương mặt khiến cô hồn bay phách lạc của Lingling Kwong cũng xuất hiện trước mắt Orm Kornnaphat.
Lingling Kwong diện một chiếc áo len cao cổ màu trắng đơn giản, đầu đội mũ beret màu đỏ, da trắng như tuyết, xinh đẹp đến nao lòng. Ngay cả chất lượng tệ hại của video call cũng không ngăn nổi vẻ đẹp của cô. Có điều đôi môi đỏ mọng của đại mỹ nhân đang hơi nhếch, thoạt trông có vẻ không vui lắm.
Orm Kornnaphat nở nụ cười.
"Lingling?" Cô cố tình lên tiếng chào hỏi có phần thắc mắc.
Lingling Kwong chăm chú quan sát cô, đối phương không trả lời ngay.
Thật ra căn bản cô cũng không định trao đổi gì với Orm Kornnaphat. Lúc trông thấy bài đăng, nhất thời hốt hoảng nên cô chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã gọi đến.
Bề ngoài thì trông Orm Kornnaphat có vẻ vẫn ổn, Lingling Kwong cũng bớt lo hơn một chút. Cô trầm mặc hai giây, tầm mắt chuyển từ gương mặt Orm Kornnaphat xuống dưới cổ... rồi sau đó là quần áo.
Xương quai xanh và ngực, hình ảnh hết sức đẹp đẽ.
"Không lạnh à? Sao lại mặc phong phanh như thế?" Câu đầu tiên Lingling Kwong mở miệng ra nói lại là câu này. Ngữ khí còn khá nghiêm khắc.
"...." Orm Kornnaphat chưa hiểu mô tê gì, nụ cười nhất thời cứng đờ trên khuôn mặt.
"Cổ áo." Lingling Kwong nhắc nhở.
Orm Kornnaphat cúi đầu xem đồ ngủ của mình, lúc hiểu ra vấn đề thì vừa xấu hổ lại vừa buồn cười, mặt đỏ đến tận mang tai.
Cô lúng túng khép lại cổ áo, còn khoác thêm một cái áo ngoài, giả vờ thản nhiên giải thích "Em mới ngủ dậy nên không để ý lắm..."
Khi cô nói có thể nhận ra giọng cô đang khàn khàn. Lingling Kwong nhíu mày, không khỏi chậm rãi dò hỏi "Tôi xem bài đăng của em rồi, em bị cảm sao?"
"Ừm, tối qua em bị lên cơn sốt, sáng sớm nay còn phải đi bệnh viện cấp cứu, rồi truyền nước." Orm Kornnaphat yếu ớt trả lời.
Đôi mắt Lingling Kwong tối sầm. Thanh âm của cô dường như càng nhẹ nhàng hơn "Vậy giờ thì sao? Em đang ở khách sạn à? Còn sốt không?" Sắc mặt của cô không tài nào che giấu nổi lo lắng.
Trái tim Orm Kornnaphat như được ôm ấp che chở, chốc lát trở nên mềm mại dịu dàng. Đúng như mong nguyện, cô được trông thấy sự khẩn trương của Lingling Kwong, thế mà giờ cô lại xót xa thay đối phương. Vậy nên cô thu hồi dáng vẻ suy nhược, quay trở lại làm một người trưởng thành hiểu chuyện để an ủi Lingling Kwong "Bây giờ em đang ở khách sạn, đã hạ sốt rồi, giờ em không sao hết, chị an tâm."
Lingling Kwong vẫn chưa yên lòng "Có nhiệt kế không? Giờ em đi đo thử xem."
Rõ ràng muốn Lingling Kwong an tâm, thế mà khi nhận ra Lingling Kwong vẫn quan tâm lo lắng thì Orm Kornnaphat không thể không hổ thẹn thừa nhận rằng thực chất trong lòng cô vẫn vô cùng hài lòng và vui vẻ.
Cô cười đáp "Có nhiệt kế, được rồi, giờ em đi đo đây."
Cô nâng điện thoại lên, nghiêng người với lấy cái nhiệt kế đặt ở đầu giường, sau đấy kẹp dưới nách.
"Lingling này, em có thể xem vết cắt chỉ trên đầu chị không?" Cô nhìn chằm chằm mũ của Lingling Kwong.
Lingling Kwong lập tức từ chối "Không được."
Orm Kornnaphat ngạc nhiên, mắt chớp chớp, còn có ý nũng nịu.
Lingling Kwong lộ vẻ mất tự nhiên, cô giải thích "Phải cắt đi một phần tóc, trông xấu."
Orm Kornnaphat bật cười thành tiếng.
Cô dỗ Lingling Kwong "Không xấu đâu. Lingling, hình ảnh chị trong mắt em lúc nào cũng được thông qua một lăng kính nhiệm màu. Bất kể có thế nào thì chị cũng là người đẹp nhất."
Orm Kornnaphat dường như nghe thấy một tiếng cười khẽ, không quá giống thanh âm của Lingling Kwong, khi cô trông thấy Lingling Kwong chỉ khẽ nâng khóe môi thì cho rằng có lẽ mình gặp ảo giác rồi.
"Để mà chê là xấu ấy, thì người sinh bệnh cũng xấu xí lắm. Hiện tại có phải sắc mặt em tiều tụy lắm không? Vậy chị có thấy em xấu không hả?" Orm Kornnaphat ranh ma muốn dùng chiêu bài dụ Lingling Kwong thốt ra vài lời êm tai để dỗ dành mình.
Ai dè không thể ngờ nổi, Lingling Kwong lại nghiêm túc và đầy trịnh trọng trả lời cô với giọng điệu chắc như đinh đóng cột "Tôi thấy xấu đó."
Một tiếng choang, và thế là trái tim Orm Kornnaphat nát vụn.
"Thế nên đừng đổ bệnh." Lingling Kwong rũ mi mắt, nhàn nhạt bổ sung.
Orm Kornnaphat thấy cô ngại ngùng thì mềm lòng đến mức không gì cứu vãn nổi.
Cô vừa định há miệng nói thì bỗng nghe thấy tiếng pháo hoa từ ngoài cửa sổ truyền vào. Orm Kornnaphat đoán có lẽ trung tâm cách đây không xa đang có hoạt động buổi tối.
Cô đứng dậy, tới bên cửa sổ, ngắm nhìn những đợt pháo hoa rạng rỡ nối tiếp nhau chiếu rọi màn đêm.
Chúng thật giống với tâm trạng cô bây giờ.
Orm Kornnaphat đổi sang camera sau để quay bầu trời, mỉm cười chia sẻ với Lingling Kwong "Lingling, chị nhìn kìa, bên ngoài đang bắn pháo hoa đấy."
Cảnh tượng pháo hoa nổ trên bầu trời khi truyền đến điện thoại Lingling Kwong thì nhập nhằng khó xem, nhưng Lingling Kwong vẫn lấy ngón tay vuốt màn hình, con ngươi mềm mại đáp lời Orm Kornnaphat "Ừm, tôi thấy rồi."
"Vừa nãy là bông đẹp nhất đấy."
"Ừm."
"Ôi... Hình như họ đổi loại rồi."
"Ừm."
Giữa bọn họ là cả một đại dương, ngăn giữa họ còn là một chiếc màn hình, thế mà lại có thể cùng thưởng thức một khung cảnh pháo hoa.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Orm Kornnaphat không nhớ nổi lần cuối cô được chia sẻ với đối phương một chút háo hức mình gặp trong cuộc sống thường nhật.
Rõ ràng cách trở xa xôi như vậy, thế nhưng Lingling Kwong cảm giác ngay tại giờ khắc này, trái tim của cô và Orm Kornnaphat đang gần gũi hơn bao giờ hết. Gần, rất gần, cực kỳ gần, gần hơn cả bao lần thân thể trần trụi ôm chặt nhau trong quá khứ.
Orm Kornnaphat thôi không còn nhìn lên trời nữa, trong lúc lơ đãng, cô lại bắt gặp vẻ nhu tình Lingling Kwong không kịp che giấu. Giữa tiếng ồn ào pháo nổ, Orm Kornnaphat như nghe thấy tiếng trái tim mình đang nhảy nhót sung sướng, từng tiếng, từng tiếng một.
Tràng pháo hoa kết thúc cũng là lúc tiếng thông báo của nhiệt kế điện tử vang lên.
Orm Kornnaphat rút nhiệt kế ra, 36 độ. Cô quay camera về phía nhiệt kế, dịu dàng nói với Lingling Kwong "Thật sự không sao rồi, em ổn rồi, chị đừng lo."
Lingling Kwong định dặn cô nhớ uống thuốc đúng giờ, thế mà không hiểu sao chợt nhớ ra một chuyện "Em ăn cơm chưa?" Bên Orm Kornnaphat cũng sắp bảy giờ rồi phải không?
Orm Kornnaphat chột dạ "Vẫn chưa, em không đói..."
"Không ăn sao uống thuốc?" Quả nhiên giọng Lingling Kwong trầm xuống "Không đói cũng phải ăn."
Rõ ràng giọng điệu rất hung dữ, nhưng Orm Kornnaphat lại cảm thấy cõi lòng đầy ắp ngọt ngào. Cô thậm chí còn muốn... bị đe thêm dăm ba câu nữa.
Cô liếm môi, đáp "Lingling, giờ em cũng không cần uống thuốc nữa đâu."
"Nhận được cuộc gọi của chị , được trông thấy chị là em đã cảm thấy toàn bộ đau ốm như tan biến hết."
"Lingling, chị chính là linh đan, là thần dược của em." Cô thổ lộ một cách thâm tình.
Cô còn chưa kịp đợi xem Lingling Kwong sẽ phản ứng như thế nào đã nghe thấy đầu bên kia như có tiếng hít thở mạnh, sau đó là một tràng cười.
Tóc gáy Orm Kornnaphat dựng hết cả lên.
Đang có người bên cạnh Lingling ư?!!!
Bấy giờ cô mới phát hiện hình như Lingling đang ngồi trong xe. Ban nãy cô chỉ mải ngắm Lingling Kwong, hoàn toàn không để ý xem đối phương đang ở đâu.
"Xin lỗi, mẹ không nhịn nổi." Orm Kornnaphat nghe thấy có tiếng phụ nữ thấp giọng xin lỗi Lingling Kwong, sau đó có cả điệu cười của đàn ông.
"Lingling, cạnh chị đang... có ai à...?" Orm Kornnaphat gian nan mở lời.
Lingling Kwong muốn nói lại thôi, cuối cùng là người phụ nữ kia trả lời thay Lingling Kwong "Là cô đây, Orm."
Nhất thời Orm Kornnaphat như bị sét đánh. Giờ thì cô biết rồi, giọng nói kia là của Russamee Thananusak, là mẹ Lingling Kwong!
Quả nhiên một giây sau, gương mặt Russamee Thananusak xuất hiện trên màn hình. Bà ra chiều ung dung chúc Orm Kornnaphat "Orm, Giáng Sinh an lành nhé."
Orm Kornnaphat hồi tưởng lại những lời sến sẩm ban nãy mình thốt ra, tất cả chúng đều bị lộ tẩy ngay trước mặt mẹ Lingling Kwong, chỉ một suy nghĩ ấy thôi đã đủ khiến cô bủn rủn tay chân, lúng túng đến mức ngón chân cũng cuộn lại.
"Vâng, cô cũng... Giáng Sinh an lành ạ." Thanh âm Orm Kornnaphat như bò lên từ cổ họng.
"Tối nay nhà cô có dự tiệc, giờ đang trên đường đây." Russamee Thananusak giải thích. Nghĩa bóng chính là bất đắc dĩ lắm cô mới nghe lỏm cuộc đối thoại của hai đứa.
Dứt lời, Russamee Thananusak hỏi Lingling Kwong "Có cần để ba ba chào con bé không?"
Lại còn ba ba nữa?! Orm Kornnaphat chỉ muốn độn thổ, không còn chỗ dung thân cho cô rồi.
Làm gì có chuyện Lingling Kwong không nhận ra Orm Kornnaphat cuống cả lên. Cô cau mày, đẩy mẹ mình ra khỏi màn hình "Đến nơi rồi mà, bố mẹ vào trước đi."
Russamee Thananusak không mấy vui vẻ "Còn con thì sao?"
Orm Kornnaphat lập tức thức thời hiểu chuyện "Lingling, chị mau đi dùng bữa với cô chú đi, khi nào rảnh rỗi chúng mình tán gẫu tiếp." Cô đổi sang dùng tiếng Pháp, lễ phép nói "Cô chú Giáng Sinh an lành ạ, mọi người dùng bữa ngon miệng." Nói xong, cô không đợi Lingling Kwong đáp lời, dứt khoát chấm dứt cuộc trò chuyện.
Cúp máy rồi, Orm Kornnaphat không duy trì nổi nụ cười của mình thêm nữa. Cô lấy bàn tay lạnh như băng áp lên gương mặt nóng bừng của mình, đổ người vào trong chăn, xấu hổ muốn chết.
Điện thoại rung lên, Orm Kornnaphat ló ra nhìn, là tin nhắn của Lingling Kwong.
"Xin lỗi." Mỗi hai chữ mà lời ít ý nhiều.
Trái tim Orm Kornnaphat bị hai chữ này bóp chặt. Cô bắt đầu hối hận rồi, liệu Lingling có hiểu nhầm vì ban nãy cô ngắt video call quá đột ngột hay không?
Cô lập tức hồi âm bằng một cái gif che mặt, thắc mắc "Sao chị phải xin lỗi tôi chứ? Chị có làm gì sai đâu."
Lingling Kwong không phản hồi.
Tâm trí Orm Kornnaphat rối bời, cô tiếp tục giải thích "Em không giận gì đâu, em chỉ thấy ngại thôi. Thế nên em mới bỏ trốn như đà điểu vậy."
Lingling Kwong nhập dữ liệu hồi lâu mới gửi tới vài từ "Ba ba tôi khen em đáng yêu."
Mặt Orm Kornnaphat mới dịu được một tí nay lại bắt đầu nóng bừng. Liệu có phải cô nên mừng rỡ vì nghe được lời khen ngợi từ bố vợ tương lai không? Cô nỗ lực an ủi bản thân.
Lingling Kwong lại gửi tin nhắn tới. Bất ngờ thay lần này lại là tin nhắn thoại, ngắn lắm, chỉ hai giây thôi.
Orm Kornnaphat nhấn vào, thanh âm Lingling Kwong vang lên "Tôi cũng thấy vậy."
Thấp giọng và dịu dàng, còn ẩn chứa ý cười, cảm giác tê dại lan từ tai xuống tới đáy lòng Orm Kornnaphat.
'Cũng cảm thấy gì cơ? Cũng cảm thấy mình vô cùng đáng yêu chứ sao!' Orm Kornnaphat quên cả thẹn thùng, cười tươi như hoa.
Cô gửi một emo xấu hổ cho Lingling Kwong, sau đấy Lingling Kwong không nhắn gì thêm nữa.
Dù lần này đối phương không đáp gì, Orm Kornnaphat vẫn thấy bình thường. Lingling vừa dỗ dành mình đó.
Cô hài lòng mở đi mở lại tin nhắn thoại, sung sướng như bay lên mây.
Dew Pinkamol nhắn tin hỏi cô "Dậy chưa? Gọi đồ ăn cho em nhé?"
Orm Kornnaphat thật sự không muốn ăn gì, nhưng nhớ lời dặn dò của Lingling Kwong bèn đáp "Em dậy rồi, chị gọi em cháo là được."
Tâm trạng cô tốt lắm, thành thử tự dưng có cảm hứng, cô lấy giấy bút ra, bắt đầu viết lách, đắm chìm vào trong thế giới âm nhạc của mình.
Không biết qua bao lâu điện thoại của khách sạn đặt đầu giường vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Orm Kornnaphat. Orm Kornnaphat nhíu mày tiếp máy, nghe thấy lễ tân hỏi "Xin chào K'Orm, có thức ăn từ ngoài mang vào báo số phòng của tiểu thư, cho hỏi tiểu thư có muốn mang lên tận nơi không ạ?"
Orm Kornnaphat đoán có lẽ là đồ Dew Pinkamol đặt nên ôn hòa đáp "Phiền mang lên tận nơi ạ, cảm ơn."
Kết quả khi cô mở cửa tiếp nhận đồ ăn từ phục vụ thì Dew Pinkamol cũng đang hai tay xách hai túi tiến lại gần.
"Không phải chị đặt sao?" Orm Kornnaphat ngạc nhiên.
Vẻ mặt Dew Pinkamol cũng ngơ ngác, cô lắc hai cái túi trong tay "Đồ chị đặt đây cơ."
Orm Kornnaphat ngớ người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co