Truyen3h.Co

[LingOrm] Vệ sĩ cho vợ

6

LingOrmTruyen123

Nghe được lời từ chối của Lingling Kwong. Orm Kornnaphat cũng không hề tỏ ra tức giận, nàng dùng đôi bàn tay ngọc ngà trắng nõn không tì vết của mình nhấc cốc nước chanh lên, ngắm nghía một hồi rồi nói: "Kwong tiểu thư, tôi cũng thẳng."

Lingling Kwong không trả lời.

Chỉ thấy Orm Kornnaphat nhếch môi cười, dù là hơi cong cong, song đây cũng là lần đầu tiên cô thấy nàng cười.

"Nhưng mà... nhân sinh đôi khi cũng phải thử tạo bất ngờ một chút xem sao. Tôi đã ra điều kiện của mình, bây giờ đến lượt cô ra điều kiện cho tôi rồi. Cô dám nhận, thì tôi cũng dám cho."

Mỗi một tư thế của nàng đều hoàn mỹ, mỗi một động tác đều thu hút ánh mắt của người khác.

Nói thực, nếu không phải người phụ nữ này quá thông minh, quá giàu có, quá mạnh mẽ, quá kiêu ngạo, thì nàng chắc chắn sẽ là một người làm cho người khác phải mê muội.

Nhưng... trong tình yêu, liệu có thể có "nếu" không?

Lingling Kwong quét mắt qua nàng, sau đó cười nhạt: "Nếu tôi nói là muốn cô thì sao đây?"

"Đơn giản, chỉ cần làm cho tôi yêu cô." Orm Kornnaphat nhìn về phía Lingling Kwong. "Tôi nghĩ nam nữ hoan ái hay nữ nữ hoan ái đều đồng dạng như nhau. Đấy là chuyện thường tình." Nàng nói với vẻ mặt lạnh nhạt.

Lingling Kwong sững người, không ngờ người phụ nữ này lại đưa ra một đáp án vi diệu như vậy.

Hơn nữa... còn dám biến chuyện đó thành một điều kiện nói ra ngay trước mặt. Quả nhiên không biết xấu hổ.

"Tôi không có đủ tự tin để khiến cô yêu tôi." Lingling Kwong hờ hững đáp. Được, cô công nhận là mình thẳng. Nhưng dù có cong, thì nữ nhân Orm Kornnaphat này cũng không phải sự lựa chọn của cô.

"Tại sao lại không thử xem sao chứ? Theo tôi biết, thì cô không phải là người thiếu tự tin."

Thực ra còn một câu nữa nàng vẫn chưa nói. Đó là Lingling Kwong có những lúc tự cao đến mức làm cho người khác không thể chấp nhận được.

"Thử? Cô xem đây là nơi mua sắm sao? Còn có thể mua đồ dùng thử? Bỏ đi. Tôi còn nhiều việc khác để làm, không có thời gian làm việc này." Lingling Kwong hừ lạnh.

"Nói như vậy, cô có thể đưa ra điều kiện của mình. Điều cô muốn làm cũng có thể bao gồm trong những điều kiện này." Orm Kornnaphat từ trên ghế đứng dậy, đi đến ngồi bên chiếc ghế sofa đối diện Lingling Kwong.

Thân hình yểu điệu, hương thơm man mác.

Lingling Kwong không thể không thừa nhận, cô đặc biệt thích mùi hương trên người nàng.

***

Lingling Kwong nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Orm Kornnaphat đang gần trong gang tấc, thưởng thức sắc đẹp của nàng với khoảng cách gần như thế này, cảm giác mạnh mẽ của thị giác làm cho người ta hoa mắt chóng mặt.

Nàng không khóc, không cười, cũng không cau mày. Nhưng vẫn có thể làm cho người khác say mê.

Dường như nàng sinh ra là để cho người khác thấy rằng, nàng chính là như vậy. Nàng thực sự là đẹp như vậy đấy.

Lingling Kwong đột nhiên lắc đầu, cười cười nói: "Cô vẫn không hiểu."

"Cô muốn nói gì? Hai lần trước, cô làm như không quen tôi, tôi đã phối hợp với cô rất ăn ý. Lần này, cô đồng ý nói ra thân phận của tôi, thế thì hãy chứng minh rằng cô cũng hy vọng chúng ta sẽ nói chuyện với nhau một cách cởi mở." Orm Kornnaphat lấy một quả táo trong đĩa hoa quả, đùa nghịch nó trong lòng bàn tay.

"Thích ăn táo à?" Lingling Kwong nhìn hành động của nàng, hỏi.

"Cũng thích." Orm Kornnaphat gật đầu. Táo là loại hoa quả mà nàng ưa thích, vị giòn, lại có một nguồn vitamin C phong phú. Đối với phụ nữ mà nói, đó là vật làm trắng tự nhiên không thể thiếu.

Lingling Kwong đón lấy trái táo trong tay nàng, sau đó nhấc con dao đặt ở rìa của đĩa hoa quả, gọt vỏ một cách thuần thục.

"Kornnaphat tiểu thư. Nếu tôi yêu cô, thì cho dù phía trước mặt là núi đao biển lửa hay diêm la địa ngục, tôi vẫn sẽ cầm tay cô, cùng cô vượt qua. Nếu như yêu rồi, tất cả đều không thành vấn đề. Còn cần gì phải nói chuyện giao dịch nữa? Cho nên mới nói, cô không hiểu tôi, càng giống như tôi, chúng ta đều không hiểu tình yêu."

"Hơn nữa hiện giờ tôi không yêu cô. Hoặc có thể nói, tôi vẫn chưa yêu cô. Nếu thế thì... tôi phải bắt đầu suy nghĩ về một số thứ có tính thực tế mới được. Tôi sẽ suy nghĩ về độ an toàn tính mạng của mình. Tôi sẽ thấy được đối thủ của tôi mạnh nhường nào, tôi sẽ thấy là việc như thế này chẳng hề thú vị chút nào. Có nhiều sự ràng buộc của điều kiện bên ngoài như vậy, thế thì, tự khắc tôi sẽ chọn bỏ cuộc. Không tham vào gia cuộc thỏa thuận này."

Lingling Kwong vốn là một cao thủ dùng vũ khí. Những ngón tay mảnh dẻ nhưng mạnh mẽ cũng từ từ xoay tròn theo lưỡi dao sáng bóng đang di chuyển trên tay cô. Một sợi vỏ dài hiện ra trong lòng bàn tay trông giống như những cánh hoa được nối liền vào nhau vậy.

Hôm nay, một tay mơ chưa từng trải qua chuyện tình ái, lại đang nói chuyện tình ái với một kẻ tay mơ hơn mình. ( =)))) )

"Vậy thì ví dụ như chúng ta đều cong. Trên danh nghĩa là một người phụ nữ, tôi không có chút gì cuốn hút cô sao?" Orm Kornnaphat hỏi Lingling Kwong với vẻ mặt chăm chú.

Không có ánh mắt né tránh, không có vẻ mặt ngượng ngùng, chỉ có một chút tò mò nho nhỏ.

Một người con gái cao ngạo như vậy, nghĩ gì nói đấy. Không cần thiết phải che giấu điều gì.

Giống như nàng đang hỏi: "Anh có thấy cái áo này của em đẹp không?" vậy. Cũng là một câu hỏi, không mang theo một chút tình cảm nào hết.

Có lẽ là có một chút ít, nhưng, thực sự là quá ít. Không đủ để nói đến.

***

Lingling Kwong ngẩng đầu chăm chú nhìn nàng. Chậm rãi nói: "Nói thực, tôi dám khẳng định với cô một điều, cô là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy."

"Nếu là như vậy, thì sự lựa chọn của cô làm cho người ta phải ngạc nhiên rồi." Orm Kornnaphat bất vi sở động, thản nhiên đối mặt đáp.

"Cũng có rất nhiều người con gái ở bên cạnh tôi, có thể là họ không đẹp bằng cô. Nhưng, họ đều sống sờ sờ bên cạnh tôi. Họ là những người có da có thịt, có tính khí và cá tính riêng của mình. A... tôi có thể sờ vào họ. Hoặc có thể nói, tôi có thể sống thoải mái tự nhiên khi bên cạnh họ. Kornnaphat tiểu thư. Cô không giống. Khuyết điểm lớn nhất của cô chính là quá xuất sắc. Đúng rồi, chính là cô quá xuất sắc."

"Vẻ đẹp của cô quá đỗi hoàn hảo, cô có trong tay một gia sản vô tận không bao giờ dùng hết. Còn nữa, nói thật là đối với trí tuệ của cô, tôi có chút sợ hãi. Mỗi lần gặp cô, tôi đều có cảm giác như bị dò xét vậy. Tóm lại trước mặt cô, tôi không có bất kỳ cảm xúc nào."

Lingling Kwong đưa cho Orm Kornnaphat một quả táo đã được gọt xong, sau đó dùng giấy lau sạch những vết bẩn trên lưỡi dao, cười nói: "Tôi đang nghĩ cho dù tôi không đi từ hôn. Thử như chúng ta kết hôn dưới sự sắp xếp của mấy vị trưởng bối. Tôi cũng sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc cả. Bởi vì... kể cả khi tôi ôm cô, thì cũng giống như đang ôm một hình người có trí tuệ vô cùng to lớn vậy. Cái cảm giác đó, cô có hiểu không?"

"Đây là lý do cô rõ ràng nhìn thấy ảnh của tôi ở phòng khách, cũng đã cứu tôi khi bị bắt cóc. Nhưng vẫn kiên quyết từ hôn sao?" Orm Kornnaphat khẽ mỉm cười.

Lingling Kwong vô cùng kinh ngạc, nói: "Đến cái này mà cô cũng đoán ra được?"

"Nếu không... sao cô biết được thân phận của tôi? Ảnh được treo trong phòng khách, cô ngồi ở đó, làm gì có chuyện không nhìn thấy?"

Lingling Kwong thở dài một tiếng, nói: "Đây chính là nguyên nhân mà tôi không dám thích cô. Cô thực sự quá đáng sợ."

"Tôi cũng không muốn." Orm Kornnaphat trả lời. "Nhưng tôi không còn cách nào khác."

Từ khi còn rất nhỏ, nàng đã chịu đủ những ánh mắt xem thường cùng những lời nói cay nghiệt của họ hàng. Từ đó, nàng liền quyết định, nhất định phải trở nên đủ thông minh, đủ mạnh mẽ. Bởi vì như thế, bất kể ai cũng không thể ăn hϊếp nàng được.

Mẹ mất, cha say mê nghệ thuật, em trai thì không màng thế sự. Vì thế nàng không thể mong đợi người nào bảo vệ mình, chỉ còn một cách là làm cho mình ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Khi người ta lúc nào cũng ở vị trí cao nhất, thì toàn thế giới đều phải ngước lên nhìn.

Nhưng, đến một ngày người ta không cẩn thận phạm phải sai lầm, thì tất cả mọi thứ trên thế gian này bất kể là công khai hay ngấm ngầm đều ồ ạt tấn công, đàn áp, làm cho người đó không thể thoát thân.

Nàng cũng muốn dừng lại một chút. Dành thời gian để nghỉ ngơi.

Nhưng nàng không thể.

Ở trong một gia tộc như vậy, chỉ có thể hướng đến phía trước mà sống. Ngày đêm không ngừng nghỉ. Chỉ cần luôn chạy về phía trước không ngừng nghỉ, nàng mới không bị người khác kéo xuống từ cái nơi cao nhất đó, rồi ngã đến thịt nát xương tan.

"Vì vậy. Chúng ta không có cách nào thỏa thuận được cả." Lingling Kwong gõ nhẹ lên bàn. "Chúc cô may mắn."

***

Sau khi Lingling Kwong rời khỏi, Kate đứng chờ ở bên ngoài mới được phép tiến vào.

"Tiểu thư, Lingling Kwong đồng ý chưa vậy?" Kate lên tiếng hỏi. Là một người mưu trí hàng đầu bên cạnh Orm Kornnaphat, bất luận là việc chung hay việc riêng, nàng đều sẽ thu thập đủ tin tức cho tiểu thư của nàng tham khảo. Đồng thời còn đưa ra phán đoán riêng của mình.

"Cô ấy lại từ chối." Orm Kornnaphat ngắm nghía quả táo nằm trong tay mình, tựa như là đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.

"Không ngờ cô ta lại từ chối?" Kate vô cùng kinh ngạc. Đầu óc người này có vấn đề sao?

Ngay cả khi tiểu thư không nói câu nào, song với dung nhan của nàng. Cũng đủ làm cho đối phương phải rung động.

Hơn nữa, xung quanh tiểu thư lại có nhiều điều kiện kèm theo như vậy. Kate cứ nghĩ mãi về những câu hỏi, trên thế giới này còn có ai có thể xứng đôi với tiểu thư được đây?

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chỉ có tên Nawat Dyrendal là có thể đảm nhiệm được trọng trách này...

Nhưng... tiểu thư lại không có ý gì với hắn. Hơn nữa, chỉ vì muốn từ chối hắn, còn phải tìm đến một nữ nhân kì lạ để đôi co. Chuyện trên thế gian này quả là kỳ diệu.

"Sao cô ấy lại không thể từ chối?" Orm Kornnaphat hỏi vặn. "Đến những việc như từ hôn cô ấy còn có thể làm được. Từ chối thêm một lần nữa, thì có sao đâu?"

"Lẽ nào tiểu thư không bàn với cô ta chuyện giao dịch sao? Những điều kiện mà chúng ta đưa ra đủ để mê hoặc tất cả mọi người." Kate hơi cau mày.

"Cô ấy thiếu cái gì chứ? Tiền? Không cần dựa vào Kwong gia, Lingling Kwong hoàn toàn có thể tự mình kiếm ra. Tình yêu ư? Đồng đội của cô ấy? Bas? Nonkul? Còn muốn yêu nữ nhân, thì ba người phụ nữ ở bên cạnh đều là cực phẩm..."

Nói đến đây, Orm Kornnaphat đột nhiên trở nên mất hết tâm trí: "So với bọn họ, tôi thực sự có phần nào vô cảm. Một người máy với trí óc siêu phàm. Kate, cô thấy câu nói này thế nào?"

Kate lặng người, nhưng ngay sau đó lập tức hiểu được đây là lời miêu tả của Lingling Kwong về tiểu thư.

Kate tái xanh mặt, không cần biết đây là căn cứ quân sự. Nàng quay người đi tìm Lingling Kwong tính sổ.

"Kate. Thôi bỏ đi." Orm Kornnaphat khẽ quát lên. "Tôi thấy lời ví von của cô ấy rất hình tượng."

"Tiểu thư, đó là cô ta chưa bao giờ tiếp xúc với tiểu thư nên mới nghĩ vậy." Kate an ủi nói.

"Tiếp xúc rồi, thì không lẽ cái ấn tượng này sẽ được thay đổi hay sao? Tôi vẫn là một người máy, không khóc, không cười, không giận dỗi, không mè nheo. Thậm chí... còn không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể."

Kate cảm thấy tiểu thư tâm tình không được tốt, liền nói: "Tiểu thư, thế chúng ta phải ứng phó với Nawat Dyrendal ra sao đây?"

"Rồi sẽ có cách cả thôi." Orm Kornnaphat rất nhanh đã điềm tĩnh trở lại.

Suy nghĩ một lát, nàng vẫn không chịu được liền giơ quả táo được gọt sạch trong tay mình lên, nói với Kate: "Cô ấy gọt cho tôi đấy. Trình độ gọt táo của cô ấy không tồi phải không?"

Đoạn, nàng nhẹ nhàng cắn một miếng, hương vị trái cây ngọt mát thấm vào tận tim.

Kate đứng đó trợn mắt. Từ khi nào tiểu thư nhà nàng lại bằng lòng ăn táo do một người lạ gọt vỏ cơ chứ?

Orm Kornnaphat vừa quay lại văn phòng, Kate lập tức xồng xộc tiến vào.

"Tiểu thư, Nawat Dyrendal đến rồi. Anh ta nói muốn gặp tiểu thư." Kate vội vàng báo cáo. Trong thâm tâm nàng biết rất rõ mục đích đến đây của Nawat Dyrendal là gì.

"Để anh ta vào." Orm Kornnaphat không chút biểu cảm, lạnh lùng nói.

"Tiểu thư, tiểu thư định từ chối anh ta như thế nào?" Kate quan tâm hỏi.

"Từ chối? Sao phải từ chối?" Orm Kornnaphat đang nghịch c.on d.ao nằm trong tay. "Nếu anh ta muốn tôi tham gia lễ mừng thọ của ông nội anh ta, thì tôi đồng ý là cùng chứ gì?"

"Tiểu thư, cô định đồng ý sao?" Kate giật mình. Nếu như thế, Kornnaphat gia sau này sẽ bị Dyrendal gia nuốt chửng mất.

"Tôi chỉ là đến tham gia lễ mừng thọ mà thôi. Không liên quan gì đến những chuyện khác." Orm Kornnaphat kiên nhẫn giải thích. "Đi mời anh ta vào đây."

"Vâng. Thưa tiểu thư." Kate đi ra ngoài mà trong lòng rối thành một đoàn. Quả nhiên tiểu thư nhà nàng nghĩ gì, không phải một người bình thường có thể hiểu được.

***

Nawat Dyrendal bước vào một mình, mặc một bộ comple với thủ công không hề đơn giản. Hắn đeo một cặp kính Hermes thời thượng mà lại thoải mái. Nhìn từ xa, cũng chỉ giống như một công tử nhà giàu mà thôi, cho nên không ai có thể nghĩ một khuôn mặt vô hại, bề ngoài tao nhã lịch sự kia lại chính là 'trí công tử' Nawat Dyrendal chấn động cả thành phố Chiang Mai.

"Công việc lý tưởng nhất là một tháng có 7 ngày nghỉ. Orm, em thế này thật là vất vả." Nawat Dyrendal tháo kính xuống, lộ ra cặp mắt ấm áp nồng nàn, trìu mến nhìn Orm Kornnaphat nói.

"Có quá nhiều việc để làm. Không nghỉ ngơi được." Orm Kornnaphat không đứng dậy đón hắn. Nàng chỉ chỉ vào cái sofa ở đối diện, ý bảo hắn ngồi vào đó.

Song, Nawat Dyrendal không ngồi vào cái ghế sofa gần cửa, mà kéo cái ghế ở đối diện nàng ra và ngồi xuống. Đó là nơi giành cho cấp dưới lâu lâu vào báo cáo công việc .

Chỉ từ hành động của hắn, có thể nhìn ra được đây là một người không bình thường, không thích bị người khác khống chế.

Hai cánh tay của Nawat Dyrendal đặt lên trên bàn làm việc của Orm Kornnaphat. Mười ngón tay đan chéo lại với nhau. Khi nói chuyện với người khác, ánh mắt hắn lúc nào cũng rất chăm chú nhìn vào đối phương. Điều đó làm cho người ta thấy là mình được tôn trọng, lại không làm cho người ta thấy sự công kích hèn mọn cùng cảm giác bỉ ổi hạ lưu dâm tà.

"Lao động chân tay thuộc tầng lớp thấp nhất, lao động trí óc là thuộc tầng lớp trung bình, kẻ trên cùng bao giờ cũng là kẻ sai khiến người khác. Kornnaphat gia đời nào cũng có tài năng xuất chúng, có thể phần nào gánh vác nỗi lo của gia tộc." Nawat Dyrendal cười nói.

Orm Kornnaphat ánh mắt và giọng nói lạnh lùng đáp: "Dyrendal đại thiếu gia, tôi quá ngu ngốc sao?"

Nawat Dyrendal không hề bị hù dọa bởi thái độ cự tuyệt của Orm Kornnaphat. Trái lại hắn vẫn rất ôn hòa, trên mặt vẫn cười rất tự tin, nói: "Orm, em biết mà, anh không có ý thế. Chỉ là anh thương em cực khổ quá mà thôi. Anh không hy vọng em sẽ trở thành một người phụ nữ quá mạnh mẽ, nếu có thể lựa chọn, anh sẽ hy vọng em chỉ là một cô gái để cho người khác nâng niu chiều chuộng."

"Cảm ơn anh. Tôi vẫn là tôi. Không vì ai mà thay đổi điều gì. Cũng không ai có thể thay đổi được." Orm Kornnaphat thủy chung lạnh nhạt nói. "Đại thiếu gia đến đây với mục đích là...?"

Nawat Dyrendal biết người phụ nữ này muốn lảng tránh sang chuyện khác. Song hắn không hề tỏ ra vội vàng. Cười nói: "Jurkung không nói với em sao? Vài ngày nữa là đến ngày mừng thọ của ông nội. Anh muốn mời em đến tham gia yến tiệc. Em cũng biết đấy, trong đám trẻ bây giờ, ông chỉ khen ngợi em thôi. Nếu em có thể đến, chắc chắn ông sẽ rất vui."

"Lễ mừng thọ của Dyrendal gia gia, tôi chắc chắn sẽ đến chúc thọ ông." Lúc Orm Kornnaphat trả lời, tay nàng vẫn đang nghịch c.on d.ao mà Lingling Kwong dùng để gọt táo cho nàng. Khuôn mặt lại trở nên lầm lì, không có chút nhu mì gì trong đôi mắt xinh đẹp ấy. Không những thế, điệu bộ còn mang theo đôi chút sát khí bức người.

"Như thế xem như đồng ý rồi sao?" Nawat Dyrendal ngoài mỉm cười vui sướng, nhưng trong thâm tâm vô cùng hoài nghi.

Theo dự đoán của hắn, việc này không thể thành công dễ dàng như thế mới đúng.

Orm Kornnaphat từ chối bao nhiêu năm, lẽ nào tự nhiên lại có thể thích được? Đây là một người phụ nữ cố chấp quật cường. Khi đã quyết định việc gì, thì khó mà thay đổi được.

"Ngày thường ông vẫn rất quan tâm đến những vãn bối như chúng ta, nếu vào ngày mừng của ông mà không đến chúc mừng, thì thực sự là vô lễ quá." Như đọc được tâm tư của hắn, Orm Kornnaphat nhàn nhạt giải thích.

"Nếu em có thể đến, ông chắc chắn sẽ rất vui. Khi đó anh lái xe đến đón em nhé." Nawat Dyrendal gật gật đầu.

"Không cần. Ngày hôm đó anh sẽ bận lắm đấy. Tôi không làm phiền anh. Hơn nữa... hôm đó tôi sẽ đi cùng bạn." Orm Kornnaphat thẳng thắn từ chối.

"Bạn? Anh có quen không? Có cần thêm một cái thiệp mời không?" Những ngón tay của Nawat Dyrendal đang gõ xuống bàn từng nhịp bỗng nhiên dừng lại, nhưng rất nhanh, lại tiếp tục duy trì cái nhịp điệu đó.

"Không cần. Là bạn riêng của tôi. Đem người đến đấy quấy quả, xin đừng để bụng."

"Orm, em đừng khách khí với anh như thế. Chúng ta cũng là bạn bè nhiều năm nay rồi." Nawat Dyrendal cười nói. "Được rồi, anh không làm phiền em làm việc nữa. Nhớ là phải nghỉ ngơi đầy đủ đấy nhé. Anh đi trước đây."

Nawat Dyrendal đứng lên, gật gật đầu với nàng rồi ung dung quay người đi ra ngoài.

Nhanh gọn, không hàn huyên nhiều và cũng không quá nhiều lễ tiết. Tất thảy không lằng nhằng làm mất thời gian.

Thực tình, bất kể đứng từ khía cạnh nào mà nói, Nawat Dyrendal đều là một người đàn ông đủ làm cho đàn bà phải rung động.

Orm Kornnaphat giơ c.on d.ao gọt hoa quả ở trong tay lên, ánh sáng từ một mặt của c.on d.ao chiếu vào ánh mắt lạnh lùng của nàng.

"Cô nói đúng. Tôi chỉ là một người máy có trí óc hơn người mà thôi. Một người phụ nữ quá tính toán, cuối cùng cũng sẽ đánh mất tình yêu của mình." Orm Kornnaphat lầm bầm thở dài.

***

Khi Nawat Dyrendal đi ra khỏi cửa, liền gặp Kate ngồi làm việc ở bên ngoài. Hắn cười nói: "Kate, chăm sóc cho cô ấy cẩn thận nhé. Nhớ khuyên cô ấy nghỉ ngơi."

"Tiểu thư sẽ không nghe lời tôi đâu." Kate thẳng thắn chặt đứt ý niệm trong đầu hắn.

Nawat Dyrendal biết chủ tớ nhà này tính tình thực giống nhau. Không hay vòng vo. Song hắn cũng không giận nàng, chỉ cười với nàng một cái rồi quay người bước nhanh ra thang máy.

***

Phòng họp bí mật tại căn cứ quân sự, 4 giờ chiều...

"Tình báo của chúng ta vừa gửi mật thư. Hai ngày sau là tiệc mừng thọ của lão già Peter Dyrendal. Nghe nói nhà họ Dyrendal nhân dịp này sẽ thừa cơ phân tán sự chú ý của mọi người, thuận tiện chuyển một lượng thuốc lắc vào thị trường." Witwisit đại tá hắng giọng. "Bên Cục cảnh sát phòng chống ma túy có liên hệ với tôi, muốn mọi người hỗ trợ một chút."

"Tôi có ý kiến." Pinkploy đột nhiên giơ tay.

Witwisit đại tá nhìn nàng, gật đầu.

"Đại tỷ và Becky vừa mới trở về không lâu, sức khỏe chưa hoàn toàn ổn định. Còn nữa, Lingling vừa mới bị thương ở bả vai. Nonkul và Bas cũng vừa hoàn thành nhiệm vụ ở thành phố Phatthalung... Đại tá Witwisit, một mình tôi không thể gánh nổi trọng trách này." Pinkploy vô cùng ủy khuất. Thiên a, nàng cũng chỉ là một hacker nhỏ bé mà thôi.

"Tôi cũng đâu có giao nó cho cô, lo quản lý an ninh mạng cho tốt đi." Đại tá Witwisit trừng mắt. "Trước hết chúng ta sẽ hợp tác cùng cục cảnh sát, tạm thời theo dõi nhất cử nhất động của nhà họ Dyrendal."

Lingling Kwong thủy chung trầm mặc,bấy giờ mới nhíu mày nói: "Nhà họ Dyrendal? Nawat Dyrendal?"

"Cô biết hắn?" Đại tá Witwisit nhìn Lingling Kwong.

Cô gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Tôi có nghe nói qua mà thôi.".

Lingling Kwong trầm mặc. Như vậy... Orm Kornnaphat hẳn là có liên quan đến vũng bùn này.

Orm Kornnaphat...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co